YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

Việt Tố Việt Ái - Chương 27 (updated 28/4/16)


Chương 27
Editor: Yui Hippie

Tay nghề của Lam Khiên Mạch không tệ, nào là trứng xào cà chua, rau trộn măng, thịt bò xào tiêu, còn có cả cá hấp. Rõ ràng những món này cũng chỉ là vài món ăn nấu tại nhà, lại làm cho Ngôn Thanh Hạm cảm thấy chúng nhìn ngon miệng hơn cả đồ ăn do đầu bếp của Mạc Gia làm. Ngẩng đầu thấy Lam Khiên Mạch đang đứng đối diện nhìn mình, Ngôn Thanh Hạm cảm thấy có chút ngượng ngùng, tay đang gắp miếng rau cũng theo đó dừng lại.
“Trên mặt tôi có gì sao?” Ngôn Thanh Hạm nhẹ giọng hỏi, lấy tay sờ sờ mặt mình, cũng không thấy có dị vật gì.
“Mặt Thanh Hạm không có dính gì trên đó cả. Chỉ là bộ dáng ăn cơm của cô thật đáng yêu, người ta nhìn một tí cũng không muốn dời đi.”
“Cô nếu còn không ăn, mấy món này đều bị tôi ăn sạch.”
“Thanh Hạm, nếu thích cứ ăn hết cũng không sao, chờ mai tôi lại làm cho cô ăn.”
“Ha ha, có lẽ ngày mai tôi không có thời gian đến nhà cô ăn cơm.”
“Sẽ không, có tôi ở đây, Thanh Hạm nhất định đến gặp.”
“Lam Khiên Mạch, cô lấy gì có thể tự tin nói như vậy?”
Ngôn Thanh Hạm buông đũa xuống, nghi hoặc hỏi. Cô không cảm thấy thái độ của mình đối với Lam Khiên Mạch khác với mọi người, cũng không thích đối phương một mực nói chắc chắn như vậy, thật giống như bản thân bị nàng ăn gắt gao.
“Thanh Hạm, thật đúng là thích nói xạo, nếu cô không hứng thú với tôi, ngày đó ở Tiêu Tương Các sẽ không để tôi tuỳ ý đối với cô như vậy. Nếu cô không phải thích tôi, cũng sẽ không phóng túng tôi đến mức này.”
“Lam Khiên Mạch, cô là một cô gái thông minh, tôi thừa nhận mình không chán ghét cô. Nhưng cô hẳn là hiểu được, không chán ghét không có nghĩa là thích.”
“Ý của Thanh Hạm là cô không thích tôi?”
“Đúng vậy.”.
“Ha ha, thật đúng là không dễ dàng gì.” Nghe Ngôn Thanh Hạm bất chấp đường sống đi cự tuyệt, Lam Khiên Mạch lộ ra chút nụ cười yếu ớt, tiện đà đứng lên, đi đến bên cạnh Ngôn Thanh Hạm. Đối phương vốn tưởng nàng sẽ làm ra chuyện kỳ quái gì, lại không ngờ rằng Lam Khiên Mạch bỗng nhiên ngồi xỗm trước mặt mình, dùng hai má cọ cọ vào hai chân không gì bảo vệ đang khép của cô, khiến cho đầu gối cùng da thịt non nớt mềm mại của gò má tiếp xúc nhau. Thân thể Ngôn Thanh Hạm không khỏi run lên, nhưng cũng không làm ra động tác gì, chỉ để Lam Khiên Mạch tiếp xúc ma sát vào mình. Lúc này nàng tựa như bé mèo tên Thầm Thì cùng với cô chủ tiếp xúc thân mật, nàng làm nũng, xấu lắm, thích lấy lòng, nhu thuận làm cho người ta không đành lòng đẩy ra.
Nghĩ như vậy, Ngôn Thanh Hạm ma xui quỷ khiến vươn tay ra, sờ đầu Lam Khiên Mạch. Ngón tay xuyên qua những sợi tóc, sáp nhập vào bên trong, rồi lại đi trêu trọc chúng, rất nhanh từng trận hương thơm tươi mát quanh quẩn trong không khí. Ngôn Thanh Hạm biết đây là mùi hương của dầu gội, trong đó còn pha lẫn hương vị đặc hữu trên người Lam Khiên Mạch.
Dường như càng chơi càng sinh nghiện, Ngôn Thanh Hạm đem sợi tóc mềm mại của Lam Khiên Mạch chơi đùa, tiền đà sửa sang lại đầu tóc có chút rối này. Đương sự tựa hồ không bận tâm đến mái tóc của mình bị trêu đùa như vậy, ngược lại nhắm mắt hưởng thụ, tham lam hấp thụ giờ khắc yên tĩnh này.
