Chương 3
Editor: YUI
Tiếng thở ồ ồ quanh quẩn bên tai, Ngôn Thanh
Hạm đứng ngay tại chỗ không nhìn hình ảnh diễn ra trước mắt, ngược lại càng
khiến tiếng thở càng lúc càng rõ ràng hơn.
“Như thế nào? Ngôn tiểu thư cũng chỉ can đảm
đến thế thôi? Do cô muốn tôi chứng mình cho cô thấy, vậy mà khi tôi làm rồi cô
lại không nhìn, chẳng phải tôi thành ra phí công rồi sao? Cô đang sợ cái gì? Sợ
nhìn thấy hình ảnh dâm đãng? Hay là sợ chính mình cho dù nhìn thấy chuyện như
thế này vẫn không có cảm giác? Có lẽ, lão công của cô vì không thể làm cho cô
phát dục nên mới ly dị với cô? Ngô!”
Vốn thanh âm từ dịu nhẹ chuyển biến thành kêu rên, Lam Khiên Mạch nhìn nàng đang nằm trên người Ngôn Thanh Hạm, nàng nhìn thấy khuôn mặt vốn trắng nõn kia mang theo vài tia ửng hồng, trông giống như hoa sen mới vừa chốm nỡ, kiều diễm không gì sánh bằng. Lam Khiên Mạch không rõ phấn hồng kia do nàng gây nên hay do ngọn đèn tác động vào. Chỉ là hiện tại điều ấy không còn trọng yếu.
“Lam Khiên Mạch, cô là người đầu tiên dám nói chuyện như vậy với
tôi, chẳng lẽ cô không sợ tôi ngày mai làm cho cô biến mất khỏi thành phố này
sao?” Nghe xong lời Ngôn Thanh Hạm nói, Lam Khiên Mạch cũng không một chút e
ngại, thậm chí trên gương mặt còn mang theo nụ cười sáng lạn hơn cả lúc ban
đầu. Nàng biết đối phương không phải hù doạ nàng, mà thật sự có thể làm được.
Thiên kim của Ngôn thị, cháu gái của Thủ Trưởng quân khu, nhà đánh giá tác phẩm
nghệ thuật nổi tiếng, bị những danh hiệu này áp chế cũng đủ để đùa chết nàng.
So với Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch nàng là cái gì? Cũng chỉ là kỹ nữ, nói ra
đã khó nghe, cũng chính là hậu hạ người khác mua vui mà thôi.
“Tôi đương nhiên sợ, chỉ là tôi tin Ngôn Đại tiểu thư không cùng tiểu nhân như tôi so đo. Nếu đuổi tôi đi, thì ai có thể cấp cho cô khoái hoạt? Đương nhiên, nếu như cô thích tỷ muội hay huynh đệ khác của tôi, thì cũng có thể bảo họ đến giúp cô mua vui. Chỉ là sinh hoạt cá nhân của bọn họ rối loạn hơn tôi rất nhiều, tôi sợ cô mua vui một lần liền bị lây bệnh…A!”
Nói đến nửa câu, Lam Khiên Mạch rốt cuộc không thể mở miệng nói thêm, nàng không nghĩ Ngôn Thanh Hạm bỗng nhiên nắm chặt cằm mình. Hơn nữa lực đạo so với nữ nhân bình thường càng mạnh hơn. “Cô có tin chỉ cần tôi dùng một chút lực liền có thể làm gãy cằm của cô? Lam Khiên Mạch, nếu cô muốn chơi đùa, Ngôn Thanh Hạm tôi sẽ chơi đùa cùng cô. Nhưng cô phải nhớ kỹ, ai mới là người cầm quyền.”
Giờ khắc này, Ngôn Thanh Hạm sớm đã không còn
giữ bộ dáng ôn nhu cao quý thường ngày của mình nữa đổi lại cô trở thành một
người xa lạ lạnh lùng. Cô không tức giận chỉ là thân thể tản mát ra một uy lực
áp bách, giống như mãnh thú chuẩn bị dùng sức mạnh săn mồi, chỉ cần con mồi
nhìn thấy nguy hiểm muốn chạy trốn liền sẽ nhận một lực trí mạng.
“Không ngờ Ngôn gia Đại tiểu thư cư nhiên cũng
có một bộ dáng khác, nếu như chồng trước của cô nhìn thấy, chỉ sợ về sau không
dám động đến.” Không thể không nói Lam Khiên Mạch quả thật có lá gan không hề
nhỏ, nàng không quan tâm việc mình đã chọc giận đến Ngôn Thanh Hạm lại còn tiếp
tục khiêu chiến sự nhẫn nại của Ngôn Thanh Hạm.
