Chương 21
Editor: YUI
Ngồi xuống xoa đầu đang phát đau, Ngôn Thanh Hạm nhíu mày nhìn
ánh sáng phá lệ rực rỡ bên cửa sổ. Đêm qua, cô bị Tạ Sương Sương bắt nói chuyện
phiếm đông tây dây dưa hết nửa đêm, thẳng đến rạng sáng hai giờ mới được nghỉ
ngơi. Về phần hai người thảo luận về đề tài gì, đơn giản chính là cô như thế
nào quen biết được Lam Khiên Mạch, vì sao dạng người chậm nhiệt như cô lại cho
phép một người bạn mới quen biết vào trong nhà mình.
Đối với mấy vấn đề này, Ngôn Thanh Hạm rất thông minh khi không
trả lời một đáp án chính xác nào. Cô cũng không nói cho Tạ Sương Sương biết
mình ở Tiêu Tương Các quen biết Lam Khiên Mạch, bởi vì chuyện này không chỉ ảnh
hưởng đến hình tượng của đối phương mà còn làm cho Tạ Sương Sương nghi ngờ quan
hệ giữa cô cùng Lam Khiên Mạch. Không hề nghi ngờ rằng, Ngôn Thanh Hạm rất
thông minh, cho nên cô chỉ nói rằng Lam Khiên Mạch là bạn bè quen biết trong hội
đánh giá nghệ thuật, bởi vì cơ thể không được khoẻ nên cô không thể không cho
nàng tá túc lại.
Nhìn thấy ánh mắt bát quái của Tạ Sương Sương, Ngôn Thanh Hạm lần
đầu tiên cảm thấy có chút không được tự nhiên. Kỳ thật ngay cả chính cô cũng đều
không rõ cô vì sao muốn Lam Khiên Mạch trở lại căn nhà ít có người biết của
mình, làm sao có thể cho Tạ Sương Sương một câu trả lời chính xác được đây?
Không muốn có thêm chuyện phiền lòng nữa, Ngôn Thanh Hạm đứng dậy
đi vào phòng tắm rửa mặt. Hôm nay là ngày cuối tháng, dựa theo quy củ của Mạc
gia, cô hôm nay phải trở về biệt thự Mạc gia, cùng với trưởng bối ăn cơm chiều nói
một chút chuyện nhàm chán nào đó.
Đơn giản rửa mặt, Ngôn Thanh Hạm từ trong tủ áo mang ra một chiếc
váy liền thân màu xanh nhạt mặc vào người. Loại trang phục mùa hè này nhìn qua
phá lệ thanh thuần, nhưng không phải người nào cũng có thể mặc hợp được. Ngôn
Thanh Hạm màu da rất trắng, thuộc loại phơi nắng như thế nào cũng không đen đi.
Dáng người cao gầy phối hợp cùng thắt lưng mang trên váy, làm nổi bật cả dáng
người hoàn mỹ của cô. Cặp chân thon dài thẳng tắp lộ ra bên ngoài, kết hợp cùng
đôi giày cao gót màu trắng bạc khoảng chừng 8 cm.
Đứng trước gương, Ngôn Thanh Hạm nhìn cách phối hợp trang phục
tuỳ ý của mình cảm thấy vừa lòng. Chỉ là đối với tính cách của cô mà nói, cho
dù không hài lòng cũng tuyệt đối không cởi ra thay một bộ khác. Đây là
NgônThanh Hạm, cô không dễ dàng thay đổi quyết định của mình, lại càng không
hoài nghi lựa chọn của mình là đúng hay sai. Cô sẽ không hối hận với những chuyện
mình đã làm, chẳng sợ giữa đường phát hiện mình sai, cũng sẽ dùng hết toàn bộ cố
gắng để biến nó trở thành chính xác.
Trang điểm nhẹ nhàng trang nhã, Ngôn Thanh Hạm từ trong phòng đi
ra ngoài. Cơ hồ chỉ cần ánh mắt đầu tiên đã làm cho Tạ Sương Sương giống như
lang sói xông đến. “Ngôn Ngôn! Cậu sớm như vậy đã ăn mặc xinh đẹp như vậy là muốn
đi đâu?” Do mới rời giường cho nên trên người nào đó đầu tóc thì lộn xộn còn mặc
bộ áo ngủ màu hồng phấn, vốn chỉ cao có 165cm lại không đi giày cao gót khiến
cho Tạ Sương Sương đứng bên Ngôn Thanh Hạm thấp hơn rất nhiều, ngay cả bản tính
lưu manh cũng giảm đi không ít.