“Ngôn Thanh Hạm, nếu tôi nói với cô, tôi thích cô, cô sẽ làm như thế nào? Cự tuyệt? hay sẽ chấp nhận?” Không khí im lặng bị Lam Khiên Mạch lên tiếng đánh vỡ, giống như khối thuỷ tinh hoàn hảo bị gạch đánh trúng, tan nát thành những mãnh vụn nhỏ để rồi không thể trở lại nguyên dạng của nó được nữa. Nghe xong những lời này, Ngôn Thanh Hạm hiện lên một tia do dự, rồi rất nhanh bị cô làm tan biến.
“Nếu cô thật sự thích tôi, thật là vinh hạnh cho tôi. Nhưng tôi sẽ không chấp nhận cô, càng không thể để cô tiếp tục ở lại X Thị, quấy nhiễu cuộc sống về sau của tôi.”
“Ha ha, Thanh Hạm thật đúng là vô tình, liền ngay cả việc để tôi vụng trộm thích cô cũng không thể sao?”
Từ đầu đến cuối, Lam Khiên Mạch đều không mở đôi mắt đang khép lại của mình, vẫn đều tựa vào đùi của Ngôn Thanh Hạm, luyến tiếc rời đi.
“Lam Khiên Mạch, tôi cũng không nhận bản thân mình có thể không chế được người hay sự việc. Sự xuất hiện của cô cơ hồ quấy rầy cuộc sống vốn yên bình của tôi, nếu tôi thật sự vô tình, cô lúc này căn bản không có khả năng còn ở X Thị.”
“Tôi biết, Thanh Hạm là một người tốt, một cô gái tốt, muốn uống chút rượu không?” Lam Khiên Mạch từ trên người Ngôn Thanh Hạm đứng lên, trên mặt vẫn như cũ lộ ra nụ cười sáng lạn, căn bản không giống như người vừa bị cự tuyệt, chỉ là mâu gian có đôi chút làm cho Ngôn Thanh Hạm không thể lý giải được. Chúng từ ánh mắt dò xét của mình chậm rãi biến mất, cuối cùng tan biến vào bên trong cặp mắt thâm trầm của Lam Khiên Mạch.
“Không cần phiền toái vậy đâu, cũng đến lúc tôi nên đi rồi.”
Ngôn Thanh Hạm đứng lên, sửa sang lại váy của mình. Lam Khiên Mạch không ngăn cô lại, nàng dựa vào mặt bàn, lấy chai rượu của Lăng Vi mở ra, trựa tiếp đem rượu uống vào miệng mình, giống như thức uống kia không phải là rượu mà là nước sôi.
“Lam tiểu thư, cám ơn cô hôm nay đã chiêu đãi tôi.” Đứng trước cửa, Ngôn Thanh Hạm hướng Lam Khiên Mạch nhẹ giọng nói. Một câu Lam tiểu thư, tuy rằng xưng hô cực kỳ lễ phép, nhưng lại dễ dàng đem khoảng cách vất vả mới kéo lại gần được một khắc liền đẩy ra xa.
Nhìn thấy đối phương không để ý đến mình, mà bản thân chỉ uống rượu không ngừng, Ngôn Thanh Hạm hơi hơi nhíu mày, mở cửa muốn rời đi. Lúc này, phía sau bỗng truyền đến tiếng bước chân dồn dập hỗn độn, Ngôn Thanh Hạm quay người lại, tầm mắt liền rơi vào một trận thiên hoàn địa chuyển. Lúc cô hồi phục lại tinh thần, thân thể đã bị ép vào bên cửa không thể nhúc nhích được.
“Lam Khiên Mạch, cô đừng tưởng rằng lần đầu đến lần hai tôi đều dễ dàng tha cho cô thì lần thứ ba cũng có thể dễ dàng tha như vậy.”
“Ngôn tiểu thư, hy vọng cô đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn cùng cô tính chuyện thanh toán lần trước mà thôi. Phí phục vụ ở Tiêu Tương Các tuy rằng đắt đỏ, nhưng cũng không phải giá trên trời tới mười vạn như vậy. Số tiền lần trước cô trả còn đủ để có thể hưởng thụ phục vụ của tôi rất nhiều lần đi. Chẳng lẽ, cô không biết cứ chấm dứt như vậy thực sự chịu thiệt thòi sao?”
Bởi vì mới vừa uống rượu, khuôn mặt trắng nõn của Lam Khiên Mạch mang theo vài tầng ửng hồng, nhưng nhìn thấy ánh mắt thanh tĩnh của nàng liền biết nàng không say.
