Chương 25
Editor:
Yui Hippie
Nếu hỏi Ngôn Thanh Hạm đời này khoảnh khắc nào làm cô xấu hổ nhất,
cô nhất định không một chút do dự cho rằng chính là giờ này khắc này. Cô chưa từng
nghĩ bản thân cũng sẽ có ngày làm ra những việc ngây thơ như vậy, cảm giác
hương vị ngọt ngào của ô mai lan toả khắp khoang miệng, Ngôn Thanh Hạm ngơ ngác
ngậm lấy kẹo ô mai mà quên mất cả việc bỏ cây kẹo ra.
“Thanh Hạm thật quá đáng yêu.”
Nhiệt khí xông vào bên tai, mang theo từng trận mùi hương thơm
ngát cùng nóng rực. Ngôn Thanh Hạm rất nhanh xoa đầu, muốn mình tỉnh táo lại,
làm sao có thể xuất hiện tình cảnh quẫn bách như thế này được, vậy mà Lam Khiên
Mạch lại còn tiếp tục khiến cho cô không biết phải làm sao.
“Nếm thử đi, ngon lắm đó.”
Cằm bị nắm lại, Ngôn Thanh Hạm nhìn xuống Lam Khiên Mạch do mang
giày bệt mà thấp hơn mình nửa cái đầu.
Cho dù chiều cao ra sao, bị vây trong hoàn cảnh như vậy, áp lực
mà nàng gây ra cho cô vẫn không giảm bớt được. Cặp mắt màu đỏ sẫm kia vô cùng
chuyên chú nhìn cô, trong ánh mắt đó mang theo chờ mong, khát vọng, dục vọng,
và những đợt sóng ngầm mãnh liệt dậy sóng. Lam Khiên Mạch lúc này giống như
mãnh thú phát hiện ra con mồi, chỉ còn chờ thời điểm chạy đến bắt lấy con mồi cấu
xé mà thôi.
Bỗng nhiên một bàn tay trơn tru xoa lấy khuôn mặt, bàn tay không
quá ấm, thậm chí có thể nói chúng lạnh như băng, nhưng động tác cực kỳ nhẹ
nhàng mềm nhẹ. Đãi ngộ như vậy khiến cho Ngôn Thanh Hạm quên đi vừa rồi Lam
Khiên Mạch áp bách mình; ngược lại, cô cảm thấy mình trong tay nàng như một khối
bảo vật cực kỳ mong manh, chỉ cần dùng tay nhẹ nhàng sờ lấy liền có thể biến mất.
Từ nhỏ thiên kim đại tiểu thư như Ngôn Thanh Hạm luôn được rất
nhiều người xem như hòn ngọc quý trong tay, Mạc Lâm cùng Ngôn ba Ngôn mẹ đối với
cô cưng chiều không thể diễn tả. Nhưng suốt 28 nhân sinh của cô, lại chưa từng
lấy một ai giống như Lam Khiên Mạch ôn nhu vuốt ve mình như vậy.
Cảm giác như vậy rất tốt, rất kỳ lạ, khiến cho Ngôn Thanh Hạm cảm
thấy giờ khắc này mình không phải là trưởng nữ của Ngôn gia, cũng không phải
cháu gái của Mạc Lâm, lại càng không phải là Nhà đánh giá tác phẩm nghệ thuật nổi
tiếng nào, chỉ đơn giản là một nữ nhân, một người cũng biết đau, một người cũng
cần được quan tâm. Cô vốn nghĩ rằng chỉ có người yêu mới có thể cho cô cảm giác
như vậy, nhưng giờ đây, người này lại chính là Lam Khiên Mạch, bản thân cô chỉ
gặp cô gái này vỏn vẹn ba lần mà thôi.
“Chúng ta về thôi.” Nhìn thấy tầm mắt đối phương càng trở nên
mông lung, Ngôn Thanh Hạm lùi về phía sau vài bước, có chút kích động, xoay người
tránh né, bất tri bất giác tim đập loạn nhịp. “Thanh Hạm, chờ tôi với.” Lam
Khiêm Mạch lớn tiếng đuổi theo Ngôn Thanh Hạm, hướng đến cô tươi cười sáng lạn,
tiếp tục ăn kẹo ô mai trên tay nàng.
Nhìn nàng ăn vui vẻ, Ngôn Thanh Hạm đem nửa thanh kẹo còn lại ngậm
vào trong miệng, chậm rãi nhấm nháp. Theo cách nói nào đó, đây có thể coi là lần
đầu tiên cô ăn đồ ăn vặt. Mạc Lâm cực kỳ chú trọng việc ăn uống lẫn về phương
diện sức khoẻ và vệ sinh, cho nên Ngôn Thanh Hạm từ nhỏ đã bị cấm ăn quà vặt
ven đường lẫn đồ ăn vặt. Cho dù là đầu bếp của Mạc gia chế biến cũng cực kỳ cẩn
thận.
