YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 6

Chương 6
Editor: YUI

Đầu bút lông mềm mại lướt qua làn da, mang đến từng trận xúc cảm ngứa ngấy, Ngôn Thanh Hạm tuỳ ý để Lam Khiên Mạch cầm bút lông trên da thịt của mình qua lại. Ngẫu nhiên lướt qua trán, ngẫu nhiên vượt qua làn da, đôi khi như đứa nhỏ bướng bỉnh trái phải trượt lên đôi môi của cô. Mặc kệ là đến bất kỳ địa phương nào, lực đạo đều không khiến cô cảm thấy một chút cảm giác khó chịu nào.

Hương khí tươi mắt phả vào mặt, cho dù không cần mở mắt ra Ngôn Thanh Hạm cũng biết Lam Khiên Mạch đang nằm trên người mình. Cảm thấy đối phương càng gần đến khuôn mặt mình, cô giật giật đôi mắt, muốn mở ra thì lúc này người đang ở trên người cô mở miệng nói.

“Đừng mở, nhắm mắt là được rồi.”

Âm thanh ôn nhu thông qua màng nhĩ thẳng đến đại não, khiến cho Ngôn Thanh Hạm kìm lòng không đậu làm theo, phục tùng nàng. Con người đối với những thứ họ không biết sẽ luôn mang theo một loại cảm giác sợ hãi, khoa học từng nghiên cứu rằng thời điểm bước qua đường, cho dù người thân thiết nhất ở bên cạnh nắm tay họ, cũng có đến 80 phần trăm sẽ không hoàn toàn yên tâm nhắm mắt trong suốt quá trình qua đường, họ không yên tâm để đối phương tuỳ ý giúp họ hoạt động.

Loại tâm lý này không phải vì họ không tin tưởng người khác, chỉ là con người luôn mang một loại sợ hãi trong lòng. Họ sợ bóng tối, họ sợ mọi thứ mà họ không thể nhìn thấy hay biết đến. Cho dù có người bên họ nói với họ rằng không sao cả, đã có tôi bên cạnh nhưng rất nhiều người cũng không có cách nào chân chính buông lỏng sự sợ hãi.

Ngôn Thanh Hạm luôn muốn trở thành người có tính cảnh giác cao, Mạc Lâm vẫn thường xuyên nói với cô như vậy. Bạn bè thà thiếu nhưng không được chọn qua loa. Cho dù chỉ có mỗi một người bạn tốt còn hơn có nhiều bạn nhưng lại là cẩu hữu (bạn bè xấu). Đối với điểm này, Ngôn Thanh Hạm hoàn toàn đồng ý. Tuy rằng cô chưa bao giờ trải qua thực tế nhưng cũng không phải là người không có kinh nghiệm đối nhân xử thế. 18 tuổi cô lẻ loi một mình đi du học, đó là lần đầu tiên cô đi đến một nơi xa xôi như vậy, trong lòng thế nhưng không mang theo một chút bất an hay lo sợ nào, thậm chí hưng phấn vì mình chuẩn bị tiến sâu thêm vào con đường nghệ thuật. Thành tích vĩ đại của cô, được giáo viên yêu mến, thái độ ôn nhu khiêm tốn cùng tính cách của cô đã giúp cô kết giao không ít bằng hữu. Đối với ngoài xã hội, cô tự nhiên cũng có bằng hữu chân chính. Đối với những người này, cô thuỷ chung không thể hoàn hoàn tin tưởng họ, trừ bỏ khuê mật từ nhỏ lớn lên Tạ Sương Sương ra, Ngôn Thanh Hạm cũng không hẳn hoàn toàn tín nhiệm người bằng hữu này. Nhưng vào giờ phút này, nữ nhân tên Lam Khiên Mạch lại làm được chuyện mà rất nhiều người dù cố gắng như thế nào đi nữa cũng không làm được. Nàng chỉ cần dùng một ngày ngắn ngủi đã có thể khiến cho Ngôn Thanh Hạm dở xuống phòng bị, thậm chí đem thân thể quý giá nhất của nữ nhân giao cho nàng, để nàng khống chế.

Nếu là trước kia, Ngôn Thanh Hạm nằm mơ cũng không nghĩ rằng mình sẽ làm ra chuyện điên rồ như vậy. Nhưng ngày hôm nay, đã thật sự thật sự, phải, đã thật sự xảy ra. Lam Khiên Mạch nữ nhân này giống như chất độc, nàng đến quá nhanh quá đột ngột, nhanh đến nổi khiến cho chính cô không kịp phản ứng liền bị hãm sâu vào. Trên người nàng có một lực hút hấp dẫn đặc thù, luôn quanh quẫn bên đầu mình, không tan biến được. Cho dù ra sức chống cự cũng vô cách giảm bớt tốc độ khuếch tán cùng sức ảnh hưởng của nàng.

Chính là trên đời này tồn tại loại người như thế, cho dù là người xa lạ, thậm chí là quan hệ đối lập, nhưng chỉ cần cùng nàng đối mặt cùng một chỗ, nghe thanh âm của nàng, nhìn ánh mắt chuyên chú của nàng, nghe hương vị toả ra trên người nàng, xem biểu tình của nàng, bạn sẽ cảm thấy nàng sẽ không làm tổn thương bạn. Lam Khiên Mạch làm cho Ngôn Thanh Hạm cảm nhận đúng như thế.

Trên người Lam Khiên Mạch có một loại ma lực khiến người khác bình tĩnh, cho dù là ở trong một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ, chỉ cần có nàng liền khiến cho người khác cảm thấy an tâm. Thân thể cùng tri kỷ như vậy phục vụ khiến cô dần dần trầm tĩnh lại, Ngôn Thanh Hạm dù đã đi mát xa rất nhiều lần nhưng cũng không có một lần nào có thể giống như Lam Khiên Mạch cho mình cảm giác sảng khoái như vậy.

 “Thoải mái không?” Câu hỏi bất quá đơn giản như vậy cũng khiến người nghe cảm giác như gió xuân đang tới. Ngôn Thanh Hạm vẫn chưa mở miệng, chỉ hơi hơi gật đầu. Cô biết Lam Khiên Mạch nhìn thấy được phản ứng của mình, cũng biết nữ nhân thông minh này kế tiếp nên làm như thế nào.

Cho tới bây giờ, sự tình sớm đã phát triển lệch khỏi quỹ đạo mà Ngôn Thanh Hạm dự tính ban đầu, cô có thể cảm nhận được tâm tình bản thân mình đang chậm rãi chuyển biến. Từ kinh ngạc, không tiếp nhận, chán ghét đến tò mò, cuối cùng là khát vọng. Đúng vậy, Ngôn Thanh Hạm không dùng sai từ ngữ, cô hiện tại tâm tình hoàn toàn có thể dùng hai chữ khát vọng để hình dung.

Tuy rằng cô không phải hướng đến hai chữ cao triều như Lam Khiên Mạch nói, nhưng thân là một người bình thường tổng thể tất nhiên luôn có lòng hiếu kỳ. Ngôn Thanh Hạm năm nay 28 tuổi, cô cũng từng có nhiều vấn đề không am hiểu, làm khó cô không ít. Nhưng mỗi lần gặp phiền toái, cô đều dốc toàn lực giải quyết. Từ cô có thể nhìn thấy rằng một nữ nhân đối với khát vọng không thể thoả mãn cũng không phải chuyện không thể nhịn nổi nhưng nghĩ đến việc chính mình không thể giải quyết hết được vấn đề, Ngôn Thanh Hạm lại càng để ý đến.

