YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 66

Chương 66
Editor: YUI

Sau khi dẫn Quý Duyệt Phong đi đến bên giường Tần Nhuế, Trần Tĩnh Hinh liền tự giác lui ra ngoài, lưu lại không gian cho hai người.

Tần Nhuế nằm trên giường dáng vẻ như mỹ nhân đang ngủ say. Mái tóc đen dài tán loạn trên gối lẫn trên giường, đôi mày hơi hơi nhăn lại tựa như đang gặp ác mộng. Mu bàn tay hầu như không có thịt, cổ áo ngủ mở rộng làm lộ ra từng tiểu băng gạt khiến cho hai mắt Quý Duyệt Phong đau đớn.

“Tần Nhuế, em đến đây.”

Ngồi trên ghế vươn tay trái nhẹ nhàng vuốt ve mặt Tần Nhuế, lực đạo cực nhẹ như lông chim, ngọn gió, giống như Tần Nhuế lúc này như những mảng tuyết trắng tạo thành người, sợ rằng chỉ cần chạm nhẹ sẽ vỡ tan.

Quen biết Tần Nhuế hai năm, Quý Duyệt Phong lại như thế nào không hiểu nữ nhân này? Cô cho dù làm việc gì cũng đều cẩn thận tỉ mỉ, luôn cố gắng đạt tới sự hoàn mỹ, váy tây trang màu đen trừ bỏ nội liễm thâm trầm bên ngoài, còn mang theo lý tính cùng cơ trí không nói nên lời, giống như mọi thứ khó khăn xảy đến đối với cô đều chỉ là những việc rất nhỏ.
Nữ nhân thông minh tao nhã như vậy lại thay mình đỡ viên đạn bất chấp hậu quả, căn bản không cần suy nghĩ cũng biết việc này đại biểu cho điều gì.

Nhưng điều Quý Duyệt Phong không nghĩ tới chính là chỉ trong mấy ngày, Tần Nhuế đối với mình lại có tình cảm sâu đậm như thế, thậm chí có thể vì mình mà từ bỏ tính mạng. Vốn Tần Nhuế đối với nàng có phát sinh tình cảm biến đổi lớn như thế, Quý Duyệt Phong hẳn là cao hứng, nhưng lúc này Tần Nhuế đối với nàng càng tốt, Quý Duyệt Phong ngược lại càng sợ hãi. Nàng sợ một ngày nào đó, Tần Nhuế sẽ bị chính mình làm thương tổn, bởi vì mình mà khổ sở.

Tai nạn lần này thình lình phát sinh như vậy, đối với Quý Duyệt Phong mà nói không thể nghi ngờ là thảm thống (1). Nàng không quan tâm mình như thế nào, bị thương ra làm sao, nhưng hôm nay Tần Nhuế nằm ở nơi này lại chính là một loại tra tấn lớn nhất đối với nàng. Quý Duyệt Phong biết chuyện này cũng sẽ không đơn giản như vậy, có lẽ về sau có thể phát sinh càng nhiều, càng nhiều phiền toái chờ mình.

(1): thống khổ tột cùng.

Chỉ cần nàng ở bên ngoài ngây ngốc một ngày, nguy hiểm sẽ nhiều hơn một phần. Mà ngục giam lại trở thành địa phương an toàn nhất. Nghĩ đến tình cảnh của mình hiện giờ, Quý Duyệt Phong cười tự giễu. Nàng không biết mình tột cùng nên làm như thế nào mới có thể cùng Tần Nhuế ở chung một chỗ.

Nếu vì mạng sống mà quay về ngục giam, nàng sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội cho Tần Nhuế hạnh phúc. Nhưng nếu cùng Tần Nhuế ở bên ngoài lại khó bảo toàn nữ nhân này sẽ không vì mình mà liên luỵ, thương tổn. Biện pháp cuối cùng có lẽ là tìm được người muốn giết nàng, hoặc là nàng cùng Tần Nhuế vĩnh viễn giấu kín tránh tầm mắt của mọi người.

Đối với hai biện pháp này, Quý Duyệt Phong chỉ biết chọn biện pháp thứ nhất. Bởi vì nàng không đành lòng để Tần Nhuế cùng mình giống như kẻ trộm, cả đời đều phải trốn đông trốn tây. Cho dù Tần Nhuế có đồng ý, Quý Duyệt Phong nàng cũng tuyệt đối không cho phép để cho nữ nhân của mình chịu loại khổ này. Vì thế muốn cùng Tần Nhuế ở cùng một chỗ, nàng không thể để mình mãi yếu đuối.

Nếu không phản kích, kết cục đang chờ nàng chính là chia ly cùng Tần Nhuế, điều này có lẽ là loại trừng phạt còn thống khổ hơn cả cái chết.

Nghĩ đến đây, con ngươi đen của Quý Duyệt Phong hơi hơi nheo lại, hiện lên một tia sát ý cùng tàn nhẫn mà tất cả mọi người chưa từng nhìn thấy qua, lan rộng ra không khí xung quanh, tựa hồ như đông lạnh vài phần. Cảm xúc của nàng biến đổi lớn như vậy rõ ràng cũng lây sang Tần Nhuế, đối phương vốn đang nhăn mày nay càng ngày càng nhiều, đôi môi nhẹ cong lên, tựa hồ không thoải mái.

Kinh hãi thấy người trên giường biến hoá, Quý Duyệt Phong vội vàng thu lại cảm xúc trên người, khôi phục lại bộ dáng bình thường. Nhìn Tần Nhuế mày nhăn càng nhiều, trong lòng cũng tê rần đi. Dáng vóc tiều tuỵ chậm rãi đem nụ hôn dừng trên bàn tay lạnh lẽo đang truyền nước biển, từ đầu ngón tay xanh miết như ngọc dời lên bàn tay rồi thẳng đến cổ tay, cuối cùng thông qua cánh tay thon gầy đi đến cái trán hạ xuống một nụ hôn.

Hàng loạt nụ hôn này không mang theo bất kỳ dục vọng nào, chỉ có nỗi đau thật sâu cùng trân trọng. Giống như mèo mẹ vừa mới hạ sinh một chú mèo con, hôn mạnh sợ làm cho mèo con bị đau, hôn nhẹ lại không thể biểu đạt hết tình cảm trong lòng.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thật lớn chiếu vào sườn mặt trắng nõn của Quý Duyệt Phong, giờ khắc này hình ảnh cũng dừng lại ngay nụ hôn mà nàng đặt trên trán của Tần Nhuế. Các nàng giống như một bức tranh, tuyệt đẹp như vậy. Chỉ cần có người nhìn thấy đều tin tưởng rằng đây là phần tình yêu sâu đậm, nhất định kéo dài vĩnh viễn.

“Nhuế Nhuế, chị còn muốn ngủ tới khi nào thì mới chịu tỉnh lại đây? Không cần nói cho em biết là chị không muốn nhìn thấy em, cho nên mới không chịu tỉnh lại. Rõ ràng người ta không phải cố ý làm chị bị thương, đợi chị tỉnh lại muốn trừng phạt em ra sao cũng đều được, có được không? Lão bà, em sẽ vẫn ở bên chị, đợi chị tỉnh lại, liền có thể nhìn thấy em đầu tiên. Cho dù chị bất tỉnh em vẫn sẽ đứng ở đây cùng chị.”

