Chương 52
Editor: YUI
Nữ nhân ngoại quốc sau khi rời đi, người của
Cục cảnh sát cũng đúng hẹn đến. Ở phía xa, Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế liền
thấy một chiếc xe màu trắng đen pha xanh làm chủ đạo, đèn đỏ phía trên nóc chiếu
qua chiếu lại, chiếc xe cảnh sát chạy nhanh hướng các nàng mở ra.
“Tiểu Nhuế, ngượng ngùng, vừa rồi Cục cảnh
sát có một chút việc, nên tôi tới trễ.” Xe cảnh sát đậu trước mặt hai người,
ngoài ý liệu, người đến đón các nàng chính là Hoắc Vũ mà Quý Duyệt Phong vô
cùng chán ghét. Nghĩ đến lần trước Lê Á Lôi khi dễ nàng, lúc ấy nam nhân này nắm
tay Tần Nhuế không cho cô đến bên nàng, lại còn nhìn thấy hắn thân thiết kêu tên
Tần Nhuế. Quý Duyệt Phong hận không thể cắn một ngụm, biến thành tiểu cẩu chạy
tới đem Hoắc Vũ cắn chết.
Không đúng! Phải biến thành tiểu miêu bắt hắn
đùa giỡn cho đến chết, huống chi cắn tên ghê tởm Hoắc Vũ này, Quý Duyệt Phong
thục nữ như nàng không cần phải làm như vậy a!
“Ân, lên xe đi.” Tần Nhuế lãnh đạm trả lời,
khiến Quý Duyệt Phong tâm tình nhất thời tốt lên không ít, biểu tình cũng mang
vài phần đắc ý. Hai người một trước một sau ngồi trên xe, Quý Duyệt Phong vốn
nghĩ muốn kéo Tần Nhuế cùng mình ngồi chung ở phía sau. Ai ngờ lúc nàng định mở
miệng, liền thấy Hoắc Vũ mở cửa xe kế bên tài xế, bộ dáng cung thỉnh Tần Nhuế
ngồi vào.
Dù sao cũng là bằng hữu, đối mặt với sự chiếu
cố của Hoắc Vũ, Tần Nhuế cũng không muốn xấu hổ cự tuyệt, liền ngồi xuống. Quý
Duyệt Phong nhìn thấy nữ nhân nhà mình cứ như vậy bị Hoắc Vũ dẫn ra ghế trước,
còn nàng thì cô đơn một người ngồi phía sau, nội tâm nhất thời trở nên vô cùng
mất mát.
Khai hướng chạy đến cục cảnh sát, không biết
có phải do ghét bỏ thế giới này quá ít carbon diocid hay do Quý Duyệt Phong
nàng tâm tình không tốt, chỉ có mỗi Hoắc Vũ từ lúc khởi động xe đến giờ đều mở
miệng nói chuyện cùng Tần Nhuế ngồi bên cạnh, mà đối với lời nói của hắn, Tần
Nhuế tuy rằng không muốn trả lời nhưng vẫn lễ phép hồi đáp có lệ vài câu.
Trong xe cũng chỉ thấy mỗi Hoắc Vũ cao hứng
phấn chấn cùng Tần Nhuế không ngừng trò chuyện. Tần Nhuế một bên xấu hổ muốn chấm
dứt đề tài, một bên thì có lệ đáp lại. Còn người phía sau, Quý Duyệt Phong nhất
thời trương khuôn mặt đen không thể đen hơn, oán niệm không thể oán niệm hơn.
Thật vất vả mới đến cục cảnh sát, Quý Duyệt
Phong vội vàng đẩy cửa xe đi xuống, để tránh nghe Hoắc Vũ nói lời ghê tởm nào nữa.
Tốc độ kia tuyệt đối có thể dùng từ nhanh như chớp để hình dung. Ai ngờ nàng vừa
mới bước ra, Hoắc Vũ liền lập tức theo nàng ra khỏi xe, lấy ra một khẩu súng thẳng
tắp nhắm ngay vào đầu nàng, như có thể nổ súng bất kỳ lúc nào.
