YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 23

Chương 23
Editor: Yui Hippie

“Lăng tiên sinh, ngượng ngùng, tôi chỉ có thể đưa anh đến đây thôi.”
Đứng trước cửa biệt thự Mạc Gia, Ngôn Thanh Hạm đơn giản nói lời xin lỗi tới Lăng Long. Lại nói, hôm nay quả thật người Mạc gia thất lễ với hắn. Lăng Long không chỉ nhìn thấy người trong nhà đấu đá mà còn từ lúc vào nhà đến giờ vẫn chưa dùng cơm. Nghĩ đến đây, Ngôn Thanh Hạm cũng có chút ngượng ngùng.
“Không sao, tôi hôm nay quả thật rất vui, ít nhất đã quen biết được Ngôn tiểu thư.” Lăng Long lễ phép nói, biểu đạt ngưỡng mộ đối với Ngôn Thanh Hạm, lại không quá mức lỗ mãng, điểm này có thể thấy hắn là một nam nhân rất thông minh. “Lăng tiên sinh không ngại là tốt rồi, ông ngoại nhờ tôi nói với anh phải tiếp đãi anh thật tốt.”
“Ha ha, Mạc gia gia thật nói quá rồi, có thể cùng ông ăn cơm là vinh hạnh của tôi rồi. Mặt khác, Ngôn tiểu thư đừng gọi tôi là Lăng tiên sinh khách khí như vậy, gọi thẳng tên Lăng Long là được.” Trong lúc nói chuyện, cả hai đã đi đến bãi đậu xe, thân là khách, Lăng Long cũng không vội đi trước, mà ở một bên đợi cô. Hành vi lịch sự như vậy làm cho Ngôn Thanh Hạm đối với hắn có một phần ấn tượng tốt.
“Một khi đã như vậy, anh cũng không cần kêu tôi là Ngôn tiểu thư, cứ kêu tên tôi là được rồi.”
Ngôn Thanh Hạm nói xong, lộ ra nụ cười yếu ớt, tròng mắt như hạt trân châu đen mang theo một chút lo lắng. Nụ cười sáng lạn kia có thể so với ngân hà, cho dù có mấy vạn ánh sao tụ tập lại một chỗ cũng không có cách nào che lấp ánh quang phát ra từ cô.
Lăng Long nhất thời nhìn có chút ngây người, cảm thấy mình thất thố, hắn vội vàng láy lại tinh thần, ho khan vài tiếng. “Ân, tôi biết rồi, Ngôn Ngôn không biết khi khác có thể liên lạc với cô không?” Lăng Long bắt chước Mạc Lâm gọi nhủ danh của Tham Hạm, sau khi phát hiện đối phương không khó chịu mới nhẹ nhàng thở ra.
“Có thể, đây là danh thiếp của tôi.” Ngôn Thanh Hạm từ trong giỏ xách lấy ra danh thiếp đưa cho Lăng Long, nhìn thấy đối phương như gặp chí bảo mà nhận lấy, cô xoay người ngồi vào xe mình. Mới vừa rồi Lăng Long gọi nhủ danh của cô, Ngôn Thanh Hạm nghe rõ rành mạnh, tuy rằng cô cảm thấy đối phương cùng mình không quen biết đến nỗi có thể để hắn gọi mình như vậy nhưng ngại giao tình hai bên gia đình, Ngôn Thanh Hạm cũng không làm cho Lăng Long khó xử, chỉ có thể giả vờ cho qua.
“Tôi đi trước.”
“Ân, lần sau gặp lại, Ngôn Ngôn”
“Được.”
Ngôn Thanh Hạm nói xong, lái xe ra khỏi Mạc Gia. Nhìn đồng hồ, cô ước chừng thời điểm mình tới nhà Lam Khiên Mạch cũng vừa đúng thời gian cả hai đã hẹn. Nhớ tới chuyện vừa phát sinh tại Mạc gia còn cả những lời nói vừa rồi của Mạc Lâm nói với mình, Ngôn Thanh Hạm biểu tình thoải mái lập tức trở nên ngưng trọng.
Không nằm ngoài dự tính, thời gian tới cô sẽ phải bắt đầu bận rộn với công việc. Cho dù cô đã học qua ngành kinh doanh, nhưng dù sao vẫn là người mới chưa nhiều kinh nghiệm. Nếu muốn quản lý tốt Ngôn Thị, Ngôn Thanh Hạm không cho phép mình có chút bận tâm nào khác. May mắn lúc trước cô về nước là vì một vài thư mời đánh giá tác phẩm nghệ thuật, nếu không thật đúng là không có nhiều thời gian để quản lý Ngôn Thị.
Hơn nữa, xem ra Mạc Lâm rõ ràng muốn tác hợp cô cùng Lăng Long. Tuy rằng nam nhân này trên mọi phương diện đều xuất sắc, là đối tượng có thể kết giao nhưng là…
Suy nghĩ đến đây bỗng nhiên bị chặt đứt, Ngôn Thanh Hạm lắc lắc đầu, muốn xoá đi khuôn mặt của Lam Khiên Mạch xuất hiện trong đầu. Không hiểu vì sao thời điểm cô nghĩ đến việc mình kết giao với Lăng Long lại nhớ tới Lam Khiên Mạch.
Nếu mình cùng Lăng Long ở chung một chỗ, cô gái kia sẽ phản ứng ra sao đây? Sẽ tức giận hay vẫn là không sao cả? Hẳn là vế sau thôi? Dù sao hai người các nàng căn bản không có quan hệ gì, nhiều nhất cũng chỉ có thể nói là quen biết, ngay cả việc gọi là quan hệ bạn bè cũng chưa tới. Lam Khiên Mạch không có quyền can thiệp hành vi của mình, mình cũng không cần để ý tới suy nghĩ của cô ấy làm gì.
Cứ miên man suy nghĩ như vậy, Ngôn Thanh Hạm rốt cục cũng đến tiểu khu của Lam Khiên Mạch. Trí nhớ của cô vô cùng tốt, chỉ ghé qua một lần liền nhớ rõ đại khái đường đi. Chân dẫm lên phiến đá, thấy cách đó khá xa là người vừa mới làm cho cô cảm thấy có chút phiền nhiễu. Lúc này đây, Lam Khiên Mạch vẫn không phát hiện sự tồn tại của cô, nàng chỉ ngồi xuống chơi đùa cùng con mèo nhỏ.
Miệng nàng hút một điếu thuốc, màu xám của khói thuốc quẩn quanh xung quanh sườn mặt hoàn mỹ của nàng, càng làm tăng thêm vẻ đẹp như ẩn như hiện. Con mèo nhỏ tựa hồ rất thân với nàng, luôn thích dính lấy người nàng. Một lúc sau, Lam Khiên Mạch xấu tánh hướng khuôn mặt của mèo nhỏ thổi ra một làn khói, làm cho con mèo dùng mặt cọ lấy chân nàng.
“Ha ha, tiểu tử kia, lại làm nũng với mẹ là sao.” Lam Khiên Mạch nhẹ giọng nói, cầm lấy một cái gì đó trên cỏ hướng đến mặt mèo nhỏ đùa giỡn. Đó là một món đồ chơi làm bằng cao su, tựa hồ có thể co dãn một chút, trên đỉnh có màu vàng, trông giống lông chim, nhìn qua giống như lão nhân đang dùng chổi lông gà dọn dẹp.
Do Ngôn Thanh Hạm chưa từng nuôi thú cưng nên không biết đây kỳ thật là đồ chơi dành cho mèo. Cô chỉ cảm thấy hiện giờ người đang chuyên tâm chơi đùa với mèo con Lam Khiên Mạch thật đáng yêu, thật mê người. Nàng cười giống như đứa trẻ đang nô đùa, hai mắt khép lại nhỏ nhỏ thành hình bán nguyệt, miệng ngậm điều thuốc cùng nàng hồn nhiên tươi cười như thế không mang chút xung đột nào, ngược lại mang vài phần cảm giác xấu xa. Nàng như vậy, mang theo hơi thở của cô gái nghịch ngợm, lại mang theo mị lực đặc thù của nữ nhân, khiến cho kẻ khác không đành lòng di dời ánh mắt.