Quý Duyệt Phong nhẹ giọng nói bên tai Tần Nhuế, rõ ràng muốn đánh thức đối phương, lại bất tri bất giác đem giọng nói hạ thật thấp, đồng thời không quên đem nhiệt khí thổi vào trong tai Tần Nhuế. Nhớ tới thời điểm mình mỗi lần làm như vậy, mặt than của đối phương đều trở nên đỏ ửng. Nhưng hiện tại chỉ nằm im lặng ở đây, một chút cũng không cho mình một hồi đáp.

Quý Duyệt Phong có chút thất vọng cúi đầu, không làm động tác gì nữa, chỉ lẳng lặng ngồi trên ghế. Vốn tình trạng cơ thể của nàng không hồi phục được bao nhiêu, lại còn cố gắng đi đến nhìn Tần Nhuế. Không khí yên tĩnh này cho dù là tâm trí hay thân thể đều bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Cứ việc như thế nàng vẫn như cũ không muốn quay về phòng nghỉ ngơi.

Vươn hai tay đem cánh tay Tần Nhuế ôm lấy, Quý Duyệt Phong cứ như vậy ghé vào bên giường ngủ. Qua hồi lâu không thấy cô trở lại, Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch đứng bên cửa nhìn thấy bộ dáng cô như con chú nhỏ ôm lấy khúc xương của mình, chỉ có thể tuỳ ý để cô ở trong phòng Tần Nhuế.

---------

Vết thương đối với Tần Nhuế người chưa từng gặp qua loại bệnh nặng nào mà nói không thể nghi ngờ là sự tra tấn cực kỳ thống khổ. Cho dù thuốc tê vẫn còn tác dụng nhưng trong lúc ngủ, từng trận đau đớn vẫn đánh đến làm cho cô không thể chống đỡ nổi. Đang lúc cơ thể cực kỳ khó chịu, âm thanh mở cửa bỗng nhiên truyền vào trong tai.

Tần Nhuế muốn mở mắt nhìn ai đang đi đến, cho dù đầu óc vẫn còn một tia ý thức nhưng thân thể lại căn bản không thể khống chế. Đến khi âm thanh quen thuộc vang lên, Tần Nhuế mới biết người vừa đến đúng là Quý Duyệt Phong. Trong đầu hiện lên chuyện phát sinh như phim điện ảnh ở trung tâm mua sắm, Tần Nhuế còn chưa kịp lo lắng, người khiến cô nóng ruột chờ đợi cũng đã xuất hiện bên người mình.

Nếu còn sót lại một chút khí lực, vết thương của Quý Duyệt Phong hẳn cũng không quá nghiêm trọng. Nghĩ như vậy, Tần Nhuế bỗng nhiên thả lỏng tâm, trầm tĩnh lại. Vài giây tiếp theo, bên người bỗng nhiên gia tăng cảm giác áp bách làm cho Tần Nhuế sững sốt, đó là một loại cảm giác nói không nên lời. Như khối xương cốt băng lạnh xơ xác tiêu điều mang theo một tia bất lực cùng bất đắc dĩ, kèm theo đó càng nhiều là bất an và đau tích.

Mọi người đều nói tâm linh tương thông giữa mẹ và con, đối với người yêu mà nói tựa hồ cũng như thế. Tần Nhuế biết, cảm giác áp bách này là từ trên người Quý Duyệt Phong tản mát ra. Nhưng cô lại không nghĩ ra được Quý Duyệt Phong mỗi ngày trên mặt đều lộ ra ý cười, luôn tìm cơ hội hướng mình làm nũng giả ngây thơ, còn có thể làm được bữa sáng tình yêu, buổi tối phải ôm mình mới bằng lòng đi ngủ, người luôn làm ra bộ dáng tiểu nữ nhân hạnh phúc như thế vì điều gì lại tản mát ra loại sát khí như vậy.

Trầm tư không thể giải thích được làm cho Tần Nhuế vô thức nhanh nhăn mặt mày, cô không nghĩ rằng chỉ biến hoá rất nhỏ cũng bị Quý Duyệt Phong phát hiện. Hai phiến thần cánh hoa hơi lạnh hôn lên đầu ngón tay của cô, cánh tay rồi cuối cùng dừng ngay trên trán. Tần Nhuế thừa nhận một khắc kia bản thân cô xác thực đã bị vẻ ôn nhu của Quý Duyệt Phong đả động thật sâu.

Cho dù ánh mắt không mở ra được, nhìn không tới, cô vẫn có thể tưởng tượng được biểu tình cũng như ánh mắt lúc này của Quý Duyệt Phong mang theo loại ôn nhu như thế nào, chúng giống như mỗi lần nàng kêu tên cô Tần Nhuế.

Nếu thân thể có thể cử động, nhất định chúng sẽ run rẩy đến kích động. Nếu có thể ngồi xuống, có thể nâng hai tay lên, Tần Nhuế nhất định đem Quý Duyệt Phong ôm vào trong lòng, hung hăng ôm lấy, không buông ra. Nếu hai mắt có thể mở, cô nhất định phải nhìn thật kỹ cô gái này, đến khi đem bộ dáng của nàng khắc sâu vào trong lòng.

Sau đó Quý Duyệt Phong nói một đoạn rất dài, ý tứ biểu đạt rõ ràng rằng chỉ hy vọng cô có thể tỉnh lại mà thôi. Nhưng Tần Nhuế làm sao không muốn lập tức tỉnh lại đây? Cô rành mạch nhớ rõ vào lúc ấy tay phải của Quý Duyệt Phong tựa hồ chảy rất nhiều máu, miệng vết thương kia nhất định rất sâu cũng rất đau.

Tần Nhuế muốn mở miệng hỏi vết thương của Quý Duyệt Phong còn đau hay không, sờ lên mái tóc mềm mại của nàng, ôm lấy thân thể mang theo nãi hương của nàng, hôn nhẹ khuôn mặt mềm mại non nớt như đứa nhỏ của nàng. Nàng bình thường đều chủ động làm những chuyện không biết xấu hổ, nhưng hiện tại muốn làm ngược lại không thể làm được.

Sau một chuỗi lời nói của Quý Duyệt Phong, toàn bộ phòng lâm vào một mảnh trầm tĩnh. Cảm giác cánh tay của mình bị đối phương ôm lấy, thậm chí đụng đến băng gạt thật dày trên cánh tay của đối phương, Tần Nhuế muốn Quý Duyệt Phong trở về phòng mình nghỉ ngơi, nhưng mặc kệ cô dùng bao nhiêu khí lực, môi cũng không thể khai mở ra một chút nào.
Nghe thấy người bên cạnh hô hấp càng lúc càng đều, Tần Nhuế biết Quý Duyệt Phong đang ngủ, không lâu sau, cô cũng ngủ theo.