“Tôi từ đầu đã nói chúng ta từ nay về sau không có quan hệ nào nữa.”
“Nhưng buổi tối lần trước, cô cũng không cự tuyệt tôi, không phải sao? Ngôn Thanh Hạm, cô là trưởng nữ của Ngôn gia, là cháu gái của Mạc Lâm. Tôi nghĩ cô cũng không hy vọng thấy chuyện liên quan đến tính lãnh đạm của mình xuất hiện trên báo, hay là cô muốn cho mọi người biết cô là người mắc chứng buồn nôn khi nhìn thấy đàn ông trần truồng?”
“Cô uy hiếp tôi?” Theo lời nói phát ra, biểu tình Ngôn Thanh Hạm đã không còn lạnh nhạt hay nhã nhặn lúc trước. Cô nhìn Lam Khiên Mạch, muốn nhìn xem biểu tình của nàng là đang trông chờ hay là đùa giỡn.
“Uy hiếp? Tôi làm sao dám uy hiếp Ngôn đại tiểu thư đây? Tôi chỉ muốn đề nghị với cô một việc mà thôi. Từ hôm nay trở đi, tôi chính là giáo viên của cô, còn cô là khách hàng của tôi. Tôi sẽ sắp xếp thời gian thích hợp tìm tới cô, tiến hành cải tạo thân thể của cô. Ngày nào đó, tôi sẽ biến cô thành một nữ nhân bình thường. Có dục vọng, có ham muốn, nhìn thấy thân thể của đàn ông sẽ không còn buồn nôn nữa, thấy sao?”
“Lam Khiên Mạch, cô lúc này có bao nhiêu lợi thế để ra điều kiện cùng tôi? Chỉ cần tôi gọi một cuộc điện thoại, cô căn bản không có cách nào bình an vô sự vượt qua hết đêm nay. Cô phải hiểu được, không có ai có thể bức bách được Ngôn Thanh Hạm tôi làm những việc mà tôi không muốn.”
“Ha ha, nếu Thanh Hạm đã nói như vậy thì không còn cách nào khác ngoài việc tôi nói cho mọi người biết cô là nữ nhân như thế nào.”
 “Nếu cô dám, có thể thử xem.” Không khí bởi vì câu nói của Ngôn Thanh Hạm mà kết thành băng lạnh, nhìn gương mặt tươi cười của Lam Khiên Mạch, cô bỗng nhiên cảm thấy mình đã hiểu lầm cô gái này rồi. Cô như thế nào cảm thấy nàng kỳ thật cũng không như mặt ngoài xấu xa như vậy? Lại nổi lên ý nghĩ nàng cố ý tiếp cận theo đuổi mình? Nuôi hổ thành hoạ, hậu quả xấu sau cùng cũng lãnh ngay trên người mình. Chỉ là tai hoạ này, không khỏi tới quá nhanh đi.
“Thanh Hạm, không cần nói đến như vậy, bởi vì không có việc gì xảy ra, cô vĩnh viễn không biết ngay sau đó sẽ xảy ra biến cố gì. Được rồi, cô muốn uống rượu không?”
“Lam tiểu thư, tôi và cô không còn gì để tiếp tục với chuyện với nhau, nếu cô cố ý muốn cùng tôi, cùng Ngôn gia Mạc gia đối nghịch, tôi cũng sẽ…Ngô!”
Chưa nói hết thành câu, lời nói đã bị bóp chết, cảm giác một cỗ chất lỏng chua chát lạnh lẽo chảy vào trong miệng mình, Ngôn Thanh Hạm mở to mắt nhìn Lam Khiên Mạch, thân bất do kỷ uống vào bụng. Thân là Ngôn gia đại tiểu thư, còn là nhà đánh giá tác phẩm nghệ thuật, Ngôn Thanh Hạm khó tránh khỏi phải tham dự một ít tiệc rượu cũng như cần phải biết uống rượu. Dù vậy, thân thể cô cũng có điểm giới hạn. Mỗi lần uống cũng không vượt quá một ly, thậm chí là ít hơn.
Thói quen như vậy lại làm cho tửu lượng của Ngôn Thanh Hạm kém đến không thể tả. Phàm là rượu vượt trên 50 độ, cô chỉ cần uống một ly nhỏ cũng sẽ cảm thấy đầu óc không rõ ràng cho lắm, nay chai rượu trên tay của Lam Khiên Mạch là rượu bảo quản lâu năm của Lăng Vi, John Crow Batty Rum, độ cồn tinh khiết cao tới 70% (Yui: thật ra là rum trắng 80% alcohol và là 1 trong 10 loại thức uống có cồn mạnh nhất thế giới.)
