Chương
20
Editor:
YUI
“Tả Tĩnh Nhan?”
Lam Khiên Mạch có chút
nghi hoặc hỏi ngược lại, đêm qua sự chú ý của nàng đều đặt trên người Ngôn
Thanh Hạm, suy nghĩ phải làm gì để nàng có thể nhìn lén cô, phải làm sao có thể
chăm chú nhìn mà không bị cô phát hiện, cho nên cũng sẽ không chú ý đến sự tồn
tại của người khác. Đối với Tả Tĩnh Nhan, nàng chỉ ấn tượng duy nhất là khi người
kia cùng Lăng Vi tiến hành đấu võ mồm với nhau, vóc dáng rất cao còn diện mạo tựa
hồ cũng không sai biệt.
“Đúng vậy, chính là cô ấy.”
Lăng Vi đứng dậy ngồi vào sô pha bên cạnh, đem Lam Khiên Mạch ôm lấy kéo vào
trong lòng, tay còn không quên ở trước ngực đối phương chơi đùa. “Vì sao là cô ấy?”
Quen biết nhau hơn hai năm, Lam Khiên Mạch tự nhận bản thân hiểu rõ tính cách của
Lăng Vi. Nữ nhân này luôn tranh cường háo thắng như vậy, nếu có người trêu chọc
đến cô, cô tuyệt đối sẽ ăn miếng trả miếng, thập bội hoàn trả lại. Thậm chí hội
các cô nương ở phía sau lưng nhàn hạ nói về cô cũng đều bị vã miệng, lại sao có
thể đối với Tả Tĩnh Nhan làm cô tức giận đến như vậy mà có thể thủ hạ lưu tình
được đây? Còn nổi lên tâm tư muốn thu vào hậu cung?
“Tôi chọn cô ta tự nhiên
là có lý do của tôi rồi. Ban đầu tôi chỉ nghĩ cho cô ta biết thế giới này một
chút, cho cô ta biết đến tột cùng cô ta đã chọc vào người không nên dây dưa
nào. Nhưng mà mới sáng nay, tôi nhìn thấy một vài thứ, nhưng thật ra lại làm
cho tôi càng lúc càng hứng thú với cô ta.”
“Nga? Là cái gì vậy?”
“Đương nhiên là…về tư liệu
của cô ta rồi.”
“Cha của Tả Tĩnh Nhan – Tả
Khang là con bạc, cả ngày không có việc gì làm chỉ nhờ vào việc sửa xe đạp để
kiếm vài đồng tiền dưỡng già sống qua ngày. Mỗi lần mẹ Tả Tĩnh Nhan được nhận
tiền lương đều bị hắn lấy hết toàn bộ đi đến tiểu đổ phường chơi suốt mấy đêm.
Không biết có phải do vận may kém hay do ông trời không muốn giúp hắn, Tả Khang
cả đời chơi cờ bạc nhiều như vậy nhưng chưa từng thắng quá một lần.”
“Khi đó Tả Tĩnh Nhan còn
rất nhỏ, bởi vì đánh bậy đánh bạ mà may mắn diễn vai phụ trong đúng một bộ phim
điện ảnh mà gia nhập vòng giải trí. Mấy đứa nhỏ nhà nghèo cho rằng ngôi sao
nhìn qua trong có vẻ ngăn nắp lượng lệ, kiếm được nhiều tiền, mà không biết cô
gái này vì sớm đi kiếm tiền trợ cấp cho gia đình đã dứt khoát lựa chọn con đường
bỏ học, một lòng một dạ theo con đường giải trí.”
“Do cô ta không có năng
khiếu diễn xuất, ca hát cùng xướng âm không được đầy đủ, duy nhất chỉ có chiều
cao vượt trội cùng dáng người hoàn mỹ từ đầu đến cuối, cho nên đổi qua nghề làm
người mẫu. Mặc dù tuổi có vẻ còn nhỏ nhưng làm người mẫu không phải chính là dựa
vào tuổi thanh xuân mà ăn cơm sao, đối với cô ta mà nói là con đường không thể không
tốt hơn.”
“Ngay lúc Tả Tĩnh Nhan tuổi
trẻ ngây thơ, ngoài nghĩ đến việc làm ngôi sao, cái gì cô ta cũng không làm, tiền
là có thể bó lớn bó nhỏ bay đến. Thái độ như vậy của cô ta liền trêu chọc không
ít lão tiền bối trong giới người mẫu, còn có cả một ít người mới có quyền thế.
Một người mẫu làm trong giới lâu năm không biết nói gì đó với người đại diện của
Tả Tĩnh Nhan, từ đó về sau, cơ hội xuất hiện của cô ta càng lúc càng ít, đến cuối
cùng biến mất như không khí, bị lãng quên đi.”
