Chương 17
Editor:
YUI
Cổ đau nhức có chút không thể chịu nổi, liền ngay cả vòng eo
cùng chân cũng đều giống như muốn bị đứt đi. Ngôn Thanh Hạm giật giật thân mình
liền lập tức đụng đến một vật thể mềm mại bóng loáng. Cảm xúc kỳ diệu như vậy
khiến cho cô có chút nghi hoặc, để chứng thực suy đoán của mình, cô mở đôi mắt
có chút mông lung ra nhìn người trước mặt đang gắt gao ôm mình vào trong ngực Lam
Khiên Mạch.
Mặc dù ánh mặt trời sáng lạn chiếu sáng khắp phòng ngủ, cô gái
này vẫn như cũ yên bình ngủ. Khoé môi xinh đẹp khẽ cong của nàng như trăng bán
nguyệt, thật giống như đứa nhỏ được cho kẹo ngọt nên thầm cười trộm. Cúi đầu
nhìn thấy chiếc chăn đang đắp trên người mình, Ngôn Thanh Hạm thật không nghĩ một
người như mình luôn luôn đối với chuyện giường ngủ yêu cầu rất cao lại có thể ở
sofa ngủ hết nguyên một đêm như vậy.
Kỳ thật tối hôm qua, cô vốn định chờ Lam Khiên Mạch ngủ say sẽ
đi tắm rửa một cái, sau đó an ổn nằm trên giường nghỉ ngơi một chút, lại không
nghĩ rằng mình từng bước tiến vào mộng đẹp còn nhanh hơn cả đối phương. Ngủ say
miên man đến nổi cô đúng là bị Lam Khiên Mạch ôm vào trong lòng cũng không phát
hiện, tình huống hiện tại như vậy làm cho Ngôn Thanh Hạm không thể lý giải nổi.
Chẳng qua, nếu để cho Ngôn đại tiểu thư của chúng ta biết được rằng cô tự mình
tiến vào trong lòng của Lam Khiên Mạch, chỉ sợ sẽ làm cho cô càng thêm không thể
chấp nhận được a.
“Ôi chao…” Thán ra một hơi thật dài, Ngôn Thanh Hạm đẩy Lam
Khiên Mạch đang ôm ra, muốn chuẩn bị đứng dậy. Bàn tay chạm đến khối vải dệt bằng
da kia, cô lập tức ngừng lại, đem tầm mắt dừng ngay trên cánh tay trái của Lam
Khiên Mạch. Đó là một cánh tay trắng nõn, nếu không bị bao tay bằng da màu đen
kéo dài đến cánh tay kia che khuất hơn phân nữa, thì cũng không khác là bao so
với cánh tay phải.
Trong ấn tượng của cô, cô gái này tựa hồ cho dù là làm chuyện gì
cũng chưa từng đem tay trái lộ ra bên ngoài. Bất luận là ngày ở Tiêu Tương Các
hay vẫn là ở khách sạn, Lam Khiên Mạch vẫn đều mang những bao tay khác nhau.
Ban đầu, Ngôn Thanh Hạm không mấy để ý, nhưng lúc này sau khi hồi tưởng lại liền
cảm thấy sự tình có chút kỳ quái.
Cô sờ sờ bao tay màu đen bên trái của Lam Khiên Mạch , vải dệt rất
bình thường, nhưng so với những bao tay khác thì dày hơn rất nhiều. X Thị xem
như ở miền nam, mùa hè nhiệt độ cao nhất cơ hồ có thể đạt tới ba mươi mấy độ,
vì sao ngay mùa hè nóng bức này Lam Khiên Mạch lại còn mang bao tay bằng da dày
đến như thế? Do muốn phối hợp cùng quần áo? Hay do có bí mật nào đó không thể
cho ai biết?
Ngôn Thanh Hạm trong lòng suy nghĩ hết các loại khả năng có thể,
suy nghĩ hiếu kỳ cứ cuồn cuộn phá thể mà chạy ra, nhưng từ nhỏ luôn được gia
giáo tốt cùng tính cách vốn có không cho phép cô tự mình hiếu kỳ chuyện riêng
tư của người khác. Suy nghĩ hồi lâu, cô vẫn là đứng dậy giúp Lam Khiên Mạch đắp
tốt chăn, sau đó đi đến phòng tắm.
Cùng lúc này, người vốn đang nằm trên sofa bỗng nhiên mở mắt,
nhìn hướng cô đang đi có đôi chút xuất thần. Kỳ thật từ lúc Ngôn Thanh Hạm tỉnh
dậy thì Lam Khiên Mạch cũng theo đó tỉnh lại, nhất cử nhất động của đối phương
nàng đều biết rõ rành mạch. Khi Ngôn Thanh Hạm sờ vào tay trái của nàng, Lam
Khiên Mạch thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của mình, cảm
giác được nỗi sợ hãi từ lâu. Nàng sợ Ngôn Thanh Hạm nhìn thấy cánh tay trái bị
tàn phá không chịu nổi này, càng sợ nhớ lại nỗi sợ hãi này sẽ đem bản thân mình
vừa mới vất vả bình phục đánh bại đi.