Cả hai ngủ say có thể nói là quên đi trời đất, thẳng đến chín giờ tối, Tần Nhuế mới tỉnh lại. Mà lúc này, Quý Duyệt Phong vẫn còn ngủ say. Ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Quý Duyệt Phong lại không khiến cho Tần Nhuế vui sướng mà là kinh hãi. Đến tốt cùng điều gì doạ đến cô, không thể nghi ngờ chính là băng gạt bao vây trên đầu của Quý Duyệt Phong, băng gạt này căn bản không cần hoá trang cũng có thể trông như mặt đồ tang lễ.

Nếu như không phải nghe thấy tiếng hít thở của nàng, Tần Nhuế còn cơ hồ nghĩ Quý Duyệt Phong căn bản là một người chết.

“Quý Duyệt Phong…”

Cô chậm rãi mở miệng, nhẹ giọng kêu tên Quý Duyệt Phong, bởi bì một ngày không uống nước, yết hầu mang theo giọng khàn khàn, mỗi một câu đều dị thường khó chịu.

Nhưng dù Tần Nhuế âm thanh kêu lớn cũng không đánh thức được Quý Duyệt Phong đang ngủ say. Rơi vào đường cùng, cô đành phải vươn tay chạm lấy vai của đối phương. Tuy rằng lực đạo cực nhẹ nhưng Quý Duyệt Phong vẫn lập tức tỉnh lại. Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hiện lên bộ dáng tiều tuỵ của đối phương, trong lòng xuất hiện từng trận khó chịu.
Cảm giác kia ê ẩm ma sát, cảm giác không thoải mái lại không biết làm thế nào để phát tiết. Chính là muốn mình có thể đi đau, đi trân trọng đối phương.

“Tần Nhuế…chị tỉnh?” Quý Duyệt Phong nhìn thấy Tần Nhuế tỉnh lại, đầu tiên là sửng sốt, sau đó thấy đối phương do thiếu nước mà cánh môi bị khô nứt, lập tức đứng dậy lấy nước cho cô. Do thời gian ngồi lâu lại đột nhiên đứng dậy, nháy mắt Quý Duyệt Phong cảm thấy trước mắt là một mảnh đen tối. Nếu không đúng lúc đỡ lấy ghế dựa, chỉ sợ nàng sẽ cùng sàn nhà chuẩn mực hôn nồng nhiệt.

“Em làm sao vậy?” Nhận thấy Quý Duyệt Phong có chút không thích hợp, Tần Nhuế lo lắng hỏi, thậm chí còn muốn khởi động thân thể ngồi dậy. Nhìn thấy cô bất chấp tình trạng cơ thể ngồi dậy, Quý Duyệt Phong bị doạ đến toàn thân toát mồ hôi lạnh, vội vàng giúp Tần Nhuế nằm lại trên giường. Dù sao cũng chỉ do nàng có chút choáng váng đầu vì di chứng chấn động não mà thôi. Nếu Tần Nhuế bởi vì thế mà động đến miệng vết thương thì mình sẽ trở thành tội nhân thiên cổ.

“Nhuế Nhuế trên vai chị còn bị thương, đừng lộn xộn. Em không sao, chỉ là bỗng nhiên đứng lên nên có chút choáng váng thôi. Chị khát không? Vai còn đau không? Có chỗ nào không được thoải mái không? Uống chút nước trước, em tí nữa đi nấu cháo cho chị ăn, em nhờ Trần Tĩnh Hinh đi kêu bác sĩ lại đây trước.”

Quý Duyệt Phong nín thở đem một đoạn dài nói ra, trên mặt không che đậy được lo lắng lẫn vui sướng, không một chút tránh được tầm mắt của Tần Nhuế. Nhìn tay phải che đầy băng gạt của đối phương đang cầm ly nước đứng bên cạnh mình, Tần Nhuế bỗng cảm thấy cánh mũi thật đau, cơ hồ chuẩn bị chảy ra nước mắt.

“Đi lên.” Tần Nhuế thấp giọng nói, sắc mặt lúc này dần dần chuyển thành màu đen.

“Cái gì? Lên đâu?” Quý Duyệt Phong trong lòng thầm nghĩ có thể do thương thế của Tần Nhuế mà chỉ số thông mình của cô cơ hồ dùng số âm để hình dung. Nàng ngây ngốc hỏi ngược lại, chút cũng không phát hiện Tần Nhuế mang theo biểu tình uất giận.

“Đi lên giường nằm.” Tần Nhuế nhắc lại lần nữa, lúc này Quý Duyệt Phong mới hiểu được nhưng cũng không làm ra động tác gì.

“Nhuế Nhuế, trên người chị bị thương, em nằm lên sợ sẽ đụng đến miệng vết thương của chị. Trước uống hết ly nước này được không? Em còn phải đi tìm bác sĩ cho chị”

“Quý Duyệt Phong, tôi lặp lại lần nữa, đi lên nằm. Nếu em không nghe lời, đời này đừng nghĩ trở lên giường của tôi.”

“Ngô! Nhuế Nhuế chị đừng tức giận, e lên, em lên liền!”

Nghe lời nói tràn ngập uy hiếp của Tần Nhuế, Quý Duyệt Phong chạy nhanh buông ly nước xuống, thật cẩn thận nằm trên giường. Nàng không phải sợ Tần Nhuế làm gì mình, chỉ sợ mình đụng phải miệng vết thương của cô mà thôi.

“Cởi quần áo.” Sau khi thấy Quý Duyệt Phong nghe lời lên giường, Tần Nhuế lại mở miệng ra lệnh nói. Chỉ là lần này, Quý Duyệt Phong không trả lời cô, cũng không làm ra một chút phản ứng nào. Qua vài giây, Tần Nhuế quay đầu nhìn người nằm bên cạnh, Quý Duyệt Phong đỏ bừng mặt, trong nhất thời nghi hoặc khó hiểu, cô gái này, đỏ mặt làm gì???

“Nhuế Nhuế…chị…trên vai chị còn bị thương, thân thể người ta cũng chưa có khoẻ. Chị cho dù muốn người ta cũng đừng có gấp như vậy được không.”

Quý Duyệt Phong nói trực tiếp khiến Tần Nhuế không thể nói nên lời. Cô gái này trong lúc này mà đầu óc còn nghĩ đến mấy chuyện loạn thất bát tao là sao? Mình cũng chỉ muốn kiểm tra miệng vết thương của nàng mà thôi, cái gì lại bị nghĩ đến mặt đáng khinh như vậy? Thánh mẫu Maria tại thượng, cô hiện tại đối với thân thể Quý Duyệt Phong thật tình là không có nghĩ đến tà ý nào cả a!


Hết chương 66

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2015

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 65

Chương 65
Editor: YUI

Qua hồi lâu đoán rằng đau đớn sẽ càng lúc càng tăng nhưng ngược lại một tiếng súng vang dội truyền vào trong tai, ngay sau đó chợt nghe tên ngoại quốc dùng ngữ điệu gì đó mắng vài câu, liền vội vàng từ bên cạnh nàng chạy đi. Tuy rằng tầm mắt chỉ khôi phục được một chút, nhưng Quý Duyệt Phong vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy Trần Tĩnh Hinh từ lầu hai chạy đến nàng. Bên khoé miệng gợi lên một chút nụ cười đắc ý.

