Chương 2
Editor: YUI
“Nữ nhân, muốn cao triều sao?”
Nghe xong câu hỏi, Ngôn Thanh Hạm không biểu lộ
một chút bối rối nào, mặt cô không chút thay đổi đứng tại chỗ, dùng ánh mắt lần
nữa cẩn thận đánh giá nữ nhân trước mặt. Nàng có một mái tóc dài, dáng người rất
đẹp, rõ ràng mình cùng nàng đều cùng chung giới tính, vì cái gì lại nói ra loại
việc như thế? “Tiểu thư, mong cô tự trọng.” Ngôn Thanh Hạm không dấu vết né
tránh nữ nhân đang cầm tay mình, chuẩn bị rời đi, chỉ sau một bước, thân thể
liền bị đối phương hung hăng nắm lấy, đem cô níu lại.
Nữ nhân vốn không thích cùng người xa lạ tiếp
xúc như Ngôn Thanh Hạm khi bị người khác hành động như vậy khiến trong lòng cô
phát hoả nhưng trên mặt vẫn như cũ bình tĩnh tự nhiên không biểu hiện một chút
bất mãn hay uất giận nào. “Tự trọng? Nếu cô thật muốn người khác tôn trọng thì
sẽ không đi đến nơi này. Người đến nơi này đều là đến tìm thú vui.”
Lời nói ái muội của nữ nhân trước mặt đủ làm
cho Ngôn Thanh Hạm nhanh chóng hiểu ra vấn đề, nàng nhìn người xung quanh đi ra
đi vào, bên trong có cả nam lẫn nữ, có già có trẻ, đều mặc trang phục gần giống
phong cách cổ trang như nữ nhân này. Ngẫu nhiên cũng nhìn thấy những người
không thuộc nơi này tiến vào, từ người ăn mặc thời thượng đến những người ăn
mặc hời hợt.
Ngay sau đó liền nghĩ ngay đến tên của nơi này
cùng nữ tiếp viên vừa nãy biểu hiện nụ cười thâm sâu. Ngôn Thanh Hạm cảm thấy
mình quả thật đã trúng quỷ kế đen tối của bạn thân cô, nên mới đến nhầm địa
phương này. Đây làm sao có thể là trung tâm trị liệu tâm lý? Rõ ràng là treo
đầu dê bán thịt chó, đánh văn nhã cờ hiệu, làm chuyện không đứng đắn.
“Vị tiểu thư, cô vui lòng buông tay, hẳn là tôi
đến nhầm địa phương. Tôi cũng không giống như người của các người.”
“Haha, người của chúng tôi như thế nào? Xưa nay
đều nghe nói Ngôn gia đại tiểu thư là một người khiêm tốn, đối với người ngoài
nho nhã lễ độ, không nghĩ đến đây lại nói những lời nói không tốt lành như
thế.”
“Nếu không phải tiểu thư cô vô lễ trước, Thanh
Hạm vừa nãy cũng sẽ không thất lễ.” Đối với nữ nhân châm chọc khiêu khích như
thế Ngôn Thanh Hạm vờ như không thấy, đối đáp không mang theo một tia kiêu ngạo
hay siểm nịnh.
“Nói cho tôi biết, cô muốn gì? Nam nhân, nữ
nhân? Hay là tôi?” Lúc này nữ nhân nọ trở về với đề tài ban đầu, cảm giác nàng
nắm tay mình càng mạnh, Ngôn Thanh Hạm không khỏi vươn tay chống cự đối phương
tới gần. “Tôi cái gì cũng không cần, chỉ là đến nhầm chỗ mà thôi. Vị tiểu thư
này, tôi khuyên cô lần cuối cùng, mời cô buông tay.”
“Như thế nào? Ngôn đại tiểu thư cũng có lúc tức
giận? Tôi còn nghĩ tâm cô lẫn bề ngoài của cô đều hoàn mỹ giống nhau, kỳ thật,
bất quá chỉ là bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong thối rửa. Nói cho tôi biết,
cô tới nơi này là muốn gì?” Nữ nhân nói xong, đem Ngôn Thanh Hạm buông ra, vươn
hai tay đỡ lấy bả vai cô, không nháy mắt nhìn vào cô.
