Chương 26
Editor:
Yui Hippie
“Lão bản, vui đùa cũng có điểm dừng.” Lam Khiên Mạch cười đẩy
Lăng Vi ra, đáy mắt hiện lên một tia cảnh cáo chỉ có đối phương nhìn thấy được.
Nàng nhìn Ngôn Thanh Hạm ở phía sau không có phản ứng nào, trong lòng có chút mất
mát, nhưng cũng biết đây đều là có tình lý bên trong. Dù sao, hiện tại đối với
cô gái này mình cũng chỉ là một người xa lạ biết nhau đôi chút mà thôi, ngay cả
trở thành bạn bè đều không tính, chị ấy lại
sao có thể vì Lăng Vi ôm mình mà ghen được đây?
“Tiểu Lam Lam, em muốn qua cầu rút ván sao? Tôi yêu mến em nhiều
như vậy, kết quả em có người mới liền quên người cũ là tôi. Mệt, tôi còn cố ý
đem rượu đến muốn cùng em uống vài ly, hiện tại xem ra, em không thể giữ tôi lại
rồi. Nhưng mà, tôi có quyền được biết tiểu thư đây là vị nào không?” Lăng Vi
nói xong, đi đến trước mặt Ngôn Thanh Hạm, bắt tay cô.
“Nhĩ hảo, Lăng Vi.”
“Ngôn Thanh Hạm.”
Hai người giới thiệu tên nhau, so với Ngôn Thanh Hạm từ đầu đến
cuối bình tĩnh, Lăng Vi bắt đầu nghiêm túc không còn đùa giỡn như vừa nãy nữa,
biểu tình có chút nghiêm túc. Cô nhìn Ngôn Thanh Hạm ung dung bình thãn đứng
trước mặt mình, trong đầu liền biến thành kho tra tư liệu. Ngôn Thị tập đoàn,
con gái độc tôn của Ngôn Luật - Ngôn Thanh Hạm, là cháu gái được yêu thương nhất
của Thủ trưởng quân khu Mạc Lâm, nhà đánh giá tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng
ngoài nước.
Một loạt danh hiệu như vậy bay đến, khiến cho sắc mặt Lăng Vi
càng khó coi. Ngay cả khi cô sớm đoán được gia cảnh không đơn giản của Ngôn
Thanh Hạm đi nữa, cũng không nghĩ chuyện này vượt qua tưởng tượng của mình như
vậy. Nghĩ đến đây, cô quay đầu nhìn vào mắt Lam Khiên Mạch, rất muốn biết tên ngu ngốc này lại như thế nào thông đồng
với bà nội tổ này, chẳng lẽ con nhỏ này không biết là có một vài nữ nhân, nhỏ
không thể đụng vào sao?
“Ha ha, thật không dám nghĩ tôi cùng Ngôn tiểu thư lần đầu gặp
nhau lại trong tình huống này, thật đúng là vinh hạnh trời ban cho tôi mà.”
“Lăng tiểu thư khách khí, ở nơi này gặp được cô cũng là chuyện
tôi không nghĩ tới. Có lẽ cô quên rồi, kỳ thật lúc trước chúng ta từng gặp qua
một lần, nhưng lúc ấy cô bận rộn công việc cho nên không chú ý đến tôi thôi.” Ngôn
Thanh Hạm có thể nhìn thấy ánh mắt Lăng Vi nhìn mình mang theo mơ hồ địch ý, cô
cũng không để ý tới quái khí âm dương của đối phương, không kiêu ngạo không siểm
nịnh trả lời.
Tuy rằng cô sớm nghe qua Tạ Sương Sương nói về cô gái tên Lăng
Vi này, đêm hôm đó ở nhà hàng cũng từng gặp qua một lần, nhưng giống như hiện tại
ở khoảng cách gần đánh giá như vậy lại là lần đầu tiên. Người trước mặt mặc một
bộ tây trang màu đen, bên trong phối hợp với áo sơ mi màu xanh ngọc. Nhìn qua
chính là tiêu chuẩn quần áo công sở, nhưng cặp chân mang đôi tất màu đen cùng với
đôi giày cao gót quá mức cao kia lại mang theo một hương vị khác.