Cuối cùng thì…cũng được cứu trợ a.

“Này! Cô còn sống không?”

Ngồi xổm trước mặt Quý Duyệt Phong nhìn thân thể đầy máu tươi của nàng, Trần Tĩnh Hinh thấp giọng hỏi.

“Tôi…không có việc gì…Tần Nhuế đâu? Chị ấy ở đâu?”

Câu đầu tiên Quý Duyệt Phong mở miệng không phải kêu Trần Tĩnh Hinh nhanh đưa mình đi bệnh viện mà ngược lại hỏi về tình trạng của Tần Nhuế.

“Trên vai cô ấy trúng đạn, do không thể tiết lộ danh tính nên Tiểu Dịch mang cô ấy trở về biệt thự chửa trị rồi. Sát thủ bên ngoài một là chết hai là bỏ trốn, dã giải quyết xong không còn một mảnh. Cô có thể đi không? Tôi hiện tại đưa cô trở về.”

“Ha ha, vậy là tốt rồi, chị ấy không có việc gì là tôi an tâm rồi.” Quý Duyệt Phong đứt quảng nói xong cả người liền mất đi ý thức.

Nhìn bộ dáng nàng ngã vào lòng mình, Trần Tĩnh Hinh là người luôn luôn cảnh giác thế nhưng lúc này lại có một chút dấu hiệu buông lỏng. Kỳ thật, từ lúc Quý Duyệt Phong các nàng ở trung tam mua sắm bị tập kích, Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch đã nhận được tin tức. Lúc ấy nàng vốn muốn lôi kéo Phùng Dịch chạy nhanh giúp các nàng nhưng lại bị Lương Đông Bằng ngăn cản.

Tuy rằng biết đối phương vì sao lại muốn làm như vậy nhưng là một quân nhân đều có nguyên tắc tối trọng yếu chính là phục tùng mệnh lệnh của cấp trên. Mặc dù Lương Đông Bằng không phải là huấn luyện viên của nàng cùng Phùng Dịch nhưng dù sao cả hai lúc này là hiệp trợ hắn phá án, nên nhất định phải làm theo mệnh lệnh của hắn (sai đâu đánh đó)

Cho nên cả hai vẫn phải kéo dài đến một hồi lầu, thẳng đến khi Tần Nhuế bị thương mới bằng lòng ra tay giúp đỡ. Vốn sát thủ bên ngoài phải được bắt sống, nhưng bọn chúng cũng từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, cũng không phải người thường, cho nên trừ bỏ thi thể bên ngoài, các sát thủ khác mặc kệ là bị thương hay không chịu thương tổn nào thì sớm đã chạy trốn vô tung vô anh, không lưu lại một tung tích nào.

Cho dù việc ám sát này không thể tìm ra được đầu mối, nhưng từ cá nhân có thể phân tích ra được rằng mục tiêu của nhóm sát thủ này không phải là Tần Nhuế, mà chính là cô gái hiện đang ngã vào lòng Trần Tĩnh Hinh. Xem ra, thượng cấp phái mình cùng Phùng Dịch tham gia nhiệm vụ lần này, mục đích chủ yếu tựa hồ không phải là phá án mà là giám sát Quý Duyệt Phong!

Nghĩ thông suốt vấn đề, Trần Tĩnh Hinh không trì hoãn đem Quý Duyệt Phong ôm lấy ngồi vào xe. Chỉ là khi đứng dậy, trong nháy mắt trọng lực cơ thể đặt trên tay nàng lại khiến cho nàng hơi hơi kinh ngạc. Căn cứ theo tư liệu, Quý Duyệt Phong cao 1m72, so với nàng cao 1m68 thì cao hơn 3 cm, nhưng trọng lượng cơ thể tựa hồ không giống với nữ nhân có chiều cao 1m72.

Một hồi sau, Trần Tĩnh Hinh đã mang Quý Duyệt Phong về tới biệt thự, sở dĩ muốn nàng cũng Tần Nhuế trị liệu ở nơi này chỉ vì muốn bảo vệ sự an toàn của các nàng cũng như bí mật thân phận của cả bốn người. Trận đấu súng ở trung tâm mua sắm lần này, náo động rất lớn, không ít người ở trong trung tâm nhìn thấy sự việc này.

Nếu lúc này để Quý Duyệt Phong cũng Tần Nhuế đi bệnh viện, khó tránh làm cho người khác hoài nghi. Huống chi, vết thương trên vai Tần Nhuế chính là do súng gây ra. Vì thế, lúc cứu Tần Nhuế trở về, Lương Đông Bằng đồng thời cũng tìm người đưa đến biệt thự đem một phòng bố trí thành phòng phẫu thuật, cũng mời bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất tại doanh trại huấn luyện đặc công tên Sử Lỗi đến tự cầm dao chữa trị.

Bởi vậy có thể thấy được là Lương Đông Bằng đối với Tần Nhuế coi trọng, tuyệt đối không thể bàn cải. Mà hắn hôm nay sở dĩ muốn Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch ra tay giúp Quý Duyệt Phong cũng chỉ vì không muốn Tần Nhuế bị liên luỵ mà thôi.

So với ưu đãi của Tần Nhuế, Quý Duyệt Phong bên này tệ hơn rất nhiều. Thời điểm Trần Tĩnh Hinh mang nàng trở về, Sử Lỗi sớm đã giúp Tần Nhuế lấy viên đạn ra, đang ở phòng khách nghỉ ngơi. Nhìn thấy Quý Duyệt Phong mình đầy máu, biểu tình lạnh nhạt của hắn cũng không một chút buông lỏng. Thậm chí, đợi khi uống xong ly cà phê, mới chậm rãi đi lên lầu giúp Quý Duyệt Phong xử lý miệng vết thương.

Khác với Tần Nhuế, vết thương trên người Quý Duyệt Phong tuy rằng đều do quyền cước tạo thành, nhưng trong cơ thể, một góc lá gan bị tổn thương trầm trọng. Dùng cổ nhân mà nói, chính là bị nội thương. Hơn nữa đầu nàng liên tiếp bị đánh mạnh, não bị chấn động nhỏ không thể tránh khỏi.

Xử lý tốt vết thương ngoài da của Quý Duyệt Phong, Sử Lỗi một câu không nói xoay người ra khỏi biệt thự. Hắn nói với Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch rằng miệng vết thương của Tần Nhuế tuy rằng mất máu nhiều nhưng cũng may không tổn thương đến động mạch và xương cốt, cho nên không quá nghiêm trọng, chỉ cần điều dưỡng tốt có thể lập tức khôi phục. Còn đối với tình trạng thân thể của Quý Duyệt Phong, một chữ cũng không nguyện nói nhiều lời.

Nghe tiếng đại môn đóng lại, Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch nhìn nhau, trong lòng âm thầm khinh bỉ một chút cái gọi là chủ tịch bác sĩ ngoại khoa. Rõ ràng đều là trọng thương, dựa vào cái gì đối với người này ưu đãi, đối với kẻ kia bỏ mặc.

