YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2015

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 75 (H)

Chương 75
Editor: YUI

Khi hoa hạch bị đầu lưỡi một lần rồi lại một lần liếm áp, thậm chí toàn bộ như bị nghiền nát qua, thân thể Tần Nhuế yếu ớt đến nổi không thể chịu đựng thêm một đợt công kích nào nữa. Khe hở giữa bốn cánh hoa nóng đến như muốn bốc cháy, còn vùng bụng co quắp lại tích tụ rất nhiều dòng nhiệt lưu. Khi thế công cuối cùng đánh tới, cô hoàn toàn bại trận, băng tan chảy hoàn toàn cùng theo đó là lý trí cuối cùng cũng rút đi, không cách nào khống chế được nữa cứ để mặc chất lỏng xấu hổ kia xấu xa đi ra ngoài.

“Ân, ngô…” Nghe tiếng rên từ đỉnh đầu đè nén nặng nề truyền tới, Quý Duyệt Phong chỉ cảm thấy cổ nóng lên, da thịt đã bị nhiệt dịch từ cơ thể của Tần Nhuế chảy ra làm ẩm ướt. Ngẩng đầu nhìn đối phương lấy tay che mặt lại, gắt gao cắn lấy môi, toàn thân vẫn trong trạng thái kịch liệt run rẩy, trong lòng hẳn là cảm thấy đau lòng từ đâu truyền tới.

“Thoải mái không?” Quý Duyệt Phong đem đầu đặt trên bụng Tần Nhuế, vừa lấy tay vỗ mông cô vừa nói, mà phản ứng lại nàng cũng chỉ là một mảnh im lặng. Cho đến vài phút sau, mới nghe được phía trên truyền đến một tiếng “ừ” cơ hồ không thể nghe nổi, tựa hồ như con ruồi bay ngang qua. 

Được quân địch công nhận chính là chuyện tự hào nhất của một công quân từ trước đến nay. Quý Duyệt Phong từ đó đến giờ hiểu được mọi thứ trên người của cô, cô từ việc không thích dục vọng làm chuyện gì cũng khó chịu, cho nên lúc này chỉ khi thoải mái cực hạn mới phát ra âm thanh lớn này. Cứ như vậy cho dù không cần hỏi cũng có thể từ phản ứng của cô mà biết được nữ nhân này được nàng phục vụ rất thoải mái.

Nhưng Tần Nhuế hết lần này tới lần khác so với Quý Duyệt Phong hoàn toàn thuộc hai kiểu người trái ngược. Tính tình của cô buồn tao, nên âm thanh trên giường càng là buồn tao. Thời điểm thoải mái, cô cố nhẫn cũng không lên tiếng, thời điểm không thoải mái cũng theo thói quen đi chịu đựng. Hai dạng cảm thụ này trừ khi vạn nhất bất đắc dĩ lắm, lúc không nhịn được, Tần Nhuế mới có thể lên tiếng kêu một tiếng “ừ” tượng trưng mà thôi. “Ừ, a” một hai tiếng hoàn toàn phân không rõ cô rốt cuộc là thoải mái hay không thoải mái nữa.

Cho nên, hiện giờ ở dưới thân Tần Nhuế làm công quân, Quý Duyệt Phong tâm tình vốn đang thấp thỏm nhất thời nở ra một đoá hoa nhỏ rực rỡ. Tay đặt bên hông của đối phương cũng trằn trọc trở mình đi tới hai khối xinh đẹp đầy đặn phía sau của Tần Nhuế, nhẹ nhàng nắm lấy.
“Em còn muốn làm gì nữa đây?” Bạn nhỏ chưa học hết năm nhất trung học Tần Nhuế thấp giọng hỏi. Đối với cô mà nói, chuyện vừa rồi là lễ rửa tội lần đầu tiên trong đời cô. Lúc ấy, trừ bỏ hạ thể nơi đó hết sức nhạy cảm ra, tựa hồ bộ phận khác trên cơ thể cũng đã sớm hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của mình.

Trước thời khắc đạt đến đỉnh núi, trong đại não của Tần Nhuế rõ ràng nói với mình rằng phải nhịn xuống không thể phát ra loại âm thanh xấu hổ nào đó, nhưng giây kế tiếp âm thanh đè nén kia lại rõ ràng mang theo cả vui mừng vang vọng ra toàn bộ phòng tắm. Thân thể trở nên tê dại dị thường giống như toàn bộ xương cốt đều mềm nhũng ra, khoái cảm biến từ nhỏ giọt dần dần lan tràn ra toàn thân cùng đại não. Bên trong bụng như có vật gì lay động qua lại tựa hồ như cần phải phá thể đi ra ngoài.

Cảm giác càng ngày càng nhiều, một đạo phòng tuyến cuối cùng trong lòng cũng hoàn toàn sụp đổ. Tần Nhuế chỉ cảm thấy đại não biến mất, bên hông liền mất đi lực đạo, vật thể khắc chế sâu trong người giống như một cơn đại hồng thuỷ phá đê mãnh liệt ra ngoài. Tần Nhuế biết mình được Quý Duyệt Phong đẩy đến cao triều, còn thứ vật thể chảy ra chính là sản vật sau khi được thoả mãn.

