YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Việt Tố Việt Ái - Chương 3

Chương 3
Editor: YUI

Tiếng thở ồ ồ quanh quẩn bên tai, Ngôn Thanh Hạm đứng ngay tại chỗ không nhìn hình ảnh diễn ra trước mắt, ngược lại càng khiến tiếng thở càng lúc càng rõ ràng hơn.

“Như thế nào? Ngôn tiểu thư cũng chỉ can đảm đến thế thôi? Do cô muốn tôi chứng mình cho cô thấy, vậy mà khi tôi làm rồi cô lại không nhìn, chẳng phải tôi thành ra phí công rồi sao? Cô đang sợ cái gì? Sợ nhìn thấy hình ảnh dâm đãng? Hay là sợ chính mình cho dù nhìn thấy chuyện như thế này vẫn không có cảm giác? Có lẽ, lão công của cô vì không thể làm cho cô phát dục nên mới ly dị với cô? Ngô!”

Vốn thanh âm từ dịu nhẹ chuyển biến thành kêu rên, Lam Khiên Mạch nhìn nàng đang nằm trên người Ngôn Thanh Hạm, nàng nhìn thấy khuôn mặt vốn trắng nõn kia mang theo vài tia ửng hồng, trông giống như hoa sen mới vừa chốm nỡ, kiều diễm không gì sánh bằng. Lam Khiên Mạch không rõ phấn hồng kia do nàng gây nên hay do ngọn đèn tác động vào. Chỉ là hiện tại điều ấy không còn trọng yếu.

“Lam Khiên Mạch, cô là người đầu tiên dám nói chuyện như vậy với tôi, chẳng lẽ cô không sợ tôi ngày mai làm cho cô biến mất khỏi thành phố này sao?” Nghe xong lời Ngôn Thanh Hạm nói, Lam Khiên Mạch cũng không một chút e ngại, thậm chí trên gương mặt còn mang theo nụ cười sáng lạn hơn cả lúc ban đầu. Nàng biết đối phương không phải hù doạ nàng, mà thật sự có thể làm được. Thiên kim của Ngôn thị, cháu gái của Thủ Trưởng quân khu, nhà đánh giá tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng, bị những danh hiệu này áp chế cũng đủ để đùa chết nàng. So với Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch nàng là cái gì? Cũng chỉ là kỹ nữ, nói ra đã khó nghe, cũng chính là hậu hạ người khác mua vui mà thôi.

“Tôi đương nhiên sợ, chỉ là tôi tin Ngôn Đại tiểu thư không cùng tiểu nhân như tôi so đo. Nếu đuổi tôi đi, thì ai có thể cấp cho cô khoái hoạt? Đương nhiên, nếu như cô thích tỷ muội hay huynh đệ khác của tôi, thì cũng có thể bảo họ đến giúp cô mua vui. Chỉ là sinh hoạt cá nhân của bọn họ rối loạn hơn tôi rất nhiều, tôi sợ cô mua vui một lần liền bị lây bệnh…A!”

Nói đến nửa câu, Lam Khiên Mạch rốt cuộc không thể mở miệng nói thêm, nàng không nghĩ Ngôn Thanh Hạm bỗng nhiên nắm chặt cằm mình. Hơn nữa lực đạo so với nữ nhân bình thường càng mạnh hơn. “Cô có tin chỉ cần tôi dùng một chút lực liền có thể làm gãy cằm của cô? Lam Khiên Mạch, nếu cô muốn chơi đùa, Ngôn Thanh Hạm tôi sẽ chơi đùa cùng cô. Nhưng cô phải nhớ kỹ, ai mới là người cầm quyền.”

Giờ khắc này, Ngôn Thanh Hạm sớm đã không còn giữ bộ dáng ôn nhu cao quý thường ngày của mình nữa đổi lại cô trở thành một người xa lạ lạnh lùng. Cô không tức giận chỉ là thân thể tản mát ra một uy lực áp bách, giống như mãnh thú chuẩn bị dùng sức mạnh săn mồi, chỉ cần con mồi nhìn thấy nguy hiểm muốn chạy trốn liền sẽ nhận một lực trí mạng.

“Không ngờ Ngôn gia Đại tiểu thư cư nhiên cũng có một bộ dáng khác, nếu như chồng trước của cô nhìn thấy, chỉ sợ về sau không dám động đến.” Không thể không nói Lam Khiên Mạch quả thật có lá gan không hề nhỏ, nàng không quan tâm việc mình đã chọc giận đến Ngôn Thanh Hạm lại còn tiếp tục khiêu chiến sự nhẫn nại của Ngôn Thanh Hạm.