Chỉ cần một ngụm rượu thôi uy lực của nó cũng không thể xem thường. Ngôn Thanh Hạm nhắm hai mắt lại, tuỳ ý để chiếc lưỡi mềm mại của Lam Khiên Mạch trong miệng mình châm ngòi. Cảm giác tê dại từ địa phương đang giao triền kia lan ra khắp toàn thân, khiến cho thân thể vốn đã vô lực của Ngôn Thanh Hạm càng mềm yếu không chịu nổi.
“Thanh Hạm, đừng đi, đừng cự tuyệt em đến gần chị, đừng đem em ra khỏi thế giới của chị.”
“Cô…nói gì?” Giọng nói Lam Khiên Mạch rất nhỏ, bởi nên Ngôn Thanh Hạm đang chìm đắm không thoát thân được như thế nào có thể nghe ra lời của nàng.
“Không có gì, đến đây, tôi mang cô vào phòng nghỉ.”
Lam Khiên Mạch cố sức nâng dậy Ngôn Thanh Hạm, hai người nghiêng ngả đi vào phòng. Giống với phong cách trang trí bên ngoài, phòng ngủ của Lam Khiên Mạch cũng bố trí phá lệ đơn giản. Giấy dán tường màu xanh nhạt phủ kín toàn bộ gian phòng, chiếc giường đơn nho nhỏ được phủ bằng gối đầu cùng ga giường trắng noãn, ngoại trừ hai tủ áo bên cạnh đầu giường cùng bàn làm việc ra thì không còn gì khác.
Ngôn Thanh Hạm rất ngạc nhiên, cô gái yêu mị như Lam Khiên Mạch như thế nào lại thích kiểu phong cách như vậy, chỉ là cô còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, cảm giác mê muội liền tràn đến khiến cô không kịp chống đỡ, vội ngã lên giường. “Thanh Hạm, khó chịu lắm sao? Thật xin lỗi, tôi không biết tửu rượu cô kém đến vậy.”
Nghe trên đỉnh đầu âm thanh truyền đến, Ngôn Thanh Hạm có chút biểu tình khó chịu. Thân thể vì trận vận động vừa rồi mà ra ít mồ hôi, làm cho người luôn luôn yêu thích sạch sẽ như cô không thể chịu được, thầm nghĩ quay về nhà tắm rửa một cái sau đó liền đi ngủ. “Lam Khiên Mạch, để tôi đi về.” Ngôn Thanh Hạm thấp giọng nói, tuy rằng thân thể có chút vô lực nhưng đầu óc coi như vẫn rõ ràng.
“Thanh Hạm, cô say rồi, đêm nay ở lại, được không?” Nếu không phải vừa rồi uống một ngụm rượu, Ngôn Thanh Hạm nhất định không chút do dự cự tuyệt đề nghị này. Nhưng hiện giờ, cô nhìn Lam Khiên Mạch chân thành như vậy, thậm chí là mang theo ánh mắt khẩn cầu, ngực giống như bị tắc nghẽn, không tự chủ được mà mềm lòng.
Ngôn Thanh Hạm biết rõ tình trạng hiện tại của mình không cách nào lái xe, nếu muốn đi cũng chỉ có thể nhờ Lam Khiên Mạch đưa mình về hoặc là gọi điện cho người đến đón cô. Cũng không bàn xem cô nên áp dụng phương pháp nào, tựa hồ cũng phải có được sự đồng ý của Lam Khiên Mạch. Nghĩ như vậy, Ngôn Thanh Hạm dần dần đánh mất đi ý nghĩ trong đầu. Cũng chỉ là một đêm mà thôi, có lẽ cũng không có việc gì, cô tự an ủi chính mình.
“Lam Khiên Mạch, tôi muốn đi tắm.”
“Ân, tôi giúp cô đến phòng tắm.”
Nghe thấy Ngôn Thanh Hạm nói như vậy, Lam Khiên Mạch biết đối phương đã thoả hiệp. Nàng lại lần nữa đem người nâng dậy, dẫn cô đi đến phòng tắm trong phòng ngủ. So với phòng tắm quá mức xa hoa của Ngôn gia lẫn Mạc gia, nơi này nhỏ đến có chút đáng thương, nhưng không chút nào giảm bớt ý nghĩ muốn tắm rửa thân thể của Ngôn Thanh Hạm.
