Chương 11
Editor: YUI
“Ngôn Ngôn, đây là Trần đạo
diễn Trần Thương mà mình nói với cậu, những người khác đều là bằng hữu mình
quen ở đoàn làm phim, hợp tác với bọn họ rất tốt.” Trên bàn cơm Ngôn Thanh Hạm
bị Tạ Sương Sương lôi kéo ngồi bên cạnh một nam nhân, giúp cả hai giới thiệu lẫn
nhau. Nhìn người trước mặt ngại ngùng, hắn tuy rằng là đạo diễn, tuổi cũng
không quá ba mươi, thậm chí đối diện với cô còn có thể đỏ mặt, ấn tượng về vị đạo
diễn của Ngôn Thanh Hạm hoàn toàn bất đồng.
“Nhĩ hảo, Ngôn tiểu thư,
tôi tên Trần Thương, chính là chữ Trần Thương trong ấm độ.” Nghe đối phương giải
thích tên mình, Ngôn Thanh Hạm chưa kịp mở miệng nói chuyện đã thấy trên bàn mọi
người cười ha hả. “Trần đạo diễn, anh không tính đem cả điển cố ra khoe khoang
đó chứ?” Tạ Sương Sương trêu chọc làm cho Trần Thương có chút ngượng ngùng, hắn
phẫn nộ xoa xoa mũi, cũng không có ý muốn so đo.
“Tiểu Sương nói chuyện vẫn
đều như vậy, Trần Đạo diễn anh có lẽ nên làm quen.” Lúc này Ngôn Thanh Hạm mở
miệng nói, tiếng nói trầm thấp mềm mại làm cho Trần Thương nghe xong có chút si
mê, vì để che giấu mình thất thố, hắn nhanh xoay người uống một ngụm trà trước
mặt rồi nói không sao.
“Ngôn Ngôn, mình chỉ biết
cậu là tốt nhất, còn thay người nhà suy nghĩ, mình thật sự nhịn không nổi muốn
hun cậu một cái!”
Tạ Sương Sương lén làm một
cái dấu hiệu, như gọi người điên đến xem, đại khái chính là nghĩ muốn làm cái
gì thì làm cái đó. Mọi người chỉ nhìn thấy nàng coi như phi thường bổ nhào vào
trong lòng Ngôn Thanh Hạm, như chó dữ vài ngày chưa ăn cơm, cắn lấy hai má của
chủ. Mặc dù các nàng đều là nữ nhân, nhưng động tác hiện tại thực sự dễ dàng
làm cho người khác liên tưởng trong đầu. Hơn nữa các nàng, một thì hoạt bát
đáng yêu, một thì tao nhã cao quý, phối hợp cùng nhau cảm thấy có vài phần xứng
đôi.
“Được rồi, cậu ngoan
ngoãn ngồi xuống, không được làm nháo nữa.” Bị Tạ Sương Sương cường hôn, Ngôn
Thanh Hạm cũng không căm tức, có nhiều người đều nghĩ rằng do cô không muốn
cùng con nít so đo, nhưng lại không biết Ngôn Thanh Hạm kỳ thật sớm đã thành
thói quen bị Tạ Sương Sương khinh bạc. Loại thân mật tiếp xúc này, từ nhỏ đến lớn
cả hai đã sớm làm không dưới mấy trăm lần.
“Đúng rồi, Trần Đạo diễn,
Tĩnh Nhan tỷ như thế nào còn chưa đến?” Tạ Sương Sương thật nghe lời Ngôn Thanh
Hạm, đối phương kêu nàng ngồi xuống, nàng liền không dám lộn xộn giống như cục
cưng ngoan ngồi lại bên bàn.
“Cô ấy hiện tại bận chút
việc nên tí nữa mới đến, chúng ta gọi món ăn trước không cần chờ…”
“Xin lỗi, tôi đến trễ.”
Vừa nhắc Tào Tháo Tào
Tháo liền đến, đang lúc Trần Thương nói chuyện, một nữ nhân được phục vụ mở cửa
dẫn vào. Đây là lần đầu tiên Ngôn Thanh Hạm nhìn thấy Tả Tĩnh Nhan mà Tạ Sương
Sương không ngừng nhắc đến, tuy rằng mấy ngày trước có đi đến Tả gia để giám
thưởng bức tranh nhưng lúc ấy Tả Tĩnh Nhan đang ở ngoại quốc quay phim nên
không thể trở về, nên cũng không có cơ hội gặp mặt. Lần này vừa thấy, nữ nhân
này thật đúng như lời Tạ Sương Sương nói, quả thật là một nữ nhân thực sự vĩ đại.
