YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2014

Chương 1 - Việt Tố Việt Ái

Chương 1
Editor: YUI
---------

Đứng trước toà nhà có kiến trúc cổ làm chủ đạo, Ngôn Thanh Hạm khẽ nhíu mày, cô lúc này có chút hối hận không hiểu vì sao lại nghe lời khuê mật (bạn thân) của cô đi đến nơi này. Loại địa phương này, như thế nào cũng không giống trung tâm trị liệu tâm lý, mười phần giống như trung tâm triển lãm tác phẩm nghệ thuật.

Bảng hiệu phía trước được trạm khắc phượng hoàng, dùng sắc vàng khắc lên ba chữ thật lớn: Tiêu Tương Các. Lấy màu xanh vàng hồng làm chủ đạo, xung quanh nơi đây đều là toà nhà cao ốc, nhìn vào có chút bất đồng, nhưng lại hết sức hấp dẫn sự chú ý của người xung quanh. Đứng trước cửa bồi hồi thật lâu, cuối cùng Ngôn Thanh Hạm vẫn nhấc chân tiến vào. Trong từ điển của cô, cho tới bây giờ chưa bao giờ xuất hiện hai chữ luống cuống.

“Tiểu thư xin chào, xin hỏi ngài có hẹn trước không?” Nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm bước vào, không chỉ có vị tiểu thư đứng trước bàn tiếp tân, liền ngay cả mọi người xung quanh cũng dừng bước liếc nhìn cô. Không phải vì Ngôn Thanh Hạm có hành vi quái dị gì, chẳng qua nữ nhân giống như cô xuất hiện giữa đời sống thường ngày như thế này quả thật hiếm thấy.

Vào lúc này, đối với ánh mắt chăm chú nhìn cô từ những người xung quanh, cũng không làm cô cảm thấy một chút bối rối nào, vẻ mặt vẫn như cũ mang theo ý cười đứng trước bàn tiếp tân. Dáng người cao gầy phối hợp cùng chiếc váy tươi sáng, đem dáng người hoàn mỹ triển lộ không bỏ sót. Mái tóc đen dài phân tán hai bên vai khiến cho mọi người càng nhìn rõ dung nhan tinh sảo của cô. Lông mày lá liễu mảnh khảnh, bên dưới là đôi mắt thuần tuý đen nhánh không mang theo một tia sợ hãi, sóng mũi cao thẳng tú lệ cùng đôi môi mang độ dày vừa phải. Nữ nhân này giống như chiếm lấy tất cả chiếu cố đặc biệt từ Thượng Đế, tập hợp tất cả ưu điểm của người khác vứt bỏ đi tất cả khuyết điểm. Không quan tâm xung quanh mọi người đều đang cương cứng tại chỗ hay những lời bình luận đánh giá từ những ánh mắt xa lạ, nét tươi cười trên gương mặt cô vẫn không hề biến mất, vẫn duy trì vẻ khiêm tốn cùng lễ phép. Chỉ khi có sự tự tin mới có thể bình tĩnh như vậy.

Dáng người lẫn tướng mạo cũng như khí chất tao nhã trầm ổn như vậy, sợ rằng người mờ mịt không biết gì cũng phải quay đầu liếc nhìn cô một cái. Cũng giống như đoá Mân Côi so với một đoá Hoa Sen, cao nhã nhưng đầy lòng tự ái. Cô sẽ không vì tình yêu nhiệt tình của một đoá Mân Côi mà nhuộm đẫm, chỉ biết đem xao động của mình mà lắng đọng lại. (Mân Côi rất nhanh xuất hiện thôi :D)

Chỉ cần nhìn thấy khí tràng tản mát từ trên người nữ nhân này cũng có thể đoán được cô không phải là người bình thường. Sau khi nghe đến tên của cô, tiếp viên liền kinh ngạc, cả miệng cũng không hề khép lại. Ngôn Thanh Hạm, Thiên kim của Ngôn Luật Ngôn thị tổng tài, nhà đánh giá tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng trong nước. Trong vòng vài năm tham gia rất nhiều buổi triển lãm đánh giá tác phẩm nghệ thuật, lấy kinh nghiệm cùng hàng ngày rèn luyện chuyên môn, cô nhanh chóng trở thành nhà đánh giá nghệ thuật nổi tiếng trong giới tân binh.

Trừ bỏ danh tiếng bên ngoài của Ngôn Thanh Hạm, gia thế của cô cũng là ước mơ tha thiết khó có được đối với người khác. Ngôn Luật vốn tên là Ngô Thiết Quân, sau vì muốn thay đổi bản thân mà đổi tên thành Ngôn Luật. Lúc đầu, hắn chỉ là một tiểu thương chưa có danh tiếng, dựa vào sự giúp đỡ của cha mẹ cũng như bằng hữu mới mở được một công ty nhỏ. Tuy không phải là một công ty đại quý đại phú nhưng duy trì cuộc sống cơ bản cũng không quá khó khăn.

Một lần đến buổi tiệc rượu của các nhân vật thượng lưu trong xã hội, hắn may mắn kết bạn với Mạc gia đại tiểu thư, Mạc Vân. Do đó hàm ngư xoay người, liền thay đổi được vận mệnh. Nói đến Mạc gia, tuyệt đối ở X Thị này ai cũng đều biết đến gia tộc này. Ông của Mạc Vân là Mạc Hạ Tuần từng là một ông điền chủ, phải biết rằng, Trung Quốc lúc bấy giờ, điền chủ liền tương đương với thổ tài chủ. Bọn họ dựa vào quyền thế mà bóc lột sức lao động của kẻ khác thu lợi về mình. Người khác cầm phiếu thức ăn chỉ đổi lấy được rau cỏ, Mạc Hạ Tuần thì ăn thịt cá, thậm chí còn dư thừa.

Nhưng ngày vui ngắn ngủi cũng qua đi, bởi vì một lần hiểu lầm, Mạc gia đắc tội với phiến quân phiệt nên liên tiếp bị hãm hại, tiền càng ngày càng ít, tiền bị phạt toàn bộ cơ hồ bị mất hết. Mạc Hạ Tuần chết đi Mạc gia cũng hoàn toàn suy sụp. Gia gia của Mạc Vân là Mạc Chi cũng không vựt dậy nổi cơ nghiệp ngược lại đi tham gia kháng chiến để lập nghiệp.

Hơn mười năm đánh trận, Mạc Chi kết giao không ít bằng hữu, kết hôn với một hộ sĩ, sau đó sinh ra phụ thân của Mạc Vân là Mạc Lâm.

Trung Quốc mới được thành lập, dân chúng càng ngày càng kiên cường. Bọn họ không cúi đầu trước chủ nghĩa đế quốc, cho dù mỗi ngày đều sống trong lo lắng sợ hãi.