Cho tới bây giờ, Tần nhuế còn nhớ rõ mới vừa rồi cảm giác thân thể vẫn không bị khống chế, giống như loại được đè nén lại, bây giờ thì mất mặt rồi cũng chính bởi vì cô đã đắm chìm vào loại ngượng ngùng này, cho nên…cho nên khi Quý Duyệt Phong lần nữa dùng chiếc lưỡi của mình chạm vào nơi địa phương mềm mại kia cô mới hồi phục lại tinh thần.

“À, em làm gì Nhuế Nhuế không phải rất rõ ràng sao?” Quý Duyệt Phong không khỏi giả vờ nói, nói hoàn còn không quên dùng đầu lưỡi liếm lấy hoa viên nơi hoa hạch vẫn còn đang sưng đỏ kia.

“Ngô…đừng” Tần Nhuế vừa nói vừa định đưa tay đẩy Quý Duyệt Phong ra. Không biết sao khí lực vốn không sánh bằng Quý Duyệt Phong, lại dưới tình huống như vậy, như thế nào có thể đẩy đối phương ra đây?

Mắt thấy Quý Duyệt Phong thuận thế nắm lấy tay mình, hôn lên trên mu bàn tay, Tần Nhuế thật sự hận bản thân mình không có năng lực. Chỉ có thể để mặc cho tên khốn kiếp này tuỳ ý truê đùa.

“Nhuế Nhuế, nơi đó của chị vẫn chưa nổi sóng lớn nga, em nghe thấy nói đang nói là còn muốn đang rất muốn đây.” Trình độ mặt dày của Quý Duyệt Phong từ trước đến giờ không thua kém bất kỳ kẻ nào.

Nàng đưa tay trái nhẹ nhàng vuốt ve đôi chân yếu ớt đang đứng trên mặt đất của Tần Nhuế. Mặc dù trông có vẻ như sờ loạn xạ không có kinh nghiệm nào, nhưng mỗi một lần cố ý rơi vào hoa huyệt, chạm vào, trong chốc lát sẽ làm cho dòng nhiệt lưu ẩm ướt ở địa phương kia càng thêm trơn trợt.


“Tên khốn kiếp! Quý Duyệt Phong dừng tay cho tôi, tôi đứng không vững nữa”

Tần Nhuế vừa nói liền hướng phía trước ngã xuống nhưng Quý Duyệt Phong lại như thế nào chịu để cô ngã xuống đây? Vì vậy đưa tay phải ra mau chóng xuyên qua bờ vai của Tần Nhuế liền đem cô ngồi dựa vào bàn trang điểm. Cảm giác lạnh như băng cùng thân thể tiếp xúc vào nhau làm cho đại não Tần Nhuế khôi phục lý trí lại một ít. Vậy mà lý trí vừa mới trở về liền bị Quý Duyệt Phong một lần nữa đem bọn chúng hoàn toàn đánh nát.

Hai chân vô lực bị đẩy ra nhẹ nhàng, mảnh đất thần bí bên trong được triển lộ ra ngoài, Quý Duyệt Phong cứ như vậy si ngốc nhìn, thậm chí ngay cả thời gian nháy mắt cũng không nguyện ý lãng phí. Nơi này là nơi vừa rồi mình dùng đầu lưỡi của mình thân mật tiếp xúc qua. Nó thuần tuý no tròn không mang theo một chút tạp chất nào, bởi vì có chút động tình cho nên mặt ngoài vẫn còn nhiễm một tầng nước trong suốt; ngược lại lộ ra càng nhiều chất lỏng bóng loáng trông giống như bồ đào (1) thuỷ tinh.

(1) trái nho


“Đừng nhìn…đừng nhìn nữa!” Mắt thấy Quý Duyệt Phong nhìn nơi đó của mình chằm chằm như vậy đến mấy phút, Tần Nhuế da mặt vốn không thể mỏng hơn làm sao có thể chịu nổi cái nhìn chăm chú này được. Cô theo bản năng đưa tay chặn giữa hai chân, nhưng lại chậm một bước, khi đôi môi Quý Duyệt Phong một lần nữa dán lên nơi đó, tay của cô đã bị nàng dẫn xuống phía dưới người của đối phương.

Ngón tay vừa chạm vào phía bên dưới, tất cả như một mảnh đầm lầy, theo bản năng Tần Nhuế giật giật ngón tay đang đặt trên các phiến cánh hoa của Quý Duyệt Phong. Người sau trong nháy mắt như bị điện giật kịch liệt run rẫy.


“Tiểu Phong”

Tần Nhuế nghi ngờ gọi tên Quý Duyệt Phong, nhìn thấy khuôn mặt hơi đỏ của nàng cùng tròng mắt tràn đầy trông chờ kia, mới biết được đối phương đang muốn mình làm gì.
“Tần Nhuế, muốn em, đi vào, muốn em.” Quý Duyệt Phong nói xong, nắm lấy ngón tay của Tần Nhuế chậm rãi lôi kéo vào hoa huyệt đã lâu trống rỗng kia của mình. Khi thân thể được lấp đầy, bị chiếm lấy làm của riêng, Quý Duyệt Phong thoả mãn phát ra tiếng rên khẽ; sau đó khởi động thân mình nâng lên hạ xuống nuốt lấy ngón tay của Tần Nhuế.