Gia thế không bình thường khiến cho Ngôn thanh Hạm vừa được sinh ra đã được người khác chú ý đến mà việc này cũng bao gồm cả sự toan tính khó lường. Để có thể ứng phó được với những việc không tốt phát sinh, Ngôn Thanh Hạm được Mạc Lâm cho học một ít thế võ phòng thân, để đối phó với mọi tình huống. Vài năm qua tuy rằng so với vệ sĩ, cô còn kém hơn rất nhiều, nhưng đối phó với Lam Khiên Mạch nữ nhân trói gà không chặt này thật không quá khó khăn.

“Xem ra cô không ngoan ngoãn nghe lời tí nào.”  Ngôn Thanh Hạm vừa dứt lời lực đạo càng thêm mạnh, đến khi người dưới thân vì đau đớn mà nhăn lại khuôn mặt xinh đẹp mới dần dần buông tay.

Đứng bên giường nhìn người đang cuộn thành một chỗ, lúc này cô mới bắt đầu đánh giá thân thể Lam Khiên Mạch. So với lúc nãy khi Lam Khiên Mạch cởi quần áo, thân thể gầy hơn nhiều, trừ bỏ hai khoả trước ngực quá mức dư thừa phát dục ra bên ngoài, căn bản không có nơi nào có thịt. Mái tóc dài bởi vì động tác vừa rồi làm cho rối loạn, khiến người khác không nhìn rõ biểu tình của nàng. Lúc này Ngôn Thanh Hạm mới phát hiện Lam Khiên Mạch không chỉ mang một điểm kì quái, tay trái của nàng vẫn còn mang bao tay màu đỏ, mà tay phải sớm vì muốn dụ hoặc đã bị nàng dùng răng nanh cắn tháo ra.

“Hôm nay tôi sẽ cho đây là chuyện hiểu lầm, tôi nghĩ chúng ta về sau không cần gặp mặt nhau, hy vọng cô đừng quấy rầy cuộc sống của tôi.” Ngôn Thanh Hạm không muốn tái dây dưa với Lam Khiên Mạch, cô đã lãng phí quá nhiều thời gian với nàng, cũng đến lúc chấm dứt toàn bộ.

“Chờ đã…Chờ đã…” Đang lúc cô đặt tay trước cửa rời đi, thân thể liền bị người phía sau ôm trụ lấy. Lực đạo rất lớn, mang theo một chút run rẩy, giống như đang chịu một sợ thống khổ nào đó thật lớn. Nghe thấy âm thanh nức nở bảo cô đừng đi, Ngôn thanh Hạm có chút kinh ngạc muốn quay đầu lại. Lúc này người đang ôm cô chậm rãi động đậy, thân thể ma sát vào nhau. Cô cảm thấy phía sau mông bị một vật thể ẩm ướt chạm lấy, trong nháy mắt Ngôn Thanh Hạm liền đoán được đó là gì. Trong lòng đầu tiên là kinh ngạc, liền sau đó không tự chủ được đỏ mặt.

“Chương trình học hôm nay vẫn chưa kết thúc, tôi không thể cho cô đi. Cô…Ân…” Vừa nói chuyện Lam Khiên Mạch vừa lấy tay Ngôn Thanh Hạm đưa đến bộ vi tư mật của nàng, tốc độ cực nhanh ma sát qua lại. Hai thân thể cơ hồ kề sát một chỗ, không một chút khe hở nào. Lam Khiên Mạch mỗi lần run lên, mỗi lần dùng sức trong nháy mắt nàng đều có thể cảm giác được rõ ràng rành mạch. Hình ảnh như vậy cho dù không nhìn thấy cũng đoán được nàng đang uể oải đến cực điểm. Ngôn Thanh Hạm một bên cương cứng tại chỗ không biết nên ra ngoài hay vẫn là xoay người đẩy Lam Khiên Mạch ra. Nếu cô đẩy cửa ra, nhất định sẽ bị người khác nhìn thấy tình huống bên trong. Không biết vì điều gì làm cho Ngôn Thanh Hạm không hy vọng người khác nhìn thấy thân thể của Lam Khiên Mạch. Còn bởi vì một tiếng khẩn cầu đừng đi của người nọ, tóm lại mặc kệ lý do là gì, Ngôn Thanh Hạm quyết định ở lại nơi này xem nữ nhân này rốt cuộc còn muốn dùng chiêu thức gì với cô.

“Ngôn Thanh Hạm, cô không có ướt?” Lúc này Lam Khiên Mạch một lần nữa mở miệng nói, vẫn như lúc trước đều mang theo âm thanh lớn mật phóng đãng. Ngôn Thanh Hạm rất muốn biết đến tột cùng nàng được giáo dục như thế nào mà lại biến thành như vậy, nhìn nàng tuổi hẳn không lớn hơn mình, chẳng lẽ phụ mẫu nàng bỏ mặc nàng sao?

