YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 9

Chương 9
Editor: YUI

“Ngôn Ngôn! Cậu sẽ không ở Tiêu Tương Các bị yêu tinh nào đó lấy đi lanh lợi rồi đó chứ!?”
Câu nói này của Tạ Sương Sương mang vài phần kích động, tròng mắt tựa hồ như muốn rớt ra ngoài, trong lời nói mang theo vài điểm vui sướng như khi thấy người khác gặp hoạn, còn có đôi chút chờ mong. Ngôn Thanh Hạm chỉ nhìn nàng một lúc, rồi cúi đầu tiếp tục uống cà phê trước mặt của mình, hoàn toàn không nhìn lấy người đang hiếu kỳ tò mò này.
“Ngôn Ngôn, thật sự là phá hư mà! Người ta kích động như vậy, cậu cư nhiên một chút phản ứng cũng không có! Cậu nhanh nói cho mình biết, hôm nay đến Tiêu Tương Các đã xảy ra chuyện gì?” Tâm tính bát quái (tò mò) có thể khiến cho người khác phá lệ dũng cảm, những lời lúc này của Tạ Sương Sương hiển hiện đầy đủ ra bên ngoài. Nhìn vẻ mặt kích động kia, nàng càng muốn biết, Ngôn Thanh Hạm lại càng không muốn nói cho nàng biết. Lại nói, nếu mình đã quyết định đem Tiêu Tương Các cùng Lam Khiên Mạch hoàn toàn quên đi, thì  không tất yếu gì nói cho tiểu nha đầu luôn lo sợ thiên hạ bất loạn này biết.
“Không có chuyện gì phát sinh hết, sau khi biết nơi đó không phải là trung tâm trị liệu tâm lý thì liền đi khỏi. Nhưng thật ra, cậu, hiện tại cậu vẫn chưa nói cho mình biết cậu vì sao đến nơi đó, Lăng Vi là ai? Cậu vì sao muốn mình tìm cô ấy?”
“Ách… Ngôn Ngôn.” Thấy đề tài vừa nãy lại dời lên người mình, Tạ Sương Sương lui lui cổ muốn chạy trốn lại bị Ngôn Thanh Hạm bắt tại trận. “Đừng có mà bỏ chạy, nếu cậu hôm nay không đem chuyện này giải thích rõ ràng, mình liền nói cho Tạ bá bá biết, nếu bị chú ấy biết cậu làm chuyện hoang đường này, chỉ sợ không chỉ cười mà bỏ qua đơn giản như vậy đâu.”
Nghe lời nói Ngôn Thanh Hạm như uy hiếp, Tạ Sương Sương ngẩng đầu trên mặt mang theo nụ cười yếu ớt nhìn về phía cô. Ngôn Ngôn nhà nàng thật sự là càng ngày tâm càng đen, người này như thế nào có thể một bên làm loại tàn nhẫn như vậy, mà một bên còn cười như thánh mẫu như thế kia? Kính nhờ, chính mình mới là diễn viên có được không?
“Được thôi, nói thì nói. Ngôn Ngôn, cậu không được nói cho ba mình biết nếu bị ba biết mình đến loại địa phương đó, nhất định đánh gãy chân của mình.”
“Ừa, cậu nói đi.” Nghe Tạ Sương Sương nói xong, Ngôn Thanh Hạm nhanh đáp lại. Cô vốn không tính đem việc riêng của Tạ Sương Sương nói cho vợ chồng Tạ Chính biết, thứ nhất, cô biết Tạ Chính tính tình rất nóng nảy, thứ hai cô vốn không phải là người thích chọc mạch. Đem bí mật của người khác nói cho một người khác biết, loại việc này cô thật sự rất ngại khi làm như vậy.
“Kỳ thật cũng không có gì, chỉ là mình lúc trước không phải đã nói với cậu là mình có kết giao với người bạn gái “thủ pháp rất tốt” hay sao? Cô ấy chính là Lăng Vi, cũng là lão bản của Tiêu Tương Các.”
Đáp án này khiến cho Ngôn Thanh Hạm thật sự không nghĩ đến, từ lúc cô đi đến Tiêu Tương Các, chỉ biết Lăng Vi là lão bản của nơi đó, lại không nghĩ rằng người nọ cùng Tạ Sương Sương có quan hệ như vậy. Hơn nữa, vì cái gì cô vừa nghe được bốn chữ “thủ pháp rất tốt”, trong đầu tự động hiện ra nét mặt tươi cười như hoa của Lam Khiên Mạch đây?