Nói về ấn tượng của Ngôn Thanh Hạm đối với Lam Khiên Mạch thật ra có chút phức tạp. Cô mới đầu cảm thấy cô gái này chính là dạng người bất chấp mọi thứ để kiếm tiền, nàng phóng đãng, không hiểu lễ nghĩa, ngay cả điều cơ bản nhất của nhân loại là cảm thấy xấu hổ, nàng cũng không hề có. Cho dù cô không hiểu hết về nàng nhưng Ngôn Thanh Hạm vẫn không thể tiêu tan suy nghĩ nàng từng vô lễ với mình.
Sau khi rời khỏi Tiêu Tương Các, cô không phải không nghĩ qua việc tìm cơ hội giáo huấn Lam Khiên Mạch, chỉ là sau khi ngẫm lại, lại cảm thấy làm như vậy thật sự khiến người khác cảm thấy khinh thường. Nếu đã là giao dịch, liền đại biểu cô cũng là người cam tâm tình nguyện. Cô không có quyền gây phiền toá cho Lam Khiên Mạch khi mọi chuyện đã đi qua, mà đó cũng không phải là tính cách của cô.
Chỉ là Ngôn Thanh Hạm không nghĩ cô với Lam Khiên Mạch còn có thể gặp nhau, lần thứ hai nhìn thấy cô gái này, cô phát hiện bộ dáng nàng lúc mang bệnh thật sự rất đẹp, giống như ly thuỷ tinh treo lơ lững giữa không trung, chỉ cần không cẩn thận sẽ bị vỡ nát. Đúng là lần gặp lại này, khiến cho Ngôn Thanh Hạm sinh ra hứng thú với Lam Khiên Mạch, vì thế mà thay đổi suy nghĩ trong đầu rằng từ nay về sau sẽ không gặp lại nàng nữa.
Cô cảm thấy cô gái này tự hồ không giống như bề ngoài bất cần như vậy, mà là mang theo nỗi khổ nào đó không thể nói cùng ai. Nhớ tới ngày đó, cô đơn giản đụng vào đã khiến Lam Khiên Mạch đỏ mặt, nhìn đến hiện tại người này lại mang theo ý xấu chơi đùa với mèo nhỏ, người cùng thú cưng nô đùa, Ngôn Thanh Hạm nhìn thấy không tự chủ bật cười.
Cô rất ít khi nhìn thấy những chuyện kỳ quái cùng người kỳ quái như vậy, cho nên dục vọng muốn tìm hiểu cùng với một loại ma lực thần kỳ nào đó khiến cho cô tuỳ ý để Lam Khiên Mạch tiếp cận mình, thậm chí là chủ động tiếp cận nàng. Ngôn Thanh Hạm hiểu làm như vậy không thể nghi ngờ chính là dưỡng hổ vi hoạn (1), dẫn lửa thiêu thân. Bất quá, cô tin kết quả cuối cùng sẽ làm mình vừa lòng.
(1): Nuôi cọp rồi sẽ mang họa
“Lam Khiên Mạch.”
Không muốn tiếp tục nhìn lén chuyện người khác, Ngôn Thanh Hạm đi đến chỗ Lam Khiên Mạch, nhẹ giọng gọi tên nàng.
“A, cô đến rồi sao?”
Nghe thấy tiếng Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch như bị doạ liền đứng lên. Nàng có chút kinh hoảng đem điếu thuốc ném xuống, dùng chân dập tắt, rồi bỏ vào miệng mấy viên kẹo bạc hà, Ngôn Thanh Hạm không hiểu nàng hành động như vậy khi gặp mình là vì sao.
“Tôi biết cô không thích mùi thuốc, sau này tôi sẽ cố ít hút thuốc lại.” Nghe Lam Khiên Mạch giải thích xong, Ngôn Thanh Hạm mới biết nàng là sợ mình không thích.
“Không sao, cô không cần vì tôi mà làm khó mình. Vừa rồi có số việc xảy ra, chờ lâu lắm không?”
“Không, tôi cũng mới ra thôi.” Lam Khiên Mạch sẽ không thừa nhận sau khi nàng nói chuyện điện thoại với Ngôn Thanh Hạm xong đã chạy xuống lầu chờ.
“Đây là mèo của cô?” Cuối đầu nhìn con mèo nhỏ dưới chân Lam Khiên Mạch không chịu đi, Ngôn Thanh Hạm nhẹ giọng hỏi.
“Đúng vậy, Thầm Thì là bảo bối của tôi.” Lam Khiên Mạch cười ôm lấy con mèo nhỏ, vô cùng thân thiết sờ đầu của nó.
“Nó tên Thầm Thì?” Ngôn Thanh Hạm khẽ nhíu mày, không thể lý giải được cái tên quỷ dị ấy có hàm nghĩa gì.
“Đúng vậy, Thầm thì là con quỷ tham ăn, lúc nào cũng ăn vụng, ăn xong còn có thể kêu đói bụng, cho nên tôi mới gọi nó là Thầm Thì.”
“Ha ha, thực là con mèo đáng yêu.” Nhìn con mèo nhỏ lông dính bụi, Ngôn Thanh Hạm khen lên một tiếng. Cô phát hiện đôi mắt con mèo rất đẹp, giống như biển xanh. Cô không rõ về mèo, lại nói người Mạc gia luôn phản cảm với loài mèo nên cô cũng không biết nó là thuộc giống mèo gì.
“Meo meo.” Có vẻ như hiểu được Ngôn Thanh Hạm khen, Thầm Thì làm nũng kêu meo meo một tiếng, vươn tiểu móng vuốt sờ sờ tay Ngôn Thanh Hạm. Phải biết rằng, Ngôn gia đại tiểu thư tuy rằng có kiến thức rộng rãi, nhưng cũng chưa bao giờ đụng qua lông hay nuôi bất kỳ thú cưng có lông nào. Nay bị Thầm Thì đụng chạm như vậy, nhất thời sắc mặt trắng nhợt, sợ tới mức lui về sau vài bước.
Hai người đứng gần nhau, Lam Khiên Mạch tất nhiên thấy được phản ứng của Ngôn Thanh Hạm. Nàng có chút mất mát đem Thầm Thì đặt xuống, hướng Ngôn Thanh Hạm nở nụ cười.
“Được rồi, chúng ta đi chuẩn bị cơm tối thôi.”
“Chuẩn bị?” Ngôn Thanh Hạm khó hiểu, người này không phải muốn mời mình ăn cơm sao?
“Ân hừ, đương nhiên , chẳng lẽ cô nghĩ là tôi mời cô đến nhà hàng xa hoa sao, chậc chậc, Thanh Hạm, thật sự không như cô nghĩ đâu, tôi không có nhiều tiền làm việc nhàn rỗi như vậy. Cho nên đành phải mời cô hạ mình đi siêu thị với tôi mua đồ ăn rồi, sau đó cùng nhau về nhà tôi, tôi nấu cơm cho cô ăn.”
“Cô nghĩ nhiều rồi, tôi không phải để ý ăn ở đâu đâu, chỉ là mèo của cô thì phải làm sao bây giờ?”
“Yên tâm, Thầm Thì nó tự tìm được đường về nhà.” Lam Khiên Mạch nói xong, đi lên phía trước. Vòng eo mảnh khảnh xoay trong gió đầy xinh đẹp câu người. Mà con mèo cũng tựa hồ hiểu lời nàng nói, ngẩng cao đầu, xoay cái mông nhỏ tao nhã chạy hướng vào trong nhà.
Nhìn một người một mèo, Ngôn Thanh Hạm nhớ tới mình từng nghe qua câu, người nuôi như thế nào thú cưng sẽ như thế đó. Con mèo này không hổ danh là đứa nhỏ của Lam Khiên Mạch, cả hai đều không coi ai ra gì, đón ánh mặt trời liền toả sáng, ngay cả tư thế đi đứng cũng không hề khác nhau.
“Này, có thể nắm tay không?” Ngôn Thanh Hạm nghe Lam Khiên Mạch hỏi, cô ngẩn người, mới phát hiện đối phương không biết từ khi nào đứng tại chỗ chờ mình. Không đợi cô phản ứng, tay trái đã bị một bàn tay hơi lạnh nhẹ nhàng nắm lấy.
“Kỳ thật, tôi còn nghĩ muốn tìm cho Thầm Thì một người mẹ.”
Hết chương 23