Mặc dù như thế, Mạc Chi vẫn muốn Mạc Lâm làm quân nhân theo con đường giải phóng nhân dân Trung Quốc dẫn đến thành công như bây giờ. Nay Mạc Lâm đã qua tuổi tám mươi không còn là tiểu binh non nớt, mà trở thành thủ trưởng quân khu tiếng tăm lừng lẫy. Hùng bá nhất phương, địa vị không ai lay động được.

Từ sau khi Ngôn Luật kết giao cùng Mạc Vân, sự nghiệp không hề giống như trước bất ổn định, hết thảy như ánh mặt trời ban trưa phát triển rất nhanh. Không lâu sau, X Thị xuất hiện Ngôn thị tập đoàn, Ngôn Luật từ một lão bản của công ty nhỏ trở thành tổng tài.

Sinh ý càng ngày càng nhiều, Mạc Lâm cuối cùng đồng ý hôn sự của hắn cùng Mạc Vân. Hai nhà một thương một quan, trai tài gái sắc, cũng có thể gọi là cường cường liên thủ, môn đăng hộ đối.

Cái gọi là chìa khoá vàng sinh ra những thứ không thể có cũng không sai, Ngôn Thành Hạm vừa được sinh ra liền được các bác sĩ cho rằng đây là một đứa trẻ tốt số nhất, được Mạc Lâm vô cùng yêu thương. Bởi vì Ngôn Luật cùng Mạc Vân công tác bận rộn, đại đa số thời gian Ngôn Thanh Hạm đều được Mạc Lâm chăm sóc. Từ nhỏ đi theo ngoại công (ông ngoại), Ngôn Thanh Hạm không rời hắn một bước.

Cô cũng không giống như những đứa bé bình thường khác đến trường đọc sách, cô được lão sư đến nhà trực tiếp giảng dạy. Ngôn Thanh Hạm tư chất thông minh, thơ văn cổ chỉ cần đọc qua một lần liền có thể ghi nhớ. Mỗi lần xong một chương trình học, vị lão sư này đều dẫn học sinh tốt nghiệp tại trường đến đối đáp cùng Ngôn Thanh Hạm. Sự thật chứng minh, Ngôn Thanh Hạm chỉ dùng 8 năm để học chương trình tiểu học cùng chương trình học sơ trung, tuy không qua trường lớp, nhưng thành tích của cô so với các học sinh học tại trường không hề kém, thậm chí chỉ có hơn không kém.

Ngôn Luật cùng Mạc Vân cực kỳ yêu thương nữ nhi này, bọn họ không bắt buộc cô theo học tài chính về sau kế thừa gia nghiệp, cho cô tự mình lựa chọn chuyên ngành mình yêu thích. Cuối cùng, Ngôn Thanh Hạm chọn ngành nghệ thuật mà cô yêu thích, du học chuyên sâu ở nước ngoài năm năm, đồng thời cũng học bổ sung kiến thức tài chính.

Sau khi tốt nghiệp, cô vẫn ở nước ngoài tham gia các buổi triển lãm tác phẩm nghệ thuật cũng được thỉnh giảng ở một số nơi, người khác biết đến cô thậm chí còn nhiều hơn người biết đến cha mẹ cô. Một người hoàn mỹ như vậy thật tìm không ra điểm thiếu hụt nào của nữ nhân, nửa tháng trước cô quyết định kết hôn với bạn trai quen nhau ba năm của cô. Nói lễ kết hôn này là buổi lễ kết hôn thế kỷ thật không khoa trương, tổ chức hôn lễ cũng như tiêu hao tài chính tuyệt đối tại X Thị là danh tác chỉ có một không hai.

Nhưng chính một người như vậy được quan tâm, không thể đem hết mọi thứ tốt đẹp đến hôn lễ, sau khi kết hôn liền chóp nhoáng ly hôn, mà lời yêu cầu ly hôn này lại từ nhà trai mà ra. Nghe tin chấn động toàn X Thị, Mạc Lâm ở xa ngàn dặm liền suốt đêm quay trở về X Thị, hận không thể đem toàn bộ người của nhà trai ra bầm hàng vạn mảnh.

Trong lúc Ngôn Đừng (1) hai nhà trở tay không kịp, chuẩn bị vì Ngôn Thanh Hạm dàn xếp, cô lại bình thản như người ngoài cuộc, mỗi ngày giống nhau ngủ sớm dậy sớm, nghiên cứu những thứ liên quan đến các tác phẩm nghệ thuật, giống như thể nữ nhân vừa kết hôn rồi lại bị vứt bỏ kia không phải là cô. Nhìn thấy thái độ của Ngôn Thanh Hạm, Mạc Lâm cùng Ngôn Luật không thể nói được gì, đành phải để chuyện qua đi, coi như một chuyến tay không.

Nay nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm tới nơi này, nghĩ đến hôn lễ kì lạ của cô, tiếp viên trước bàn tiếp tân trên mặt ý cười không thay đổi, chỉ là mang theo một vài phần bí hiểm.

“Thật ngại, tôi không có hẹn trước, là bằng hữu giới thiệu tôi đến đây, muốn tôi tìm gặp Lăng Vi tiểu thư.”

“Thật xin lỗi tiểu thư, lão bản hôm nay có việc phải ra ngoài, nếu ngài có việc quan trọng, chúng tôi có thể giúp ngài liên lạc với nàng.”

“Không cần, cám ơn cô.”

Ngôn Thanh Hạm không hề muốn dây dưa, nghênh đón mọi ánh mắt nhìn cô chậm rãi bước ra ngoài. Cô mơ hồ cảm thấy nơi này không khí có chút quỷ dị, tựa hồ không thấy ai đến đây trị liệu tâm lý đơn giản như vậy. Ngay khi Ngôn Thanh Hạm gần bước đến cửa, nàng nhìn thấy phía trước có một nữ nhân đi tới. Đối phương càng đến gần, cảm giác duy nhất cô có được chính là kinh diễm. Ngôn Thanh Hạm gặp không ít nữ nhân, trong đó có đầy đủ tướng mạo xuất chúng cùng hào môn thiên kim, nhưng lại không có một ai có thể so sánh được với người trước mắt này. Nàng rất cao cũng thật rất gầy, chân mang giày cao gót dáng người cao khoảng 1m74. Quần áo trên người là một bộ sườn xám màu đỏ ôm sát cơ thể, bao vây lấy nàng là dáng vẻ bề ngoài đầy thu hút. Cánh tay đẹp cùng đôi chân thon dài trắng mịn, tay trái lẫn tay phải còn mang bao tay màu đỏ.

Mái tóc dài màu đen mềm mại sáng bóng, gương mặt trái xoan trắng nõn không mang bất kỳ tỳ vết nào. Lông mi đen không nồng đậm, đôi mắt phượng hẹp dài giống như đang cười, nhưng ánh mắt lại không mang theo một ý cười nào. Sóng mũi cao thẳng hoà hợp với ngũ quan tinh tế, bạc thần (miệng) hơi gợn lên, tạo thành đường cong hoàn mỹ, lộ ra hàm răng trắng nõn bên trong.

