Chương 41
Editor: YUI
--------------
[ Lễ
tình nhân phiên ngoại cùng Tiểu Phong Phong phản công, không liên quan đến
chính văn]
------------------------------------
“Nhuế
Nhuế! Nhuế Nhuế chờ em! Dù sao vẫn còn nhiều thời gian, đi nhanh như vậy làm
gì!?”
Hôm nay
là ngày Lễ Thất Tịch truyền thống của Trung Quốc, ngày này được mọi người xem
như là ngày Lễ tình nhân ở Trung Quốc. Vì sao Lễ tình nhân này tồn tại chắc rằng
không cần giải thích nhiều, ai cũng biết nó gắn liền với câu chuyện về Ngưu
Lang Chức Nữ. Mọi người đều biết rõ, nên sẽ không hao công tốn sức mà đi giải
thích, lãng phí thời gian của mọi người.
Cái gọi
là Lễ tình nhân, tự nhiên chính là ngày lễ dành cho những người yêu nhau. Một
khi đã như vậy, Quý Duyệt Phong khẳng định là muốn lôi kéo Tần Nhuế hảo hảo vui
chơi một phen trong ngày lễ tình nhân này. Tối hôm qua sau khi kịch liệt vận động
suốt một đêm, tám giờ sáng hơn, Quý Duyệt Phong tinh thần vẫn như cũ dậy thật sớm,
nhân tiện đánh thức Tần Nhuế vẫn đang say ngủ bên cạnh mình.
Nhìn người
nào đó cao hứng phấn chấn còn mang trên người dấu yêu ngân, cứ như vậy xoay người
xuống giường chạy vào phòng tắm, Tần Nhuế bất đắc dĩ xoa trán thở dài. Cái thở
dài này chính là khen Quý Duyệt Phong thể lực quả nhiên không giống người thường,
tối hôm qua số lần làm thụ nhiều như thế, làm công cũng nhiều như thế, cơ mà sức
sống vẫn như thế dồi dào. Mà chính mình chỉ có thể đau nhức cả thắt lưng nằm
trên giường. Chẳng qua chỉ kém hai tuổi thôi, mà lại có sự chênh lệch lớn như vậy?
Tần Nhuế không chấp nhận được!
Mà tiếng
thở dài thứ hai của Tần Nhuế lại càng thêm bất đắc dĩ. Hai người từ khi ở chung
một chỗ, nói dài không dài nói ngắn cũng không ngắn. Từ lúc quen biết đến giờ,
hành vi của Quý Duyệt Phong càng thêm lớn mật. Mà chết hay không chết thì hành
vi lớn mật này cũng không chỉ biểu hiện ở trên giường mà còn biểu hiện ngay cả
tác phong thường ngày.
Thử hỏi,
có nữ nhân nào lại dám không mặc gì mà ở trong nhà cứ lắc lư qua lại? Mặc dù
nhà của các nàng xung quanh không có phòng khác, không ai có thể nhìn thấy, nói
như thế thì cũng có chút kỳ lạ. Nhưng mà Quý Duyệt Phong nữ nhân này chính là
thích thoải mái trần truồng một phen. Nói nàng phóng đãng, nữ nhân này thật
đúng cũng chỉ là phóng đãng trước mặt mình. Nói nàng mê hoặc ở điểm nào? Vẻ
ngoài động lòng người kia không phải là khi nàng mặc quần áo chỉnh tề đâu a.
Ngay khi
Tần Nhuế ở trên giường oán giận hành vi phạm tội của Quý Duyệt Phong, thì nữ
nhân kia đã tắm rữa sạch sẽ bước ra. Nhiệt khí trong phòng tắm, theo cửa phiêu
tán ra bên ngoài. Tần Nhuế giương mắt nhìn, tầm mắt giống như nhựa cao su dính
vào, khiến cho con người trở nên đui mù.