Yui: về Thiết Ngục Mê Tình, Yui vẫn edit, nhưng Yui thấy bộ này còn ít chương quá, nên muốn tập trung edit trước, mọi người an tâm là Yui ko drop đâu, chỉ có điều về thời gian hoàn thành thì…….ba chấm vậy :D. Gần nửa năm ko edit là do Yui có lý do cá nhân, giờ thì mọi chuyện trong có vẻ tạm ổn, nên quay lại edit tiếp. Xin lỗi mọi người vì để mọi người chờ lâu, cũng cám ơn vì vẫn ủng hộ mình.

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 22 (5/12/2015)

Chương 22
Editor: YUI

“Một tháng không gặp, Thanh Hạm vẫn luôn khiến người khác yêu quý như vậy, đại cữu cuối cùng cũng gặp được con.” Nghe xong lời nói này, Ngôn Thanh Hạm ngẩng đầu, nhìn về phía người đàn ông đang đứng nhìn mình chằm chằm cách đó không xa. Hắn là anh trai của Mạc Vân, cũng là trưởng tử của Mạc Lâm, Mạc Sâm.
Nói đến người này, Ngôn Thanh Hạm đối với hắn ấn tượng có thể nói là không ngừng biến hoá. Nhớ rõ mới trước đây, người đàn ông này rất thích ôm cô vào lòng, chỉ dạy cô một ít về đạo lý nhân sinh cùng một vài kiến thức thú vị. Ngôn Thanh Hạm bề ngoài cũng không lộ ra một chút cảm giác thân thiết nào nhưng ngoại trừ cha và ông ngoại ra, cô trong lòng đã đem Mạc Sâm trở thành trưởng bối tốt nhất đối với cô.

Chỉ là càng ngày càng trưởng thành, Ngôn Thanh Hạm phát hiện Mạc gia càng ngày càng trở nên kỳ quái, còn thái độ của Mạc Sâm đối với mình cũng có chuyển biến rất lớn. Thân là xuất thân từ quan lại, Mạc gia luôn là gia tộc xưng bá nhất một phương ở X Thị, bên cạnh chính giới Lê gia và hắc đạo Quý gia nổi danh. Từ lúc Mạc Lâm nắm quyền, Mạc gia bắt đầu mở rộng phạm vi thế lực trong giới thương trường, thường thường rất nhiều gia tộc đều có công ty riêng của họ, tựa như Quý gia có Quý Thị, Lê gia có Lê Thị