Tả Tĩnh Nhan rất cao, không
tính đôi giày cao gót đang mang, nàng đã cao 1m78. Có lẽ là từ bữa tiệc trở về,
nên trên người vẫn còn mặc bộ dạ hội cực kỳ long trọng. Dáng người quá mức gầy
phối hợp cùng làn da trắng nõn càng sáng ngời nhan sắc, khiến nàng nhìn qua tựa
hồ như một nữ hoàng trị vì một vương quốc, vinh hoa phú quý mà lãnh diễm cao
nhã.
Lúc này, nàng hướng đến
cô hơi hơi vuốt cằm, lộ ra một nụ cười yếu ớt. Mái tóc đen mềm mại xoã xuống, lập
tức bị nàng sửa sang lại cho tốt. Cặp mắt đẹp sáng ngời như hoa đào, bên trong
không mang một theo tia sợ hãi nào chỉ có trầm ổn cùng thân mật. Bên dưới chiếc
mũi khéo léo mượt mà là đôi môi có độ dày vừa phải, trên môi được tô một tầng
son, xa xa nhìn lại sáng bóng như được ngâm trong nước anh đào.
“Nói vậy vị này là Ngôn
tiểu thư? Cám ơn cô giúp tôi giám thưởng bức hoạ kia, nếu không có cô, chỉ sợ
tôi bây giờ còn không biết phải làm như thế nào.” Giọng nói của Tả Tĩnh Nhan
không giống như cảm giác mà nàng cho người khác cảm nhận thấy, chỉ là giọng
khàn khàn mạnh mẽ. Nhìn nàng vươn tay hướng đến mình, Ngôn Thanh Hạm tươi cười
nắm lấy.
“Không có gì đâu, đây là
việc Thanh Hạm làm được, Tả tiểu thư kêu tên tôi là được rồi, không cần khách
khí như vậy.”
“Ha ha, tôi gọi cô là
Ngôn được không. Cô cũng không cần gọi tôi là Tả tiểu thư, kêu là Tĩnh Nhan được
rồi.”
“Ân, Tĩnh Nhan.”
Nhìn thấy hai người một
bên hàn huyên hoàn toàn không để ý tới mình, tiểu ác ma trong lòng Tạ Sương
Sương bắt đầu quậy phá, nàng đứng lên đi đến giữa hai người đem cái bắt tay của
cả hai tách ra, đứng giữa trung gian.
“Tĩnh Nhan tỷ, chị không
thương em, như thế nào đến lâu như vậy mà chỉ lo nói chuyện với Ngôn Ngôn không
để ý đến em, em chỉ biết chị có niềm vui mới liền quên người yêu cũ!”
“Tôi cùng Ngôn bất quá là
nhất kiến như cố (1) mà thôi, tiểu nha đầu em ghen cái gì.” Ngay cả khi Tạ
Sương Sương mang giày cao gót, nhưng bởi vì xuất phát từ nguyên nhân chiều cao
cho nên nàng vẫn là thấp hơn một mảng lớn so với Ngôn Thanh Hạm và Tả Tĩnh Nhan,
bị hai người bao quanh, hơn nữa khuôn mặt có phần trẻ con của nàng, nháy mắt giống
như hai tỷ tỷ dẫn theo muội muội đi ăn cơm.
(1) vừa gặp như đã quen
“Hừ, Tĩnh Nhan tỷ tỷ bị hỏng
mất rồi, em cố gắng lâu như vậy chị mới mắc câu, kết quả Ngôn Ngôn mới đến chị
liền cùng cậu ấy nhất kiến như cố rồi!”
Tạ Sương Sương rầu rĩ ngồi
vào một bên không hé răng, lại nói Thanh Hạm cùng Tả Tĩnh Nhan nhìn lẫn nhau, đều
lựa chọn không để ý tới nàng. Nha đầu kia sẽ không giận dỗi lâu, không cần để ý
đến nàng làm gì.
Sau khi Tả Tĩnh Nhan xuất
hiện, bữa ăn tối chính thức bắt đầu. Ngôn Thanh Hạm thông qua nói chuyện phiếm
với Tả Tĩnh Nhan mới biết nàng nguyên lai xuất thân từ người mẫu, nhưng vẫn
không phải thực sự nổi tiếng. Sau đó nhờ chăm chỉ cố gắng cùng với kỳ ngộ bất ngờ,
nàng chỉ diễn đúng một bộ điện ảnh mà nổi tiếng. Sau đó rất nhiều lời mời không
đếm được, sau vài năm lăn lộn, dần dần trở thành nữ minh tinh nổi tiếng trong
nước.