“Ngươi định làm gì?” Trong lòng vốn bất mãn rốt
cục lúc này cũng đến giới hạn, Quý Duyệt Phong thu hồi nụ cười trên mặt, lạnh
lùng hỏi. Giờ khắc này, cho dù mang trên đôi giày cao ba phân của Tần Nhuế, Quý
Duyệt Phong vẫn thấp hơn Hoắc Vũ một cái đầu. Tầm mắt nhìn thấy khẩu súng thẳng
tắp nhắm ngay vào đầu mình, chỉ là đối mặt với tình huống xấu như vậy Quý Duyệt
Phong trên mặt vẫn không tỏ ra một chút sợ hãi hay kinh hoàng nào.
Nhìn thấy đối phương biểu hiện như vậy, khiến
cho Hoắc Vũ có chút xấu hổ. Dù sao, người không sợ cái chết trên thế giới này thật
sự rất ít thấy.
“Trọng phạm số 8005 Quý Duyệt Phong, mọi hoạt
động của cô ở ngoài ngục giam đều phải bị Tần ngục trưởng cùng cảnh sát dùng thế
lực không chế. Tôi khuyên cô đừng có ý đồ chạy trốn hay hành động cân não nào,
trên cổ tay của cô là thiết bị định vị do Cục nghiên cứu khoa học quốc gia cùng
Cục hiệp trợ phá án phát minh ra.”
“Nếu cô có ý định bỏ nó đi, hay muốn chạy trốn
sự quản chế của cảnh sát và giám ngục trưởng, thiết bị sẽ phát ra tín hiệu cảnh
báo, tự động tiến hành truy nã cô. Nếu trong vòng 24 giờ cô không xuất hiện
trong tầm mắt của chúng tôi, bên trong có cài đặt chất nổ, nó sẽ tự phát nổ.”
“Ha ha…” Nghe Hoắc Vũ nói xong, Quý Duyệt
Phong thản nhiên cười. Nụ cười này bao hàm rất nhiều ý tứ, trừ bỏ khinh thường
còn mang theo một chút thất vọng. Nhìn thấy nàng như vậy, Tần Nhuế trong lòng
mang theo một trận khó chịu. Vì thế bước nhanh đến bên cạnh Hoắc Vũ, đem súng
đang nhắm ngay Quý Duyệt Phong ra. “Hoắc Vũ, không sao cả, nàng chỉ bị một chút
say xe nên mới nhanh chống xuống xe mà thôi. Tin tôi, nàng không đào tẩu đâu, lại
càng không muốn cân não gì cả. Về sau, đừng tuỳ tiện đem những thứ nguy hiểm ra
như vậy nữa, cảnh sát giết người cũng không phải không sai luật pháp.”
Tần Nhuế ngữ khí tuy rằng bình thản, nhưng
bên trong thiên vị ai đó, nghe qua cũng hiểu rõ. Nhìn cô cùng Quý Duyệt Phong
sóng vai bước vào Cục cảnh sát, Hoắc Vũ hậm hực đem khẩu súng bỏ vào trong túi,
trong lòng đối với Quý Duyệt Phong càng phòng ngừa cùng chán ghét. Nữ nhân này có thể làm Tần Nhuế người luôn
không thích thân cận với ai chiếu cố nàng như vậy, tâm tư cùng thủ đoạn thật
không hề đơn giản.
Ba người bước vào cục cảnh sát, đây là lần đầu
tiên Tần Nhuế cùng Quý Duyệt Phong đến nơi này vì thế phải nhờ Hoắc Vũ dẫn đường
cho các nàng. Nhìn cảnh viên đi ngang hướng Hoắc Vũ chào hỏi, Quý Duyệt Phong xem
thường ra vẻ không thấy, một bên Tần Nhuế nghĩ địa vị của Hoắc Vũ tại Cục cảnh
sát quả nhiên không đơn giản. Tựa hồ quan hệ giữa đồng nghiệp lẫn năng lực đều
được đánh giá cao.