Gia thế không bình thường khiến cho Ngôn thanh
Hạm vừa được sinh ra đã được người khác chú ý đến mà việc này cũng bao gồm cả
sự toan tính khó lường. Để có thể ứng phó được với những việc không tốt phát
sinh, Ngôn Thanh Hạm được Mạc Lâm cho học một ít thế võ phòng thân, để đối phó
với mọi tình huống. Vài năm qua tuy rằng so với vệ sĩ, cô còn kém hơn rất
nhiều, nhưng đối phó với Lam Khiên Mạch nữ nhân trói gà không chặt này thật
không quá khó khăn.
“Xem ra cô không ngoan ngoãn nghe lời tí
nào.” Ngôn Thanh Hạm vừa dứt lời lực đạo
càng thêm mạnh, đến khi người dưới thân vì đau đớn mà nhăn lại khuôn mặt xinh
đẹp mới dần dần buông tay.
Đứng bên giường nhìn người đang cuộn thành một
chỗ, lúc này cô mới bắt đầu đánh giá thân thể Lam Khiên Mạch. So với lúc nãy
khi Lam Khiên Mạch cởi quần áo, thân thể gầy hơn nhiều, trừ bỏ hai khoả trước
ngực quá mức dư thừa phát dục ra bên ngoài, căn bản không có nơi nào có thịt.
Mái tóc dài bởi vì động tác vừa rồi làm cho rối loạn, khiến người khác không
nhìn rõ biểu tình của nàng. Lúc này Ngôn Thanh Hạm mới phát hiện Lam Khiên Mạch
không chỉ mang một điểm kì quái, tay trái của nàng vẫn còn mang bao tay màu đỏ,
mà tay phải sớm vì muốn dụ hoặc đã bị nàng dùng răng nanh cắn tháo ra.
“Hôm nay tôi sẽ cho đây là chuyện hiểu lầm, tôi
nghĩ chúng ta về sau không cần gặp mặt nhau, hy vọng cô đừng quấy rầy cuộc sống
của tôi.” Ngôn Thanh Hạm không muốn tái dây dưa với Lam Khiên Mạch, cô đã lãng
phí quá nhiều thời gian với nàng, cũng đến lúc chấm dứt toàn bộ.
“Chờ đã…Chờ đã…” Đang lúc cô đặt tay trước cửa
rời đi, thân thể liền bị người phía sau ôm trụ lấy. Lực đạo rất lớn, mang theo
một chút run rẩy, giống như đang chịu một sợ thống khổ nào đó thật lớn. Nghe
thấy âm thanh nức nở bảo cô đừng đi, Ngôn thanh Hạm có chút kinh ngạc muốn quay
đầu lại. Lúc này người đang ôm cô chậm rãi động đậy, thân thể ma sát vào nhau.
Cô cảm thấy phía sau mông bị một vật thể ẩm ướt chạm lấy, trong nháy mắt Ngôn
Thanh Hạm liền đoán được đó là gì. Trong lòng đầu tiên là kinh ngạc, liền sau
đó không tự chủ được đỏ mặt.
“Chương trình học hôm nay vẫn chưa kết thúc,
tôi không thể cho cô đi. Cô…Ân…” Vừa nói chuyện Lam Khiên Mạch vừa lấy tay Ngôn
Thanh Hạm đưa đến bộ vi tư mật của nàng, tốc độ cực nhanh ma sát qua lại. Hai
thân thể cơ hồ kề sát một chỗ, không một chút khe hở nào. Lam Khiên Mạch mỗi
lần run lên, mỗi lần dùng sức trong nháy mắt nàng đều có thể cảm giác được rõ
ràng rành mạch. Hình ảnh như vậy cho dù không nhìn thấy cũng đoán được nàng
đang uể oải đến cực điểm. Ngôn Thanh Hạm một bên cương cứng tại chỗ không biết
nên ra ngoài hay vẫn là xoay người đẩy Lam Khiên Mạch ra. Nếu cô đẩy cửa ra,
nhất định sẽ bị người khác nhìn thấy tình huống bên trong. Không biết vì điều
gì làm cho Ngôn Thanh Hạm không hy vọng người khác nhìn thấy thân thể của Lam
Khiên Mạch. Còn bởi vì một tiếng khẩn cầu đừng đi của người nọ, tóm lại mặc kệ
lý do là gì, Ngôn Thanh Hạm quyết định ở lại nơi này xem nữ nhân này rốt cuộc
còn muốn dùng chiêu thức gì với cô.