“Lam Khiên Mạch, cô chỉ cần tự mình làm là được rồi, về phần tôi chỉ cần nhìn cô hành sự thôi.”

“Ha ha…Ngôn tiểu thư quả thật là nữ nhân giả tạo. Bất quá, tôi thích cô như vậy.” Lam Khiên Mạch vừa dứt lời, liền đem Ngôn Thanh Hạm khoá lại, tiền đà ôm bả vai cô, dùng bộ ngực xinh đẹp của nàng cùng bộ vi mềm mại của đối phương ma sát qua lại.

Cảm giác thấy mỗi lần thở nàng đều thả nhiệt khí vào cổ Ngôn Thanh Hạm, nhìn đến vẻ mặt vui thích không khác vẻ mặt thống khổ là bao, cuối cùng đem tầm mắt dừng lại tại hai khoả mềm mại vì bị đè ép mà biến thành hình cầu. Ngôn Thanh Hạm không tự nhiên tựa đầu xoay hướng khác, tai cùng cổ như bị thiêu đốt mà đỏ bừng.

“Tôi muốn cô nhìn tôi, nhìn ánh mắt của tôi, nhìn biểu tình của tôi, nhìn bộ dáng tôi đạt đến cao triều.”

“Bệnh thần kinh.” Nghe xong lời Lam Khiên Mach nói, Ngôn Thanh Hạm liền nhíu mày trả lời. Có lẽ đây là lần đầu tiên một người được giáo dưỡng đàng hoàng như Ngôn Thanh Hạm lên tiếng chửi người, nhưng đây cũng không phải là lần cuối cùng, ai khiến cho cô cảm thấy Lam Khiên Mạch quả thật là tai hoạ?

“Cô như thế nào biết tôi có bệnh thần kinh? Nói cho cô nghe một bí mật, kỳ thật tôi mới vừa từ viện tâm thần trốn ra. Đến bây giờ, lão nhân viện trưởng kia còn đang tìm kiếm tôi đấy.”

“Nga? Nếu như thế, tôi nhất định phải đến bệnh viện tâm thần trước kia của cô sống, nhìn xem người ở đó có phải hay không cũng phóng đãng giống như cô.”
Ngôn Thanh Hạm nghĩ rằng Lam Khiên Mạch đùa giỡn với mình nên cô theo đó mà trêu chọc theo. Cũng không nghĩ đến việc mình vừa nói xong, đối phương vốn gương mặt tươi cười trong tức khắc cương cứng, ngay cả giả vờ cười cũng cố tình giấu đi.

Ngôn Thanh Hạm cẩn thận để ý, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hốc mắt của Lam Khiên Mạch từ trắng chuyển sang hồng, đôi mắt liền ẩn ẩn một tầng hơi nước. Cho dù rất nhanh nàng che dấu đi, nhưng ở khoảng cách gần như thế, thật dễ có thể phát hiện.

“Không cần đến, loại địa phương ấy vĩnh viễn cũng không muốn đi. Ngôn Thanh Hạm, tin tưởng tôi, cô chỉ cần đến đó một lần, sẽ biết nơi đó có bao nhiêu đáng sợ.” Nói tới đây, thanh âm của Lam Khiên Mạch tràn ngập nỗi sợ hãi cùng bất an. Nhìn bả vai nàng run rẫy, trong lòng Ngôn Thanh Hạm không đành lòng muốn ôm nàng một cái, nhưng cuối cùng vẫn mạnh mẽ thả về chỗ cũ.

Cô hôm nay đã làm nhiều chuyện quá mức cho phép, tiếp tục như thế, chỉ sợ sẽ đánh mất hết vốn sống mà cô tích luỹ.

“Đừng nói nữa, chúng ta lúc này nên tiếp tục khoái hoạt. Không cần nhớ bất kỳ điều gì, cũng đừng để ý tới, chúng ta chỉ cần không ngừng thoả mãn dục vọng là được rồi, không phải sao?” Vừa nói bả đầu của Lam Khiên Mạch mai phục trên người Ngôn Thanh Hạm. Cảm giác tốc độ trên tay cô mỗi lúc một nhanh, toàn bộ thân thể bắt đầu run lên càng lúc càng lợi hại. Mặc dù không hiểu rõ hãm sâu dục vọng là một loại phản ứng như thế nào, nhưng cô có thể đoán được Lam Khiên Mạch chuẩn bị tới cao triều.