Mắt thấy khoảng cách ngày càng gần, ba thước, hai thước, một thước, rồi lại mấy li. Lập tức bị đối phương đến gần, Ngôn Thanh Hạm cũng không tránh né, quang minh chính đại đối diện cùng nàng. Nữ nhân này trên người mang theo hương vị đặt hữu khếch tán ra không khí xung quanh, không phải hương thơm từ một loại nước hoa, ví như hương bạc hà nhưng lại không giống như bạc hà vừa trong trẻo vừa lạnh lùng mà mang theo vài tia ngọt ngào. Giống như Huân Y Thảo cùng hoa nhài trộn lẫn cùng một chỗ, tạo thành một loại hương vị tươi mát cũng không quá nồng đậm.

Đến gần càng nhìn thấy rõ, Ngôn Thanh Hạm phát hiện nữ nhân này màu sắc đồng tử không giống như đa số người châu Á thâm nâu, mà pha lẫn một màu đỏ sậm. Đôi mắt như vậy thật không thể nghi ngờ nàng vốn mang khí chất yêu mị lại thêm vài phần sắc tà. Có lẽ, ý nghĩa tồn tài của nàng là câu dẫn người khác cũng như thu hút tầm mắt của tất cả mọi người.

Nhận thấy Ngôn Thanh Hạm đánh giá mình, nữ nhân kia cười càng thêm nồng đậm, khuôn mặt tươi cười sáng lạn tựa hồ khiến ánh mặt trời phải ganh tị. Nàng chậm rãi tiến lại gần, đem môi dán vào bên tai của Ngôn Thanh Hạm, phun ra một câu khiến Ngôn Thanh Hạm lần đầu tiên trong đời không biết phải làm như thế nào.

“Nữ nhân, muốn cao triều sao?”

Hết chương 1


(1): hai nhà Ngôn Đừng nghĩa là bên nội của Ngôn Ngôn là Ngôn Gia, Đừng Gia là bên ngoại của Ngôn Ngôn.

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

Chương 50 - Thiết Ngục Mê Tình

Chương 50 (H)
Editor: YUI

Nghe thấy Quý Duyệt Phong mời gọi, Tần Nhuế đôi chút sửng sờ, nhưng chẳng qua chỉ dừng trong chốt lát, liền cúi người hôn nữ nhân bên dưới. Đôi môi mềm mại tiếp xúc với đôi môi mềm mại còn lại, luôn cho người khác cảm giác hết sức thoải mái. Tần Nhuế đầu tiên chỉ dùng môi chạm vào đôi môi hơi mở của Quý Duyệt Phong, không vội vã tiến vào.

Cho đến khi đối phương đặt tay sau lưng mình càng ngày càng gấp, càng ngày hô hấp càng nặng, Tần Nhuế mới đem lưỡi chậm rãi tiến vào trong khoang miệng của Quý Duyệt Phong. Khi thân thể lẫn bộ vi linh hoạt mềm mại cùng nhau đông đưa, song mật giao hợp cùng một chỗ, Quý Duyệt Phong phát ra ngân âm thoải mái, đồng thời đem chân mình chen vào tách chân Tần Nhuế ra, ma sát chỗ tư mật nơi đối phương chỉ mặc mỗi chiếc quần nhỏ.

Cảm giác thấy nhiệt độ nơi đó nóng khắp chân mình, Quý Duyệt Phong trong lòng cười trộm, không hảo ý tiếp tục trêu đùa.

“Đàng hoàng một chút.”

Có lẽ do không chịu nỗi sự quấy rầy của Quý Duyệt Phong, Tần Nhuế mở miệng ngăn cản động tác không an phận của người dưới thân. Tiếp theo, rời hai cánh môi sớm đã bị cô hôn đến sưng đỏ, thậm chí là đôi môi đầy máu*, tiếp tục hướng xuống phía dưới hành động. (Editor: cắn đến chảy máu???? Không hiểu dụng ý tác giả lắm, chắc là hun đến môi đỏ tươi chăng?  =.=”)

Hôn vào cổ, rồi trên vai của nàng. Cho dù lực đạo rất nhẹ, rất ôn nhu nhưng Quý Duyệt Phong lại cảm thấy thân thể tê dại không nói nên lời, mỗi địa phương được hôn giống như ngọn lửa thiêu đốt. Trước kia, Tần Nhuế luôn đối đãi thô lỗ với nàng, cũng không chịu ở trên người nàng lưu lại một chút ấn ký hoan ái nào.

Quý Duyệt Phong biết, nàng đang băn khoăn, nhưng trong lòng vẫn có chút mất mác. Có lẽ, đây chính là chân chính yêu thương một người. Thậm chí yêu đến ngay cả khi đối phương chỉ cần lưu lại dấu vết, nàng cũng hết sức quý trọng.

“Tần Nhuế, muốn em.” Quý Duyệt Phong đứng dậy, để Tần Nhuế thoát quần mình ra đồng thời cỡi bỏ y phục của Tần Nhuế.

Chẳng qua nhìn thấy ánh mắt đối phương chợt loé lên một tia kinh hoàng, nàng dừng tay, chuyển sang vịn vai đối phương. Quý Duyệt Phong biết, mình bây giờ có lẽ vẫn không thể chạm vào ranh giới cuối cùng của Tần Nhuế, cho dù quan hệ bây giờ của cả hai là mập mờ không rõ, cho dù nữ nhân này đã bắt đầu cưng chìu mình đi nữa.

“Không sao cả.” Tần Nhuế chợt mở miệng nói, thanh âm mang theo vài phần khàn khàn, cơ hồ khiến Quý Duyệt Phong cho rằng mình nghe nhầm. Đang lúc trong lòng nghi ngờ ngẩng đầu nhìn Tần Nhuế, đối phương đã làm một hành động khiến người khác kinh người.

Một thân tây trang màu đen cùng chiếc quần từ từ thoát ra, ánh mắt Quý Duyệt Phong giống như nam châm dính chặt vào trên người Tần Nhuế, không cách nào lấy ra được. Mắt thấy đôi tay vừa mới vuốt ve thân thể của mình, không hoảng hốt không vội vàng cỡi bỏ nút áo sơ mi màu trắng ra. Cỡi nút đầu tiên, chiếc cổ thon dài của Tần Nhuế hiện ra trước mắt, da thịt nhẵn nhụi, thậm chí ngay cả lỗ chân lông cũng nhỏ đến không nhìn thấy được. Nút thứ hai, nút thứ ba, cổ áo sơ mi bắt đầu mở to ra, trong đó lộ ra nội y màu đen bao quanh lấy hai khoả xinh đẹp. Trắng đen kết hợp, vào lúc này đây, hành động của Tần Nhuế đẹp đến hoàn mỹ, đến cực hạn.