Thân thể
Quý Duyệt Phong vừa tắm rửa xong, mang theo tầng tầng hơi nước. Nàng không che
đậy bất kỳ thứ gì mà hướng cô bước đến, càng gần, thân thể hoàn mỹ kia của nàng
lại càng thêm rõ ràng. Mái tóc đen dài xoã ra trước cổ cùng phía sau lưng, ngẫu
nhiên vài giọt nước rơi xuống mặt đất, phát ra tiếng vang lạch cạch hoà cũng với
tiếng tim đập của Tần Nhuế càng rõ ràng.
Có lẽ
nhìn thấy được tầm mắt nóng rực của Tần Nhuế, Quý Duyệt Phong mỉm cười, càng
nhanh bước đến. Chẳng qua là bước chân này nhanh nhưng không loạn, giống như
người mẫu sải bước trên sàn catwalk. Bước chân tuỳ ý nhẹ nhàng, hai chân thon
dài cùng với cặp đùi xinh đẹp, theo động tác của nàng mà đong đưa. Ngẫu nhiên lộ
ra phong cảnh hoa viên, lúc này mọi nhất cử nhất động qua mỗi một giây đều hấp
dẫn tầm mắt của Tần Nhuế.
“Nhuế
Nhuế.”
Trong
nháy mắt Quý Duyệt Phong đã đi đến bên người Tần Nhuế. Nàng hạ thắt lưng lấy
tay nâng cằm của Tần Nhuế, làm cô ngẩng đầu nhìn mình. Chẳng qua tầm mắt của đối
phương đã bị hoa khoả trắng tuyết hấp dẫn. Dù sao, hai khoả kia thật rất thưởng
mắt, cô muốn không nhìn nhưng lại dị thường không thể.
“Ha ha,
Nhuế Nhuế ánh mắt nhìn thật háo sắc nga.”
Thông
minh như Quý Duyệt Phong lại như thế nào không phát hiện tầm mắt không bình thường
kia của Tần Nhuế. Mặc dù ngoài miệng nàng nói như vậy, chứ thật ra lại cố ý ưỡn
ngực nâng hai khoả vũ khí kia lên, để cho Tần Nhuế dễ dàng nhìn thấy.
“Em thật
sự là yêu tinh.”
Tần Nhuế
mở miệng mắng Quý Duyệt Phong, nhưng đồng thời nội tâm của cô cũng rất rõ. Chuyện
Quý Duyệt Phong là yêu tinh, cho tới bây giờ không cần nghi ngờ. Nữ nhân này từ
nhỏ cho dù là gương mặt quá mức xinh đẹp hay dáng người giống như ma quỷ đều
mang bộ dáng câu dẫn người. Nếu không phải như thế thì làm sao chính mình sẽ bị
nàng hấp dẫn, câu mất hồn phách, mê hoặc tâm can.
Giờ khắc
này, chẳng qua nhìn toàn thân đã phát dục của Quý Duyệt Phong, thân thể cô cũng
bắt đầu có cảm giác. Có thể nói nữ nhân sống thiên về tình cảm, các nàng khi đã
yêu một người, càng muốn giữ lấy, càng muốn có được người đó. Tần Nhuế vươn tay
ôm thắt lưng của Quý Duyệt Phong, bàn tay đặt ngay vòng eo mảnh khảnh vuốt ve
lên xuống, thậm chí mang theo vài phần cảm giác luyến tiếc không buông.
Cô biết
lúc này chính mình muốn Quý Duyệt Phong.
“Ha ha,
Nhuế Nhuế lại nghịch ngợm nga, không phải tối hôm qua đã làm nhiều rồi sao?”
“Tôi còn
muốn.”
Nghe Quý
Duyệt Phong nói, Tần Nhuế không muốn bỏ qua, liền mở miệng ngậm lấy hai khoả
phúc bạch cầu trước mặt mình.
“Ân”
Bộ vi mẫn
cảm bị Tần Nhuế hàm trụ, khiến Quý Duyệt Phong hừ nhẹ một tiếng, cúi đầu nhìn đối
phương như tiểu hài tử chôn trước ngực mình quậy phá, trong lòng sinh ra mấy phần
tâm tư.
