YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 19

Chương 19
Editor: YUI
Tốc độ thay quần áo của Ngôn Thanh Hạm rất nhanh, chút cũng không giống mấy bé nữ sinh mỗi khi ra đường phải mất hàng giờ để trang điểm. Tạ Sương Sương cũng đi theo cô bước ra cửa, Lam Khiên Mạch lúc này mới có cơ hội quan sát kỷ nơi ở của Ngôn Thanh Hạm một chút. Nơi này là tiểu khu mới được xây khoảng hai năm ở X Thị, được đặt ngay trung tâm thành phố, không chỉ giao thông thuận tiện mà hoàn cảnh thì lại không cần bàn tới.
Chính là nơi này cho dù Lam Khiên Mạch biết so với biệt thự của Ngôn gia mà nói căn hộ nho nhỏ này không tính là bao nhiêu nhưng so với căn biệt thư xa hoa kia, nàng lại càng thích căn hộ nho nhỏ tràn ngập ấm áp như vậy. Xem ra, cách cảm nhận cuộc sống của Ngôn Thanh Hạm thật ra so với nàng cũng có chút tương tự. Nếu hai người về sau sống chung một chỗ, có lẽ sẽ không có quá nhiều khác biệt.
Sợ hãi khi thấy đến bản thân nghĩ đến chuyện lâu dài như vậy, Lam Khiên Mạch bất đắc dĩ lắc đầu. Nàng phát hiện mình từ khi bắt đầu gặp Ngôn Thanh Hạm đã trở nên càng ngày càng kỳ quái, thời gian ngẩn người càng ít, thời gian suy nghĩ về cô ngược lại càng nhiều hơn. Vừa rồi còn bởi vì cái đụng chạm đơn giản của cô mà đỏ mặt, bản thân lại giống như quay trở lại dáng vẻ của ngày xưa, một Lam Khiên Mạch không hiểu sự đời, một Lam Khiên Mạch ngốc nghếch không thể ngốc hơn.
“Lam tiểu thư, nhà của cô ở đâu?”
Ba người ngồi vào trong xe, Tạ Sương Sương ngồi ngay vị trí phó lái, còn Lam Khiên Mạch lại tự giác ngồi vị trí phía sau xe. “Ngôn tiểu thư đưa tôi đến tiểu khu Bồng Lan là được rồi.” Lam Khiên Mạch nói xong liền không mở miệng nói gì khác nữa, im lặng tựa lưng vào thành ghế nhắm mắt dưỡng thần. Nàng cảm thấy đầu có chút đau, loại cảm giác đau này không phải do phát sốt mà ra mà do bệnh cũ của nàng tái phát.
Đêm qua nàng ở nhà hàng té xỉu mới được Ngôn Thanh Hạm mang về nhà cô, di động không biết từ khi nào đã hết pin. Nghĩ đến tính tình nóng nảy của Lăng Vi, nàng không tự chủ được rùng mình một cái. Lam Khiên Mạch cảm thấy bản thân hẳn là đi đến Tiêu Tương Các trước để thông báo cho Lăng Vi biết mình bình an, nhưng cuối cùng vẫn quyết định đi về nhà một chuyến.
Gần đây nàng luôn cần phải uống thuốc giảm đau, thứ hai vì có Tạ Sương Sương ở trong này, nếu mình nói ra tên Tiêu Tương Các khó tránh khỏi khiến cho cô ấy hoài nghi. Mình thật ra không có gì phải giấu diếm nhưng nếu làm hình tượng của Ngôn Thanh Hạm bởi vì mình mà giảm đi, kết quả như vậy nàng không muốn nhìn thấy.
Nghĩ đến đây, Lam Khiên Mạch ngẩng đầu nhìn Ngôn Thanh Hạm phía trước đang hữu thuyết hữu tiếu cùng Tạ Sương Sương. Nữ nhân này cùng Lăng Vi tựa hồ có quan hệ nữ nữ nào đó không đơn giản, nói như vậy, cô ấy thích nữ nhân sao? Vậy cô ấy cùng Ngôn Thanh Hạm…Hoài nghi từ đáy lòng lơ đãng phát sinh ra, chỉ là ý tưởng này tồn tại không đến một giây thì đã bị Lam Khiên Mạch lập tức phủ quyết.
Dựa vào đối thoại giữa hai người cùng động tác, xem ra có thể đoán được các nàng chỉ là bạn tốt của nhau, mà trừ bỏ tầng bạn bè ở bên ngoài ra tựa hồ cũng không có gì khác. Cho dù Tạ Sương Sương thích nữ nhân, nàng cùng Ngôn Thanh Hạm cũng sẽ không đến với nhau. Lam Khiên Mạch không biết nàng cho ra suy đoán như vậy là dựa vào căn cứ gì, nhưng nàng chính là cảm thấy Ngôn Thanh Hạm sẽ không thích Tạ Sương Sương kiểu nữ nhân đáng yêu như vậy.
Tiểu khu của Lam Khiên Mạch cách nhà của Ngôn Thanh Hạm cũng không quá xa, chừng hơn hai mươi phút chạy xe là tới. “Cám ơn cô đã đưa tôi về, Ngôn tiểu thư.” Lam Khiên Mạch bước xuống xe, đứng bên cạnh Ngôn Thanh Hạm nói lời tạm biệt. Nàng có chút không nhịn được nhìn khuôn mặt của đối phương, thực hy vọng thời gian có thể chậm lại một chút, hoặc xuất hiện một lý do trống rỗng nào đó để mình có thể ở lâu bên cô trong chốc lát. Nhưng thẳng đến khi nàng xoay người rời đi đều không có chuyện gì phát sinh. Nàng cùng Ngôn Thanh Hạm lần thứ hai gặp mặt, cứ như vậy vô tật mà chết.
“Chờ một chút!”
