Chương 51
Editor: YUI
Vài ngày một nhoáng liền qua, rốt cục cũng đến
ngày Quý Duyệt Phong ra tù. Ngày này, Tần Nhuế dậy sớm, đem quần áo ngày thường
mình hay dùng sắp xếp bỏ vào một chiếc vali không lớn không nhỏ, kéo hành lý đi
đến cửa chính của Đệ nhất nữ tử ngục giam.
Hôm nay, ánh mặt trời sáng sủa có chút chói
loá, Tần Nhuế đứng dưới bóng râm chờ Quý Duyệt Phong đến. Nghe tiếng bước chân
phía sau truyền đến, Tần Nhuế quay đầu lại nhìn, tầm mắt bị Quý Duyệt Phong gắt
gao hấp thụ, rốt cuộc không thu hồi trở lại được.
Cho tới bây giờ, Tần Nhuế vẫn nhớ rõ hai năm
trước, lúc cô cùng Quý Duyệt Phong gặp nhau lần đầu tiên, nữ nhân này đẹp đến nỗi
khiến người khác kinh diễm. Một thân váy ngắn đỏ rực như lửa bó sát người, bao
vây lấy dáng người hoàn mỹ, lộ ra bờ vai mượt mà trắng nõn. Xương quai xanh cao
cao đột khởi, thậm chí còn khiến người khác mơ hồ thấy được vài dấu ái muội hồng
ngân.
Đôi chân đẹp thon dài thẳng tắp, theo động
tác qua lại đung đưa. Giày cao gót màu đen phát ra tiếng lạch cạch, mỗi một lần
hạ xuống như tiến vào lòng người. Mặc kệ là cảnh vệ, hay đi ngang qua giám ngục
trưởng, cơ hồ phải dừng lại mọi việc để đứng nhìn Quý Duyệt Phong.
Không hề nghi ngờ, thân thể Quý Duyệt Phong mỗi
một địa phương đều mang theo mười phần mị hoặc. Hoàn mỹ như được ông trời đặc
thù chiếu cố tạo ra, đủ để hấp dẫn mỗi ánh mắt nam nhân, lẫn ánh mắt ghen tị của
nữ nhân. Mặc kệ giơ tay hay nhấc chân, chỉ cần một chút biến hoá cảm xúc đều hấp
dẫn mọi người nhìn chăm chú nàng, quan sát nàng, luyến tiếc ly khai tầm mắt ở
trên người nàng.
Tần Nhuế nghĩ có lẽ vào lúc đó, chính cô cũng
bị bộ dáng hoàn mỹ của nàng đàng hoàng hấp dẫn. Nếu không, sẽ không muốn gặp
nhiều, sẽ không chú ý đến nàng, để rồi hình thành nên mối quan hệ như vậy. Hai
năm sau, lại một lần nữa đối mặt với nữ nhân này, tuy rằng đã trải qua nhiều
chuyện, Quý Duyệt Phong lại vẫn như cũ xinh đẹp như vậy, làm cho Tần Nhuế lại một
lần nữa lung lay.
Mắt thấy nữ nhân mặc áo sơ mi trắng của mình,
chiếc quần dài màu đen, chân mang đôi giày cao gót màu đen đang chậm rãi hướng
tới mình. Tần Nhuế phát hiện, nguyên lai người thích mặc quần áo nhiều màu sắc
như Quý Duyệt Phong, khi mặc xiêm y trắng pha đen, nhìn lại xinh đẹp như vậy.
Trải qua hai năm trong ngục giam sinh hoạt,
nàng gầy đi rất nhiều. Nhưng hơi thở tản mát trên người so với trước kia khác
nhau rất lớn. Quý Duyệt Phong ngày xưa là vẻ ngoài. Nàng xinh đẹp như lửa, nóng
rực mãnh liệt, một khi thiêu đốt sẽ không giữ lại bất kỳ thứ gì. Đồng thời người
bị thiêu đốt cũng sẽ tự huỷ diệt chính mình.
Nhưng Quý Duyệt Phong lúc này là nội liễm.
Nàng xinh đẹp như gió, khi thì rõ ràng, khi thì lẫn trốn. Như ẩn như hiện xuất
hiện bên cạnh, khiến ngươi thoải mái nhẹ nhàng, lại lập tức biến mất khiến
ngươi tìm không thấy một chút dấu vết nào nàng từng tồn tại. Chỉ khi nhìn thấy
lá rụng đầy bên dưới, mới có thể xác thực nàng từng tồn tại qua.