Tầm mắt
nhìn xuống thấy Tần Nhuế lộ ra nửa bờ vai. Làn da trắng nõn, không mang một
chút tỳ vết. Xương quai xanh hình chữ bát cao cao đột khởi, nhìn qua giống như
khe sâu tráng lệ, đẹp đến nỗi khiến người khác muốn cắn lấy. Quý Duyệt Phong
nghĩ như thế cũng liền như thế mà hành động.
Nàng đẩy
Tần Nhuế còn đang mai phục trước ngực mình ra, chậm rãi cúi xuống thân, mở miệng
khẽ cắn vai từ từ lên cổ rồi trở lại xương quai xanh của đối phương. Vị trí mẫn
cảm bị kích thích, Tần Nhuế dùng răng nanh gắt gao cắn môi dưới, bắt buộc mình
khắc chế không phát ra âm thanh tu nhân. Hô hấp càng lúc càng nặng nề.
“Tần Nhuế.”
Quý Duyệt
Phong mở miệng kêu tên Tần Nhuế, mang tí thanh âm khàn khàn. Nữ nhân này, cho
dù là thái độ đối nhân xử thế hay thói quen cuộc sống ngày thường đều là ẩn nhẫn,
siêu cường tự chủ. Hiện tại, cho dù là trên giường vẫn không thay đổi được tính
tình buồn tao này. Trong lòng Quý Duyệt Phong, nàng cho rằng phát sinh quan hệ
thật ra là chuyện hết sức bình thường. Dù sao, cả hai đều là người yêu tối thân
mật của nhau, làm sao lại cảm thấy thẹn thùng đây?
Thoải
mái mà kêu đi, nuốt nghẹn như thế, chẳng lẽ không khó chịu sao?
Nghĩ đến
điểm này, động tác của Quý Duyệt Phong càng thêm mạnh mẽ. Vừa rồi nàng hoàn
toàn bị động giờ khắc này chuyển biến thành chủ động. Rất nhiều thời điểm, nàng
biết Tần Nhuế nữ nhân này chính là cọp giấy. Nếu không phải chính mình nguyện bị
nàng áp, chỉ sợ nàng chính là vạn năm thụ lưu truyền trong truyền thuyết, vạn
năm hoàn toàn không thể xoay người.
“Ngô!”
Tần Nhuế
âm thanh phát ra, vĩnh viễn đều là đan âm tiết từ. Mặc dù nghe có vẻ nặng nề
cũng không quá sảng khoái nhưng cũng mang theo một loại tình thú đi. Từ lâu,
Quý Duyệt Phong không cưỡng cầu cô phát ra thanh âm yêu mị, bởi vì nàng biết, đối
với tính tình không tự nhiên kia của Tần Nhuế mà nói trong thời gian ngắn khó
có thể làm được.
Hai người
từ tối hôm qua đã làm chuyện yêu, liền không mặt quần áo ôm nhau đi vào giấc ngủ.
Cho nên Quý Duyệt Phong muốn làm chuyện xấu càng thêm dễ dàng. Xốc chăn bông ở
trên người Tần Nhuế ra, khiến cho thân thể mềm mại được giấu bên trong hiện ra
trước mắt. Nàng nhìn thấy trên làn da trắng nõn kia, xuất hiện nhiều dấu vết
màu đỏ không rõ. Có chút phía dưới xương quai xanh, có chút xung quanh bộ ngực,
càng nhiều ở khu vực bụng.
Quý Duyệt
Phong thật thích thời điểm trên giường vận động liếm rốn của Tần Nhuế, không phải
vì Quý Duyệt Phong nàng mê luyến khu vực rốn, chẳng qua bởi vì rốn của Tần Nhuế
so với người khác nhỏ hơn một ít cộng thêm việc cô chẳng có một tí sẹo lồi nào ở
vùng bụng. Hai điểm này gộp lại khiến cho cái rốn nho nhỏ kia càng thêm đáng
yêu.
