YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 21

Chương 21
Editor: YUI
Ngồi xuống xoa đầu đang phát đau, Ngôn Thanh Hạm nhíu mày nhìn ánh sáng phá lệ rực rỡ bên cửa sổ. Đêm qua, cô bị Tạ Sương Sương bắt nói chuyện phiếm đông tây dây dưa hết nửa đêm, thẳng đến rạng sáng hai giờ mới được nghỉ ngơi. Về phần hai người thảo luận về đề tài gì, đơn giản chính là cô như thế nào quen biết được Lam Khiên Mạch, vì sao dạng người chậm nhiệt như cô lại cho phép một người bạn mới quen biết vào trong nhà mình.
Đối với mấy vấn đề này, Ngôn Thanh Hạm rất thông minh khi không trả lời một đáp án chính xác nào. Cô cũng không nói cho Tạ Sương Sương biết mình ở Tiêu Tương Các quen biết Lam Khiên Mạch, bởi vì chuyện này không chỉ ảnh hưởng đến hình tượng của đối phương mà còn làm cho Tạ Sương Sương nghi ngờ quan hệ giữa cô cùng Lam Khiên Mạch. Không hề nghi ngờ rằng, Ngôn Thanh Hạm rất thông minh, cho nên cô chỉ nói rằng Lam Khiên Mạch là bạn bè quen biết trong hội đánh giá nghệ thuật, bởi vì cơ thể không được khoẻ nên cô không thể không cho nàng tá túc lại.
Nhìn thấy ánh mắt bát quái của Tạ Sương Sương, Ngôn Thanh Hạm lần đầu tiên cảm thấy có chút không được tự nhiên. Kỳ thật ngay cả chính cô cũng đều không rõ cô vì sao muốn Lam Khiên Mạch trở lại căn nhà ít có người biết của mình, làm sao có thể cho Tạ Sương Sương một câu trả lời chính xác được đây?
Không muốn có thêm chuyện phiền lòng nữa, Ngôn Thanh Hạm đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt. Hôm nay là ngày cuối tháng, dựa theo quy củ của Mạc gia, cô hôm nay phải trở về biệt thự Mạc gia, cùng với trưởng bối ăn cơm chiều nói một chút chuyện nhàm chán nào đó.
Đơn giản rửa mặt, Ngôn Thanh Hạm từ trong tủ áo mang ra một chiếc váy liền thân màu xanh nhạt mặc vào người. Loại trang phục mùa hè này nhìn qua phá lệ thanh thuần, nhưng không phải người nào cũng có thể mặc hợp được. Ngôn Thanh Hạm màu da rất trắng, thuộc loại phơi nắng như thế nào cũng không đen đi. Dáng người cao gầy phối hợp cùng thắt lưng mang trên váy, làm nổi bật cả dáng người hoàn mỹ của cô. Cặp chân thon dài thẳng tắp lộ ra bên ngoài, kết hợp cùng đôi giày cao gót màu trắng bạc khoảng chừng 8 cm.
Đứng trước gương, Ngôn Thanh Hạm nhìn cách phối hợp trang phục tuỳ ý của mình cảm thấy vừa lòng. Chỉ là đối với tính cách của cô mà nói, cho dù không hài lòng cũng tuyệt đối không cởi ra thay một bộ khác. Đây là NgônThanh Hạm, cô không dễ dàng thay đổi quyết định của mình, lại càng không hoài nghi lựa chọn của mình là đúng hay sai. Cô sẽ không hối hận với những chuyện mình đã làm, chẳng sợ giữa đường phát hiện mình sai, cũng sẽ dùng hết toàn bộ cố gắng để biến nó trở thành chính xác.
Trang điểm nhẹ nhàng trang nhã, Ngôn Thanh Hạm từ trong phòng đi ra ngoài. Cơ hồ chỉ cần ánh mắt đầu tiên đã làm cho Tạ Sương Sương giống như lang sói xông đến. “Ngôn Ngôn! Cậu sớm như vậy đã ăn mặc xinh đẹp như vậy là muốn đi đâu?” Do mới rời giường cho nên trên người nào đó đầu tóc thì lộn xộn còn mặc bộ áo ngủ màu hồng phấn, vốn chỉ cao có 165cm lại không đi giày cao gót khiến cho Tạ Sương Sương đứng bên Ngôn Thanh Hạm thấp hơn rất nhiều, ngay cả bản tính lưu manh cũng giảm đi không ít.
“Hôm nay là cuối tháng.”
