Chương 22
Editor: YUI
“Một tháng không gặp, Thanh Hạm vẫn luôn khiến người khác yêu
quý như vậy, đại cữu cuối cùng cũng gặp được con.” Nghe xong lời nói này, Ngôn
Thanh Hạm ngẩng đầu, nhìn về phía người đàn ông đang đứng nhìn mình chằm chằm
cách đó không xa. Hắn là anh trai của Mạc Vân, cũng là trưởng tử của Mạc Lâm, Mạc
Sâm.
Nói đến người này, Ngôn Thanh Hạm đối với hắn ấn tượng có thể
nói là không ngừng biến hoá. Nhớ rõ mới trước đây, người đàn ông này rất thích
ôm cô vào lòng, chỉ dạy cô một ít về đạo lý nhân sinh cùng một vài kiến thức
thú vị. Ngôn Thanh Hạm bề ngoài cũng không lộ ra một chút cảm giác thân thiết
nào nhưng ngoại trừ cha và ông ngoại ra, cô trong lòng đã đem Mạc Sâm trở thành
trưởng bối tốt nhất đối với cô.
Chỉ là càng ngày càng trưởng thành, Ngôn Thanh Hạm phát hiện Mạc
gia càng ngày càng trở nên kỳ quái, còn thái độ của Mạc Sâm đối với mình cũng
có chuyển biến rất lớn. Thân là xuất thân từ quan lại, Mạc gia luôn là gia tộc
xưng bá nhất một phương ở X Thị, bên cạnh chính giới Lê gia và hắc đạo Quý gia
nổi danh. Từ lúc Mạc Lâm nắm quyền, Mạc gia bắt đầu mở rộng phạm vi thế lực
trong giới thương trường, thường thường rất nhiều gia tộc đều có công ty riêng
của họ, tựa như Quý gia có Quý Thị, Lê gia có Lê Thị
Người Mạc gia có rất nhiều, thân thích lại nhiều đếm không xuể. Nhưng
đứng đầu người nhà Mạc gia lại chỉ có ba người con của Mạc Lâm, trưởng tử Mạc
Sâm, con thứ Mạc Lôi, cùng người con gái út Mạc Vân. Mạc Sâm cùng vợ có một người
con, hiện tại đang đảm nhiệm chức phó tổng giám đốc của Mạc Thị, còn con của Mạc
Lôi lại thuộc dạng điển hình công tử nhà giàu, đã hơn ba mươi mấy tuổi vẫn chưa
có một công việc ổn định nào, luôn bị Mạc Lâm xem là vãn bối vô dụng nhất.
Mạc Vân chính là đứa con gái được Mạc Lâm yêu thương nhất, vì thế
mà từ khi Ngôn Thanh Hạm vừa ra đời đã chiếm hết mọi chú ý của ông, hơn thế, tư
chất của cô vốn đã thông minh, luôn làm việc lớn, khiến người khác không thể
tìm ra một chút chán ghét nào từ cô hay tìm ra lý do nào đó để trách cứ, tất
nhiên là người được yêu thương nhất của lão gia tử Mạc Lâm rồi. Đối với đứa
cháu gái ngoại này mà nói, Mạc Lâm cơ hồ nuông chiều hết mực, muốn gió được
gió, muốn mưa thì được mua, nói tập hợp vô vàn sủng ái dành hết cho cô cũng tuyệt
đối không hề nói quá.
Nói đến đây, nhiều người sẽ nghĩ cô gái có xuất thân như Ngôn
Thanh Hạm cũng chỉ có hai lựa chọn; một là tìm một người đàn ông môn đăng hộ đối
sớm thành gia lập thất; hai chính là tiếp quản công ty, trở thành một nữ cường
nhân trong giới kinh doanh. Nhưng thực tế, Ngôn Thanh Hạm lại không thuộc điều
kiện nào trong hai điều kiện trên. Sau khi trải qua cuộc hôn nhân thất bại, người
Mạc gia không ngừng giới thiệu cho cô một ít những anh chàng tài giỏi, nhưng đều
bị Mạc Lâm chặt đứt ngay từ ý niệm trong đầu, sợ cháu gái của mình khi gặp mặt
ai đó lại bỏ chạy.