Theo như
Quý Duyệt Phong khai phá, cái rốn của Tần Nhuế cũng là một bộ vi mẫn cảm nhất của
cô. Mỗi lần bị Quý Duyệt Phong chạm vào nơi đó, Tần Nhuế nói không ra khoái ý.
Nàng vươn đầu lưỡi vòng quanh trước rốn, ngẫu nhiên đem đầu lưỡi thân nhập vào
bên trong rốn, ngẫu nhiên dùng răng nanh khẽ cắn, mỗi một lần đều làm cho Tần
Nhuế run rẩy.
Vốn đã
trải qua một đêm hoan ái phá lệ mẫn cảm, mà buổi sáng lại là lúc động tình tốt
nhất. Quý Duyệt Phong cảm giác được đúng thời điểm liền bắt tay chậm rãi tham
hướng nửa khai mở hai chân của Tần Nhuế, nhắm thẳng hoa viên mà đi. Nơi xúc tua
là một mảnh phá lệ cực nóng cực ướt. Cơ hồ vừa đụng vào, ngón tay Quý Duyệt
Phong liền ẩm ướt.
Ngẩng đầu
nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Tần Nhuế, lại nhìn về phía dưới xuất hiện một mảng
ga giường ướt nhẹp, Quý Duyệt Phong nở nụ cười mang theo vài phần tà ác, khiến
cho Tần Nhuế hận không thể một cước đem nàng đá xuống giường.
“Nhuế
Nhuế thật ướt, làm ga giường đều ướt theo.” Quý Duyệt Phong một bên dùng ngón
tay xoa cánh hoa bên trong cùng với hoa hạch bắt đầu sưng tấy, một bên đi trêu
đùa Tần Nhuế.
Nghe đến
câu sau, Tần Nhuế vốn gương mặt đã đỏ ửng không thể đỏ hơn, giờ khắc này lấy
màu đỏ của máu để so sánh càng chuẩn xác, hốc mắt cũng bởi vì thẹn thùng mà bịt
kín một tầng hơi nước,nhìn qua phá lệ đáng thương cùng kiều nhược. Phải biết rằng,
bộ dáng này của Tần đại ngục trưởng không phải lúc nào cũng có thể thấy a, cho
nên Quý Duyệt Phong tự nhiên sẽ không buông tha cơ hội lần này.
Rõ ràng
nàng biết thân thể Tần Nhuế khẩn cấp chờ đợi nàng đi vào, nhưng Quý Duyệt Phong
lại chậm chạp không chịu tiến bước, chỉ đơn giản ở bên ngoài không nhẹ không mạnh
khiêu khích hoa hạch đang sưng đỏ kia. Phát hiện hạt đậu nho nhỏ ở trong tay
mình càng ngày càng lớn, càng ngày càng hồng, ngay cả nhiệt độ so với bên ngoài
càng nóng rực, Quý Duyệt Phong ý cười càng thêm đậm.
“Quý Duyệt
Phong! Em làm thì liền làm! Còn không làm liền cút đi cho tôi!”
Tần ngục
trưởng kiêu ngạo bắt đầu tức giận, hậu quả thật nghiêm trọng đi. Quý Duyệt
Phong thật đúng là sợ cô sinh khí với nàng cả đời, liền vội vàng vươn ngón tay
giữa mạnh mẽ tiến vào nơi sớm đã ẩm ướt kia.
“A”
Chờ đợi
lâu khiến cho thân thể sớm không phòng bị, lúc này lại lập tức bị lấp đầy, nói
rằng tuyệt vời, cơ hồ không cần nói tự nhiên cũng biết a. Tần Nhuế ngẩng cao cổ,
dùng bàn tay che lấy mặt mình, đồng thời dùng tay còn lại hung hăng nắm lấy ga
giường. Lực đạo kia, giống như hận không thể đem giường phá hư đi.
“Nhuế
Nhuế thoải mái không?”
