YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

Việt Tố Việt Ái - Chương 25

Chương 25
Editor: Yui Hippie

Nếu hỏi Ngôn Thanh Hạm đời này khoảnh khắc nào làm cô xấu hổ nhất, cô nhất định không một chút do dự cho rằng chính là giờ này khắc này. Cô chưa từng nghĩ bản thân cũng sẽ có ngày làm ra những việc ngây thơ như vậy, cảm giác hương vị ngọt ngào của ô mai lan toả khắp khoang miệng, Ngôn Thanh Hạm ngơ ngác ngậm lấy kẹo ô mai mà quên mất cả việc bỏ cây kẹo ra.
“Thanh Hạm thật quá đáng yêu.”
Nhiệt khí xông vào bên tai, mang theo từng trận mùi hương thơm ngát cùng nóng rực. Ngôn Thanh Hạm rất nhanh xoa đầu, muốn mình tỉnh táo lại, làm sao có thể xuất hiện tình cảnh quẫn bách như thế này được, vậy mà Lam Khiên Mạch lại còn tiếp tục khiến cho cô không biết phải làm sao.
“Nếm thử đi, ngon lắm đó.”
Cằm bị nắm lại, Ngôn Thanh Hạm nhìn xuống Lam Khiên Mạch do mang giày bệt mà thấp hơn mình nửa cái đầu.
Cho dù chiều cao ra sao, bị vây trong hoàn cảnh như vậy, áp lực mà nàng gây ra cho cô vẫn không giảm bớt được. Cặp mắt màu đỏ sẫm kia vô cùng chuyên chú nhìn cô, trong ánh mắt đó mang theo chờ mong, khát vọng, dục vọng, và những đợt sóng ngầm mãnh liệt dậy sóng. Lam Khiên Mạch lúc này giống như mãnh thú phát hiện ra con mồi, chỉ còn chờ thời điểm chạy đến bắt lấy con mồi cấu xé mà thôi.
Bỗng nhiên một bàn tay trơn tru xoa lấy khuôn mặt, bàn tay không quá ấm, thậm chí có thể nói chúng lạnh như băng, nhưng động tác cực kỳ nhẹ nhàng mềm nhẹ. Đãi ngộ như vậy khiến cho Ngôn Thanh Hạm quên đi vừa rồi Lam Khiên Mạch áp bách mình; ngược lại, cô cảm thấy mình trong tay nàng như một khối bảo vật cực kỳ mong manh, chỉ cần dùng tay nhẹ nhàng sờ lấy liền có thể biến mất.
Từ nhỏ thiên kim đại tiểu thư như Ngôn Thanh Hạm luôn được rất nhiều người xem như hòn ngọc quý trong tay, Mạc Lâm cùng Ngôn ba Ngôn mẹ đối với cô cưng chiều không thể diễn tả. Nhưng suốt 28 nhân sinh của cô, lại chưa từng lấy một ai giống như Lam Khiên Mạch ôn nhu vuốt ve mình như vậy.
Cảm giác như vậy rất tốt, rất kỳ lạ, khiến cho Ngôn Thanh Hạm cảm thấy giờ khắc này mình không phải là trưởng nữ của Ngôn gia, cũng không phải cháu gái của Mạc Lâm, lại càng không phải là Nhà đánh giá tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng nào, chỉ đơn giản là một nữ nhân, một người cũng biết đau, một người cũng cần được quan tâm. Cô vốn nghĩ rằng chỉ có người yêu mới có thể cho cô cảm giác như vậy, nhưng giờ đây, người này lại chính là Lam Khiên Mạch, bản thân cô chỉ gặp cô gái này vỏn vẹn ba lần mà thôi.
“Chúng ta về thôi.” Nhìn thấy tầm mắt đối phương càng trở nên mông lung, Ngôn Thanh Hạm lùi về phía sau vài bước, có chút kích động, xoay người tránh né, bất tri bất giác tim đập loạn nhịp. “Thanh Hạm, chờ tôi với.” Lam Khiêm Mạch lớn tiếng đuổi theo Ngôn Thanh Hạm, hướng đến cô tươi cười sáng lạn, tiếp tục ăn kẹo ô mai trên tay nàng.
Nhìn nàng ăn vui vẻ, Ngôn Thanh Hạm đem nửa thanh kẹo còn lại ngậm vào trong miệng, chậm rãi nhấm nháp. Theo cách nói nào đó, đây có thể coi là lần đầu tiên cô ăn đồ ăn vặt. Mạc Lâm cực kỳ chú trọng việc ăn uống lẫn về phương diện sức khoẻ và vệ sinh, cho nên Ngôn Thanh Hạm từ nhỏ đã bị cấm ăn quà vặt ven đường lẫn đồ ăn vặt. Cho dù là đầu bếp của Mạc gia chế biến cũng cực kỳ cẩn thận.
Không được ăn quá mặn, không để quá lửa, ăn cay lại không thể ăn nhiều. Ngôn Thanh Hạm từ nhỏ nghe lời dạy của Mạc Lâm lớn lên, ngay cả thói quen ăn uống cũng phá lệ tương tự. Mỗi khi Tạ Sương Sương ôm một đống thức ăn vặt khoe trước mặt cô, ngay cả khi trong lòng hiếu kỳ hay muốn ăn thử, cô cũng không dám vi phạm lời dạy của Mạc Lâm.
Về sau khi lớn lên, Ngôn Thanh Hạm có thể tuỳ tiện ăn thứ mình muốn, nhưng cô dần hiểu được các món ăn vặt không tốt, cũng liền vậy mà ý niệm muốn thử một lần cũng không còn. Mà giờ chỉ đơn giản là kẹo ô mai, Ngôn Thanh Hạm cảm thấy mình lúc này quá ngây thơ, thật buồn cười, lớn như vậy rồi còn muốn ăn mấy loại này. Bất quá…có người so với cô còn muốn tham ăn hơn.
Nghĩ như vậy, Ngôn Thanh Hạm quay đầu lại nhìn Lam Khiên Mạch, mới phát hiện người nọ bất tri bất giác đã muốn ăn gần hết một cây kẹo. Tuy rằng ăn loại này căn bản không tốn nhiều thời gian, nhưng ăn ngọt nhiều như vậy không tốt cho cơ thể cho lắm. “Cô ăn nhiều như vậy, không sợ một lúc nữa ăn cơm không vô sao?” Ngôn Thanh Hạm cảm thấy Lam Khiên Mạch lúc này tựa hồ như đứa nhỏ không hiểu chuyện.
“Sao có thể? Tôi cả ngày cũng chưa có ăn gì, cũng có chút đói bụng, mà ăn chỉ mới có hai cây, chút có ăn cơm cũng không sao cả. Thanh Hạm, cô muốn ăn không?” Lúc này, Lam Khiên Mạch phát hiện Ngôn Thanh Hạm nhìn chằm chằm vào túi để kẹo ô mai, nàng cười đưa cho cô.
“Ách…tôi…” Ngôn Thanh Hạm có chút không biết làm sao đứng tại chỗ, không biết có nên tiếp tục ăn hay không, nếu ăn, có vẻ như mình trông rất muốn ăn. Mà nếu không ăn, cô lại sợ Lam Khiên Mạch ăn nhiều sẽ không tốt cho sức khoẻ. Sau khi cân nhắc lợi hại nặng nhẹ, Ngôn Thanh Hạm vẫn là vươn tay nhận lấy.
Dù sao cô rất ít ăn những thứ này, ngẫu nhiên ăn một lần chắc cũng sẽ không nguy hiểm gì.
Cứ như vậy, hai người vừa đi vừa ăn kẹo ô mai. Đợi đến khi đến trước nhà, bịch kẹo ô mai bị Ngôn Thanh Hạm bất tri bất giác ăn hết. Nhìn vào bịch, cô ngượng ngùng vụng trộm ném vào thùng rác, đi theo Lam Khiên Mạch vào khu nhà ở.
Nhà Lam Khiên Mạch trên lầu ba. Hai người cực kỳ ăn ý cùng nhau đi thang bộ, chứ không chọn thang máy. Nhìn người phía trước cắn kẹo ô mai răn rắc, cùng đôi chân dài tinh tế lúc ẩn lúc hiện trước mặt mình, không biết sao Ngôn Thanh Hạm lại nhớ đến thời điểm hai người lần đầu tiên gặp nhau, lúc Lam Khiên Mạch ở trước mặt cô làm ra một vài chuyện.
