YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2016

Việt Tố Việt Ái - Chương 24

Chương 24
Editor: Yui Hippie

“Kỳ thật, tôi còn nghĩ muốn tìm cho Thầm Thì một người mẹ.”
 “Sao? Được lắm.”
Nghe xong Lam Khiên Mạch nói, Ngôn Thanh Hạm phụ hoạ trả lời. Chỉ là lời cô vừa thốt ra, ngay lập tức cả hai vai bị một lực đạo nắm lấy, cước bộ cũng như vậy mà ngừng lại.
“Nếu…tôi muốn cô làm mẹ của Thầm Thì thì sao?” Trái tim trong nháy mắt mạnh mẽ thắt chặt lại, tựa hồ như có cái gì đó muốn đi ra. Ngôn Thanh Hạm nhìn Lam Khiên Mạch đứng trước mặt mình, lúc này đây cô ấy thật sự ngóng nhìn mình. Nụ cười đầy yêu mị trên gương mặt biến mất, dần dần thay thế bởi thần thái vô cùng nghiêm túc.
Thông minh như Ngôn Thanh Hạm, làm sao cô không hiểu được hàm ý của Lam Khiên Mạch. Chỉ là phương thức thổ lộ như vậy tựa hồ không nên xuất hiện giữa hai người. Trước không nói cô cùng đối phương đều là nữ nhân, lẫn về phương diện cảm giác, Ngôn Thanh Hạm sẽ không đáp ứng Lam Khiên Mạch.
Tuy rằng cô thừa nhận mình đối với cô gái này có chút hảo cảm pha lẫn cảm xúc không nói nên lời, tuy rằng lúc nghe đến câu nói vừa rồi, trong lòng cô không mang một chút phản cảm, thậm chí còn mang theo vài phần vui sướng khó hiểu. Nhưng Ngôn Thanh Hạm hiểu được, cảm giác như vậy cũng chỉ có thể dùng từ yêu thích cực kỳ nhỏ bé để hình dung. Thử hỏi, ngay cả thích cũng không nhiều, khoảng cách tới yêu còn kém xa vạn dặm thì làm sao?
Nghĩ đến đây Ngôn Thanh Hạm nhíu mày, muốn đem hết suy nghĩ của mình nói rõ cho Lam Khiên Mạch hiểu, nhưng khi cô nhìn thấy ánh mắt thâm trầm đầy chuyên chú kia, tựa hồ lời nói trong đầu trong nháy mắt tan thành mây khói, rốt cuộc không thể nói thành lời.
“Ha ha, Thanh Hạm bộ dáng ngẩn người thật đúng là đáng yêu. Tôi chỉ đùa với cô một chút thôi, Thầm Thì có tôi làm mẹ là đủ rồi, nếu có thêm người khác, nó lại đau đầu xem phải quấn lấy ai thì mới tốt nữa.”
Nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm muốn nói lại thôi, Lam Khiên Mạch cười nói. Trên mặt lần nữa tươi cười, hoàn toàn không thấy bộ dáng nghiêm túc vừa nãy, giống như lời nói mới vừa rồi thật sự chỉ là lời nói đùa mà thôi.
Thấy nàng khôi phục lại bình thường, Ngôn Thanh Hạm biểu tình cứng ngắc có chút nới lỏng. Cô tránh Lam Khiên Mạch muốn nắm tay mình, bước đi về phía trước. Nhìn bóng dáng cao gầy của Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch cúi đầu si ngốc nhìn tay phải bị Ngôn Thanh Hạm tránh né, cười ra tiếng.
Quả nhiên, vẫn chưa tới lúc phải không?
Đoạn phát sinh nhỏ vừa rồi nhanh chống được hai người quên đi, không khí khôi phục lại như trước. Các nàng đi vào siêu thị, lập tức liền thu hút ánh nhìn từ mọi phía, Lam Khiên Mạch để ý thấy tám mươi phần trăm những người ở đây đều nhìn về phía Ngôn Thanh Hạm.