“Ngôn Ngôn, cậu không cần bày ra biểu tình như vậy có được không?” Tạ Sương Sương nghĩ cục cưng ngoan như Ngôn Thanh Hạm chính là không thể tiêu hoá được tình sử của mình, ra tiếng an ủi nói.
“Không có gì, cậu nói tiếp đi.” Ngôn Thanh Hạm uống một ngụm cà phê trên bàn, ý bảo Tạ Sương Sương tiếp tục nói, kỳ thật cũng vì muốn che giấu mình thất thố.
“Mình bởi vì biết Lăng Vi nên mới biết được Tiêu Tương Các, lúc trước có lái xe vài lần ngang qua, mình chỉ nghĩ là quán trà phong cách cổ hay tiệm cơm gì đó, căn bản không nghỉ nhiều. Buổi tối nọ, mình cùng vài người bạn đi quán bar, ở đó mình đụng phải nữ nhân tên Lăng Vi kia.”
“Cô ấy rất có mị lực, cũng rất phóng khoáng. Buổi tối mới quen biết đã muốn cùng mình phát sinh quan hệ, mình nói nguyên tắc của mình cho cô ấy biết, cô ấy không những không chạy lấy người mà còn ở chung với mình ba tháng, sau mới tiến hành đến bước cuối cùng. Cùng ở chung với cô ấy cũng không có gánh nặng nào, chúng mình đơn thuần là bạn giường của nhau, không có tình cảm gì xuất hiện.”
“Sau chúng mình chán khi cứ ngốc ở chung một chỗ như vậy, trên giường cũng không còn kích tình như ban đầu, cho nên bảo trì được quan hệ sáu tháng thì chia tay trong hoà bình, bây giờ vẫn là bạn bè.”
“Vậy sao cậu muốn mình đi gặp cô ây?” Nghe đến đây, Ngôn Thanh Hạm nhíu nhíu mày, nha đầu kia không phải muốn đem Lăng Vi giới thiệu cho cô chứ?
“Ngôn Ngôn, cậu đừng có mà nghĩ bậy a, mình nếu có ý xấu đi nữa cũng không đem cậu vào miệng sói đâu. Mình sở dĩ bảo cậu tìm cô ấy bởi vì cô ấy có kiến thức rộng rãi, nhận thức nhiều người, nói không chừng có thể giúp cậu mà thôi.”
“Cậu như thế nào lại xác định là cô ấy có thể giúp mình?” Ngôn Thanh Hạm hỏi ngược lại, cô không thể hiểu được lão bản của hội quán này với người của Ngôn gia có liên quan gì.
“Ngôn Ngôn, cậu đừng có xem thường Lăng Vi, cô ấy tuyệt đối không giống như vẻ ngoài nhìn đơn giản như vậy đâu. Cậu bên ngoài nhìn vào, chỉ biết cô ấy là Mụ Mụ Tang huấn luyện mấy cô nương ở Tiêu Tương Các thôi, rất ít người biết đằng sau chức vị lão bãn của nàng là gì. Hơn nữa, trừ bỏ Tiêu Tương Các ra, ở X Thị cô ấy cũng rất có tiếng, làm nhiều thứ phi thường không tưởng.”
“Cậu nghĩ lại xem, chỉ trong vòng một năm, một người không có quyền không có thế thì làm sao có thể mở ra một nơi bán vui vẻ như vây? Huống hồ, cô ấy so với hai đứa mình nhỏ hơn hai tuổi nữa. Mình nghi là thân phận của cô ấy căn bản là giả thôi, nước sau lưng cô ấy rất sâu a. (ý là có quyền thế đằng sau)” Tạ Sương Sương nói đến miệng lưỡi đều khô, nàng lại còn đi đến tủ lạnh lấy lọ nước trái cây mở nắp ra uống, hoàn toàn như đang ở trong nhà mình.