Người Mạc gia có rất nhiều, thân thích lại nhiều đếm không xuể. Nhưng đứng đầu người nhà Mạc gia lại chỉ có ba người con của Mạc Lâm, trưởng tử Mạc Sâm, con thứ Mạc Lôi, cùng người con gái út Mạc Vân. Mạc Sâm cùng vợ có một người con, hiện tại đang đảm nhiệm chức phó tổng giám đốc của Mạc Thị, còn con của Mạc Lôi lại thuộc dạng điển hình công tử nhà giàu, đã hơn ba mươi mấy tuổi vẫn chưa có một công việc ổn định nào, luôn bị Mạc Lâm xem là vãn bối vô dụng nhất.
Mạc Vân chính là đứa con gái được Mạc Lâm yêu thương nhất, vì thế mà từ khi Ngôn Thanh Hạm vừa ra đời đã chiếm hết mọi chú ý của ông, hơn thế, tư chất của cô vốn đã thông minh, luôn làm việc lớn, khiến người khác không thể tìm ra một chút chán ghét nào từ cô hay tìm ra lý do nào đó để trách cứ, tất nhiên là người được yêu thương nhất của lão gia tử Mạc Lâm rồi. Đối với đứa cháu gái ngoại này mà nói, Mạc Lâm cơ hồ nuông chiều hết mực, muốn gió được gió, muốn mưa thì được mua, nói tập hợp vô vàn sủng ái dành hết cho cô cũng tuyệt đối không hề nói quá.
Nói đến đây, nhiều người sẽ nghĩ cô gái có xuất thân như Ngôn Thanh Hạm cũng chỉ có hai lựa chọn; một là tìm một người đàn ông môn đăng hộ đối sớm thành gia lập thất; hai chính là tiếp quản công ty, trở thành một nữ cường nhân trong giới kinh doanh. Nhưng thực tế, Ngôn Thanh Hạm lại không thuộc điều kiện nào trong hai điều kiện trên. Sau khi trải qua cuộc hôn nhân thất bại, người Mạc gia không ngừng giới thiệu cho cô một ít những anh chàng tài giỏi, nhưng đều bị Mạc Lâm chặt đứt ngay từ ý niệm trong đầu, sợ cháu gái của mình khi gặp mặt ai đó lại bỏ chạy.
Ngoại trừ vấn đề hôn nhân ra, Mạc Lâm đối với các phương diện khác cũng không quản thúc Ngôn Thanh Hạm quá nhiều, điều này thật ra là sự nhất trí của ông cùng với Mạc Vân và Ngôn Luật. Họ đều hy vọng con gái của họ có thể tự mình làm mọi thứ mình thích, Ngôn Thanh Hạm thích nghệ thuật, họ cho cô học nghệ thuật. Lỡ như công ty không có người thừa kế thì phải như thế nào? Ngôn Luật cũng không quan tâm đến chuyện này, ông chỉ hy vọng đứa nhỏ của mình có thể lựa chọn con đường mà cô thích.
Ngôn Thanh Hạm tự nhiên biết cha mẹ cùng Mạc Lâm có khổ tâm lẫn yêu thương cô, nhưng có hiểu đến đâu cô cũng không tin rằng bởi vì mình mà khiến cho Ngôn Luật phải khổ tâm thay đổi người điều hành. Bởi thế trong lúc học về nghệ thuật, cô cũng chuyên tu về ngành tài chính cùng học thêm một số kiến thức về quản trị kinh doanh.
Sau khi về nước, Ngôn Thanh Hạm có thể cảm nhận rõ ràng địch ý với mình từ Mạc Sâm và Mạc Lôi. Cô không rõ vì sao đại cữu người luôn yêu thương mình bỗng nhiên lại bất hoà với mình, cũng không hiểu vì sao nhị cữu người lúc nào cũng tươi cười chào đón lại dùng ánh mắt chán ghét nhìn mình. Lúc đầu Ngôn Thanh Hạm còn không hiểu nhưng thẳng đến sau này, cô mới biết được cái gì gọi là thay đổi thân tình.
Ngôn Thanh Hạm vẫn nhớ rõ lúc mình vừa về nước được mấy tháng, X Thị sau vài năm thay đổi rất nhiều khiến cho cô cảm thấy có chút xa lạ. Ngày đó khi cô cùng Tạ Sương Sương đi dạo phố, đến 8 giờ tối thì chuẩn bị trở về Ngôn gia. Thì ngay lúc đó, Ngôn Thanh Hạm nhìn thấy một gã nam nhân lén lúc theo sau mình. Gã mặc quần áo màu đen, đội nón len màu đen trên đầu, chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra gã khác với người thường.
Người bình thường gặp phải tình huống này nhất là nữ sinh, phần lớn sẽ sợ tới mức không biết làm sao, sau đó vội vã bỏ chạy. Nhưng đổi lại, Ngôn Thanh Hạm cố ý đi chậm lại, thậm chí là quan sát nhất cử nhất động của gã nam nhân này. Cô cố ý đi đến nơi vắng vẻ, nếu đối phương muốn ra tay với mình, thì không thể nghi ngờ đây là một cơ hội tốt, nhưng gã nam nhân nọ vẫn chỉ lén lút đi theo phía sau cô.
Phát hiện này làm cho Ngôn Thanh Hạm thở phào nhẹ nhõm, bởi vì cô thông qua lần dò xét đầu tiên biết đối phương không có ý muốn hại mình, chỉ là theo dõi mà thôi. Vấn đề khó giải quyết nhất chính là khi cô bắt đầu nghĩ đến việc gần đây mình có chọc tới người nào hay không, cư nhiên lại cần phải theo dõi mình như vậy. Nhưng dù cô có đem mọi chuyện sắp xếp lại một lần đi nữa cũng không tìm ra được đáp án.
Chuyện này chính là hồi chuông cảnh báo Ngôn Thanh Hạm, cô bắt đầu thuê một ít vệ sĩ theo bên mình, đồng thời bắt tay vào việc điều tra xem ai đã theo dõi mình. Một hai tháng qua đi, kết quả cuối cùng làm cho Ngôn Thanh Hạm cảm thấy có chút nói không nên lời, nói đúng hơn là không thể tin tưởng. Bởi vì người tìm kẻ khác theo dõi cô hôm đó chính là đại cữu của cô, Mạc Sâm.
Sau khi biết được chân tướng, Ngôn Thanh Hạm cũng không hỏi Mạc Sâm vì sao lại làm như thế với mình, chỉ là không còn cùng với ông ta thân thiết như xưa nữa. Từ đó về sau, vốn quan hệ giữa hai người đã yếu ớt càng trở nên cứng nhắc. Ngôn Thanh Hạm giả vờ như không hề biết Mạc Sâm ở Mạc Thị động tay chân, còn Mạc Sâm cũng tận lực tránh gặp mặt Ngôn Thanh Hạm.
“Ba, xin lỗi, con tới trễ, do có một vài vị khách quan trọng cho nên con…”
“Quan trọng? Chẳng lẽ khách quan trọng hơn so với phụ thân của anh sao? So với người nhà của chúng ta quan trọng hơn sao?”
“Ba, con xin lỗi, lần này là lỗi của con” Mạc Sâm giọng nói tràn đầy hối lỗi, chỉ là Mạc Lâm tựa hồ cũng không quan tâm tới, vẫn bình thản ăn phần thức ăn của mình.
“Gia gia, ông tha thứ cho ba con đi, ba cũng vì Mạc Thị mà thôi.” Lúc này Mạc Kì người chưa từng nói tiếng nào bỗng nhiên mở miệng, anh ta là con của Mạc Sâm, là biểu ca của Ngôn Thanh Hạm. Vốn con đau cha cũng không thể nào không đau, nhưng sai ở chỗ không nên đem hai chữ vì Mạc Thị nói ra. Nhìn thấy Mạc Lâm sắc mặt càng trầm, Mạc Kì trong lòng thầm kêu không tốt.
