YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 6

Chương 6
Editor: YUI

Đầu bút lông mềm mại lướt qua làn da, mang đến từng trận xúc cảm ngứa ngấy, Ngôn Thanh Hạm tuỳ ý để Lam Khiên Mạch cầm bút lông trên da thịt của mình qua lại. Ngẫu nhiên lướt qua trán, ngẫu nhiên vượt qua làn da, đôi khi như đứa nhỏ bướng bỉnh trái phải trượt lên đôi môi của cô. Mặc kệ là đến bất kỳ địa phương nào, lực đạo đều không khiến cô cảm thấy một chút cảm giác khó chịu nào.

Hương khí tươi mắt phả vào mặt, cho dù không cần mở mắt ra Ngôn Thanh Hạm cũng biết Lam Khiên Mạch đang nằm trên người mình. Cảm thấy đối phương càng gần đến khuôn mặt mình, cô giật giật đôi mắt, muốn mở ra thì lúc này người đang ở trên người cô mở miệng nói.

“Đừng mở, nhắm mắt là được rồi.”

Âm thanh ôn nhu thông qua màng nhĩ thẳng đến đại não, khiến cho Ngôn Thanh Hạm kìm lòng không đậu làm theo, phục tùng nàng. Con người đối với những thứ họ không biết sẽ luôn mang theo một loại cảm giác sợ hãi, khoa học từng nghiên cứu rằng thời điểm bước qua đường, cho dù người thân thiết nhất ở bên cạnh nắm tay họ, cũng có đến 80 phần trăm sẽ không hoàn toàn yên tâm nhắm mắt trong suốt quá trình qua đường, họ không yên tâm để đối phương tuỳ ý giúp họ hoạt động.

Loại tâm lý này không phải vì họ không tin tưởng người khác, chỉ là con người luôn mang một loại sợ hãi trong lòng. Họ sợ bóng tối, họ sợ mọi thứ mà họ không thể nhìn thấy hay biết đến. Cho dù có người bên họ nói với họ rằng không sao cả, đã có tôi bên cạnh nhưng rất nhiều người cũng không có cách nào chân chính buông lỏng sự sợ hãi.

Ngôn Thanh Hạm luôn muốn trở thành người có tính cảnh giác cao, Mạc Lâm vẫn thường xuyên nói với cô như vậy. Bạn bè thà thiếu nhưng không được chọn qua loa. Cho dù chỉ có mỗi một người bạn tốt còn hơn có nhiều bạn nhưng lại là cẩu hữu (bạn bè xấu). Đối với điểm này, Ngôn Thanh Hạm hoàn toàn đồng ý. Tuy rằng cô chưa bao giờ trải qua thực tế nhưng cũng không phải là người không có kinh nghiệm đối nhân xử thế. 18 tuổi cô lẻ loi một mình đi du học, đó là lần đầu tiên cô đi đến một nơi xa xôi như vậy, trong lòng thế nhưng không mang theo một chút bất an hay lo sợ nào, thậm chí hưng phấn vì mình chuẩn bị tiến sâu thêm vào con đường nghệ thuật. Thành tích vĩ đại của cô, được giáo viên yêu mến, thái độ ôn nhu khiêm tốn cùng tính cách của cô đã giúp cô kết giao không ít bằng hữu. Đối với ngoài xã hội, cô tự nhiên cũng có bằng hữu chân chính. Đối với những người này, cô thuỷ chung không thể hoàn hoàn tin tưởng họ, trừ bỏ khuê mật từ nhỏ lớn lên Tạ Sương Sương ra, Ngôn Thanh Hạm cũng không hẳn hoàn toàn tín nhiệm người bằng hữu này. Nhưng vào giờ phút này, nữ nhân tên Lam Khiên Mạch lại làm được chuyện mà rất nhiều người dù cố gắng như thế nào đi nữa cũng không làm được. Nàng chỉ cần dùng một ngày ngắn ngủi đã có thể khiến cho Ngôn Thanh Hạm dở xuống phòng bị, thậm chí đem thân thể quý giá nhất của nữ nhân giao cho nàng, để nàng khống chế.