“Lăng Vi là loại người nào với mình không liên quan, chỉ là mình hy vọng cậu về sau đừng có đi đến địa phương như thế, dù sao cậu cũng là người của công chúng.” Ngôn Thanh Hạm cố ý đè nặng bốn chữ cuối cùng , ý muốn nhắc nhở Tạ Sương Sương. Nha đầu kia kỳ thật là người khiến người khác không thể bớt lo, rõ ràng gần ba mươi, làm việc còn giống như con nít. Nếu có người cố ý phá nàng, chỉ cần chụp được ảnh nàng vào Tiêu Tương Các là có thể làm cho nàng thân bại danh liệt.
“Ngô, mình biết rồi.” Tạ Sương Sương mang ngữ khí vô lực trả lời, cả người đè trên vai của Ngôn Thanh Hạm lười đứng lên. “Đúng rồi, Ngôn Ngôn, mình còn chuyện muốn nói cho cậu biết. Mình lúc trước đi diễn có quen biết một tỷ tỷ không tệ, chị ấy không biết đào đâu ra một bức tranh, nghe nói rất có giá trị, muốn tìm cậu xem dùm chị ấy, thuận tiện cậu cùng mình đi ăn cơm với bạn mới của mình luôn.”
“Xem tranh thì có thể, còn ăn cơm phải đi sao?” Ngôn Thanh Hạm có chút uyển chuyển muốn từ chối, cô rất hiểu Tạ Sương Sương, cô gái này thích nhất là náo nhiệt, mỗi lần diễn xong đều kết bạn với không ít ngôi sao. Mỗi khi trong số bọn họ có người nào nhìn có vẻ vĩ đại mà vẫn chưa kết hôn, lúc ăn cơm nhất định giới thiệu cho cô. Lúc trước chưa cùng Chu Ninh kết giao, Ngôn Thanh Hạm còn có thể có gắng tượng trưng phối hợp, nhưng từ lúc cùng Chu Ninh xác lập quan hệ, cô cũng ít tham dự những việc này, hiện tại cũng không muốn đi.
“Ngôn Ngôn, ăn một bữa cơm thôi mà, đi một chút có sao đâu? Tin mình đi, bọn họ đều tốt lắm, nhất là vị đạo diễn kia, tuổi không lớn, nhưng rất tài hoa, nghe nói nhà hắn cũng làm nhà đánh giá tác phẩm nghệ thuật, các cậu có thể lấy đề tàì này ra để kết thân. Dù sao vật hy sinh Chu Ninh đã bị cậu quăng đi rồi, quen biết một vài bạn mới cũng binh thường thôi a, chẳng lẽ cậu nghĩ muốn một người như vậy đến già sao?”
Nói tới đây, Tạ Sương Sương mang theo vài phần lo lắng. Nàng biết Ngôn Thanh Hạm trong lòng bài xích với nam nhân, tình trạng như vậy trong giống như là thanh tâm quả dục, siêu phàm thoát tục. Nói khó nghe một chút chính là bị lãnh đạm, một loại tâm bệnh nghiêm trọng. Nàng không hy vọng Ngôn Thanh Hạm bởi vì vậy mà bỏ qua nhiều nhân duyên tốt, một nữ nhân vĩ đại như vậy, phải có một nam nhân tốt đến trân trọng cô.
“Được rồi, mình sẽ đi, về phần chuyện kết giao bằng hữu, nói sau.”
“Ngô, mình biết Ngôn Ngôn rất ngoan mà.” Được Ngôn Thanh Hạm đáp ứng, Tạ Sương Sương đem cô ôm vào lòng, mân mê cái miệng nhỏ nhắn ở trên mặt cô “chụt” hôn một cái. Nghe tiếng vang thâm thuý, cảm giác trên mặt có vẻ ươn ướt. So với nụ hôn mới có này, nụ hôn của Lam Khiên Mạch ôn nhu hơn rất nhiều. Chỉ có nụ hôn đó mới mang một loại cảm giác khiến người khác cảm thấy được thoải mái cùng an tâm, không mang theo sự xâm lược nào.
Kinh hãi khi thấy mình lại nghĩ tới Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm có chút buồn bực nhíu mày, khuôn mặt nghiêm nghị cũng bởi vì tức giận chính mình mà hơi hơi phiếm hồng. Phản ứng như thế của cô bị Tạ Sương Sương biến thành đang thẹn thùng, phì một tiếng liền cười. “Ngôn Ngôn, cậu thật đúng giống tiểu cô nương thanh thuần, mình cũng không phải là nam nhân, thân với cậu một chút, cậu đỏ mặt cái gì? Đừng nói là cậu đối với mình có ý nha?”