Nút thứ tư rồi nút thứ năm, phảng phất như cuộn phim đang quay chậm. Chiếc rốn bên trong người Tần Nhuế triển lộ ra ngoài, so với mắt rốn của người khác nhỏ hơn một vòng, nó giống như hang động thâm sâu hấp thụ tầm mắt cùng tâm hồn của Quý Duyệt Phong. Khiến nàng hận không thể liền nhào tới hung hăng hôn, liếm lấy.

Đến nút cuối cùng, theo tiếng mà mở. Áo sơ mi trắng nõn hoàn toàn bị thoát ra, Tần Nhuế trên người chỉ còn mặc chiếc áo ngực, từ bên trong xuất hiện trước mặt Quý Duyệt Phong. Thân thể nữ nhân này, không mang một vết sẹo nào, sạch sẽ đủ để khiến bất kỳ ai cũng cảm thấy mặc cảm tự ti. Đôi chân thon dài, không giống như lần trước ở bệnh viện thoát ẩn thoát hiện, lần này hoàn toàn hoàn chỉnh cho nàng thưởng thức. Đôi chân không mang một chút thịt dư nào dán chặc lấy tiểu khố màu đen bên trong, nếu như cẩn thận nhìn, thậm chí có thể nhìn thấy dịch mật được cất giấu bên trong lớp vải mỏng kia.

“Tần Nhuế” Quý Duyệt Phong gắt gao chế trụ mép giường, nàng sợ mình sẽ không nhịn được nhào tới ôm lấy nữ nhân này. Càng sợ mình không tự chủ mà muốn cô.

“Đến đây.” Tần Nhuế nhẹ giọng nói, lại một lần nữa áp lên người của Quý Duyệt Phong. Tần Nhuế làm loại chuyện này, sẽ luôn quên đi ngượng ngùng, vứt bỏ bản tính buồn tao, cô cường thế giống như một công quân.

Khi da thịt hai người dán vào nhau, giống như nước cùng nước dung hoà. Mềm mại, hoà hợp. “Tần Nhuế! Tần Nhuế!” Quý Duyệt Phong không tự chủ kêu tên Tần Nhuế, hai trở ngại cuối cùng trên thân thể vô tình được cỡi ra. Cảm giác được hạt đậu hồng trên ngực của mình đã sớm cương cứng đang được Tần Nhuế ngậm vào miệng, loại cảm giác tê dại nóng bỏng làm cho Quý Duyệt Phong cơ hồ đánh mất đi tự chủ.

Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên cùng Tần Nhuế làm loại chuyện như vậy, cũng không phải lần đầu nhìn thấy Tần Nhuế loả thể. Nhưng hai người thẳng thắng cùng nhau làm loại chuyện thân mật như thế, chân chính cũng là lần đầu tiên. Tần Nhuế đối với nàng mà nói, luôn cao hơn nàng một bật. Nàng là tù nhân, còn cô là ngục trưởng quản lý nàng. Thậm chí, có nhiều lúc, Tần Nhuế chỉ nói một câu, liền có thể quyết định sự sống chết của Quý Duyệt Phong.

Vị trí tương đối của hai người như vậy, Quý Duyệt Phong giả vờ như hoàn toàn không để ý, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu. Đối mặt với sự thô bạo của Tần Nhuế, xong việc liền đi. Mỗi một lần, đều làm lòng Quý Duyệt Phong chua xót cơ hồ muốn hỏng mất. Chẳng qua, Tần Nhuế lần này so với trước kia hoàn toàn bất đồng.

Ánh mắt hiện giờ của nàng như ngọn lửa nóng rực, nhưng động tác trên tay mang theo một loại ôn nhu, kể cả chiếc lưỡi cũng mềm mại như kẹo ngọt. Nàng không giống như trước kia làm mình đau, cũng không nói những lời khiến mình tổn thương.

Quý Duyệt Phong đưa tay ôm lấy Tần Nhuế đang ở trên người mình, cảm giác cơ hồ hạnh phúc có thể chết đi

“Thoải mái không?” Tần Nhuế đang lúc mai phục giữa hai chân Quý Duyệt Phong, nhìn chỗ tư mật của đối phương chảy ra dịch mật sớm đã làm ướt một mảng ga giường, vừa có chút kinh ngạc vừa có chút xấu xa hỏi.

“Ân, Tần Nhuế đừng dừng lại.” Quý Duyệt Phong mở miệng thúc giục Tần Nhuế, đồng thời dùng sức đem đầu của cô hướng vào 2 chân mình nhấn xuống.


Tần Nhuế chuyên tâm vận động miệng, không phát hiện Quý Duyệt Phong cơ hồ trên mặt đỏ ửng như muốn rỉ máu.

Dùng miệng phục vụ, tựa hồ luôn làm cho Quý Duyệt Phong đặc biệt dễ dàng thoả mãn. Tần Nhuế nhìn hoa hạch sớm đã trương cứng, há miệng nuốt vào, đồng thời cắn, dùng lưỡi ma sát qua lại.



“Ân, Tần Nhuế…a.” Địa phương mẫn cảm bị Tần Nhuế như vậy đối đãi, Quý Duyệt Phong không khống chế được mà kêu lên một tiếng. Chỉ cần nghĩ tới việc Tần Nhuế là người sống theo nguyên tắc của mình, nữ nhân hoàn mỹ yêu thích khiết khích (bệnh sạch sẽ) như vậy lại đang vì mình mà làm loại chuyện như thế, Quý Duyệt Phong thân thể liền thoả mãn cơ hồ muốn đạt đến cao triều.

Quý Duyệt Phong biết, bộ dáng bây giờ của mình nhất định cực kỳ phóng đãng, cũng biết thân thể nhất định chảy ra rất nhiều dịch mật. Nếu không, bắp đùi sẽ không ướt, sẽ không nóng như vậy.


Tình cảm, là loại cảm xúc mà trên thế giới này không có người nào có thể khống chế được. Họ giống như đang cỡi trên lưng ngựa hoang, cho dù trong lòng của đối phương loạn hướng không để tâm đến, cho dù đem địa phương yếu ớt nhất của họ đụng vào, cho dù đó là vết thương, cho dù là mệt mỏi, họ vẫn không từ bỏ, không bỏ rơi đối phương, thậm chí còn liều chết liều sống đi bảo vệ, đi truy đuổi.

Quý Duyệt Phong rất muốn nói cho Tần Nhuế biết, mình thật sự rất yêu cô. Chỉ là hiện giờ, vẫn chưa phải lúc.