Nếu là trước kia, Ngôn Thanh Hạm nằm mơ cũng không nghĩ rằng mình sẽ làm ra chuyện điên rồ như vậy. Nhưng ngày hôm nay, đã thật sự thật sự, phải, đã thật sự xảy ra. Lam Khiên Mạch nữ nhân này giống như chất độc, nàng đến quá nhanh quá đột ngột, nhanh đến nổi khiến cho chính cô không kịp phản ứng liền bị hãm sâu vào. Trên người nàng có một lực hút hấp dẫn đặc thù, luôn quanh quẫn bên đầu mình, không tan biến được. Cho dù ra sức chống cự cũng vô cách giảm bớt tốc độ khuếch tán cùng sức ảnh hưởng của nàng.

Chính là trên đời này tồn tại loại người như thế, cho dù là người xa lạ, thậm chí là quan hệ đối lập, nhưng chỉ cần cùng nàng đối mặt cùng một chỗ, nghe thanh âm của nàng, nhìn ánh mắt chuyên chú của nàng, nghe hương vị toả ra trên người nàng, xem biểu tình của nàng, bạn sẽ cảm thấy nàng sẽ không làm tổn thương bạn. Lam Khiên Mạch làm cho Ngôn Thanh Hạm cảm nhận đúng như thế.

Trên người Lam Khiên Mạch có một loại ma lực khiến người khác bình tĩnh, cho dù là ở trong một hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ, chỉ cần có nàng liền khiến cho người khác cảm thấy an tâm. Thân thể cùng tri kỷ như vậy phục vụ khiến cô dần dần trầm tĩnh lại, Ngôn Thanh Hạm dù đã đi mát xa rất nhiều lần nhưng cũng không có một lần nào có thể giống như Lam Khiên Mạch cho mình cảm giác sảng khoái như vậy.

 “Thoải mái không?” Câu hỏi bất quá đơn giản như vậy cũng khiến người nghe cảm giác như gió xuân đang tới. Ngôn Thanh Hạm vẫn chưa mở miệng, chỉ hơi hơi gật đầu. Cô biết Lam Khiên Mạch nhìn thấy được phản ứng của mình, cũng biết nữ nhân thông minh này kế tiếp nên làm như thế nào.

Cho tới bây giờ, sự tình sớm đã phát triển lệch khỏi quỹ đạo mà Ngôn Thanh Hạm dự tính ban đầu, cô có thể cảm nhận được tâm tình bản thân mình đang chậm rãi chuyển biến. Từ kinh ngạc, không tiếp nhận, chán ghét đến tò mò, cuối cùng là khát vọng. Đúng vậy, Ngôn Thanh Hạm không dùng sai từ ngữ, cô hiện tại tâm tình hoàn toàn có thể dùng hai chữ khát vọng để hình dung.

Tuy rằng cô không phải hướng đến hai chữ cao triều như Lam Khiên Mạch nói, nhưng thân là một người bình thường tổng thể tất nhiên luôn có lòng hiếu kỳ. Ngôn Thanh Hạm năm nay 28 tuổi, cô cũng từng có nhiều vấn đề không am hiểu, làm khó cô không ít. Nhưng mỗi lần gặp phiền toái, cô đều dốc toàn lực giải quyết. Từ cô có thể nhìn thấy rằng một nữ nhân đối với khát vọng không thể thoả mãn cũng không phải chuyện không thể nhịn nổi nhưng nghĩ đến việc chính mình không thể giải quyết hết được vấn đề, Ngôn Thanh Hạm lại càng để ý đến.

Cô đem chuyện tư mật của mình nói cho Tạ Sương Sương biết hoàn toàn cũng vì rơi vào đường cùng. Cái gọi là tìm bằng hữu giống tính cách mới hợp nhau, Ngôn Thanh Hạm từ nhỏ trầm lặng, cô quen biết nhiều bằng hữu cũng đều giống như cô khuôn phép quy cũ. Riêng Tạ Sương Sương lại không giống như vậy, nàng từ nhỏ đã là tiểu yêu tinh, chỗ nào vui chơi, nơi nào ăn ngon nàng đều biết đầu tiên.

Hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, biết được cô muốn đi du học đào sâu kiến thức, Tạ Sương Sương dứt khoát ghi danh vào học viện điện ảnh cực kỳ nỗi danh tại X Thị. Nay cô nhóc kia đã sớm trở thành Đại minh tinh của làng điện ảnh, ngày càng nhiều người biết đến. Lúc này đây Ngôn Thanh Hạm đến Tiêu Tương Các, chính là muốn tặng món quà cho cô.