“Ân…” Tiếng kêu mềm mại giống như làn nước nhẹ nhàng chảy vang bên tai, Ngôn Thanh Hạm ở trong lòng người đang giao thân xác đặt trên người cô, Ngôn Thanh Hạm cương cứng thân thể như đá không dám nhúc nhích. Lúc này đối phương bỗng phát ra tiếng cười thật lớn. Tiếng cười này bất đồng với những âm thanh vừa rồi, nếu vừa nảy tiếng cười của nàng tràn ngập vẻ dối trá, lần này nụ cười xuất phát từ nội tâm mà ra.

“Cô cười cái gì” Nhìn người đang cười trước mặt, Ngôn Thanh Hạm bất mãn đẩy nàng ra.

“Chẳng cười vì cái gì, chỉ là cảm thấy Ngôn tiểu thư thật đáng yêu, thực hiển nhiên ngốc như thế, cô vừa rồi sợ tôi gặp chuyện không may nên mới không dám động đậy?”

“Do cô nghĩ nhiều quá thôi.” Bị nói trúng suy nghĩ, Ngôn Thanh Hạm bề ngoài vẫn sóng êm biển lặng như trước, thấy không ra một chút sơ hở nào. Nhưng lại ở phía sau lưng nắm chặt tay, cơ hồ lòng bàn tay ẩm ướt mồ hôi.

“Quả nhiên không có kinh nghiệm, ngay cả phản ứng cao triều cũng không biết. Ngôn Thanh Hạm, cao triều chỉ là một loại hiện tượng sinh lý rất bình thường. Nếu trong lòng cô chống cự lại nó, bài xích nó, thì cả một đời cô cũng không có cách nào biết đến nó. Tiêu chí của Tiêu Các tường chúng tôi chính là giúp cho nửa người dưới của cô không cảm thấy cô đơn.”

Nghe thấy tiêu chí như thế, Ngôn Thanh Hạm mắt nhìn về phía Lam Khiên Mạch phủ một tầng mồ hôi trên mặt. Nàng chuyên chú ngắm nhìn cô, rõ ràng ngữ điệu là thâm tình mở lời, nội dung lại cực kỳ phóng đãng đến cực điểm. Loại kỳ diệu tương phản này khiến cho Ngôn Thanh Hạm không biết theo ai, cô tổng cảm thấy mình như trở thành đứa nhỏ cái gì cũng đều không hiểu, mà Lam Khiên Mạch lại là dân buôn lậu xấu xa. Nàng trả tiền giá rẻ rồi lại nhanh đưa vào tay mình, ngoài miệng còn lẩm bẩm nói, cùng đi với tỷ tỷ, tỷ tỷ sẽ đối xử tốt với muội muội a.

“Quả nhiên danh không hợp thật, cô không sợ tôi đem chuyện nơi này tiếp lộ ra ngoài?”

“Tôi biết cô sẽ không làm như vậy, Ngôn Thanh Hạm, đừng áp lực bản thân nữa, thử thả lỏng một chút, có lẽ sẽ nhìn thấy bầu trời rộng lớn ra sao.”

“Cô muốn làm gì?”

“Tôi muốn cho cô thật nhiều thật nhiều khoái hoạt, nhiều đến nổi khiến cho cô phải phát ra thân ngâm, hoàn toàn không khống chế được.”
                                                                                                        
Lam Khiên Mạch nói xong, đưa tay ra phía sau Ngôn Thanh Hạm, kéo khoá kéo của chiếc váy dài ra, chiếc váy không còn bị trói buộc dần dần rơi xuống, càng làm lộ ra làn da được bao phủ bên trong. Bộ ngực trắng nõn theo váy dài triển lộ ra trước mắt, Lam Khiên Mạch cười đem chiếc váy để xuống mắt cá chân tiện đà đưa tay đặt vào giữa hai chân Ngôn Thanh Hạm nhẹ nhàng vuốt ve.

Đầu ngón tay chạm vào khối vải dệt khô ráo kia, rồi đem ngón tay đưa vào miệng, khoe môi hơi gợi lên.

“Xem ra tôi còn chưa đủ cố gắng, nơi này cư nhiên đến bây giờ vẫn không một chút phản ứng. Nhưng không bao lâu nữa, tôi sẽ làm cho nó ẩm ướt hoàn toàn.”


Hết Chương 3

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Đôi lời của Editor YUI

Tôi tên YUI, là fan của Hổ Đầu Miêu Diện.