Cô tinh tế đánh giá bồn tắm màu trắng sạch sẽ kia, Ngôn Thanh Hạm có rất nhỏ khiết phích, thời điểm ở khách sạn đều chỉ chọn vòi sen để tắm rửa. Nhưng ở nơi này của Lam Khiên Mạch, cô lại không có một chút thiếu tự nhiên nào. Nhìn vào nơi bỏ quần áo dơ, Ngôn Thanh Hạm cởi váy, tiền đà ngồi vào bồn tắm chứa đầy nước. Thân thể tiếp xúc cùng nước ấm, cô nhắm mắt lại tựa đầu vào thành bồn tắm, hưởng thụ cảm giác an bình không dễ có được, đồng thời nghĩ về chuyện vừa phát sinh đêm hôm nay.
Nếu không tính đến cuộc trò chuyện quá mức quỷ dị kia, Ngôn Thanh Hạm tin tưởng đêm nay bất quá chỉ là một bữa ăn vốn dĩ bình thường. Nhưng nghĩ đến lời nói Lam Khiên Mạch nói với mình, cô không biết những lời này rốt cuộc chỉ là lời nói vui đùa vô tình dùng để hù doạ cô hay vẫn là đã có chủ mưu từ trước.
Nếu là vế trước, cô có thể đem chuyện cũ bỏ qua, cùng Lam Khiên Mạch tiếp tục duy trì quan hệ không mặn không nhạt này. Còn nếu là vế sau, cô liền không bao giờ tuỳ hứng như vậy nữa, sẽ không cho cô gái uy hiếp mình ở lại X Thị nữa. Chỉ là nàng thật sự đối với mình như vậy sao? Nghĩ đến chuyện này, Ngôn Thanh Hạm lắc lắc đầu.
Ngay cả khi cô cùng Lam Khiên Mạch không quen biết, nhưng từ những lần nói chuyện chung của cả hai cũng có thể nhìn ra nàng không phải là người vì muốn đạt được mục đính mà không từ bỏ thủ đoạn nào. Hơn nữa, nàng uy hiếp mình là vì gì? Tiền? Thanh danh? Hay là vì nàng? Ngôn Thanh Hạm không rõ, cơn đau đầu nhỏ làm cho cô không muốn nghĩ nữa. Đang lúc cô muốn lấy tay xoa huyệt thái dương đang đau của mình, một đôi tay hơi lạnh tiến lên xoa lấy.
Ngôn Thanh Hạm giương mắt liền nhìn thấy Lam Khiên Mạch trần truồng đứng bên cạnh, nàng vươn thân mình, thay cô xoa lấy trán đang phát đau. Ngay lúc này, nàng nhấc chân bước vào bồn tắm, tách hai chân ngồi trên đùi cô. Thân thể tiếp xúc với nhau không một khe hở, Ngôn Thanh Hạm chỉ cảm thấy bụng nhảy lên một cỗ khô nóng, cùng làn da ẩn ẩn như bị lửa thiêu đốt.
Thân thể của mình, đang bị gì đây?

Hết chương 27
Yui: gửi tặng Xu, vì hối thúc, đe doạ, cưỡng chế, bêu xấu bạn Yui nên mới có động lực lế lết cơ thể ốm yếu ngồi dậy edit.

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2016

Việt Tố Việt Ái - Chương 26

Chương 26
Editor: Yui Hippie
“Lão bản, vui đùa cũng có điểm dừng.” Lam Khiên Mạch cười đẩy Lăng Vi ra, đáy mắt hiện lên một tia cảnh cáo chỉ có đối phương nhìn thấy được. Nàng nhìn Ngôn Thanh Hạm ở phía sau không có phản ứng nào, trong lòng có chút mất mát, nhưng cũng biết đây đều là có tình lý bên trong. Dù sao, hiện tại đối với cô gái này mình cũng chỉ là một người xa lạ biết nhau đôi chút mà thôi, ngay cả trở thành bạn bè đều không tính, chị ấy lại sao có thể vì Lăng Vi ôm mình mà ghen được đây?
“Tiểu Lam Lam, em muốn qua cầu rút ván sao? Tôi yêu mến em nhiều như vậy, kết quả em có người mới liền quên người cũ là tôi. Mệt, tôi còn cố ý đem rượu đến muốn cùng em uống vài ly, hiện tại xem ra, em không thể giữ tôi lại rồi. Nhưng mà, tôi có quyền được biết tiểu thư đây là vị nào không?” Lăng Vi nói xong, đi đến trước mặt Ngôn Thanh Hạm, bắt tay cô.
“Nhĩ hảo, Lăng Vi.”
“Ngôn Thanh Hạm.”
