YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 16

Chương 16
Editor: YUI

Thời gian im lặng như nước, hai khoả đồng thể giao triền cùng một chỗ sớm đã đầm đìa mồ hôi, trên làn da che kín một lớp mồ hôi tinh mịn. “Lam Khiên Mạch… Đủ…”. Âm thanh lo lắng suy yếu từ đỉnh đầu truyền đến, trong đó còn mang theo run rẩy đang cực lực khắc chế, tuy rằng hơi thở có chút suy yếu nhưng vẫn có thể nghe được thái độ không thể nghi ngờ bên trong. Thu hồi chiếc lưỡi bởi vì dùng lực quá sức mà có đôi chút lên men, Lam Khiên Mạch tựa đầu tìm nơi ẩm ướt làm cho nàng lưu luyến.
“Thanh Hạm, làm sao vậy?” Lam Khiên Mạch nhẹ giọng hỏi, giờ khắc này cánh môi của nàng vẫn còn lây dính chất lỏng trong suốt, ở trước ngọn đèn phản chiếu ra vẻ phá lệ dâm mĩ, Ngôn Thanh Hạm chỉ dùng dư quang liếc nhìn một cái liền không tự chủ đỏ mặt. “Đừng tiếp tục nữa.” Cô bỏ xuống một câu liền nằm ngã trên sofa, mặc dù rất muốn đi đến phòng tắm rửa sạch thân thể, nhưng hai chân bởi vì quỳ lâu nên không thể nhúc nhích được, nếu cậy mạnh đứng lên chỉ sợ làm cho Lam Khiên Mạch nhìn thấy lại chê cười.
 “Vừa rồi thoải mái không?” Nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm không muốn tiếp tục nữa, Lam Khiên Mạch nằm trên người cô, vuốt ve đối phương bởi vì vừa mới tới đỉnh núi mà bụng có chút run rẩy. “Cô nói xem?” Ngôn Thanh Hạm cũng không trực tiếp trả lời, nói cho cùng, cô vẫn la một nữ nhân rụt rè, không thể giống như Lam Khiên Mạch mỗi ngày đều đem dục vọng cùng mấy chữ như thế đặt trên miệng như vậy.
“Tôi nghĩ, Thanh Hạm nhất định thoải mái, nếu không sẽ không cho tôi nhiều dịch lưu như vậy.” Lam Khiên Mạch mặt không đỏ tâm không khiêu nói, cuối cùng còn không quên liếm liếm môi. Nhìn bộ dáng như thế của nàng, Ngôn Thanh Hạm có chút buồn bực, lại không biết như thế nào phản bát, cuối cùng chỉ có thể nhắm lại hai mắt bổ sung thể lực, để mắt không thấy tâm không phiền.
“Thanh Hạm mệt sao?” Lam Khiên Mạch phun ra nhiệt khí bên tai, Ngôn Thanh Hạm bất vi sở động (1) vẫn như cũ nằm trên sofa giống như đang ngủ. Đối mặt với sự làm ngơ của cô, Lam Khiên Mạch cũng không bắt cô để ý đến mình nữa, chỉ vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô, gương mặt trầm tĩnh, chiếc cổ dài, bộ ngực cao đẹp, cuối cùng vẫn dừng lại tại địa phương còn có chút nóng ướt kia.
(1): không động đậy, không bị thuyết phục
“Lam Khiên Mạch, đừng quá phận.” Mặc dù không trực tiếp cự tuyệt, giọng điệu lại không rõ ràng mạnh yếu, nghe xong lời Ngôn Thanh Hạm nói, Lam Khiên Mạch cũng không lập tức dời tay đi, lấy tay che lại nơi nào đó giống như người mẹ bảo vệ đứa nhỏ của mình. “Cô có thể lấy tay ra được không?” Ngôn Thanh Hạm có chút không được tự nhiên nói, dù sao đó cũng là nơi tư mật nhất của nữ nhân, Lam Khiên Mạch cứ như vậy vuốt ve, ngay cả khi không nhúc nhích, không ấn vào đi nữa nhưng cũng làm cho cô có chút khó chịu.