Tôi edit không vì lợi nhuận, chỉ đơn giản vì sở thích và yêu mến truyện. Tôi muốn chia sẻ với những bạn có cùng sở thích với tôi. Nếu ai muốn đem truyện tôi edit đi, vui lòng thông báo cho mình 1 tiếng trước. Tôi không ích kỷ khư khư ôm lấy đâu, mình chỉ cần bạn nói cho tôi biết và viết rõ đầy đủ tên người Editor là YUI và nguồn dẫn là được, và cũng không hy vọng truyện bị sử dụng cho mục đích lợi nhuận nào.

THÂN ÁI!

Chương 53 - Thiết Ngục Mê Tình

Chương 53
Editor: YUI
Nghe được giọng nói bất mãn rõ ràng từ Tần Nhuế, tuy rằng đối với thái độ quan tâm của cô dành cho Quý Duyệt Phong khiến Lương Đông Bằng có chút kinh ngạc nhưng hắn cũng không biểu hiện ra ngoài, ngược lại còn thân mật tươi cười.
“Ha ha, tôi biết Tần ngục trưởng băn khoăn cùng lo lắng, hơn nữa Tần ngục trưởng thân là tổng giám ngục trưởng của Đệ nhất nữ tử ngục giam cũng muốn tù nhân do mình quản thúc không bị ảnh hưởng đến sinh mệnh. Về điểm ấy tôi có thể hướng các vị cam đoan, Quốc gia tuyệt đối xem việc bảo vệ an toàn sinh mệnh cho các cảnh viên là điều kiện tiên quyết, còn phá án được đặt ở vị trí thứ hai.”
“Quý tiểu thư nguyện ý tham gia hiệp trợ phá án lần này, cũng là giúp đỡ cho Cảnh cục X Thị của chúng tôi. Mà cùng tham gia nhiệm vụ lần này còn có hai vị ở phía sau tôi, các nàng là bộ đội đặc chủng được bồi dưỡng chuyên nghiệp của Quốc gia. Các người có thể gọi các nàng là đặc công, đương nhiên cũng có thể gọi tên các nàng.”
“Vị bên tay trái của tôi, tên là Trần Tĩnh Hinh, nàng từng tham gia rất nhiều vụ phá án cùng nhiệm vụ khẩn cấp của Quốc gia. Vị bên phải của tôi, tên là Phùng Dịch, phụ mẫu của nàng từng là bộ đội đặc chủng vĩ đại của Quốc gia. Còn nàng từ nhỏ đã vào Bộ đội đặc chủng quốc gia huấn luyện. Năm nay nàng 18 tuổi, sau khi kết thúc huấn luyện, chính thức gia nhập Bộ đội đặc chủng quốc gia.”
Thẳng đến khi Lương Đông Bằng giới thiệu, Tần Nhuế cùng Quý Duyệt Phong mới nhớ đến sự tồn tại còn lại của hai người kia. Tuy rằng các nàng vừa mới bước vào cửa, Tần Nhuế liền cảm thấy hơi thở không tầm thường tản mát từ trên người các nàng, cũng không nghĩ rằng các nàng nhìn qua chỉ là nữ sinh hai mươi tuổi đầu cư nhiên chính là Bộ đội đặc chủng quốc gia.
“Tần ngục trưởng, nhĩ hảo.” Nữ nhân tên Trần Tĩnh Hinh tiến lên một bước vươn tay phải lễ phép hướng tới Tần Nhuế. Cho dù hiện tại trong không khí bình thường nhưng tư thế của nàng vẫn đứng thẳng tắp như thước đo, vươn năm ngón tay khép lại, đầu bảo trì 95 độ. Tần Nhuế cảm khái Bộ đội đặc chủng quả nhiên huấn luyện thật tốt, đồng thời vươn tay cùng nàng bắt tay.
Riêng Phùng Dịch đứng nhìn Trần Tĩnh Hinh cùng Tần Nhuế bắt tay, cũng không vươn tay hướng đến Tần Nhuế, ngược lại đi đến bên Quý Duyệt Phong vươn tay phải ra. Phải hiểu rằng, trong những người ở đây, chỉ có mỗi Quý Duyệt Phong là người không cần coi trọng nhất.
Cái gọi là hiệp trợ phá án, chỉ là nói cho dễ nghe, kỳ thật chính là muốn lợi dụng Quý Duyệt Phong, đem nàng trở thành kẻ dò đường chết thay, âm muu lợi dụng nàng hoàn thành một ít nhiệm vụ nguy hiểm gian nan mà thôi. Vì thế, mặc kệ là Hoắc Vũ hay Lương Đông Bằng, tuy rằng thái độ của cả hai không kém nhưng dùng tâm để nhận xét thì vẫn là xem thường Quý Duyệt Phong. Nhưng Phùng Dịch lại khác thường muốn cùng Quý Duyệt Phong bắt tay, quả thực có chút quỷ dị.