Cô đem chuyện tư mật của mình nói cho Tạ Sương Sương biết hoàn toàn cũng vì rơi vào đường cùng. Cái gọi là tìm bằng hữu giống tính cách mới hợp nhau, Ngôn Thanh Hạm từ nhỏ trầm lặng, cô quen biết nhiều bằng hữu cũng đều giống như cô khuôn phép quy cũ. Riêng Tạ Sương Sương lại không giống như vậy, nàng từ nhỏ đã là tiểu yêu tinh, chỗ nào vui chơi, nơi nào ăn ngon nàng đều biết đầu tiên.

Hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, biết được cô muốn đi du học đào sâu kiến thức, Tạ Sương Sương dứt khoát ghi danh vào học viện điện ảnh cực kỳ nỗi danh tại X Thị. Nay cô nhóc kia đã sớm trở thành Đại minh tinh của làng điện ảnh, ngày càng nhiều người biết đến. Lúc này đây Ngôn Thanh Hạm đến Tiêu Tương Các, chính là muốn tặng món quà cho cô.

Tuy rằng nơi đây không phải trung tâm trị liệu tâm lý như lời đối phương nói, nhưng hiệu quả so với bác sĩ tâm lý còn tốt hơn đôi chút, ít nhất Ngôn Thanh Hạm cho rằng như thế. Cô đúng thật suy nghĩ muốn biết cảm giác cao triều một lần rốt cuộc như thế nào, vì điều gì mà trai lẫn gái cố hết sức để đạt được, thậm chí cho dù làm chuyện phóng đãng đến cực điểm đi nữa.

Trong lòng Ngôn Thanh Hạm có âm thanh mơ hồ nói cho cô biết Lam Khiên Mạch có thể cho cô một đáp án.

Lúc này đây cô cảm giác được cơ thể Lam Khiên Mạch đang hoạt động, ngay sau đó dùng bút lông đang trên mặt mình di chuyển xuống cổ. Đại đa số mọi người thường nói rằng cổ chính bộ vi cực kỳ mẫn cảm. Cổ của nữ nhân thường tinh tế trơn mềm, đó chính là nguyên nhân nhiều người thích hôn ở địa phương này. Mũi nhọn bút lông xẹt lên làn da trên cổ, Ngôn Thanh Hạm chỉ cảm thấy thân thể nổi lên một trận lạnh lẽo. Cảm giác này thực sự rất quái dị, nó giống như bị điện giật nhưng lại không mang một cảm giác khó chịu nào. Mắt thấy người dưới thân vốn làn da bóng loáng đột ngột phản ứng, Lam Khiên Mạch cười yếu ớt, tiện đà đem bút lông trượt xuống dưới.

Nhiệm vụ càng khó càng khiêu chiến dục vọng chinh phục của con người, đối với Lam Khiên Mạch mà nói, giờ phút này Ngôn Thanh Hạm đang nằm dưới thân nàng chính là ngọn núi cực kỳ khó vượt qua. Nàng chưa bao giờ giao tiếp với người khác như vậy, lại còn giữ nguyên trạng thái nguyên thuỷ như hiện tại. Bất luận là núi hay rừng rậm, nàng cần phải bước một bước nữa khai phác chúng, phát triển chúng.

Ngẫu nhiên đối đầu với ngọn núi khó vượt qua, rõ ràng nhất định sẽ có một con đường có thể vượt qua, Lam Khiên Mạch lại dứt khoát kiên quyết bỏ qua, tiện đà hiện lên thêm một ngọn núi khác. Nói là sườn núi kỳ thật có chút không phù hợp. Độ cao của sườn núi này không phải thấp, thậm chí bởi vì một vài nguyên nhân mà nó còn đứng thẳng hơn trước. Nhìn đoá hoa mai nở rộ trên đỉnh, Lam Khiên Mạch biết, chính nàng tiêu hao biết bao nhiêu thiên tân vạn khổ mục đích cũng vì nó.

Bộ ngực chưa bao giờ bị người khác nắm lấy, Ngôn Thanh Hạm lấy tay bắt lấy ga giường, muốn mượn chúng để bớt đi khẩn trương của mình. Đối phương vừa ý tăng nhanh tốc độ, chút cũng không ý muốn dừng lại.

“Thả lỏng một chút, đừng sợ.”

Giờ khắc này Ngôn Thanh Hạm rốt cục biết được giọng nói của Lam Khiên Mạch mang bao nhiêu ôn nhu dễ nghe. Thời điểm cô không biết phải làm gì, chỉ một câu nói đơn giản liền khiến cô trở nên an tâm, trái tim thiếu chút nữa nhảy ra ngoài liền bình ổn trở lại.

“Ngôn Thanh Hạm, đừng sợ loại cảm giác này, chỉ cần làm theo tôi là được rồi. Bất kể chuyện gì phát sinh, đều có tôi ở đây.”

Câu nói rõ ràng không mang theo bất kỳ luận điểm nào, nhưng khi nghe qua lại chân thật không giả dối, nó giống như lời hẹn ước cả đời, bất kể chuyện gì xảy ra cũng đều không thay đổi.

Ngực bị khoang miệng ấm áp hàm trụ, khoảnh khắc kia khiến Ngôn Thanh Hạm không tự chủ hít một hơi. Cô nắm chặt cổ tay Lam Khiên Mạch, hung hăng nằm vào lòng bàn tay. Loại cảm giác quá đổi xa lạ, lại rất kịch liệt này khiến cho thân thể không thể thừa nhận mà phát run kháng nghị. Lời lẽ câu dẫn không vì Ngôn Thanh Hạm khẩn trương mà đình chỉ, chiếc lưỡi ướt đẫm mềm mại quấn quít vòng quanh lấy hạt đậu màu đỏ đang cương cứng, dùng thân thể nhỏ nhỏ của mình ma sát qua lại, chỉ cần một cái run động đơn giản như vậy liền có thể xuất hiện khoái ý đến vậy sao? Nhận thấy thân thể mềm mại dưới thân càng ngày càng nóng, càng ngày càng vô lực, Lam Khiên Mạch cũng không bởi vì phát hiện này mà cảm thấy vui mừng.

Không đủ vẫn chưa đủ. Nàng muốn Ngôn Thanh Hạm thật nhiều thật nhiều phản ứng hơn nữa, vì nàng mà ướt đẫm, vì nàng mà phát ra thân ngâm, vì nàng mà điên cuồng.

Bút lông lúc này phát ra công dụng của nó, ngòi bút ướt đẫm nước trà chạm vào nơi cao nhất trước ngực. Nhiệt cùng nhiệt tiếp xúc, nháy mắt liền thiêu đốt lẫn nhau. Ngôn Thanh Hạm không tự chủ được chồm dậy, mở môi thở hổn hển. Cơ thể trở nên cực kỳ quái dị, giống như đang có hàng vạn con kiến chui vào trong mạch máu của cô, cắn phá xương cốt của cô. Nhất là bộ ngực, thực cứng, thực nóng, thậm chí khiến cô khát vọng muốn lấy tay xoa một cái.

“Đừng tự gây sức ép cho mình, nếu thoải mái thì kêu lên. Nơi này chỉ có hai chúng ta, người khác không thể nghe được, không ai thấy được bộ dáng đẹp như vậy, chỉ có mỗi tôi.”