Do Cục hình sự luôn phụ trách những nhiệm vụ
nguy hiểm và khẩn cấp vì thế văn phòng của họ được xây dựng ở lầu một. Phải
trái đều là một văn phòng độc lập, Hoắc Vũ đẩy cửa đi vào, xuất hiện ngay tầm mắt
chính là một gian phòng rộng lớn sáng ngời, diện tích phòng khá lớn.
Trước mặt là một bảng đen ghi đầy loại loạn
thất bát tao số liệu. Chung quanh là ghế ngồi còn có một ít đồ ăn vặt. Trừ bỏ một
gian phòng miễn cưỡng có thể gọi là phòng họp gì đó ra, kế bên gian phòng còn
có liên tiếp nhiều phòng nhỏ. Tần Nhuế mơ hồ có thể đoán được nơi này có lẽ
chính là phòng họp chính của đội hình sự. Còn các phòng nhỏ khác có thể là nơi
dành cho đội viên nghỉ ngơi hoặc làm nơi làm việc riêng biệt.
“Ha ha, Tiểu Nhuế ngượng ngùng, gần đây công
tác khá bận rộn, cho nên không có thời gian thu dọn nơi này. Cô trước ngồi đợi
Cục trưởng đến cùng các người bàn giao lần phá án sắp tới.” Hoắc Vũ ngượng
ngùng thu thập mớ hỗn độn trong phòng, một bên Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế
tìm chỗ tương đối có vẻ gọn gàng để ngồi.
Có nhiều khi tần suất làm việc của cảnh sát rất
nhanh. Mới một lúc Hoắc Vũ vừa nhắc Cục trưởng thì Cục trưởng liền xuất hiện
trước mặt các nàng. Từ cửa đẩy ra, ba người hướng tới trước cửa, nhìn thấy bảng
tên ghi Tổng cục trưởng Cục cảnh sát Lương Đông Bằng.
Hắn năm nay 45 tuổi, từ 39 tuổi đã trở thành
Tổng cục trưởng Cục cảnh sát tại X Thị, đã nhận chức được 6 năm. Không chỉ có
lý lịch phong phú, suy nghĩ lẫn thân thủ đều linh hoạt không suy giảm. Nghe nói
hắn trước vốn có cơ hội trở thành bộ đội đặc chủng, nhưng bởi vì một lần bị
thương ngoài ý muốn ở chân, di chứng không dứt, mới lui làm một gã cảnh sát.
Phía sau hắn còn có hai nữ sinh đi theo. Một
người dáng cao gầy mặc áo thể thao màu trắng cùng quần bò màu lam, kết hợp giày
thể thao màu trắng. Mái tóc đen dài đơn giản cột thành tóc đuôi ngựa phía sau đầu,
nhìn qua thập phần năng động. Nếu không phải nàng lộ ra rõ ràng đôi mắt thâm trầm
lão luyện, có lẽ ai đó khi nhìn vào nàng đều nghĩ nàng là sinh viên vừa mới tốt
nghiệp đại học.
Mà nữ sinh còn lại, thoạt nhìn so với nàng nhỏ
hơn nhiều. Cái nhỏ này không chỉ biểu hiện qua vóc dáng mà còn biểu hiện trong
chính con người nàng. Nữ sinh này vóc dáng không cao, có lẽ chưa đến 1m6. Mái
tóc đen dài không mang bất kỳ thứ gì phân tán ra sau lưng, tóc mái cơ hồ che đi
hai mắt của nàng. Chỉ nhìn thấy khuôn mắt trắng nõn không mang chút biểu tình
nào, thậm chí lộ ra vài phần tĩnh mịch, giống như đứa nhỏ khả ái dễ nhìn, lại
luôn luôn mang theo vài phần cảm giác quỷ dị. (Cực phẩm tiểu la lị a haaha)
“Cục
trưởng hảo !” Nhìn thấy Tổng cục Cục cảnh sát đại giá quang lâm, Hoắc Vũ vội
vàng đứng dậy cúi chào Lương Đông Bằng. Còn Tần Nhuế cùng Quý Duyệt Phong không
phải là cấp dưới của hắn, cũng chỉ ngồi một chỗ gật đầu lễ phép.