“Cô muốn thế nào?” Nhận thấy ánh mắt mọi người
xung quanh đều nhìn vào mình cùng nữ nhân kia, Ngôn Thanh Hạm bất động thanh
sắc hỏi. Nàng biết đối phương sẽ không làm chuyện gì quá phận với mình, nhưng
nếu vì một ít chuyện nhỏ mà làm ảnh hướng đến Ngôn gia thì không đáng.
“Haha, Ngôn tiểu thư quá lời, tôi chỉ hy vọng
cô đừng gây áp lực cho bản thân mình, chỉ là đi hưởng thụ khoái hoạt mà thôi.
Nếu cô không muốn ngày mai trên mọi tờ báo viết Thiên kim tiểu thư của Ngôn thị
tập đoàn cùng nữ nhân kích tình hôn nồng nhiệt, thì đi theo tôi, được không?”
Nghe nữ nhân dường như uy hiếp, Ngôn Thanh Hạm không giận chỉ cười.
Cô không trả lời, cũng không hành động, chỉ
đứng trước nữ nhân đối diện cười. Chỉ là tươi cười như vậy, nhưng không mang
theo một chút độ ấm hiền hoà nào, ngược lại tràn ngập suy tính cùng cảnh báo.
Nữ nhân nhìn thấy cô như thế, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc không dễ
phát hiện, rất nhanh bị nàng che giấu đi.
Cũng vì xuất phát từ tính cách cùng gia đạo,
Ngôn Thanh Hạm trong mắt nhiều người đều là nữ nhân hiểu chuyện, hiền thục tao
nhã. Ngẫu nhiên ôn nhu như nước, ngẫu nhiên trầm tĩnh như băng, đa số thời điểm
cô đều cao nhã trang nghiêm. Giống như hoàng hậu thời cổ đại, trên người nàng
mang từ tính của một mẫu nghi thiên hạ, lại mang khí phách thống lĩnh lục cung.
Ngôn Thanh Hạm bình thường luôn vô hại dễ tiếp
cận, giống như tỷ tỷ nhà bên vậy, thời điểm ngươi tay chân luống cuống liền an
ủi giúp đỡ, nhưng chân chính người có thể đi vào lòng cô cũng chỉ đếm được trên
đầu ngón tay. Nếu chọc giận cô, kết cục sẽ không chỉ cười bỏ qua đơn giản như
thế. Hôm nay đây là lần đầu tiên cô quang minh chính đại bị người khác uy hiếp.
Nếu
trước mặt là một nam nhân, cô tuyệt đối dùng mọi thủ đoạn cho hắn biết hậu quả
thật sự là gì. Chỉ là lúc này, đối phương đồng dạng giới tính với cô. Tầm mắt
nàng chống lại cái nhìn của cô, Ngôn Thanh Hạm cảm thấy ánh mắt ấy chất chứa
rất nhiều thứ. Đôi khi đó là một người vui vẻ, ánh mắt không quan tâm quá nhiều
thứ xung quanh, nhưng lại chất chứa nỗi lo âu, bất an, nhiều hơn lại mang theo
một loại thất vọng mạc danh khó thấy.
Thân thể bị một lực đạo rất lớn áp vào bề mặt
cửa, Ngôn Thanh Hạm cảm thấy đầu óc mình nhất định bị phá hư mới có thể đối với
nữ nhân lần đầu gặp mặt đã đem nhận thức nhân sinh của mình đánh vỡ, lại còn
sinh ra một loại cảm giác không đành lòng. Nhưng khi nhìn thấy cặp mắt kia
hướng nhìn vào đôi mắt mình, chúng vừa chân thành lại vừa chuyên chú, hoàn toàn
không phải là một nữ nhân có thái độ lỗ mãng, chúng giống như một loại khẩn cầu
xin cô đừng rời đi. Ngôn Thanh Hạm híp mắt đánh giá nơi cô đang đứng, nó giống
như kiến trúc bên ngoài, phòng này cũng mang thiên hướng cổ đại. Trên mặt tường
màu tối được khám trạm hoa văn màu tím, chùm đen đỏ tươi được trang trí trên
trần nhà, khiến cho toàn bộ nơi đây thiếu đi ánh sáng bên ngoài, trở nên quỷ mị
một cách dị thường.
“Cô rốt cuộc muốn gì?” Ngôn Thanh Hạm mở miệng
hỏi, cô không hiểu nữ nhân này vì cái gì lại chọn mình, vì cái gì lại mang cô
đến căn phòng này.
