YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 18

Chương 18
Editor: YUI

“Ngôn Ngôn, mỹ nữ kia là ai vậy?” Nhìn thấy Lam Khiên Mạch bước vào phòng tắm, Tạ Sương Sương thay nhanh đôi giày sau đó ngồi bên cạnh Ngôn Thanh Hạm nhẹ giọng hỏi. Ngay cả khi âm thanh rất nhỏ nhưng hiếu kỳ bên trong cũng không thể nào che lấp đi được. Tựa như đang che giấu mùi “khó ngửi” nào đó, ngươi càng muốn che dấu âm thanh thì mùi vẫn sẽ cứ như vậy truyền ra thôi. (YUI: Bạo biết bạo quá, đã cố gắng edit thơm tho nhất rồi ^^)
“Cậu rất muốn biết?” Ngôn Thanh Hạm nghiêng đầu nhìn Tạ Sương Sương, chỉ thấy đôi mắt màu xanh nước biển tràn đầy tò mò cùng bát quái. Cô rất muốn nói cho Tạ Sương Sương biết, nếu diễn xuất của cậu quá kém như vậy thì không nên đi làm diễn viên là gì. Ngay cả kỹ xảo này của cậu mình đã bị lừa qua, còn âm mưu muốn mình kể ra toàn bộ sao?
“Ngô, thân là tiểu bảo mẫu của Ngôn Ngôn cậu, cậu làm những chuyện như vậy mình đều có nghĩa vụ cùng trách nhiệm được biết. Mau nói cho mình biết mỹ nữ kia là ai? Cô ấy vì sao không mặc quần áo cùng cậu ôm nhau? Hai người các cậu đang làm cái gì? Hơn nữa, cô ấy tối qua là ngủ ở nhà cậu đúng có đúng hay không? Mình…”
“Tiểu Sương, hình như lâu rồi chúng ta không cùng đi hỏi thăm sức khoẻ cha mẹ cậu.” Ngôn Thanh Hạm mỉm cười đánh gãy vấn đề không ngừng nghỉ của Tạ Sương Sương, nhìn thấy cô hiện ra khuôn mặt tươi cười ôn nhu kia, Tạ Sương Sương than ra một tiếng ngã vào trên giường, xấu tính lăn qua lộn lại.
“Ngôn Ngôn, cậu xấu lắm, luôn uy hiếp người ta như vậy! Người ta chẳng qua hỏi cậu mỹ nữ kia là ai mà thôi, mà thôi!” Mắt thấy không thể hỏi trực tiếp được nữa, nàng ôm lấy Ngôn Thanh Hàm lắc qua lắc lại, muốn đối phương cho một câu trả lời nếu không thì sẽ không chịu dừng lại.
“Cô ấy là bạn của mình, do thân thể không tốt lắm cho nên mình chiếu cố cô ấy một chút. Vừa rồi cô ấy chuẩn bị đi tắm thì trùng hợp cậu đột nhiên đi vào.” Ngôn Thanh Hạm tuy rằng ít khi nói dối, nhưng nếu khi đã nói thì tuyệt đối cẩn trọng. Cô chính là có loại bản lĩnh như vậy, rõ ràng sơ hở chồng chất như vậy, nhưng khí nghe lại vẫn giống như lời thề son sắt khiến người khác cảm thấy chuyện thật sự giống như vậy diễn ra.
“Ngạch… Bạn bè sao?” Nghe Ngôn Thanh Hạm giải thích, Tạ Sương Sương thắc mắc rằng nàng như thế nào không biết Ngôn Thanh Hạm khi nào lại quen biết mỹ nữ xinh đẹp như vậy? Dáng người kia, khí chất kia, eo nhỏ kia, bộ ngực kia, không hề nghi ngờ giờ này khắc này Tạ Sương Sương chính là đang liên tường lại hình ảnh mình thấy vừa rồi.
Nàng vốn chính là nam nữ thông ăn, bạn trai kết giao không ít, bạn gái thì nhiều không đếm xuể. Trong lòng bình lặng lại một chút thì nàng liền phát hiện dáng người Lam Khiên Mạch không thể nghi ngờ chính là nữ nhân tuyệt đối hoàn mỹ nhất mà nàng tận mắt nhìn thấy. Bất luận là địa phương cần lớn cần nhỏ nào đó hay vẫn là dáng người cân đối đến độ có thể nói hoàn mỹ kia thì chỉ sợ là có mỗi Ngôn Thanh Hạm mới có thể địch nỗi mà thôi.
Nghĩ như vậy, Tạ Sương Sương đảo quanh ánh mắt qua lại trên người Ngôn Thanh Hạm, nàng không phải là không tin cô, chỉ là lời nói hôm nay của vị đại tiểu thư này thực là làm cho người ta khó có thể tin tưởng được.