Mắt thấy người đứng trước mặt mình đưa tay nhỏ hướng đến nàng, thân nhỏ bé đáng yêu cùng khuôn mặt con nít khiến cho nàng cảm thấy khả ái ngon miệng không thôi; hơn nữa đôi mắt trong suốt ngập nước kia làm cho người vốn đối với nữ hài tử không có sức chống cự như Quý Duyệt Phong mà nói thì làm thế nào có thể nhẫn tâm đi cự tuyệt đây? Nhất thời tâm đại thúc tràn ra, bán manh một cái.
“Ai u, tiểu bằng hữu thật sự khả ái, đến đây cho tỷ tỷ ôm một cái nào!” Những lời kinh điển Quý Duyệt Phong đã từng nói với Phương Cầm nay lại một lần nữa xuất hiện. Tần Nhuế, Hoắc Vũ cùng với Lương Đông Bằng nhìn Quý Duyệt Phong với ánh mắt ngạc nhiên. Quý Duyệt Phong vươn tay đem thân hình nhỏ nhắn của Phùng Dịch ôm vào lòng, không ngừng dùng tay chà chà khuôn mặt nhỏ nhắn của đối phương.
“Ta thảo!” Tiếng chửi thề bỗng nhiên từ trong phòng phát ra. Quý Duyệt Phong cảm thấy một luồng khí hướng đến, theo bản năng nghiêng người tránh né, liền bắt gặp Trần Tĩnh Hinh đứng đối diện mang vẻ mặt phẩn nộ gắt gao nhìn chằm chằm mình. Bộ dáng kia giống như chính mình đoạt lấy thứ gì đó tối quan trọng của nàng, hận không thể đem Quý Duyệt Phong chặc thành vạn mảnh.
“Cô phát điên cái gì vậy!?” Quý Duyệt Phong bất mãn hỏi, đòn quyền vừa rồi chỉ cảm nhận bằng tiếng gió cũng đủ biết lực đạo tuyệt đối không nhẹ. Nếu mình không đúng lúc né tránh, mũi có khả năng bị đánh gãy. Quý Duyệt Phong không hiểu được mình đã trêu chọc gì nữ nhân này khiến nàng hành động như vậy.
“Cô cư nhiên dám chạm vào nàng! Chết tiệt! Hỗn đản! Cô mau buông ra!” Trần Tĩnh Hinh gào thét, lần nữa hướng Quý Duyệt Phong đánh tới. Chỉ là lúc này nàng không dùng cú đánh như hồi nãy mà là dùng chân. Nhìn đôi chân thon dài hướng mình đánh tới, Quý Duyệt Phong vừa rồi còn cảm thấy Trần Tĩnh Hinh khá trưởng thành, bộ dáng cũng không tệ, nhưng hiện tại loại suy nghĩ này không còn tồn tại nữa.
“Tôi ôm nàng có liên quan gì đến cô!? Cô bị bệnh thần kinh à?” Quý Duyệt Phong từ sô pha nhảy dựng lên, đôi giày cao gót màu đen phát ra “ba” một tiếng.
“Nàng là của ta! Cô dựa vào cái gì mà ôm nàng?” Trần Tĩnh Hinh hiện tại không còn bộ dáng bình tĩnh lão luyện như vừa rồi, nàng có chút điên cuồng hưỡng Quý Duyệt Phong đánh tới, nhất chiêu nhất thức, kết hợp quyền anh cùng một ít võ Trung Quốc, khiến cho Tần Nhuế một bên lạnh người nhìn Quý Duyệt Phong.
“Nếu nàng là của cô, tôi về sau không ôm nữa, chỉ là cô cũng không cần phải hành động như vậy! Uy! Làm gì cô phải đánh a!?” Quý Duyệt Phong một bên ứng phó Trần Tĩnh Hinh công kích, một bên giải thích. Nàng biết mình lâu không khoạt động gân cốt, đối với Trần Tĩnh Hinh làm đặc công mà nói tuy rằng không đến mức bại trận nhưng để thắng lại có phần gian nan. Nàng cũng không muốn nghĩ nhiệm vụ chưa hoàn thành liền bị thương.
“Ta mặc kệ! Cô sẽ phải trả giá!” Trần Tĩnh Hinh không để ý tới lời giải thích của Quý Duyệt Phong, thân thủ hướng nàng đánh tới. Trong nháy mắt, hai người đánh gần xong một hiệp, Quý Duyệt Phong cực lực bảo vệ mặt mình không để bị đánh trúng, còn trên người lại trúng một vài đòn. Một vài quyền thậm chí đánh trúng ngực, đau khiến nàng nhe răng nhếch miệng.
