YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 23

Chương 23
Editor: Yui Hippie

“Lăng tiên sinh, ngượng ngùng, tôi chỉ có thể đưa anh đến đây thôi.”
Đứng trước cửa biệt thự Mạc Gia, Ngôn Thanh Hạm đơn giản nói lời xin lỗi tới Lăng Long. Lại nói, hôm nay quả thật người Mạc gia thất lễ với hắn. Lăng Long không chỉ nhìn thấy người trong nhà đấu đá mà còn từ lúc vào nhà đến giờ vẫn chưa dùng cơm. Nghĩ đến đây, Ngôn Thanh Hạm cũng có chút ngượng ngùng.
“Không sao, tôi hôm nay quả thật rất vui, ít nhất đã quen biết được Ngôn tiểu thư.” Lăng Long lễ phép nói, biểu đạt ngưỡng mộ đối với Ngôn Thanh Hạm, lại không quá mức lỗ mãng, điểm này có thể thấy hắn là một nam nhân rất thông minh. “Lăng tiên sinh không ngại là tốt rồi, ông ngoại nhờ tôi nói với anh phải tiếp đãi anh thật tốt.”
“Ha ha, Mạc gia gia thật nói quá rồi, có thể cùng ông ăn cơm là vinh hạnh của tôi rồi. Mặt khác, Ngôn tiểu thư đừng gọi tôi là Lăng tiên sinh khách khí như vậy, gọi thẳng tên Lăng Long là được.” Trong lúc nói chuyện, cả hai đã đi đến bãi đậu xe, thân là khách, Lăng Long cũng không vội đi trước, mà ở một bên đợi cô. Hành vi lịch sự như vậy làm cho Ngôn Thanh Hạm đối với hắn có một phần ấn tượng tốt.
“Một khi đã như vậy, anh cũng không cần kêu tôi là Ngôn tiểu thư, cứ kêu tên tôi là được rồi.”
Ngôn Thanh Hạm nói xong, lộ ra nụ cười yếu ớt, tròng mắt như hạt trân châu đen mang theo một chút lo lắng. Nụ cười sáng lạn kia có thể so với ngân hà, cho dù có mấy vạn ánh sao tụ tập lại một chỗ cũng không có cách nào che lấp ánh quang phát ra từ cô.
Lăng Long nhất thời nhìn có chút ngây người, cảm thấy mình thất thố, hắn vội vàng láy lại tinh thần, ho khan vài tiếng. “Ân, tôi biết rồi, Ngôn Ngôn không biết khi khác có thể liên lạc với cô không?” Lăng Long bắt chước Mạc Lâm gọi nhủ danh của Tham Hạm, sau khi phát hiện đối phương không khó chịu mới nhẹ nhàng thở ra.
“Có thể, đây là danh thiếp của tôi.” Ngôn Thanh Hạm từ trong giỏ xách lấy ra danh thiếp đưa cho Lăng Long, nhìn thấy đối phương như gặp chí bảo mà nhận lấy, cô xoay người ngồi vào xe mình. Mới vừa rồi Lăng Long gọi nhủ danh của cô, Ngôn Thanh Hạm nghe rõ rành mạnh, tuy rằng cô cảm thấy đối phương cùng mình không quen biết đến nỗi có thể để hắn gọi mình như vậy nhưng ngại giao tình hai bên gia đình, Ngôn Thanh Hạm cũng không làm cho Lăng Long khó xử, chỉ có thể giả vờ cho qua.
“Tôi đi trước.”
“Ân, lần sau gặp lại, Ngôn Ngôn”
“Được.”
Ngôn Thanh Hạm nói xong, lái xe ra khỏi Mạc Gia. Nhìn đồng hồ, cô ước chừng thời điểm mình tới nhà Lam Khiên Mạch cũng vừa đúng thời gian cả hai đã hẹn. Nhớ tới chuyện vừa phát sinh tại Mạc gia còn cả những lời nói vừa rồi của Mạc Lâm nói với mình, Ngôn Thanh Hạm biểu tình thoải mái lập tức trở nên ngưng trọng.