“Được lắm! Hay cho câu vì Mạc Thị! Ta nói cha con các ngươi biết, ta còn chưa chết! Cho dù chết, Mạc Thị cũng không phải của các ngươi! Ngôn Ngôn, đỡ ta lên lầu, bữa cơm hôm nay ăn cũng thế!” Mạc Lâm nói xong liền đứng dậy lên lầu, còn Ngôn Thanh Hạm chỉ dùng dư quang nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của Mạc Kì rồi tiện đà đi theo.
Đi vào thư phòng lầu hai, Ngôn Thanh Hạm có chút lo lắng nhìn Mạc Lâm vì tức giận mà sắc mặt đỏ bừng. Cô biết lão nhân gia tuổi đã cao, tức giận đến như vậy đối với thân thể không hề tốt. Chỉ là về chuyện của Mạc Sâm, cho dù cô muốn nhúng tay vào cũng không đủ năng lực.
“Ngôn Ngôn, con nói cho ta biết, con đã sớm biết cậu của con ở Mạc Thị động tay chân rồi phải không?” Mạc Lâm thấp giọng hỏi, đôi mắt dừng trên gương mặt Ngôn Thanh Hạm, mang theo một chút nghiêm túc cùng tức giận.
“Ông ngoại, con xin lỗi. Về chuyện của cậu, con thực sự đã biết từ lâu. Sở dĩ không nói với người là vì con sợ làm ảnh hướng đến tình cảm giữa hai người.”
“Hoang đường!”
Nghe Ngôn Thanh Hạm nói xong, Mạc Lâm phẫn nộ trách cứ. Ông đem tầm mắt dừng ngay trên người đứa cháu gái đang đứng trước mình, không hề nghĩ người hiểu rõ ông nhất từ trước tới nay lại gạt mình như vậy. Trong lòng khó chịu nhưng cũng không thể không khen Ngôn Thanh Hạm thông minh cùng biết tiến biết lui. Kỳ thật, ông đã sớm phát hiện sổ sách Mạc Thi có vấn đề, mỗi tháng thu chi tựa hồ đều có người nhúng tay vào, một vài nhân viên lâu năm từ từ bị giảm bớt, dần dần biến thành người Mạc Sâm an bài.
Việc này Mạc Lâm nhìn ra nhưng không đem ra truy cứu, chỉ mở một mắt nhắm một mắt cho qua, bởi ông tin tưởng Mạc Sâm sẽ không làm ảnh hưởng đến chuyện của Mạc Gia. Nhưng hôm nay Mạc Sâm đến muộn, cùng với thái độ hắn đối xử với Ngôn Thanh Hạm, cuối cùng khiến cho Mạc Lâm nhịn không được mà giận dữ. Ông có thể mặc kệ Mạc Sâm ở Mạc Thị động tay động chân nhưng không cho phép hắn đem Mạc Gia biến thành chiến trường tranh quyền đoạt lợi.
“Thanh Hạm tự biết bản thân sai, xin ông ngoại trách phạt.” Ngôn Thanh Hạm thấp giọng nói, trong giọng nói tràn đầy xin lỗi, lưng lại vẫn như cũ thẳng tắp, không một chút nghiêng nào. Nhìn Ngôn Thanh Hạm như vậy, Mạc Lâm bỗng nhiên bật cười. Ông như thế nào lại quên cháu gái của ông cùng ông đều là những kẻ cố chấp, khi hạ quyết tâm sẽ không bao giờ thay đổi sao?
“Được rồi Ngôn Ngôn. Ta hiểu con sợ ta trách phạt đại cữu của con nên mới gạt ta, cũng biết con không nói ra là có băn khoăn. Con vô tâm tranh giành quan tài của lão nhân này, ta biết, nhưng đại cữu con cùng với nhị cữu con không biết. Chuyện lần này, con làm đúng, cũng là thập toàn thập mỹ. Ta có thể tha thứ con, nhưng ta quyết không cho phép con lại gạt ta điều gì nữa.”
“Dạ, Thanh Hạm hiểu được.”
“Ân, tốt lắm, chuyện này cho qua như vậy đi. Ta hôm nay tìm con là có một việc muốn cùng con nói chuyện. Cha mẹ con vài năm nay luôn ở ngoại quốc mở rộng sự nghiệp, rất ít khi về nước. Bọn họ quyết đem Ngôn Thị chuyển ra ngoại quốc, nhưng Trung Quốc cũng là thị trường không thể bỏ qua được. Cho nên cha mẹ con muốn nhờ con tạm thời tiếp quản Ngôn Thị, chờ bọn họ sắp xếp xong công việc tại ngoại quốc sẽ trở về nước. Đương nhiên, nếu con không muốn thì ta có thể tìm bọn họ…”
“Ông ngoại, Thanh Hạm không phải là người bốc đồng, cũng hiểu được khổ tâm của người. Xin ông cứ nói với cha mẹ rằng con sẽ thay họ quản lý tốt Ngôn Thị, tuyệt đối không làm họ phải thất vọng.” Lời hứa này của Ngôn Thanh Hạm không phải là lời hứa của người chưa từng trải qua thương trường mà thề thốt, mà là một sự hứa hẹn, một lời cam đoan. Mạc Lâm nhìn thấy đôi mắt tràn ngập tự tin của cô, tán thưởng gật đầu.
“Ân, Ngôn Ngôn, còn có…”
“Ông… Ông…”.
Mạc Lâm còn chưa nói dứt lời, điện thoại của Ngôn Thanh Hạm bỗng nhiên vang lên. Nhìn thấy dãy số xa lạ, cô hơi hơi nhíu mày. Thông thường với những số điện thoại không hiện tên, cô sẽ không bắt máy, chỉ là lúc này cô cảm thấy nếu không tiếp sẽ bỏ qua điều gì đó.
“Uy, nhĩ hảo” Tiếp điện thoại, Ngôn Thanh Hạm lễ phép nói.
“Thanh Hạm, đang làm gì vậy?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Ngôn Thanh Hạm liền sửng sốt, tiện đà không tự chủ phá lên cười. Cô không nghĩ Lam Khiên Mạch nhanh như vậy liền chủ động liên lạc với mình, cũng không nghĩ nhanh như vậy nghe được âm thanh phá lệ mềm mại của nàng. Ngôn Thanh Hạm không muốn thừa nhận thời điểm nghe thấy đối phương gọi mình là Thanh Hạm, cô cảm thấy trong lòng thật ấm áp, thật thoải mái ra sao.
“Ở Mạc gia ăn cơm.”
“Nga? Thật là đáng tiếc, tôi hình như đã mất cơ hội mời mỹ nhân dùng bữa tối rồi.”
“Không sao, tôi còn chưa ăn, có thể đi cùng cô.”
“Thật sao?”
Nghe giọng nói của Lam Khiên Mạch cố gắng kiềm chế hưng phấn cùng nghi hoặc, Ngôn Thanh Hạm cười gật đầu, mới nhớ ra cả hai đang nói qua điện thoại, đối phương căn bản không thấy mình.
“Ừ, thật.”
“Tốt, cô mấy giờ đến? Tôi ở dưới lầu đón cô.”
“Ừ, đại khái khoảng hơn một tiếng nữa.”
“Được rồi, gặp sau nhé.”
“Ân.”
Treo điện thoại, Ngôn Thanh Hạm nhìn về phía Mạc Lâm đang uống trà.
“Ông ngoại”
“Con có hẹn?”
“Ân.”
“Bạn trai?”
“Không phải, chỉ là một người bạn mà thôi.”
“Ân, đi đi. Mặt khác, con xuống lầu cùng con của Lăng gia nói một tiếng, nói lão gia tử hôm nay thật xin lỗi, mời hắn đến mà không tiếp đãi đàng hoàng. Còn có, ta hy vọng con có thể cùng hắn nói chuyện một chút. Ta biết hôn nhân lần trước khiến có ít nhiều ảnh hưởng, nhưng giao tiếp với một ít bằng hữu đối với con mà nói cũng không phải chuyện xấu.”
“Ân, Thanh Hạm hiểu.” Ngôn Thanh Hạm nói xong liền xoay người rời khỏi thư phòng. Nhìn bóng dáng của cô, Mạc Lâm cầm điện thoại lên gọi điện.
“Lão gia.”
“Giúp ta điều tra xem gần đây Ngôn Ngôn tiếp xúc với ai.”
“Vâng.”