“Ân…A Tần Nhuế đi vào… đi vào… muốn em…ngô!” Mắt thấy Tần Nhuế chỉ dùng lưỡi không ngừng kích thích bộ vi mẫn cảm bên ngoài nhưng lại không đi vào bên trong mình. Thân thể trống rỗng khiến cho Quý Duyệt Phong không thể chờ đợi mà mở miệng yêu cầu, Tần Nhuế một bên chưa phản ứng kịp, nàng đã lấy tay phải của đối phương tiến vào nơi ẩm ướt của mình. Tay còn lại, Quý Duyệt Phong mở miệng ngậm vào.

“Quý Duyệt Phong”

“Ân? Nhuế Nhuế xấu hổ sao?”

Quý Duyệt Phong lên xuống chuyển động, nhẹ giọng hỏi. Tần Nhuế ngẩng đầu nhìn nàng, đập vào mi mắt là một màn vô cùng chật vật. Giờ phút này, Quý Duyệt Phong giống như chú mèo nhỏ vùi vào thân mình. Trên mặt nàng mang theo một tầng phiếm hồng động tình cùng những giọt mồ hôi mỏng, đôi mắt phượng màu đen hàm chứa hơi nước cứ như vậy nhìn mình, đầy quyến rũ lại mang theo một tia yếu ớt. Dưới ánh đèn mờ, hết sức mê người.

Nhìn thấy chiếc lưỡi béo mập từ từ đưa ra, hoàn toàn lộ ra rồi lại lùi về. Ngón tay giữa cùng ngón trỏ bị chiếc lưỡi bướng bỉnh từ từ tách ra, sau đó xuyên vào chính giữa. Một cổ điện lưu kỳ diệu từ tay truyền khắp cơ thể, loại cảm giác này, tới quá nhanh quá mạnh, thiếu chút nữa làm cho Tần Nhuế kêu lên thành tiếng.

Kinh hoàng, Tần Nhuế vội vàng rút tay từ trong miệng Quý Duyệt Phong ra, cả khuôn mặt đỏ bừng không dám nhìn Quý Duyệt Phong. Cô thế nào cũng nghĩ không thông, rõ ràng mình đang ở phía trên nàng, tại sao lại còn bị Quý Duyệt Phong đùa giỡn. Nghĩ tới đây, Tần Nhuế trong lòng sinh ra một loại cảm giác mất thăng bằng, muốn trả thù nàng, liền tăng nhanh động tác trên tay.

Thế công chợt trở nên mãnh liệt làm cho Quý Duyệt Phong ứng phó không kịp, nàng nắm chặt Tần Nhuế, đồng thời ngồi dậy đem cằm đặt trên vai cô.

Bên tai ngày càng hô hấp nặng nề cùng thân ngâm khiến cho Tần Nhuế gợi lên khoé miệng, người trong ngực run rẩy thân thể làm cô càng hưng phấn dị thường.

Tần Nhuế đưa tay đè tiểu bộ vi bên trong của Quý Duyệt Phong, chỗ địa phương này so với địa phương khác càng thêm nóng bỏng. Cảm giác được nơi ấy theo tay mình qua lại tiến vào, Tần Nhuế giống như tiểu hài tử phát hiện ra vùng đất mới, theo tiết tấu qua lại ma sát chỗ địa phương kia. Quý Duyệt Phong nhịn không được kêu lên, ý muốn thoát khỏi tay của Tần Nhuế đang đặt tại tiểu bộ vi của mình, vậy mà đối phương lại bất mãn dùng sức đè lại.

Khi tiểu bộ bi kia bị đè xuống, đồng thời ngón tay Tần Nhuế càng hãm sâu vào. Một tầng thịt mẫn cảm bên trong bị hung hăng tấn công, khiến cho Quý Duyệt Phong thoải mái cơ hồ muốn khóc.

Nàng bắt đầu có chút sợ loại cảm giác này, càng sợ mình sẽ chịu không nổi mà phá hư Tần Nhuế.

“Tần Nhuế, đừng như vậy.” Quý Duyệt Phong nhỏ giọng cầu xin tha thứ, âm thanh kia đứt quảng xen lẫn van xin cùng hơi thở dốc, ngược lại càng khiến Tần Nhuế không cách nào tự khống chế được.

“Quý Duyệt Phong!” Tần Nhuế không biết nên biểu đạt tình cảm hiện giờ của mình như thế nào, chỉ có thể kêu tên Quý Duyệt Phong, đồng thời trên tay hoạt động càng nhanh hơn.
Khi hai ngón tay rã rời căn bản không thể động đậy được, mà nữ nhân trong ngực cũng bắt đầu kịch liệt run rẩy, Tần Nhuế biết Quý Duyệt Phong đã đến. Nhìn người dưới thân đầy mồ hôi, trên mặt mệt mỏi rồi lại thoả mãn, Tần Nhuế chợt rất muốn đem nàng ôm vào trong ngực. Đúng, cô quả thật đã làm như vậy.

“Tần Nhuế?” Chợt bị ôm vào lòng ngực mềm mại, Quý Duyệt Phong không hiểu mở miệng nghi ngờ hỏi, khiến Tần Nhuế trong lòng run lên. Cô cúi đầu nhìn Quý Duyệt Phong nằm trong ngực mình. Nữ nhân này, chẳng qua chỉ hưởng thụ một cái ôm đơn giản của mình, lại thụ sủng nhược kinh (kinh ngạc) như vậy sao? Xem ra, mình trước kia thật sự đối xử với nàng quá kém. Giống như khách nhân đi tìm thú vui, cùng người trải qua chuyện giường sự, sau cũng không thèm nhìn đối phương sống chết cùng cảm nhận ra sao.
Trước kia đối đãi với nàng như vậy, bởi vì Tần Nhuế không muốn cùng Quý Duyệt Phong có liên quan nào. Nhưng bây giờ, hành động như vậy chỉ bởi vì trong lòng không thể từ bỏ nữ nhân này được nữa.

“Không có gì, cô hẳn là rất mệt, tôi ôm cô ngủ.”


“Ân.”

Nghe được lời của Tần Nhuế, Quý Duyệt Phong thỏa mãn nằm vào trong ngực cô, cặp mắt hàm chứa vui vẻ nhắm lại. Trải qua một trận phiên vân phúc vũ (mây mưa), hai người đã sớm mệt mỏi cũng lười dọn dẹp lại ga giường, nằm ở trên giường liền trực tiếp ôm nhau ngủ.

Cảm thụ mùi hương cùng thân nhiệt của nhau, cho dù trong mộng, cũng cùng đối phương mộng đẹp bên nhau cả đời.

Hết chương 50


Editor: Muốn chửi thề lắm nghe, cảm xúc nóng bỏng ở đâu không thấy, tôi chỉ muốn đập đầu vô gối tự tử vì cái chương này thôi. Edit chương này khó nhất từ trước đến nay! QT gì mà khó edit kinh khủng, toàn mấy từ khó hiểu. Các ngươi đọc vui vẻ đi, ta tìm chỗ khóc đây! Nếu bạn nào đọc không hiểu, cũng ráng tưởng tượng đi, editor có vài chỗ tưởng tượng thật ko ra.