Không được ăn quá mặn, không để quá lửa, ăn cay lại không thể ăn
nhiều. Ngôn Thanh Hạm từ nhỏ nghe lời dạy của Mạc Lâm lớn lên, ngay cả thói
quen ăn uống cũng phá lệ tương tự. Mỗi khi Tạ Sương Sương ôm một đống thức ăn vặt
khoe trước mặt cô, ngay cả khi trong lòng hiếu kỳ hay muốn ăn thử, cô cũng
không dám vi phạm lời dạy của Mạc Lâm.
Về sau khi lớn lên, Ngôn Thanh Hạm có thể tuỳ tiện ăn thứ mình
muốn, nhưng cô dần hiểu được các món ăn vặt không tốt, cũng liền vậy mà ý niệm
muốn thử một lần cũng không còn. Mà giờ chỉ đơn giản là kẹo ô mai, Ngôn Thanh Hạm
cảm thấy mình lúc này quá ngây thơ, thật buồn cười, lớn như vậy rồi còn muốn ăn
mấy loại này. Bất quá…có người so với cô còn muốn tham ăn hơn.
Nghĩ như vậy, Ngôn Thanh Hạm quay đầu lại nhìn Lam Khiên Mạch, mới
phát hiện người nọ bất tri bất giác đã muốn ăn gần hết một cây kẹo. Tuy rằng ăn
loại này căn bản không tốn nhiều thời gian, nhưng ăn ngọt nhiều như vậy không tốt
cho cơ thể cho lắm. “Cô ăn nhiều như vậy, không sợ một lúc nữa ăn cơm không vô sao?”
Ngôn Thanh Hạm cảm thấy Lam Khiên Mạch lúc này tựa hồ như đứa nhỏ không hiểu
chuyện.
“Sao có thể? Tôi cả ngày cũng chưa có ăn gì, cũng có chút đói bụng,
mà ăn chỉ mới có hai cây, chút có ăn cơm cũng không sao cả. Thanh Hạm, cô muốn
ăn không?” Lúc này, Lam Khiên Mạch phát hiện Ngôn Thanh Hạm nhìn chằm chằm vào
túi để kẹo ô mai, nàng cười đưa cho cô.
“Ách…tôi…” Ngôn Thanh Hạm có chút không biết làm sao đứng tại chỗ,
không biết có nên tiếp tục ăn hay không, nếu ăn, có vẻ như mình trông rất muốn
ăn. Mà nếu không ăn, cô lại sợ Lam Khiên Mạch ăn nhiều sẽ không tốt cho sức khoẻ.
Sau khi cân nhắc lợi hại nặng nhẹ, Ngôn Thanh Hạm vẫn là vươn tay nhận lấy.
Dù sao cô rất ít ăn những thứ này, ngẫu nhiên ăn một lần chắc
cũng sẽ không nguy hiểm gì.
Cứ như vậy, hai người vừa đi vừa ăn kẹo ô mai. Đợi đến khi đến
trước nhà, bịch kẹo ô mai bị Ngôn Thanh Hạm bất tri bất giác ăn hết. Nhìn vào bịch,
cô ngượng ngùng vụng trộm ném vào thùng rác, đi theo Lam Khiên Mạch vào khu nhà
ở.
Nhà Lam Khiên Mạch trên lầu ba. Hai người cực kỳ ăn ý cùng nhau
đi thang bộ, chứ không chọn thang máy. Nhìn người phía trước cắn kẹo ô mai răn
rắc, cùng đôi chân dài tinh tế lúc ẩn lúc hiện trước mặt mình, không biết sao Ngôn
Thanh Hạm lại nhớ đến thời điểm hai người lần đầu tiên gặp nhau, lúc Lam Khiên
Mạch ở trước mặt cô làm ra một vài chuyện.
Khi đó, cô gái này đem bộ vi tối bí ẩn của mình triển lộ ra bên
ngoài không một chút giữ gìn. Cảnh sắc nơi ấy rất đẹp, phấn nộm bên trong hồng
nhạt tự nhiên, bị chất lỏng nào đó nhuộm đẫm lại càng trở nên phá lệ trong suốt.
Mỗi lần lấy tay chạm qua, Lam Khiên Mạch đều lộ ra gương mặt xinh đẹp hưởng thụ
cùng biểu tình đầy mê người.