Thân là bạn thân, Tạ Sương Sương rất hiểu cách làm người của Ngôn Thanh Hạm. Mặt ngoài nhìn vào, cô mang vẻ bình dị gần gũi, giống như đại tỷ nhà bên thân thiện dễ gần, nhưng kỳ thực lại là một cái tên cực kỳ không dễ động đến. Tính cách chân chính của Ngôn Thanh Hạm giống như cảm giác người ta nhìn thấy từ cô - nội liễm bảo thủ, cao quý tao nhã. Cô sẽ không làm ra chuyện để cho người khác hay bản thân mình cảm thấy khó xử, càng không dễ dàng tha thứ người khác ở trước mặt mình không phân cấp bậc lễ nghĩa.
Ngôn Thanh Hạm thường xuyên mang một ít bạn bè đến Ngôn gia, nhưng mà căn nhà nhỏ thuộc về cá nhân của cô lại chỉ có Tạ Sương Sương lui tới. Nay đột nhiên có một nữ nhân xuất hiện giống như thần không biết quỷ không hay kia ở nhà Ngôn Thanh Hạm suốt cả đêm, chỉ cần nghĩ đến tư thế ái muội vừa rồi của cả hai, chuyện này làm cho Tạ Sương Sương nghĩ đến một đáp án không thể tin nổi trồi lên từ trong nước.
“Làm gì nhìn mình như vậy?” Nhận thấy Tạ Sương Sương dùng ánh mắt đánh giá, Ngôn Thanh Hạm ngẩng đầu đối diện nhìn, căn bản không xấu hổ khi nói dối bị vạch trần.
“Ngôn Ngôn, cậu thật sự là người vậy sao?”
“Người nào?” Ngôn Thanh Hạm nhíu mày, cô luôn theo không kịp lối tư duy của Tạ Sương Sương.
“Chính là trời ơi a! Cậu cùng cô gái kia có quan hệ không đơn giản đúng hay không? Cô ấy là bạn gái của cậu phải không!? Ngôn Ngôn, cậu như thế nào có thể đối với người ta như vậy a! Kết giao bạn gái mà còn đối với mình giấu diếm! Bây giờ mình rốt cuộc hiểu vì sao mình giới thiệu cho cậu nam nhân, cậu đều xa cách, nguyên lai cậu là người khẩu vị nặng a! Nếu cậu sớm nói một chút cho mình biết, mình sẽ không làm phiền cậu mãi! Hơn nữa, cậu muốn tìm nữ nhân vì sao không suy nghĩ một chút về mình hả! Nói thế nào thì mình cũng mơ ước cậu bao lâu nay rồi a!”
Tạ Sương Sương luân phiên oanh tạc khiến cho Ngôn Thanh Hạm bất đắc dĩ vỗ vỗ trán, không biết phải giải thích như thế nào với nàng. Cô cùng Lam Khiên Mạch xác thực không phải là bạn bè, bởi vì bạn bè sẽ không lên giường. Nhưng mà các nàng cũng không phải là người yêu của nhau, bởi vì Ngôn Thanh Hạm rõ ràng biết mình không thương Lam Khiên Mạch. Cảm tình đối với cô gái kia, cô chỉ có thể dùng từ tò mò cùng không bài xích để hình dung mà thôi, còn yêu không một chút liên quan nào.
“Tiểu Sương, cậu bình tĩnh một chút dùm mình. Chuyện của mình cùng cô ấy rất phức tạp, chờ sau này có cơ hội mình sẽ giải thích cho cậu hiểu. Tóm lại, mình không thích nữ nhân, cũng không thích cô ấy, cậu không cần đoán mò.” Ngôn Thanh Hạm dứt lời sờ sờ đầu Tạ Sương Sương, đối phương lập tức như con mèo nhỏ tiến vào lòng cô làm nũng.
Nhìn phản ứng như vậy của nàng, khiến trong lòng Ngôn Thanh Hạm cười trộm, chiêu này quả là trăm trận trăm thắng. “Được rồi, nếu Ngôn Ngôn nói như vậy mình liền tin cậu, bất quá cô gái kia dáng người cùng diện mạo thật đúng là không tệ, nếu cậu thật sự muốn ở cùng cô ấy, mình cũng sẽ miễn cưỡng bản thân không phản đối vậy.”
“Trong đầu của cậu toàn suy nghĩ những chuyện loạn thất bát tao thôi, mình mới không giống như cậu nam nữ thông ăn.” Ngôn Thanh Hạm cười nói, cho dù nàng không thể nhận tiếp thân thể nam nhân, không thể cùng bọn họ phát sinh thân mật tiếp xúc, nhưng cô thuỷ chung cho rằng mình vẫn thích nam nhân. Tư tưởng truyền thống khiến Ngôn Thanh Hạm cho rằng nữ nhân cùng nam nhân mới ở cùng nhau, mà cô cũng không nên ngoại lệ.