Khi đó, cô gái này đem bộ vi tối bí ẩn của mình triển lộ ra bên ngoài không một chút giữ gìn. Cảnh sắc nơi ấy rất đẹp, phấn nộm bên trong hồng nhạt tự nhiên, bị chất lỏng nào đó nhuộm đẫm lại càng trở nên phá lệ trong suốt. Mỗi lần lấy tay chạm qua, Lam Khiên Mạch đều lộ ra gương mặt xinh đẹp hưởng thụ cùng biểu tình đầy mê người.
Ngôn Thanh Hạm vẫn cho rằng cô gái quá mức yêu diễm này không quá đứng đắn thậm chí là tổn hại đến sinh khí. Chỉ là đắm chìm trong cảnh sắc của Lam Khiên Mạch, cô không hiểu vì sao mình lại cảm thấy nàng thật sự mê người đến vậy, khiến người khác rất muốn tới gần, chạm vào, có được, đạt được. Ngôn Thanh Hạm nghĩ, ngay cả nữ nhân như mình còn bị Lam Khiên Mạch dễ dàng khơi gợi lên dục vọng không nên có như vậy, thì làm sao có người đàn ông nào có thể cự tuyệt cô gái này được đây.
“Thanh Hạm, đang nghĩ chuyện xấu xa gì đó? Mặt đỏ hết rồi kìa.”
Nghe tiếng Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm từ trong suy nghĩ nhanh quay lại hiện thực. Cô ngẩng đầu nhìn vẻ mặt đang nghiền ngẫm của người nào đó,  tổng cảm thấy nụ cười này rất kỳ quái, thật ái muội, giống như suy nghĩ của mình vừa rồi đều bị đối phương nhìn thấu.
“Không có gì, mở cửa đi”
“Ân? Nhưng mà kẹo ô mai còn chưa ăn hết”
“Vậy cô ăn đi”
“Tôi nghĩ muốn cùng Thanh Hạm ăn chung”
Nghe Lam Khiên Mạch nói xong, Ngôn Thanh Hạm nhìn về phía nàng đang cầm cây kẹo ô mai, nghĩ là người nọ muốn chia cho mình một nửa, cô vừa định nói không cần, kẹo ô mai liền được đưa vào miệng mình. “Thanh Hạm, chúng ta cùng nhau ăn nha”. Lam Khiên Mạch nói xong, đi đến người phía trước, ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Ngôn Thanh Hạm, đồng thời mở miệng cắn lấy cây kẹo.
Ngụm thứ nhất, cả hai cách nhau bất quá 5 li, trong miệng đều chứa đầy vị ngọt của kẹo ô mai. Nhìn Lam Khiên Mạch gần ngay trước mặt, Ngôn Thanh Hạm nhất thời quên cả phản ứng. Ngụm thứ hai, chóp mũi chạm vào nhau, ngoại trừ hương vị ngọt ngào ra, còn pha trộn thêm hương thơm từ trên người Lam Khiên Mạch. Vị ngọt tương giao, phần nhiều rất ngọt, lại thiếu một chút vị thanh đạm, nhưng bởi vì những thứ không nhiều không ít như vậy dung hợp cùng một chỗ càng khiến cho tâm trí Ngôn Thanh Hạm hướng về hương vị này.
Ngụm cuối cùng, kẹo ô mai biến mất trong khoang miệng của cả hai. Song lưỡi đan nhau, kề sát hoà quyện, vài sợ tóc xẹt qua hai má, mang đến từng trận xúc cảm ngứa ngáy. Lam Khiên Mạch kìm lòng không đậu lấy tay vén lên mái tóc của Ngôn Thanh Hạm, tiện đà nâng lấy đầu cô, làm cho nụ hôn thêm sâu sắc.
Từ đầu đến cuối, Ngôn Thanh Hạm đều không nhắm mắt lại, ánh mắt dừng ngay nụ hôn của mình cùng Lam Khiên Mạch, cố giữ tư tưởng truyền thống trong lòng cùng băn khoăn nói với bản thân hẳn là nên đẩy nàng ra, nhưng hai tay lại không tự chủ được di chuyển lên phía sau lưng đối phương, chiếc lưỡi bị mút kia có chút run lên.
Ngôn Thanh Hạm đáp lại, không thể nghi ngờ chính là động lực lớn cho Lam Khiên Mạch, nàng gắt gao ôm lấy cô, hận không thể đem thân thể cả hai dung hợp lại. Nghe thấy hô hấp Ngôn Thanh Hạm bị ngắc quảng, phát ra âm thanh từ mũi, Lam Khiên Mạch hừ nhẹ, đem tay đang đặt bên hông cô dao động lên trên, lấy tay an ủi vuốt ve phía sau lưng, một lần rồi lại một lần kéo dài ngân nga.
“Lam, không nghĩ sau lưng tôi, em cư nhiên lại tìm nữ nhân khác. Tôi nhớ tôi từng nói với em, nếu em muốn hiến thân mình, đại loại có thể tìm đến tôi.”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Lam Khiên Mạch buông Ngôn Thanh Hạm bị mình hôn có chút vô lực ra, đem cô đứng phía sau mình. Nàng làm như vậy, không phải sợ đối phương làm ra hành vi quá khích nào, chỉ là sợ chuyện vừa nãy người nọ nói làm cho Ngôn Thanh Hạm sinh ra suy nghĩ không tốt về mình.
“Lão bản, cô tìm tôi muộn như vậy, có chuyện gì sao?”
“Kỳ thật cũng không có việc gì, chỉ là muốn tìm em uống chút rượu thôi, bất quá…Tôi hình như đến không đúng lúc lắm.”
Không hề nghi ngờ người này chính là Lăng Vi. Kỳ thật cô cũng chỉ nhàn rỗi đến nhàm chán mới muốn tìm Lam Khiên Mạch uống rượu, thuận tiện nói chút chuyện liên quan đến Tả Tĩnh Nhan, nhưng lại không nghĩ sẽ nhìn thấy một màn nóng bỏng như vậy.
Lăng Vi đem tầm mắt nhìn về cô gái đứng phía sau Lam Khiên Mạch, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm, cô liền cảm thấy được cô gái này tuyệt đối không bình thường. Bất luận là khí tràng hay khí chất cao quý tao nhã cho dù là nữ nhân giàu có cũng chưa chắc có được. Lăng Vi không rõ khi nào Lam Khiên Mạch ở sau lưng mình quen biết một nữ nhân như vậy, chính là…
Suy nghĩ đến đây thì bị đứt đoạn, Lăng Vi cười hướng đến hai người, tiện đà đem Lam Khiên Mạch kéo vào lòng mình, ra vẻ ôn nhu lấy tay sờ lấy trán của nàng.
“Bảo bối, em phát sốt mới khỏi, như thế nào lại có thể tuỳ tiện ra ngoài như vậy? Nếu lại xảy ra chuyện gì, tôi sẽ đau lòng lắm.”
Nhìn hành động thân mật như vậy của Lam Khiên Mạch cùng Lăng Vi, Ngôn Thanh Hạm híp hai mắt lại, bất động thanh sắc đánh giá các nàng.
Hết chương 25
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Phốc! Tiểu Lam Lam, ngươi ăn vụng bị bắt quả tang rồi a? Bạn gái cùng lão bản gặp nhau, xem ngươi như thế nào thoát được lòng bàn tay của hai đại nữ vương đây? Kỳ thật ta luôn ảo tưởng đến cảnh quyết đầu giữa Ngôn Ngôn cùng Lăng Vi, hai người đều là nữ vương cường đại khí chất, nếu có thể gặp thêm Tả Tĩnh Nhan nữa liền thú vị a!.......Bất qua Lăng Vi ngươi đến thật không đúng rồi a, ngươi thật xấu xa, quấy rầy kế hoạch Lam Lam đẩy ngã Ngôn Ngôn, thật là phi thường không có phúc hậu a!