Chương 49 - Thiết Ngục Mê Tình

Chương 49

Editor: YUI
 
Tần Nhuế không nghĩ rằng chính mình ba lần bốn lượt khuyên can, Quý Duyệt Phong cư nhiên vẫn không chịu thay đổi chủ ý. Một mạch, cô không nghĩ tiếp tục quản nữ nhân không nghe lời này nữa. Quý Duyệt Phong, cô muốn tự do mà đi tìm loại chuyện nguy hiểm như vậy, tôi sẽ không xen vào chuyện của cô nữa. Chỉ hy vọng cô đừng vô dụng, không hoàn thành tốt nhiệm vụ, bị giết chết.
 
Nếu bản thân Quý Duyệt Phong đồng ý tham gia trợ giúp phá án lần này, Tần Nhuế cũng sẽ không cự tuyệt sự an bày của Cục trưởng Cục Tư pháp nữa. Chỉ là có một chút nghi hoặc, vẫn hoành hành trong lòng cô. Nhìn người đứng bên cạnh mình nghiêm túc lật tài liệu liên quan đến Đệ nhất nữ tử ngục giam ra xem, Dương Hân; Tần Nhuế thật sự không hiểu Cục Tư pháp vì cái gì lại mời tân cảnh sát vừa mới tốt nghiệp đến giữ vị trí tổng giám ngục trưởng.
 
Lại càng không hiểu được vì sao ở Đệ nhất nữ tử ngục giam công việc của giám ngục trưởng rất nhiều, lại nhất định phải để Tần Nhuế giám sát Quý Duyệt Phong, chỉ cần nghĩ đến những ngày sau cô cùng nữ nhân này ở chung một chỗ, Tần Nhuế liền cảm thấy lo sợ. Nữ nhân này ở ngục giam đã làm càn như vậy, ra bên ngoài, không biết lại thành bộ dáng gì nữa. Chỉ là mặc dù có chút phiền não nhưng đồng thời Tần Nhuế lại nhận thấy trong lòng có một tia mừng thầm.
 
Đương nhiên, Tần ngục trưởng tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình lo lắng những ngày sau bị Quý Duyệt Phong đùa giỡn, cũng sẽ không thừa nhận nội tâm kỳ thật rất cao hứng vì có thể cùng Quý Duyệt Phong ra ngoài ngục giam. Cho dù trong lòng sớm vui mừng đến trăm hoa đua nở, nhưng bề ngoài vẫn như cũ tỏ ra bình thản. Muốn bị đùa giỡn lại sợ bị đùa giỡn. Loại đứng đắn lại buồn tao này, tâm lý vừa đau vừa khoái hoạt, chắc rằng cũng chỉ có mỗi Tần Nhuế mới có thể xử lý hoàn mỹ như thế thôi.
 
 “Tần ngục trưởng? Tần ngục trưởng?” Đang lúc Tần Nhuế lâm vào suy nghĩ của mình, thanh âm từ Dương Hân đem cô quay trở lại hiện thực. Tần Nhuế luôn luôn là người biết kiềm chế bản thân mình, làm sao từng ở trước mặt người xa lạ thất thố như thế. Thoáng nhìn đối phương mang vẻ mặt tiếu ý nhìn mình, Tần Nhuế xấu hổ ho khan vài tiếng, hỏi Dương Hân có chuyện gì.
 
“Ha ha, Tần ngục trưởng quả nhiên không nghe những gì tôi vừa nói. Do đang nghĩ đêm nay ăn gì hay là nghĩ đến bạn trai đây?” Câu hỏi của Dương Hân khiến cho Tần Nhuế trong lòng có chút bất mãn. Cô luôn là người không thích cùng người khác tiếp cận gần gũi, từ nhỏ đến lớn, cũng chỉ có mỗi Thư Uyển Hạm là bạn thân nhất, đối với bạn học của cô đều duy trì mối quan hệ không xa không gần.
 
Tần Nhuế chính là như vậy, xem như cô không thích một người nào đó, cũng tuyệt đối sẽ không bởi vì mình không thích mà tỏ vẻ bất hoà. Cho dù cô có thích một ai đó cũng sẽ không chủ động đi tiếp cận họ. Loại tính cách này, từ nhỏ đến lớn khiến cô không có thói quen thích nói chuyện. Bình thường ở nhà, chính là một người an tĩnh ngủ hoặc đọc sách. Đến trường học, trừ bỏ giải bài tập do thầy cô giao, vẫn là ngồi một chỗ đọc sách.
 
Người như vậy, bình thường ở lớp sẽ bị các bạn học khác xem như không tồn tại, nhưng cố tình Tần Nhuế không giống như thế. Cô không chỉ ở trong mắt thầy cô là một học sinh vĩ đại, mà còn là tấm gương của toàn học sinh. Cô cùng Thư Uyển Hạm, từ nhỏ đến sơ trung rồi đến trung học, thậm chí là đại học, đều không thể làm cho thầy cô hay bạn học của họ bỏ qua hai người.
 
Bởi vì các nàng cùng một chỗ, một người ôn nhu cao nhã, một người xa cách đạm mạc. Cũng không phải hoài nghi các nàng là đồng tính, mà chính là xem như những người có tư chất đặc biệt. Bọn họ thích hướng tới người vĩ đại, nhất là những nữ nhân vĩ đại như các nàng. Tuy rằng cũng có thành phần ghen tị tồn tại, nhưng cũng không thể làm bọn họ hoàn toàn bỏ qua Tần Nhuế. Hơn nữa, Tần Nhuế cùng Thư Uyển Hạm cơ hồ như hình với bóng, hai người cùng một chỗ, liền trở thành một bức tranh xinh đẹp.
 
Cho nên, Tần Nhuế từ nhỏ đến lớn, bằng hữu không ít, có thể nói là rất nhiều. Nhưng đều bị cô xem là bạn bè bình thường, rất ít người giống như Thư Uyển Hạm thân thiết như vậy, cũng vốn không có người nào hỏi cô về bạn trai, loại câu hỏi có chút thất lễ này.
 
Tần Nhuế là người không để người khác làm uỷ khuất chính mình, cô trong lòng không hề vui vẻ, tuy rằng không nói thẳng ra, nhưng trên mặt biểu tình hết sức rõ ràng. Có lẽ nhận thấy được cô khó đụng vào, Dương Hân lộ ra một chút xin lỗi cười cười, vội vàng chuyển đề tài. “Tần ngục trưởng, có vài chuyện liên quan đến trọng phạm tầng thứ tám, tôi có mấy vấn đề muốn hỏi.”
 