Hai người giới thiệu tên nhau, so với Ngôn Thanh Hạm từ đầu đến cuối bình tĩnh, Lăng Vi bắt đầu nghiêm túc không còn đùa giỡn như vừa nãy nữa, biểu tình có chút nghiêm túc. Cô nhìn Ngôn Thanh Hạm ung dung bình thãn đứng trước mặt mình, trong đầu liền biến thành kho tra tư liệu. Ngôn Thị tập đoàn, con gái độc tôn của Ngôn Luật - Ngôn Thanh Hạm, là cháu gái được yêu thương nhất của Thủ trưởng quân khu Mạc Lâm, nhà đánh giá tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng ngoài nước.
Một loạt danh hiệu như vậy bay đến, khiến cho sắc mặt Lăng Vi càng khó coi. Ngay cả khi cô sớm đoán được gia cảnh không đơn giản của Ngôn Thanh Hạm đi nữa, cũng không nghĩ chuyện này vượt qua tưởng tượng của mình như vậy. Nghĩ đến đây, cô quay đầu nhìn vào mắt Lam Khiên Mạch, rất muốn biết tên ngu ngốc này lại như thế nào thông đồng với bà nội tổ này, chẳng lẽ con nhỏ này không biết là có một vài nữ nhân, nhỏ không thể đụng vào sao?
“Ha ha, thật không dám nghĩ tôi cùng Ngôn tiểu thư lần đầu gặp nhau lại trong tình huống này, thật đúng là vinh hạnh trời ban cho tôi mà.”
“Lăng tiểu thư khách khí, ở nơi này gặp được cô cũng là chuyện tôi không nghĩ tới. Có lẽ cô quên rồi, kỳ thật lúc trước chúng ta từng gặp qua một lần, nhưng lúc ấy cô bận rộn công việc cho nên không chú ý đến tôi thôi.” Ngôn Thanh Hạm có thể nhìn thấy ánh mắt Lăng Vi nhìn mình mang theo mơ hồ địch ý, cô cũng không để ý tới quái khí âm dương của đối phương, không kiêu ngạo không siểm nịnh trả lời.
Tuy rằng cô sớm nghe qua Tạ Sương Sương nói về cô gái tên Lăng Vi này, đêm hôm đó ở nhà hàng cũng từng gặp qua một lần, nhưng giống như hiện tại ở khoảng cách gần đánh giá như vậy lại là lần đầu tiên. Người trước mặt mặc một bộ tây trang màu đen, bên trong phối hợp với áo sơ mi màu xanh ngọc. Nhìn qua chính là tiêu chuẩn quần áo công sở, nhưng cặp chân mang đôi tất màu đen cùng với đôi giày cao gót quá mức cao kia lại mang theo một hương vị khác.
Lăng Vi mặc dù ngữ khí có chút lỗ mãng nhưng diện mạo của cô mang thiên hướng sắc bén, ngũ quan tinh xảo mang vài phần anh khí, đôi mắt tinh anh ẩn giấu bên trong lộ ra vài phần tàn nhẫn. Bề ngoài như vậy, Ngôn Thanh Hạm nhớ tới Tạ Sương Sương từng nói qua với mình - cô gái tên Lăng Vi này, tuyệt đối không chỉ đơn giản là lão bản của Tiêu Tương Các.
Bất tri bất giác, trong đầu Ngôn Thanh Hạm hiện lên hình ảnh vừa rồi của Lam Khiên Mạch cùng Lăng Vi. Các nàng làm chung một hội quán, quen biết nhau cũng là việc không có gì lạ. Nhưng kỳ quái ở chỗ, nghe thấy các nàng trò chuyện với nhau, quan hệ tựa hồ không đơn giản. Thử hỏi, phía sau Tiêu Tương Các, đại lão bản cùng với Lam Khiên Mạch có liên quan nào chăng?
Ngoại trừ giao dịch thân thể ra, Ngôn Thanh Hạm nghĩ không ra rốt cuộc còn có lý do nào khác.
“Lam Khiên Mạch, xem ra cô hôm nay không rảnh rồi, tôi xin phép đi trước.”
Ngôn Thanh Hạm mạnh mẽ kiềm nén khó chịu trong lòng, xoay người đi đến cầu thang. Thấy bóng dáng không một chút lưu luyến, Lam Khiên Mạch muốn mở miệng nói, nhưng cuối cùng cũng không nói ra được chữ nào.
“Ha ha, Ngôn tiểu thư không cần như thế, cô là khách của Lam, tôi hẳn mới là người nên đi, chai rượu này tôi tặng cho cả hai.”