Quý Duyệt
Phong một bên hoạt động ngón tay phía trong cơ thể Tần Nhuế, một bên hỏi.Nhưng qua
hồi lâu, cũng không đợi đối phương trả lời. Loại tư vị không nhìn thấy được
này, hiển nhiên là khổ sở, mà người khơi mào Quý Duyệt Phong lại có tâm lý đùa
dai. Nàng bắt đầu càn quấy, nâng cao tiết tấu, khi thì thẳng đến phủ Hoàng Long
tiến vào chỗ sâu nhất; khi thì nhẹ nhàng lướt qua, ở phía trước cửa hoa viên bồi
hồi.
Khi sâu
khi cạn như vậy so với vừa rồi càng mang
đến cảm giác mãnh liệt gấp đôi. Bởi vì Tần Nhuế không biết khi nào Quý Duyệt
Phong sẽ tiến vào nơi sâu nhất của mình, cho nên vừa kinh hỉ vừa không biết trước
được khoái cảm càng gia tăng độ mẫn cảm của cô. Hơn nữa Quý Duyệt Phong mỗi lần
hành động, sẽ dùng sức cọ lấy thành vách đá bên trong. Cứ như vậy mà làm, phiến
quân của Tần Nhuế sớm đã bị nàng đánh tan rã, tiếng rên rỉ cũng càng ngày càng
không thể khống chế được.
“Quý…
Quý Duyệt Phong …A…Đừng…”
Tần Nhuế
cố gắng khống chế tốt thanh âm của chính mình, muốn nói ra một câu đầy đủ. Ai
ngờ Quý Duyệt Phong nữ nhân kia lại cố tình nhìn thấy được ý đồ, mỗi khi cô muốn
nói chuyện, tốc độ trên tay cùng thế công càng nhanh hơn.
“Ha hả, Nhuế
Nhuế muốn nói cái gì? Nếu em nhớ không lầm, vấn đề vừa rồi, chị còn chưa trả lời
em.”
Giương mắt
nhìn Quý Duyệt Phong mang theo sắc mặt tươi cười xấu xa kia, Tần Nhuế biết mình
nếu không nói ra hai chữ mà nàng muốn, hôm nay nữ nhân này nhất định sẽ không
chịu bỏ qua. Nhưng mà loại câu nói đó, như thế nào có thể nói ra đây. Nói không
quá, chúng đích thực là một loại tu nhân. Mặc dù Quý Duyệt Phong mỗi một lần đều
làm cho cô rất thoải mái, nhưng thật sự mà nói, chuyện như thế chỉ có thể giấu
trong lòng thôi, ai lại nguyên một ngày rảnh việc nói ra ngoài miệng?
“Như thế
nào? Nhuế Nhuế không muốn trả lời câu hỏi của em? Không đủ thoải mái sao? Xem
ra, em còn phải làm cho Nhuế Nhuế thoải mái hơn a.”
Quý Duyệt
Phong dứt lời, lực toàn bộ cơ thể đều ép xuống. Tay không ngừng xâm nhập hoa
kính kia, tiếp đó liền mở miệng cắn lấy hai viên đang cương cứng đã muốn động
tình của Tần Nhuế. Mặc dù hai khoả mềm mại này không lớn hơn so với của nàng,
nhưng đó là của vợ nhà nàng, cho nên Quý Duyệt Phong tự nhiên là thích a.
Mặc kệ
là nhìn bao nhiêu lần, xoa nắn bao nhiêu lần, cắn bao nhiêu lần đi nữa, đều giống
như kẻ nghiện hút thuốc phiện, căn bản không thể thoát ra. Nhìn, càng muốn
nhìn; xoa nắn, càng muốn mạnh hơn, cắn, cũng càng muốn cắn lấy. Tổng kết mà
nói, căn bản không hề đủ.