“Đủ rồi! Dừng tay cho tôi!” Ngay khi Quý Duyệt Phong xuất quyền chuẩn bị đánh tới trên mặt Trần Tĩnh Hinh, Lương Đông Bằng vừa rồi một mực im lặng rốt cục lên tiếng ngăn lại. Quý Duyệt Phong ngay cả khi không can tâm, cũng chỉ thành thành thật thật trở lại sô pha, xoa chỗ bụng bị đánh trúng.
“Xem ra, tôi tuyển hai người làm nhiệm vụ lần này tựa hồ là chọn sai. Trần Tĩnh Hinh cô tột cùng đến khi nào mới sửa lại được tính tình nóng nảy của mình, đừng lúc nào có chuyện liên quan đến Phùng Dịch đều nổi điên lên! Hai người các người trở về lập tức viết kiểm điểm 5000 ngàn từ giao cho tôi, nếu không đừng trách tôi đem mọi chuyện báo cáo với huấn luyện viên của các người!”
“Về nhiệm vụ lần này, nếu các người còn muốn tham gia, liền thành thật nghe lời của tôi, đừng khiến tôi thành sọt rác của các người!     Nếu không muốn tham gia, liền trở về ngoại quốc nằm vùng! Tôi đi trước, các người có thể nghỉ ngơi vài ngày, nếu có hành động gì tôi sẽ nói cho các người biết!”
Lương Đông Bằng nói một đoạn dài, liền phẫn nọ rời khỏi phòng họp, còn Hoắc Vũ một bên không lên tiếng thu dọn mớ hỗn độn bởi vì Quý Duyệt Phong cùng Trần Tĩnh Hinh vừa rồi đánh nhau mà càng trở nên hỗn độn khó nhìn. Trong nhất thời không khí xung quanh cũng trở nên yên tĩnh. Quý Duyệt Phong cùng Trần Tĩnh Hinh đều bị thương, ngồi vị trí của mình không nói chuyện.
Vì thế, chỉ có mỗi Tần Nhuế chú ý đến ánh mắt chợt loé qua một tia giảo hoạt của Phùng Dịch (quỷ quyệt).
“Hoắc Vũ, kế tiếp chúng ta nên làm gì?” Tần Nhuế chóng đỡ trán hỏi. Cô đối với trò khôi hài của Quý Duyệt Phong cùng Trần Tĩnh Hinh vừa rồi thật không muốn biểu đạt bất luận ý kiến nào. Rõ ràng không còn là tiểu hài tử (con nít), cư nhiên còn có thể làm ra mấy trò đánh nhau như vậy, nói ra có chút doạ người.
“A, Tiểu Nhuế, là như thế này. Bởi vì nhiệm vụ của em lần này là giám sát nàng, cho nên hai người phải cùng một chỗ suốt 24 giờ. Còn Trần tiểu thư và Phùng tiểu thư là người trợ giúp nhiệm vụ lần này, Cục trưởng đã thay các người tìm chỗ ở, tôi hiện tại đưa các người đến đó.”
“Ân, phiền anh.” Tần Nhuế hướng Hoắc Vũ nói lời cảm ơn, tất cả liền đi đến cửa Cục cảnh sát. Ngồi trên xe, Tần Nhuế vẫn như cũ ngồi ở vị trí phó điều, còn Quý Duyệt Phong, Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch ngồi ở phía sau. Vì không muốn Quý Duyệt Phong ngồi bên cạnh Phùng Dịch, Trần Tĩnh Hinh chủ động ngồi chính giữa cả hai. Khi xe bắt đầu chuyển bánh, Tần Nhuế hết sức khẩn trương lo sợ phía sau hai người lại tái ẩu đả nhau.
May mắn Lương Đông Bằng tìm phòng cách đó không xa Cục cảnh sát, chỉ hơn hai mươi phút chạy xe đã tới nơi. Đó là một biệt thự có vẻ hẻo lánh, tuy rằng không lớn nhưng đủ để bốn người các nàng trụ lại. Trong gara có một chiếc xe, xung quanh trang bị nhiều camera không đếm xuể cùng thiết bị cảnh báo. Không hề nghi ngờ những thứ này chính là vì Quý Duyệt Phong đặc thù chuẩn bị.
Vừa tiến vào nhà, Trần Tĩnh Hinh liền kéo tay Phùng Dịch bước lên lầu hai, chọn hai phòng cho các nàng. Còn Quý Duyệt Phong tê liệt ngã xuống ghế sô pha không nguyện ý động đậy.