“Hôm nay là cuối tháng.”
“Nga, là như thế này a.” Nghe xong Ngôn Thanh Hạm trả lời, Tạ
Sương Sương có chút uể oải nói. Kỳ thật nàng cũng không phải không muốn cùng Ngôn
Thanh Hạm đến bữa gia yến của Mạc gia, chỉ là đi đúng một lần nàng đã giỏi gian
cảm nhận được người nhà Mạc gia có bao nhiêu đáng sợ. Phúc hắc của Ngôn Thanh Hạm
so với Mạc gia thì quả thực chỉ thuộc loại con nít, mà người thân của Mạc Gia
cùng Mạc Lâm quả thực từ ngoài vào trong đều đen tối. Chẳng sợ chỉ nói một câu
vô cùng đơn giản mà thâm ý bên trong cũng đủ để người ta suy nghĩ mất vài giờ rồi.
Hướng đi của Mạc gia là quan trường, trước không nói Mạc Lâm là
thủ trưởng quân khu, liền ngay cả cậu cùng thúc thúc của Ngôn Thanh Hạm ở trong
giới đều là người rất có tiếng tăm. Có lẽ máu huyết lão tổ tông còn lưu lại đến
hậu thế, người nhà Mạc gia đều quanh quẩn một ít khí tràng phi phàm, loại khí
tràng này không không phải muốn là được, đó là khí phách vốn có.
Lấy Mạc Lâm đứng đầu, sau đến Ngôn Thanh Hạm. Tổng kết mà nói muốn
chọc ai thì chọc chứ đừng chạm đến người Mạc gia, nếu không ngươi ngay cả cái
chết còn không có cơ hội hay biết, dù sao tiểu nhân chỉ số thông minh bình thường
như chúng ta thì căn bản không có cách nào cùng Mạc gia dùng chung bữa cơm, sợ
là sẽ làm không khí biến thành buổi bầu cử tại đại hội đại biểu nhân dân lần thứ
n nào đó.
“Ngôn Ngôn, mình đi thu xếp vài thứ rồi trở về nhà.” Tạ Sương
Sương nói xong muốn chạy về phòng rửa mặt chải đầu thì bị Ngôn Thanh Hạm ngăn cản
lại. “Tiểu Sương, lấy chìa khoá nhà trả lại cho mình đi.” Nghe Ngôn Thanh Hạm
nói xong, Tạ Sương Sương nhanh chóng bày ra bộ dáng bất mãn.
“Ngôn Ngôn, cậu tại sao tự nhiên lại muốn lấy lại chìa khoá. Cậu
không phải đã nói mình về sau có thể tuỳ tiện tới đây hay sao? Hay là trong nhà
này có chuyện gì đó cậu sợ bị mình nhìn thấy?” Ánh mắt của Tạ Sương Sương bắt đầu
bát quái, Ngôn Thanh Hạm cố ý nâng mắt, bất động thanh sắc nhìn nàng.
“Ngô… Ngôn Ngôn, cầu đừng có nhìn mình như vậy được không, thật
đáng sợ.” Tạ Sương Sương ôm lấy Ngôn Thanh Hạm bắt đầu làm nũng, chỉ là lúc này
đây tâm trạng cô lại không được tốt lắm để cho nàng quậy phá. Nhìn thấy ánh mắt
lạnh lùng của Ngôn Thanh Hạm, Tạ Sương Sương lấy chìa khoá nhà từ trong túi
xách ra đưa vào tay Ngôn Thanh Hạm, trông như người đang gặp hoàn cảnh khốn
cùng xoay người đi vào phòng.
“Hừ, Ngôn Ngôn quá hư hỏng rồi! Rõ ràng mới cho người ta chìa
khoá nhà, giờ thì lại muốn lấy lại! Chán ghét cậu! Mình ghét nhất là cậu!”
Nghe thấy tiếng cửa phòng phát ra vài tiếng đập cửa, Ngôn Thanh
Hạm bất đắc dĩ cười, có chút hối hận về hành động không để ý hậu quả của mình.
Cô ban đầu nghĩ cho Tạ Sương Sương chìa khoá là vì lúc trước thấy nàng đứng trước
cửa đợi quá lâu mà có chút xấu hổ, về phần cô vì sao muốn lấy lại chìa khoá thì
ngay cả Ngôn Thanh Hạm cũng không thể hiểu rõ. Chỉ là nghĩ đến cảnh thân thể
xích loả của Lam Khiên Mạch bị Tạ Sương Sương nhìn thấy, cô liền cảm thấy có chỗ
nào đó không thích hợp cho nên ma xui quỷ khiến yêu cầu Tạ Sương Sương giao trả
lại chìa khoá.