“Đừng… dừng
tay …Quý Duyệt Phong !..Đừng” (Editor: ai hiểu thì hiểu, đối với riêng ta là
như thế này *phiên bản parody của editor* : “Đừng (dừng tay)…Quý Duyệt Phong! Đừng
(dừng tay lại a)…”. Há há Nhuế Nhuế thật là khẩu thị tâm phi)
Bên trong
cơ thể càng ngày càng tích luỹ một loại khoái cảm nói không nên lời, càng lúc
xu hướng càng tăng. Tần Nhuế biết, mình chuẩn bị tới, mà cô có thể nhận thấy
Quý Duyệt Phong căn bản không có ý tứ muốn dừng lại. Ngẫm lại người này tối qua
mang dáng vẻ như lang như hổ, Tần Nhuế một lúc bỗng sợ hãi.
Nói vậy
chứ người có thể khiến cho người ta từ khoái cảm này đến khoái cảm khác, phỏng
chừng cũng chỉ có nữ nhân dâm đãng như Quý Duyệt Phong mới có thể làm được như
thế đi.
“Nhuế
Nhuế muốn tới.”
Quý Duyệt
Phong lưu luyến buông ra lời nói dâm đãng. Đồng thời còn không quên vươn đầu lưỡi
liếm cằm rồi đến vành tai của Tần Nhuế.
“Nhuế
Nhuế, nói cho em biết, thoải mái không?” Quý Duyệt Phong vẫn như cũ không chịu
buông tha Tần Nhuế, đối phương mà không cho một đáp án thì dám chắc hôm nay nhất
định sẽ ở trên giường nguyên cả ngày a.
“Tôi…
thư… Ân… A”
Tần Nhuế
rối rắm muốn mở miệng, nhưng khi cô vừa nói xong chữ thư, còn chưa nói hết cả
câu đã bị thân thể kia thình lình kích thích liền biến trở thành thân ngâm. Cảm
giác ngón tay của Quý Duyệt Phong ma xát địa phương mẫn cảm nhất trong cơ thể
mình, bụng bắt đầu kịch liệt run rẩy, đại não trong nháy mắt là một khoảng
không mờ mịt. Một cổ nhiệt lưu theo bụng chậm rãi kéo dài, thẳng đến trước cửa hang
sau đó mãnh liệt chảy ra.
Người dưới
thân rõ ràng đã muốn không chịu đựng nỗi, nhưng Quý Duyệt Phong vẫn không chịu
buông tha Tần Nhuế. Nàng dán bên tai Tần Nhuế, một lần nữa mở miệng hỏi.
“Nhuế
Nhuế, thoải mái không?” Ngón tay bên kia,lại vẫn như cũ qua lại tiến vào nơi
đang bị lấp đầy bởi vì cao triều mà không ngừng run run thân thể.
“Quý Duyệt
Phong … A… tôi nói em dừng tay lại… mau… dừng tay, tôi thoải mái… thoải mái…
cáp…A”
Rốt cục Tần
Nhuế mở miệng nói ra điều nàng muốn nghe, Quý Duyệt Phong mới vừa lòng rút ta về.
Mắt thấy nơi vừa bị ngón tay mình ngăn chặn bởi vì đột ngột mất đi chướng ngại
mà dòng nhiệt lưu nhanh trút ra, Quý Duyệt Phong vừa lòng cười cười, đồng thời
cúi đầu hôn cái trán đã bị che kín mồ hôi của Tần Nhuế.
“Quý Duyệt
Phong! Trong vòng một tháng, em đừng nghĩ đến việc gặp mặt tôi!”
Tần Nhuế
nói xong liền chống đỡ thắt lưng bước xuống giường, tuy rằng cô bước đi như
bay, nhìn qua cũng không giống như nữ nhân vừa mới vượt qua “sóng lớn”, nhưng
Quý Duyệt Phong liếc mắt một cái liền nhìn thấy hai chân của cô có chút run lên
cùng đôi tai đỏ ửng.
Ôi chao
xem ra Nhuế Nhuế nhà nàng lại thẹn thùng a.
Hết Chương 41



0 nhận xét:
Đăng nhận xét