“Cứ trì trệ như vậy lăn lộn
trong vòng một năm, Tả Tĩnh Nhan một đồng tiền cũng không bay đến, còn Tả Khang
mỗi ngày đều ngồi xổm trước công ty tìm cô ta đòi tiền, số lượng không hề nhỏ.
Cô ta chỉ còn là người mẫu bị đóng băng, ngày thường cơ hội xuất hiện còn không
có, bản thân muốn ăn cơm đã là điều khó khăn lấy đâu ra tiền đưa cho cha cô ấy?
Nên nữ nhân này gạt công ty bắt đầu ra ngoài kiếm ăn, làm người mẫu cho một vài
toàn soạn nhỏ cùng một vài tạp chí ít tiếng, kết quả bị công ty phát hiện, kiện
cô ta vi phạm hợp đồng, bắt bồi thường một khoảng tiền rất lớn.”
“Tả gia liền thiếu nợ rất
nhiều tiền, chuyện xảy ra lớn đến như vậy, cha mẹ cô ấy thu dọn đồ đạt chạy trốn.
Sau không biết xảy ra chuyện gì, Tả Tĩnh Nhan bỗng nhiên hoàn toàn thanh toán
được hết tất cả số nợ, từ đó về sau mai danh ẩn tích khỏi vòng giải trí, không
còn thấy được người nữa, mãi đến vài năm trước mới lại có động tĩnh.”
“Cô ta quay trở lại công
việc, sau vài may mắn kỳ lạ, liên tục diễn hết vai này đến vai khác, hai năm
trước còn ôm giải thưởng diễn viên lớn, rồi cho tới bây giờ đạt đến vị trí đệ
nhất Ảnh Thị. Cô ấy công bố với bên ngoài rằng mình năm nay 32 tuổi, kỳ thật tuổi
thật của cô ta cũng đã 42 tuổi, nói cách khác, từ lúc 17 tuổi thì đã bốc hơi suốt
hai mươi mấy năm.”
“Mà sau khi quay trở lại
giới giải trí, mấy bộ phim lừa đảo của cô ta toàn từ nhà đầu tư nhiều của cải,
nhân vật chính vốn không thuộc về cô ta, mà do nhà đầu tư đặc biệt yêu cầu đổi
thành cô ta. Nói khó nghe một chút, nữ nhân kia sở dĩ có thể đạt được thành tựu
như ngày hôm nay, có lẽ đã ở trên giường với một đám nam nhân lăn qua lộn lại
mà ra.”
“Ha ha, tôi nhớ rõ là
Lăng đại tiểu thư không thích đụng vào người bị bọn nam nhân chạm qua, bây giờ
lại như thế nào có hứng thú với Đại Minh Tinh kia đây? Chị khi nào lại có khẩu
vị nặng như vậy?” Nghe những gì Tả Tĩnh Nhan trải qua, Lam Khiên Mạch nhíu mày
hỏi. Nàng cẩn thận hồi tưởng lại dung mạo của đối phương một chút, thật sự bảo
dưỡng rất tốt, trông rất trẻ, căn bản người khác không thể nhận ra cô ấy đã 42
tuổi, chỉ sợ nói trẻ tuổi hơn một chút chẳng hạn như hai mươi sáu hai mươi bảy
tuổi còn có người tin.
Nhưng ngoài việc ưu điểm
nhìn không ra tuổi thật kia ra, khí chất của Tả Tĩnh Nhan tựa hồ cũng không khác biệt. Rất khó tưởng tượng
được nữ nhân có một gia cảnh như vậy lại có thể trưởng thành thành một bộ dáng
như thế, thậm chí có gan tranh cải cùng kiểu nữ nhân lúc nào cũng tản ra khí chất
lưu mạnh như Lăng Vi . Nếu không phải nàng trong lòng thầm nghĩ đến Ngôn Thanh
Hạm, chỉ sợ cũng sẽ chú ý đến nữ nhân ấy.
“Tiểu Lam Lam thân ái, chẳng
lẽ em không biết tôi gần đây khẩu vị càng ngày càng nặng sao? Tôi rất muốn biết
nữ nhân mất tích suốt hai mươi mấy năm qua kia đã trải qua việc gì, cô ta làm
cách nào có thể từ tiểu cô nương cái gì cũng không biết lột xác thành nữ nhân
thành thục của hiện tại. Về phần cô ta những năm ấy bỗng nhiên từ trong giới giải
trí biến mất, tôi căn bản điều tra không ra một chút dấu vết nào, chắc là có một
thế lực khác đã đem chuyện năm ấy tẩy trừ sạch sẽ. Có thể đem tài liệu huỷ đi
trước mặt Lăng Vi tôi tuyệt đối không phải là người bình thường.”