“Ngôn Thanh Hạm, cô không có ướt?” Lúc này Lam
Khiên Mạch một lần nữa mở miệng nói, vẫn như lúc trước đều mang theo âm thanh
lớn mật phóng đãng. Ngôn Thanh Hạm rất muốn biết đến tột cùng nàng được giáo
dục như thế nào mà lại biến thành như vậy, nhìn nàng tuổi hẳn không lớn hơn
mình, chẳng lẽ phụ mẫu nàng bỏ mặc nàng sao?
“Lam Khiên Mạch, cô chỉ cần tự mình làm là được rồi, về phần tôi chỉ cần nhìn cô hành sự thôi.”
“Ha ha…Ngôn tiểu thư quả thật là nữ nhân giả
tạo. Bất quá, tôi thích cô như vậy.” Lam Khiên Mạch vừa dứt lời, liền đem Ngôn
Thanh Hạm khoá lại, tiền đà ôm bả vai cô, dùng bộ ngực xinh đẹp của nàng cùng
bộ vi mềm mại của đối phương ma sát qua lại.
Cảm giác thấy mỗi lần thở nàng đều thả nhiệt
khí vào cổ Ngôn Thanh Hạm, nhìn đến vẻ mặt vui thích không khác vẻ mặt thống
khổ là bao, cuối cùng đem tầm mắt dừng lại tại hai khoả mềm mại vì bị đè ép mà
biến thành hình cầu. Ngôn Thanh Hạm không tự nhiên tựa đầu xoay hướng khác, tai
cùng cổ như bị thiêu đốt mà đỏ bừng.
“Tôi muốn cô nhìn tôi, nhìn ánh mắt của tôi,
nhìn biểu tình của tôi, nhìn bộ dáng tôi đạt đến cao triều.”
“Bệnh thần kinh.” Nghe xong lời Lam Khiên Mach
nói, Ngôn Thanh Hạm liền nhíu mày trả lời. Có lẽ đây là lần đầu tiên một người
được giáo dưỡng đàng hoàng như Ngôn Thanh Hạm lên tiếng chửi người, nhưng đây
cũng không phải là lần cuối cùng, ai khiến cho cô cảm thấy Lam Khiên Mạch quả
thật là tai hoạ?
“Cô như thế nào biết tôi có bệnh thần kinh? Nói
cho cô nghe một bí mật, kỳ thật tôi mới vừa từ viện tâm thần trốn ra. Đến bây
giờ, lão nhân viện trưởng kia còn đang tìm kiếm tôi đấy.”
“Nga? Nếu như thế, tôi nhất định phải đến bệnh
viện tâm thần trước kia của cô sống, nhìn xem người ở đó có phải hay không cũng
phóng đãng giống như cô.”
Ngôn Thanh Hạm nghĩ rằng Lam Khiên Mạch đùa
giỡn với mình nên cô theo đó mà trêu chọc theo. Cũng không nghĩ đến việc mình
vừa nói xong, đối phương vốn gương mặt tươi cười trong tức khắc cương cứng,
ngay cả giả vờ cười cũng cố tình giấu đi.
Ngôn Thanh Hạm cẩn thận để ý, chỉ trong vài giây
ngắn ngủi, hốc mắt của Lam Khiên Mạch từ trắng chuyển sang hồng, đôi mắt liền
ẩn ẩn một tầng hơi nước. Cho dù rất nhanh nàng che dấu đi, nhưng ở khoảng cách
gần như thế, thật dễ có thể phát hiện.
“Không cần đến, loại địa phương ấy vĩnh viễn
cũng không muốn đi. Ngôn Thanh Hạm, tin tưởng tôi, cô chỉ cần đến đó một lần,
sẽ biết nơi đó có bao nhiêu đáng sợ.” Nói tới đây, thanh âm của Lam Khiên Mạch
tràn ngập nỗi sợ hãi cùng bất an. Nhìn bả vai nàng run rẫy, trong lòng Ngôn
Thanh Hạm không đành lòng muốn ôm nàng một cái, nhưng cuối cùng vẫn mạnh mẽ thả
về chỗ cũ.
Cô hôm nay đã làm nhiều chuyện quá mức cho
phép, tiếp tục như thế, chỉ sợ sẽ đánh mất hết vốn sống mà cô tích luỹ.
“Đừng nói nữa, chúng ta lúc này nên tiếp tục
khoái hoạt. Không cần nhớ bất kỳ điều gì, cũng đừng để ý tới, chúng ta chỉ cần
không ngừng thoả mãn dục vọng là được rồi, không phải sao?” Vừa nói bả đầu của
Lam Khiên Mạch mai phục trên người Ngôn Thanh Hạm. Cảm giác tốc độ trên tay cô
mỗi lúc một nhanh, toàn bộ thân thể bắt đầu run lên càng lúc càng lợi hại. Mặc
dù không hiểu rõ hãm sâu dục vọng là một loại phản ứng như thế nào, nhưng cô có
thể đoán được Lam Khiên Mạch chuẩn bị tới cao triều.