Tuy Lam Lam cùng với Lăng Vi ái muội không rõ ràng nhưng cả hai tuyệt đối là thuần khiết, chỉ có một chút quan hệ nữ nữ tà ác xíu thôi. Nếu tiểu Lam Lam hoa tâm thì sớm đã bị Lăng Vi làm cái gì rồi…khụ khụ…Lúc trước có nói về bao tay Lam Lam, mà nàng vẫn luôn mang, điểm ấy ko thể nghi ngờ. Tuy rằng khiến nhiều người chú ý, nhưng tay trái thật sự nhận không ra. Cái bao tay không phải lúc nào cũng 1 kiểu, mỗi lần xuất hiện đều thay cái khác, chỉ là ta ko viết ra, nếu mỗi lần đều giới thiệu cái bao tay thì có vẻ hơi quái a! Bất quá, tay của Lam Lam giải quyết ra sao, lúc tới thời điểm ngược tôi sẽ tìm cơ hội nói rõ về tay Lam Lam, nàng sẽ không mang bao tay nữa! ko biết mọi người thấy cách này dc ko?

Yui: Ko liên quan đến Càng làm càng yêu. Yui muốn edit tiếp Thiết ngục mê tình, mà gần tới khúc ngược, thật là ko có tâm trạng edit, hẹn mọi người qua tết sẽ tiếp tục bộ TNMT. Do bộ TNMT qua tay vài người rồi và vẫn drop, nên m ko muốn nó qua tay m rồi lại drop tiếp đâu, thôi cứ chờ m nghe. Tuy làm việc hơi chậm chạp nhưng mà cố gắng ko drop đâu ha =.="