Đang lúc rượu quá ba tuần,
không khí trên bàn cơm náo nhiệt, bỗng nhiên một đám nữ nhân đẩy cửa đi vào.
Không đợi Trần Thương nhìn rõ người đến là ai, liền bị một nữ nhân trang điểm đầm
đà gắt gao ôm lấy, lắc như thế nào cũng không chịu buông ra. “Các người là ai?”
Tạ Sương Sương giận tái mặt hỏi, phòng của các nàng hẳn là được nhân viên đặc biệt
trông chừng, như thế nào có thể tuỳ tiện để người khác tiến vào?
Nghĩ đến đây, nàng nhìn đến
trước cửa, muốn kêu nhân viên đến, đang lúc nhìn những nữ nhân đang đứng kia,
nháy mắt có một loại cảm giác bị hố. Nữ nhân mặc áo tây trang màu đen phối hợp
cùng đôi tất màu đen phong tao kia không phải là Lăng Vi chứ là ai?
“Lăng Vi? Cô như thế nào
lại ở đây?”
“Tạ Sương Sương?”
Hai người cứ như vậy đứng
tại chỗ mắt to nhìn mắt nhỏ, đều lộ ra bộ dáng không biết phải làm sao. Lăng Vi
hôm nay xuất hiện trong này hoàn toàn là đang làm công việc của cô, Mụ Mụ Tang.
Buổi sáng, cô vẫn chưa tĩnh đã bị một cuộc điện thoại làm bừng tỉnh. Nguyên lai
là một vị khách muốn mời lãnh đạo là cô đi ăn cơm, muốn cô tìm cho hắn một vài
cô nương tươi mới tiếp khách.
Lời nói tuy mờ mịt nhưng
lòng người vẫn là sáng tỏ. Lăng Vi là làm gì? Cô nếu không rõ ý tứ của vị khách
kia thì thật sự phải gởi lời xin lỗi đến thân phận Mụ Mụ Tang của mình cùng với
thân phận lão bản của Tiêu Tương Các. Vì thế, cô đơn giản rữa mặt chải đầu rồi
một phen đi đến hội quán chọn một vài cô gái chuẩn bị đêm nay tiếp khách. Vừa rồi
trong điện thoại, lão khách hàng đưa cho cô số phòng là 202, như thế nào vừa bước
vào lại biến thành nhóm người Tạ Sương Sương?
“Có lẽ là có hiểu lầm.”.
“Ha ha, hiểu lầm? Vị tiểu
thư này, tôi nghĩ trước lúc cần giải thích rõ ràng hiểu lầm, cô hẳn là kêu bạn
của cô buông bạn của tôi ra.” Lúc này, Tạ Tĩnh Nhan vẫn duy trì trầm mặc bỗng
nhiên mở miệng. Nàng ngồi trên ghế nhìn Lăng Vi, trong mắt hiện rõ bất mãn, liền
ngay cả độ ấm xung quanh cũng thấp hơn vài phần.
Nếu gặp phải một người
nhát gan, chỉ sợ sớm đã bị ánh mắt của Tả Tĩnh Nhan làm cho sợ hãi không dám
nói lời nào. Thực đáng tiếc, Lăng Vi không phải là người bình thường, lá gan của
cô cũng rất lớn. Chưa bao giờ bị người khác dùng ánh mắt khinh miệt đánh giá
qua, Lăng Vi nhìn Tả Tĩnh Nhan đang ngồi ngay ngắn trên ghế, lập tức đi qua.
“Này cô, cô là người đầu
tiên dám nói chuyện với tôi như vậy, cô biết thế nào là vuốt mặt nể mũi hay
không?”
“Vị tiểu thư này, nếu cô
muốn người khác tôn trọng, thì nên tôn trọng bản thân mình trước. Tôi tên là Tả
Tĩnh Nhan, không phải như miệng cô vừa nói, không phải là vật, mà là con người.”
“Ý cô là gì?”
“Ý tôi là cô có thể đem
người khác biến thành dạng này dạng nọ, vậy cô là dạng gì?”
“Cô dám mắng tôi?” Lăng
Vi vốn mặt âm trầm càng ngày càng đen, cô lấy tay nắm áo Tả Tĩnh Nhan, giống
như tự hỏi gì đó. “Tiểu thư phiền cô tôn trọng một chút, tôi và cô cũng không
phải cùng chung một dạng người.” Tả Tĩnh Nhan hiển nhiên là bị động tác thình
lình của Lăng Vi làm chọc giận, nàng đẩy tay đối phương ra.