Về quan hệ của mình và Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch cũng không
phải không từng nghĩ qua, ngược lại, trong lòng nàng suy nghĩ vô số lần. Nếu
ngày đó ở Tiêu Tương Các hai người gặp nhau rồi quay sang làm chuyện giường sự
đều chỉ là sự trùng hợp, thì lúc này đây, phát súng nổ này chính là do bản thân
cố ý làm ra.
Lần đầu tiên gặp nhau, nàng đối với nữ nhân này có hứng thú rất
lớn, hơn nữa còn cùng cô xảy ra quan hệ thân thể. Vốn nghĩ rằng chuyện tình lần
đó qua đi các nàng sẽ không bao giờ xuất hiện cùng nhau nữa, nhưng Lam Khiên Mạch
không nghĩ rằng lúc ở nhà hàng, nữ nhân luôn luôn thành thật này lại làm ra
chuyện cưỡng hôn mình. Nghĩ đến đây, bộ dáng đáng yêu của Ngôn Thanh Hạm lúc ấy
hiện lên trong đầu, khiến cho Lam Khiên Mạch không tự chủ được cười ra thành tiếng.
Ngôn Thanh Hạm thực vĩ đại, đồng dạng, cô cũng thực thiện lương.
Chẳng sợ bị một nữ nhân mà cô chỉ gặp qua hai lần khi dễ đến tận nơi này, nhưng
cô cũng chưa từng đối với nàng nói quá một câu đe doạ nào, cũng như làm ra chuyện
trả thù nào. Rõ ràng cô chỉ cần nói một câu là có thể làm cho nàng biến mất
hoàn toàn ở X Thị, thế mà lại đem mạng sống của nàng dẫn về nhà, dốc lòng chiếu
cố, thậm chí vì nàng mà pha trà.
Trong trí nhớ của nàng, cũng có một nữ nhân thích uống trà như vậy.
Mỗi khi mình muốn uống cà phê, cô ấy đều kiên nhẫn nói với mình không nên uống
loại thức uống không tốt cho cơ thể, sau đó sẽ vì mình pha một ly trà thơm
ngát. Nhưng hiện tại, sự việc không còn giống như xưa nữa, còn người vì nàng
pha trà cũng đã biến thành Ngôn Thanh Hạm.
Nàng thích cùng nữ nhân này ở chung một chỗ, mặc kệ là nghe thấy
hương vị trên người cô hay nghe thấy giọng nói ôn nhu như nước chảy của cô, đều
làm cho nàng cảm thấy phá lệ an tâm. Nàng cũng thích nữ nhân như đoá hoa sen
thanh cao ngạo khiết này đặt dưới thân, nhìn biểu tình ẩn nhẫn khi cô đạt tới cực
hạn, cùng bộ dáng hưởng thụ nhưng bài xích của cô. Lam Khiên Mạch không đành
lòng để cho cô chịu một chút uỷ khuất nào, tựa như tối qua, Lam Khiên Mạch thà
rằng tay mình bị áp đến đau nhức không thôi, cũng không muốn làm cho Ngôn Thanh
Hạm có chút đỉnh điểm khó chịu nào.
Lam Khiên Mạch có yêu, nàng có thể biết rõ đây là một dạng yêu
thích như thế nào. Khoảng cách đến yêu còn rất xa, khả năng vô hạn tiếp cận đến.
Nàng cũng không tin bản thân mình đối với Ngôn Thanh Hạm chỉ quen biết vài ngày
mà bắt đầu sinh ra loại tình cảm này, nhưng cảm giác trong lòng sẽ không lừa gạt
con người. Những ngày cô độc không thú vị, nàng đã trải qua lâu lắm rồi, khó có
được nữ nhân thú vị như Ngôn Thanh Hạm xuất hiện trong sinh mệnh của nàng, vô
luận như thế nào, Lam Khiên Mạch không muốn tuỳ ý để đối phương dễ dàng bên người
mình trốn đi như vậy. Ít nhất, hiện tại phải như thế này.
“Cô tỉnh rồi sao?”
Ngay lúc Lam Khiên Mạch vẫn còn đang sững sờ, Ngôn Thanh Hạm đã từ
phòng tắm đi ra. Theo giọng nói hướng nhìn đến, ánh vào mi mắt chính là một nữ
thần đang đi tới bên người nàng. Đây không phải là lần đầu tiên nàng nhìn thấy
nữ nhân mang khăn tắm, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy một người có thể mặc
khăn tắm trông lộng lẫy như vậy.
Ngôn Thanh Hạm rất cao, so với 1m74 của nàng thấp hơn 2 cm. Thân
hình cao gầy mảnh khảnh, nơi cần gầy nào đó không mang một chút sẹo lồi nào,
nơi cần lớn nào đó cũng dị thường to lớn . Hiện giờ khắp cơ thể của cô cũng chỉ
mang mỗi một lớp khăn tắm đơn bạc, vải dệt ngắn ngủn kia căn bản không có cách
nào che đi dáng người vi diệu của cô, từ bộ ngực lộ ra chiếc cổ thon dài cùng
xương quai xanh tinh xảo, cho tới góc đùi đem hai chân thẳng tắp thon dài hoàn
toàn lộ ra bên ngoài.