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2016

Việt Tố Việt Ái - Chương 24

Chương 24
Editor: Yui Hippie

“Kỳ thật, tôi còn nghĩ muốn tìm cho Thầm Thì một người mẹ.”
 “Sao? Được lắm.”
Nghe xong Lam Khiên Mạch nói, Ngôn Thanh Hạm phụ hoạ trả lời. Chỉ là lời cô vừa thốt ra, ngay lập tức cả hai vai bị một lực đạo nắm lấy, cước bộ cũng như vậy mà ngừng lại.
“Nếu…tôi muốn cô làm mẹ của Thầm Thì thì sao?” Trái tim trong nháy mắt mạnh mẽ thắt chặt lại, tựa hồ như có cái gì đó muốn đi ra. Ngôn Thanh Hạm nhìn Lam Khiên Mạch đứng trước mặt mình, lúc này đây cô ấy thật sự ngóng nhìn mình. Nụ cười đầy yêu mị trên gương mặt biến mất, dần dần thay thế bởi thần thái vô cùng nghiêm túc.
Thông minh như Ngôn Thanh Hạm, làm sao cô không hiểu được hàm ý của Lam Khiên Mạch. Chỉ là phương thức thổ lộ như vậy tựa hồ không nên xuất hiện giữa hai người. Trước không nói cô cùng đối phương đều là nữ nhân, lẫn về phương diện cảm giác, Ngôn Thanh Hạm sẽ không đáp ứng Lam Khiên Mạch.
Tuy rằng cô thừa nhận mình đối với cô gái này có chút hảo cảm pha lẫn cảm xúc không nói nên lời, tuy rằng lúc nghe đến câu nói vừa rồi, trong lòng cô không mang một chút phản cảm, thậm chí còn mang theo vài phần vui sướng khó hiểu. Nhưng Ngôn Thanh Hạm hiểu được, cảm giác như vậy cũng chỉ có thể dùng từ yêu thích cực kỳ nhỏ bé để hình dung. Thử hỏi, ngay cả thích cũng không nhiều, khoảng cách tới yêu còn kém xa vạn dặm thì làm sao?
Nghĩ đến đây Ngôn Thanh Hạm nhíu mày, muốn đem hết suy nghĩ của mình nói rõ cho Lam Khiên Mạch hiểu, nhưng khi cô nhìn thấy ánh mắt thâm trầm đầy chuyên chú kia, tựa hồ lời nói trong đầu trong nháy mắt tan thành mây khói, rốt cuộc không thể nói thành lời.
“Ha ha, Thanh Hạm bộ dáng ngẩn người thật đúng là đáng yêu. Tôi chỉ đùa với cô một chút thôi, Thầm Thì có tôi làm mẹ là đủ rồi, nếu có thêm người khác, nó lại đau đầu xem phải quấn lấy ai thì mới tốt nữa.”
Nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm muốn nói lại thôi, Lam Khiên Mạch cười nói. Trên mặt lần nữa tươi cười, hoàn toàn không thấy bộ dáng nghiêm túc vừa nãy, giống như lời nói mới vừa rồi thật sự chỉ là lời nói đùa mà thôi.
Thấy nàng khôi phục lại bình thường, Ngôn Thanh Hạm biểu tình cứng ngắc có chút nới lỏng. Cô tránh Lam Khiên Mạch muốn nắm tay mình, bước đi về phía trước. Nhìn bóng dáng cao gầy của Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch cúi đầu si ngốc nhìn tay phải bị Ngôn Thanh Hạm tránh né, cười ra tiếng.
Quả nhiên, vẫn chưa tới lúc phải không?
Đoạn phát sinh nhỏ vừa rồi nhanh chống được hai người quên đi, không khí khôi phục lại như trước. Các nàng đi vào siêu thị, lập tức liền thu hút ánh nhìn từ mọi phía, Lam Khiên Mạch để ý thấy tám mươi phần trăm những người ở đây đều nhìn về phía Ngôn Thanh Hạm.
Lại nói, vị đại tiểu thư hôm nay quả thưc rất xuất sắc, diện mạo của Ngôn Thanh Hạm có thể nói là vô cùng xinh đẹp, ngũ quan xinh xắn dung hợp với những ưu điểm của mỹ nhân, không mang một chút khuyết điểm nào. Hơn nữa nhan sắc tao nhã cao quý vốn có kia cho dù ngước mặt lên trời cũng đẹp khiến cho người khác không thể di dời tầm mắt. Hôm nay cô trang điểm nhẹ nhàng, vốn cao 1m72 còn kết hợp thêm đôi giày cao gót 8 phân, đã cao đến 1m8, không muốn người khác chú ý cũng rất khó.
Nhìn lại trang phục của mình, Lam Khiên Mạch liền cảm thấy thua kém. Bởi vì nghĩ rằng cả hai chỉ ăn cơm ở nhà nên nàng ăn mặc cũng không quá cầu kỳ, nàng chỉ mặc tuỳ ý áo thun màu trắng phối hợp cùng quần đùi đi ra ngoài mà thôi, đi chung với Ngôn Thanh Hạm quả thật có chênh lệch đôi chút.
“Ha ha, Thanh Hạm quả thật rất mê người, mới vừa bước đi liền trêu hoa ghẹo bướm nhiều đến vậy rồi.” Lam Khiên Mạch làm như ghen lên tiếng nói, tiện đà ôm lấy cánh tay, đầu tựa vào vai đối phương. Nàng cảm thấy có chút may mắn khi không mang giày cao gót, nếu mang giày thì sao có thể vừa diễn cảnh bách hợp vô cùng xinh đẹp, lại vừa diễn tiết mục chim nhỏ nép vào người được đây?
Thân thiết xảy ra bất chợt cùng lời nói mang hàm ý không rõ ràng làm cho Ngôn Thanh Hạm hơi hơi nhíu mày, cô cũng không cho rằng mình so với mọi ngày khác ở điểm nào, nhưng mỗi lần gặp Lam Khiên Mạch, nàng đều cho cô thấy các hình tượng khác nhau. Bất luận là khoát lên người bộ sườn xám màu lửa đỏ, hay khí chất mạnh mẽ trong bộ áo sơ mi quần dài trung tính, hay hôm nay mang theo hơi thở tươi mới của thiếu nữ trong chiếc áo thun trắng. So với cách ăn mặc của cô, Lam Khiên Mạch không thể nghi ngờ là có nhiều hình tượng hơn.
Không nói đến việc nàng thay đổi như thế nào, chúng luôn mang đến cảm giác kỳ lạ không thể tả. Cô gái này yêu mị đến nổi không một ai chống cự lại được, đôi khi lại mạnh mẽ đùa giỡn không thua gì nam nhân. Nếu như không phải hôm nay cô mang giày cao gót thu hút những ánh nhìn chỉ sợ là người nhìn lén Lam Khiên Mạch tuyệt đối không ít.
Hai người cứ như vậy tiếp nhận những ánh mắt vô cùng tò mò của mọi người đi vào siêu thị, đến khi không còn người chú ý đến các nàng nữa Ngôn Thanh Hạm mới đẩy Lam Khiên Mạch ra.
“Chậc chậc, Thanh Hạm đúng thật là vô tình, mới vừa rồi còn ôm người ta, nhanh như vậy đã vội vã đem người ta đẩy ra rồi.”
“Lam Khiên Mạch, đêm nay muốn ăn cái gì?”
Ngôn Thanh Hạm không thèm để ý Lam Khiên Mạch vô lý lên án, chuyển đề tài nói. Kỳ thật lúc mới đầu khi nghe người này muốn mời cô ăn cơm, quả thật cô nghĩ là nàng sẽ mời cô đến nhà hàng nào đó, lại không nghĩ Lam Khiên Mạch sẽ tự nấu cơm cho cô ăn. Mắt thấy người đối diện cười một cách xấu xa, Ngôn Thanh Hạm trong lòng rùng mình một cái. Cô gái này, thật sự nấu cơm sao?