“Ân…” Tiếng kêu mềm mại giống như làn nước nhẹ
nhàng chảy vang bên tai, Ngôn Thanh Hạm ở trong lòng người đang giao thân xác
đặt trên người cô, Ngôn Thanh Hạm cương cứng thân thể như đá không dám nhúc
nhích. Lúc này đối phương bỗng phát ra tiếng cười thật lớn. Tiếng cười này bất
đồng với những âm thanh vừa rồi, nếu vừa nảy tiếng cười của nàng tràn ngập vẻ
dối trá, lần này nụ cười xuất phát từ nội tâm mà ra.
“Cô cười cái gì” Nhìn người đang cười trước mặt,
Ngôn Thanh Hạm bất mãn đẩy nàng ra.
“Chẳng cười vì cái gì, chỉ là cảm thấy Ngôn
tiểu thư thật đáng yêu, thực hiển nhiên ngốc như thế, cô vừa rồi sợ tôi gặp
chuyện không may nên mới không dám động đậy?”
“Do cô nghĩ nhiều quá thôi.” Bị nói trúng suy
nghĩ, Ngôn Thanh Hạm bề ngoài vẫn sóng êm biển lặng như trước, thấy không ra
một chút sơ hở nào. Nhưng lại ở phía sau lưng nắm chặt tay, cơ hồ lòng bàn tay
ẩm ướt mồ hôi.
“Quả nhiên không có kinh nghiệm, ngay cả phản
ứng cao triều cũng không biết. Ngôn Thanh Hạm, cao triều chỉ là một loại hiện
tượng sinh lý rất bình thường. Nếu trong lòng cô chống cự lại nó, bài xích nó,
thì cả một đời cô cũng không có cách nào biết đến nó. Tiêu chí của Tiêu Các tường
chúng tôi chính là giúp cho nửa người dưới của cô không cảm thấy cô đơn.”
Nghe thấy tiêu chí như thế, Ngôn Thanh Hạm mắt nhìn về phía Lam
Khiên Mạch phủ một tầng mồ hôi trên mặt. Nàng chuyên chú ngắm nhìn cô, rõ ràng
ngữ điệu là thâm tình mở lời, nội dung lại cực kỳ phóng đãng đến cực điểm. Loại
kỳ diệu tương phản này khiến cho Ngôn Thanh Hạm không biết theo ai, cô tổng cảm
thấy mình như trở thành đứa nhỏ cái gì cũng đều không hiểu, mà Lam Khiên Mạch
lại là dân buôn lậu xấu xa. Nàng trả tiền giá rẻ rồi lại nhanh đưa vào tay
mình, ngoài miệng còn lẩm bẩm nói, cùng đi với tỷ tỷ, tỷ tỷ sẽ đối xử tốt với
muội muội a.
“Quả nhiên danh không hợp thật, cô không sợ tôi đem chuyện nơi
này tiếp lộ ra ngoài?”
“Tôi biết cô sẽ không làm như vậy, Ngôn Thanh Hạm, đừng áp lực
bản thân nữa, thử thả lỏng một chút, có lẽ sẽ nhìn thấy bầu trời rộng lớn ra
sao.”
“Cô muốn làm gì?”
“Tôi muốn cho cô thật nhiều thật nhiều khoái hoạt, nhiều đến nổi
khiến cho cô phải phát ra thân ngâm, hoàn toàn không khống chế được.”
Lam Khiên Mạch nói
xong, đưa tay ra phía sau Ngôn Thanh Hạm, kéo khoá kéo của chiếc váy dài ra,
chiếc váy không còn bị trói buộc dần dần rơi xuống, càng làm lộ ra làn da được
bao phủ bên trong. Bộ ngực trắng nõn theo váy dài triển lộ ra trước mắt, Lam
Khiên Mạch cười đem chiếc váy để xuống mắt cá chân tiện đà đưa tay đặt vào giữa
hai chân Ngôn Thanh Hạm nhẹ nhàng vuốt ve.
Đầu ngón tay chạm vào
khối vải dệt khô ráo kia, rồi đem ngón tay đưa vào miệng, khoe môi hơi gợi lên.
“Xem ra tôi còn chưa
đủ cố gắng, nơi này cư nhiên đến bây giờ vẫn không một chút phản ứng. Nhưng
không bao lâu nữa, tôi sẽ làm cho nó ẩm ướt hoàn toàn.”
Hết Chương
3