“Nói cho tôi biết, vì sao lại ly hôn? Vì hắn
không cho cô khoái hoạt? Hay vì cô không thể tiếp nhận nam nhân?” Thực hiển
nhiên, nữ nhân kia không ý tứ muốn trả lời câu hỏi của Ngôn Thanh Hạm. Nàng vẫn
như cũ giữ câu hỏi của mình, nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm sắc mặt biến đổi liền ý
cười càng sâu.
“Tôi không cần phải nói cho cô biết chuyện riêng của tôi, nếu cô cứ tiếp tục dây dưa, tôi không ngại để kẻ thứ ba can thiệp vào.” Ngôn Thanh Hạm vừa dứt lời, lấy từ điện thoại trong túi ra chuẩn bị gọi điện. Ngay lúc đó, điện thoại của cô liền bị nữ nhân đoạt lấy. Tốc độ cực nhanh cơ hồ chỉ trong chớp mắt.
“Có ai nói cho cô biết, toàn thân của cô đều lộ
ra một cổ hơi thở cấm dục? Hương vị dễ chịu như vậy, khiến tôi nhịn không được
muốn một lần nhấm nháp. Tôi muốn cởi sạch quần áo của cô, sờ thân thể của cô,
càng muốn nhìn thấy thời điểm đạt cực hạn của cô như thế nào.”
“Trả lại điện thoại cho tôi.”
“Ngôn Thanh Hạm, cô phải biết rằng, dục vọng
của bản thân không có gì đáng xấu hổ, chỉ đáng xấu hổ khi cô cố tình khắc chế
nó.”
“Không khắc chế, chẳng lẽ giống như cô phóng
đãng mới tốt sao?”
“Tôi không phóng đãng, chỉ là tôi hiểu được cái
gọi là hưởng thụ. Tôi tên Lam Khiên Mạch, Lam nghĩa là màu xanh, Khiên trong
nước canh ba được khai phá, Mạch một người xa lạ. Tôi có thể chửa trị thân thể
cùng vấn đề tâm lý của cô, cũng có thể cho cô biết cái gọi là cao triều, cho cô
hiểu được thân thể mình, hiểu được khoái cảm của nữ nhân ra sao.”
“Nga? Vậy thử xem.”
Dứt lời, Ngôn Thanh Hạm không còn giãy dụa, cô
học lại cách của Lam Khiên Mạch lấy tay nâng lên cằm của nàng, vuốt ve gương
mặt bóng loáng trắng nõn của nàng. “Lam Khiên Mạch, cô có từng nghe qua một đạo
lý rằng muốn cho người khác khoái hoạt, bước đầu tiên phải làm cho chính mình
khoái hoạt trước. Cô bằng cách nào chứng minh cho tôi thấy, cô có thể khiến tôi
đạt được cao triều đây?”
“A…rất đơn giản.” Lam Khiên Mạch dứt lời, nàng
đẩy tay Ngôn Thanh Hạm ra, bắt đầu cởi bỏ quần áo của mình. Một nút áo trên sườn
xám lên tiếng mở, chiếc cổ được cất giấu bên trong bại lộ ra. Trên bề mặt tràn
đầy dấu hồng ngân, hình dạng khác nhau, nhạt có đậm có. Chỉ là nhìn có thể đoán
được có bao nhiêu người đã từng hôn qua nơi ấy. Nghĩ đến chỗ ấy, Ngôn Thanh Hạm
nhíu mày, nổi lên một cảm giác buồn nôn giống như buổi tối ngày hôm ấy*. (editor:
ngày tân hôn của Ngôn Ngôn ấy)
“Như thế nào? Nhìn thấy liền chịu không nổi?”
Lam Khiên Mạch đem phản ứng bài xích của Ngôn Thanh Hạm vào trong mắt, nàng
không những không cảm thấy hổ thẹn ngược lại cười càng thêm đắc ý, tốc độ mở
nút càng lúc càng nhanh làm cho thân thể đang mặc nội y màu đen hiện ra trước
mắt khiến Ngôn Thanh Hạm thừa nhận mình có chút lung lay.
Đây là một khối đồng thể cực kỳ hoàn mỹ, bả vai
nhỏ hẹp mượt mà trắng nõn, xương quai xanh hình chữ bát cao ngạo kéo dài ra hai
bên thân thể, theo hơi thở của Lam Khiên Mạch mà nhấp nhô phập phồng. Áo ngực
màu đen bao trụ hai thoả đặc thù xinh đẹp của nữ nhân. Bất luận lớn nhỏ, hình
dạng đủ khiến rất nhiều nữ nhân vừa hâm mộ vừa ghen tị.