Hết chương 22
Yui: Tôi cảm thấy văn phong edit của mình hơi khác nửa năm về trước, uhm chỉ là hơi khác 1 chút

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

Yui comes back

Xin lỗi mọi người, vì gần 1 năm nay mình có việc xảy ra, nên đã drop 1 thời gian, sau khi sắp xếp tương đối ổn, mình đã quay lại. Hẹn mọi người vào tối thứ 7 hàng tuần nhé. Cám ơn các bạn vẫn kiên trì chờ đợi mình
Thành thật xin lỗi

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 21

Chương 21
Editor: YUI
Ngồi xuống xoa đầu đang phát đau, Ngôn Thanh Hạm nhíu mày nhìn ánh sáng phá lệ rực rỡ bên cửa sổ. Đêm qua, cô bị Tạ Sương Sương bắt nói chuyện phiếm đông tây dây dưa hết nửa đêm, thẳng đến rạng sáng hai giờ mới được nghỉ ngơi. Về phần hai người thảo luận về đề tài gì, đơn giản chính là cô như thế nào quen biết được Lam Khiên Mạch, vì sao dạng người chậm nhiệt như cô lại cho phép một người bạn mới quen biết vào trong nhà mình.
Đối với mấy vấn đề này, Ngôn Thanh Hạm rất thông minh khi không trả lời một đáp án chính xác nào. Cô cũng không nói cho Tạ Sương Sương biết mình ở Tiêu Tương Các quen biết Lam Khiên Mạch, bởi vì chuyện này không chỉ ảnh hưởng đến hình tượng của đối phương mà còn làm cho Tạ Sương Sương nghi ngờ quan hệ giữa cô cùng Lam Khiên Mạch. Không hề nghi ngờ rằng, Ngôn Thanh Hạm rất thông minh, cho nên cô chỉ nói rằng Lam Khiên Mạch là bạn bè quen biết trong hội đánh giá nghệ thuật, bởi vì cơ thể không được khoẻ nên cô không thể không cho nàng tá túc lại.
Nhìn thấy ánh mắt bát quái của Tạ Sương Sương, Ngôn Thanh Hạm lần đầu tiên cảm thấy có chút không được tự nhiên. Kỳ thật ngay cả chính cô cũng đều không rõ cô vì sao muốn Lam Khiên Mạch trở lại căn nhà ít có người biết của mình, làm sao có thể cho Tạ Sương Sương một câu trả lời chính xác được đây?
Không muốn có thêm chuyện phiền lòng nữa, Ngôn Thanh Hạm đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt. Hôm nay là ngày cuối tháng, dựa theo quy củ của Mạc gia, cô hôm nay phải trở về biệt thự Mạc gia, cùng với trưởng bối ăn cơm chiều nói một chút chuyện nhàm chán nào đó.
Đơn giản rửa mặt, Ngôn Thanh Hạm từ trong tủ áo mang ra một chiếc váy liền thân màu xanh nhạt mặc vào người. Loại trang phục mùa hè này nhìn qua phá lệ thanh thuần, nhưng không phải người nào cũng có thể mặc hợp được. Ngôn Thanh Hạm màu da rất trắng, thuộc loại phơi nắng như thế nào cũng không đen đi. Dáng người cao gầy phối hợp cùng thắt lưng mang trên váy, làm nổi bật cả dáng người hoàn mỹ của cô. Cặp chân thon dài thẳng tắp lộ ra bên ngoài, kết hợp cùng đôi giày cao gót màu trắng bạc khoảng chừng 8 cm.
Đứng trước gương, Ngôn Thanh Hạm nhìn cách phối hợp trang phục tuỳ ý của mình cảm thấy vừa lòng. Chỉ là đối với tính cách của cô mà nói, cho dù không hài lòng cũng tuyệt đối không cởi ra thay một bộ khác. Đây là NgônThanh Hạm, cô không dễ dàng thay đổi quyết định của mình, lại càng không hoài nghi lựa chọn của mình là đúng hay sai. Cô sẽ không hối hận với những chuyện mình đã làm, chẳng sợ giữa đường phát hiện mình sai, cũng sẽ dùng hết toàn bộ cố gắng để biến nó trở thành chính xác.
Trang điểm nhẹ nhàng trang nhã, Ngôn Thanh Hạm từ trong phòng đi ra ngoài. Cơ hồ chỉ cần ánh mắt đầu tiên đã làm cho Tạ Sương Sương giống như lang sói xông đến. “Ngôn Ngôn! Cậu sớm như vậy đã ăn mặc xinh đẹp như vậy là muốn đi đâu?” Do mới rời giường cho nên trên người nào đó đầu tóc thì lộn xộn còn mặc bộ áo ngủ màu hồng phấn, vốn chỉ cao có 165cm lại không đi giày cao gót khiến cho Tạ Sương Sương đứng bên Ngôn Thanh Hạm thấp hơn rất nhiều, ngay cả bản tính lưu manh cũng giảm đi không ít.
“Hôm nay là cuối tháng.”
“Nga, là như thế này a.” Nghe xong Ngôn Thanh Hạm trả lời, Tạ Sương Sương có chút uể oải nói. Kỳ thật nàng cũng không phải không muốn cùng Ngôn Thanh Hạm đến bữa gia yến của Mạc gia, chỉ là đi đúng một lần nàng đã giỏi gian cảm nhận được người nhà Mạc gia có bao nhiêu đáng sợ. Phúc hắc của Ngôn Thanh Hạm so với Mạc gia thì quả thực chỉ thuộc loại con nít, mà người thân của Mạc Gia cùng Mạc Lâm quả thực từ ngoài vào trong đều đen tối. Chẳng sợ chỉ nói một câu vô cùng đơn giản mà thâm ý bên trong cũng đủ để người ta suy nghĩ mất vài giờ rồi.