Tuy rằng nơi đây không phải trung tâm trị liệu tâm lý như lời đối phương nói, nhưng hiệu quả so với bác sĩ tâm lý còn tốt hơn đôi chút, ít nhất Ngôn Thanh Hạm cho rằng như thế. Cô đúng thật suy nghĩ muốn biết cảm giác cao triều một lần rốt cuộc như thế nào, vì điều gì mà trai lẫn gái cố hết sức để đạt được, thậm chí cho dù làm chuyện phóng đãng đến cực điểm đi nữa.

Trong lòng Ngôn Thanh Hạm có âm thanh mơ hồ nói cho cô biết Lam Khiên Mạch có thể cho cô một đáp án.

Lúc này đây cô cảm giác được cơ thể Lam Khiên Mạch đang hoạt động, ngay sau đó dùng bút lông đang trên mặt mình di chuyển xuống cổ. Đại đa số mọi người thường nói rằng cổ chính bộ vi cực kỳ mẫn cảm. Cổ của nữ nhân thường tinh tế trơn mềm, đó chính là nguyên nhân nhiều người thích hôn ở địa phương này. Mũi nhọn bút lông xẹt lên làn da trên cổ, Ngôn Thanh Hạm chỉ cảm thấy thân thể nổi lên một trận lạnh lẽo. Cảm giác này thực sự rất quái dị, nó giống như bị điện giật nhưng lại không mang một cảm giác khó chịu nào. Mắt thấy người dưới thân vốn làn da bóng loáng đột ngột phản ứng, Lam Khiên Mạch cười yếu ớt, tiện đà đem bút lông trượt xuống dưới.

Nhiệm vụ càng khó càng khiêu chiến dục vọng chinh phục của con người, đối với Lam Khiên Mạch mà nói, giờ phút này Ngôn Thanh Hạm đang nằm dưới thân nàng chính là ngọn núi cực kỳ khó vượt qua. Nàng chưa bao giờ giao tiếp với người khác như vậy, lại còn giữ nguyên trạng thái nguyên thuỷ như hiện tại. Bất luận là núi hay rừng rậm, nàng cần phải bước một bước nữa khai phác chúng, phát triển chúng.

Ngẫu nhiên đối đầu với ngọn núi khó vượt qua, rõ ràng nhất định sẽ có một con đường có thể vượt qua, Lam Khiên Mạch lại dứt khoát kiên quyết bỏ qua, tiện đà hiện lên thêm một ngọn núi khác. Nói là sườn núi kỳ thật có chút không phù hợp. Độ cao của sườn núi này không phải thấp, thậm chí bởi vì một vài nguyên nhân mà nó còn đứng thẳng hơn trước. Nhìn đoá hoa mai nở rộ trên đỉnh, Lam Khiên Mạch biết, chính nàng tiêu hao biết bao nhiêu thiên tân vạn khổ mục đích cũng vì nó.

Bộ ngực chưa bao giờ bị người khác nắm lấy, Ngôn Thanh Hạm lấy tay bắt lấy ga giường, muốn mượn chúng để bớt đi khẩn trương của mình. Đối phương vừa ý tăng nhanh tốc độ, chút cũng không ý muốn dừng lại.

“Thả lỏng một chút, đừng sợ.”

Giờ khắc này Ngôn Thanh Hạm rốt cục biết được giọng nói của Lam Khiên Mạch mang bao nhiêu ôn nhu dễ nghe. Thời điểm cô không biết phải làm gì, chỉ một câu nói đơn giản liền khiến cô trở nên an tâm, trái tim thiếu chút nữa nhảy ra ngoài liền bình ổn trở lại.

“Ngôn Thanh Hạm, đừng sợ loại cảm giác này, chỉ cần làm theo tôi là được rồi. Bất kể chuyện gì phát sinh, đều có tôi ở đây.”

Câu nói rõ ràng không mang theo bất kỳ luận điểm nào, nhưng khi nghe qua lại chân thật không giả dối, nó giống như lời hẹn ước cả đời, bất kể chuyện gì xảy ra cũng đều không thay đổi.