 “Ân. Tần Nhuế thật lâu rồi chị không đối với em như vậy, ngô…” Quý Duyệt Phong không thèm để ý một chút nào rên rỉ, đồng thời để cho Tần Nhuế chiếm làm của riêng. Nàng cũng không quên mục đích của mình lần này là hầu hạ đối phương, đầu lưỡi ở tiền phương vòng quanh qua lại, chờ bên trong tràn ra ngày càng nhiều mật dịch rồi bắt đầu từ từ xâm nhập vào.

“Ngô! Tiểu Phong tiểu Phong đừng.” 

Tần Nhuế không nghĩ Quý Duyệt Phong bỗng nhiên sẽ đem đầu lưỡi đưa vào, lực đạo mạnh mẽ nóng rực giống như nhiệt độ từ đầu lưỡi xâm chiếm lấy. Công kích xa lạ như vậy làm Tần Nhuế ứng phó không kịp, cô ngẩng cao đầu lên, đem mười ngón chân co rúc lại, vẫn không có cách nào khắc chế loại khoái ý này; cuối cùng cũng chỉ có thể tăng nhanh tốc độ ngón tay đang đặt trong cơ thể của Quý Duyệt Phong.

Coi như đang trả thù đối phương.


Trong lúc nhất thời, các loại âm thanh từ trong phòng tắm hỗn tạp hoà quyện vào nhau, trừ tiếng thở dốc, thân ngâm ra chẳng qua là khi nghe thấy chúng liền khiến cho người khác cảm thấy mặt đỏ tới mang tai mơ hồ như tiếng nước chảy.

Tối nay nhất định là một đêm cá không bao giờ ngủ.



Hết chương 75


Editor: Khụ khụ đỏ mặt, bộ truyện đã phá huỷ hết toàn bộ sự “chong xoáng” hai mươi năm nhân sinh của Yui rồi. Khốn kiếp Hiểu Bạo! Bạo lâu cho đọc giả ăn nhưng khi ăn thì phải ăn loại thịt hảo hạng! Các vị nào nếu ai có hảo tâm, làm ơn góp ý cách viết H của Yui vì nếu các bạn cảm thấy Yui viết quá Bạo theo cách của Hiểu Bạo, Yui sẽ viết giảm viết tránh hơn cho phù hợp =.=”. Các bạn biết H của Bạo rồi đó! Cho bạn Yui 1 tí động lực đi, thật sự bạn Yui đã từng nghĩ drop cho khoẻ đấy! vì H quá trần trụi! (giỡn giỡn thôi, không drop đâu)

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 74 (H)

Chương 74
Editor: YUI

Chất lỏng nóng rực từ bắp đùi chậm rãi chảy xuống, một ít rơi trên mặt đất phát ra tiếng lạch cạch giòn vang, một số ít lại bám vào cặp đùi bóng loáng thon đẹp của Tần Nhuế, chúng hiện lên một tầng ánh sáng trong suốt. Ngẩng đầu ngây ngốc nhìn chất lỏng trong suốt nọ, Quý Duyệt Phong không nghĩ tới thân thể Tần Nhuế lại mẫn cảm như vậy, nàng chẳng qua chỉ mới hôn vào nơi nhỏ xinh ấy, nơi đó liền tràn ngập loại tình trạng như vậy.

“Đừng nhìn” Ánh mắt kinh ngạc của Quý Duyệt Phong bị Tần Nhuế thu vào trong mắt. Ngay cả cô cũng không hiểu được vì sao thân thể lại mang dục vọng như vậy, rõ ràng cô gái trước mặt này vẫn chưa làm bất luận chuyện gì nhưng mình đã ướt thành ra như vậy. Chẳng lẽ do chưa làm qua chuyện như vậy hay vẫn là do trong lòng mình đã yêu sâu đậm Quý Duyệt Phong cho nên chỉ cần  nàng đụng vào cô, cô liền rơi vào loại trạng thái hưng phấn như vậy?

“Nhuế Nhuế ướt cho nên thẹn thùng nha.” Lời nói tu nhân thường là lời nói phản ánh chân thật nhất. Mắt thấy Quý Duyệt Phong cố bày ra dáng vẻ hồn nhiên còn dùng ngữ khí ôn nhu như vậy để nói những lời nói vô cùng xấu xa này, Tần Nhuế chỉ cảm thấy mặt mình giống như đang bị lửa thiêu đốt, đại não trống rỗng căn bản không thể suy nghĩ chuyện nào khác.
Nếu không phải trên vai mang vết thương, Tần Nhuế nhất định lấy tay che đi hai mắt Quý Duyệt Phong không cho nàng tuỳ ý rình mò mình như vậy, nhưng ý tưởng luôn đi ngược lại với sự thật. Tình huống trước mắt chính là chú cừu non Tần Nhuế đã bị đại sắc lang Quý Duyệt Phong bức tử đến chết rồi. Kết quả ngoại trừ bị ăn đến thịt nát xương tan ra thì vẫn là bị ăn đến thịt nát xương tan nga.