Ngoại trừ vấn đề hôn nhân ra, Mạc Lâm đối với các phương diện
khác cũng không quản thúc Ngôn Thanh Hạm quá nhiều, điều này thật ra là sự nhất
trí của ông cùng với Mạc Vân và Ngôn Luật. Họ đều hy vọng con gái của họ có thể
tự mình làm mọi thứ mình thích, Ngôn Thanh Hạm thích nghệ thuật, họ cho cô học
nghệ thuật. Lỡ như công ty không có người thừa kế thì phải như thế nào? Ngôn Luật
cũng không quan tâm đến chuyện này, ông chỉ hy vọng đứa nhỏ của mình có thể lựa
chọn con đường mà cô thích.
Ngôn Thanh Hạm tự nhiên biết cha mẹ cùng Mạc Lâm có khổ tâm lẫn
yêu thương cô, nhưng có hiểu đến đâu cô cũng không tin rằng bởi vì mình mà khiến
cho Ngôn Luật phải khổ tâm thay đổi người điều hành. Bởi thế trong lúc học về
nghệ thuật, cô cũng chuyên tu về ngành tài chính cùng học thêm một số kiến thức
về quản trị kinh doanh.
Sau khi về nước, Ngôn Thanh Hạm có thể cảm nhận rõ ràng địch ý với
mình từ Mạc Sâm và Mạc Lôi. Cô không rõ vì sao đại cữu người luôn yêu thương
mình bỗng nhiên lại bất hoà với mình, cũng không hiểu vì sao nhị cữu người lúc
nào cũng tươi cười chào đón lại dùng ánh mắt chán ghét nhìn mình. Lúc đầu Ngôn
Thanh Hạm còn không hiểu nhưng thẳng đến sau này, cô mới biết được cái gì gọi
là thay đổi thân tình.
Ngôn Thanh Hạm vẫn nhớ rõ lúc mình
vừa về nước được mấy tháng, X Thị sau vài năm thay đổi rất nhiều khiến cho cô cảm
thấy có chút xa lạ. Ngày đó khi cô cùng Tạ Sương Sương đi dạo phố, đến 8 giờ tối
thì chuẩn bị trở về Ngôn gia. Thì ngay lúc đó, Ngôn Thanh Hạm nhìn thấy một gã
nam nhân lén lúc theo sau mình. Gã mặc quần áo màu đen, đội nón len màu đen
trên đầu, chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra gã khác với người thường.
Người bình thường gặp phải tình huống
này nhất là nữ sinh, phần lớn sẽ sợ tới mức không biết làm sao, sau đó vội vã bỏ
chạy. Nhưng đổi lại, Ngôn Thanh Hạm cố ý đi chậm lại, thậm chí là quan sát nhất
cử nhất động của gã nam nhân này. Cô cố ý đi đến nơi vắng vẻ, nếu đối phương muốn
ra tay với mình, thì không thể nghi ngờ đây là một cơ hội tốt, nhưng gã nam
nhân nọ vẫn chỉ lén lút đi theo phía sau cô.
Phát hiện này làm cho Ngôn Thanh Hạm thở phào nhẹ nhõm, bởi vì
cô thông qua lần dò xét đầu tiên biết đối phương không có ý muốn hại mình, chỉ
là theo dõi mà thôi. Vấn đề khó giải quyết nhất chính là khi cô bắt đầu nghĩ đến
việc gần đây mình có chọc tới người nào hay không, cư nhiên lại cần phải theo
dõi mình như vậy. Nhưng dù cô có đem mọi chuyện sắp xếp lại một lần đi nữa cũng
không tìm ra được đáp án.