Lúc này giọng nói như vị cứu tinh ở phía sau nàng vang lên, Lam Khiên Mạch dừng cước bộ, nhưng vẫn không quay đầu lại. Ngay sau đó, cửa xe được mở ra, tiện đà theo đó là tiếng giày cao gót lạch cạch vang lên.
“Lam tiểu thư, thân thể của cô còn chưa hồi phục tốt, tôi đưa cô vào nhà.”
“Được, làm phiền Ngôn tiểu thư rồi.”
Lam Khiên Mạch nghe được bản thân mình nói như thế cũng tin tưởng trên mặt mình sẽ không để lộ ra chút sơ hở nào. Nàng tựa như khán giả, nhìn bản thân mình bình tĩnh ra sao khi đối mặt với Ngôn Thanh Hạm, đứng bên cạnh cô không biểu lộ ra một chút hưng phấn hay bất an nào. Nhưng cũng chỉ chính nàng hiểu được khi nghe Ngôn Thanh Hạm nói ra những lời này, trong lòng nàng có bao nhiêu kích động, thậm chí muốn làm càn cười ra một tiếng.
Lần này đổi lại Ngôn Thanh Hạm đi phía sau, để Lam Khiên Mạch dẫn đường. Nàng cố ý đem bước châm đi thật chậm, chỉ hy vọng có thể có một chút thời gian ở cùng với nữ nhân này. Nhưng cho dù là Tịch Dương (1) đi nữa vẫn sẽ đến lúc trôi đi. Đứng trước nhà của mình, Lam Khiên Mạch quay đầu lại nhìn Ngôn Thanh Hạm, nói ra những lời nàng muốn nói trong lòng.
(1) mặt trời lặn, chạng vạng.
“Đưa tôi số điện thoại của cô được không?” Nghe thấy yêu cầu của Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm không trả lời chỉ nhìn nàng mỉm cười, sau đó đem danh thiếp từ trong túi xách đưa ra. Động tác thoạt nhìn cũng không giống như bạn bè trao đổi cách thức liên lạc với nhau, ngược lại giống như thương gia vì lợi ích của mình mà trao đổi cùng đối phương.
Ngay cả khi trong lòng không thích hình thức như vậy, nhưng Lam Khiên Mạch vẫn vươn tay nhận lấy tờ danh thiếp. Ít nhất nàng đã đạt tới mục đích rồi. “Nghỉ ngơi cho tốt, tôi phải đi rồi.” Ngôn Thanh Hạm cũng không lưu lại lâu, tiêu sái xoay người rời đi. Nhìn bóng dáng không chút nào lưu luyến của cô, Lam Khiên Mạch yếu ớt cười, rất nhanh nắm lấy danh thiếp trong tay.
Ngôn Thanh Hạm, không cần mất nhiều thời gian nữa, chúng ta còn có thể gặp lại nhau.
Mở cửa phòng ra, lập tức một cỗ nồng hậu mùi thuốc bay thẳng vào mặt. Lam Khiên Mạch nhíu mày, nhìn về người ngồi trên sofa trầm mặc không nói chuyện nuốt từng ngụm thuốc sau đó phun ra làn khói.
“Em tối hôm qua chết ở nơi nào? Em nếu không xuất hiện, lão nương còn định đi báo nguy.” Lăng Vi đem mẫu thuốc dập tắt, bất mãn nói.
Tối hôm qua, cô sợ Lam Khiên Mạch chịu đựng không nổi nên nhanh đuổi mấy cô gái đưa cho lão khách sau đó liền chạy đến cửa nhà hàng. Kết quả nơi đó trừ bỏ vài vị khách lui tới căn bản không nhìn thấy bóng dáng của Lam Khiên Mạch, hỏi qua bảo an, họ nói rằng không nhìn thấy nữ nhân mặc áo trắng quần đen nào đi ra. Nghe xong khiến cho Lăng Vị trong lòng trầm xuống, cô ngay cả thở cũng chưa kịp đã vội vàng chạy tới toilet nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Lam Khiên Mạch là người ngoài miệng có công phu cao, quân tử động khẩu không động thủ. Nàng không thích phiền toái, còn luôn không chịu đựng được mệt mỏi. Người khác tức giận đánh nàng một tát, nàng sẽ cười cho kẻ khác ăn hai bạt tay. Loại tính cách này nếu là có được một cơ thể khoẻ mạnh thì sẽ hoàn hảo rồi, nhưng cố tình nữ nhân này tay chân đều gầy yếu, sức chiến đấu cũng chỉ so với con tôm nhỏ mạnh hơn được một chút mà thôi.
Hiện giờ nàng đang phát sốt, khuôn mặt thì như hại nước hại dân thế này, vạn nhất bị lão già nào đem nhốt lấy ăn đến thịt nát xương tan thì phải làm sao bây giờ? Vì thế không để cho Lam Khiên Mạch lọt vào cảnh ngộ bi thảm như vậy, Lăng Vi phát động thế lực của mình đi tìm Lam Khiên Mạch, quyết định sau một đêm không tìm thấy người liền đi báo cảnh sát. Mà hiện tại, nữ nhân này cư nhiên như người không có việc gì đứng ngay trước mặt mình!?
“Tôi tối hôm qua gặp được người bạn, qua nhà cô ấy uống hai ly. Di động hết pin, cho nên không kịp nói cho chị biết.” Lam Khiên Mạch cũng không thèm để ý tới ánh mắt đủ để giết người kia, nàng xoay người mở ngăn tủ lấy ra một lọ thuốc bên trong ra. Con mắt nhạy bén của Lăng Vị phát hiện bên trong được cất rất nhiều loại thuốc, có lớn có nhỏ, có cao, đều là tên tiếng Anh. “Thuốc này là gì?” Cô đứng bên cạnh Lam Khiên Mạch, nhìn đối phương lấy một nắm lớn những viên thuốc màu trắng đưa vào miệng, lo lắng hỏi.