“Nga? Mình nam nữ thông ăn, kỳ thật mị lực của Ngôn Ngôn cũng không nhỏ đâu, mình cũng đã bị cậu mê đảo rồi a.” Tạ Sương Sương như có chút chuyện lạ nói, ngay sau đó mân mê miệng nhỏ hôn lấy hai má của Ngôn Thanh Hạm. Mà Lam Khiên Mạch từ phòng tắm đi ra nhìn thấy một màn như vậy liền nhẹ giọng ho khan vài cái, dùng khăn lau khô mái tóc đen dài của mình.
“Hi, mỹ nữ xin chào, tôi tên Tạ Sương Sương, không nghĩ là cô mặc quần áo còn xinh đẹp đến như vậy!” Nhìn thấy Lam Khiên Mạch đi ra, Tạ Sương Sương chạy nhanh như bay đến trước mặt nàng chào hỏi. Câu trước còn hoàn hảo sau khi nghe xong câu sau của nàng, Ngôn Thanh Hạm trực tiếp đen mặt lại. Nhưng thật ra Lam Khiên Mạch vẻ mặt tươi cười như bình thường nhìn nàng, không mang theo một chút tức giận nào.
“Xin chào, tôi tên Lam Khiên Mạch, Lam trong màu xanh, Khiên trong nước canh ba được khai phá, Mạch người xa lạ.”
“Ngô, Lam Lam tên thật là dễ nghe nha, cùng Ngôn Ngôn nhà chúng tôi thật hợp.” Tạ Sương Sương ngồi vào trên giường đem Ngôn Thanh Hạm ôm vào trong lòng mở miệng nói, khuôn mặt trẻ con trắng nõn cười phá lệ sáng lạn, tầm mắt cũng không quên đặt trên người Lam Khiên Mạch đánh giá qua lại, giống như hận không thể khắc lên trên người đối phương.
Lúc này, Lam Khiên Mạch đã thay bộ quần áo mà Ngôn Thanh Hạm chuẩn bị cho nàng, chiếc áo màu vàng cổ hình chữ V kết hợp cùng quần dài màu trắng đơn giản, Ngôn Thanh Hạm tán thưởng nhìn nàng, trong lòng cảm thán cô gái này quả nhiên chính là móc treo quần áo, cho dù có nhà thiết kế vì nàng đo lường số đo cơ thể, thiết kế riêng cho nàng đi nữa vẫn sẽ luôn nhìn đẹp như vậy.
“Ha ha, có thể cùng Ngôn tiểu thư xứng đôi là vinh hạnh của tôi.” Lam Khiên Mạch nói xong nhìn Ngôn Thanh Hạm, nàng có chút muốn nói lại thôi.
“Sao vậy?” Nhìn ra nàng có chuyện muốn nói cùng mình, Ngôn Thanh Hạm chủ động hỏi.
“Không có gì, tôi quấy rầy cô lâu rồi, cũng nên ra về thôi.” Lam Khiên Mạch nhẹ giọng nói, kỳ thật nàng muốn xin số điện thoại của Ngôn Thanh Hạm, nhưng ngại có Tạ Sương Sương bên cạnh, có chút khó có thể mở miệng hỏi.
“Ân, vậy cô chờ một chút, tôi đưa cô về.” Ngôn Thanh Hạm đứng dậy hướng phòng thay đồ đi đến, chỉ là đi nửa đường cô tựa hồ nghĩ tới chuyện gì đó lại quay trở lại.
“Có gì sao?” Nhìn Ngôn Thanh Hạm đi rồi còn quay lại, Lam Khiên Mạch cảm thấy khó hiểu hỏi. Đối phương cũng không trả lời nàng, chỉ dùng tay sờ lên trán của nàng, bàn tay bóng loáng nhẵn nhụi kia còn mang theo ấm áp của nhiệt độ cơ thể. Theo hướng Ngôn Thanh Hạm tới gần, hương thơm đặc hữu trên người cô nhảy lên xâm nhập vào xoang mũi, bay thẳng lên não bộ của Lam Khiên Mạch. Nàng cứ như vậy nhìn gương mặt của Ngôn Thanh Hạm , bất tri bất giác có chút ngây ngốc.
“Hoàn hảo, bớt sốt rồi.” Ngôn Thanh Hạm nói xong, lấy tay giúp Lam Khiên Mạch sửa sang tốt lại vài lọn tóc. Cảm nhận ngón tay mềm mại của cô ở giang ngạch của mình chạm vào, cơ thể Lam Khiên Mạch run lên, ngay cả cước bộ cũng có chút khó khăn. Nàng ngẩng đầu đối diện ánh mắt phá lệ ôn nhu của Ngôn Thanh Hạm, nàng cảm thấy như có một khối đường rơi vào trong lòng ngực của mình, còn trái tim thì mềm nhũn thành một khói, quả thật không tự chủ được mà đỏ mặt.