“Như thế nào? Đại minh
tinh liền hay lắm sao? Xem thường người như chúng tôi sao?”
“Mong cô không cần tự
xuyên tạc ý tứ của tôi, tôi cũng không có ý xem thường cô, nhưng cô không làm
chuyện gì để tôi có thể làm tôi tôn trọng cô.”
“Tôi nhớ không lầm thì
tôi cũng không làm ra hành vi quá khích nào, bất quá, tôi thực sự thưởng thức
cô.”
“Chỉ sợ tôi chịu không nổi
thưởng thức của ngài, ít nhất, tôi còn không lưu lạc đến nổi cùng cô hợp tác.” Tả
Tĩnh Nhan không kiêu ngạo không siểm nịnh nói, nàng cũng không e ngại Lăng Vi
lóe ra hai tròng mắt tinh quang, mà dũng cảm đối diện với chúng.
“Ha ha…” Hai người cứ như
vậy nhìn lẫn nhau, mùi thuốc súng tràn ra khuếch tán toàn bộ căn phòng. Qua hồi
lâu, Lăng Vi cười khẽ ra tiếng, xoay người đi đến trước cửa, tựa hồ không có ý
muốn tiếp tục dây dưa. “Được lắm, cứ cho tôi chạy lấy người đi, chẳng lẽ không
thể doạ được cô sao? Cùng Đại minh tinh tự cho thanh cao ở nơi này đấu khẩu,
các người không sợ làm ô nhiễm ánh mắt người ta sao?”
Lăng Vi nói xong, không
quay đầu lại rời đi. Nữ nhân mà cô dẫn đến hướng ánh mắt khinh thường nhìn Tả
Tĩnh Nhan lần lượt rời đi. Mắt thấy phòng trở lại im lặng như ban đầu, Tả Tĩnh
Nhan lần nữa ngồi trở lại vị trí, phong khinh vân đạm uống trà trước mặt, giống
như người vừa rồi cải nhau với Lăng Vi không phải là nàng.
“Tĩnh Nhan tỷ, em không
nghĩ là chị nóng giận lại đáng sợ như vậy.” Tạ Sương Sương vẻ mặt sùng bái hướng
Tả Tĩnh Nhan nói, thiếu chút nữa là giống như chó con đang lè lưỡi, lắc lắc
đuôi. “Không có gì, kỳ thật tôi không một chút xem thường nào đối với cô ấy, chỉ
là thái độ của cô ấy thật sự làm người ta tức giận.” Tả Tĩnh Nhan nhẹ giọng
nói, ánh mắt hiện lên một tia ảm đạm, lại bị nàng cực nhanh che dấu đi.
“Ngô, Tĩnh Nhan tỷ, kỳ thật
cô ấy không phải…” Thân là tình nhân cũ của Lăng Vi, Tạ Sương Sương cảm thấy mình
nên có nghĩa vụ vì Mụ Mụ Tang đáng thương giải thích một chút.
“Tĩnh Nhan, Tiểu Sương,
ngượng ngùng, tôi đi toilet.” Lúc này, Ngôn Thanh Hạm bỗng nhiên mở miệng, như
thật sốt ruột đứng dậy ra ngoài. Cô sở dĩ rời đi không phải là muốn đi vệ sinh,
mà chỉ vì vừa rồi, cô nhìn thấy được người đứng sau Lăng Vi.
Người nọ từ đầu đến đuôi
không nói một lời nào, chỉ dựa vào tường. Nàng không nhìn Lăng Vi và Tả Tĩnh
Nhan, cũng không nhìn Tạ Sương Sương, lại cũng không nhìn qua cô, giống như
chuyện khôi hài vừa rồi không liên quan gì đến nàng. Nàng thật sự làm được điều
cô từng nói, đi khỏi nơi này cô là người
xa lạ. Chỉ là rõ ràng chính cô đưa ra yêu cầu này, vì cái gì lại cảm thấy
có chút khó chịu cùng không cam lòng đây?
“Này, em ổn không?” Lăng
Vi giúp đỡ Lam Khiên Mạch có chút lảo đảo đứng cửa hành lang, nguyên lai do lão
khách kia uống rượu say nên tinh thần không được minh mẫn, mới đem 302 biến
thành 202. Kết quả náo loạn lớn như vậy,
cô còn bị nữ nhân tên Tả Tĩnh Nhan kia khinh bỉ một phen. Không phải chỉ là
ngôi sao hay sao, nàng nghĩ mình là ai?
Chỉ cần cô muốn, một câu
nói cũng có thể làm cho nàng từ trong làng giải trí không thể sống yên ổn.