“Thanh Hạm thẹn thùng .” Vì bề rộng của sofa có hạn, nên hai người nằm gần nhau hơn, cơ hồ có thể dùng từ gần sát nhau để hình dung. Chẳng sợ Ngôn Thanh Hạm vừa động ánh mắt đang bị mí mắt che khuất cũng đều có thể bị Lam Khiên Mạch nhìn đến nhất thanh sở thị, huống chi ngay trước khuôn mặt trắng nõn chỉ cần dùng mắt thường là có thể thấy được tốc độ chuyển từ trắng sang hồng.
“Nếu có người sờ cô như vậy, cô cũng sẽ cảm thấy không được tự nhiên.”
Ngôn Thanh Hạm muốn đẩy tay Lam Khiên Mạch ra, lại không nghĩ rằng tay bị đối phương gắt gao cầm lấy, tiện đà bị cưỡng chế đặt tại nơi tu nhân nào đó. Dòng nhiệt lưu ẩm ướt làm đầu ngón tay nóng rực, Ngôn Thanh Hạm trợn mắt nhìn người đang nằm úp sấp trên mình, còn mang theo khuôn mặt ửng hồng Lam Khiên Mạch. Cái ửng hồng này cũng không phải do thẹn thùng mà ra, mà do dục vọng sinh ra xao động.
“Cô…”
“Thanh Hạm, tôi cũng không có thẹn thùng nha, hơn nữa, tôi còn thực sự hưởng thụ vuốt ve của cô. Đây là lần đầu tiên cô sờ vào loại địa phương này phải không? Thực may mắn, cô đem lần đầu tiên cho tôi rồi.”
“Lam Khiên Mạch, tôi cũng không nghĩ muốn…”
“Hư… Tôi biết, cô cũng không nghĩ muốn chạm vào tôi, nhưng mà tôi nghĩ muốn cô chạm vào tôi.”
“Cô thật sự là…” Ngôn Thanh Hạm nói tới đây liền không nói câu nào nữa, cô có chút không biết làm sao nhìn ánh mắt mê ly của Lam Khiên Mạch, hoàn toàn không rõ đối phương muốn làm gì. “Chạm một tí được không? Đối với tôi như tôi đối với cô vậy.” Ngón tay bị bàn tay nọ kéo lấy đặt tại nơi tư mật, Ngôn Thanh Hạm như con rối tuỳ ý để Lam Khiên Mạch khống chế, dùng đôi mắt khó hiểu cùng biểu tình vô tội làm cho cô nhìn thấy tựa như đứa con nít cái gì cũng không hiểu.
 “Ân…” Điểm mẫn cảm bị kích thích, Lam Khiên Mạch nhẫn nại không được hừ nhẹ một tiếng. Nàng mỉm cười nhìn Ngôn Thanh Hạm dưới thân khó có được ngây ngốc, không tự giác hiện ra ánh mắt nhu hoà. Đúng như trong lòng suy nghĩ, nữ nhân này bề ngoài cường thế lúc trước cũng chỉ là nguỵ trang mà thôi. Nàng chưa bao giờ nghĩ cô cùng mình sẽ phát sinh quan hệ thân thể lần thứ hai, mà vừa rồi ỡm ờ đã bị nàng đưa lên đỉnh núi cũng hoàn toàn không nằm trong phạm vi dự tính của nàng.
Lam Khiên Mạch cảm thấy nữ nhân như Ngôn Thanh Hạm thật sự rất khó gặp, sống trong xã hội cởi mở hiện này, nữ nhân cùng nam nhân vì tìm kiếm khoái hoạt mà số lần phát sinh 419 không hề ít. Nhất là kiểu tiểu thư giàu có như Ngôn Thanh Hạm, các nàng chỉ cần vẫy tay sẽ có vô số nam nhân vĩ đại lẫn nữ nhân thư phục dưới thân các nàng. Ai có thể tượng tượng rằng nữ nhân vĩ đại như Ngôn Thanh Hạm thậm chí ngoại trừ hôn ra, cô vẫn còn là xử nữ?
Nếu có ai nói với Lam Khiên Mạch như vậy, nàng tuyệt đối cho rằng đối phương đang cùng mình kể chuyện vui nào đó, mà ông trời lại cố tình để nàng gặp được một người như vậy. Theo phương diện nào đó mà nói, Ngôn Thanh Hạm là một nữ nhân hoàn mỹ đến nổi không gì so sánh được. Nếu không phải vì đối với nam nhân sợ hãi, chỉ sợ cô đã sớm cùng chồng của mình hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn, căn bản không tới phiên nàng gặp được.