Trong lòng âm thầm thở dài, Ngôn Thanh Hạm mở cửa đi đến gara. Cô
tựa hồ đã làm tổn thương trái tim thuỷ tinh của bạn thân mình, bất quá muốn
chăm đứa con nít này cũng rất dễ, biện pháp đối phó với Tạ Sương Sương thì Ngôn
Thanh Hạm có nhiều đến nổi có thể viết thành một quyển sách a.
Một đường lái xe đến Mạc gia, bởi vì xuất phát trễ nên sau khi
vào cửa cô mới phát hiện đã có không ít trưởng bối đã ngồi chờ lâu, hai ba tụ
ngồi nói chuyện phiếm. “Thật có lỗi, trên đường bị kẹt xe.” Ngôn Thanh Hạm đơn
giản nói xin lỗi, lời nói của cô vừa dứt, bất luận trưởng bối hay cùng thế hệ lẫn
một vài tiểu hài từ của Mạc gia đều dời lực chú ý trên người cô.
“Không có việc gì không có việc gì, đến đến, Ngôn Ngôn đến chỗ
ông ngoại này, để ông ngoại nhìn con một chút.” Thực hiển nhiên Mạc Lâm cũng
không để ý, thân là vãn bối Ngôn Thanh Hạm khoan khoai bước chậm đến, còn thập
phần vui mừng ngoắc cô lại, khiến cho những người muốn gây chuyện với Ngôn
Thanh Hạm đều phải ngậm miệng lại. Muốn sinh tồn ở Mạc gia, phải biết một quy tắc.
Người Mạc Lâm yêu quý nhất chính là cháu gái bảo bối Ngôn Thanh Hạm đây, truê
chọc ai cũng không thể đi trêu chọc Ngôn Thanh Hạm.
“Ông ngoại” Ngôn Thanh Hạm cười, ngồi bên cạnh Mạc Lâm, lúc này cô
mới phát hiện bên sofa còn có một nam nhân đang ngồi. Có lẽ cảm thấy bản thân
mình nhìn quá chăm chú, nam nhân nọ quay đầu đi vuốt cằm, lộ ra một chút nụ cười
yếu ớt. Hắn mặc bộ tây trang màu xám đậm, đường may khéo léo tinh xảo, vừa thấy
đã biết là được may từ một bàn tay lành nghề.
Đầu tóc sạch sẽ chỉnh tề, làn da rám nắng mang theo vài phần sức
sống khoẻ khoắng. Lúc này hắn dùng đôi mắt thâm nâu nhìn cô, trong đó hỗn loạn
thân mật cùng thưởng thức. Khoé miệng gợi lên hình thành một độ cong hoàn mỹ,
có vẻ phá lệ thành thục đáng tin cậy. Vô luận nhìn như thế nào hay nhìn khi
nào, nam nhân này đều cực kỳ hoàn mỹ.
“Nhĩ hảo, Ngôn tiểu thư, tôi tên là Lăng Long.”
Thấy hắn đứng lên vươn tay phải về phía mình, Ngôn Thanh Hạm lễ
phép bắt tay lại. Lăng Long, cô có nghe qua cái tên này. Tập đoàn Lăng Thị Tổng
tài là con trai cả của Lăng Kha, hiện tại là tổng giám đốc của Lăng Thị. Năm ba
mươi tuổi liền tiếp quản công ty của gia tộc, rất có tiếng tăm trong giới
thương trường, là thương gia trẻ tuổi đầy hứa hẹn ở X Thị, đồng thời cũng là đối
tượng mà rất nhiều nữ nhân muốn được gả vào.
Trừ bỏ điểm ấy ra, Lăng gia còn có rất nhiều người không rõ thân
phận bọn họ bề ngoài là thương nhân luôn khuôn phép nhưng ngầm bên trong chính
là lập nghiệp dựa vào con đường hắc đạo. Ngay cả Lăng Kha từng rửa tay chậu
vàng, thề không bao giờ giao thiệp với hắc đạo nữa nhưng dù vậy ai cũng đều biết
Lăng gia hiện tại chính là lẫn lộn hắc bạch.
Không chỉ ở thương trường vui vẻ mà còn trong hắc đạo cũng là nhân vật ai nấy đều
phải kính sợ.