Không thể nghi ngờ, Tần Nhuế càng thêm thích Quý
Duyệt Phong hiện tại. Tuy rằng trước kia nàng cũng rất đẹp, luôn cho người khác
một loại cảm giác mạnh mẽ. Nhưng hiện tại, Quý Duyệt Phong càng thêm an ổn,
càng thêm an toàn. Ít nhất sẽ không làm Tần Nhuế cảm thấy nữ nhân này lúc này vẫn
còn tồn tại bên cạnh ngươi nhưng vài giây tiếp theo liền chạy vào lòng kẻ khác.
“Nhuế nhuế, đợi lâu không?” Vào lúc Tần Nhuế
còn miên man suy nghĩ, Quý Duyệt Phong đã chạy đến trước mặt nàng. Gió thổi mái
tóc đen làm vài sợi tóc hỗn độn. Tần Nhuế ngây ngốc đứng nhìn ánh mặt trời chiếu
rọi vào nàng, khuôn mặt trắng nõn kia mang theo vài phần sáng lạn. Từng là
phòng giam từng là cảnh nhân, lúc này đây nàng có thể cùng mình quang minh
chính đại đứng trước cửa lớn của Đệ nhất nữ tử ngục giam.
Cảm giác kỳ diệu như vậy, làm cho Tần Nhuế
cao hứng muốn cất tiếng cười to. Nhưng cuối cùng, cô vẫn ngăn chặn loại xúc động
này. Dù sao, nơi này trừ bỏ mình cùng Quý Duyệt Phong, còn có cảnh vệ đứng
canh. Nếu bị bọn họ phát hiện quan hệ của mình cùng Quý Duyệt Phong, thì thật
phiền toái.
“Không sao, tôi cũng mới tới. Cô xem cô kìa,
tóc đều bị thổi rối tung.” Tần Nhuế nhẹ giọng nói, vươn tay nhẹ nhàng vén mái
tóc đang tán loạn ở trên trán, làm lộ ra cái trán trơn bóng của nàng. Làn da Quý
Duyệt Phong rất tốt, cho dù không chăm sóc, cũng không để lại tỳ vết gì, sờ lên
có cảm giác giống như da con nít.
Bỏ đi áo tù nhân có đôi chút xấu, bộ quần áo
trên người của Quý Duyệt Phong vốn cô cho nàng mượn. Chỉ là Tần Nhuế bỗng nhiên
phát hiện, quần áo của mình mặc trên người nữ nhân này, tựa hồ càng dễ nhìn hơn
cả so với cô mặc. Một thân tiêu chuẩn nghiệp trang, phối hợp với kiểu tóc cùng
bộ dáng của Quý Duyệt Phong, nhất thời khiến Tần Nhuế nhớ đến lúc trước nhàm
chán trên mạng nhìn thấy vài thứ có thể nói là thú vị.
Nào là tề lưu hải là la lị (loli), tà lưu hải
là ngự tỷ, trung phân là nữ vương. Tần Nhuế thấy mình là tà lưu hải, lại qua nhìn
Quý Duyệt Phong, là trung phân? Cuối cùng, kết luận loại phân chia này căn bản
không chính xác. Quý Duyệt Phong là nữ vương sao? Tần Nhuế không nhìn ra a, nữ
vương nào mà cả ngày giống như tiểu hài tử quấn quít lấy mình làm nũng? Còn lúc
nào cũng muốn ôm mình? (editor: giống như trò chơi trắc nghiệm thử đoán tính
cách)
Quý Duyệt Phong, rõ ràng tác phong phóng
đãng, nội tâm chính là bà dì quái đãng đáng khinh mà thôi!
“Nhuế Nhuế, suy nghĩ chuyện xấu gì đó?” Quý
Duyệt Phong bỗng nhiên ôm vai Tần Nhuế, động tác thân mật như vậy, tự nhiên là
làm đối phương hoảng sợ. Tần Nhuế trong tiềm thức đẩy Quý Duyệt Phong ra, ngoài
ý muốn chạm đến cái gì đó cưng cứng trên cổ tay nàng. Đem đến trước mắt, mới
phát hiện là một loại đồng hồ nào đó. Nhưng mặt đồng hồ không có bất kỳ cái gì
ngoài một màn hình biểu hiện thời gian, cùng những điểm nhỏ màu đỏ đậm.