Lại nói, vị đại tiểu thư hôm nay quả thưc rất xuất sắc, diện mạo của Ngôn Thanh Hạm có thể nói là vô cùng xinh đẹp, ngũ quan xinh xắn dung hợp với những ưu điểm của mỹ nhân, không mang một chút khuyết điểm nào. Hơn nữa nhan sắc tao nhã cao quý vốn có kia cho dù ngước mặt lên trời cũng đẹp khiến cho người khác không thể di dời tầm mắt. Hôm nay cô trang điểm nhẹ nhàng, vốn cao 1m72 còn kết hợp thêm đôi giày cao gót 8 phân, đã cao đến 1m8, không muốn người khác chú ý cũng rất khó.
Nhìn lại trang phục của mình, Lam Khiên Mạch liền cảm thấy thua kém. Bởi vì nghĩ rằng cả hai chỉ ăn cơm ở nhà nên nàng ăn mặc cũng không quá cầu kỳ, nàng chỉ mặc tuỳ ý áo thun màu trắng phối hợp cùng quần đùi đi ra ngoài mà thôi, đi chung với Ngôn Thanh Hạm quả thật có chênh lệch đôi chút.
“Ha ha, Thanh Hạm quả thật rất mê người, mới vừa bước đi liền trêu hoa ghẹo bướm nhiều đến vậy rồi.” Lam Khiên Mạch làm như ghen lên tiếng nói, tiện đà ôm lấy cánh tay, đầu tựa vào vai đối phương. Nàng cảm thấy có chút may mắn khi không mang giày cao gót, nếu mang giày thì sao có thể vừa diễn cảnh bách hợp vô cùng xinh đẹp, lại vừa diễn tiết mục chim nhỏ nép vào người được đây?
Thân thiết xảy ra bất chợt cùng lời nói mang hàm ý không rõ ràng làm cho Ngôn Thanh Hạm hơi hơi nhíu mày, cô cũng không cho rằng mình so với mọi ngày khác ở điểm nào, nhưng mỗi lần gặp Lam Khiên Mạch, nàng đều cho cô thấy các hình tượng khác nhau. Bất luận là khoát lên người bộ sườn xám màu lửa đỏ, hay khí chất mạnh mẽ trong bộ áo sơ mi quần dài trung tính, hay hôm nay mang theo hơi thở tươi mới của thiếu nữ trong chiếc áo thun trắng. So với cách ăn mặc của cô, Lam Khiên Mạch không thể nghi ngờ là có nhiều hình tượng hơn.
Không nói đến việc nàng thay đổi như thế nào, chúng luôn mang đến cảm giác kỳ lạ không thể tả. Cô gái này yêu mị đến nổi không một ai chống cự lại được, đôi khi lại mạnh mẽ đùa giỡn không thua gì nam nhân. Nếu như không phải hôm nay cô mang giày cao gót thu hút những ánh nhìn chỉ sợ là người nhìn lén Lam Khiên Mạch tuyệt đối không ít.
Hai người cứ như vậy tiếp nhận những ánh mắt vô cùng tò mò của mọi người đi vào siêu thị, đến khi không còn người chú ý đến các nàng nữa Ngôn Thanh Hạm mới đẩy Lam Khiên Mạch ra.
“Chậc chậc, Thanh Hạm đúng thật là vô tình, mới vừa rồi còn ôm người ta, nhanh như vậy đã vội vã đem người ta đẩy ra rồi.”
“Lam Khiên Mạch, đêm nay muốn ăn cái gì?”
Ngôn Thanh Hạm không thèm để ý Lam Khiên Mạch vô lý lên án, chuyển đề tài nói. Kỳ thật lúc mới đầu khi nghe người này muốn mời cô ăn cơm, quả thật cô nghĩ là nàng sẽ mời cô đến nhà hàng nào đó, lại không nghĩ Lam Khiên Mạch sẽ tự nấu cơm cho cô ăn. Mắt thấy người đối diện cười một cách xấu xa, Ngôn Thanh Hạm trong lòng rùng mình một cái. Cô gái này, thật sự nấu cơm sao?