“Tần Nhuế, em rất thích.” Quý Duyệt Phong nhẹ giọng nói, trong lời nói mang theo khắc chế hưng phấn cùng vui mừng. Tần Nhuế không biết đối phương vì sao bỗng nhiên nói ra câu này, chẳng qua đối với lối suy nghĩ của Quý Duyệt Phong, cô sớm đã lĩnh giáo qua rất nhiều lần. Có lẽ vài giây tiếp theo sẽ mở miệng nói ra những chuyện càng khiến người khác phải kinh người.

“Em thích cái gì?”

“Em thích dáng vẻ lúc này của chị, thích thân thể mẫn cảm của chị như vậy, thích chị bởi vì em đụng vào mà động tình như thế. Buổi tối hôm nay, đem thân thể của chị giao cho em, em sẽ khiến chị thật sự thoải mái.” Giọng nói của Quý Duyệt Phong trầm thấp uyển chuyển giống như một bài hát ru, nháy mắt liền làm cho thân thể Tần Nhuế còn đang ngượng ngùng căng thẳng lần nữa trầm tĩnh lại. Cô đem đầu dựa vào sau tường, nhắm mắt lại cảm thụ sự tồn tại từ cái âu yếm cùng đau tích của Quý Duyệt Phong.

Thần cánh hoa mềm mại như con rắn dao động trên đùi, từng một chút hôn lấy chất lỏng còn dính trên bề mặt. Ngẫu nhiên xẹt qua đầu gối, ngẫu nhiên thân dưới chân bụng. Tần Nhuế biết từng địa phương Quý Duyệt Phong đi qua đều in lên dấu ấn chuyên chú trên người cô. Cho dù quá trình này mang theo rất nhỏ đau đớn nhưng càng nhiều chính là khoái cảm xa lạ dễ chịu.

Lúc này Quý Duyệt Phong tựa như kẻ xâm lược, từ thân thể vào trong tâm, chậm rãi đem con mồi mang tên Tần Nhuế ăn mòn lấy, cuối cùng đạt tới hoàn toàn thần phục.

Rất nhanh, cặp cánh môi kia tiến đến gốc đùi. Cho dù Tần Nhuế cố gắng kẹp chặt hai chân nhưng khoảng không gian đã bị đầu của Quý Duyệt Phong chặn lấy, căn bản không thể khép lại. Cánh môi mềm mại nóng rực thiếp lên mảnh đất ẩm ướt trắng mịn giữa hai chân, Tần Nhuế rốt cuộc nhịn không được khẽ ngâm ra một tiếng. Thậm chí đôi chân vốn thẳng tắp cũng bắt đầu nhè nhẹ run rẩy.

“Tần Nhuế, Tần Nhuế”

Quý Duyệt Phong một lần rồi lại một lần gọi tên cô, từ âm thanh của đối phương phun ra nhiệt khí, cứ như vậy thẳng tắp bay đến địa phương lan tràn cỏ dại nọ khiến cho mảnh đất vốn hư không kia càng thêm ngứa ngáy. Hoàn toàn dựa vào bản năng khống chế, Tần Nhuế kìm lòng không đậu đem cơ thể khẽ nâng lên, còn mảnh đất lầy lội dưới thân kia cũng tuỳ ý mình tiến đến bên miệng Quý Duyệt Phong.

“Ân” Kích thích thình lình xảy ra khiến cho Tần Nhuế lần nữa ngâm ra một tiếng. Cô không nghĩ Quý Duyệt Phong sẽ trực tiếp mở miệng hàm trụ lấy mình, cảm giác được răng của đối phương đang ngậm lấy viên trân châu cứng rắn của mình, cho dù nơi đó chưa từng bị người khác chạm vào, Tần Nhuế cũng chỉ có một lần hiếu kỳ vuốt ve qua nhưng thân đã là nữ nhân trưởng thành suốt 27 năm qua, không cần nghĩ cùng biết nơi đó là địa phương nào.


“Nhuế Nhuế, muốn.”

Tần Nhuế chưa bao giờ giống như hiện tại ghét Quý Duyệt Phong gọi mình là Nhuế Nhuế như vậy, chỉ cần nghĩ đối phương đang trêu đùa địa phương tư mật nhất trên cơ thể mình còn cố ý nói những lời khêu khích mình như thế, Tần Nhuế hận không thể liền đem cô gái trước mặt này một cước đá văng đi, tôi cho phép em nói chuyện với tôi sao? Tôi cho phép em trong lúc đang yêu nói chuyện sao?

“Quý Duyệt Phong, em muốn làm thì làm nhanh đi, còn không thì đi ra.” Sự thật chứng minh, chọc giận buồn tạo kiêu ngạo thụ kết cục thường rất bi thảm a. Mắt thấy mặt Tần Nhuế lúc thì đen lúc thì đỏ, Quý Duyệt Phong trong lòng biết nếu cứ tiếp tục như vậy đối phương sẽ thật sự phát hoả đây. Cho nên miệng liền không dám dùng để nói chuyện nữa mà là dùng để đến địa phương làm chuyện thực tế.

Cùng người yêu tiếp xúc thân mật thường là chuyện vi diệu nhất trên thế giới này.