Ngực bị khoang miệng ấm áp hàm trụ, khoảnh khắc kia khiến Ngôn Thanh Hạm không tự chủ hít một hơi. Cô nắm chặt cổ tay Lam Khiên Mạch, hung hăng nằm vào lòng bàn tay. Loại cảm giác quá đổi xa lạ, lại rất kịch liệt này khiến cho thân thể không thể thừa nhận mà phát run kháng nghị. Lời lẽ câu dẫn không vì Ngôn Thanh Hạm khẩn trương mà đình chỉ, chiếc lưỡi ướt đẫm mềm mại quấn quít vòng quanh lấy hạt đậu màu đỏ đang cương cứng, dùng thân thể nhỏ nhỏ của mình ma sát qua lại, chỉ cần một cái run động đơn giản như vậy liền có thể xuất hiện khoái ý đến vậy sao? Nhận thấy thân thể mềm mại dưới thân càng ngày càng nóng, càng ngày càng vô lực, Lam Khiên Mạch cũng không bởi vì phát hiện này mà cảm thấy vui mừng.

Không đủ vẫn chưa đủ. Nàng muốn Ngôn Thanh Hạm thật nhiều thật nhiều phản ứng hơn nữa, vì nàng mà ướt đẫm, vì nàng mà phát ra thân ngâm, vì nàng mà điên cuồng.

Bút lông lúc này phát ra công dụng của nó, ngòi bút ướt đẫm nước trà chạm vào nơi cao nhất trước ngực. Nhiệt cùng nhiệt tiếp xúc, nháy mắt liền thiêu đốt lẫn nhau. Ngôn Thanh Hạm không tự chủ được chồm dậy, mở môi thở hổn hển. Cơ thể trở nên cực kỳ quái dị, giống như đang có hàng vạn con kiến chui vào trong mạch máu của cô, cắn phá xương cốt của cô. Nhất là bộ ngực, thực cứng, thực nóng, thậm chí khiến cô khát vọng muốn lấy tay xoa một cái.

“Đừng tự gây sức ép cho mình, nếu thoải mái thì kêu lên. Nơi này chỉ có hai chúng ta, người khác không thể nghe được, không ai thấy được bộ dáng đẹp như vậy, chỉ có mỗi tôi.”

“Lam Khiên Mạch, không cần tiếp tục …”

Cuối cùng nhịn không được, Ngôn Thanh Hạm chưa từng biết cúi đầu trước bất kỳ ai mở miệng cầu xin tha thứ, cô chỉ cảm thấy mình sẽ bị loại cảm giác kỳ quái này bức điên. Bụng không ngừng run rẩy, mỗi địa phương đều truyền đến cảm giác trống rỗng, khiến cô nhịn không được muốn kẹp chặt hai chân, hơn nữa dưới thân ngẫu nhiên tràn ra dòng nhiệt lưu, làm cho cô xấu hổ vô cùng.

“Ha ha, Ngôn tiểu thư không thể dễ dàng bỏ qua như vậy được nga, trò chơi rõ ràng mới chỉ bắt đầu mà thôi. Có cảm giác là một hiện tượng tốt, nếu như tôi châm ngòi như vậy mà cô không phản ứng, liền chứng tỏ cô từ đầu đến cuối là người lãnh đạm, tình trạng thân thể của mỗi người chỉ có bản thân người đó hiểu rõ nhất, Ngôn Thanh Hạm, cô đã ướt rồi.”

“Đừng nói nữa.” Dục vọng của cơ thể bị người khác nói ra miệng như vậy khiến Ngôn Thanh Hạm vô cùng quẫn bách. Cô xoay người không nhìn khuôn mặt đang cười của Lam Khiên Mạch, giống như đứa nhỏ đang tức giận.

“Ha ha, Ngôn tiểu thư thật đáng yêu. Chỉ phản ứng như vậy thôi cũng không phải chuyện gì khó khăn. Chỉ khi đối đãi với dục vọng của chính cô, cô mới có thể đánh bại nó. Ngôn Thanh Hạm, buông lỏng cô ra.”

Lam Khiên Mạch nói xong, rất nhanh đem môi hôn trụ đôi môi của Ngôn Thanh Hạm chuẩn bị phản bác. Tay phải thẳng tới đảo Hoàng Long, hướng đến giữa hai chân hơi hơi rộng mở của cô.