“Đây là cái gì?” Phát hiện làm Tần Nhuế nghi
hoặc không thôi, cô tránh đi cảnh vệ, chỉ còn mình cùng Quý Duyệt Phong, sau đó
hỏi.
“Ngô…Đây chính là vật khống chế tù nhân gì
đó. Em chỉ biết, bọn họ không yên tâm để em cùng chị ra ngoài.” Quý Duyệt Phong
có chút buồn bực nói, thứ trên cổ tay này, tuy rằng không quá khó khăn đeo
nhưng căn bản có chút không tự nhiên. Huống chi tay Quý Duyệt Phong, căn bản
không có thịt, mỗi lần động đậy, xương cổ tay đều có cảm giác bị đụng vào.
“Không sao, chờ một lát đến cục cảnh sát tôi
giúp cô hỏi một chút. Nếu không có mục đích gì thì liền mở ra.” Tần Nhuế vuốt đầu
Quý Duyệt Phong, dù sao nơi này cũng chỉ có hai người, không sợ người đi ngang
qua nhìn thấy. Dù sao, nữ nhân có thân mật cũng không bị người khác dễ dàng nghi
ngờ.
“Ân, Nhuế Nhuế thật tốt.” Quý Duyệt Phong
nheo mắt vui vẻ cười. Hai ngày nay, nàng có thể cảm giác được thái độ của Tần
Nhuế đối với mình thay đổi rất lớn. Nữ
nhân này, không giống như lúc trước bỏ mặc mình, cũng không nghiêm mặt đối với
mình. Thậm chí thời điểm mình làm nũng với nàng, trong ánh mắt đều toát lên vài
tia sủng nịnh.
Tần Nhuế ôn nhu đối đãi như thế, làm cho Quý
Duyệt Phong có chút thụ sủng nhược kinh. Trời biết, nàng chờ đợi ngày này bao
lâu rồi, thậm chí đợi đến sắp tuyệt vọng, muốn từ bỏ. Nhưng cuối cùng, nàng vẫn
chậm rãi xâm nhập tiến vào nội tâm Tần Nhuế, ở trong đó nhỏ nhoi chiếm cứ.
Qua hai năm sinh hoạt trong ngục giam, một lần
nữa đứng dưới ánh nắng mặt trời, có thể hô hấp không khí mới mẻ, có thể nhìn bầu
trời xanh thẳm, lại càng có thể lúc nào cũng ở bên người Tần Nhuế. Hết thảy mọi
chuyện, đối với Quý Duyệt Phong mà nói giống như cảnh trong mộng. Nàng chưa bao
giờ nghĩ mình mau như thế liền có thể ra ngoài ngục giam, càng không nghĩ rằng
nàng cùng Tần Nhuế sánh vai đứng trước cửa Đệ nhất nữ tử ngục giam.
Vụng trộm nhìn bên người nữ nhân kia, cho dù
Tần Nhuế bên ngoài đều là bộ dáng ngày thường không chút biểu tình, nhưng Quý
Duyệt Phong có thể cảm nhận được nội tâm của cô cùng với của mình đều là vui sướng.
Quả nhiên, tự do vẫn là tốt nhất. Mình rốt
cục có thể thoát khỏi tù giam, nơi trầm trọng trói buộc này,mình có thể chủ động
đi tìm Tần Nhuế. Chứ không phải giống như trước kia trong phòng thiết lạnh như
băng, chờ đợi Tần Nhuế, khi nào có thời gian, khi nào nhớ tới mình mới có thể đến
đây liếc nhìn mình một cái.
Quý Duyệt Phong tin tưởng rằng có một ngày mình
sẽ có tư cách hướng Tần Nhuế nói lời yêu, làm cô trở thành nữ nhân của mình. Bởi
vì các nàng mục đích lần này ra khỏi ngục giam chính là hiệp trợ cảnh sát phá
án, cho nên hai người cho dù đã ra khỏi ngục giam nhưng cũng không thể làm loạn,
mà phải nghe theo sự an bài của cảnh sát. Có lẽ đến sớm, cho nên chờ một hồi
lâu cũng không gặp được vị cảnh sát đến đón các nàng.