Tần Nhuế khẽ híp mắt, nhìn cô gái đang mai phục giữa hai chân mình, mặt của nàng hoàn toàn vùi vào nơi tư mật của mình, chiếc lưỡi thô ráp cùng cánh hoa vô cùng trơn tru tiếp xúc vào nhau, cẩn thận nghiêm túc lướt qua từng tán nếp uốn. Ma sát mang đến khoái ý như đem cả cơ thể đặt trên một khoảng đại dương mênh mông. Sóng lớn cuồn cuộn cọ rửa qua làn da, đàn cá bơi lội tiến sâu vào thân thể, cảm giác vô cùng rõ ràng kia rất nhanh thay đổi, phập phồng thoải mái, thậm chí ngay cả phần thịt của cánh lưỡi đang đung đưa cũng cảm nhận rõ ràng.

“Tiểu Phong, ân, đừng!” Nơi trung tâm cùng tầng tầng cánh hoa bên ngoài cơ hồ trải khắp hoa viên đều bị Quý Duyệt Phong ăn vào miệng. Đầu lưỡi cứng rắn cùng địa phương mềm mại sớm đã bị hoà tan biến thành phe đồng minh, dễ dàng đem nụ hoa trước cửa hoàn toàn tách ra. Phía bên trong bộ vi nhỏ bởi vì động tình đã sưng huyết đến cứng rắn không chịu nổi, không muốn cô đơn nữa từ bên trong đi ra ngoài.


Trên mặt của nó còn mang theo một tầng hơi nước, khó chịu bất mãn vì vừa rồi bị xem nhẹ, hiển nhiên là đang tức giận đây mà. Nhưng mà ngay cả đứa nhỏ có kiêu ngạo đến đâu thì cũng có nhược điểm của nó. Chỉ cần Quý Duyệt Phong tuỳ tiện dùng lưỡi chạm lên nó, liền khiến cho Tần Nhuế từng trận run rẩy, mở miệng xin tha thứ.

Thân thể thừa nhận khoái cảm càng lúc càng nhiều, vô luận khắc chế như thế nào thì tiếng rên rỉ lại như mãnh thú cùng dòng nước như lũ chảy ra. Tần Nhuế dùng tay không bị thương vịn vào gáy của Quý Duyệt Phong, dùng sức ấn vào giữa hai chân của mình. Cho dù trong lòng cô không muốn như vậy, cho dù làm ra loại sự tình hết sức phóng đãng như hiện tại nhưng cũng bất chấp đi làm như vậy.

Tần Nhuế biết thân thể rất thành thực, cô hiện tại bất quá đã là nữ nhân đang đắm chìm trong dục vọng cùng vui vẻ. Cô càng lúc càng muốn nhiều cái yêu từ Quý Duyệt Phong, muốn cô gái này hung hăng đi yêu mình.

Hết Chương 74

YUI: Chương này hình như Bạo viết hơi ngắn (câu view đây mà), tuần sau ăn thịt tiếp nha, =.=”. À sẵn đây nói về chương 74 một chút, Tiểu Nhuế và Tiểu Phong đang ở tư thế đứng làm chuyện ấy, chứ ko phải trong bồn tắm nha. (Yui nói để các bạn dễ tượng tượng xíu *cười xấu xa*), m ko có thói quen đặt pass ở khắp mọi nơi, nên các bách cứ thoả mái mà đọc, bạn YUI rất dễ tính, nên có gì ghét bỏ thì cứ nói thẳng nha, đừng lên cfs góp ý nha, :(

Đặt biệt edit chương này dành tặng bạn Sea Jung <3

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 73

Chương 73
Editor: YUI

Uy cơm cho Tần Nhuế xong đã là chín giờ tối, sau khi đối phương nhắc nhỏ, Quý Duyệt Phong mới nhớ tới mình vừa rồi trong lòng sợ Tần Nhuế đói bụng nên vội vàng làm thức ăn cho cô cùng Trần Tĩnh Hinh các nàng xong lại quên chừa lại cho mình một phần cơm. Đứng trong phòng tắm vuốt lấy bụng mình, mặc dù Quý Duyệt Phong rất muốn xuống lầu làm vài món, bất quá nghĩ đến chuyện kế tiếp cần làm, khiến cho nàng ngay cả thời gian tìm gì đó ăn cũng không muốn lãng phí.

Tần Nhuế là người làm gì cũng muốn cố gắng đạt đến hoàn mỹ. Dạng người như vậy phần lớn không thể chấp nhận được một chút khuyết điểm nào, có rất nhỏ chứng bệnh khuyết phích bắt buộc. Tần Nhuế cũng tuyệt đối không phải ngoại lệ. Tuy rằng bả vai bị thương không thể dính nước, nhưng những vị trí khác trên thân thể vẫn có thể tẩy rửa được. Đương nhiên điều kiện tiên quyết chính là cần phải có người giúp đỡ.

Ngồi ở bên giường, nghe trong phòng tắm truyền đến từng đợt tiếng nước chảy. Không biết vì cái gì, mặt lại hơi hơi nóng lên. Có lẽ bởi vì cửa phòng tắm làm bằng thuỷ tinh phản chiếu khối thân thể xinh đẹp như ẩn như hiện bên trong, cũng có lẽ là do chuyện kế tiếp mà cảm thấy ngượng ngùng. Tóm lại, Tần Nhuế chính là cảm thấy vạn phần không được tự nhiên, giống như dưới mông bị kim châm đâm vào, cũng giống như phi tần cổ đại đang chờ hoàng thượng lâm hạnh.