“Vấn đề gì?” Tuy rằng đối với Dương Hân làm cô có nhiều nghi ngờ cùng bất mãn nhưng Tần Nhuế vẫn muốn giữ công tác xã giao tốt. Dù sao cô cũng là tổng giám ngục trưởng ở Đệ nhất nữ tử ngục giam trong năm năm, tuy rằng không đến mức nói cảm tình sâu đậm, nhưng cũng không hy vọng mình đi rồi, trật tự ở ngục giam bị xáo động.
 
“Là như vậy, căn cứ tài liệu cho thấy, trọng phạm bị giam ở tầng thứ tám số hiệu 8004 bỗng nhiên bị chết bất đắc kỳ tử, cho tới bây giờ tổng cộng còn bảy người. Nhưng ngài bàn giao cho tôi chỉ có sáu tài liệu, không có tài liệu của Quý Duyệt Phong số hiệu 8005.”
 
“Như thế nào lại không có?” Nghe Dương Hân hỏi, Tần Nhuế nhíu mày, vội vàng cầm lấy tài liệu trong tay. Lật từng trang một, đều có ảnh chụp của các trọng phạm tầng thứ tám cùng một ít tài liệu cơ mật tất cả đều được viết ra. Nhưng xấp văn kiện dày kia, lại thiếu duy nhất tài liệu về Quý Duyệt Phong.
 
Phát hiện này, làm cho Tần Nhuế có chút bất an. Dù sao những chuyện xảy ra gần đây, tựa hồ mỗi một chuyện đều có liên quan đến Quý Duyệt Phong. Hiện tại, hồ sơ vốn được đặt vào chỗ cất tư liệu không cánh mà bay, lại cố tình mất ngay tư liệu về Quý Duyệt Phong, cứ xem như không phải Tần Nhuế mà đổi thành người khác, cũng sẽ cảm thấy kỳ quái.
 
“Không sao đâu Tần ngục trưởng, có thể do cảnh vệ thời điểm bàn gia tài liệu không cẩn thận làm mất mà thôi. Chỉ là tài liệu đánh mất, chứ cũng không phải là người biến mất. Cho nên ngài cũng không cần khẩn trương như vậy.” Tục ngữ có câu, người nói vô tâm người nghe hữu tình. Tần Nhuế dùng dư quang nhìn Dương Hân đang nghiêm túc xem tài liệu bên cạnh, trong lòng cảm thấy đối phương nói những lời vừa rồi tựa hồ còn có một thâm ý khác.
 
“Ân, tôi sau sẽ tìm người làm lại hồ sơ của tù nhân 8005 cho cô. Trước mắt, ở đây có một ít tài liệu của Đệ nhất nữ tử ngục giam trong gần năm năm nay. Trong đó có một ít chế độ cùng quy tắc, cùng với tài liệu của phó giám ngục trưởng, hy vọng cô có thể đọc cẩn thận. Số tài liệu về tù nhân, tuỳ tiện đọc qua là được rồi. Hiện tại thời gian không còn sớm, tôi phải tuần tra ở tầng tám, cô tiếp tục đọc đi.”
 
Tần Nhuế một hơi nói hết, sau đứng dậy rời phòng. Ai ngờ cô chuẩn bị mở cửa, tay bị một cổ lực rất lớn kéo lại, không thể động đậy. Người không thích cùng người khác tiếp xúc như Tần Nhuế liền gắt gao nhíu mày, bất mãn quay đầu lại nhìn Dương Hân vẫn như cũ không chịu buông tay. Cô thật muốn biết nữ nhân này sao phải làm như vậy.
 
“Tần ngục trưởng, nghe nói nhiệm vụ tuần tra trọng phạm tầng thứ tám, cũng là do giám ngục trưởng làm? Nếu như vậy, không bằng tôi hôm nay với cô cùng đi được chứ? Vừa lúc tôi cũng có thể nhìn qua ngục giam tầng tám, để không đến nỗi mai một không biết phải làm gì.”
 
Những lời nói của Dương Hân nghe có vẻ hợp tình hợp lý. Tần Nhuế lại tổng cảm thấy có vài phần kỳ quái nhưng kỳ quái ở đâu cô không lý giải được. Cuối cùng chỉ có thể tổng kết rằng: Mình bởi vì tức giận Quý Duyệt Phong, lâu không đến thăm nàng. Khó có được ngày hôm nay muốn đến gặp nữ nhân kia, lại bị Dương Hân phá huỷ. Nói không buồn bực, Tần Nhuế cũng không tin.
 
“Được rồi.” Tuy rằng không tình nguyện, nhưng Tần Nhuế vẫn dẫn Dương Hân đi đến ngục giam tầng thứ tám. Hai người theo thứ tự từ 8001 bắt đầu tuần tra, mà cái gọi là tuần tra, bất quá cũng chỉ là xuyên qua cửa sổ nhỏ trên cửa sắt nhìn người ở bên trong. Đang lúc hai người đi từ 8001 đến 8008, thời điểm chuẩn bị trở về, Dương Hân bỗng nhiên ngừng lại, muốn Tần Nhuế mở phòng giam của Quý Duyệt Phong.
 
“Vì sao muốn mở?” Tần Nhuế nghi hoặc hỏi, vốn tâm tình không tốt càng thêm trầm trọng xuống đáy cốc. Nữ nhân tên Dương Hân này, vì cái gì không muốn nhìn người khác mà lại cố tình chỉ muốn nhìn Quý Duyệt Phong?
 
“Là như vầy, tôi nghe Cục trưởng Cục Tư pháp nói, người ở nơi này là trọng phạm chuẩn bị hiệp trợ cảnh sát phá án? Vừa rồi cũng vì tài liệu của nàng bị đánh mất, cho nên tôi sợ nàng sẽ phát sinh chuyện gì. Tần ngục trưởng, kiểm tra phạm nhân, trừ bỏ việc không để các nàng gây chuyện bên ngoài, vẫn là nên xem các nàng có an toàn hay không, không phải sao?”
 
Dương Hân nói xong làm cho Tần Nhuế không thể trả lời được. Rơi vào đường cùng, cô đành phải nhấn mật mã, trong lòng hy họng Quý Duyệt Phong đừng làm những chuyện kinh động đến người khác. Thực hiển nhiên, âm thanh mở cửa làm kinh động người đang nằm ở trên giường. Quý Duyệt Phong quay đầu lại, nhìn Tần Nhuế đầu tiên, đôi mắt vốn tối đen như mực bắt đầu toả sáng. Nhưng khi nhìn đến người phía sau cô Dương Hân, biểu tình trong nháy mắt trở nên rất kỳ quái.
 
Tần Nhuế sở dĩ cảm thấy kỳ quái, là vì biểu hiện của Quý Duyệt Phong ngoài có phần cảm tình, cũng không phải là ánh mắt nghi hoặc, cũng không phải là ánh mắt phòng bị, ngược lại là một loại hàm xúc trách cứ không nói nên lời. Trách ai? Chẳng lẽ là trách người đứng phía sau mình Dương Hân? Ý nghĩ như vậy, làm cho Tần Nhuế tự giễu cười trừ.
 