“Thuốc gì sao? Đương nhiên là thuốc trị cảm mạo nóng sốt rồi.” Lam Khiên Mạch cũng không để Lăng Vi có cơ hội hỏi thêm, đem lọ thuốc một lần nữa để vào trong tủ, cầm một điếu thuốc trên bàn nhanh chống châm lấy, tiện đà từng ngụm từng ngụm hút vào. Bộ dáng kia, thật giống như kẻ nghiệm sa vào thuốc phiện. “Phát sốt còn hút thuốc, em không sợ chết bất đắc kỳ tử sao! Còn nữa, tôi như thế nào không biết ở X Thị em có bạn đây? Em không phải nhập cư trái phép sao?”
“Lão bản, chị đã quên tôi làm nghề gì sao? Ai quy định dân nhập cư trái phép sẽ không thể có bạn đây?” Lam Khiên Mạch không mặn không nhạt nói, giọng nói rõ ràng còn mang theo vài phần trào phúng. Nhìn nàng hút thuốc nằm nghiêng trên sofa, mái tóc đen dài phân tán ở hai bên má, bao vây lấy gương mặt trắng nõn hình trái xoan của nàng càng thêm khéo léo, đôi mắt phượng hẹp dài hơi hơi nheo lại, trong đó lộ ra vài phần u tối càng nhiều là mị hoặc nói không nên lời.
Ánh lửa từ đầu điếu thuốc theo hô hấp của nàng mà loé ra, hai cánh môi hé mở, phun ra một chuỗi làn khói màu xám đem khuôn mặt của nàng dần dần mất hút vào trong. Lam Khiên Mạch như vậy giống như nhượt thụ, hấp dẫn ham muốn giữ lấy nàng từ người khác, muốn nàng triệt để hoàn toàn thuộc về mình. Lăng Vi cảm thấy cơ thể có chút khô nóng khó nhịn, cô bước đến phía trước, đặt trên người Lam Khiên Mạch, phát tiết cắn lấy xương quai xanh hiện ra bên ngoài của nàng.
“Lam, tôi nói rồi, đừng câu dẫn tôi, nếu không tôi thật sự sợ mình nhịn không được mà cưỡng bức em.”
“Lão bản thật đúng là tinh lực tràn đầy, chính là chị không được quên tôi đang mang bệnh, hẳn là nên đối xử ôn nhu một chút với tôi mới đúng”
“Nói cho tôi biết, em tối qua đi đâu? Tôi không tin đi gặp bạn mà phải cởi quần áo, còn cởi ra mà quên mặc lại. Chỉ sợ người bạn này hẳn là khách nhân mới đúng.”
“Ha ha, quả nhiên cái gì cũng không gạt được chị. Là bạn bè thì sao? Là khách nhân thì như thế nào? Bất quá là nữ nhân mà thôi.”
“Nga? Chính là nữ nhân sao? Tôi lại càng muốn biết, đến tột cùng nữ nhân nào lại có thể giỏi đến như vậy, có thể khiến em vì cô ấy mà cởi quần áo.”
“Quá nóng liền cởi .” Lam Khiên Mạch đem thuốc hút xong bỏ vào gạt tàn thuốc, nhắm mắt không thèm nhắc lại.
“Lam, em thay đổi rồi. Tôi nhớ rõ em đã từ lâu không còn tiếp tục tiếp khách, với điều kiện hiện tại của em không cần làm loại chuyện này nữa, vì cái gì lại muốn làm lại chuyện cũ?”
“Lão bản, tôi cũng thích nữ nhân vậy.” Ngụ ý, đây không phải chỉ thuộc về chuyện buôn bán.
“Là ai có mị lực lớn như vậy, có thể làm cho em thích? Thật sự là đáng tiếc, tôi còn nghĩ nếu em thiếu tiền, có thể để tôi bao dưỡng a.”
“Coi như hết, có tiền chị không bằng đi bao dưỡng nuôi sao đi, cùng tôi củ cải trắng dây đưa làm gì a?”
“Phốc…” Nghe Lam Khiên Mạch đem mình biến thành củ cải trắng, Lăng Vi cười ra tiếng. Cô gái này có thể bình thường hơn một chút được không?
“Nói đến bao dưỡng ngôi sao, tôi gần đây đã có mục tiêu mới, em giúp tôi nghĩ xem, có trò vui nào chơi hay một chút không.”
“Là cô nương nhà ai vừa bị ngài cho thuốc độc đây?”
“Chính là nữ nhân ở khách sạn hôm đó, Tả Tĩnh Nhan.”
Hết chương 19
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: (lượt bỏ vài ngàn từ…) Có liên quan tới chuyện công thụ ở chương trước, tổng kết lại, ta phát hiện thế này này, nguyên lai Ngôn công đảng nhiều đến như vậy a! Các ngươi đều ác thú giống ta! Cho nên Ngôn công sẽ có, nhưng mà Lam công tự nhiên cũng sẽ không thiếu. Kỳ thật 2 người họ trên cơ bản là hỗ công hỗ chịu cường công cường chịu nha, Lam Khiên Mạch là yêu nghiệt công, yêu nghiệt chịu, Ngôn Ngôn chính là phúc hắc ngốc công, ngẫu nhiên biến thành siêu cường quỷ súc công, thụ phản công, vậy các ngươi phải hiểu được, thụ rầu rĩ thụ cấm dục. Tóm lại Ngôn công Lam công sẽ không thiếu, văn này rốt cuộc cũng không thể trong sáng a! Khụ Khụ…Ta nghĩ lần sao dạy bảo thêm một chút khẩu vị nặng gì đó, lúc trước ăn cháo buổi sáng là vì nóng trong người, các ngươi biết đó, Hiểu Bạo thích khẩu vị này!