Chuyện này chính là hồi chuông cảnh báo Ngôn Thanh Hạm, cô bắt đầu
thuê một ít vệ sĩ theo bên mình, đồng thời bắt tay vào việc điều tra xem ai đã
theo dõi mình. Một hai tháng qua đi, kết quả cuối cùng làm cho Ngôn Thanh Hạm cảm
thấy có chút nói không nên lời, nói đúng hơn là không thể tin tưởng. Bởi vì người
tìm kẻ khác theo dõi cô hôm đó chính là đại cữu của cô, Mạc Sâm.
Sau khi biết được chân tướng, Ngôn Thanh Hạm cũng không hỏi Mạc
Sâm vì sao lại làm như thế với mình, chỉ là không còn cùng với ông ta thân thiết
như xưa nữa. Từ đó về sau, vốn quan hệ giữa hai người đã yếu ớt càng trở nên cứng
nhắc. Ngôn Thanh Hạm giả vờ như không hề biết Mạc Sâm ở Mạc Thị động tay chân,
còn Mạc Sâm cũng tận lực tránh gặp mặt Ngôn Thanh Hạm.
“Ba, xin lỗi, con tới trễ, do có một vài vị khách quan trọng cho
nên con…”
“Quan trọng? Chẳng lẽ khách quan trọng hơn so với phụ thân của
anh sao? So với người nhà của chúng ta quan trọng hơn sao?”
“Ba, con xin lỗi, lần này là lỗi của con” Mạc Sâm giọng nói tràn
đầy hối lỗi, chỉ là Mạc Lâm tựa hồ cũng không quan tâm tới, vẫn bình thản ăn phần
thức ăn của mình.
“Gia gia, ông tha thứ cho ba con đi, ba cũng vì Mạc Thị mà
thôi.” Lúc này Mạc Kì người chưa từng nói tiếng nào bỗng nhiên mở miệng, anh ta
là con của Mạc Sâm, là biểu ca của Ngôn Thanh Hạm. Vốn con đau cha cũng không
thể nào không đau, nhưng sai ở chỗ không nên đem hai chữ vì Mạc Thị nói ra.
Nhìn thấy Mạc Lâm sắc mặt càng trầm, Mạc Kì trong lòng thầm kêu không tốt.
“Được lắm! Hay cho câu vì Mạc Thị! Ta nói cha con các ngươi biết,
ta còn chưa chết! Cho dù chết, Mạc Thị cũng không phải của các ngươi! Ngôn
Ngôn, đỡ ta lên lầu, bữa cơm hôm nay ăn cũng thế!” Mạc Lâm nói xong liền đứng dậy
lên lầu, còn Ngôn Thanh Hạm chỉ dùng dư quang nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của Mạc
Kì rồi tiện đà đi theo.
Đi vào thư phòng lầu hai, Ngôn Thanh Hạm có chút lo lắng nhìn Mạc
Lâm vì tức giận mà sắc mặt đỏ bừng. Cô biết lão nhân gia tuổi đã cao, tức giận
đến như vậy đối với thân thể không hề tốt. Chỉ là về chuyện của Mạc Sâm, cho dù
cô muốn nhúng tay vào cũng không đủ năng lực.
“Ngôn Ngôn, con nói cho ta biết, con đã sớm biết cậu của con ở Mạc
Thị động tay chân rồi phải không?” Mạc Lâm thấp giọng hỏi, đôi mắt dừng trên
gương mặt Ngôn Thanh Hạm, mang theo một chút nghiêm túc cùng tức giận.
“Ông ngoại, con xin lỗi. Về chuyện của cậu, con thực sự đã biết
từ lâu. Sở dĩ không nói với người là vì con sợ làm ảnh hướng đến tình cảm giữa
hai người.”
“Hoang đường!”
Nghe Ngôn Thanh Hạm nói xong, Mạc Lâm phẫn nộ trách cứ. Ông đem
tầm mắt dừng ngay trên người đứa cháu gái đang đứng trước mình, không hề nghĩ
người hiểu rõ ông nhất từ trước tới nay lại gạt mình như vậy. Trong lòng khó chịu
nhưng cũng không thể không khen Ngôn Thanh Hạm thông minh cùng biết tiến biết
lui. Kỳ thật, ông đã sớm phát hiện sổ sách Mạc Thi có vấn đề, mỗi tháng thu chi
tựa hồ đều có người nhúng tay vào, một vài nhân viên lâu năm từ từ bị giảm bớt,
dần dần biến thành người Mạc Sâm an bài.