Nhưng…Lăng Vi nghĩ nghĩ, cô cảm giác mình trong lòng tựa hồ không nguyện ý làm
như vậy. So với việc mượn dao giết người, cô càng thích làm cho con mồi quỳ phục
dưới chân mình. Tả Tĩnh Nhan, cô không phải
thanh cao sao? Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến cô tự nguyện tiến vào Tiêu Tương
Các của tôi.
“Không sao, chỉ là không
có một chút lực mà thôi, tôi đi toilet, chị một lát đứng ở cửa chờ tôi.” Lam
Khiên Mạch nói xong, muốn tránh tay Lăng Vi ra, ngược lại bị đối phương nắm
càng mạnh.
“Này, em đừng nói như
không có việc gì, tôi đưa em đi bệnh viện.” Nhìn khuôn mặt tái nhợt của nàng,
Lăng Vi lo lắng nói.
Mấy ngày qua cô bận rộn
không có thời gian rảnh quan tâm đến cô gái này. Khó có được hôm nay rút ra
chút thời gian nhìn nàng, kết quả vừa vào nhà Lam Khiên Mạch liền phát hiện người
này nằm trên giường mất đi ý thức. Tay sờ lên trán, chỉ vài giây Lăng Vi liền dời
cánh tay ra. Có phải là da người không? Nóng như lửa đốt thế kia.
Vì không để Lam Khiên Mạch
chết oan chết uổng trong nhà, nên Lăng Vi đành phải biến thành bảo mẫu đưa nàng
đi bệnh viện, ai ngờ lão khách hàng kia thế nhưng lại thúc giục cô lập tức đem
người đến. Rơi vào đường cùng, cô đành phải mang theo Lam Khiên Mạch đứa bệnh
này đi với mình đem mấy cô nương đưa cho lão khách, sau đó mang nàng đi bệnh viện.
“Tôi có thể có chuyện gì
sao? Chị xem tôi không phải tốt lên rồi sao? Chị làm việc của chị đi, đừng động
tôi.” Lam Khiên Mạch nói xong, xoay người đi đến toilet. Nhìn bóng dáng đơn bạc
của nàng còn có đôi chân sắp gầy như cây trúc, Lăng Vị bất đắc dĩ đỡ cái trán,
lần nữa cảm khái mình như thế nào lại tiếp nhận người phiền toái như thế này. Đừng
động tôi, đừng động tôi, em có thể nối ba chữ này, lão nương nếu không quản em,
em mẹ nó sớm chết ở trên đường rồi!
Nước lạnh phát vào hai
má, mang theo nhè nhẹ trận khoan khoái xúc cảm. Lam Khiên Mạch nhìn mình trong
gương, lắc đầu ý muốn làm đầu óc tỉnh táo một chút, nhưng tầm mắt so mới vừa rồi
còn mơ hồ hơn.,vì không muốn Lăng Vi cười nhạo mình té xỉu trong toilet, nàng mạnh
mẽ vực dậy tinh thần đi ra trước cửa. Chỉ là mới đi được vài bước liền cảm thấy
thân thể tê rần, từa hồ đụng vào người nào đó.
Lam Khiên Mạch phát sốt
làm sao còn có thể lực nào? Đi vài bước lảo đảo thiếu chút nữa té ngã trên mặt
đất, may mắn nàng đúng lúc đỡ vào tường nên mới không làm cho cái mông cùng mặt
thân mật tiếp đất.
“Xin lỗi, đụng phải cô.”
Không đem cô đâm chết thật
đúng là có lỗi. Lam Khiên Mạch dựa tường, ngưng mắt nhìn thân ảnh mông mung trước
mặt. Không đợi nàng nhìn rõ đối phương là ai, người nọ đã mở miệng lên tiếng.
“Cô đang làm cái gì?”
Âm thanh quen thuộc, thái
độ lạnh lùng, thì ra nữ vương nhàn rỗi, không có việc gì nên trích ra một chút
thời gian đi quan tâm người hầu trung thành của cô, hỏi nàng đang làm gì. Vài
ngày không gặp, cô gái này vẫn như vậy cao cao tại thượng, hoàn mỹ không chê
vào đâu được. Ngôn Thanh Hạm, cô đã nói chúng ta là người xa lạ, tôi làm đúng như
thế, kết quả cô lại chủ động đi trêu chọc tôi.
Việc này…không thể trách
tôi .
Hết Chương 11
Để dễ phân biệt, mình sẽ
viết
Ngôn Ngôn và Lăng Vi là
cô
Lam Lam và Tả Tĩnh Nhan
là nàng.



0 nhận xét:
Đăng nhận xét