Không nằm ngoài dự tính, thời gian tới cô sẽ phải bắt đầu bận rộn với công việc. Cho dù cô đã học qua ngành kinh doanh, nhưng dù sao vẫn là người mới chưa nhiều kinh nghiệm. Nếu muốn quản lý tốt Ngôn Thị, Ngôn Thanh Hạm không cho phép mình có chút bận tâm nào khác. May mắn lúc trước cô về nước là vì một vài thư mời đánh giá tác phẩm nghệ thuật, nếu không thật đúng là không có nhiều thời gian để quản lý Ngôn Thị.
Hơn nữa, xem ra Mạc Lâm rõ ràng muốn tác hợp cô cùng Lăng Long. Tuy rằng nam nhân này trên mọi phương diện đều xuất sắc, là đối tượng có thể kết giao nhưng là…
Suy nghĩ đến đây bỗng nhiên bị chặt đứt, Ngôn Thanh Hạm lắc lắc đầu, muốn xoá đi khuôn mặt của Lam Khiên Mạch xuất hiện trong đầu. Không hiểu vì sao thời điểm cô nghĩ đến việc mình kết giao với Lăng Long lại nhớ tới Lam Khiên Mạch.
Nếu mình cùng Lăng Long ở chung một chỗ, cô gái kia sẽ phản ứng ra sao đây? Sẽ tức giận hay vẫn là không sao cả? Hẳn là vế sau thôi? Dù sao hai người các nàng căn bản không có quan hệ gì, nhiều nhất cũng chỉ có thể nói là quen biết, ngay cả việc gọi là quan hệ bạn bè cũng chưa tới. Lam Khiên Mạch không có quyền can thiệp hành vi của mình, mình cũng không cần để ý tới suy nghĩ của cô ấy làm gì.
Cứ miên man suy nghĩ như vậy, Ngôn Thanh Hạm rốt cục cũng đến tiểu khu của Lam Khiên Mạch. Trí nhớ của cô vô cùng tốt, chỉ ghé qua một lần liền nhớ rõ đại khái đường đi. Chân dẫm lên phiến đá, thấy cách đó khá xa là người vừa mới làm cho cô cảm thấy có chút phiền nhiễu. Lúc này đây, Lam Khiên Mạch vẫn không phát hiện sự tồn tại của cô, nàng chỉ ngồi xuống chơi đùa cùng con mèo nhỏ.
Miệng nàng hút một điếu thuốc, màu xám của khói thuốc quẩn quanh xung quanh sườn mặt hoàn mỹ của nàng, càng làm tăng thêm vẻ đẹp như ẩn như hiện. Con mèo nhỏ tựa hồ rất thân với nàng, luôn thích dính lấy người nàng. Một lúc sau, Lam Khiên Mạch xấu tánh hướng khuôn mặt của mèo nhỏ thổi ra một làn khói, làm cho con mèo dùng mặt cọ lấy chân nàng.
“Ha ha, tiểu tử kia, lại làm nũng với mẹ là sao.” Lam Khiên Mạch nhẹ giọng nói, cầm lấy một cái gì đó trên cỏ hướng đến mặt mèo nhỏ đùa giỡn. Đó là một món đồ chơi làm bằng cao su, tựa hồ có thể co dãn một chút, trên đỉnh có màu vàng, trông giống lông chim, nhìn qua giống như lão nhân đang dùng chổi lông gà dọn dẹp.
Do Ngôn Thanh Hạm chưa từng nuôi thú cưng nên không biết đây kỳ thật là đồ chơi dành cho mèo. Cô chỉ cảm thấy hiện giờ người đang chuyên tâm chơi đùa với mèo con Lam Khiên Mạch thật đáng yêu, thật mê người. Nàng cười giống như đứa trẻ đang nô đùa, hai mắt khép lại nhỏ nhỏ thành hình bán nguyệt, miệng ngậm điều thuốc cùng nàng hồn nhiên tươi cười như thế không mang chút xung đột nào, ngược lại mang vài phần cảm giác xấu xa. Nàng như vậy, mang theo hơi thở của cô gái nghịch ngợm, lại mang theo mị lực đặc thù của nữ nhân, khiến cho kẻ khác không đành lòng di dời ánh mắt.
Nói về ấn tượng của Ngôn Thanh Hạm đối với Lam Khiên Mạch thật ra có chút phức tạp. Cô mới đầu cảm thấy cô gái này chính là dạng người bất chấp mọi thứ để kiếm tiền, nàng phóng đãng, không hiểu lễ nghĩa, ngay cả điều cơ bản nhất của nhân loại là cảm thấy xấu hổ, nàng cũng không hề có. Cho dù cô không hiểu hết về nàng nhưng Ngôn Thanh Hạm vẫn không thể tiêu tan suy nghĩ nàng từng vô lễ với mình.