Có lẽ bởi vì nước ấm nóng bức, trên mặt cô còn mang theo nhiều
điểm phấn hồng, phối hợp cùng hơi nước phòng tắm từ trong tản mát ra tạo nên cảm
giác mông lung như ẩn như hiện. Theo hoạt động qua lại của cô, mái tóc màu đen
phân tán xuống, cho dù ở trong khoảng cách xa như thế nào, Lam Khiên Mạch đều
có thể ngửi thấy hương khí từ trong những sợi tóc này toả ra. Đó là một cổ
hương vị tươi mát ngọt ngào, giống như đem dưa Cáp Mật cùng hoàng qua trộn lẫn
vào, ngọt mà không nị, thanh mà không đạm, vừa đủ làm cho người khác nhịn không
được muốn nhấm nháp mỗi lúc một nhiều.
“Thanh Hạm tối qua ngủ ngon giấc không?” Lam Khiên Mạch bước xuống
sofa đi đến bên người Ngôn Thanh Hạm. Nhìn khối đồng thể trắng bóng trước mặt,
Ngôn Thanh Hạm thật sự rất muốn che lại thị giác của mình hoặc tìm một quyển
Quan Âm kinh để nhất tâm niệm. Ai có thể nói cho cô biết một cô gái như thế nào
có thể làm chuyện hào phóng đến như vậy đây? Cứ như vậy thản nhiên trong nhà
người khác trần truồng? Kính nhờ, đây là nữ nhân sao? hay đây là yêu nghiệt
hoành hành đây?
“Ha ha, Thanh Hạm biểu tình thật đúng là thú vị, đến đây tôi
giúp cô.” Nhìn Ngôn Thanh Hạm lấy máy sấy chuẩn bị thổi tóc, Lam Khiên Mạch bắt
tay đoạt lấy, cũng không chờ đối phương trả lời liền mở nút máy sấy. Gió mát
thoải mái thổi trên da đầu, mang đến từng trận cảm giác sảng khoái, được tri kỷ
phục vụ chu đáo như vậy làm cho Ngôn Thanh Hạm không tự giác nheo mắt lại,
chuyên chú đi hưởng thụ.
“Thanh Hạm chất tóc thật sự rất tốt, có thể đi quảng cáo dầu gội
nha.” Lam Khiên Mạch nhẹ giọng khen ngợi, ngón tay thon dài đan xen trong mái
tóc mềm mại. Nàng chỉnh chế độ máy sấy cực thấp, mỗi một lần động đến sợi tóc đều
phá lệ cẩn thận, sợ làm đau Ngôn Thanh Hạm. Mức độ của gió vừa phải không quá lạnh,
cũng không quá nóng, hơn nữa nàng trên cao qua lại, không làm cho Ngôn Thanh Hạm
cảm thấy một chút khó chịu nào.
Ngay khi sấy tóc được một lúc, Ngôn Thanh Hạm sớm bị cảm giác
thoải mái làm dâng lên từng trận buồn ngủ. Lúc này tiếng cửa phòng bị mở truyền
vào tai, chợt nghe thấy tiếng gào thét quá đổi quen thuộc từ người nào đó. “Ngôn
Ngôn! Mình đến thăm cậu đây! Thế nào, không nghĩ tới phải không, đây chính là
mình cố ý vì cậu chuẩn bị…”
Tạ Sương Sương đứng trước cửa, trợn mắt há hốc miệng nhìn hai
người đang ngồi trên giường. Ngôn Thanh Hạm hiện tại toàn thân cũng chỉ bọc mỗi
chiếc khăn tắm, còn Lam Khiên Mạch…Được rồi, tóm lại cái gì cũng chưa có mặc. “A!
Thực xin lỗi! Mình cái gì cũng chưa thấy! Ngôn Ngôn! Cậu không nên giết người
diệt khẩu!” Tạ Sương Sương ôm đầu ngồi xổm xuống, thân thể nhỏ nhỏ phát run
lên, giống như Ngôn Thanh Hạm thật sự sẽ giết chết nàng.
“Cô đi tắm đi, ở đó đã có quần áo tôi chuẩn bị cho cô.” Cho dù tình
huống đột ngột phát sinh như vậy, Ngôn Thanh Hạm cũng không một chút bối rối
nào. Cô bình tĩnh cầm lấy mấy sấy tóc, nói chuyện với Lam Khiên Mạch, sau đó Lam
Khiên Mạch nhìn Tạ Sương Sương một cái liền không nói tiếng nào tiến vào phòng
tắm. Nhìn bóng dáng xích loả của nàng, Ngôn Thanh Hạm nhíu mày không hiểu vì
sao cô lại bởi vì Lam Khiên Mạch bị Tạ Sương Sương nhìn thấy thân thể mà sinh
khí.
Hết Chương
17



0 nhận xét:
Đăng nhận xét