“Thanh Hạm đúng là gái hư a, biết rõ thích mà còn cố hỏi. Đêm nay tôi nấu gì sao? Đương nhiên là…” Lam Khiên Mạch nói tới đây, bên hông Ngôn Thanh Hạm liền bất chợt bị ôm lấy, trong nháy mắt được đối phương ôm vào lòng. Bụng cả hai chạm sát vào nhau, mặc kệ cách một lớp áo, Ngôn Thanh Hạm đều có thể cảm nhận được hơi lạnh trên người Lam Khiên Mạch. Chỉ là bây giờ rõ ràng là mùa hè nhưng cơ thể cô gái này như thế nào còn có thể lạnh đến như vậy?
“Tôi đêm nay, đương nhiên là muốn ăn cô rồi. Bất quá, Tham Hạm có thể yên tâm, tôi có ăn no cũng sẽ không để cô phải đói đâu. Tôi nhất định cho cô cùng cánh hoa của cô ăn thật là no, cả hai sẽ không còn đói nữa đâu.” Lam Khiên Mạch nói xong, dùng ánh mắt quét qua địa phương giữa hai chân Ngôn Thanh Hạm. Thấy ánh mắt đáng khinh đó của nàng, đối phương trong lòng không khỏi phát lạnh, ẩn ẩn nổi lên ý muốn rút lui.
“Lam Khiên Mạch”
“Ân?”
“Buông”
Giọng điệu rõ ràng bình thường, ngay cả lời nói cũng đều nhẹ nhàng không kém là bao, nhưng Lam Khiên Mạch lại cảm thấy trong lời nói mang đôi khút tức giận. Ngẩng đầu nhìn đôi mắt đen không hề gợn sóng của Ngôn Thanh Hạm, nàng thấy được bên trong đôi mắt có một tia thẹn quá thành giận, còn có cả bất mãn đối với mình. Lam Khiên Mạch nghe lời buông tay, kéo xe đẩy vào khu bán thịt, rau củ. Nàng biết nếu mình còn tiếp tục khiêu chiến với tính nhẫn nại của Ngôn Thanh Hạm, chỉ sợ cô gái này trực tiếp bỏ của chạy lấy người cũng không chừng.
Nàng không muốn nghĩ, càng không hi vọng Ngôn Thanh Hạm rời đi như vậy. Đêm nay còn chờ các nàng.
Thân là Ngôn gia Đại tiểu thư, Ngôn Thanh Hạm sẽ không nấu cơm, khỏi nói đến việc tự mua đồ nấu ăn. Nhìn thấy Lam Khiên Mạch đi vào khu rau củ chọn chọn lựa lựa, tiện đà lại đi đến khu bán thịt. Ngôn Thanh Hạm đi theo nàng bước vào, nháy mắt liền bị mùi hỗn hợp của thịt cùng máu bay tới, cô nhíu mày.
Xem ra cô rõ ràng khó chịu lại còn cứng rắn im lặng không nói, Lam Khiên Mạch cảm thấy Ngôn Thanh Hạm ngốc nghếch pha chút đáng yêu. Nàng cười cười, từ trong túi nilong lấy ra một cái hộp nhỏ đưa cho Ngôn Thanh Hạm. Cô không biết đó là cái gì cho nên cũng không tuỳ tiện nhận lấy.
 “Yên tâm đi, không phải độc đâu, chỉ là sáp khử mùi mà thôi. Cô đem để nó trước mũi, thì không ngửi thấy mùi vừa nãy nữa.” Nghe Lam Khiên Mạch giải thích xong, Ngôn Thanh Hạm không nghi ngờ làm theo. Mùi hương thơm ngát quanh quẫn trước mũi, cô mới buông lỏng mày ra, nhìn về phía Lam Khiên Mạch đang lựa thịt.
Cô gái này cùng người bán thịt nói cái gì đó, người nọ tựa hồ cũng quen biết với nàng, luôn hướng Lam Khiên Mạch cười nói vui vẻ. Thấy nàng cẩn thận đánh giá khói thịt trước mặt, Ngôn Thanh Hạm thật sự không thể đem Lam Khiên Mạch lúc trước ở Tiêu Tương Các đánh đồng với người hiện tại, càng không thể tượng tượng nỗi cô gái giống như nàng lại thật sự biết nấu cơm.
Chọn một hồi, Lam Khiên Mạch mới quyết định mua khối thịt vừa nãy. Nhìn xe đẩy chất đầy đồ, nàng cảm thấy mỹ mãn vỗ tay, dẫn Ngôn Thanh Hạm đi đến quầy thu ngân. Đúng lúc này, Lam Khiên Mạch bỗng nhiên chú ý đến khu bán đồ ăn vặt.
Thấy nàng thập phần hưng phấn chạy đến chọn vài món bỏ vào trong xe, bộ dáng hưng phấn như cún con nhìn thấy xương. Ngôn Thanh Hạm không rõ cái gì làm cho Lam Khiên Mạch cao hứng như vậy, cô nghi hoặc khó hiểu cầm lấy gói ăn vặt lên, tinh tế đánh giá.
“Phốc, Thanh Hạm thật sự đáng yêu quá đi, cái này là kẹo ô mai mà thôi, không phải tác phẩm nghệ thuật danh giá nào đâu. Tôi trước đây thường xuyên mua loại này ăn. Bất quá không biết tại sao lâu rồi không bán, không nghĩ hôm nay lại có thể nhìn thấy. Xem ra, Thanh Hạm đúng là phúc tinh của tôi a”. Lam Khiên Mạch cười nói, tự nhiên như vậy nắm lấy tay Ngôn Thanh Hạm dẫn cô đến quầy thu ngân xếp hàng.
Đến lúc thanh toán, Ngôn Thanh Hạm vốn định lấy thẻ của mình thanh toán, lại bị Lam Khiên Mạch cản lại. Nhìn nàng lấy tiền mặt đưa cho thu ngân, Ngôn Thanh Hạm có chút đăm chiêu nhìn nàng, thật không rõ chỉ có chút tiền mà thôi, đối phương tại sao lại để ý đến vậy.
“Thanh Hạm, tôi biết cô không quan trọng tiền bạc, bất quá cô đừng quên, hôm nay tôi là chủ nhà, mời cô ăn cơm, chẳng lẽ không biết xấu hổ để khách mời lại sao? Nếu cô thật sự muốn trả tiền đến vậy, không bằng đến hội quán tìm tôi nhiều một chút, như vậy tôi cũng có thể kiếm nhiều tiền một chút.”
Nghe xong lời nói của Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm không trả lời lại, nắm lấy hai túi đồ to đi ra khỏi siêu thị. Cô không biết bản thân mình làm sao, vừa nghe Lam Khiên Mạch nói đến tiền bạc trong quan hệ giữa các nàng, lại cảm thấy phá lệ phiền toái như vậy. Nhưng mà, đây không phải là sự thật sao? Các nàng lần đầu gặp nhau, đến lần thứ hai gặp nhau cũng đều xảy ra quan hệ trên giường, ngoại trừ “mua bán” ra, lại có người nào làm như vậy đâu?
“Thanh Hạm, cô giận sao?” Lam Khiên Mạch không ngốc, dễ dàng nhìn ra Ngôn Thanh Hạm mất hứng. Nàng bước nhanh lên vài bước đứng trước mặt người nọ, thoáng nhìn gương mặt không biểu tình gì của đối phương, trong lòng biết mình đã thật sự chọc giận đại tiểu thư rồi.
“Ha ha, tôi vì sao phải giận?” Cô có điểm nào đáng để tôi tức giận?” Ngôn Thanh Hạm nói xong, tránh Lam Khiên Mạch tiếp tục đi. Nếu cô lúc này quay đầu lại có thể thấy người nào đó trên mặt đang tươi cười đắc ý.
“Ngôn Thanh Hạm, đứa nhỏ kêu ngạo không ăn kẹo, chuyện này tựa hồ cũng không phải việc cô từng làm nga.” Lam Khiên Mạch đi bên cạnh Ngôn Thanh Hạm, ngậm một cây kẹo ô mai nhẹ giọng nói. Vẻ mặt vui vẻ kia làm cho Ngôn Thanh Hạm cảm thấy càng thêm phiền toái, thậm chí khiến cho người luôn được gia giáo vô cùng tốt như cô muốn cho khuôn mặt đó một cái tát.
“Nè, muốn ăn một cây không?” Ngôn Thanh Hạm rút cục dừng lại, nhìn kẹo ô mai lúc ẩn lúc hiện xuất hiện trước mặt mình, còn có Lam Khiên Mạch đối diện đang cười khiêu khích, cô không một chút nghĩ ngợi ngậm lấy kẹo ô mai vào trong miệng!