YUI: không hiểu vì sao, lúc Bạo miêu tả cảnh Lam Lam hút thuốc nằm trên ghế sofa, Yui lại liên tưởng khuôn mặt lẫn ngoại hình Lam Lam thành “ông chồng quốc dân” của mấy chị trong hội vợ bé =)) mong các chị vợ bé không nguyền rủa bạn Yui =)) (vì dù sao Yui quyết định thay thế khuôn mặt “ông chồng quốc dân” vào vai Lam Lam cho có động lực edit LOL, công cuộc tìm người vào vai Ngôn Ngôn vẫn tiếp tục)

5 nhận xét:

"ông chồng quốc dân" nhìn thụ muốn chết sao tưởng tượng ra Lam tỷ hay vậy =]]]]. thấy Thư kỳ được hơn =]]]. Mà thiệt, dạo này mình cũng cuồng QBĐ ghê gớm

bộ truyện tuyệt vời :) mình đã thích ngay từ chương đàu tiên cảm ơn bạn rất nhiều vì đã edit bộ này. Mong chương mới từ bạn :D

@Sea: m ko muốn spoil đâu, nhưng Lam Lam về sau như con thỏ nhỏ nép trong lòng Ngôn Ngôn thôi, chỉ thik làm tổn thương bản thân mình, Ngôn Ngôn mới là nv cool nhất suốt bộ truyện

@taeny1893: cám ơn bạn nhiều :) m sẽ cố gắng

Tuyệt vời... Cảm ơn bạn đã edit nhé

Đăng nhận xét

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More