“Thật có lỗi để Tần Ngục Trưởng chờ lâu. Vừa
rồi trên đường xảy ra chút việc nên mới chậm trễ. Như vậy chúng ta không cần
nói thêm nữa, trực tiếp vào chủ đề chính vậy. Tôi hôm nay muốn các vị đến đây hẳn
các vị hiểu được là chúng ta đều có chung mục đích. Chính là vì chính nghĩa, vì
phá án.”
“Thuốc phiện từ xưa đến nay đều gây hại đến
thân thể khoẻ mạnh của con người, có trăm hại lại không có lợi. Mà hiện nay, xã
hội phát triển, tỉ lệ tiêu thụ thuốc phiện càng ngày càng nhiều, khiến nhiều hắc
bang được thành lập cùng một ít kẻ xuất xuất hiện. Mục đích của chúng ta chính
là truy bắt khối u ác tính của xã hội, bắt họ chịu sự trừng phạt.”
“Tôi ở đây có tài liệu chủ yếu về nghi phạm số
một Ngô Nam cùng một ít tư liệu Ngô gia. Trọng phạm số 8005, nhiệm vụ hàng đầu
của cô lần này chính là hiệp trợ cảnh sát tìm nơi tổ chức giao dịch thuốc phiện,
khi nào và ở đâu tiến hành giao dịch. Sau đó truy bắt nghi phạm Ngô Nam quy
án.”
Lương Đông Bằng mặc dù cùng Quý Duyệt Phong
nói chuyện, nhưng ánh mắt của hắn chưa bao giờ dừng ở trên người đối phương.
Tuy rằng nói Quý Duyệt Phong hiệp trợ phá án nhưng rõ ràng hắn như thủ trưởng
ra lệnh cho cấp dưới, tuyệt đối không được cự tuyệt.
Tần Nhuế không lên tiếng bước lên lấy xấp tài
liệu thật dày, bên trong ghi toàn bộ tư liệu của Ngô gia cùng Ngô Nam từ khi
sinh ra cho đến bây giờ. Ngô Nguyên Bình là chủ của Ngôn gia, là phụ thân của
Ngôn Nam cùng ca ca của hắn Ngô Tuấn. Hai huynh đệ này được nữ nhân tên Lục
Trăn sinh ra.
Năm đó, Ngô Nguyên Bình cũng chỉ là một tên
côn đồ hắc bang không có tiếng tăm gì, cả ngày vô tích sự đi trộm vặt, hay thu
phí bảo hộ. Một kẻ vô vi tiểu tốt tầm thường như vậy lại ngoài ý muốn gặp được
tiểu thư nhà giàu tên Lục Trăn, hai người nhanh chống rơi vào bể tình, hơn nữa
sau tình một đêm sinh ra Ngô Tuấn.
Ngô Nguyên Bình là một tên côn đồ, không cha
không mẹ, cũng không có nghề nghiệp đứng đắn. Mặc kệ hắn cưới ai, hoặc sinh hoặc
tử, cũng chưa người nào quản hắn. Nhưng Lục Trăn thì khác, phụ thân của nàng
lúc bấy giờ là một đại lão tiếng tăm lừng lẫy. Tuy rằng không hy vọng nữ nhi gả
cho một gia đình giàu có nhưng cũng không thể chấp nhận nữ nhi của mình cùng một
tên hỗn đản ở chung một chỗ. Vì thế hai người liền bị phụ thân của Lục Trăn ép
buộc chia rẽ nhưng tình yêu có thể khiến cho người nhát gan trở nên dũng cảm
không sợ hãi. Ai cũng không nghĩ rằng một đại tiểu thư từ nhỏ có cuộc sống an
nhàn sung sướng như Lục Trăn thế nhưng nguyện ý cùng Ngô Nguyên Bình rời đi,
chính xác hơn là bỏ trốn.