“Nhuế nhuế, em tắm xong rồi, đến chị nha.” Ngay lúc Tần Nhuế còn đang ngẩng người, Quý Duyệt Phong đã chậm rãi từ phòng tắm đi ra. Đúng như trong dự đoán, cô gái này không mặc bất kỳ quần áo nào trên người, cũng chỉ dùng mỗi chiếc khăn tắm quấn quanh thân thể tràn ngập mị hoặc kia, thản nhiên đứng ngay trước mặt mình.

Vải dệt màu trắng cùng da thịt trắng nõn giao hoà lẫn nhau, làm cho cả người càng phát ra vẻ mông lung trong suốt, mái tóc đen dài của Quý Duyệt Phong vẫn chưa được lau khô, ẩm ướt tán trên hai bên vai cùng phía sau lưng, quả thật câu dẫn người không thể nói nên lời. Cổ khăn tắm thiết kế hình chữ V, làm cho bộ ngực xuất hiện trong không khí cùng tầm mắt của Tần Nhuế.

Ngay cả khi mặt trên không thật sự quá bóng loáng hay không có tổn hao gì, vẫn bị che kín bởi một ít vết sẹo hồng nhạt, nhưng không một chút làm mất đi một phần giá trị nào trên thân thể. Nhìn cặp đùi đẹp thon dài mảnh khảnh bắt đầu hoạt động, chậm rãi hướng mình đi tới, Tần Nhuế theo bản năng cúi thấp đầu, gắt gao nhìn chằm chằm dưới sàn nhà.

Nhưng, từng bước, hai bước, ba bước, theo đôi chân trần kia của Quý Duyệt Phong ánh vào mi mắt, các ngón chân đầy đủ rõ ràng, giống như những trái nho trưởng thành, mu bàn chân sạch sẽ, thậm chí có thể nhìn thấy gân xanh bên trong. Tần Nhuế biết, cô gái này chỉ cách mình bất quá vài cm, thậm chí mỗi một lần hô hấp, đều có thể ngửi được hương thơm vừa tắm rửa trên người nàng tản mát ra, cùng nãi hương độc hữu trên thân thể của đối phương.
“Nhuế nhuế, đi tắm” Không biết khi nào Quý Duyệt Phong đã ngồi trước người Tần Nhuế. Động tác như vậy khiến cho khăn tắm vốn không quá ngay ngắn càng không thể chịu nổi tác động nào nữa. Mắt thấy hai khoả rất tròn trắng nõn bên trong phóng đại trước mặt mình như vậy, Tần Nhuế chỉ cảm thấy ánh mắt bắt đầu nóng lên, thân thể tựa hồ trong nháy mắt bốc cháy, đạt tới cực điểm.

“Em…Em định làm gì?” Có thể nói, Tần Nhuế hiện tại quả thật không biết làm sao. Cô ngây ngốc ngẩng đầu hỏi Quý Duyệt Phong muốn làm gì, mặt vốn trắng liền biến thành đỏ, bởi vì thẹn thùng mà hai tròng mắt bịt kín tầng tầng  hơi nước, dưới ngọn đèn chiếu vào càng sáng ngời, bộ dáng điềm đạm đáng yêu làm người khác muốn đi trìu mến.

Cho dù đã quen biết Tần Nhuế hai năm, Quý Duyệt Phong cũng chưa từng gặp qua cô như vậy. Trong lúc nhất thời, sửng sờ tại chỗ nhìn, hồi lâu cũng chưa hoàn hồn lại. “Ha ha, em đương nhiên là muốn giúp Nhuế Nhuế tắm rửa rồi. Lâu như vậy không tắm cơ thể không khó chịu sao? Em sẽ chú ý không để cho nước dính vào miệng vết thương.” Quý Duyệt Phong nâng tay đặt trước đầu Tần Nhuế, ôn nhu nói. Từ trong miệng của nàng, từng trận mùi hương nóng bỏng bay vào trên mặt, làm cho Tần Nhuế vốn đã thất điên bát đảo càng bị mê hoặc hơn, không một chút do dự gật gật đầu.

Thân thể cùng nước ấm tiếp xúc vào nhau, Tần Nhuế bởi vì thoải mái phát ra một tiếng than nhẹ. Nhưng khi nhận thấy có người đang đứng bên cạnh bồn tắm lớn liền bị doạ đến nỗi hận không thể lập tức từ trong bồn tắm nhảy ra. “Quý Duyệt Phong, Em! Em như thế nào lại ở chỗ này! Tôi đang tắm! Em lập tức đi ra ngoài!”