Ngón tay va chạm vào khối thịt hơi hơi ướt át mang thêm xúc cảm mềm mại, Lam Khiên Mạch chỉ cảm thấy đôi môi hơi đau, lấy lại tinh thần liền nhìn Ngôn Thanh Hạm dưới thân mang vẻ mặt tức giận nhìn mình, đôi môi còn gắt gao cắn lấy môi nàng không chịu buông. Ánh mắt kia, rõ ràng chính là cô thỏ nhỏ đang bị khi dễ.

“Ngôn tiểu thư thật sự là làm cho người ta đại khai mắt giới, đây vẫn là lần đầu tôi bị người khác cắn.” Lau khô máu vươn trên thần cánh hoa, Lam Khiên Mạch nhẹ giọng nói, ánh mắt cũng không mang theo dấu hiệu mất hứng nào.

“Là do cô làm sai quy tắc.”

“Nói thử xem? Tôi bất quá làm tròn nghĩa vụ cho cô thoải mái, không nghĩ là lại được đãi ngộ như vậy, thật sự làm trái tim tôi băng giá a”. Lam Khiên Mạch nói xong, ra vẻ thương tâm lấy tay chùi mắt. Lúc này, Ngôn Thanh Hạm phát hiện đầu ngón tay của nàng còn lây dính một ít chất lỏng trong suốt.

“Ôi chao? Tôi như thế nào còn chưa khóc đã có nước đây, thật sự là kỳ quái, Ngôn tiểu thư, cô nói xem…”

“Cô có thể câm miệng lại rồi.”

“Rồi rồi rồi, tôi câm miệng, nói thêm nữa lại có người thẹn thùng.”

“Tôi làm gì xấu hổ, do cô làm trái quy tắc của chúng ta, cô…”

“Cũng không có nga, tôi chỉ nói không tiến vào cô, cũng chưa nói tôi không thể dùng tay chạm vào nơi đó. Nếu Ngôn tiểu thư bài xích tay tôi như vậy, nhân gia cũng chỉ biết dùng cách khác thôi. Có lẽ, cô ưu thích khẩu vị độc đáo chăng.”

Lam Khiên Mạch nói xong, chậm rãi tách hai chân Ngôn Thanh Hạm ra, nhìn đoá hoa lần nữa lại trở nên khô ráo, nàng mỉm cười, đưa bút lông hướng đến địa phương nọ quét tới. Ngòi bút được ngâm trà nóng sớm đã nguội lạnh đi, chỉ còn ẩm ướt đôi chút. Hai người một thấp một cao, chợt lạnh chợt nóng cùng nhau va chạm. Không biết ai châm ngòi ai, lại càng không biết ai làm ướt ai, điểm mẫn cảm không biết tên bị châm ngòi như vậy, liền mang theo từng trận khoái cảm khó có thể nói nên lời. Ngôn Thanh Hạm giơ đầu lên, không tự chủ phát ra một tiếng hừ nhẹ. Cùng với âm thanh vô cùng mờ mịt phát ra, Lam Khiên Mạch nhìn thấy mật hoa từ nhuỵ hoa trung ương tràn ra. Chúng trong suốt, không mang theo một tí tạp chất nào. Tuy rằng chỉ có một ít nhưng lại tản mát ra hương khí đủ cho nàng say mê.

“Ngôn tiểu thư quả nhiên thích khẩu vị nặng, tôi lấy tay, cô cắn tôi, kết quả dùng bút lông, cô ngược lại ướt thành ra như vậy. Không hổ danh là nghệ thuật gia, liền yêu thích chuyện này cũng nho nhã như vậy, làm cho những người thô cứng như chúng tôi không hiểu được a. Cô đã thích như vậy, hay tôi dùng nó làm cô khoái hoạt. Đến lúc đó, đừng nói là hoa sen nỡ rộ, mông cũng có thể hữu mổ hữu dạng a.”


Hết Chương 6

2 nhận xét:

Bạn ơi, bộ này còn edit k vậy?

còn mà, sao vậy bạn? do cuối năm việc bên công ty rất bận nên mình ko có thời gian nhiều, thật có lỗi =.="

Đăng nhận xét

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More