Cho nên nói, đây chính là cảm giác mà nhân loại đối xử với cái gọi là sự ưu việc. Bọn họ khi đối mặt với người nhược thế hơn mình, sẽ sinh ra loại cảm giác khinh thị. Lại quên rằng mỗi người từ nhỏ đều ngang hàng với nhau. Chó sở dĩ bị người đời đối xử như thế đơn giản bởi vì chúng quá mức ngu muội không biết gì.

Vết thương trên người của Tần Nhuế cùng Quý Duyệt Phong đều không nhẹ, hai người ngủ suốt một ngày một đêm, cơ thể mới khôi phục lại một ít tri giác, có xu hướng tỉnh lại. Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch đều nghĩ Tần Nhuế sẽ là người tỉnh dậy trước, lại không nghĩ rằng lúc các nàng vào phòng Quý Duyệt Phong, cô gái này sớm đã bước xuống giường, gian nan dùng tay phải đang băng bó chống tường đi đến trước cửa.

“Quý tiểu thư, thân thể của cô vẫn chưa khoẻ, không nên xuống giường. Nếu cần gì, tìm tôi cùng Trần Tĩnh Hinh là được rồi.” Phùng Dịch nhìn Quý Duyệt Phong trên đầu đang mang chằng chịt một tầng rồi lại một tầng băng gạt, rõ ràng thân thể lung lay muốn ngã, lại cố chống đỡ đi ra ngoài, cô gái này rõ ràng nhìn qua bộ dáng là người khôn khéo, sao lại làm ra loại việc ngu ngốc như thế.

“Chỉ sợ chuyên tôi muốn làm, các người thật sự không giúp tôi được, tôi muốn đi xem Tần Nhuế, chị ấy hẳn là còn chưa tỉnh?” Quý Duyệt Phong nói xong, tiếp tục đi đến trước cửa. Khuôn mặt gầy yếu tràn đầy mồ hôi, trắng giống như bức tường. Mồ hôi bao trùm trên trán cùng chóp mũi, cuối cùng pha lẫn vào nhau rơi xuống đất. Có thể thấy được rằng chỉ đi vài bước thôi mà nàng phải cố gắng rất vất vả.

“Tần ngục trưởng đúng là vẫn chưa tỉnh lại, thân thể của cô vẫn chưa khoẻ hẳn, lúc này không nên xuống giường…”

“Tiểu dịch, không sao đâu, tôi giúp cô ấy đi.” Phùng Dịch nói đến nửa câu đã bị Trần Tĩnh Hinh mở miệng đánh gãy. Nhìn nàng đi qua nâng Quý Duyệt Phong dậy, đi vào phòng Tần Nhuế, Phùng Dịch hận hiện tại không thể liền xông vào đem hai người này bắt lại, lấy đi thủ cấp.

Trần Tĩnh Hinh chết tiệt, có phải chị đang thương hoa tiếc ngọc hay không! Cô gái kia muốn gặp lão bà nhà mình, chị liền giúp người ta, đây là loại chuyện gì a!? Phùng Dịch bất mãn bĩu môi, trong lòng thầm oán trách nói. Lại bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó, rồi lộ ra một chút nụ cười không rõ hàm ý. Cùng với nụ cười của nàng hiện giờ, tựa hồ toàn bộ nhiệt độ ở hành lang đều thấp đi mấy độ. Cùng lúc này, cũng tràn ngập một cỗ nồng đậm vị giấm chua của Thiểm Tây(1)…

(1)  Một tỉnh của Trung Quốc, mình ko biết sao Bạo viết thế, chịu!

Một đường giúp đỡ Quý Duyệt Phong đi đến phòng Tần Nhuế, tuy rằng chỉ vài bước chân nhưng Quý Duyệt Phong đi thật chậm, cảm giác được thân thể của nàng xuất hiện từng trận run run rất nhỏ, đồng thời sức nặng đặt trên người Trần Tĩnh Hinh càng ngày càng nhiều. Trần Tĩnh Hinh nghĩ, mình giúp cô ấy mà còn thành ra như vậy, nếu để cho cô ấy tự mình đi, giữa chừng ngất xỉu nói cũng không chừng.

“Trần Tĩnh Hinh, cám ơn cô.” Lúc này Quý Duyệt Phong bỗng nhiên mở miệng nói, câu nói mang theo vài phần chân thành cảm ơn, nhưng lại làm cho người sau có chút bất khả tư nghị 
(2). Ai cũng biết, binh cùng tặc là thiên địch. Đối với Quý Duyệt Phong cùng Trần Tĩnh Hinh mà nói, chính là như thế. Các nàng một từng là lão đại của hắc bang, một là bộ đội đương nhiệm của đội viên đội đặc chủng. Có thể nói, thân phận của hai người, chính là chỉ cần nhìn thấy đối phương, không đấu nhau ngươi chết ta sống, thì thật muốn nói lời xin lỗi đến thân phận của mình.

(2) Nói không nên lời

Cho nên, ban đầu biết đến Quý Duyệt Phong, Trần Tĩnh Hinh nhìn nàng không quá thuận mắt. Nhưng sau vài ngày sống chung ở đây, phát hiện ra cô gái này so với lời nói của người ngoài không giống nhau. Đối với thân phận của Quý Duyệt Phong, thậm chí là tài liệu cực kỳ bí ẩn Trần Tĩnh Hinh cũng đều biết rõ rành mạch.

Trong ấn tượng của nàng, Quý Duyệt Phong cô gái này chính là có được cái yêu mị bên ngoài, sinh hoạt cá nhân phức tạp không chịu nổi, giết người như ma, làm ra những chuyện xấu, là khối u ác tính của quốc gia. Nhưng khi chân chính cùng Quý Duyệt Phong ở chung, Trần Tĩnh Hinh rốt cục hiểu rằng những thứ đến từ tư liệu không thể chân chính tin tưởng.
Có lẽ, cô gái này không giống như vậy (ý nói trong tư liệu, giết người như ma ý). Có lẽ, cô gái này cũng không phải đi khắp nơi gieo tình cảm, ngược lại là thần kỳ thâm tình. Hai điểm này, chỉ bằng số sát thủ thương vong của ngày hôm qua, cùng với việc Quý Duyệt Phong quan tâm nhất cử nhất động của Tần Nhuế, có thể nhìn ra được nhất thanh sở thị. Thậm chí không cần bất kỳ bằng chứng nào để chứng mình.

“Không cần cám ơn, chỉ là nhấc tay chi lao(3) mà thôi.” Trần Tĩnh Hinh trả lời, nàng nghĩ Quý Duyệt Phong cám ơn mình vì đỡ giúp nàng (đi đến phòng Tần Nhuế)

(3) việc nhỏ không cần tốn sức, chỉ 1 tay có thể làm.

“Tôi cám ơn cô ngày hôm qua đã cứu tôi cùng Tần Nhuế, nếu không phải các người đúng lúc tới, sợ là chúng tôi đã sớm bị sát thủ không một tiếng động lẳng lặng xử lý rồi.”