Hướng đi của Mạc gia là quan trường, trước không nói Mạc Lâm là thủ trưởng quân khu, liền ngay cả cậu cùng thúc thúc của Ngôn Thanh Hạm ở trong giới đều là người rất có tiếng tăm. Có lẽ máu huyết lão tổ tông còn lưu lại đến hậu thế, người nhà Mạc gia đều quanh quẩn một ít khí tràng phi phàm, loại khí tràng này không không phải muốn là được, đó là khí phách vốn có.
Lấy Mạc Lâm đứng đầu, sau đến Ngôn Thanh Hạm. Tổng kết mà nói muốn chọc ai thì chọc chứ đừng chạm đến người Mạc gia, nếu không ngươi ngay cả cái chết còn không có cơ hội hay biết, dù sao tiểu nhân chỉ số thông minh bình thường như chúng ta thì căn bản không có cách nào cùng Mạc gia dùng chung bữa cơm, sợ là sẽ làm không khí biến thành buổi bầu cử tại đại hội đại biểu nhân dân lần thứ n nào đó.
“Ngôn Ngôn, mình đi thu xếp vài thứ rồi trở về nhà.” Tạ Sương Sương nói xong muốn chạy về phòng rửa mặt chải đầu thì bị Ngôn Thanh Hạm ngăn cản lại. “Tiểu Sương, lấy chìa khoá nhà trả lại cho mình đi.” Nghe Ngôn Thanh Hạm nói xong, Tạ Sương Sương nhanh chóng bày ra bộ dáng bất mãn.
“Ngôn Ngôn, cậu tại sao tự nhiên lại muốn lấy lại chìa khoá. Cậu không phải đã nói mình về sau có thể tuỳ tiện tới đây hay sao? Hay là trong nhà này có chuyện gì đó cậu sợ bị mình nhìn thấy?” Ánh mắt của Tạ Sương Sương bắt đầu bát quái, Ngôn Thanh Hạm cố ý nâng mắt, bất động thanh sắc nhìn nàng.
“Ngô… Ngôn Ngôn, cầu đừng có nhìn mình như vậy được không, thật đáng sợ.” Tạ Sương Sương ôm lấy Ngôn Thanh Hạm bắt đầu làm nũng, chỉ là lúc này đây tâm trạng cô lại không được tốt lắm để cho nàng quậy phá. Nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Ngôn Thanh Hạm, Tạ Sương Sương lấy chìa khoá nhà từ trong túi xách ra đưa vào tay Ngôn Thanh Hạm, trông như người đang gặp hoàn cảnh khốn cùng xoay người đi vào phòng.
“Hừ, Ngôn Ngôn quá hư hỏng rồi! Rõ ràng mới cho người ta chìa khoá nhà, giờ thì lại muốn lấy lại! Chán ghét cậu! Mình ghét nhất là cậu!”
Nghe thấy tiếng cửa phòng phát ra vài tiếng đập cửa, Ngôn Thanh Hạm bất đắc dĩ cười, có chút hối hận về hành động không để ý hậu quả của mình. Cô ban đầu nghĩ cho Tạ Sương Sương chìa khoá là vì lúc trước thấy nàng đứng trước cửa đợi quá lâu mà có chút xấu hổ, về phần cô vì sao muốn lấy lại chìa khoá thì ngay cả Ngôn Thanh Hạm cũng không thể hiểu rõ. Chỉ là nghĩ đến cảnh thân thể xích loả của Lam Khiên Mạch bị Tạ Sương Sương nhìn thấy, cô liền cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp cho nên ma xui quỷ khiến yêu cầu Tạ Sương Sương giao trả lại chìa khoá.
Trong lòng âm thầm thở dài, Ngôn Thanh Hạm mở cửa đi đến gara. Cô tựa hồ đã làm tổn thương trái tim thuỷ tinh của bạn thân mình, bất quá muốn chăm đứa con nít này cũng rất dễ, biện pháp đối phó với Tạ Sương Sương thì Ngôn Thanh Hạm có nhiều đến nổi có thể viết thành một quyển sách a.
Một đường lái xe đến Mạc gia, bởi vì xuất phát trễ nên sau khi vào cửa cô mới phát hiện đã có không ít trưởng bối đã ngồi chờ lâu, hai ba tụ ngồi nói chuyện phiếm. “Thật có lỗi, trên đường bị kẹt xe.” Ngôn Thanh Hạm đơn giản nói xin lỗi, lời nói của cô vừa dứt, bất luận trưởng bối hay cùng thế hệ lẫn một vài tiểu hài từ của Mạc gia đều dời lực chú ý trên người cô.
“Không có việc gì không có việc gì, đến đến, Ngôn Ngôn đến chỗ ông ngoại này, để ông ngoại nhìn con một chút.” Thực hiển nhiên Mạc Lâm cũng không để ý, thân là vãn bối Ngôn Thanh Hạm khoan khoai bước chậm đến, còn thập phần vui mừng ngoắc cô lại, khiến cho những người muốn gây chuyện với Ngôn Thanh Hạm đều phải ngậm miệng lại. Muốn sinh tồn ở Mạc gia, phải biết một quy tắc. Người Mạc Lâm yêu quý nhất chính là cháu gái bảo bối Ngôn Thanh Hạm đây, truê chọc ai cũng không thể đi trêu chọc Ngôn Thanh Hạm.
“Ông ngoại” Ngôn Thanh Hạm cười, ngồi bên cạnh Mạc Lâm, lúc này cô mới phát hiện bên sofa còn có một nam nhân đang ngồi. Có lẽ cảm thấy bản thân mình nhìn quá chăm chú, nam nhân nọ quay đầu đi vuốt cằm, lộ ra một chút nụ cười yếu ớt. Hắn mặc bộ tây trang màu xám đậm, đường may khéo léo tinh xảo, vừa thấy đã biết là được may từ một bàn tay lành nghề.