Ngôn Thanh Hạm không biết Lăng Long như thế nào lại xuất hiện ở buổi
gia yến của Mạc gia, nhưng trực giác nói cho cô biết chuyện này không thể không
liên quan đến ông ngoại Mạc Lâm của cô. “Nhĩ hảo, Lăng tiên sinh, tôi tên Ngôn
Thanh Hạm” Ngay cả trong lòng có rất nhiều nghi hoặc, Ngôn Thanh Hạm vẫn lễ
phép cùng Lăng Long chào hỏi.
“Ngôn Ngôn a, đây là cháu trai của bằng hữu ta, so với con hơn hai
tuổi. Ông của hắn Lăng Phong là lão chiến hữu của ta, năm đó chúng ta cùng nhau
trải qua rất nhiều cuộc chiến, nói là đồng sinh cộng tử cũng tuyệt đối không
sai. Hiện giờ lão chiến hữu của ta đã mất, cháu trai hắn cũng đã lớn đến như vậy.
Ông ngoại hôm nay bảo hắn đến đây là hy vọng hai người các con có thể kết giao
bằng hữu, mắt khác, ta cũng còn một việc muốn cùng con nói chuyện.”
“Dạ, con biết rồi, ông ngoại.” Ngôn Thanh Hạm nói xong, vô cùng
thuần thục lấy dụng cụ pha trà pha cho Mạc Lâm cùng Lăng Long uống, nhìn sườn mặt
của cháu gái cùng con gái mình có vài phần giống nhau, Mạc Lâm không tự chủ được
nghĩ đến bộ dáng trước đây của Ngôn Thanh Hạm. Trong nháy mắt cảm thấy mình đã
già, mà Ngôn Thanh Hạm từ một tiểu hài từ đã biến thành nữ nhân vĩ đại hơn cả mẫu
thân của cô.
“Được rồi, Ngôn Ngôn đã đến rồi thì bắt đầu ăn cơm thôi.” Mạc
Lâm thấy giọng nói, trong lời nói không thể nghi ngờ mang theo vài phần ra lệnh.
Ngôn Thanh Hạm cùng Mạc Lâm đi đến bàn ăn còn Lăng Long đi phía sau bọn họ. Dựa
theo thân phận mà nói, Ngôn Thanh Hạm hẳn phải ngồi vị trí thấp hơn nhưng lại
được Mạc Lâm yêu cầu ngồi bên cạnh ông. Nhìn sắc mặt có chút tối tăm của nhị cữu
cùng vài vị thúc thúc, Ngôn Thanh Hạm mỉm cười, bình thản ung dung ngồi vào vị
trí vốn không nên thuộc về cô.
“Ông ngoài, có vẻ đại cữu còn chưa đến, chúng ta có cần chờ đại
cữu không?” Ngôn Thanh Hạm nhẹ giọng hỏi, ngay cả khi cô đem âm thanh áp đến thấp
nhất nhưng bởi vì phòng khách rất yên tĩnh nên mỗi người ở đây đều nghe rõ rành
mạch. Chỉ thấy khuôn mặt Mạc Lâm vốn tươi cười đột nhiên trầm xuống, quải trượng
trong tay bị ông tức giận bẻ gẫy.
“Đừng nhắc đến bất hiếu tử kia! Hôm nay là gia yến của Mạc gia,
hắn cư nhiên bên ngoài có việc mà đến muộn làm cho nhiều người như vậy phải đợi
một mình hắn! hắn không coi lão gia tử này ra gì, con như vậy thì không có cũng
thế!” Thực hiển nhiên, Mạc Lâm đang rất tức giận. Ngôn Thanh Hạm nhanh đưa cho
ông một chén trà nóng, ở bên cạnh khuyên ông không nên tức giận, đúng lúc này,
cửa phòng chậm rãi được đẩy ra.
Người trên bàn ăn nghe thấy âm thanh đều quay lại nhìn về phía cửa, chỉ thấy một
nam nhân một thân tây trang màu đen chân thành đi đến. Hắn nhìn qua đại khái
khoảng năm mươi tuổi, ngay cả khi trên đầu đã hai thước tóc đi nữa nhưng khuôn
mặt cũng không mang theo đỉnh điểm một nét già nua nào. Hắn chậm rãi hướng bàn
ăn đi tới, một đôi mắt sâu không thấy đáy gắt gao nhìn chằm chằm Ngôn Thanh Hạm
đang ngồi bên cạnh Mạc Lâm.
“Một tháng không gặp,
Thanh Hạm vẫn luôn khiến người khác yêu quý như vậy, đại cữu cuối cùng cũng gặp
được con.”
Hết chương
21