Tầm mắt thả xuống, là chiếc bụng bằng phẳng. Có
lẽ do thường xuyên vận động khiến cho nơi ấy da thịt không một chút dư thừa
ngược lại càng thêm co dãn. Nhìn nàng chậm rãi hướng mình đi đến, sau đó đem
một chân nâng lên ma sát vào phần eo của cô, chiếc đùi đẹp trắng nõn không mang
một tí vết sẹo lồi nào, ánh đèn màu đỏ chiếu rọi càng thêm mê ly kiều diễm.
Trừ bỏ thân thể của chính mình, đây là lần đầu
tiên Ngôn Thanh Hạm nhìn thấy thân thể khoả thân của nữ nhân, trong tiềm thức,
cô cảm thấy thân thể của Lam Khiên Mạch thật sự rất mê người. Ngay cả là nữ
nhân như cô nhịn không được mà muốn nhìn qua vài lần, huống chi là nam nhân?
“Xem đủ chưa?” Âm thanh gần trong gang tấc
khiến cho Ngôn Thanh Hạm định thần lại. Cô dùng dư quang hướng nhìn vẻ mặt tiếu
ý của Lam Khiên Mạch, lần đầu tiên cô cảm thấy mình có chút lực bất tòng tâm
(không làm được gì). Tựa hồ chuyện xảy ra hôm nay đối nghịch với chính cô, chỉ
vài giờ ngắn ngủi đã đem toàn bộ nhận thức 28 năm của cô hoàn toàn đảo điên.
“Ngôn Thanh Hạm, cô biết không? Chính là nhìn
thấy bộ dạng hiện tại của cô, tôi thật sự có cảm giác. Không tin, cô sờ thử
xem.” Nghe Lam Khiên Mạch nói, Ngôn Thanh Hạm tuỳ ý để nàng lấy tay của cô đặt
vào giữa hai chân nàng. Không quan tâm còn cách chiếc quần nhỏ trên người, ở
chính giữa ướt át cùng nóng rực khiến bản thân cô dị thường cảm nhận được.
Không đợi Ngôn Thanh Hạm lấy lại tinh thần, Lam
Khiên Mạch cầm lấy tay cô ấn lên mặt trên, nhìn thấy một hành động rất nhỏ liền
khiến khối vải càng trở nên ướt át, Ngôn Thanh Hạm có chút bất ngờ nhìn vẻ mặt
say mê của Lam Khiên Mạch. Trên thế giới này như thế nào lại có loại nữ nhân
này?
“Cô nhất định nghĩ rằng nữ nhân phóng đãng như
tôi vì cái gì vẫn còn có thể tồn tại trên đời này? kỳ thật tôi cũng không biết
tôi sống là vì điều gì. Ngôn Thanh Hạm, từ hôm nay trở về sau, tôi chính là
giáo viên của cô. Tôi sẽ dạy cô hiểu được như thế nào là tìm thú vui, khiến cô
lần lượt cao triều từ cỏi chết tái sinh lại.”
Lam Khiên Mạch nói xong, đem quần áo trên người
còn sót lại cởi ra, chỉ chừa lại hai bao tay màu đỏ. Trước ngực hai thoả hình
cầu không còn bị trói buộc tự do như chú thỏ khẩn trương từ bên trong nhảy ra.
Đỉnh nhuỵ hoa hồng sắc lặng yên từ lâu nở rộ, tản mát ra tín hiệu cực kỳ mê người.
Tựa hồ ám chỉ cho người khác biết, lại
đây, ăn tôi đi. Ngay sau đó, nàng xoay người ngồi trên giường, đem hai
chiếc đùi xinh đẹp tách ra. Khiến bộ vi tư mật nữ tính hoàn toàn hiện vào tầm
mắt, Ngôn Thanh Hạm chỉ cảm thấy hô hấp đông cứng lại, đầu óc trong nháy mắt
mất đi năng lực tự hỏi.
Hết Chương 2
Editỏ: hy vọng bạn nào vô tình xem có thể để lại nhận xét để YUI có động lực cố gắng edit



0 nhận xét:
Đăng nhận xét