Đầu tóc sạch sẽ chỉnh tề, làn da rám nắng mang theo vài phần sức sống khoẻ khoắng. Lúc này hắn dùng đôi mắt thâm nâu nhìn cô, trong đó hỗn loạn thân mật cùng thưởng thức. Khoé miệng gợi lên hình thành một độ cong hoàn mỹ, có vẻ phá lệ thành thục đáng tin cậy. Vô luận nhìn như thế nào hay nhìn khi nào, nam nhân này đều cực kỳ hoàn mỹ.
“Nhĩ hảo, Ngôn tiểu thư, tôi tên là Lăng Long.”
Thấy hắn đứng lên vươn tay phải về phía mình, Ngôn Thanh Hạm lễ phép bắt tay lại. Lăng Long, cô có nghe qua cái tên này. Tập đoàn Lăng Thị Tổng tài là con trai cả của Lăng Kha, hiện tại là tổng giám đốc của Lăng Thị. Năm ba mươi tuổi liền tiếp quản công ty của gia tộc, rất có tiếng tăm trong giới thương trường, là thương gia trẻ tuổi đầy hứa hẹn ở X Thị, đồng thời cũng là đối tượng mà rất nhiều nữ nhân muốn được gả vào.
Trừ bỏ điểm ấy ra, Lăng gia còn có rất nhiều người không rõ thân phận bọn họ bề ngoài là thương nhân luôn khuôn phép nhưng ngầm bên trong chính là lập nghiệp dựa vào con đường hắc đạo. Ngay cả Lăng Kha từng rửa tay chậu vàng, thề không bao giờ giao thiệp với hắc đạo nữa nhưng dù vậy ai cũng đều biết Lăng gia  hiện tại chính là lẫn lộn hắc bạch. Không chỉ ở thương trường vui vẻ mà còn trong hắc đạo cũng là nhân vật ai nấy đều phải kính sợ.
Ngôn Thanh Hạm không biết Lăng Long như thế nào lại xuất hiện ở buổi gia yến của Mạc gia, nhưng trực giác nói cho cô biết chuyện này không thể không liên quan đến ông ngoại Mạc Lâm của cô. “Nhĩ hảo, Lăng tiên sinh, tôi tên Ngôn Thanh Hạm” Ngay cả trong lòng có rất nhiều nghi hoặc, Ngôn Thanh Hạm vẫn lễ phép cùng Lăng Long chào hỏi.
“Ngôn Ngôn a, đây là cháu trai của bằng hữu ta, so với con hơn hai tuổi. Ông của hắn Lăng Phong là lão chiến hữu của ta, năm đó chúng ta cùng nhau trải qua rất nhiều cuộc chiến, nói là đồng sinh cộng tử cũng tuyệt đối không sai. Hiện giờ lão chiến hữu của ta đã mất, cháu trai hắn cũng đã lớn đến như vậy. Ông ngoại hôm nay bảo hắn đến đây là hy vọng hai người các con có thể kết giao bằng hữu, mắt khác, ta cũng còn một việc muốn cùng con nói chuyện.”
“Dạ, con biết rồi, ông ngoại.” Ngôn Thanh Hạm nói xong, vô cùng thuần thục lấy dụng cụ pha trà pha cho Mạc Lâm cùng Lăng Long uống, nhìn sườn mặt của cháu gái cùng con gái mình có vài phần giống nhau, Mạc Lâm không tự chủ được nghĩ đến bộ dáng trước đây của Ngôn Thanh Hạm. Trong nháy mắt cảm thấy mình đã già, mà Ngôn Thanh Hạm từ một tiểu hài từ đã biến thành nữ nhân vĩ đại hơn cả mẫu thân của cô.
“Được rồi, Ngôn Ngôn đã đến rồi thì bắt đầu ăn cơm thôi.” Mạc Lâm thấy giọng nói, trong lời nói không thể nghi ngờ mang theo vài phần ra lệnh. Ngôn Thanh Hạm cùng Mạc Lâm đi đến bàn ăn còn Lăng Long đi phía sau bọn họ. Dựa theo thân phận mà nói, Ngôn Thanh Hạm hẳn phải ngồi vị trí thấp hơn nhưng lại được Mạc Lâm yêu cầu ngồi bên cạnh ông. Nhìn sắc mặt có chút tối tăm của nhị cữu cùng vài vị thúc thúc, Ngôn Thanh Hạm mỉm cười, bình thản ung dung ngồi vào vị trí vốn không nên thuộc về cô.
“Ông ngoài, có vẻ đại cữu còn chưa đến, chúng ta có cần chờ đại cữu không?” Ngôn Thanh Hạm nhẹ giọng hỏi, ngay cả khi cô đem âm thanh áp đến thấp nhất nhưng bởi vì phòng khách rất yên tĩnh nên mỗi người ở đây đều nghe rõ rành mạch. Chỉ thấy khuôn mặt Mạc Lâm vốn tươi cười đột nhiên trầm xuống, quải trượng trong tay bị ông tức giận bẻ gẫy.
“Đừng nhắc đến bất hiếu tử kia! Hôm nay là gia yến của Mạc gia, hắn cư nhiên bên ngoài có việc mà đến muộn làm cho nhiều người như vậy phải đợi một mình hắn! hắn không coi lão gia tử này ra gì, con như vậy thì không có cũng thế!” Thực hiển nhiên, Mạc Lâm đang rất tức giận. Ngôn Thanh Hạm nhanh đưa cho ông một chén trà nóng, ở bên cạnh khuyên ông không nên tức giận, đúng lúc này, cửa phòng chậm rãi được đẩy ra.
Người trên bàn ăn nghe thấy âm thanh  đều quay lại nhìn về phía cửa, chỉ thấy một nam nhân một thân tây trang màu đen chân thành đi đến. Hắn nhìn qua đại khái khoảng năm mươi tuổi, ngay cả khi trên đầu đã hai thước tóc đi nữa nhưng khuôn mặt cũng không mang theo đỉnh điểm một nét già nua nào. Hắn chậm rãi hướng bàn ăn đi tới, một đôi mắt sâu không thấy đáy gắt gao nhìn chằm chằm Ngôn Thanh Hạm đang ngồi bên cạnh Mạc Lâm.
 “Một tháng không gặp, Thanh Hạm vẫn luôn khiến người khác yêu quý như vậy, đại cữu cuối cùng cũng gặp được con.”

Hết chương 21

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More