Sau khi rời khỏi Tiêu Tương Các, cô không phải không nghĩ qua việc tìm cơ hội giáo huấn Lam Khiên Mạch, chỉ là sau khi ngẫm lại, lại cảm thấy làm như vậy thật sự khiến người khác cảm thấy khinh thường. Nếu đã là giao dịch, liền đại biểu cô cũng là người cam tâm tình nguyện. Cô không có quyền gây phiền toá cho Lam Khiên Mạch khi mọi chuyện đã đi qua, mà đó cũng không phải là tính cách của cô.
Chỉ là Ngôn Thanh Hạm không nghĩ cô với Lam Khiên Mạch còn có thể gặp nhau, lần thứ hai nhìn thấy cô gái này, cô phát hiện bộ dáng nàng lúc mang bệnh thật sự rất đẹp, giống như ly thuỷ tinh treo lơ lững giữa không trung, chỉ cần không cẩn thận sẽ bị vỡ nát. Đúng là lần gặp lại này, khiến cho Ngôn Thanh Hạm sinh ra hứng thú với Lam Khiên Mạch, vì thế mà thay đổi suy nghĩ trong đầu rằng từ nay về sau sẽ không gặp lại nàng nữa.
Cô cảm thấy cô gái này tự hồ không giống như bề ngoài bất cần như vậy, mà là mang theo nỗi khổ nào đó không thể nói cùng ai. Nhớ tới ngày đó, cô đơn giản đụng vào đã khiến Lam Khiên Mạch đỏ mặt, nhìn đến hiện tại người này lại mang theo ý xấu chơi đùa với mèo nhỏ, người cùng thú cưng nô đùa, Ngôn Thanh Hạm nhìn thấy không tự chủ bật cười.
Cô rất ít khi nhìn thấy những chuyện kỳ quái cùng người kỳ quái như vậy, cho nên dục vọng muốn tìm hiểu cùng với một loại ma lực thần kỳ nào đó khiến cho cô tuỳ ý để Lam Khiên Mạch tiếp cận mình, thậm chí là chủ động tiếp cận nàng. Ngôn Thanh Hạm hiểu làm như vậy không thể nghi ngờ chính là dưỡng hổ vi hoạn (1), dẫn lửa thiêu thân. Bất quá, cô tin kết quả cuối cùng sẽ làm mình vừa lòng.
(1): Nuôi cọp rồi sẽ mang họa
“Lam Khiên Mạch.”
Không muốn tiếp tục nhìn lén chuyện người khác, Ngôn Thanh Hạm đi đến chỗ Lam Khiên Mạch, nhẹ giọng gọi tên nàng.
“A, cô đến rồi sao?”
Nghe thấy tiếng Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch như bị doạ liền đứng lên. Nàng có chút kinh hoảng đem điếu thuốc ném xuống, dùng chân dập tắt, rồi bỏ vào miệng mấy viên kẹo bạc hà, Ngôn Thanh Hạm không hiểu nàng hành động như vậy khi gặp mình là vì sao.
“Tôi biết cô không thích mùi thuốc, sau này tôi sẽ cố ít hút thuốc lại.” Nghe Lam Khiên Mạch giải thích xong, Ngôn Thanh Hạm mới biết nàng là sợ mình không thích.
“Không sao, cô không cần vì tôi mà làm khó mình. Vừa rồi có số việc xảy ra, chờ lâu lắm không?”
“Không, tôi cũng mới ra thôi.” Lam Khiên Mạch sẽ không thừa nhận sau khi nàng nói chuyện điện thoại với Ngôn Thanh Hạm xong đã chạy xuống lầu chờ.
“Đây là mèo của cô?” Cuối đầu nhìn con mèo nhỏ dưới chân Lam Khiên Mạch không chịu đi, Ngôn Thanh Hạm nhẹ giọng hỏi.
“Đúng vậy, Thầm Thì là bảo bối của tôi.” Lam Khiên Mạch cười ôm lấy con mèo nhỏ, vô cùng thân thiết sờ đầu của nó.
“Nó tên Thầm Thì?” Ngôn Thanh Hạm khẽ nhíu mày, không thể lý giải được cái tên quỷ dị ấy có hàm nghĩa gì.