Lăng Vi mặc dù ngữ khí có chút lỗ mãng nhưng diện mạo của cô
mang thiên hướng sắc bén, ngũ quan tinh xảo mang vài phần anh khí, đôi mắt tinh
anh ẩn giấu bên trong lộ ra vài phần tàn nhẫn. Bề ngoài như vậy, Ngôn Thanh Hạm
nhớ tới Tạ Sương Sương từng nói qua với mình - cô gái tên Lăng Vi này, tuyệt đối không chỉ đơn giản là lão bản của
Tiêu Tương Các.
Bất tri bất giác, trong đầu Ngôn Thanh Hạm hiện lên hình ảnh vừa
rồi của Lam Khiên Mạch cùng Lăng Vi. Các nàng làm chung một hội quán, quen biết
nhau cũng là việc không có gì lạ. Nhưng kỳ quái ở chỗ, nghe thấy các nàng trò
chuyện với nhau, quan hệ tựa hồ không đơn giản. Thử hỏi, phía sau Tiêu Tương
Các, đại lão bản cùng với Lam Khiên Mạch có liên quan nào chăng?
Ngoại trừ giao dịch thân thể ra, Ngôn Thanh Hạm nghĩ không ra rốt
cuộc còn có lý do nào khác.
“Lam Khiên Mạch, xem ra cô hôm nay không rảnh rồi, tôi xin phép
đi trước.”
Ngôn Thanh Hạm mạnh mẽ kiềm nén khó chịu trong lòng, xoay người
đi đến cầu thang. Thấy bóng dáng không một chút lưu luyến, Lam Khiên Mạch muốn
mở miệng nói, nhưng cuối cùng cũng không nói ra được chữ nào.
“Ha ha, Ngôn tiểu thư không cần như thế, cô là khách của Lam,
tôi hẳn mới là người nên đi, chai rượu này tôi tặng cho cả hai.”
Lăng Vi nói xong, cũng không quan tâm Ngôn Thanh Hạm có đáp ứng
hay không, mạnh mẽ đem chai rượu đưa cho cô, đồng thời quay đầu nhìn về phía
Lam Khiên Mạch. Nhìn thấy ánh mắt ẩn ý của cô, Lam Khiên Mạch trong lòng vụng
trộm hỏi thăm thân thích của Lăng Vi, tiện đà đi đến bên cạnh Ngôn Thanh Hạm dẫn
cô đến trước cửa.
“Thanh Hạm, tôi nói tôi muốn mời cô ăn cơm, làm sao lại có thể
nuốt lời? Khó có được lão bản cho chai rượu ngon, cô hãy ở lại đi.”
“Tôi…”
“Lam, tôi đột nhiên nhớ có chút chuyện chưa làm xong, xin phép
đi trước. Ngôn tiểu thư, chúc cô buổi tối vui vẻ.” Lăng Vi ngắt lời Ngôn Thanh
Hạm, nhanh đi xuống lầu. Nhìn bộ dáng vội vàng như đi đầu thai của cô, Lam
Khiên Mạch thầm khen Lăng Vi thật có vài phần hiểu ý, ít nhất không phá đám buổi
hẹn đầu tiên của mình cùng Ngôn Thanh Hạm.
Nếu sự việc đã như vậy, Ngôn Thanh Hạm cũng không cố ý rời đi nữa.
Cô theo Lam Khiên Mạch vào nhà, lễ phép ngồi trên sofa. Mắt thấy cửa nhà còn mở
chưa đóng lại, cô có chút nghi hoặc mở miệng nhắc nhở. “Lam Khiên Mạch, cửa nhà
của cô vẫn chưa đóng.”