Tần Nhuế đỏ mặt mở miệng quát, hai tay phối hợp cùng cô ôm ngực lại, đôi mắt nhỏ tràn ngập đề phòng, khiến cho người ta thật sự nhịn không được phải đi khi dễ một chút. Mà Quý Duyệt Phong kiểu người giống như kẻ xấu này, tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội đùa giỡn Tần Nhuế rồi. Nàng chậm rãi xoay người, cúi xuống trước mặt Tần Nhuế, cho dù động tác như vậy làm cho bộ vi tư mật của bản thân hoàn toàn lộ ra nhưng vẫn như cũ không chút nào để ý.
“Nhuế Nhuế, chẳng lẽ đã quên rồi sao? Rõ ràng chị muốn em đi vào giúp chị tắm rửa, như thế nào qua một lúc liền mất trí nhớ rồi?” Thời điểm Quý Duyệt Phong nói chuyện, khoé môi hơi hơi gợn lên, ý cười mang theo vài phần gian tà. Nếu Tần Nhuế lúc này không phải hoàn toàn đem lực chú ý vào cảnh sắc bên trong áo tắm của đối phương thì tất nhiên có thể phát hiện ra sơ hở rồi.

“Tôi…tôi…” Tần Nhuế nhất thời không biết nói gì chống đỡ, cô biết, do lời nói vừa rồi của Quý Duyệt Phong nên cô mới ngốc hề hề bị nàng đưa vào phóng tắm, còn đồng ý cho Ngạ Lang lúc nào cũng có thể động dục này giúp mình tắm rửa. Nhưng mà lời nói đã nói ra, nếu như lúc này đổi ý, có phải là có chút doạ người không đây? Huống hồ, Tần Nhuế nhìn băng gạt trên vai mình vẫn còn, tựa hồ tình huống như vậy nếu thiếu Quý Duyệt Phong giúp đỡ quả thật là không được.

“Được rồi, em có thể ở chỗ này. Nhưng ngoài việc giúp tôi tắm rửa ra, hứa là bất kể chuyện gì cũng không làm.” Tần Nhuế cố ý ngưng trọng nói, tuy rằng như vậy có vài phần buồn cười, nhưng Quý Duyệt Phong cũng lười lại đi đùa với cô. Dù sao, vẫn còn rất nhiều thời gian có thể để bản thân mình sỗ sàng một chút, hơn nữa đảm bảo đủ!

“Ân! Em nhất định hầu hạ thật tốt Nhuế Nhuế, đem thân thể của chị tắm rửa thật sạch sẽ nha.” Quý Duyệt Phong cố ý đè nặng cổ họng nói, âm thanh này quả thật có vài phần giống phong phạm của mấy tú bà thanh lâu trong phim truyền hình cổ đại a. Chẳng qua cái gì mà trầm trồ khen ngợi hầu hạ tốt đây? Mình chỉ là giúp chị ấy tắm rửa mà thôi, không có thêm yêu cầu phục vụ đặc biệt nào khác à nha!

Thời gian kế tiếp, trong phòng tắm cũng không phát ra âm thanh dư thừa nào khác. Đúng như cam đoan, Quý Duyệt Phong không làm ra chuyện gì khác người, chỉ im lặng giúp Tần Nhuế lau rửa cơ thể. Bởi vì tay phải bị thương vẫn chưa hoàn toàn lành hẳn, nên Quý Duyệt Phong chỉ có thể dùng tay trái giúp Tần Nhuế tắm rửa. Mặc dù có chút vất vả nhưng cũng dị thường ngọt ngào.

Chiếc khăn mềm mại phất qua cổ, rồi đến bụng, thân thể hồi lâu vẫn chưa từng thả lỏng, theo dòng nước ấm lưu động hiện tại đã mang một tia khuây khoả. Híp mắt lại, xuyên thấu qua hơi nước nhìn thấy Quý Duyệt Phong thật sự đang tắm rửa cho mình. Lúc này, cô gái ngày thường luôn tươi cười kia sớm đã biến mất hoàn toàn, dần dần chỉ còn lại sự ôn nhu cùng chuyên chú.

Trên đời này không một ai không thích cảm giác được coi trọng, nhất là được người yêu muôn vàn che chở mọi thứ như vậy.

Tần Nhuế chỉ cảm thấy, ở trong tay Quý Duyệt Phong, chính mình giống như một tác phẩm nghệ thuật vô cùng trân quý, nhẹ nhàng đụng vào liền bị hư tổn. Còn động tác thật cẩn thận của đối phương cùng ánh mắt không hề phân tâm kia đều biểu hiện tình yêu trong lòng đối với mình. Cửu nhi cửu chi, được phục vụ tri kỷ như vậy, Tần Nhuế cũng buông xuống đề phòng, tựa vào bồn tắm bên trong nhắm mắt ngủ.

Qua hồi lâu, không biết là do nước ấm hay do ngâm thân thể quá lâu, Tần Nhuế chỉ cảm thấy nơi nào đó trên cơ thể nóng lợi hại, loại cảm giác hư không xa lạ này làm cho cô khó chịu mở mắt, nhìn thấy đầu của Quý Duyệt Phong chôn trước ngực mình, vươn đầu lưỡi một lần rồi một lần liếm lấy nơi đặc thù tượng trưng cho cơ thể nữ nhân.