Chính là vận mệnh luôn an bài ra những việc trùng hợp đến như vậy. Ngôn Thanh Hạm vốn tính lãnh đạm, còn mang chứng bệnh sợ nam nhân cực kỳ nghiêm trọng. Cô không thể nhìn cơ thể trần trụi của nam nhân, càng không thể cùng nam nhân tiếp xúc thân mật, nhưng đối với nữ nhân như mình lại không chút bài xích nào. Có lẽ, Ngôn Thanh Hạm từ nhỏ chính là thích nữ nhân, chỉ là cô không phát hiện ra mà thôi.
“Đủ rồi, Lam Khiên Mạch, rời khỏi người tôi.” Ngôn Thanh Hạm đỏ bừng mặt không mang một chút dấu hiệu chuyển trắng nào, ngược lại càng ngày càng hồng nhuận đến mê người. Nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của cô, Lam Khiên Mạch có ý đồ xấu sao có thể dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy đây? “Thanh Hạm…Người ta vẫn còn chưa có đủ, tôi muốn cô…cho tôi.”
Âm thanh khàn khàn mị hoặc mê người, phả nhiệt khí vào bên tai làm cho cơ thể Ngôn Thanh Hạm không tự chủ được mà run rẩy, nhìn đôi mắt mang khẩn cầu của Lam Khiên Mạch, cảm giác được địa phương thần bí dưới thân của nàng càng ngày càng ẩm ướt, có lẽ cô gái này quả thật đã rất muốn yêu.
“Vậy cô làm đi.” Ngôn Thanh Hạm nói xong, lại đem ánh mắt nhắm lại như mang bộ dáng đang chờ người đến xâm lược. Cô đơn thuần cho rằng Lam Khiên Mạch muốn nói chỉ cần mình đặt tay vào nơi đó của nàng cũng không cần phải làm thêm việc gì khác nữa.
“Thanh Hạm thật sự là hảo đáng yêu.” Tiếng cười thanh thuý sang sảng khiến cho Ngôn Thanh Hạm nghe được có chút hoảng thần, cô mở to mắt  liền nhìn thấy cả người Lam Khiên Mạch cuộn thành một khối cười, phía sau lưng hơi khom lại, lộ ra xương cốt có thể nhìn thấy rõ ràng.
“Cô cười cái gì?” Ngôn Thanh Hạm nghi hoặc nói, cô không biết mình đã làm gì khiến cho người khác phải bật cười.
“Không có gì, tôi chỉ là cảm thấy Thanh Hạm thực đáng yêu mà thôi, chúng ta, nghỉ ngơi được không?”.
“Nghỉ ngơi có thể, nhưng cô phải đứng lên cho tôi đi tắm rửa, ra khỏi phòng này đối diện có một phòng khách, cô đêm nay có thể ngủ ở đó.”
“Cứ như vậy ngủ không thể sao? Tôi không còn sức lực để cử động.”
“Không được, tôi cần phải…”
“Thanh Hạm, tôi mệt mỏi quá.”
Lời nói cự tuyệt của Ngôn Thanh Hạm liền bị bóp chết trong nôi, cô nhìn Lam Khiên Mạch đang nằm úp sấp trên người mình không chịu lên tiếng lại đang gắt gao nhíu mày. Cô biết người này rất mệt mỏi, vừa rồi vốn còn sốt, kết quả còn làm việc này, cho dù là người bình thường cũng không chịu nổi, huống chi là kiểu người Lam Khiên Mạch nhìn qua như ma ốm như thế nào có thể khoẻ mạnh được. Chỉ là Ngôn Thanh Hạm thật sự không thể chịu được việc ngay cả tắm cũng không tắm rửa mà cứ như vậy ngủ trên sofa cho dù sofa nhà cô khá lớn lại rất sạch sẽ cũng không lạnh đi nữa.