“Chị đến cho cùng là có hứng
thú với cô ấy hay vẫn là hứng thú với người sau lưng cô ấy đây?” Lam Khiên Mạch
muốn châm thêm một điếu thuốc nhưng cuối cùng lại lắc đầu bỏ trở lại. Không biết
vì sao thời điểm nàng vừa muốn hút thuốc lại nghĩ đến gương mặt ôn nhu tươi cười
của Ngôn Thanh Hạm. Nữ nhân kia hẳn là không thích mùi thuốc lá, mình có phải
nên vì chị ấy mà chuẩn bị cai thuốc hay không? Ôi chao…ngẫm lại là cảm thấy đau
khổ rồi.
“Lam, em hẳn là hiểu tôi
đang muốn làm gì. Đối đãi con mồi, thú vị nhất không phải đem nàng hoàn toàn
vây hãm mà là khiến cho nàng cam tâm tình nguyện ở dưới thân của em. Tả Tĩnh
Nhan cô ta không phải tự cho mình thanh cao đó sao? Cô ta không phải xem thường
những người như chúng ta sao? Tôi muốn làm cho cô ta biết, bản thân cô ta cũng
chẳng sạch sẽ gì.”
“Mấy thứ trong tay tôi chỉ
cần tuỳ tiện đem ra là có thể khiến cô ta thân bại danh liệt, từ nay về sau trở
thành trò cười trong giới giải trí. Chỉ là….làm như vậy chẳng phải là nhàm chán
lắm sao?”
“Nga? Vậy làm thế nào mới
có thể cho chị cảm thấy hứng thú đây? Dùng chuyện này để uy hiếp cô ấy? Sau đó
bắt cô ấy vào Tiêu Tương Các sao?”
“Ha ha, nghe cũng thấy
hay đấy, nhưng tôi tựa hồ cũng không muốn trở thành người xấu đâu. Em có biết
tôi chưa bao giờ thích ép buộc người khác lên giường với tôi.”
“Lăng Vi, cái này gọi là
biểu tử (1) còn muốn lập đền thờ trinh tiết phải không”
(1): kĩ nữ
“Tiểu Lam Lam, em sao có thể nói như vậy với
lão bản vô cùng lương thiện của em hả?”
“Ân hừ, vậy tôi nên phải
nói như thế nào? Lão bản, chị thật đúng là tuyệt đỉnh thông minh, tài nghệ song
toàn, mặt người dạ thú, nhân phẩm quá kém a.”
“Lam Khiên Mạch, muốn nói mặt người dạ thú
cùng nhân phẩm kém, thì không phải chúng ta hẳn là vậy sao?”
“Ha ha, tôi nào có thể so
sánh được cùng với lão bản ngài đây? Tôi nhiều lắm bất quá thì miệng xấu một
chút mà thôi, chị thì dùng dao thật súng thật a.” Lam Khiên Mạch vẻ mặt xem thường
nhìn Lăng Vi, hơi hơi nheo lại đôi mắt phượng còn mang theo vài phần muốn nói lại
thôi. Khoé môi xinh đẹp của nàng nhếch lên phía trước, hình thành một hình bán
nguyệt gấp khúc. Nụ cười quyến rũ như Đắt Kỷ tái thế kia lại tràn ngập chế nhạo.
Nếu muốn tìm từ nào đó để hình dung nụ cười này, chỉ có thể là khiếm tấu (2) mà
thôi. Chẳng qua trong lòng Lăng vị lúc này cũng không phải muốn đánh Lam Khiên
Mạch, mà là…
(2) đáng bị đánh đòn
“Này, tôi nói rồi đừng
câu dẫn tôi.”
“Ha ha, chuyện này thật sự
có lỗi, ai bắt tôi sinh ra đã gia thiên sinh lệ chất khó có chí tiến thủ đây?” Lam
Khiên Mạch nói xong, liền nhanh chóng bày ra bộ dáng vô tội. Nhìn đôi mắt hàm
chứa uỷ khuất cùng bờ vai lộ ra một nửa còn có dây áo ngực màu tắng bên trong,
Lăng Vi chỉ cảm thấy thân thể so với lúc nảy càng khô nóng đến lợi hại hơn.
Cô gái này khi nào bắt đầu
thích áo ngưc thanh thuần vậy? Em ấy không phải thích nhất là nội y màu đen
phong tao thôi sao? Bất quá cũng có thể nói màu trắng thật sự hợp với em ấy.
“Yêu tinh, thật muốn ăn
ngươi.” Lăng Vi nói xong, đem Lam Khiên Mạch ôm ngồi vào trên đùi mình, nảy
sinh ác ý dùng sức hôn lấy nàng. Chỉ là sau đó trong đầu của cô bỗng nhiên hiện
lên khuôn mặt cau mày của Tả Tĩnh Nhan.
Hết Chương 20