“Thanh Hạm đúng là gái hư a, biết rõ thích mà còn cố hỏi. Đêm nay tôi nấu gì sao? Đương nhiên là…” Lam Khiên Mạch nói tới đây, bên hông Ngôn Thanh Hạm liền bất chợt bị ôm lấy, trong nháy mắt được đối phương ôm vào lòng. Bụng cả hai chạm sát vào nhau, mặc kệ cách một lớp áo, Ngôn Thanh Hạm đều có thể cảm nhận được hơi lạnh trên người Lam Khiên Mạch. Chỉ là bây giờ rõ ràng là mùa hè nhưng cơ thể cô gái này như thế nào còn có thể lạnh đến như vậy?
“Tôi đêm nay, đương nhiên là muốn ăn cô rồi. Bất quá, Tham Hạm có thể yên tâm, tôi có ăn no cũng sẽ không để cô phải đói đâu. Tôi nhất định cho cô cùng cánh hoa của cô ăn thật là no, cả hai sẽ không còn đói nữa đâu.” Lam Khiên Mạch nói xong, dùng ánh mắt quét qua địa phương giữa hai chân Ngôn Thanh Hạm. Thấy ánh mắt đáng khinh đó của nàng, đối phương trong lòng không khỏi phát lạnh, ẩn ẩn nổi lên ý muốn rút lui.
“Lam Khiên Mạch”
“Ân?”
“Buông”
Giọng điệu rõ ràng bình thường, ngay cả lời nói cũng đều nhẹ nhàng không kém là bao, nhưng Lam Khiên Mạch lại cảm thấy trong lời nói mang đôi khút tức giận. Ngẩng đầu nhìn đôi mắt đen không hề gợn sóng của Ngôn Thanh Hạm, nàng thấy được bên trong đôi mắt có một tia thẹn quá thành giận, còn có cả bất mãn đối với mình. Lam Khiên Mạch nghe lời buông tay, kéo xe đẩy vào khu bán thịt, rau củ. Nàng biết nếu mình còn tiếp tục khiêu chiến với tính nhẫn nại của Ngôn Thanh Hạm, chỉ sợ cô gái này trực tiếp bỏ của chạy lấy người cũng không chừng.
Nàng không muốn nghĩ, càng không hi vọng Ngôn Thanh Hạm rời đi như vậy. Đêm nay còn chờ các nàng.
Thân là Ngôn gia Đại tiểu thư, Ngôn Thanh Hạm sẽ không nấu cơm, khỏi nói đến việc tự mua đồ nấu ăn. Nhìn thấy Lam Khiên Mạch đi vào khu rau củ chọn chọn lựa lựa, tiện đà lại đi đến khu bán thịt. Ngôn Thanh Hạm đi theo nàng bước vào, nháy mắt liền bị mùi hỗn hợp của thịt cùng máu bay tới, cô nhíu mày.
Xem ra cô rõ ràng khó chịu lại còn cứng rắn im lặng không nói, Lam Khiên Mạch cảm thấy Ngôn Thanh Hạm ngốc nghếch pha chút đáng yêu. Nàng cười cười, từ trong túi nilong lấy ra một cái hộp nhỏ đưa cho Ngôn Thanh Hạm. Cô không biết đó là cái gì cho nên cũng không tuỳ tiện nhận lấy.
 “Yên tâm đi, không phải độc đâu, chỉ là sáp khử mùi mà thôi. Cô đem để nó trước mũi, thì không ngửi thấy mùi vừa nãy nữa.” Nghe Lam Khiên Mạch giải thích xong, Ngôn Thanh Hạm không nghi ngờ làm theo. Mùi hương thơm ngát quanh quẫn trước mũi, cô mới buông lỏng mày ra, nhìn về phía Lam Khiên Mạch đang lựa thịt.
Cô gái này cùng người bán thịt nói cái gì đó, người nọ tựa hồ cũng quen biết với nàng, luôn hướng Lam Khiên Mạch cười nói vui vẻ. Thấy nàng cẩn thận đánh giá khói thịt trước mặt, Ngôn Thanh Hạm thật sự không thể đem Lam Khiên Mạch lúc trước ở Tiêu Tương Các đánh đồng với người hiện tại, càng không thể tượng tượng nỗi cô gái giống như nàng lại thật sự biết nấu cơm.
Chọn một hồi, Lam Khiên Mạch mới quyết định mua khối thịt vừa nãy. Nhìn xe đẩy chất đầy đồ, nàng cảm thấy mỹ mãn vỗ tay, dẫn Ngôn Thanh Hạm đi đến quầy thu ngân. Đúng lúc này, Lam Khiên Mạch bỗng nhiên chú ý đến khu bán đồ ăn vặt.