Nhìn Tạ Sương Sương mang vẻ mặt “thực xin lỗi, chúng ta chỉ có thể làm bạn bè”, Ngôn Thanh Hạm bất đắc dĩ thở dài. May mắn cô cùng Tạ Sương Sương chỉ là khuê mật, nếu cùng cô gái này chung một chỗ, chỉ sợ thánh nhân cũng chịu không nổi.
---------------------------------
Căn phòng nhỏ hẹp tràn đầy mùi khói thuốc, một nữ nhân mặc váy ngắn màu đen đứng trước cửa. Tất chân màu đen bao vây lấy đôi chân mảnh khảnh thẳng tắp của nàng, bàn chân mang đôi giày cao gót màu đen dẫm nát trên tấm thảm, lướt qua một bãi chai rượu trống không, cùng đầu thuốc lá hỗn độn, cuối cùng đi tới bên người đang nằm trên mặt đất.
Có lẽ uống rất nhiều rượu, người luôn gặp ác mộng này lại phá lệ ngủ mang hương vị ngọt ngào, trên mặt mang theo biểu tình hồn nhiên khó thấy được. Toàn thân nàng cao thấp chỉ mặc mỗi kiện áo sơ mi trắng rộng thùng thình cùng quần nhỏ màu hồng, vạt áo sơ mi dài tới bắp đùi, làm lộ ra cặp đùi xinh đẹp. Ngay cả khi chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, nhưng không cách nào đem thân thể gầy yếu của nàng trở nên có sức sống một chút, ngược lại càng phát ra vẻ suy nhược. Xương quai xanh giấu trong áo cao cao đột khởi, bả vải hai bên mang theo vết cào rõ ràng, hiển nhiên là do mới có mà ra. Cánh tay trái đang mang bao tay dài màu đen, mấy điểm màu đỏ loang lổ từ bên trong tẩm ra, đem vải dệt nhuộm đẫm thành màu tím đen.
“Vài ngày không sủng hạnh em, lại tịch mịch như thế sao?” Nữ nhân ngồi xổm xuống, đem áo ngủ Lam Khiên Mạch lấy ra. Mộng đẹp bị bừng tỉnh, Lam Khiên Mạch cũng không căm tức, mở đôi mắt mê mang nhìn đối phương.
“Nghe nói, em hôm qua khai trai (1)?” Âm thanh của nữ nhân lạnh như băng, sắc mặt cũng ẩn ẩn có chút âm trầm, Lam Khiên Mạch lại coi như không thấy bất mãn của nàng, vẫn bình thường vui vẻ cười.
(1) theo mình hiểu là “nghỉ ăn chay”, ý là phục vụ lại
“Đúng vậy, ăn chay lâu như vậy, cũng nên ăn chút thịt để bổ sung thể lực.”
“Ha ha, nếu em có nhu cầu, nên tới tìm tôi mới phải, em có biết, tôi muốn em thật lâu rồi không.” Nữ nhân nói xong gắt gao lấy áo của Lam Khiên Mạch kéo tới trước mặt mình, tiền đà há miệng cắn cổ nàng, đem đầu gối chen vào quần nhỏ giữa hai chân nhẹ nhành ma sát.
“Ân…” Không biết là đau hay là thoải mái, Lam Khiên Mạch hừ nhẹ một tiếng, vươn hai tay ôm nữ nhân, chậm rãi mở hai mắt.
“Tôi sợ chị về sau không chịu trách nhiệm a, lão bản.”
Hết Chương 9

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Hiểu Bạo: Lam Lam! Tuổi già của ngươi khó mà giữ được!
Hiểu Bạo: Ngôn Ngôn! Nữ nhân của ngươi bị Bá Vương áp cung kìa! Mau tới cứu viện a!
Mọi người: trước khi tuổi già của các nàng khó giữ được, chúng ta trước muốn phỉ nhổ vào mấy cái tiết tháo (2) cuối cùng của nhà ngươi!
Hiểu Bạo: A! Không được, đưa cho ta! Trả ta lại “cương trực” của mình!

(2) Tiết tháo: chí khí cương trực, trong sáng

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More