Lăng Vi nói xong, cũng không quan tâm Ngôn Thanh Hạm có đáp ứng hay không, mạnh mẽ đem chai rượu đưa cho cô, đồng thời quay đầu nhìn về phía Lam Khiên Mạch. Nhìn thấy ánh mắt ẩn ý của cô, Lam Khiên Mạch trong lòng vụng trộm hỏi thăm thân thích của Lăng Vi, tiện đà đi đến bên cạnh Ngôn Thanh Hạm dẫn cô đến trước cửa.
“Thanh Hạm, tôi nói tôi muốn mời cô ăn cơm, làm sao lại có thể nuốt lời? Khó có được lão bản cho chai rượu ngon, cô hãy ở lại đi.”
“Tôi…”
“Lam, tôi đột nhiên nhớ có chút chuyện chưa làm xong, xin phép đi trước. Ngôn tiểu thư, chúc cô buổi tối vui vẻ.” Lăng Vi ngắt lời Ngôn Thanh Hạm, nhanh đi xuống lầu. Nhìn bộ dáng vội vàng như đi đầu thai của cô, Lam Khiên Mạch thầm khen Lăng Vi thật có vài phần hiểu ý, ít nhất không phá đám buổi hẹn đầu tiên của mình cùng Ngôn Thanh Hạm.
Nếu sự việc đã như vậy, Ngôn Thanh Hạm cũng không cố ý rời đi nữa. Cô theo Lam Khiên Mạch vào nhà, lễ phép ngồi trên sofa. Mắt thấy cửa nhà còn mở chưa đóng lại, cô có chút nghi hoặc mở miệng nhắc nhở. “Lam Khiên Mạch, cửa nhà của cô vẫn chưa đóng.”
“Ừa, tôi biết, tôi để cửa cho Thầm Thì, nó chắc trốn đâu đó ở thang lầu.” Lam Khiên Mạch nói xong, đem ly trà mình vừa pha đưa cho Ngôn Thanh Hạm, tiện đà đi vào bếp làm cơm. Uống ngụm trà thơm ngát xong, Ngôn Thanh Hạm mới có thời gian quan sát kỹ nhà của Lam Khiên Mạch một chút.
Nơi này so với nhà mình nhỏ hơn đôi chút, đại khái khoảng 80m2. Ngoại trừ phòng khách, phòng bếp ra thì cũng chỉ có mỗi 1 phòng ngủ, thực hiển nhiên là một mình Lam Khiên Mạch ở đây. Mặc dù có nuôi thú cưng, nhưng không một chút mùi lạ nào, ngược lại mang theo nhè nhẹ hương bạc hà, mùi này cùng với hương vị trên người Lam Khiên Mạch có chút tương tự, nhưng lại có chút bất đồng.
Toàn bộ phòng được bố trí đơn giản ấm áp, không trang trí món đồ xa hoa nào, cũng không có bài trí quái dị nào, ngược lại có thể dựa vào một chút chi tiết nhỏ ở đây nhìn ra được tính cách của chủ nhân của nó. Không thể không thừa nhân, Ngôn Thanh Hạm cảm thấy nhà của Lam Khiên Mạch thật phù hợp với sở thích của mình, bất luận là màu sắc hay cách trang trí đều khiến cho cô cảm thấy phá lệ thoải mái.
Ngôn Thanh Hạm lúc này phát giác khe hở cửa nhà nhè nhẹ mở ra. Ngay lúc đó, nhìn thấy con mèo nhỏ vừa mới ở dưới lầu chui vào nhà. Nó đầu tiên là nhìn khắp phòng một lần, nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm cùng Lam Khiên Mạch đang ở trong phòng bếp, rồi sau đó mới quay trở lại cửa, vươn móng vuốt đóng cửa lại. Hành động như vậy làm cho Ngôn Thanh Hạm có chút  buồn cười, cô cảm thấy con mèo này thật đúng là thông minh đến quá đáng, ở trước cửa còn biết nhìn xem chủ nhà có ở nhà hay không nữa.
“Thầm Thì? Con chơi về rồi sao?” Nghe thấy tiếng đóng cửa, Lam Khiên Mạch trong nhà bếp hỏi, ngay sau đó, con mèo nhỏ chạy đến nhẹ nhàng kêu vài tiếng. “Thầm Thì thật ngoan, chờ tí nha, mẹ nấu cơm cho khách xong, tới tối mẹ cùng chơi với con nha.” Nghe Lam Khiên Mach nói xong, con mèo nhỏ nghe lời nhẹ nhàng trở lại sofa, ngẩng cái đầu nhỏ ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm Ngôn Thanh Hạm. Đây là lần đầu tiên cô ở chung cùng với thú cưng, cũng là lần đầu tiên bị con mèo nhìn lâu như vậy. Cảm giác được ánh mắt chuyên chú kỳ quái, Ngôn Thanh Hạm dùng dư quang nhìn đôi mắt Thầm Thì đang ngồi trên đất, có chút không tự nhiên đi đến phòng bếp.