Mắt thấy khuôn mặt nàng bỗng nhiên biến đỏ, Ngôn Thanh Hạm không biết Lam Khiên Mạch bị làm sao, có chút lo lắng sờ lên hai má đỏ bừng của nàng. “Mắt sao đỏ đến như vậy?” Giờ này khắc này, ánh mắt Ngôn Thanh Hạm chính là hiện lên sầu lo, ngữ khí chính là đang lo lắng. Cô không biết mình đã sớm quên mất Tạ Sương Sương đang ngồi ở bên giường quan sát, còn động tác tuyệt đối ái muội này làm cho Lam Khiên Mạch vốn đang đỏ bừng mặt liền biến thành màu đỏ sậm.
“Tôi…Tôi không… có” Một câu chỉ có ba chữ nhưng nàng lại nói lắp ba lắp bắp, Lam Khiên Mạch lấy tay hung hăng nhéo lên đùi, cười nhạo bản thân mình thua kém, chỉ vì một động tác của Ngôn Thanh Hạm như vậy khiến cho bản thân không biết làm sao. Ánh mắt hướng nhìn về người ở gần mặt mình trong gang tấc, nàng cảm thấy chính mình xong đời rồi, mặt càng lúc càng đỏ hung lên!
 “Vậy cô ngồi xuống trước đi, tôi thay quần áo rất nhanh thôi.”
“Ân…” Nghe Ngôn Thanh Hạm nói xong, Lam Khiên Mạch ngơ ngác ngồi vào trên giường, đầu cúi xuống vùi vào trong ngực. Bộ dáng kia phá lệ câu nệ, hoàn toàn bất đồng với tác phong ngày thường của nàng, thấy Lam Khiên Mạch không ngừng cuộn tròn ngón tay, còn có đôi tai nhỏ đỏ ửng kia cùng với chiếc cổ đã đỏ như máu, Ngôn Thanh Hạm xoay người rời đi, ai cũng không phát hiện trên môi cô đang nghiền ngẫm ý cười.
Hết Chương 18
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: viết đến toàn văn, tôi thật sự cảm thấy cp công chịu này đã vượt qua suy nghĩ rồi. Vốn lúc đầu muốn Ngôn Ngôn làm thụ một chút, nhưng người nào đó ác thú làm cho suy tính ban đầu dao động. Viết tới đây, tình hình công thụ đã bị đảo ngược rồi a! Ngôn tỷ tỷ a! Ngươi còn cứ phúc hắc mãi thế! Cư nhiên dám trước mặt khuê mật mà đùa giỡn với Tiểu Lam Lam nhà chúng ta! Hơn nữa Lam Lam nhà ngươi cũng phi thường thua kém a! Cư nhiên lại bị người ta đùa giỡn đã đỏ mặt như vậy, còn làm bộ dáng ngượng ngùng nữa, ô mài chúa! Nhất định là dạy dỗ không đúng cách rồi a! Cho nên Lam Lam ngươi chuẩn bị khi nào làm thịt Ngôn Ngôn đây? Hay là nên nói, Ngôn Ngôn, ngươi chuẩn bị khi nào thì hoàn toàn biến tối đây, khi nào đem con người ta vồ đến trên giường đây? Nói, mọi người theo Đảng nào? Là Ngôn Ngôn đảng hay là Lam công đảng hả? hay là vẫn giả vờ ngây thơ đảng đây?

P/S: Hy vọng nhắn lại, nhìn ảnh chụp đáng yêu của ta như thế mà các ngươi nhẫn tâm không cho cmt sao? Chuyên mục cầu cất chứa, bao dưỡng! Nhóm đồng chí thân yêu chỉ cần chấm điểm là dc rồi! Càng nhiều viết văn nha! Đẩu m hội quán! Muốn đẩu ngươi! Cầu các vị có được s thuộc tính ngự tỷ, nữ vương, la lị, đại thúc đều tìm được nha. Giáo nga!

3 nhận xét:

Hóng bộ này ghê luôn. Tiểu Mạch với Ngôn tỷ mùi quá mà. Ngôn tỷ lại phảng phất nét Tẫn Vãn Thư, càng thích =]]]

ừa giống giống Thư tỷ, cám ơn bạn đã đọc nha, càng về sau càng hấp dẫn đó, nhưng mà nếu sợ ngược thì nên bỏ đi thôi T.T

Ta thì ta k sợ ngược chỉ sợ chờ lâu, mà nhà ngươi ì ẹt edit kiểu này ta sẽ bầm bầm nhà người ra =))))))))))))))))

Đăng nhận xét

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More