“Tuy rằng cô gái như cô xem như có chút nhân cách phân liệt, một lúc thì im lặng một lúc thì nổi điên, lại còn ăn cắp bữa sáng tình yêu của tôi làm Tần Nhuế rồi còn luôn quấy rầy chuyện tốt của chúng tôi. Yêu thể loại con nít đã không nói lại còn là thuộc tính M, khí lực thì mạnh như vậy, nhưng ngực lại nhỏ như vậy, nhưng mà nói chung người vẫn khá tốt. Cho nên chuyện ngày hôm qua, coi như tôi thiếu cô một cái nhân tình. Mặc cho sau này cô có khó khăn gì, Quý Duyệt Phong tôi nhất định vô điều kiện giúp cô.”

Nghe được đoạn câu nói này, Trần Tĩnh Hinh hận không thể đem Quý Duyệt Phong cô gái này đạp xuống lầu. Cái gì mà “Yêu thể loại con nít đã không nói lại còn là thuộc tính M”? Phùng Dịch rõ ràng đã trưởng thành rồi có được không? Hơn nữa, cái gì mà “khí lực thì mạnh như vậy, nhưng ngực lại nhỏ như vậy”. Khí lực lớn biểu thị nàng có công phu chịu đựng tốt, ngực nhỏ…ngực nhỏ…

Nghĩ đến đây, Trần Tĩnh Hinh đúng là đi nhìn ngực của mình, đúng là ngực chỉ hơi hơi nhô ra, so với Quý Duyệt Phong mà nói hai khoả kia chỉ có thể dùng trái đào to bự để hình dung độ to tròn của nó. Khí thế vốn có nhất thời giống như quả khí cầu bay hơi, co quắt lại.
Nữ nhân chết tiệt! Khi không nơi đó sao lại phát triển lớn làm chi! Cô xứng đáng bị đánh! Kẻ cơ bắp kia nghĩ sao mà không chịu đánh vào ngực của cô đây!?

Cho nên có thể nói lại sinh ra một nữ nhân nữa phải quỳ gối trước ngực của Quý Duyệt Phong a!

Hết Chương 65

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: (…lượt bỏ vài chục ngàn từ của Bạo…) Tiểu muội a tiểu muội, Phong Phong thật sự chẳng phúc hậu tí nào, thế giới rõ ràng có nhiều tiểu muội ngực nhỏ như vậy, ngươi làm sao có thể ghét bỏ được đây!! Ngoài những lời đã nói, đều không phải bởi vì người nào đó đánh sưng (ngực) của ta đau lắm, ta cũng không phải là ngực phẳng a. Kỳ thật, khụ khụ, nói xàm đủ rồi, phải đi vào trọng điểm thôi. Gần đây, nội tâm đáng khinh của người ta đang cùng nội tâm chính trực của người ta đấu tranh lẫn nhau a, đã lâu không viết H, thiệt tình là đã lâu không viết H rồi a, gần đây siêu cấp khó chịu, thiệt tình là muốn viết a. Nhưng mà phóng mắt nhìn lại, trước mắt nhìn qua, muốn sao thì cũng không thể viết H, cho nên chỉ có thể chờ thêm một đoạn thời gian nữa đi [].
Nếu mọi người muốn bất mãn, thỉnh tham khảo chương đầu của Phong Phong, thần mã tự công tự thụ a, hoặc là…khụ khụ, làm ơn giúp nương tử đại nhân nhà ta hướng tới cái hủy thiên diệt địa vô địch dụ hoặc. (editor: không hiểu lắm)
(…lượt bỏ vài chục ngàn từ của Bạo…)


Ký tên: Củ cải (thúi – thêm vào) tối xấu xa!

Editor: cảm giác chương này edit hơi bị dở, đôi khi cũng mất tí cảm xúc hajz, =.=" YUI nhớ ko lầm thì YUI chỉ edit được 1 chương ngoại truyện và 1 chương chính truyện có H, thôi thì lâu nay ăn chay, ráng chờ đi, hình như gần dc ăn thịt rồi, hình như vậy, nhớ thoáng thoáng là vậy =)) muốn tìm xôi thịt thì qua Càng Làm Càng Yêu mà đọc, đảm bảo mấy chương đầu giúp mấy chế ăn no!