“Lam Khiên Mạch, không cần tiếp tục …”

Cuối cùng nhịn không được, Ngôn Thanh Hạm chưa từng biết cúi đầu trước bất kỳ ai mở miệng cầu xin tha thứ, cô chỉ cảm thấy mình sẽ bị loại cảm giác kỳ quái này bức điên. Bụng không ngừng run rẩy, mỗi địa phương đều truyền đến cảm giác trống rỗng, khiến cô nhịn không được muốn kẹp chặt hai chân, hơn nữa dưới thân ngẫu nhiên tràn ra dòng nhiệt lưu, làm cho cô xấu hổ vô cùng.

“Ha ha, Ngôn tiểu thư không thể dễ dàng bỏ qua như vậy được nga, trò chơi rõ ràng mới chỉ bắt đầu mà thôi. Có cảm giác là một hiện tượng tốt, nếu như tôi châm ngòi như vậy mà cô không phản ứng, liền chứng tỏ cô từ đầu đến cuối là người lãnh đạm, tình trạng thân thể của mỗi người chỉ có bản thân người đó hiểu rõ nhất, Ngôn Thanh Hạm, cô đã ướt rồi.”

“Đừng nói nữa.” Dục vọng của cơ thể bị người khác nói ra miệng như vậy khiến Ngôn Thanh Hạm vô cùng quẫn bách. Cô xoay người không nhìn khuôn mặt đang cười của Lam Khiên Mạch, giống như đứa nhỏ đang tức giận.

“Ha ha, Ngôn tiểu thư thật đáng yêu. Chỉ phản ứng như vậy thôi cũng không phải chuyện gì khó khăn. Chỉ khi đối đãi với dục vọng của chính cô, cô mới có thể đánh bại nó. Ngôn Thanh Hạm, buông lỏng cô ra.”

Lam Khiên Mạch nói xong, rất nhanh đem môi hôn trụ đôi môi của Ngôn Thanh Hạm chuẩn bị phản bác. Tay phải thẳng tới đảo Hoàng Long, hướng đến giữa hai chân hơi hơi rộng mở của cô.

Ngón tay va chạm vào khối thịt hơi hơi ướt át mang thêm xúc cảm mềm mại, Lam Khiên Mạch chỉ cảm thấy đôi môi hơi đau, lấy lại tinh thần liền nhìn Ngôn Thanh Hạm dưới thân mang vẻ mặt tức giận nhìn mình, đôi môi còn gắt gao cắn lấy môi nàng không chịu buông. Ánh mắt kia, rõ ràng chính là cô thỏ nhỏ đang bị khi dễ.

“Ngôn tiểu thư thật sự là làm cho người ta đại khai mắt giới, đây vẫn là lần đầu tôi bị người khác cắn.” Lau khô máu vươn trên thần cánh hoa, Lam Khiên Mạch nhẹ giọng nói, ánh mắt cũng không mang theo dấu hiệu mất hứng nào.

“Là do cô làm sai quy tắc.”

“Nói thử xem? Tôi bất quá làm tròn nghĩa vụ cho cô thoải mái, không nghĩ là lại được đãi ngộ như vậy, thật sự làm trái tim tôi băng giá a”. Lam Khiên Mạch nói xong, ra vẻ thương tâm lấy tay chùi mắt. Lúc này, Ngôn Thanh Hạm phát hiện đầu ngón tay của nàng còn lây dính một ít chất lỏng trong suốt.

“Ôi chao? Tôi như thế nào còn chưa khóc đã có nước đây, thật sự là kỳ quái, Ngôn tiểu thư, cô nói xem…”

“Cô có thể câm miệng lại rồi.”

“Rồi rồi rồi, tôi câm miệng, nói thêm nữa lại có người thẹn thùng.”

“Tôi làm gì xấu hổ, do cô làm trái quy tắc của chúng ta, cô…”

“Cũng không có nga, tôi chỉ nói không tiến vào cô, cũng chưa nói tôi không thể dùng tay chạm vào nơi đó. Nếu Ngôn tiểu thư bài xích tay tôi như vậy, nhân gia cũng chỉ biết dùng cách khác thôi. Có lẽ, cô ưu thích khẩu vị độc đáo chăng.”

Lam Khiên Mạch nói xong, chậm rãi tách hai chân Ngôn Thanh Hạm ra, nhìn đoá hoa lần nữa lại trở nên khô ráo, nàng mỉm cười, đưa bút lông hướng đến địa phương nọ quét tới. Ngòi bút được ngâm trà nóng sớm đã nguội lạnh đi, chỉ còn ẩm ướt đôi chút. Hai người một thấp một cao, chợt lạnh chợt nóng cùng nhau va chạm. Không biết ai châm ngòi ai, lại càng không biết ai làm ướt ai, điểm mẫn cảm không biết tên bị châm ngòi như vậy, liền mang theo từng trận khoái cảm khó có thể nói nên lời. Ngôn Thanh Hạm giơ đầu lên, không tự chủ phát ra một tiếng hừ nhẹ. Cùng với âm thanh vô cùng mờ mịt phát ra, Lam Khiên Mạch nhìn thấy mật hoa từ nhuỵ hoa trung ương tràn ra. Chúng trong suốt, không mang theo một tí tạp chất nào. Tuy rằng chỉ có một ít nhưng lại tản mát ra hương khí đủ cho nàng say mê.

“Ngôn tiểu thư quả nhiên thích khẩu vị nặng, tôi lấy tay, cô cắn tôi, kết quả dùng bút lông, cô ngược lại ướt thành ra như vậy. Không hổ danh là nghệ thuật gia, liền yêu thích chuyện này cũng nho nhã như vậy, làm cho những người thô cứng như chúng tôi không hiểu được a. Cô đã thích như vậy, hay tôi dùng nó làm cô khoái hoạt. Đến lúc đó, đừng nói là hoa sen nỡ rộ, mông cũng có thể hữu mổ hữu dạng a.”


Hết Chương 6

Thứ Sáu, 16 tháng 1, 2015

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 61

Chương 61
Editor: YUI

Nếu muốn diễn tả tâm tình hiện giờ của Tần Nhuế cùng Quý Duyệt Phong thì tuyệt đối chỉ có thể dùng từ buồn bực để hình dung. Nhìn thấy Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch một trước một sau hướng các nàng đi tới, sau lại không khách khí ngồi xuống bàn ăn thưởng thức bữa sáng tình yêu của Quý Duyệt Phong làm cho Tần Nhuế. Nếu như hiện tại nàng không tạc mao (1) nàng sẽ không phải là Quý Duyệt Phong.

(1): chỉ người thường nổi khùng, giãy nãy lên nếu như bị chọc giận

“Này! Các người…” Quý Duyệt Phong đang muốn ngăn đối phương miệng lớn miệng nhỏ chuẩn bị ăn, Tần Nhuế bỗng nhiên vươn tay ra che miệng nàng lại không cho nàng mở miệng nói. Mắt thấy Sandwich của mình cố tình chuẩn bị vì Tần Nhuế lại bị Trần Tĩnh Hinh nuốt vào, Quý Duyệt Phong mặt đẫm lệ. Thậm chí nàng cảm thấy, thức ăn Trần Tĩnh Hinh đang ăn không phải là bữa sáng mà chính là trái tim của nàng.

“......Nhuế Nhuế.” Quý Duyệt Phong mang theo vẻ mặt uỷ khuất nhìn Tần Nhuế, đôi mặt kia ngoại trừ lộ ra một tia không cam lòng cũng mang theo vài phần ai oán nói không nên lời. Nói cho cùng nếu Tần Nhuế không ngăn lời của nàng, bữa sáng tình yêu này sẽ không bị Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch ăn mất.