Việc này Mạc Lâm nhìn ra nhưng không đem ra truy cứu, chỉ mở một
mắt nhắm một mắt cho qua, bởi ông tin tưởng Mạc Sâm sẽ không làm ảnh hưởng đến
chuyện của Mạc Gia. Nhưng hôm nay Mạc Sâm đến muộn, cùng với thái độ hắn đối xử
với Ngôn Thanh Hạm, cuối cùng khiến cho Mạc Lâm nhịn không được mà giận dữ. Ông
có thể mặc kệ Mạc Sâm ở Mạc Thị động tay động chân nhưng không cho phép hắn đem
Mạc Gia biến thành chiến trường tranh quyền đoạt lợi.
“Thanh Hạm tự biết bản thân sai, xin ông ngoại trách phạt.” Ngôn
Thanh Hạm thấp giọng nói, trong giọng nói tràn đầy xin lỗi, lưng lại vẫn như cũ
thẳng tắp, không một chút nghiêng nào. Nhìn Ngôn Thanh Hạm như vậy, Mạc Lâm bỗng
nhiên bật cười. Ông như thế nào lại quên cháu gái của ông cùng ông đều là những
kẻ cố chấp, khi hạ quyết tâm sẽ không bao giờ thay đổi sao?
“Được rồi Ngôn Ngôn. Ta hiểu con sợ ta trách phạt đại cữu của
con nên mới gạt ta, cũng biết con không nói ra là có băn khoăn. Con vô tâm
tranh giành quan tài của lão nhân này, ta biết, nhưng đại cữu con cùng với nhị
cữu con không biết. Chuyện lần này, con làm đúng, cũng là thập toàn thập mỹ. Ta
có thể tha thứ con, nhưng ta quyết không cho phép con lại gạt ta điều gì nữa.”
“Dạ, Thanh Hạm hiểu được.”
“Ân, tốt lắm, chuyện này cho qua như vậy đi. Ta hôm nay tìm con
là có một việc muốn cùng con nói chuyện. Cha mẹ con vài năm nay luôn ở ngoại quốc
mở rộng sự nghiệp, rất ít khi về nước. Bọn họ quyết đem Ngôn Thị chuyển ra ngoại
quốc, nhưng Trung Quốc cũng là thị trường không thể bỏ qua được. Cho nên cha mẹ
con muốn nhờ con tạm thời tiếp quản Ngôn Thị, chờ bọn họ sắp xếp xong công việc
tại ngoại quốc sẽ trở về nước. Đương nhiên, nếu con không muốn thì ta có thể
tìm bọn họ…”
“Ông ngoại, Thanh Hạm không phải là người bốc đồng, cũng hiểu được
khổ tâm của người. Xin ông cứ nói với cha mẹ rằng con sẽ thay họ quản lý tốt
Ngôn Thị, tuyệt đối không làm họ phải thất vọng.” Lời hứa này của Ngôn Thanh Hạm
không phải là lời hứa của người chưa từng trải qua thương trường mà thề thốt,
mà là một sự hứa hẹn, một lời cam đoan. Mạc Lâm nhìn thấy đôi mắt tràn ngập tự
tin của cô, tán thưởng gật đầu.
“Ân, Ngôn Ngôn, còn có…”
“Ông… Ông…”.
Mạc Lâm còn chưa nói dứt lời, điện thoại của Ngôn Thanh Hạm bỗng
nhiên vang lên. Nhìn thấy dãy số xa lạ, cô hơi hơi nhíu mày. Thông thường với
những số điện thoại không hiện tên, cô sẽ không bắt máy, chỉ là lúc này cô cảm
thấy nếu không tiếp sẽ bỏ qua điều gì đó.