P/S: up trước thứ sáu, vì hôm đó bận

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 9

Chương 9
Editor: YUI

“Ngôn Ngôn! Cậu sẽ không ở Tiêu Tương Các bị yêu tinh nào đó lấy đi lanh lợi rồi đó chứ!?”
Câu nói này của Tạ Sương Sương mang vài phần kích động, tròng mắt tựa hồ như muốn rớt ra ngoài, trong lời nói mang theo vài điểm vui sướng như khi thấy người khác gặp hoạn, còn có đôi chút chờ mong. Ngôn Thanh Hạm chỉ nhìn nàng một lúc, rồi cúi đầu tiếp tục uống cà phê trước mặt của mình, hoàn toàn không nhìn lấy người đang hiếu kỳ tò mò này.
“Ngôn Ngôn, thật sự là phá hư mà! Người ta kích động như vậy, cậu cư nhiên một chút phản ứng cũng không có! Cậu nhanh nói cho mình biết, hôm nay đến Tiêu Tương Các đã xảy ra chuyện gì?” Tâm tính bát quái (tò mò) có thể khiến cho người khác phá lệ dũng cảm, những lời lúc này của Tạ Sương Sương hiển hiện đầy đủ ra bên ngoài. Nhìn vẻ mặt kích động kia, nàng càng muốn biết, Ngôn Thanh Hạm lại càng không muốn nói cho nàng biết. Lại nói, nếu mình đã quyết định đem Tiêu Tương Các cùng Lam Khiên Mạch hoàn toàn quên đi, thì  không tất yếu gì nói cho tiểu nha đầu luôn lo sợ thiên hạ bất loạn này biết.
“Không có chuyện gì phát sinh hết, sau khi biết nơi đó không phải là trung tâm trị liệu tâm lý thì liền đi khỏi. Nhưng thật ra, cậu, hiện tại cậu vẫn chưa nói cho mình biết cậu vì sao đến nơi đó, Lăng Vi là ai? Cậu vì sao muốn mình tìm cô ấy?”
“Ách… Ngôn Ngôn.” Thấy đề tài vừa nãy lại dời lên người mình, Tạ Sương Sương lui lui cổ muốn chạy trốn lại bị Ngôn Thanh Hạm bắt tại trận. “Đừng có mà bỏ chạy, nếu cậu hôm nay không đem chuyện này giải thích rõ ràng, mình liền nói cho Tạ bá bá biết, nếu bị chú ấy biết cậu làm chuyện hoang đường này, chỉ sợ không chỉ cười mà bỏ qua đơn giản như vậy đâu.”
Nghe lời nói Ngôn Thanh Hạm như uy hiếp, Tạ Sương Sương ngẩng đầu trên mặt mang theo nụ cười yếu ớt nhìn về phía cô. Ngôn Ngôn nhà nàng thật sự là càng ngày tâm càng đen, người này như thế nào có thể một bên làm loại tàn nhẫn như vậy, mà một bên còn cười như thánh mẫu như thế kia? Kính nhờ, chính mình mới là diễn viên có được không?
“Được thôi, nói thì nói. Ngôn Ngôn, cậu không được nói cho ba mình biết nếu bị ba biết mình đến loại địa phương đó, nhất định đánh gãy chân của mình.”
“Ừa, cậu nói đi.” Nghe Tạ Sương Sương nói xong, Ngôn Thanh Hạm nhanh đáp lại. Cô vốn không tính đem việc riêng của Tạ Sương Sương nói cho vợ chồng Tạ Chính biết, thứ nhất, cô biết Tạ Chính tính tình rất nóng nảy, thứ hai cô vốn không phải là người thích chọc mạch. Đem bí mật của người khác nói cho một người khác biết, loại việc này cô thật sự rất ngại khi làm như vậy.
“Kỳ thật cũng không có gì, chỉ là mình lúc trước không phải đã nói với cậu là mình có kết giao với người bạn gái “thủ pháp rất tốt” hay sao? Cô ấy chính là Lăng Vi, cũng là lão bản của Tiêu Tương Các.”
Đáp án này khiến cho Ngôn Thanh Hạm thật sự không nghĩ đến, từ lúc cô đi đến Tiêu Tương Các, chỉ biết Lăng Vi là lão bản của nơi đó, lại không nghĩ rằng người nọ cùng Tạ Sương Sương có quan hệ như vậy. Hơn nữa, vì cái gì cô vừa nghe được bốn chữ “thủ pháp rất tốt”, trong đầu tự động hiện ra nét mặt tươi cười như hoa của Lam Khiên Mạch đây?
“Ngôn Ngôn, cậu không cần bày ra biểu tình như vậy có được không?” Tạ Sương Sương nghĩ cục cưng ngoan như Ngôn Thanh Hạm chính là không thể tiêu hoá được tình sử của mình, ra tiếng an ủi nói.
“Không có gì, cậu nói tiếp đi.” Ngôn Thanh Hạm uống một ngụm cà phê trên bàn, ý bảo Tạ Sương Sương tiếp tục nói, kỳ thật cũng vì muốn che giấu mình thất thố.
“Mình bởi vì biết Lăng Vi nên mới biết được Tiêu Tương Các, lúc trước có lái xe vài lần ngang qua, mình chỉ nghĩ là quán trà phong cách cổ hay tiệm cơm gì đó, căn bản không nghỉ nhiều. Buổi tối nọ, mình cùng vài người bạn đi quán bar, ở đó mình đụng phải nữ nhân tên Lăng Vi kia.”
“Cô ấy rất có mị lực, cũng rất phóng khoáng. Buổi tối mới quen biết đã muốn cùng mình phát sinh quan hệ, mình nói nguyên tắc của mình cho cô ấy biết, cô ấy không những không chạy lấy người mà còn ở chung với mình ba tháng, sau mới tiến hành đến bước cuối cùng. Cùng ở chung với cô ấy cũng không có gánh nặng nào, chúng mình đơn thuần là bạn giường của nhau, không có tình cảm gì xuất hiện.”
“Sau chúng mình chán khi cứ ngốc ở chung một chỗ như vậy, trên giường cũng không còn kích tình như ban đầu, cho nên bảo trì được quan hệ sáu tháng thì chia tay trong hoà bình, bây giờ vẫn là bạn bè.”
“Vậy sao cậu muốn mình đi gặp cô ây?” Nghe đến đây, Ngôn Thanh Hạm nhíu nhíu mày, nha đầu kia không phải muốn đem Lăng Vi giới thiệu cho cô chứ?
“Ngôn Ngôn, cậu đừng có mà nghĩ bậy a, mình nếu có ý xấu đi nữa cũng không đem cậu vào miệng sói đâu. Mình sở dĩ bảo cậu tìm cô ấy bởi vì cô ấy có kiến thức rộng rãi, nhận thức nhiều người, nói không chừng có thể giúp cậu mà thôi.”
“Cậu như thế nào lại xác định là cô ấy có thể giúp mình?” Ngôn Thanh Hạm hỏi ngược lại, cô không thể hiểu được lão bản của hội quán này với người của Ngôn gia có liên quan gì.
“Ngôn Ngôn, cậu đừng có xem thường Lăng Vi, cô ấy tuyệt đối không giống như vẻ ngoài nhìn đơn giản như vậy đâu. Cậu bên ngoài nhìn vào, chỉ biết cô ấy là Mụ Mụ Tang huấn luyện mấy cô nương ở Tiêu Tương Các thôi, rất ít người biết đằng sau chức vị lão bãn của nàng là gì. Hơn nữa, trừ bỏ Tiêu Tương Các ra, ở X Thị cô ấy cũng rất có tiếng, làm nhiều thứ phi thường không tưởng.”
“Cậu nghĩ lại xem, chỉ trong vòng một năm, một người không có quyền không có thế thì làm sao có thể mở ra một nơi bán vui vẻ như vây? Huống hồ, cô ấy so với hai đứa mình nhỏ hơn hai tuổi nữa. Mình nghi là thân phận của cô ấy căn bản là giả thôi, nước sau lưng cô ấy rất sâu a. (ý là có quyền thế đằng sau)” Tạ Sương Sương nói đến miệng lưỡi đều khô, nàng lại còn đi đến tủ lạnh lấy lọ nước trái cây mở nắp ra uống, hoàn toàn như đang ở trong nhà mình.