“Ngoan, không phải còn nhiều lắm sao? Dù sao em cũng làm nhiều như vậy, cho các nàng ăn một ít cũng không sao mà.”

“Nhưng đó là…” Quý Duyệt Phong mân mê miệng bất mãn muốn nói gì đó thì vài giây sau, Tần Nhuế bỗng ôm chầm lấy thân thể của nàng, nhẹ nhàng hạ một nụ hôn lên trán nàng. Nói đến uy lực của nụ hôn vừa rồi mà nói, tuyệt đối là cực kỳ cường hãn. Quý Duyệt Phong vừa nãy còn giương nanh múa vuốt trong nháy mắt liền an tĩnh lại, giống như mãnh thú được thuần hoá tiến vào lòng Tần Nhuế. (editor: Ta hận, ta hận ai hạnh phúc…, FA ghét điều này)

Hai người cứ như vậy, người thì ngồi trên ghế, người thì ngồi trên đùi của người còn lại luyến tiếc không tách ra. Quý Duyệt Phong dùng đũa gắp thức ăn trên bàn đưa đến miệng Tần Nhuế, ban đầu cô còn mang một chút ngượng ngùng dùng dư quang liếc nhìn Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch. Lúc sau, chắc có lẽ do Quý Duyệt Phong phục vụ quá mức thoải mái khiến cho Tần Nhuế cũng lười đi dè chừng người khác.

“Nhuế Nhuế…, A…” Quý Duyệt Phong cười gắp một miếng trứng ốp la ở trên bàn đưa lên miệng Tần Nhuế, đối phương cắn một miếng, còn nửa miếng sau nàng liền bỏ vào miệng mình. Nhìn vẻ mặt hạnh phúc kia không giống như nàng đang ăn trứng ốp mà là đang thưởng thức bữa tiệc Mãn hán toàn tịch (2).

(2): Tiệc triều đình Hán Thanh, một trong những bữa tiệc lớn tại Mãn Châu bao gồm 108 món ăn độc đáo (tra khảo thêm : http://vi.wikipedia.org/wiki/M%C3%A3n_H%C3%A1n_To%C3%A0n_T%E1%BB%8Bch )

Từ đầu đến cuối, trên mặt hai người đều mang theo ý cười, cứ như phòng này lẫn cả thế giới này, chỉ tồn tại hai người các nàng.

Tần Nhuế cùng Quý Duyệt Phong cùng nhau khắng khít hành động thân mật như vậy đều bị Trần Tĩnh Hinh lưu vào mắt. Nàng vụng trộm nhìn Phùng Dịch một bên im lặng ăn Sandwich, rồi quay lại nhìn điểm tâm trước mặt mình, trong nháy mắt liền đứng lên khiến bàn ăn lắc lư rồi lấy tay đến chỗ Phùng Dịch kéo nàng chạy lên lầu.

Nhìn thấy hai người kia biến mất như gió, Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế nghi hoặc nhìn đối phương, cuối cùng không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ biết lựa chọn không nhìn đến. Nhắc đến Trần Tĩnh Hinh đứng đắn trầm ổn kia mà nói nàng tự nhiên hành động như thế này, trong có vẻ giống như kẻ điên.

“Trần Tĩnh Hinh, cậu lại phát bệnh gì nữa đây?” Đứng trước cửa phòng, Phùng Dịch bất đắc dĩ nói. Nhìn cô gái đứng đối diện mình mang vẻ mặt chờ mong, Phùng Dịch trong lòng tự nhiên xuất hiện một loại dự cảm xấu. “Tiểu Dịch, cậu đừng giận mà, tôi chỉ là muốn…muốn…” Trần Tĩnh Hinh nói đến nửa câu bỗng nhiên ấp úng không nói tiếp.

Phùng Dịch ngồi trên giường đung đưa chân qua lại, đồng thời đánh giá Trần Tĩnh Hinh lúc này. Nàng lấy một tay gắt gao nắm lấy vạt áo của mình, tay còn lại run run bưng điểm tâm ăn dang dở. Nếu chỉ có như vậy thì không nói, Phùng Dịch thật sự không hiểu nổi nữ nhân đang đứng này làm gì phải đem hai chân của mình bắt chéo như hình số tám như vậy, chẳng lẽ nàng không biết hiện tại nàng mang bộ dáng lôi thôi như thế nào sao?

“Cậu muốn cái gì?” Phùng Dịch có chút không kiên nhẫn hỏi, nàng thật chịu không nổi con người cứ tối ngày động kinh như vậy. “Tiểu Dịch, tớ…tớ…tớ… muốn cậu đút…đút…tớ ăn bữa sáng!” Trần Tĩnh Hinh lắp ba lắp bắp nói, lúc sau ngay cả ánh mắt bởi vì thẹn thùng mà ươn ướt như nước mắt, hết sức khả nhân (3).

(3): thần khiết

Không khí bỗng chốc yên tĩnh lại, trong thời gian chờ đợi Phùng Dịch trả lời Trần Tĩnh Hinh cúi đầu thật thấp, thậm chí như sắp gần trước ngực. Nghe được ở nơi nào đó thình thịch tiếng tim đập, bởi vì thẹn thùng mà trên mặt nóng như lửa đốt. Bỗng nhiên Phùng Dịch nhếch miệng cười, đứng lên đi đến trước mặt Trần Tĩnh Hinh.

“Cậu rất rất muốn tôi đút cậu ăn?” Phùng Dịch chọn mi hỏi, thay vì trả lời, Trần Tĩnh Hinh như củ tỏi càng cúi thấp đầu hơn. “Ngồi xổm xuống” Mấy chữ đơn giản phối hợp cùng âm thanh mềm mại của Phùng Dịch, không thể khiến người khác nghi ngờ hay tỏ thái độ cự tuyệt được.

Nghe Phùng Dịch chỉ thị, Trần Tĩnh Hinh nghe lời ngồi xổm xuống, dùng hai tay bưng lấy điểm tâm, đầu ngược lại cúi càng thấp. “Ngẩng đầu nhìn tôi, cứ cúi thấp như vậy tôi như thế nào đút cậu?” Phùng Dịch ra lệnh nói, chỉ là lúc này đây, Trần Tĩnh Hinh hơi sửng sốt, cũng không liền lập tức làm. “Sao vậy? Không muốn nhìn tôi sao? Vừa rồi không phải còn hy vọng tôi đút cậu ăn bữa sáng sao?”

Nhìn thấy Trần Tĩnh Hinh không nghe theo lời mình làm, Phùng Dịch có chút bất mãn nói, chỉ là vừa dứt lời sau vài giây, Trần Tĩnh Hinh đã ngẩng đầu lên, dùng cặp mắt tràn đầy khát vọng cùng ái mộ gắt gao nhìn chằm chằm Phùng Dịch. Nàng sau khi nhìn thấy ánh mắt của đối phương, thân thể không tự chủ được mà run lên. Trong mắt hiện lên một tia kinh hoảng lại bị nàng lập tức che dấu đi.

Vươn tay nắm lấy cằm của Trần Tĩnh Hinh, đồng thời đem mặt tiến lại gần nàng, cẩn thận đánh giá. Tuy rằng hai người các nàng quen biết nhau đã hơn 10 năm, nhưng Phùng Dịch cho rằng mình vẫn không thể hoàn toàn nắm bắt được Trần Tĩnh Hinh.