Hai người bỏ trốn cũng chạy không thoát liền
bị bắt trở về. Lúc này phụ thân Lục Trăn cho Ngô Nguyên Bình một cơ hội. Cho hắn
ở Lục Thị làm việc, nếu có thể đáp ứng được yêu cầu của phụ thân Lục Trăn liền
cho phép cả hai ở chung một chỗ. Cuối cùng sau ba năm, Ngô Nguyên Bình thực hiện
được. Mà phụ thân Lục Trăn cũng thành toàn cho hai người, sau một năm kết hôn
sinh ra đứa con thứ hai tên Ngô Nam. Một bước lột xác thành phượng hoàng, khiến
cho bằng hữu của Ngô Nguyên Bình kinh ngạc không thôi.
Phụ thân Lục Trăn sau khi chết, Ngô Nguyên Bình
cũng thành công tiếp quản Lục Thị. Hắn bắt đầu buôn bán một ít thuốc phiện, lần
đầu làm liền không thể vãn hồi, không quay đầu lại được. Tổng kết mà nói, Ngô
Gia cùng Quý Gia lớn nhỏ bất đồng. Bởi vì Ngô Gia trước Bạch sau Hắc, còn Quý
Gia chính là trước Hắc sau Bạch.
Ngô Nguyên Bình buôn lậu thuốc phiện càng
ngày càng lớn. Lục Trăn biết Ngô Nguyên Bình làm chuyện phạm pháp, một lần
khuyên can liền bị đối phương bỏ mặc, cuối cùng tích uất thành tật, ra đường bị
xe đụng phải, điều trị không thành công mà tử vong. Từ đó Ngô Nguyên Bình buông
xuống hết thảy mọi thứ, chuyên tâm dưỡng lão. Còn Ngô Gia trở thành chiến trường
tranh đoạt gia sản của Ngô Nam cùng Ngô Tuấn.
Xem xong tư liệu, Tần Nhuế gắt gao nhíu mày.
Mấy năm qua, huynh đệ Ngô Gia tranh quyền đoạt lợi, nhìn như thể cả hai đang cạnh
tranh giằng co nhưng cũng không làm suy yếu thế lực của Ngô Gia, mà ngược lại
càng khiến bọn họ cường đại hơn. Ngô Tuấn chủ yếu buôn lậu thuốc phiện trong nước.
Còn Ngô Nam càng lợi hại hơn, buôn lậu thuốc phiện phạm vi ra khỏi ngoài nước.
Hai huynh đệ này, tùy tiện so sánh mà nói đều
là người rất khó đối phó, càng đừng nói đến hiện tại, cứ xem như thường ngày
không hoà thuận nhưng khi đối mặt với cảnh sát cũng sẽ đứng chung một chiến tuyến.
Vì thế, tuy lần này mục tiêu chủ yếu của bọn họ là Ngô Nam nhưng khi đối phó
chính là toàn bộ Ngô Gia. Loại nhiệm vụ khó khăn này, cảnh sát cư nhiên bắt một
mình Quý Duyệt Phong đi làm, hiển nhiên biến nàng trở thành kẻ chết thay!
“Lương cục trưởng, tha lỗi cho tôi mạo muội hỏi.
Các người lần này tìm Quý Duyệt Phong, rốt cuộc muốn nàng làm gì? Tôi không cho
rằng, đối với một đại gia tộc cường đại như vậy, chỉ bằng một mình nàng có thể
dễ dàng đánh bại.” Tần Nhuế bất mãn nghi ngờ, cầm tư liệu trên tay bởi vì phẫn
nộ cùng khẩn trương mà thấm đẫm mồ hôi.
Nàng thật sự nghĩ không ra, cảnh sát đến tột
cùng xem mạng người thành cái gì, đem Quý Duyệt Phong trở thành cái gì. Rõ ràng
nhiệm vụ nguy hiểm như vậy, bọn họ không đi tìm cảnh sát chuyên nghiệp, mà lại
muốn Quý Duyệt Phong mạo hiểm làm. Tần Nhuế không muốn để Quý Duyệt Phong thực
hiện loại nhiệm vụ này, thậm chí không muốn nhìn thấy nàng chịu một chút tổn
thương nào.
Rõ ràng, nữ nhân này cần được trân trọng.
Hết chương 52



0 nhận xét:
Đăng nhận xét