“Lăng Vi là loại người nào với mình không liên quan, chỉ là mình hy vọng cậu về sau đừng có đi đến địa phương như thế, dù sao cậu cũng là người của công chúng.” Ngôn Thanh Hạm cố ý đè nặng bốn chữ cuối cùng , ý muốn nhắc nhở Tạ Sương Sương. Nha đầu kia kỳ thật là người khiến người khác không thể bớt lo, rõ ràng gần ba mươi, làm việc còn giống như con nít. Nếu có người cố ý phá nàng, chỉ cần chụp được ảnh nàng vào Tiêu Tương Các là có thể làm cho nàng thân bại danh liệt.
“Ngô, mình biết rồi.” Tạ Sương Sương mang ngữ khí vô lực trả lời, cả người đè trên vai của Ngôn Thanh Hạm lười đứng lên. “Đúng rồi, Ngôn Ngôn, mình còn chuyện muốn nói cho cậu biết. Mình lúc trước đi diễn có quen biết một tỷ tỷ không tệ, chị ấy không biết đào đâu ra một bức tranh, nghe nói rất có giá trị, muốn tìm cậu xem dùm chị ấy, thuận tiện cậu cùng mình đi ăn cơm với bạn mới của mình luôn.”
“Xem tranh thì có thể, còn ăn cơm phải đi sao?” Ngôn Thanh Hạm có chút uyển chuyển muốn từ chối, cô rất hiểu Tạ Sương Sương, cô gái này thích nhất là náo nhiệt, mỗi lần diễn xong đều kết bạn với không ít ngôi sao. Mỗi khi trong số bọn họ có người nào nhìn có vẻ vĩ đại mà vẫn chưa kết hôn, lúc ăn cơm nhất định giới thiệu cho cô. Lúc trước chưa cùng Chu Ninh kết giao, Ngôn Thanh Hạm còn có thể có gắng tượng trưng phối hợp, nhưng từ lúc cùng Chu Ninh xác lập quan hệ, cô cũng ít tham dự những việc này, hiện tại cũng không muốn đi.
“Ngôn Ngôn, ăn một bữa cơm thôi mà, đi một chút có sao đâu? Tin mình đi, bọn họ đều tốt lắm, nhất là vị đạo diễn kia, tuổi không lớn, nhưng rất tài hoa, nghe nói nhà hắn cũng làm nhà đánh giá tác phẩm nghệ thuật, các cậu có thể lấy đề tàì này ra để kết thân. Dù sao vật hy sinh Chu Ninh đã bị cậu quăng đi rồi, quen biết một vài bạn mới cũng binh thường thôi a, chẳng lẽ cậu nghĩ muốn một người như vậy đến già sao?”
Nói tới đây, Tạ Sương Sương mang theo vài phần lo lắng. Nàng biết Ngôn Thanh Hạm trong lòng bài xích với nam nhân, tình trạng như vậy trong giống như là thanh tâm quả dục, siêu phàm thoát tục. Nói khó nghe một chút chính là bị lãnh đạm, một loại tâm bệnh nghiêm trọng. Nàng không hy vọng Ngôn Thanh Hạm bởi vì vậy mà bỏ qua nhiều nhân duyên tốt, một nữ nhân vĩ đại như vậy, phải có một nam nhân tốt đến trân trọng cô.
“Được rồi, mình sẽ đi, về phần chuyện kết giao bằng hữu, nói sau.”
“Ngô, mình biết Ngôn Ngôn rất ngoan mà.” Được Ngôn Thanh Hạm đáp ứng, Tạ Sương Sương đem cô ôm vào lòng, mân mê cái miệng nhỏ nhắn ở trên mặt cô “chụt” hôn một cái. Nghe tiếng vang thâm thuý, cảm giác trên mặt có vẻ ươn ướt. So với nụ hôn mới có này, nụ hôn của Lam Khiên Mạch ôn nhu hơn rất nhiều. Chỉ có nụ hôn đó mới mang một loại cảm giác khiến người khác cảm thấy được thoải mái cùng an tâm, không mang theo sự xâm lược nào.
Kinh hãi khi thấy mình lại nghĩ tới Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm có chút buồn bực nhíu mày, khuôn mặt nghiêm nghị cũng bởi vì tức giận chính mình mà hơi hơi phiếm hồng. Phản ứng như thế của cô bị Tạ Sương Sương biến thành đang thẹn thùng, phì một tiếng liền cười. “Ngôn Ngôn, cậu thật đúng giống tiểu cô nương thanh thuần, mình cũng không phải là nam nhân, thân với cậu một chút, cậu đỏ mặt cái gì? Đừng nói là cậu đối với mình có ý nha?”
Nhìn Tạ Sương Sương mang vẻ mặt “thực xin lỗi, chúng ta chỉ có thể làm bạn bè”, Ngôn Thanh Hạm bất đắc dĩ thở dài. May mắn cô cùng Tạ Sương Sương chỉ là khuê mật, nếu cùng cô gái này chung một chỗ, chỉ sợ thánh nhân cũng chịu không nổi.
---------------------------------
Căn phòng nhỏ hẹp tràn đầy mùi khói thuốc, một nữ nhân mặc váy ngắn màu đen đứng trước cửa. Tất chân màu đen bao vây lấy đôi chân mảnh khảnh thẳng tắp của nàng, bàn chân mang đôi giày cao gót màu đen dẫm nát trên tấm thảm, lướt qua một bãi chai rượu trống không, cùng đầu thuốc lá hỗn độn, cuối cùng đi tới bên người đang nằm trên mặt đất.
Có lẽ uống rất nhiều rượu, người luôn gặp ác mộng này lại phá lệ ngủ mang hương vị ngọt ngào, trên mặt mang theo biểu tình hồn nhiên khó thấy được. Toàn thân nàng cao thấp chỉ mặc mỗi kiện áo sơ mi trắng rộng thùng thình cùng quần nhỏ màu hồng, vạt áo sơ mi dài tới bắp đùi, làm lộ ra cặp đùi xinh đẹp. Ngay cả khi chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, nhưng không cách nào đem thân thể gầy yếu của nàng trở nên có sức sống một chút, ngược lại càng phát ra vẻ suy nhược. Xương quai xanh giấu trong áo cao cao đột khởi, bả vải hai bên mang theo vết cào rõ ràng, hiển nhiên là do mới có mà ra. Cánh tay trái đang mang bao tay dài màu đen, mấy điểm màu đỏ loang lổ từ bên trong tẩm ra, đem vải dệt nhuộm đẫm thành màu tím đen.
“Vài ngày không sủng hạnh em, lại tịch mịch như thế sao?” Nữ nhân ngồi xổm xuống, đem áo ngủ Lam Khiên Mạch lấy ra. Mộng đẹp bị bừng tỉnh, Lam Khiên Mạch cũng không căm tức, mở đôi mắt mê mang nhìn đối phương.
“Nghe nói, em hôm qua khai trai (1)?” Âm thanh của nữ nhân lạnh như băng, sắc mặt cũng ẩn ẩn có chút âm trầm, Lam Khiên Mạch lại coi như không thấy bất mãn của nàng, vẫn bình thường vui vẻ cười.
(1) theo mình hiểu là “nghỉ ăn chay”, ý là phục vụ lại
“Đúng vậy, ăn chay lâu như vậy, cũng nên ăn chút thịt để bổ sung thể lực.”
“Ha ha, nếu em có nhu cầu, nên tới tìm tôi mới phải, em có biết, tôi muốn em thật lâu rồi không.” Nữ nhân nói xong gắt gao lấy áo của Lam Khiên Mạch kéo tới trước mặt mình, tiền đà há miệng cắn cổ nàng, đem đầu gối chen vào quần nhỏ giữa hai chân nhẹ nhành ma sát.
“Ân…” Không biết là đau hay là thoải mái, Lam Khiên Mạch hừ nhẹ một tiếng, vươn hai tay ôm nữ nhân, chậm rãi mở hai mắt.
“Tôi sợ chị về sau không chịu trách nhiệm a, lão bản.”
Hết Chương 9

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Hiểu Bạo: Lam Lam! Tuổi già của ngươi khó mà giữ được!
Hiểu Bạo: Ngôn Ngôn! Nữ nhân của ngươi bị Bá Vương áp cung kìa! Mau tới cứu viện a!
Mọi người: trước khi tuổi già của các nàng khó giữ được, chúng ta trước muốn phỉ nhổ vào mấy cái tiết tháo (2) cuối cùng của nhà ngươi!
Hiểu Bạo: A! Không được, đưa cho ta! Trả ta lại “cương trực” của mình!

(2) Tiết tháo: chí khí cương trực, trong sáng

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More