Cha mẹ Phùng Dịch đều là bộ đội đặc chủng trải qua huấn luyện được quốc gia đặc thù tuyển chọn. Cả hai trong lúc huấn luyện mà quen biết nhau, sau đó trong quá trình chấp hành nhiệm vụ mà yêu nhau. Cuối cùng đi đến lễ đường thành hôn, một năm sau sinh ra Phùng Dịch. Vốn gia đình một nhà hạnh phúc như vậy đủ khiến bất kỳ ai cũng phải hâm mộ. Nói cho cùng có thể cho rằng, trời cao luôn không thích nhìn người đời hạnh phúc, cho nên thường sẽ khiến họ hạnh phúc một thời gian rồi sẽ cho họ nếm qua vị cay đắng.

Bởi vì cha mẹ Phùng Dịch là bộ đội đặc chủng quốc gia, thời khắc Phùng Dịch sinh ra, vận mệnh nàng đã định sẵn sẽ bị đưa vào đội huấn luyện đặc chủng quốc gia. Thời điểm những đứa trẻ khác học nhà trẻ, Phùng Dịch bị Phùng ba ba Phùng mụ mụ đưa vào trại huấn luyện cơ mật của quốc gia, trải qua đủ loại kiểm tra từ những người lớn, tuy nói đơn giản nhưng đối với đứa trẻ nhỏ tuổi như nàng mà nói huấn luyện thể năng còn khó hơn lên trời.

Khi còn nhỏ Phùng Dịch trải qua nhiều điều khiến nàng sớm thành thục, nàng biết cha mẹ mình luôn đặc hy vọng vào nàng, vì thế mặc kệ huấn luyện bao nhiêu gian khổ nàng đều chịu đựng. Những ngày như vậy giằng co suốt 3 năm, thời điểm Phùng Dịch 8 tuổi, nàng thông qua kiểm tra vượt cấp, thành công gia nhập vào trại huấn luyện trung cấp, trở thành người nhỏ tuổi nhất, đứa nhỏ mang tiềm lực rất lớn.

Tin tức như vậy khiến cho cha mẹ Phùng Dịch cao hứng không thôi. Sau khi hai người chấp hành nhiệm vụ xong, cố ý lái xe đến doanh trại thăm Phùng Dịch. Chuyện đáng buồn đúng lúc xảy ra. Cha mẹ Phùng Dịch là đặc công, thường xuyên chấp hành những nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm của quốc gia, trong đó tất nhiên có cả công tác nằm vùng.

Loại công tác nằm vùng này, không chỉ nói rằng mỗi khắc đều mang nguy hiểm, mà còn lưu lại không ít mầm móng tai hoạ. Khi cha mẹ Phùng Dịch đến doanh trại thăm nàng, lúc cả hai đến doanh trại, vẫn chưa kịp bước xuống xe, một quả boom hẹn giờ đã được lắp đặt trên xe phát nổ, một tiếng nổ lớn phát ra.

Phùng Dịch nhìn thấy cha mẹ mình bị nổ ra thành từng mảnh nhỏ, chỉ còn lại phần tay chân không lành lặng, nàng lúc ấy không khóc, chỉ hướng đến phiến máu tươi chảy đầm đìa trên mặt đất bước đến, nhìn thấy thi thể của mẹ nàng bị tàn phá không thể chịu nổi, nàng gắt gao cầm lấy vòng cổ đang mang trên tay của mẹ nàng, đó chính là vật tín ước của cha nàng khi còn trẻ tặng cho Phùng mẹ. Cha mẹ nàng mất không lâu thì Phùng Dịch quen biết Trần Tĩnh Hinh.

Ấn tượng đầu tiên Phùng Dịch cảm nhận ở Trần Tĩnh Hinh chính là một người cực kỳ khô khan, mặc kệ làm việc gì cũng theo khuôn phép, người một chút cũng không hiểu phong tình. Hai người lúc ấy được phân cùng một tổ, hợp tác lẫn nhau. Bởi vì Phùng Dịch tuổi còn rất nhỏ, lại không có cha mẹ, vì thế Trần Tĩnh Hinh liền tự giác nổi lên bản tính đại tỷ đối với nàng. Mặc kệ là lúc huấn luyện hay ngày thường, ăn cơm hay tắm rửa ngủ nghỉ, cũng đều làm chung, thời khắc đều chiếu cố Phùng Dịch.

Vốn tưởng rằng loại chiếu cố này xuất phát từ thiện ý, Trần Tĩnh Hinh lại không biết rằng Phùng Dịch rất ghét những người nhìn qua ngốc nghếch như vậy (ý nói Trần Tĩnh Hinh). Nàng không hiểu vì sao cô gái này mặc dù lớn hơn nàng 7 tuổi nhưng chỉ số thông minh lại thấp đến như vậy, còn tối ngày cứ lẩm bẩm lải nhải, nhìn nàng đến ngẩn người.

Vì thế một lần ở rừng rậm tham gia áp dụng bài học sinh tồn, Phùng Dịch cố ý tách Trần Tĩnh Hinh ra. Mục đích của nàng chính là bỏ lại Trần Tĩnh Hinh, chính mình tự hoàn thành nhiệm vụ. Dù sao, tuổi nàng vẫn còn nhỏ, cho dù Phùng Dịch võ công ở ban trung cấp đều luôn là người nổi bật, nhưng vẫn là đứa nhỏ khiếm khuyết kinh nghiệm sống, lúc ở rừng rậm nàng bị rắn độc cắn. Nàng chống đỡ thân thể tìm một hang động ngây người suốt ba ngày ba đêm, vì chỉ ăn thực vật để sống.

Khi tầm mắt nàng ngày càng mơ hồ, Phùng Dịch cho rằng sinh mệnh của mình đến đây đã kết thúc, ngay khi nàng chuẩn bị nhắm hai mắt, thân thể được người nào đó gắt gao ôm vào lòng,. Trong trạng thái bán tỉnh bán mộng, Phùng Dịch nghe thấy tiếng thở dốc truyền đến, miễn cưỡng mở mắt. Liền thấy sườn mặt Trần Tĩnh Hinh bị che kín bởi mồ hôi cùng máu loãng kết hợp với đôi môi tái nhợt.

“Cậu…”

“Đừng nói chuyện!”

Trong trí nhớ Phùng Dịch, đây là lần đầu tiên Trần Tĩnh Hinh lớn tiếng với nàng. Ngữ khí kia có thể dùng từ rống để hình dung. Nếu là bình thường, Phùng Dịch nhất định đánh Trần Tĩnh Hinh vài cước, nhưng hiện tại nàng vốn không đủ khí lực, ngay cả phản bác cũng đều lười đi phản bác. Không qua một hồi sau, liền nặng nề ngủ.

Lúc Phùng Dịch tỉnh lại, đã nằm trong bệnh viện của doanh trại huấn luyện. Bác sĩ nói, trên đùi nàng bị rắn độc cắn, lúc đưa tới bệnh viện chất độc đã tiêu được một nửa, nếu không liền cắt bỏ chân. Sau Phùng Dịch hỏi thăm tình hình của Trần Tĩnh Hinh, bác sĩ nói rằng nàng bị thương so với Phùng Dịch còn nghiêm trọng hơn. Thời điểm nàng cõng Phùng Dịch trên lưng tới doanh trại, cả người rơi vào trạng thái mất nước, hoàn toàn dựa vào ý chí để chống đỡ. Nếu việc này lặp lại một lần nữa, nàng sẽ bị mất mạng.