Cách đó khá xa, Ngôn Thanh Hạm đã mơ hồ ngửi thấy mùi thức ăn hoà quyện vào nhau. Lúc trước, ở Ngôn gia hay Mạc gia ăn cơm, đồ ăn luôn được sắp xếp hoàn chỉnh trên bàn ăn, cô chưa bao giờ nhìn qua cảnh tượng bận rộn của đầu bếp trong phòng bếp, cũng không biết phụ nữ khi nấu cơm sẽ xinh đẹp đến như vậy.
Lam Khiên Mạch lúc này đưa lưng về phía cô, nàng vẫn chưa đổi bộ trang phục lúc ra ngoài vừa nãy, nhưng trên người có thêm một chiếc tạp dề màu xanh. Tóc dài màu đen sẫm được nàng dùng chun cột tóc búi cao trên đầu, làm lộ ra chiếc cổ trắng tinh tế cùng hai lỗ tai nho nhỏ.
Thủ pháp trông rất điêu luyện, cách dùng dao cũng trông rất thành thạo, hoàn toàn không giống như người mới biết nấu ăn. Ngôn Thanh Hạm nghi hoặc trù nghệ tốt như vậy của Lam Khien Mạch là từ đâu ra, cô tổng cảm thấy cô gái như vậy cũng không phải là người biết nấu ăn, cho dù không phải mỗi ngày đều đi ăn tại các quán cơm, thì cũng sẽ gọi điện cho dịch vụ giao thức ăn. Nhưng quả thực Lam Khiên Mạch thật sự biết nấu ăn, hơn nữa nhìn đồ ăn được nấu có thể đoán được hương vị không quá tệ.
“Đói bụng sao?” Lam Khiên Mạch nhẹ giọng hỏi, kỳ thật từ lúc Ngôn Thanh Hạm đứng trong phòng bếp, nàng đã biết sự hiện diện của cô, thậm chí có thể cảm giác được tầm mắt đối phương dừng ngay trên lưng mình. Một loại tâm lý mâu thuẫn lơ đãng sinh ra, Lam Khiên Mạch rất muốn quay đầu nhìn Ngôn Thanh Hạm, lại sợ sau khi làm sẽ ảnh hưởng đến không khí hài hoà lúc này.
“Bình thường thôi, chỉ là mèo nhà cô cứ nhìn tôi suốt, làm tôi có chút không tự nhiên.” Ngôn Thanh Hạm ăn ngay nói thật, cũng không lấy một lý do nào khác. Cô thật sự không muốn con mèo nhìn chằm chằm mình như vậy, cảm giác cứ như Lam Khiên Mạch ở bên cạnh nhìn mình.
“Thầm Thì vẫn luôn như vậy, nhìn thấy mỹ nữ là sẽ nhịn không được nhìn thêm vài cái. Lâu lâu còn tìm cơ hội lấy tay nhỏ sờ sờ, rồi sẽ lấy cái miệng nhỏ hôn nhẹ lên, ăn một chút đậu hủ nào đó.”
“Nếu là như vậy, mèo nhà cô thật ra giống cô đó chứ.”
Nghe Lam Khien Mạch giải thích, Ngôn Thanh Hạm cười trêu chọc nói, cô không tin mèo con có thể mang nhiều suy nghĩ như vậy.
“Thanh Hạm không tin sao? Nếu không tin, cô thử một lần đứng trước mặt nó cởi hết quần áo xem, mắt của nó nhất định sẽ phát sáng lên cho coi.” Lam Khiên Mạch nói xong, đem món cuối cùng đặt lên trên bàn.
Nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm còn đang đứng một bên, nàng cười tiến lên phía trước, hướng khoé môi đối phương hạ xuống một nụ hôn. “Thanh Hạm, ăn cơm”. Bất quá vài động tác đơn giản cũng làm cho Ngôn Thanh Hạm cảm thấy phá lệ ấm áp. Cô nhìn Lam Khiên Mạch đang cười, bỗng nhiên cảm thấy cô gái này rất đẹp, khiến cho cô có chút lưu luyến không buông.
“Ừa”
Lam Khiên Mạch, cám ơn cô đêm nay mời tôi ăn cơm…
Hết chương 26

Yui: Chính thức rã đông. Trú đông hơi lâu, thật có lỗi. Đầu tháng tư Yui lại đi trú xuân, thật có lỗi.

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More