Ngôn Thanh Hạm vẫn cho rằng cô gái quá mức yêu diễm này không
quá đứng đắn thậm chí là tổn hại đến sinh khí. Chỉ là đắm chìm trong cảnh sắc của
Lam Khiên Mạch, cô không hiểu vì sao mình lại cảm thấy nàng thật sự mê người đến
vậy, khiến người khác rất muốn tới gần, chạm vào, có được, đạt được. Ngôn Thanh
Hạm nghĩ, ngay cả nữ nhân như mình còn bị Lam Khiên Mạch dễ dàng khơi gợi lên dục
vọng không nên có như vậy, thì làm sao có người đàn ông nào có thể cự tuyệt cô
gái này được đây.
“Thanh Hạm, đang nghĩ chuyện xấu xa gì đó? Mặt đỏ hết rồi kìa.”
Nghe tiếng Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm từ trong suy nghĩ
nhanh quay lại hiện thực. Cô ngẩng đầu nhìn vẻ mặt đang nghiền ngẫm của người
nào đó, tổng cảm thấy nụ cười này rất kỳ
quái, thật ái muội, giống như suy nghĩ của mình vừa rồi đều bị đối phương nhìn
thấu.
“Không có gì, mở cửa đi”
“Ân? Nhưng mà kẹo ô mai còn chưa ăn hết”
“Vậy cô ăn đi”
“Tôi nghĩ muốn cùng Thanh Hạm ăn chung”
Nghe Lam Khiên Mạch nói xong, Ngôn Thanh Hạm nhìn về phía nàng
đang cầm cây kẹo ô mai, nghĩ là người nọ muốn chia cho mình một nửa, cô vừa định
nói không cần, kẹo ô mai liền được đưa vào miệng mình. “Thanh Hạm, chúng ta cùng
nhau ăn nha”. Lam Khiên Mạch nói xong, đi đến người phía trước, ôm lấy vòng eo
mảnh khảnh của Ngôn Thanh Hạm, đồng thời mở miệng cắn lấy cây kẹo.
Ngụm thứ nhất, cả hai cách nhau bất quá 5 li, trong miệng đều chứa
đầy vị ngọt của kẹo ô mai. Nhìn Lam Khiên Mạch gần ngay trước mặt, Ngôn Thanh Hạm
nhất thời quên cả phản ứng. Ngụm thứ hai, chóp mũi chạm vào nhau, ngoại trừ hương
vị ngọt ngào ra, còn pha trộn thêm hương thơm từ trên người Lam Khiên Mạch. Vị
ngọt tương giao, phần nhiều rất ngọt, lại thiếu một chút vị thanh đạm, nhưng bởi
vì những thứ không nhiều không ít như vậy dung hợp cùng một chỗ càng khiến cho
tâm trí Ngôn Thanh Hạm hướng về hương vị này.
Ngụm cuối cùng, kẹo ô mai biến mất trong khoang miệng của cả
hai. Song lưỡi đan nhau, kề sát hoà quyện, vài sợ tóc xẹt qua hai má, mang đến
từng trận xúc cảm ngứa ngáy. Lam Khiên Mạch kìm lòng không đậu lấy tay vén lên
mái tóc của Ngôn Thanh Hạm, tiện đà nâng lấy đầu cô, làm cho nụ hôn thêm sâu sắc.
Từ đầu đến cuối, Ngôn Thanh Hạm đều không nhắm mắt lại, ánh mắt
dừng ngay nụ hôn của mình cùng Lam Khiên Mạch, cố giữ tư tưởng truyền thống
trong lòng cùng băn khoăn nói với bản thân hẳn là nên đẩy nàng ra, nhưng hai
tay lại không tự chủ được di chuyển lên phía sau lưng đối phương, chiếc lưỡi bị
mút kia có chút run lên.
Ngôn Thanh Hạm đáp lại, không thể nghi ngờ chính là động lực lớn
cho Lam Khiên Mạch, nàng gắt gao ôm lấy cô, hận không thể đem thân thể cả hai
dung hợp lại. Nghe thấy hô hấp Ngôn Thanh Hạm bị ngắc quảng, phát ra âm thanh từ
mũi, Lam Khiên Mạch hừ nhẹ, đem tay đang đặt bên hông cô dao động lên trên, lấy
tay an ủi vuốt ve phía sau lưng, một lần rồi lại một lần kéo dài ngân nga.
“Lam, không nghĩ sau lưng tôi, em cư nhiên lại tìm nữ nhân khác.
Tôi nhớ tôi từng nói với em, nếu em muốn hiến thân mình, đại loại có thể tìm đến
tôi.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Lam Khiên Mạch buông Ngôn Thanh
Hạm bị mình hôn có chút vô lực ra, đem cô đứng phía sau mình. Nàng làm như vậy,
không phải sợ đối phương làm ra hành vi quá khích nào, chỉ là sợ chuyện vừa nãy
người nọ nói làm cho Ngôn Thanh Hạm sinh ra suy nghĩ không tốt về mình.
“Lão bản, cô tìm tôi muộn như vậy, có chuyện gì sao?”