“Uy, nhĩ hảo” Tiếp điện thoại, Ngôn Thanh Hạm lễ phép nói.
“Thanh Hạm, đang làm gì vậy?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Ngôn Thanh Hạm liền sửng sốt, tiện
đà không tự chủ phá lên cười. Cô không nghĩ Lam Khiên Mạch nhanh như vậy liền
chủ động liên lạc với mình, cũng không nghĩ nhanh như vậy nghe được âm thanh
phá lệ mềm mại của nàng. Ngôn Thanh Hạm không muốn thừa nhận thời điểm nghe thấy
đối phương gọi mình là Thanh Hạm, cô cảm thấy trong lòng thật ấm áp, thật thoải
mái ra sao.
“Ở Mạc gia ăn cơm.”
“Nga? Thật là đáng tiếc, tôi hình như đã mất cơ hội mời mỹ nhân dùng
bữa tối rồi.”
“Không sao, tôi còn chưa ăn, có thể đi cùng cô.”
“Thật sao?”
Nghe giọng nói của Lam Khiên Mạch cố gắng kiềm chế hưng phấn
cùng nghi hoặc, Ngôn Thanh Hạm cười gật đầu, mới nhớ ra cả hai đang nói qua điện
thoại, đối phương căn bản không thấy mình.
“Ừ, thật.”
“Tốt, cô mấy giờ đến? Tôi ở dưới lầu đón cô.”
“Ừ, đại khái khoảng hơn một tiếng nữa.”
“Được rồi, gặp sau nhé.”
“Ân.”
Treo điện thoại, Ngôn Thanh Hạm nhìn về phía Mạc Lâm đang uống
trà.
“Ông ngoại”
“Con có hẹn?”
“Ân.”
“Bạn trai?”
“Không phải, chỉ là một người bạn mà thôi.”
“Ân, đi đi. Mặt khác, con xuống lầu cùng con của Lăng gia nói một
tiếng, nói lão gia tử hôm nay thật xin lỗi, mời hắn đến mà không tiếp đãi đàng
hoàng. Còn có, ta hy vọng con có thể cùng hắn nói chuyện một chút. Ta biết hôn
nhân lần trước khiến có ít nhiều ảnh hưởng, nhưng giao tiếp với một ít bằng hữu
đối với con mà nói cũng không phải chuyện xấu.”
“Ân, Thanh Hạm hiểu.” Ngôn Thanh Hạm nói xong liền xoay người rời
khỏi thư phòng. Nhìn bóng dáng của cô, Mạc Lâm cầm điện thoại lên gọi điện.
“Lão gia.”
“Giúp ta điều tra xem gần đây Ngôn Ngôn tiếp xúc với ai.”
“Vâng.”
Hết chương
22
Yui: Tôi cảm thấy văn phong edit của mình hơi khác nửa năm về trước, uhm chỉ là hơi khác 1 chút



5 nhận xét:
Mình thấy như cũ. Có chương mừng quá ko cảm nhận khác biệt gì hết á =)))
quào, bạn vẫn ở đây =)) cho m fb đi, m add, thiệt là muốn ôm bạn 1 cái vì ủng hộ m =))
bên post "yui comes back" mình cũng có cmt mà :))). Mình ko xài fb nửa năm nay rồi, định sẽ xóa. Mình bắt đầu đi làm nên cảm thấy mọi thứ thay đổi rất nhiều, cũng ko muốn dùng mạng xã hội nữa.
quào, nếu bạn mới đi làm vậy có lẽ bạn nhỏ hơn mình 1 tuổi r, lúc m vừa tốt nghiệp, m rối rắm lắm, bắt đầu tập độc lập trưởng thành nên khá khó khăn, cũng vì vậy mà hơn nửa năm trc, m bỏ mọi thứ, để sắp xếp lại mọi thứ :(
đúng rồi, cực rối. Hi vọng thời gian tới sẽ khá hơn. Bạn cũng vậy ha
Đăng nhận xét