Quý Duyệt Phong không biết Dương Hân, như thế nào trách cứ nàng? Nữ nhân này, có lẽ là lâu lắm không gặp ai, cho nên mới ngu ngốc ra?
 
“Nhĩ hảo, tôi là Dương Hân, người sắp tiếp quản chức vụ của Tần ngục trưởng.” Còn chưa đợi cho Tần Nhuế nói chuyện, Dương Hân đã bước qua cô, đi đến trước mặt của Quý Duyệt Phong. Nhìn nàng đưa tay phải hướng tới Quý Duyệt Phong, chuyện này mang theo vài phần quỷ dị. Tần Nhuế từng nhìn thấy giám ngục trưởng dùng hình phạt trừng trị tù nhân, nhìn thấy giám ngục trưởng còng tay tù nhân, nhưng chỉ là chưa từng thấy qua giám ngục trưởng cùng với tù nhân bắt tay.
 
Không khí trong nháy mắt trở nên hết sức xấu hổ. Quý Duyệt Phong lẳng lặng đứng nhìn Dương Hân, chỉ là mâu quang sinh ra vài tia tức giận như đang cực lực khắc chế. Mà loại tức giận này, dễ dàng bị Tần Nhuế phát hiện, nhưng cô không biết Dương Hân người vẫn đang mang vẻ mặt tiếu ý này có hay không phát hiện ra.
 
“Nhĩ hảo.” Đang lúc Tần Nhuế muốn đi đến ngăn cản hai người, Quý Duyệt Phong bỗng nhiên vươn tay cùng Dương Hân nhẹ bắt tay. Tuy rằng chỉ trong nháy mắt nhưng tiếu ý trên mặt Dương Hân so với bình thường càng nhiều.
 
 
“Ha ha, hy vọng cô có thể hiệp trợ cảnh sát phá án thành công, tôi không hy vọng thời điểm lần sau tuần tra còn có thể thấy cô. Đúng rồi, Tần ngục trưởng, tôi nhớ ra mình còn bận một chút chuyện, tôi xin đi trước.”
 
Dương Hân nói xong, cũng không chờ Tần Nhuế trả lời, ngay lập tức ra khỏi phòng giam của Quý Duyệt Phong. Trong nháy mắt, trong phòng chỉ còn lại Tần Nhuế và Quý Duyệt Phong hai người.
 
“Làm sao vậy? Sao lại mang bộ dáng mất hứng?” Chờ Dương Hân đi, Tần Nhuế đóng cửa lại ngồi bên cạnh Quý Duyệt Phong nhẹ giọng hỏi. Cô biết Quý Duyệt Phong tuy rằng là trọng phạm tầng thứ tám nhưng tuyệt đối không phải là người xấu đại gian đại ác, đối với người khác cũng rất thân thiện. Cho nên, Quý Duyệt Phong vừa rồi đối với Dương Hân lộ ra bất mãn, khiến Tần Nhuế rất khó hiểu.
 
“Không có gì, em chỉ là nhớ chị. Nhuế Nhuế, chị mấy ngày nay ở đâu, như thế nào không đến gặp em.” Quý Duyệt Phong dựa vào trong lòng Tần Nhuế, dùng mái tóc đen cọ cọ vào cổ của cô. Tuy rằng cảm giác ngứa ngấy khó chịu nhưng Tần Nhuế cũng không muốn đẩy nàng ra.
 
“Tôi không đến gặp cô, còn không phải do cô không nghe lời tôi sao. Quý Duyệt Phong, tôi muốn hỏi cô lần cuối, cô thật sự quyết định tham gia hiệp trợ phá án lần này sao? Nghe nói đối phương là hắc bang buôn lậu thuốc phiện rất lợi hại ở X Thị, cùng với thực lực của Quý gia, cơ hồ ngang nhau.” Tần Nhuế vẫn chưa từ bỏ ý định khuyên ngăn Quý Duyệt Phong, tuy rằng cô biết, mình dù nói như thế nào, cũng đều là phí công.
 
“Nhuế nhuế chị yên tâm, em tuyệt đối không để mình chết đâu. Rõ ràng còn sống tốt như vậy, em như thế nào chết đây? Em biết, nếu em gặp chuyện không may, Nhuế Nhuế nhất định sẽ rất lo lắng. Em không muốn làm chị khó chịu, cho nên em sẽ bảo vệ tốt mình.” Quý Duyệt Phong gằn từng tiếng nói, như virus xâm nhập vào trong lòng Tần Nhuế, chạm vào nơi tối mềm mại của cô.
 
“Hy vọng cô có thể nhớ kỹ lời nói hôm nay, nếu cô để mình gặp chuyện không may, tôi nhất định sẽ không tha thứ cho cô.” Tần Nhuế lấy tay bắt mặt Quý Duyệt Phong, ra vẻ hung tợn nói. Chỉ là tình nhân trong mắt Tây Thi, Quý Duyệt Phong cảm thấy Tần Nhuế mặc kệ ra sao đều khả ái đến đòi mạng.
 
“Ngô! Nhuế nhuế, hảo khả ái.” Quý Duyệt Phong tay bỗng nhiên kéo Tần Nhuế ngã về phía sau, Tần Nhuế hoàn toàn không chuẩn bị trước cả kinh lập tức liền áp đảo ở trên đối phương. Khuôn ngực mềm mại tròn trịa của cả hai thiếp vào nhau, trên mặt Tần Nhuế nhất thời đỏ lên, hai tay chống hai bên giường. Quý Duyệt Phong dùng ngón tay chậm rãi vẽ lấy đường viền trên mặt Tần Nhuế, trong mắt toát ra nhiều điểm sáng nhu hoà.
 
“Tần Nhuế, hôn em.”

Hết chương 49
 
Editor thay lời tác giả nói: Bạo viết nhiều quá đi, Bạo nói là Tần Nhuế bắt đầu nhìn nhận tình cảm của mình rồi, nhưng mà tình cảm này vẫn chưa xác định rõ ràng, kiểu như là vẫn chưa thiết lập mối quan hệ giữa hai người yêu nhau. Bạo bảo Bạo đang phân vân nên viết H hay ko, vì ko viết H thì mối quan hệ cả hai phát triển có vẻ chậm (Nguỵ biện đó, chỉ tại Bạo muốn viết H đó, quá hiểu Bạo). Không biết là tin vui hay tin buồn nữa, chương kế tiếp viết H cho cả 2 phát triển nhanh 1 tí. Tóm lại là vậy! Chương sau là H, H của Hiểu Bạo, là H của Hiểu Bạo đó, mệt óc thật!

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More