“Lam Khiên Mạch, cô muốn ngủ sofa thì ngủ, nhưng tôi muốn ngủ trên giường.” Ngôn Thanh Hạm nói xong muốn đẩy Lam Khiên Mạch ra, ai ngờ đối phương giống như bạch tuột cuốn lấy, còn dùng hai chân kẹp chặt cô lại. Xúc cảm ẩm ướt trên đùi làm cho Ngôn Thanh Hạm hơi nhíu mày, muốn động đậy lại sợ đụng phải vị trí không nên đụng. Cô gái này thật sự không có chỗ nào kiêng kị hay sao? Chẳng lẽ ướt như vậy ngủ không khó chịu sao?
“Thanh Hạm, cứ như vậy ngủ không tốt sao?” Em chỉ muốn ôm chị mà thôi.
Nghe lời khẩn cẩu ngắn gọn như vậy, Ngôn Thanh Hạm vốn hạ quyết tâm lại có chút xao động. Cô đem bộ dáng buồn ngủ cùng gương mặt tái nhợt của Lam Khiên Mạch nhìn vào trong mắt, cuối cùng chỉ có thể bắt đặc dĩ cảm thán một hơi, nắm lấy chiếc chăn bên cạnh đắp lên người mình cùng nàng, chậm rãi nhắm hai mắt lại.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đèn phòng đang mở dần dần êm dịu lại. Mặc dù nằm trên sofa rất khó chịu, dù sao đã mệt mỏi cả ngày, Ngôn Thanh Hạm hô hấp rất nhanh đều đặn, hiển nhiên đã tiến vào mộng đẹp. Đây là lần đầu tiên Lam Khiên Mạch nhìn thấy bộ dáng đang ngủ của Ngôn Thanh Hạm, nữ nhân ngày thường quá mức vĩ đại này cho dù thời điểm đang ngủ đi nữa vẫn như cũ từng giây đều duy trì vẻ tao nhã.
Nhìn thấy hai mắt đẹp của cô an nhàn mềm nhẹ nhấp nháy, cánh môi hé mở làm lộ ra hàm răng chỉnh tề kết hợp cùng khuôn mặt bóng loáng mang theo biểu cảm đặc hữu thoả mãn khi ngủ, bởi vì được bảo dưỡng tốt, cho dù quan sát ở cự ly gần như vậy cũng không thấy một nếp nhăn nào, căn bản đoán không ra Ngôn Thanh Hạm đã là nữ nhân 28 tuổi.
Như vậy nhìn, Lam Khiên Mạch có chút si mê, nhẹ tay nhẹ chân bước xuống sofa, đi vào phòng tắm cầm một chiếc khăn mặt giúp Ngôn Thanh Hạm lau rửa cơ thể. Tuy rằng ngoài miệng nói cứ như vậy ngủ nhưng bản thân nàng cũng là người có chút khiết phích, cho dù Lam Khiên Mạch có thể hồ đồ đi ngủ như vậy cũng không nhẫn tâm để cho Ngôn Thanh Hạm cùng mình chịu khổ. (nguyên văn: cùng mình chịu tội)
Lần đầu tiên ngủ trên sofa có chút không thoải mái còn bị Lam Khiên Mạch quấy rầy, Ngôn Thanh Hạm giật giật thân thể, hơi hơi nhíu mày lại. Nhìn thấy bộ dáng khó chịu của cô, Lam Khiên Mạch nhanh tay dùng khăn lau cơ thể của mình sau đó lần nữa nằm lại sofa. Nàng đem cánh tay của mình đặt dưới cổ Ngôn Thanh Hạm, đem cả người cô ôm vào trong lòng.
Có đệm bằng thịt người như vậy hiển nhiên làm cho Ngôn Thanh Hạm thoải mái rất nhiều, chân mày đang nhăn cũng ẩn nấp không thấy. Cô vô thức dùng đầu cọ cọ vào cằm của Lam Khiên Mạch, rồi lại cọ cọ vào bả vai nàng, cuối cùng vùi đầu vào giữa ngực của đối phương mới không động đậy nữa. Nhìn hành động đáng yêu như vậy, Lam Khiên Mạch cười sủng nịnh, nhẹ nhàng hạ một nụ hôn giữa ngạch gian của cô.
“Thanh Hạm, ngủ ngon.”

Hết chương 16

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More