Vài ngày sau, Phùng Dịch xin lỗi đến phòng bệnh Trần Tĩnh Hinh thăm nàng. Ai ngờ khi nàng vừa bước vào cửa, chưa kịp nói chuyện đã bị người trên giường ôm chặt lấy, tránh không kịp.

“Trần Tĩnh Hinh..”

“Tiểu Dịch, cậu không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Cậu có biết lúc cậu đi, tôi lo lắng đến chết hay không? Về sau đừng chạy loạn nữa có được không? Để tôi ở bên cậu, để tôi bảo vệ cậu. Mặc kệ nguy hiểm như thế nào, tôi cũng đều bồi bên cạnh cậu.”

Trần Tĩnh Hinh nói xong liền khiến Phùng Dịch một trận rung động. Nhìn thấy đối phương trên mặt vui sướng như tìm lại được bảo vật bị mất, Phùng Dịch thầm nghĩ, cô gái này như thế nào lại trở nên như vậy? Chẳng lẽ nàng không nghĩ là mình cố ý bỏ lại nàng sao? Hay là nàng đối với mình cho dù là có 4020 thư điện tử gởi đến cũng đều không hoài nghi?
-----------------

“Mở miệng”

Phùng Dịch cần lấy điểm tâm đưa tới bên miệng Trần Tĩnh Hinh. Mắt thấy người nọ trên mặt mang theo phiếm hồng ăn một nửa điểm tâm, sau đó ngẩng đầu nhìn Phùng Dịch, ánh mắt kia, tựa hồ như muốn nói “đến lượt cậu”. Phùng Dịch hiểu ngụ ý của Trần Tĩnh Hinh, nhìn điểm tâm còn phân nửa trên tay mình, không chút do dự mở miệng ăn vào, đồng thời trong lòng một chút cảm khái trù nghệ của Quý Duyệt Phong, thật đúng là ngon miệng.

“Tiểu Dịch…” Bởi vì ngồi trước mặt Phùng Dịch nên Trần Tĩnh Hinh thấp hơn Phùng Dịch hơn phân nửa. Nhìn Phùng Dịch ăn bữa sáng mà mình vừa cắn qua, nàng có chút kích động ôm lấy đối phương, đem đầu dán vào chiếc bùng mềm mại cọ qua cọ lại. “Ha ha, cậu muốn câu dẫn tôi sao?” Phùng Dịch giọng nói khàn khàn truyền đến, Trần Tĩnh Hinh sau khi nghe xong thân thể nhẹ nhàng run lên, sau đó gật gật đầu.

Cho dù động tác gật đầu của nàng rất nhẹ, cơ hồ không thể phát hiện được, nhưng Phùng Dịch vẫn thu vào mắt, biết rõ ràng câu trả lời.

“Tôi biết, cậu chịu đựng lâu lắm rồi.” Phùng Dịch bỗng nhiên túm lấy Trần Tĩnh Hinh đang ngồi xổm đứng lên áp trên tường, tay kia tiến quân thần tốc, thăm dò bên trong chiếc quần bò Trần Tĩnh Hinh đang mặc, không mang theo màn dạo đầu nào liền xoa lấy vị trí mềm mại non nớt giữa hai chân nàng. Xúc tua nơi ấy đã thấm ướt một mảnh trắng mịn.

“Có muốn một chút kích thích không?”

Hết Chương 61

Editor: Tạ lỗi các nàng, tuần trước ta bệnh cả 1 tuần liền, không edit được, các nàng bỏ qua cho ta nhé. Tuổi già sức yếu, ko ai chăm sóc hajzzz =.=”

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 60

Chương 60
Editor: YUI

Từng trận mùi thơm ngát bất tri bất giác chui lọt vào phòng, tràn ngập bốn phía quẩn quanh trước mũi. Đây không phải là mùi nước hoa, lại càng không phải là nãi hương thản nhiên của người nào đó, mà chính là hương thơm phát ra thức ăn. Quẩn quanh bao quanh, cứ như vậy ngập tràn. Tần Nhuế xoa xoa đôi mắt còn mông lung buồn ngủ ngồi dậy, vừa nhìn vị trí bên cạnh, vừa hít vào một hơi mùi hương thức ăn từ dưới lầu truyền đến, khoé miệng liền không tự chủ gợi lên một chút nụ cười yếu ớt.

Đơn giản rửa mặt, liền khẩn trương bước xuống lầu. Nhìn người đang mặc chiếc tạp dề màu hồng nhạt, đứng trong phòng bếp đưa lưng về phía cô đang bận rộn nấu ăn, trong tâm nhất thời như rơi vào bề nước ôn nhu, vừa êm dịu vừa ấm ấp. “Đang làm gì vậy?” Tần Nhuế chậm rãi đi vào bếp, nhẹ giọng hỏi.

“Em đương nhiên là làm bữa sáng tình yêu cho Nhuế Nhuế rồi, chị thức dậy sớm làm gì vậy? Nơi này khói dầu nhiều lắm, chị trước đi ra ngoài chờ em một chút, lập tức có đồ ăn liền.”
Quý Duyệt Phong một bên thuần phục dùng xẻng đảo trứng ốp la trên chảo, một bên tranh thủ lúc rảnh rỗi hôn lên sườn mặt của Tần Nhuế.

“Tôi giúp gì được không?” Tần Nhuế có chút ngường ngùng hỏi, tuy rằng ngày thường ở nhà một mình, cô cũng không tự mình nấu cơm. Nhưng dù sao Quý Duyệt Phong vì mình mới dậy sớm làm bữa sáng, để cô ngồi ở ngoài chờ ăn, thật sự có chút không áy náy.

“Như vậy đi, Nhuế Nhuế giúp em đem đồ ăn vừa làm xong mang ra ngoài được không?” Quý Duyệt Phong nói xong lấy tay chỉ vào món điểm tâm. Tần Nhuế nhận được loại nhiệm vụ đơn giản như vậy cũng không dị nghị gì tiêu sái bước đi, đem bữa sáng để lên bàn ăn. Cô tự biết là mình không giỏi nấu cơm, chỉ là nhìn Quý Duyệt Phong xanh xao nấu ăn tốt như vậy, Tần Nhuế chỉ cảm thấy mình ngay cả làm gì cũng đều không tốt bằng.

Đem thức ăn để trên bàn chim đỗ quyên, hướng tầm mắt nhìn vào, trừ bỏ một ít món điểm tâm đa dạng dị thường đẹp mặt không biết tên ra, còn có một ít thức ăn sáng thông dụng như Sandwich, bánh quẩy, thịt nướng, còn có trứng ốp la mà Quý Duyệt Phong đang làm. Nghe mùi hương bữa sáng tản mát ra, Tần Nhuế quay đầu lại nhìn nhất cử nhất động của Quý Duyệt Phong trong phòng bếp. Bất tri bất giác liền sửng sốt.

Giờ này khắc này, cô gái này tản mát ra một loại mị lực mà từ lúc các nàng quen biết nhau cho tới nay, Tần Nhuế chưa từng thấy qua. Không nói đến vẻ yêu mị ngày thường của nàng, cũng không phải giống như đứa nhỏ đối với mình làm nũng, lại càng không phải là người đôi khi vắng lặng bốn bề, ảm đạm. Quý Duyệt Phong lúc này chính là người vợ hiền lành, vì chồng của mình mà chuẩn bị bữa sáng tinh xảo.