Thấy nàng thập phần hưng phấn chạy đến chọn vài món bỏ vào trong xe, bộ dáng hưng phấn như cún con nhìn thấy xương. Ngôn Thanh Hạm không rõ cái gì làm cho Lam Khiên Mạch cao hứng như vậy, cô nghi hoặc khó hiểu cầm lấy gói ăn vặt lên, tinh tế đánh giá.
“Phốc, Thanh Hạm thật sự đáng yêu quá đi, cái này là kẹo ô mai mà thôi, không phải tác phẩm nghệ thuật danh giá nào đâu. Tôi trước đây thường xuyên mua loại này ăn. Bất quá không biết tại sao lâu rồi không bán, không nghĩ hôm nay lại có thể nhìn thấy. Xem ra, Thanh Hạm đúng là phúc tinh của tôi a”. Lam Khiên Mạch cười nói, tự nhiên như vậy nắm lấy tay Ngôn Thanh Hạm dẫn cô đến quầy thu ngân xếp hàng.
Đến lúc thanh toán, Ngôn Thanh Hạm vốn định lấy thẻ của mình thanh toán, lại bị Lam Khiên Mạch cản lại. Nhìn nàng lấy tiền mặt đưa cho thu ngân, Ngôn Thanh Hạm có chút đăm chiêu nhìn nàng, thật không rõ chỉ có chút tiền mà thôi, đối phương tại sao lại để ý đến vậy.
“Thanh Hạm, tôi biết cô không quan trọng tiền bạc, bất quá cô đừng quên, hôm nay tôi là chủ nhà, mời cô ăn cơm, chẳng lẽ không biết xấu hổ để khách mời lại sao? Nếu cô thật sự muốn trả tiền đến vậy, không bằng đến hội quán tìm tôi nhiều một chút, như vậy tôi cũng có thể kiếm nhiều tiền một chút.”
Nghe xong lời nói của Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm không trả lời lại, nắm lấy hai túi đồ to đi ra khỏi siêu thị. Cô không biết bản thân mình làm sao, vừa nghe Lam Khiên Mạch nói đến tiền bạc trong quan hệ giữa các nàng, lại cảm thấy phá lệ phiền toái như vậy. Nhưng mà, đây không phải là sự thật sao? Các nàng lần đầu gặp nhau, đến lần thứ hai gặp nhau cũng đều xảy ra quan hệ trên giường, ngoại trừ “mua bán” ra, lại có người nào làm như vậy đâu?
“Thanh Hạm, cô giận sao?” Lam Khiên Mạch không ngốc, dễ dàng nhìn ra Ngôn Thanh Hạm mất hứng. Nàng bước nhanh lên vài bước đứng trước mặt người nọ, thoáng nhìn gương mặt không biểu tình gì của đối phương, trong lòng biết mình đã thật sự chọc giận đại tiểu thư rồi.
“Ha ha, tôi vì sao phải giận?” Cô có điểm nào đáng để tôi tức giận?” Ngôn Thanh Hạm nói xong, tránh Lam Khiên Mạch tiếp tục đi. Nếu cô lúc này quay đầu lại có thể thấy người nào đó trên mặt đang tươi cười đắc ý.
“Ngôn Thanh Hạm, đứa nhỏ kêu ngạo không ăn kẹo, chuyện này tựa hồ cũng không phải việc cô từng làm nga.” Lam Khiên Mạch đi bên cạnh Ngôn Thanh Hạm, ngậm một cây kẹo ô mai nhẹ giọng nói. Vẻ mặt vui vẻ kia làm cho Ngôn Thanh Hạm cảm thấy càng thêm phiền toái, thậm chí khiến cho người luôn được gia giáo vô cùng tốt như cô muốn cho khuôn mặt đó một cái tát.
“Nè, muốn ăn một cây không?” Ngôn Thanh Hạm rút cục dừng lại, nhìn kẹo ô mai lúc ẩn lúc hiện xuất hiện trước mặt mình, còn có Lam Khiên Mạch đối diện đang cười khiêu khích, cô không một chút nghĩ ngợi ngậm lấy kẹo ô mai vào trong miệng!

Hết chương 24

2 nhận xét:

Đăng nhận xét

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More