“Ừa, tôi biết, tôi để cửa cho Thầm Thì, nó chắc trốn đâu đó ở
thang lầu.” Lam Khiên Mạch nói xong, đem ly trà mình vừa pha đưa cho Ngôn Thanh
Hạm, tiện đà đi vào bếp làm cơm. Uống ngụm trà thơm ngát xong, Ngôn Thanh Hạm mới
có thời gian quan sát kỹ nhà của Lam Khiên Mạch một chút.
Nơi này so với nhà mình nhỏ hơn đôi chút, đại khái khoảng 80m2.
Ngoại trừ phòng khách, phòng bếp ra thì cũng chỉ có mỗi 1 phòng ngủ, thực hiển
nhiên là một mình Lam Khiên Mạch ở đây. Mặc dù có nuôi thú cưng, nhưng không một
chút mùi lạ nào, ngược lại mang theo nhè nhẹ hương bạc hà, mùi này cùng với hương
vị trên người Lam Khiên Mạch có chút tương tự, nhưng lại có chút bất đồng.
Toàn bộ phòng được bố trí đơn giản ấm áp, không trang trí món đồ
xa hoa nào, cũng không có bài trí quái dị nào, ngược lại có thể dựa vào một
chút chi tiết nhỏ ở đây nhìn ra được tính cách của chủ nhân của nó. Không thể
không thừa nhân, Ngôn Thanh Hạm cảm thấy nhà của Lam Khiên Mạch thật phù hợp với
sở thích của mình, bất luận là màu sắc hay cách trang trí đều khiến cho cô cảm
thấy phá lệ thoải mái.
Ngôn Thanh Hạm lúc này phát giác khe hở cửa nhà nhè nhẹ mở ra.
Ngay lúc đó, nhìn thấy con mèo nhỏ vừa mới ở dưới lầu chui vào nhà. Nó đầu tiên
là nhìn khắp phòng một lần, nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm cùng Lam Khiên Mạch đang ở
trong phòng bếp, rồi sau đó mới quay trở lại cửa, vươn móng vuốt đóng cửa lại.
Hành động như vậy làm cho Ngôn Thanh Hạm có chút buồn cười, cô cảm thấy con mèo này thật đúng
là thông minh đến quá đáng, ở trước cửa còn biết nhìn xem chủ nhà có ở nhà hay
không nữa.
“Thầm Thì? Con chơi về rồi sao?” Nghe thấy tiếng đóng cửa, Lam
Khiên Mạch trong nhà bếp hỏi, ngay sau đó, con mèo nhỏ chạy đến nhẹ nhàng kêu
vài tiếng. “Thầm Thì thật ngoan, chờ tí nha, mẹ nấu cơm cho khách xong, tới tối
mẹ cùng chơi với con nha.” Nghe Lam Khiên Mach nói xong, con mèo nhỏ nghe lời
nhẹ nhàng trở lại sofa, ngẩng cái đầu nhỏ ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm Ngôn Thanh
Hạm. Đây là lần đầu tiên cô ở chung cùng với thú cưng, cũng là lần đầu tiên bị
con mèo nhìn lâu như vậy. Cảm giác được ánh mắt chuyên chú kỳ quái, Ngôn Thanh
Hạm dùng dư quang nhìn đôi mắt Thầm Thì đang ngồi trên đất, có chút không tự
nhiên đi đến phòng bếp.
Cách đó khá xa, Ngôn Thanh Hạm đã mơ hồ ngửi thấy mùi thức ăn
hoà quyện vào nhau. Lúc trước, ở Ngôn gia hay Mạc gia ăn cơm, đồ ăn luôn được sắp
xếp hoàn chỉnh trên bàn ăn, cô chưa bao giờ nhìn qua cảnh tượng bận rộn của đầu
bếp trong phòng bếp, cũng không biết phụ nữ khi nấu cơm sẽ xinh đẹp đến như vậy.