Nàng dùng dây cột tóc cột lên mái tóc đen dài thành đuôi ngựa phía sau đầu, lộ ra chiếc cổ thon dài trơn bóng . Chiếc tay trắng nõn cầm xẻng đảo qua đảo lại trứng ốp la, tay còn lại cầm cán chảo, thủ pháp thành thạo, chứng minh trù nghệ của Quý Duyệt Phong rất được, không phải là tay mơ. Khoé môi hơi hơi đột khởi, phản ánh tâm tình vô cùng tốt của nàng lúc này. Đó là một loại xúc cảm vì người yêu mà dụng tâm, mới có thể nở rộ hạnh phúc.

Tần Nhuế suy nghĩ liền không khống chế được nghĩ về chuyện đêm qua. Mặc kệ là đối với cô hay đối với Quý Duyệt Phong mà nói, ngày hôm qua, đêm hôm đó thật giống như giấc mộng. Không có thống khổ vây hãm, không có nỗi băn khoăn hay lo lắng, tốt đẹp giống như cuộc sống hoàn mỹ mà người đời thường mơ tưởng.

-----------------------------------------

“Tần Nhuế, để em trở thành lão bà của chị được không?” Những lời này vẫn còn rõ ràng trong trí óc, nó vang vọng truyền đến. Tần Nhuế thừa nhận thời điểm mình nghe được những lời này của Quý Duyệt Phong, trong lòng mang theo niềm vui sướng, thậm chí là hưng phấn. Dù sao, quan hệ hiện tại của hai người quá mức quỷ dị. Thật sự cần một người tiến hoặc cần một người lùi để chấm dứt trận ái muội này.

Nếu nói cô cùng Quý Duyệt Phong chỉ là quan hệ ở trên giường, vậy trong mắt toát ra quan tâm cùng tình yêu dần dần tiềm tàng trong lòng liền không thể lừa được đối phương. Nếu nói, cô cùng Quý Duyệt Phong lẫn nhau thích, là người yêu của nhau, hình như lại thiếu cái gì đó. Giai đoạn nửa vời cứ như vậy tiếp diễn, ngay cả Tần Nhuế cũng không rõ, rốt cuộc mình cùng Quý Duyệt Phong đang duy trì dạng quan hệ gì.

Cô nhớ rõ rằng mình từng đáp ứng Thư Uyển Hạm, bất luận như thế nào cũng tuyệt đối không cùng Quý Duyệt Phong ở chung một chỗ. Nhưng lời thề này, sớm đã bay đi mất vì cô đối với Quý Duyệt Phong luôn vô hạn phóng túng cùng động tâm. Tần Nhuế biết, nếu cô cùng Quý Duyệt Phong ở chung một chỗ, tương lai đang đợi cô trước mắt chính là một hang động tối đen, âm u không lối thoát, còn có thể mang đủ loại khó khăn cùng hiểm trở không tưởng.

Yêu chính là con dao hai lưỡi. Nó cho con người mật ngọt sâu tận, cũng sẽ cho con người thâm trầm thống khổ. Tần Nhuế hiểu được đạo lý này, càng hiểu rõ Quý Duyệt Phong cô gái này chính là so với thuốc phiện càng độc hơn. Cứ như thế, cô vẫn không thể khống chế được nội tâm của mình đi thích người khi thì yêu mị, khi thì khả ái, khi thì u buồn, lắm lúc lại ôn nhu này. Ở bất kỳ thời điểm nào cô cũng đều quan tâm cô gái này như chính bản thân mình.
Thậm chí là bị nghiện.

Ánh trăng tối qua, thần kỳ sáng ngời. Tần Nhuế nhìn Quý Duyệt Phong đang đứng trước mặt mình, cô biết, nàng đang chờ cô trả lời. Cô muốn đáp ứng nhưng lời nói ngay khi đến yết hầu lại bị chính cô mạnh mẽ nuốt vào bụng. Loại phản ứng này của Tần Nhuế làm cho Quý Duyệt Phong vốn sáng ngời đôi mắt lập tức ảm đạm thất sắc.

Nhìn nàng có chút cô đơn cúi thấp đầu, vào thời khắc kia, Tần Nhuế cảm giác được ngực mình hơi hơi phiếm đau. Cô giận chính mình, giận mình yếu đuối cùng do dự. Nếu không phải chính mình hết lần này đến lần khác phóng túng tình cảm, Quý Duyệt Phong sao có thể nhìn thấy hy vọng. Nếu không phải chính mình để nàng nhìn thấy được hy vọng, nàng làm sao có thể lại thất vọng như vậy?

“Tần Nhuế, em biết, có lẽ chị bây giờ không thể chấp nhận em. Dù sao, người giống như em cũng không thể cho chị những ngày bình an cùng hạnh phúc. Em không dám chắc sau này sẽ như thế nào, nhưng em có thể cam đoan với chị, em sẽ vì ước muốn ở chung một chỗ với chị mà cố gắng. Vì chị, em có thể liều cả mạng sống để hoàn thành nhiệm vụ lần này. Cũng có thể ở ngục giam cố gắng biểu hiện tốt, để được giảm nhẹ hình phạt.”

“Nếu chị không ngại em là nữ nhân, nếu chị không ngại em từng giết người, nếu chị không ngại em là trọng phạm, em chỉ có duy nhất một yêu cầu đó là chờ em. Đợi em có năng lực, ngày nào đó có thể cho chị hạnh phúc. Tần Nhuế, vì chị, em cái gì cũng nguyện ý làm. Bởi vì…”

“Em thích chị!” 

Quý Duyệt Phong nói xong, bỗng nhiên hô lớn một tiếng. Vốn xung quanh ngập tràn các cặp yêu nhau. Nay nghe thấy nàng lớn mật thổ lộ như vậy, nhất thời đều đem tầm mắt chuyển dời lên người Quý Duyệt Phong.  Nhìn nàng đứng chung một chỗ cùng Tần Nhuế, không ít người đều hiểu được chuyện đang xảy ra giữa các nàng.

Có người chúc phúc,cũng có một số ít lộ ra vẻ mặt chán ghét. Chỉ là thái độ của những người này, đối với Tần Nhuế mà nói đều không hề quan trọng. Cô kinh ngạc đứng nhìn Quý Duyệt Phong miễn cưỡng tươi cười trước mặt mình, phòng tuyến chắc chắn trong lòng trong nháy mắt sụp đổ. Thân thể kiểm lòng không đậu bước lên phía trước, đem đối phương gắt gao ôm vào trong lòng.

“Nhuế Nhuế?” Đối mặt với cái ôm thình lình của Tần Nhuế, Quý Duyệt Phong có chút khó hiểu hỏi. Chỉ là khi trả lời, đôi tay của Tần Nhuế càng thêm siết chặt.

“Vì cái gì?”

Hai người cứ như vậy ôm, qua hồi lâu, Tần Nhuế mới chậm rãi mở miệng. Chỉ là âm thanh kia khàn khàn dị thường.

“Là vì cái gì, vì cái gì chứ?”

“Vì sao thích tôi như thế, tôi rõ ràng ích kỷ lại không thú vị như vậy, còn luôn vì bản thân mà tổn thương em. Nhưng em vì cái gì vẫn không giận tôi. Quý Duyệt Phong, em, đứa nhỏ này, như thế nào lại ngu ngốc đến vậy.”