“Kỳ thật cũng không có việc gì, chỉ là muốn tìm em uống chút rượu
thôi, bất quá…Tôi hình như đến không đúng lúc lắm.”
Không hề nghi ngờ người này chính là Lăng Vi. Kỳ thật cô cũng chỉ
nhàn rỗi đến nhàm chán mới muốn tìm Lam Khiên Mạch uống rượu, thuận tiện nói
chút chuyện liên quan đến Tả Tĩnh Nhan, nhưng lại không nghĩ sẽ nhìn thấy một
màn nóng bỏng như vậy.
Lăng Vi đem tầm mắt nhìn về cô gái đứng phía sau Lam Khiên Mạch,
ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm, cô liền cảm thấy được cô gái này tuyệt
đối không bình thường. Bất luận là khí tràng hay khí chất cao quý tao nhã cho
dù là nữ nhân giàu có cũng chưa chắc có được. Lăng Vi không rõ khi nào Lam
Khiên Mạch ở sau lưng mình quen biết một nữ nhân như vậy, chính là…
Suy nghĩ đến đây thì bị đứt đoạn, Lăng Vi cười hướng đến hai người,
tiện đà đem Lam Khiên Mạch kéo vào lòng mình, ra vẻ ôn nhu lấy tay sờ lấy trán
của nàng.
“Bảo bối, em phát sốt mới khỏi, như thế nào lại có thể tuỳ tiện
ra ngoài như vậy? Nếu lại xảy ra chuyện gì, tôi sẽ đau lòng lắm.”
Nhìn hành động thân mật như vậy của Lam Khiên Mạch cùng Lăng Vi,
Ngôn Thanh Hạm híp hai mắt lại, bất động thanh sắc đánh giá các nàng.
Hết chương
25
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Phốc! Tiểu Lam Lam, ngươi ăn vụng
bị bắt quả tang rồi a? Bạn gái cùng lão bản gặp nhau, xem ngươi như thế nào
thoát được lòng bàn tay của hai đại nữ vương đây? Kỳ thật ta luôn ảo tưởng đến
cảnh quyết đầu giữa Ngôn Ngôn cùng Lăng Vi, hai người đều là nữ vương cường đại
khí chất, nếu có thể gặp thêm Tả Tĩnh Nhan nữa liền thú vị a!.......Bất qua
Lăng Vi ngươi đến thật không đúng rồi a, ngươi thật xấu xa, quấy rầy kế hoạch
Lam Lam đẩy ngã Ngôn Ngôn, thật là phi thường không có phúc hậu a!
Tuy Lam Lam cùng với Lăng Vi ái muội không rõ ràng nhưng cả hai
tuyệt đối là thuần khiết, chỉ có một chút quan hệ nữ nữ tà ác xíu thôi. Nếu tiểu
Lam Lam hoa tâm thì sớm đã bị Lăng Vi làm cái gì rồi…khụ khụ…Lúc trước có nói về
bao tay Lam Lam, mà nàng vẫn luôn mang, điểm ấy ko thể nghi ngờ. Tuy rằng khiến
nhiều người chú ý, nhưng tay trái thật sự nhận không ra. Cái bao tay không phải
lúc nào cũng 1 kiểu, mỗi lần xuất hiện đều thay cái khác, chỉ là ta ko viết ra,
nếu mỗi lần đều giới thiệu cái bao tay thì có vẻ hơi quái a! Bất quá, tay của
Lam Lam giải quyết ra sao, lúc tới thời điểm ngược tôi sẽ tìm cơ hội nói rõ về
tay Lam Lam, nàng sẽ không mang bao tay nữa! ko biết mọi người thấy cách này dc
ko?
Yui: Ko liên quan đến Càng làm càng yêu. Yui muốn edit tiếp Thiết ngục mê tình, mà gần tới khúc ngược, thật là ko có tâm trạng edit, hẹn mọi người qua tết sẽ tiếp tục bộ TNMT. Do bộ TNMT qua tay vài người rồi và vẫn drop, nên m ko muốn nó qua tay m rồi lại drop tiếp đâu, thôi cứ chờ m nghe. Tuy làm việc hơi chậm chạp nhưng mà cố gắng ko drop đâu ha =.="
Yui: Ko liên quan đến Càng làm càng yêu. Yui muốn edit tiếp Thiết ngục mê tình, mà gần tới khúc ngược, thật là ko có tâm trạng edit, hẹn mọi người qua tết sẽ tiếp tục bộ TNMT. Do bộ TNMT qua tay vài người rồi và vẫn drop, nên m ko muốn nó qua tay m rồi lại drop tiếp đâu, thôi cứ chờ m nghe. Tuy làm việc hơi chậm chạp nhưng mà cố gắng ko drop đâu ha =.="