Lam Khiên Mạch lúc này đưa lưng về phía cô, nàng vẫn chưa đổi bộ
trang phục lúc ra ngoài vừa nãy, nhưng trên người có thêm một chiếc tạp dề màu
xanh. Tóc dài màu đen sẫm được nàng dùng chun cột tóc búi cao trên đầu, làm lộ
ra chiếc cổ trắng tinh tế cùng hai lỗ tai nho nhỏ.
Thủ pháp trông rất điêu luyện, cách dùng dao cũng trông rất
thành thạo, hoàn toàn không giống như người mới biết nấu ăn. Ngôn Thanh Hạm nghi
hoặc trù nghệ tốt như vậy của Lam Khien Mạch là từ đâu ra, cô tổng cảm thấy cô
gái như vậy cũng không phải là người biết nấu ăn, cho dù không phải mỗi ngày đều
đi ăn tại các quán cơm, thì cũng sẽ gọi điện cho dịch vụ giao thức ăn. Nhưng quả
thực Lam Khiên Mạch thật sự biết nấu ăn, hơn nữa nhìn đồ ăn được nấu có thể
đoán được hương vị không quá tệ.
“Đói bụng sao?” Lam Khiên Mạch nhẹ giọng hỏi, kỳ thật từ lúc
Ngôn Thanh Hạm đứng trong phòng bếp, nàng đã biết sự hiện diện của cô, thậm chí
có thể cảm giác được tầm mắt đối phương dừng ngay trên lưng mình. Một loại tâm
lý mâu thuẫn lơ đãng sinh ra, Lam Khiên Mạch rất muốn quay đầu nhìn Ngôn Thanh
Hạm, lại sợ sau khi làm sẽ ảnh hưởng đến không khí hài hoà lúc này.
“Bình thường thôi, chỉ là mèo nhà cô cứ nhìn tôi suốt, làm tôi
có chút không tự nhiên.” Ngôn Thanh Hạm ăn ngay nói thật, cũng không lấy một lý
do nào khác. Cô thật sự không muốn con mèo nhìn chằm chằm mình như vậy, cảm
giác cứ như Lam Khiên Mạch ở bên cạnh nhìn mình.
“Thầm Thì vẫn luôn như vậy, nhìn thấy mỹ nữ là sẽ nhịn không được
nhìn thêm vài cái. Lâu lâu còn tìm cơ hội lấy tay nhỏ sờ sờ, rồi sẽ lấy cái miệng
nhỏ hôn nhẹ lên, ăn một chút đậu hủ nào đó.”
“Nếu là như vậy, mèo nhà cô thật ra giống cô đó chứ.”
Nghe Lam Khien Mạch giải thích, Ngôn Thanh Hạm cười trêu chọc
nói, cô không tin mèo con có thể mang nhiều suy nghĩ như vậy.
“Thanh Hạm không tin sao? Nếu không tin, cô thử một lần đứng trước
mặt nó cởi hết quần áo xem, mắt của nó nhất định sẽ phát sáng lên cho coi.” Lam
Khiên Mạch nói xong, đem món cuối cùng đặt lên trên bàn.
Nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm còn đang đứng một bên, nàng cười tiến
lên phía trước, hướng khoé môi đối phương hạ xuống một nụ hôn. “Thanh Hạm, ăn
cơm”. Bất quá vài động tác đơn giản cũng làm cho Ngôn Thanh Hạm cảm thấy phá lệ
ấm áp. Cô nhìn Lam Khiên Mạch đang cười, bỗng nhiên cảm thấy cô gái này rất đẹp,
khiến cho cô có chút lưu luyến không buông.
“Ừa”
Lam Khiên Mạch, cám ơn cô đêm nay mời tôi ăn cơm…
Hết chương
26
Yui: Chính thức
rã đông. Trú đông hơi lâu, thật có lỗi. Đầu tháng tư Yui lại đi trú xuân, thật có
lỗi.