“Ha ha…” Nghe Tần Nhuế nói, Quý Duyệt Phong ngây ngốc cười, nàng vươn tay vuốt ve lưng Tần Nhuế, từng chút từng chút một thong thả ngân nga.

“Bởi vì chị là Nhuế Nhuế của em, em không sủng chị, không đối tốt với chị thì còn có thể đối tốt với ai đây? Bất quá, Nhuế Nhuế vừa rồi lại kiêu ngạo a.”

“Em câm miệng! Nếu làm lão bà của tôi, về sau phải nghe lời của tôi. Tôi nói cái gì em phải làm cái đó. Về sau, không được làm loạn, thông đồng với người khác, không được cười với người khác, không được lúc rảnh tay rảnh chân liền ôm mấy nữ sinh khả ái, hiểu không?” 

Tần Nhuế đem mặt chôn sâu vào cổ Quý Duyệt Phong yêu cầu nói, những lời này đối với Tần Nhuế luôn luôn buồn tao mà nói, quả thật chính là khiêu chiến rất lớn. Nếu hiện tại là ban ngày, có lẽ có thể nhìn thấy mặt cùng lỗ tai của cô hồng như sắp xuất huyết.

“Đã hiểu đã hiểu, Nhuế Nhuế nói cái gì, người ta đều chấp nhận hết. Về sau, em chính là lão bà của chị, cái gì cũng nghe lời chị, được không?”

“Ân, tôi mệt rồi, giờ về ngủ thôi.”

“Hảo hảo hảo, chúng ta trở về ngủ.”

Quý Duyệt Phong cười tủm tỉm nói, sau liền nắm tay Tần Nhuế cùng nhau bỏ vào túi áo gió của mình. Hai người tựa hồ đều đồng dạng ăn ý, mặc kệ bao nhiêu chiếc xe đi ngang qua cũng đều không ý muốn bỏ tay ra. X Thị ban đêm rất lạnh, gió cũng rất lớn. Chỉ cần có người bên cạnh, toàn thân giống như mang một loại ấm áp khó nói.

-------------------------------------------

“Nhuế Nhuế, suy nghĩ gì mà xuất thần thế?” Thanh âm Quý Duyệt Phong đem suy nghĩ của Tần Nhuế trở về. Cô ngẩng đầu nhìn Quý Duyệt Phong trước mặt mình, bởi vì vừa làm xong bữa sáng, người này đã đem tạp dề màu hồng nhạt kia tháo xuống, trên người chỉ mặc một chiếc váy ngủ trắng noãn cụt tay. Vốn mái tóc được cột cao, hiện tại rời rạc xoã ra, mềm mại thiếp ở phía sau, phối hợp cùng khuôn mặt trắng nõn ngọt ngào tươi cười. Nháy mắt liền khiến Tần Nhuế cảm thấy người trước mặt mình không phải là Quý Duyệt Phong, mà chính là thiên sứ khó gặp được.

“Chỉ nghĩ một chút việc thôi.” Tần Nhuế vươn tay vuốt cánh tay của Quý Duyệt Phong, đối phương cũng thuận thế ngồi trên đùi cô. Trên người đỡ lấy sức nặng, khiến trong lòng Tần Nhuế tê rần. Cô gái này rõ ràng luôn lớn mật như vậy, nhưng sức nặng này một chút cũng không quá phận. Sau nghĩ đến cuộc sống hai năm của Quý Duyệt Phong ở trong ngục giam, Tần Nhuế liền bắt đầu thật sâu tự trách.

Cô hối hận vì cái gì không dựa vào thân phận giám ngục trưởng chiếu cố Quý Duyệt Phong một ít, tuy rằng không thể làm nàng giảm hình phạt được phóng thích, nhưng cũng có thể cải thiện phương diện ăn ở của nàng tốt hơn một chút. Chỉ cần nghĩ đến việc thân thể Quý Duyệt Phong không tốt lại còn ăn đồ ăn không một chút đinh dưỡng nào ở ngục giam, Tần Nhuế trong lòng chính là xuất hiện từng đợt hối hận.

“Em nên ăn nhiều một chút, gầy quá.” Tần Nhuế nói xong liền cầm lấy một ít điểm tâm màu lục sắc đưa đến bên miệng Quý Duyệt Phong. 

“Ngô, em không ăn cái này, em ăn Sandwish là được rồi. Mấy món này, đều do em cố ý làm cho chị ăn. Cái món lục sắc này là bánh trà xanh, còn cái màu vàng là vị chanh. Nhuế Nhuế ăn trước đi, em tự ăn được rồi.”

“Thân thể của em không tốt, ăn nhiều một chút, đợi lần sau có thời gian, có thể làm lại.” Tần Nhuế vẫn như cũ không nhường bước, ngay sau đó đem khối bánh màu lục sắc vị trà xanh đút vào miệng Quý Duyệt Phong. Ai ngờ, đối phương không hề phản kháng cắn một miếng, sau đó mang theo vẻ mặt tươi cười nhìn cô.

“Lược lược, ngô môn cùng nhau ăn.” Bởi vì miệng đang ăn một khối bánh, cho nên Quý Duyệt Phong nói chuyện có chút khó nghe. Cho dù như thế, Tần Nhuế lại có thể hiểu được nàng đang nói gì. Phiên dịch ngay đây, ý là “Nhuế Nhuế, chúng ta cùng nhau ăn.”

Mắt thấy người trước mặt đem khối bánh đến trước mặt mình, trên mặt Tần Nhuế bắt đầu nổi lên một tầng đỏ ửng. Đầu tiên là quay đầu nhìn nhìn xung quanh, không thấy ai trong phòng khách, cuối cùng kiêu ngạo từ chối một phen rồi mới chịu mở miệng ăn vào.

Khối bánh được ăn vào, càng làm khoảng cách giữa hai người bất quá chỉ cách vài li. Không khí trong nháy mắt cô đọng lại, nghe nãi hương tản mát từ trên người Quý Duyệt Phong, cảm thụ hơi lạnh toả ra từ nàng, nhìn cặp mắt phượng của nàng hơi hơi khép lại đồng thời mang theo gương mặt tươi cười đầy đắc ý, Tần Nhuế lúc này chỉ hy vọng cô gái này có thể ở bên mình cả đời, vĩnh viễn không chia ly.

Mặc cho bánh vị trà này mang theo hương vị gì, đến hiện tại không còn quan trọng nữa. Đôi môi của cả hai chậm rãi thiếp hợp cùng một chỗ, mang theo hương vị trên người của người yêu kết hợp cùng mùi trà thản nhiên giao hợp. Lúc này, đây chính là mỹ vị ngon miệng nhất trên thế giới này, khiến cho Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế không tự chủ được mà sa vào nhau, đoạt lấy loại hương vị này.

Nụ hôn dần dần sâu sắc, cùng thân thể càng ngày càng nóng thiếp hợp một chỗ. Tần Nhế kìm lòng không đậu đưa tay đặt bên hông mảnh khảnh của Quý Duyệt Phong, vuốt ve qua lại, thậm chí càng có xu hướng di chuyển lên phía trên. Âm thanh từ thang lầu truyền đến như chậu nước lạnh trong nháy mắt dập tắt đi cái nóng đang sôi trào trong cơ thể.

“Thật có lỗi, lại quấy rầy chuyện tốt kích tình của hai vị. Nếu các vị muốn tiếp tục, không thể trước lên lầu được sao?”

Hết Chương 60


Editor: cứ edit mấy chương ngọt ngào thế này, có bị bệnh tiểu đường ko đây?

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More