Khó có được bình yên như vậy, Quý Duyệt Phong
phá lệ hưởng thụ. Nàng ở phía sau ôm lấy Tần Nhuế, đem toàn bộ sức nặng cơ thể
giao phó trên người đối phương. Có lẽ Quý Duyệt Phong rất nhẹ, vì thế cho dù là
nữ nhân, Tần Nhuế cũng không cảm thấy nặng là bao. Chỉ là…đôi tay đặt ở bên
hình cô cứ sờ tới sờ lui náo loạn!
“Không được sờ soạn.” Khi đôi tay Quý Duyệt
Phong lướt qua phần eo của Tần Nhuế, càng ngày có xu thế hướng lên trên, Tần
Nhuế bất mãn lên tiếng ngăn cản. Chỉ là khuôn ngực thấp thoáng phập phồng cùng
gương mặt sớm đã trở nên đỏ bừng, làm cho lời nói mang vài phần cứng nhắc cùng
nghênh đón lẫn cảm giác xấu hổ.
“Ân ! Không náo loạn, không làm Tần Nhuế thẹn
thùng nữa!” Quý Duyệt Phong nghe lời buông tay, chỉ là nếu nàng không nói câu
sau thì có lẽ Tần Nhuế sẽ vui vẻ hơn.
“Quý Duyệt Phong, tôi cảnh cáo cô, nếu cô còn
dám tùy tiện sờ…”
“Thực xin lỗi, quấy rầy một chút…”
Đang lúc Tần Nhuế chỉ vừa nói được nửa chữ “sờ
tôi”, phía sau một giọng nữ truyền đến xen ngang vào. Hai người đang trong tình
trạng “tán tỉnh” tự nhiên sẽ không phát hiện, nên khi chiếc xe chạy đến phía
sau các nàng, mới bất tri bất giác phát hiện. Theo phản xạ, cả hai quay đầu lại
nhìn về phía âm thanh phát ra, đầu tiên chính là nhìn thấy một chiếc xe màu
đen.
Cũng không phải là kiểu xe nổi tiếng, xe theo
thiên hướng cổ điển lại cứng nhắc. Chỉ là theo cửa kính lộ ra một khuôn mặt khiến
Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế chấn động. Đó là một nữ nhân, có lẽ có thể dùng từ
nữ sinh để miêu tả nàng. Người Trung Quốc phần lớn là người da vàng tóc đen,
ánh mắt đầu tiên cả hai nhìn thấy nữ nhân này liền kết luận nàng không phải là
người Trung Quốc, mà là người nước ngoài hoặc con lai.
Nữ nhân có khuôn mặt trắng nõn mang theo thiện
ý cười nhẹ, tóc dài màu vàng phân tán hai bên vai, hai bên tóc uốn lượn, khiến
cho đầu tóc của nàng càng thêm hoàn mỹ tự nhiên. Đôi mắt màu lam phản chiếu bộ
dáng của hai người như Mangekyou (1) đủ loại hình dạng màu sắc, hết sức dễ
nhìn.
“Nhĩ hảo, xin hỏi cô có chuyện gì sao?” Tần
Nhuế lễ phép đáp lại, cô cảm giác nữ nhân ngoại quốc này tựa hồ đang gặp phiền
toái gì đó. “Là như vậy...” Nữ nhân mở miệng liền đẩy cửa xe, bước xuống. Lúc
này, Tần Nhuế cùng Quý Duyệt Phong mới thấy được toàn bộ vóc dáng của nàng.
Đại đa số người ngoại quốc đều có vẻ cao lớn.
Nữ nhân này tuy rằng rất gầy nhưng so với Tần Nhuế cùng Quý Duyệt Phong cao hơn
nửa đầu. Cho dù đã là tháng chín nhưng nàng lại chỉ mặc một kiện áo ngực thể
thao ngắn màu trắng cùng quần đùi màu lam, trên chân tuỳ tiện mang một đôi giày
thể thao. Nhìn qua tựa hồ như người vừa mới tập thể dục xong. Vì thế chỉ nhìn
cách ăn mặc cùng bộ dáng của nữ nhân này, nàng nói không chừng khả năng cũng
chưa đến 18 tuổi.
“Các người hảo, là như vậy, tôi mới vừa đến X
Thị tìm bằng hữu. Nhưng do tôi lạc đường, không biết đi như thế nào, không biết
hai vị có thể giúp tôi một chút được không?” Nữ nhân vừa nói, vừa đưa Quý Duyệt
Phong cùng Tần Nhuế bản đồ. Tuy rằng tốc độ nói chuyện của nàng rất chậm lại
không chuẩn, nếu không cẩn thận nghe có thể sẽ nghe lầm.