“Quý... Duyệt Phong...” Tần Nhuế mở miệng gọi tên Quý Duyệt Phong, cô mới phát hiện giọng nói của mình có chút khàn khàn giống như lão nhân gia bảy tám mươi tuổi. “Tần Nhuế” Nghe thấy đối phương gọi tên mình, Quý Duyệt Phong chậm rãi ngẩng đầu, gương mặt của nàng hơi hơi phiếm hồng, trên trán còn che kín một tầng mồ hôi tinh tế.
“Em…mới vừa rồi làm gì vậy?” Tần Nhuế có chút không được tự nhiên hỏi, tuy rằng tận mắt nhìn thấy tình cảnh vừa rồi nhưng cô lại vẫn như cũ không dám tin tưởng. Quý Duyệt Phong mới vừa rồi thừa dịp mình ngủ làm chuyện thân mật sao?

“Thực xin lỗi, Tần Nhuế. Chỉ là vừa rồi, em thật sự nhịn không được.”

Quý Duyệt Phong nói xong chậm rãi cúi đầu. Trên con đường tình yêu, nàng tựa hồ luôn cô độc đi một phương. Rất nhiều người nói rằng kẻ nào yêu trước kẻ đó là người thua cuộc. Quý Duyệt Phong vốn không muốn thừa nhận những lời nói này nhưng hiện tại lại cảm thấy chúng có vài phần đạo lý.

Mặc kệ là đoạn thời gian bất luân chi luyến cùng Quý Mục Nhiễm hay vẫn là đoạn tình cảm cùng Tần Nhuế, Quý Duyệt Phong đều bị vây trong thế bị động. Bởi vì không thể đảm bảo tương lai cho Tần Nhuế, vì thế cho dù cả hai đã chính thức xác định quan hệ của nhau nhưng những chuyện Quý Duyệt Phong đã làm đối với Tần Nhuế vẫn không một chút nào vượt qua giới hạn gọi là vô cùng mật thiết.

Không phải nàng không muốn có được nữ nhân này, ngược lại Quý Duyệt Phong muốn Tần Nhuế cơ hồ đến phát điên. Nữ nhân thuộc loại động vật sống theo cảm tính, Quý Duyệt Phong không muốn trong dạng tình huống như hiện tại dùng thân phận như vậy giữ lấy Tần Nhuế. Nàng hy vọng nữ nhân này có thể cam tâm tình nguyện giao thân thể cho mình, hai người có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ, mãi cho đến lúc già đi.

Nhưng vừa rồi mắt nhìn thấy thân thể xích loả của Tần Nhuế cứ như vậy không phòng bị hiện ra trước mặt mình, da thịt trắng nõn, bờ vai nhỏ hẹp, xương quai xanh tinh xảo, hai khoả cao cao, cùng chiếc bụng bằng phẳng, còn cả chỗ kia chính mình chưa bao giờ đụng vào, thậm chí nhìn cũng chưa từng nhìn qua nơi rừng rậm bí mật ấy, dục vọng trong lòng nháy mắt đánh nát đi lý trí, mới làm ra loại tình huống này.

Quý Duyệt Phong thừa nhận, nàng là người thua cuộc trong tình yêu, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện, không hề hối hận.

“Tiểu Phong...” Nhìn cơ thể Quý Duyệt Phong nhè nhẹ run, Tần Nhuế trong lòng cũng run rẩy không cố định còn mang theo đôi chút đau lòng. Cô biết Quý Duyệt Phong muốn làm chuyện gì, cũng biết cô gái này đã cực kỳ nhẫn nại bao lâu nay. Nàng, có một bề ngoài xuất sắc, dáng người khiến nữ nhân khác đều phải ganh tị, bên ngoài nhìn vào cho dù yêu mị giống như hồ ly, nhưng Tần Nhuế biết, người được Quý Duyệt Phong yêu sẽ cực kỳ hạnh phúc ra sao.

“Nhuế Nhuế, thực xin lỗi, em vừa rồi đã doạ đến chị phải không?” Qua hồi lâu, Quý Duyệt Phong mới rầu rĩ nói chuyện. Nàng vẫn như cũ không dám ngẩng đầu nhìn Tần Nhuế, giống như chú chó nhỏ ăn vụng thức ăn của chủ mình. “Nha…” Nhìn thấy bộ dáng Quý Duyệt Phong lúc này, Tần Nhuế thật mạnh thán ra một hơi, sau đó như vừa quyết tâm làm một chuyện thật lớn nào đó, chậm rãi nắm lấy bàn tay hơi lành lạnh của Quý Duyệt Phong, đặt trước ngực của mình.

“Vì sao lại nói xin lỗi? Chuyện như vậy chúng ta nên làm không phải sao? Tôi là vợ của em, mặc kệ muốn làm như thế nào cũng đều có thể.”

“Tần Nhuế, chị...” Quý Duyệt Phong như bị điện giật sững sờ tại chỗ, nàng nghĩ hết thảy mọi chuyện xảy ra có phải chỉ do bản thân mình đang ở trong xuân mộng, nhưng xúc cảm trên tay chân thật đến như vậy, thậm chí có thể cảm nhận được trước ngực no đủ của Tần Nhuế đang chậm rãi trong tay mình biến lớn thêm, đang nở ra một đoá hoa sáng lạn.
“Có thể, chỉ cần là em, sẽ không sao cả”

Hết Chương 73


YUI: các Bách muốn ăn thịt trong tuần này hay tuần sau đây? Hừm…

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More