“Đúng vậy, Thầm thì là con quỷ tham ăn, lúc nào cũng ăn vụng, ăn xong còn có thể kêu đói bụng, cho nên tôi mới gọi nó là Thầm Thì.”
“Ha ha, thực là con mèo đáng yêu.” Nhìn con mèo nhỏ lông dính bụi, Ngôn Thanh Hạm khen lên một tiếng. Cô phát hiện đôi mắt con mèo rất đẹp, giống như biển xanh. Cô không rõ về mèo, lại nói người Mạc gia luôn phản cảm với loài mèo nên cô cũng không biết nó là thuộc giống mèo gì.
“Meo meo.” Có vẻ như hiểu được Ngôn Thanh Hạm khen, Thầm Thì làm nũng kêu meo meo một tiếng, vươn tiểu móng vuốt sờ sờ tay Ngôn Thanh Hạm. Phải biết rằng, Ngôn gia đại tiểu thư tuy rằng có kiến thức rộng rãi, nhưng cũng chưa bao giờ đụng qua lông hay nuôi bất kỳ thú cưng có lông nào. Nay bị Thầm Thì đụng chạm như vậy, nhất thời sắc mặt trắng nhợt, sợ tới mức lui về sau vài bước.
Hai người đứng gần nhau, Lam Khiên Mạch tất nhiên thấy được phản ứng của Ngôn Thanh Hạm. Nàng có chút mất mát đem Thầm Thì đặt xuống, hướng Ngôn Thanh Hạm nở nụ cười.
“Được rồi, chúng ta đi chuẩn bị cơm tối thôi.”
“Chuẩn bị?” Ngôn Thanh Hạm khó hiểu, người này không phải muốn mời mình ăn cơm sao?
“Ân hừ, đương nhiên , chẳng lẽ cô nghĩ là tôi mời cô đến nhà hàng xa hoa sao, chậc chậc, Thanh Hạm, thật sự không như cô nghĩ đâu, tôi không có nhiều tiền làm việc nhàn rỗi như vậy. Cho nên đành phải mời cô hạ mình đi siêu thị với tôi mua đồ ăn rồi, sau đó cùng nhau về nhà tôi, tôi nấu cơm cho cô ăn.”
“Cô nghĩ nhiều rồi, tôi không phải để ý ăn ở đâu đâu, chỉ là mèo của cô thì phải làm sao bây giờ?”
“Yên tâm, Thầm Thì nó tự tìm được đường về nhà.” Lam Khiên Mạch nói xong, đi lên phía trước. Vòng eo mảnh khảnh xoay trong gió đầy xinh đẹp câu người. Mà con mèo cũng tựa hồ hiểu lời nàng nói, ngẩng cao đầu, xoay cái mông nhỏ tao nhã chạy hướng vào trong nhà.
Nhìn một người một mèo, Ngôn Thanh Hạm nhớ tới mình từng nghe qua câu, người nuôi như thế nào thú cưng sẽ như thế đó. Con mèo này không hổ danh là đứa nhỏ của Lam Khiên Mạch, cả hai đều không coi ai ra gì, đón ánh mặt trời liền toả sáng, ngay cả tư thế đi đứng cũng không hề khác nhau.
“Này, có thể nắm tay không?” Ngôn Thanh Hạm nghe Lam Khiên Mạch hỏi, cô ngẩn người, mới phát hiện đối phương không biết từ khi nào đứng tại chỗ chờ mình. Không đợi cô phản ứng, tay trái đã bị một bàn tay hơi lạnh nhẹ nhàng nắm lấy.
“Kỳ thật, tôi còn nghĩ muốn tìm cho Thầm Thì một người mẹ.”
Hết chương 23

Yui: về Thiết Ngục Mê Tình, Yui vẫn edit, nhưng Yui thấy bộ này còn ít chương quá, nên muốn tập trung edit trước, mọi người an tâm là Yui ko drop đâu, chỉ có điều về thời gian hoàn thành thì…….ba chấm vậy :D. Gần nửa năm ko edit là do Yui có lý do cá nhân, giờ thì mọi chuyện trong có vẻ tạm ổn, nên quay lại edit tiếp. Xin lỗi mọi người vì để mọi người chờ lâu, cũng cám ơn vì vẫn ủng hộ mình.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More