Hết chương 24

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 23

Chương 23
Editor: Yui Hippie

“Lăng tiên sinh, ngượng ngùng, tôi chỉ có thể đưa anh đến đây thôi.”
Đứng trước cửa biệt thự Mạc Gia, Ngôn Thanh Hạm đơn giản nói lời xin lỗi tới Lăng Long. Lại nói, hôm nay quả thật người Mạc gia thất lễ với hắn. Lăng Long không chỉ nhìn thấy người trong nhà đấu đá mà còn từ lúc vào nhà đến giờ vẫn chưa dùng cơm. Nghĩ đến đây, Ngôn Thanh Hạm cũng có chút ngượng ngùng.
“Không sao, tôi hôm nay quả thật rất vui, ít nhất đã quen biết được Ngôn tiểu thư.” Lăng Long lễ phép nói, biểu đạt ngưỡng mộ đối với Ngôn Thanh Hạm, lại không quá mức lỗ mãng, điểm này có thể thấy hắn là một nam nhân rất thông minh. “Lăng tiên sinh không ngại là tốt rồi, ông ngoại nhờ tôi nói với anh phải tiếp đãi anh thật tốt.”
“Ha ha, Mạc gia gia thật nói quá rồi, có thể cùng ông ăn cơm là vinh hạnh của tôi rồi. Mặt khác, Ngôn tiểu thư đừng gọi tôi là Lăng tiên sinh khách khí như vậy, gọi thẳng tên Lăng Long là được.” Trong lúc nói chuyện, cả hai đã đi đến bãi đậu xe, thân là khách, Lăng Long cũng không vội đi trước, mà ở một bên đợi cô. Hành vi lịch sự như vậy làm cho Ngôn Thanh Hạm đối với hắn có một phần ấn tượng tốt.
“Một khi đã như vậy, anh cũng không cần kêu tôi là Ngôn tiểu thư, cứ kêu tên tôi là được rồi.”
Ngôn Thanh Hạm nói xong, lộ ra nụ cười yếu ớt, tròng mắt như hạt trân châu đen mang theo một chút lo lắng. Nụ cười sáng lạn kia có thể so với ngân hà, cho dù có mấy vạn ánh sao tụ tập lại một chỗ cũng không có cách nào che lấp ánh quang phát ra từ cô.
Lăng Long nhất thời nhìn có chút ngây người, cảm thấy mình thất thố, hắn vội vàng láy lại tinh thần, ho khan vài tiếng. “Ân, tôi biết rồi, Ngôn Ngôn không biết khi khác có thể liên lạc với cô không?” Lăng Long bắt chước Mạc Lâm gọi nhủ danh của Tham Hạm, sau khi phát hiện đối phương không khó chịu mới nhẹ nhàng thở ra.
“Có thể, đây là danh thiếp của tôi.” Ngôn Thanh Hạm từ trong giỏ xách lấy ra danh thiếp đưa cho Lăng Long, nhìn thấy đối phương như gặp chí bảo mà nhận lấy, cô xoay người ngồi vào xe mình. Mới vừa rồi Lăng Long gọi nhủ danh của cô, Ngôn Thanh Hạm nghe rõ rành mạnh, tuy rằng cô cảm thấy đối phương cùng mình không quen biết đến nỗi có thể để hắn gọi mình như vậy nhưng ngại giao tình hai bên gia đình, Ngôn Thanh Hạm cũng không làm cho Lăng Long khó xử, chỉ có thể giả vờ cho qua.
“Tôi đi trước.”
“Ân, lần sau gặp lại, Ngôn Ngôn”
“Được.”
Ngôn Thanh Hạm nói xong, lái xe ra khỏi Mạc Gia. Nhìn đồng hồ, cô ước chừng thời điểm mình tới nhà Lam Khiên Mạch cũng vừa đúng thời gian cả hai đã hẹn. Nhớ tới chuyện vừa phát sinh tại Mạc gia còn cả những lời nói vừa rồi của Mạc Lâm nói với mình, Ngôn Thanh Hạm biểu tình thoải mái lập tức trở nên ngưng trọng.
Không nằm ngoài dự tính, thời gian tới cô sẽ phải bắt đầu bận rộn với công việc. Cho dù cô đã học qua ngành kinh doanh, nhưng dù sao vẫn là người mới chưa nhiều kinh nghiệm. Nếu muốn quản lý tốt Ngôn Thị, Ngôn Thanh Hạm không cho phép mình có chút bận tâm nào khác. May mắn lúc trước cô về nước là vì một vài thư mời đánh giá tác phẩm nghệ thuật, nếu không thật đúng là không có nhiều thời gian để quản lý Ngôn Thị.
Hơn nữa, xem ra Mạc Lâm rõ ràng muốn tác hợp cô cùng Lăng Long. Tuy rằng nam nhân này trên mọi phương diện đều xuất sắc, là đối tượng có thể kết giao nhưng là…
Suy nghĩ đến đây bỗng nhiên bị chặt đứt, Ngôn Thanh Hạm lắc lắc đầu, muốn xoá đi khuôn mặt của Lam Khiên Mạch xuất hiện trong đầu. Không hiểu vì sao thời điểm cô nghĩ đến việc mình kết giao với Lăng Long lại nhớ tới Lam Khiên Mạch.
Nếu mình cùng Lăng Long ở chung một chỗ, cô gái kia sẽ phản ứng ra sao đây? Sẽ tức giận hay vẫn là không sao cả? Hẳn là vế sau thôi? Dù sao hai người các nàng căn bản không có quan hệ gì, nhiều nhất cũng chỉ có thể nói là quen biết, ngay cả việc gọi là quan hệ bạn bè cũng chưa tới. Lam Khiên Mạch không có quyền can thiệp hành vi của mình, mình cũng không cần để ý tới suy nghĩ của cô ấy làm gì.