“Cô dọc theo con đường này, đi thêm 3km về hướng
tây, nhìn thấy một ngân hàng sau đó đi tiếp tục thêm vài trăm mét nữa sẽ đến.”
Thân là người sinh trưởng tại X Thị, Tần Nhuế tự nhiên nắm rõ đường phố ở X Thị
như lòng bàn tay, lập tức liền chỉ nữ nhân đường đi, để nàng lái xe đi trước.
“Cám ơn cô, cô là… Ách…”
“Ta họ Tần.”
“Ân, cám ơn cô, Tần tiểu thư.”
Nữ nhân nói, liền xoay người hướng vào xe, chỉ
là trước lúc lái xe đi, nàng bỗng nhiên vươn tay phải ở trước mặt Tần Nhuế.
“Tôi tên Kiều Ốc Ngải Đa, hy vọng về sau có
cơ hội gặp lại hai người.”
“Ân, hảo.”
Tần Nhuế nhìn nữ nhân rời đi, một lúc lâu Quý
Duyệt Phong đứng ở bên người Tần Nhuế vẫn không nói gì, chỉ là ngẩn người nhìn
chằm chằm chiếc xe của nữ nhân ngoại quốc này
“Làm sao vậy?” Cuối cùng phát hiện Quý Duyệt
Phong dị thường, Tần Nhuế mở miệng hỏi nàng.
“Tần Nhuế, chị không phát hiện sao? Xe của nữ
nhân này, tuy rằng nhìn qua rất đơn giản, nhưng cho dù là cửa kính, bánh xe,
ngay cả thân xe, đều được trang bị thép chống đạn cao cấp. Tiền nâng cấp xe
không ít hơn hai trăm vạn.”
Nghe xong, Tần Nhuế nhất thời lâm vào trầm mặc.
Quý Duyệt Phong thì gắt gao nhíu mày, không biết phiền não vì điều gì.
Kiều Ốc Ngãi Đa…
Đến tột cùng là loại người nào? Cần phải đem
xe cải tạo thành như vậy?
Hết chương 51
Tác giả có lời muốn nói: Oa ca ca, Tiểu
Phong Phong rốt cục đã ra ngoài, hơn nữa, lại xuất hiện 1 nhân vật trọng yếu từ
nước trồi lên (editor: spoil trước luôn, nv mới không phải quý nhân đâu, vậy
quý nhân là ai? Bảo đảm các bạn lúc đầu sẽ ghét nàng nhưng sau các bạn sẽ yêu
nàng giống ta :3, lại nói về nv mới này ta ghét nv này, ta hận, nàng ta là nv
phản diện xấu xa đê tiện, mặt dày, là bitch trong các loài bitch). Chương kế tiếp,
là chương đổi mới, đương nhiên, chính là chương viết Tiểu Phong cùng Tiểu Nhuế ở
bên ngoài ngọt ngào thân mật. Từ lúc bắt đầu tới giờ, trên cơ bản chưa cho Tiểu
Phong Phong chút ngọt ngào nào. Bất quá hiện tại đã ra ngoài, Tần Nhuế không
còn là Tần ngục trường. Cái gọi là ngon ngọt, thời khắc làm thụ đã tới? Khụ Khụ,
Hiểu Bạo tà ác, thỉnh đại gia không cần quan tâm. Nói đến vậy đại gia thấy được
vài thứ rồi, từ nay về sau, bắt đầu bước vào Bộ Thứ Hai, nội dung bộ thứ hai là
ra bên ngoài, đúng hơn là sống ngoài ánh sáng (minh), nội dung bộ thứ hai tình
tiết có thiên hướng kịch liệt hơn, đánh nhau sống mái cùng hắc bang. Địch nhân
của Tiểu Phong ngày càng nhiều, ví như thường xuyên sẽ biến thành quỷ súc lập tức.
Tóm lại chính là tranh giành sống chết để giành sự sống. (nhân vật chính của Hiểu Bạo đều thảm…)
Editor: xin viết lại ý đúng nhất của các chữ
trong ngoặc mà Hiểu Bạo chú thích “nhân vật chính của Hiểu Bạo luôn luôn thảm
thương, bị vùi dập không thương tiếc” ngắn gọn hơn thì thay chữ “thảm” bằng “te
tua tơi tả” =.=”



0 nhận xét:
Đăng nhận xét