“Tiểu Nhuế, tôi có thể nói chuyện riêng với em được không?” Hoắc Vũ sau khi đưa các nàng đến, cũng không vội vã ra về mà hướng đến Tần Nhuế mở lời.
“Ân”
Tần Nhuế nhìn về phía Quý Duyệt Phong đang nằm, nhẹ giọng trả lời. Hai người liền ra ngoài biệt thự, đứng trước cửa.
“Tiểu Nhuế, mấy ngày nay tôi công tác bận rộn, không có thời gian tìm em, cũng không có thời gian thăm Lý a di cùng Tần thúc thúc.”
“Không sao, công tác quan trọng hơn.”
“Ân…Tần Nhuế, kỳ thật tôi có chuyện muốn nới với em. Tôi…Tôi…Tôi muốn làm bạn trai của em, có thể không?”
Hoắc Vũ hỏi xong liền đỏ mặt, tuy rằng trong lòng quyết định theo đuổi Tần Nhuế, nhưng thời điểm chân chính thổ lộ lại vẫn thẹn thùng lo sợ.
“Hoắc Vũ, ngượng ngùng, tôi trước mắt không muốn nghĩ nhiều về chuyện tình cảm. Anh là một nam nhân tốt, nhưng không phải là mẫu người tôi thích. Hy vọng anh có thể tìm được một nữ nhân tốt.”
Đối mặt với Hoắc Vũ trả lời, Tần Nhuế không chút do dự muốn hắn tìm một người khác tốt hơn. Nhìn thấy đối phương trên mặt lộ vẻ khổ sở cùng thất vọng, trong lòng gánh nặng tựa hồ nhẹ đi rất nhiều. Dù sao đối với người không thích vẫn nên sớm giải thích rõ ràng. Càng dây dưa lại càng phiền toái.
“Tiểu Nhuế, kỳ thật tôi sớm biết trước được kết quả, em có lẽ không thích tôi. Nhưng tôi sẽ không buông bỏ, tôi sẽ vẫn đối xử tốt với em, đợi em thích tôi, một ngày nào đó nguyện ý ở cùng tôi.” Hoắc Vũ kiên định nói, hắn cho rằng mình cũng không kém cỏi, cũng chân chính thích Tần Nhuế. Tuy rằng ban đầu tiếp xúc với cô là do chủ kiến của cha mẹ.
Nhưng sau khi nhìn thấy Tần Nhuế, Hoắc Vũ chân chính thích cô. Tuy rằng Tần Nhuế không giống như nữ nhân bình thường thích làm nũng, thích người lớn tuổi, thậm chí lại có phần xa cách lạnh lùng, cao cao tại thượng nhưng cũng không thể ngăn cản Hoắc Vũ thích Tần Nhuế. Hắn thích Tần Nhuế thành thục, càng thích Tần Nhuế tính cách nghiêm cẩn cùng tác phong của cô. Hoắc Vũ nghĩ Tần Nhuế kết hôn về sau nhất định sẽ là một thê tử tốt, một mẫu thân tốt.
“Được rồi, anh muốn như thế nào liền như vậy đi, tôi vào trước.” Tần Nhuế vốn nhẹ đi gánh nặng, không đợi cô hưởng thụ trong chốc lát liền bị lời nói của Hoắc Vũ áp trọng. Cô như thế nào cũng nghĩ không thông, thế giới này nhiều nữ nhân như vậy, Hoắc Vũ sao phải quấn quít lấy mình không buông. Tâm tình buồn bực hơn dẫn đến cách nói chuyện cũng không giống như lúc nãy khách khí.
“Ân, Tiểu Nhuế, tôi đi đây.” Làm cánh sát đã lâu, lời nói cùng bản lĩnh của Hoắc Vũ cũng không hề kém. Hắn có thể cảm giác được Tần Nhuế không kiên nhẫn, biết mình còn dây dưa chỉ càng khiến cô tăng thêm khó chịu, có chút không cam lòng xoay người rời đi. Thẳng đến khi thân ảnh Hoắc Vũ hoàn toàn biến mất, Tần Nhuế mới giãn mày trở vào biệt thự.
Ai ngờ cô vừa đẩy cửa đi vào, thân thể bị một cái ôm mạnh mẽ tiến vào. Nghe hơi thở quen thuộc trên người của đối phương, cảm giác đối phương kề sát trước ngực mềm mại của mình, Tần Nhuế liền lập tức đoán được người ôm mình là ai.
“Nhuế Nhuế…Vừa rồi nữ nhân kia đánh ngực của nhân gia đau quá, chị giúp nhân gia xoa xoa một tí được không?”

Hết chương 53.

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More