Cứ miên man suy nghĩ như vậy, Ngôn Thanh Hạm rốt cục cũng đến tiểu khu của Lam Khiên Mạch. Trí nhớ của cô vô cùng tốt, chỉ ghé qua một lần liền nhớ rõ đại khái đường đi. Chân dẫm lên phiến đá, thấy cách đó khá xa là người vừa mới làm cho cô cảm thấy có chút phiền nhiễu. Lúc này đây, Lam Khiên Mạch vẫn không phát hiện sự tồn tại của cô, nàng chỉ ngồi xuống chơi đùa cùng con mèo nhỏ.
Miệng nàng hút một điếu thuốc, màu xám của khói thuốc quẩn quanh xung quanh sườn mặt hoàn mỹ của nàng, càng làm tăng thêm vẻ đẹp như ẩn như hiện. Con mèo nhỏ tựa hồ rất thân với nàng, luôn thích dính lấy người nàng. Một lúc sau, Lam Khiên Mạch xấu tánh hướng khuôn mặt của mèo nhỏ thổi ra một làn khói, làm cho con mèo dùng mặt cọ lấy chân nàng.
“Ha ha, tiểu tử kia, lại làm nũng với mẹ là sao.” Lam Khiên Mạch nhẹ giọng nói, cầm lấy một cái gì đó trên cỏ hướng đến mặt mèo nhỏ đùa giỡn. Đó là một món đồ chơi làm bằng cao su, tựa hồ có thể co dãn một chút, trên đỉnh có màu vàng, trông giống lông chim, nhìn qua giống như lão nhân đang dùng chổi lông gà dọn dẹp.
Do Ngôn Thanh Hạm chưa từng nuôi thú cưng nên không biết đây kỳ thật là đồ chơi dành cho mèo. Cô chỉ cảm thấy hiện giờ người đang chuyên tâm chơi đùa với mèo con Lam Khiên Mạch thật đáng yêu, thật mê người. Nàng cười giống như đứa trẻ đang nô đùa, hai mắt khép lại nhỏ nhỏ thành hình bán nguyệt, miệng ngậm điều thuốc cùng nàng hồn nhiên tươi cười như thế không mang chút xung đột nào, ngược lại mang vài phần cảm giác xấu xa. Nàng như vậy, mang theo hơi thở của cô gái nghịch ngợm, lại mang theo mị lực đặc thù của nữ nhân, khiến cho kẻ khác không đành lòng di dời ánh mắt.
Nói về ấn tượng của Ngôn Thanh Hạm đối với Lam Khiên Mạch thật ra có chút phức tạp. Cô mới đầu cảm thấy cô gái này chính là dạng người bất chấp mọi thứ để kiếm tiền, nàng phóng đãng, không hiểu lễ nghĩa, ngay cả điều cơ bản nhất của nhân loại là cảm thấy xấu hổ, nàng cũng không hề có. Cho dù cô không hiểu hết về nàng nhưng Ngôn Thanh Hạm vẫn không thể tiêu tan suy nghĩ nàng từng vô lễ với mình.
Sau khi rời khỏi Tiêu Tương Các, cô không phải không nghĩ qua việc tìm cơ hội giáo huấn Lam Khiên Mạch, chỉ là sau khi ngẫm lại, lại cảm thấy làm như vậy thật sự khiến người khác cảm thấy khinh thường. Nếu đã là giao dịch, liền đại biểu cô cũng là người cam tâm tình nguyện. Cô không có quyền gây phiền toá cho Lam Khiên Mạch khi mọi chuyện đã đi qua, mà đó cũng không phải là tính cách của cô.
Chỉ là Ngôn Thanh Hạm không nghĩ cô với Lam Khiên Mạch còn có thể gặp nhau, lần thứ hai nhìn thấy cô gái này, cô phát hiện bộ dáng nàng lúc mang bệnh thật sự rất đẹp, giống như ly thuỷ tinh treo lơ lững giữa không trung, chỉ cần không cẩn thận sẽ bị vỡ nát. Đúng là lần gặp lại này, khiến cho Ngôn Thanh Hạm sinh ra hứng thú với Lam Khiên Mạch, vì thế mà thay đổi suy nghĩ trong đầu rằng từ nay về sau sẽ không gặp lại nàng nữa.
Cô cảm thấy cô gái này tự hồ không giống như bề ngoài bất cần như vậy, mà là mang theo nỗi khổ nào đó không thể nói cùng ai. Nhớ tới ngày đó, cô đơn giản đụng vào đã khiến Lam Khiên Mạch đỏ mặt, nhìn đến hiện tại người này lại mang theo ý xấu chơi đùa với mèo nhỏ, người cùng thú cưng nô đùa, Ngôn Thanh Hạm nhìn thấy không tự chủ bật cười.
Cô rất ít khi nhìn thấy những chuyện kỳ quái cùng người kỳ quái như vậy, cho nên dục vọng muốn tìm hiểu cùng với một loại ma lực thần kỳ nào đó khiến cho cô tuỳ ý để Lam Khiên Mạch tiếp cận mình, thậm chí là chủ động tiếp cận nàng. Ngôn Thanh Hạm hiểu làm như vậy không thể nghi ngờ chính là dưỡng hổ vi hoạn (1), dẫn lửa thiêu thân. Bất quá, cô tin kết quả cuối cùng sẽ làm mình vừa lòng.
(1): Nuôi cọp rồi sẽ mang họa
“Lam Khiên Mạch.”
Không muốn tiếp tục nhìn lén chuyện người khác, Ngôn Thanh Hạm đi đến chỗ Lam Khiên Mạch, nhẹ giọng gọi tên nàng.
“A, cô đến rồi sao?”
Nghe thấy tiếng Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch như bị doạ liền đứng lên. Nàng có chút kinh hoảng đem điếu thuốc ném xuống, dùng chân dập tắt, rồi bỏ vào miệng mấy viên kẹo bạc hà, Ngôn Thanh Hạm không hiểu nàng hành động như vậy khi gặp mình là vì sao.
“Tôi biết cô không thích mùi thuốc, sau này tôi sẽ cố ít hút thuốc lại.” Nghe Lam Khiên Mạch giải thích xong, Ngôn Thanh Hạm mới biết nàng là sợ mình không thích.
“Không sao, cô không cần vì tôi mà làm khó mình. Vừa rồi có số việc xảy ra, chờ lâu lắm không?”
“Không, tôi cũng mới ra thôi.” Lam Khiên Mạch sẽ không thừa nhận sau khi nàng nói chuyện điện thoại với Ngôn Thanh Hạm xong đã chạy xuống lầu chờ.
“Đây là mèo của cô?” Cuối đầu nhìn con mèo nhỏ dưới chân Lam Khiên Mạch không chịu đi, Ngôn Thanh Hạm nhẹ giọng hỏi.
“Đúng vậy, Thầm Thì là bảo bối của tôi.” Lam Khiên Mạch cười ôm lấy con mèo nhỏ, vô cùng thân thiết sờ đầu của nó.
“Nó tên Thầm Thì?” Ngôn Thanh Hạm khẽ nhíu mày, không thể lý giải được cái tên quỷ dị ấy có hàm nghĩa gì.
“Đúng vậy, Thầm thì là con quỷ tham ăn, lúc nào cũng ăn vụng, ăn xong còn có thể kêu đói bụng, cho nên tôi mới gọi nó là Thầm Thì.”
“Ha ha, thực là con mèo đáng yêu.” Nhìn con mèo nhỏ lông dính bụi, Ngôn Thanh Hạm khen lên một tiếng. Cô phát hiện đôi mắt con mèo rất đẹp, giống như biển xanh. Cô không rõ về mèo, lại nói người Mạc gia luôn phản cảm với loài mèo nên cô cũng không biết nó là thuộc giống mèo gì.
“Meo meo.” Có vẻ như hiểu được Ngôn Thanh Hạm khen, Thầm Thì làm nũng kêu meo meo một tiếng, vươn tiểu móng vuốt sờ sờ tay Ngôn Thanh Hạm. Phải biết rằng, Ngôn gia đại tiểu thư tuy rằng có kiến thức rộng rãi, nhưng cũng chưa bao giờ đụng qua lông hay nuôi bất kỳ thú cưng có lông nào. Nay bị Thầm Thì đụng chạm như vậy, nhất thời sắc mặt trắng nhợt, sợ tới mức lui về sau vài bước.
Hai người đứng gần nhau, Lam Khiên Mạch tất nhiên thấy được phản ứng của Ngôn Thanh Hạm. Nàng có chút mất mát đem Thầm Thì đặt xuống, hướng Ngôn Thanh Hạm nở nụ cười.
“Được rồi, chúng ta đi chuẩn bị cơm tối thôi.”
“Chuẩn bị?” Ngôn Thanh Hạm khó hiểu, người này không phải muốn mời mình ăn cơm sao?
“Ân hừ, đương nhiên , chẳng lẽ cô nghĩ là tôi mời cô đến nhà hàng xa hoa sao, chậc chậc, Thanh Hạm, thật sự không như cô nghĩ đâu, tôi không có nhiều tiền làm việc nhàn rỗi như vậy. Cho nên đành phải mời cô hạ mình đi siêu thị với tôi mua đồ ăn rồi, sau đó cùng nhau về nhà tôi, tôi nấu cơm cho cô ăn.”
“Cô nghĩ nhiều rồi, tôi không phải để ý ăn ở đâu đâu, chỉ là mèo của cô thì phải làm sao bây giờ?”
“Yên tâm, Thầm Thì nó tự tìm được đường về nhà.” Lam Khiên Mạch nói xong, đi lên phía trước. Vòng eo mảnh khảnh xoay trong gió đầy xinh đẹp câu người. Mà con mèo cũng tựa hồ hiểu lời nàng nói, ngẩng cao đầu, xoay cái mông nhỏ tao nhã chạy hướng vào trong nhà.
Nhìn một người một mèo, Ngôn Thanh Hạm nhớ tới mình từng nghe qua câu, người nuôi như thế nào thú cưng sẽ như thế đó. Con mèo này không hổ danh là đứa nhỏ của Lam Khiên Mạch, cả hai đều không coi ai ra gì, đón ánh mặt trời liền toả sáng, ngay cả tư thế đi đứng cũng không hề khác nhau.
“Này, có thể nắm tay không?” Ngôn Thanh Hạm nghe Lam Khiên Mạch hỏi, cô ngẩn người, mới phát hiện đối phương không biết từ khi nào đứng tại chỗ chờ mình. Không đợi cô phản ứng, tay trái đã bị một bàn tay hơi lạnh nhẹ nhàng nắm lấy.
“Kỳ thật, tôi còn nghĩ muốn tìm cho Thầm Thì một người mẹ.”
Hết chương 23

Yui: về Thiết Ngục Mê Tình, Yui vẫn edit, nhưng Yui thấy bộ này còn ít chương quá, nên muốn tập trung edit trước, mọi người an tâm là Yui ko drop đâu, chỉ có điều về thời gian hoàn thành thì…….ba chấm vậy :D. Gần nửa năm ko edit là do Yui có lý do cá nhân, giờ thì mọi chuyện trong có vẻ tạm ổn, nên quay lại edit tiếp. Xin lỗi mọi người vì để mọi người chờ lâu, cũng cám ơn vì vẫn ủng hộ mình.

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More