“Nga, là như thế này a.” Nghe xong Ngôn Thanh Hạm trả lời, Tạ Sương Sương có chút uể oải nói. Kỳ thật nàng cũng không phải không muốn cùng Ngôn Thanh Hạm đến bữa gia yến của Mạc gia, chỉ là đi đúng một lần nàng đã giỏi gian cảm nhận được người nhà Mạc gia có bao nhiêu đáng sợ. Phúc hắc của Ngôn Thanh Hạm so với Mạc gia thì quả thực chỉ thuộc loại con nít, mà người thân của Mạc Gia cùng Mạc Lâm quả thực từ ngoài vào trong đều đen tối. Chẳng sợ chỉ nói một câu vô cùng đơn giản mà thâm ý bên trong cũng đủ để người ta suy nghĩ mất vài giờ rồi.
Hướng đi của Mạc gia là quan trường, trước không nói Mạc Lâm là thủ trưởng quân khu, liền ngay cả cậu cùng thúc thúc của Ngôn Thanh Hạm ở trong giới đều là người rất có tiếng tăm. Có lẽ máu huyết lão tổ tông còn lưu lại đến hậu thế, người nhà Mạc gia đều quanh quẩn một ít khí tràng phi phàm, loại khí tràng này không không phải muốn là được, đó là khí phách vốn có.
Lấy Mạc Lâm đứng đầu, sau đến Ngôn Thanh Hạm. Tổng kết mà nói muốn chọc ai thì chọc chứ đừng chạm đến người Mạc gia, nếu không ngươi ngay cả cái chết còn không có cơ hội hay biết, dù sao tiểu nhân chỉ số thông minh bình thường như chúng ta thì căn bản không có cách nào cùng Mạc gia dùng chung bữa cơm, sợ là sẽ làm không khí biến thành buổi bầu cử tại đại hội đại biểu nhân dân lần thứ n nào đó.
“Ngôn Ngôn, mình đi thu xếp vài thứ rồi trở về nhà.” Tạ Sương Sương nói xong muốn chạy về phòng rửa mặt chải đầu thì bị Ngôn Thanh Hạm ngăn cản lại. “Tiểu Sương, lấy chìa khoá nhà trả lại cho mình đi.” Nghe Ngôn Thanh Hạm nói xong, Tạ Sương Sương nhanh chóng bày ra bộ dáng bất mãn.
“Ngôn Ngôn, cậu tại sao tự nhiên lại muốn lấy lại chìa khoá. Cậu không phải đã nói mình về sau có thể tuỳ tiện tới đây hay sao? Hay là trong nhà này có chuyện gì đó cậu sợ bị mình nhìn thấy?” Ánh mắt của Tạ Sương Sương bắt đầu bát quái, Ngôn Thanh Hạm cố ý nâng mắt, bất động thanh sắc nhìn nàng.
“Ngô… Ngôn Ngôn, cầu đừng có nhìn mình như vậy được không, thật đáng sợ.” Tạ Sương Sương ôm lấy Ngôn Thanh Hạm bắt đầu làm nũng, chỉ là lúc này đây tâm trạng cô lại không được tốt lắm để cho nàng quậy phá. Nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Ngôn Thanh Hạm, Tạ Sương Sương lấy chìa khoá nhà từ trong túi xách ra đưa vào tay Ngôn Thanh Hạm, trông như người đang gặp hoàn cảnh khốn cùng xoay người đi vào phòng.
“Hừ, Ngôn Ngôn quá hư hỏng rồi! Rõ ràng mới cho người ta chìa khoá nhà, giờ thì lại muốn lấy lại! Chán ghét cậu! Mình ghét nhất là cậu!”
Nghe thấy tiếng cửa phòng phát ra vài tiếng đập cửa, Ngôn Thanh Hạm bất đắc dĩ cười, có chút hối hận về hành động không để ý hậu quả của mình. Cô ban đầu nghĩ cho Tạ Sương Sương chìa khoá là vì lúc trước thấy nàng đứng trước cửa đợi quá lâu mà có chút xấu hổ, về phần cô vì sao muốn lấy lại chìa khoá thì ngay cả Ngôn Thanh Hạm cũng không thể hiểu rõ. Chỉ là nghĩ đến cảnh thân thể xích loả của Lam Khiên Mạch bị Tạ Sương Sương nhìn thấy, cô liền cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp cho nên ma xui quỷ khiến yêu cầu Tạ Sương Sương giao trả lại chìa khoá.
Trong lòng âm thầm thở dài, Ngôn Thanh Hạm mở cửa đi đến gara. Cô tựa hồ đã làm tổn thương trái tim thuỷ tinh của bạn thân mình, bất quá muốn chăm đứa con nít này cũng rất dễ, biện pháp đối phó với Tạ Sương Sương thì Ngôn Thanh Hạm có nhiều đến nổi có thể viết thành một quyển sách a.
Một đường lái xe đến Mạc gia, bởi vì xuất phát trễ nên sau khi vào cửa cô mới phát hiện đã có không ít trưởng bối đã ngồi chờ lâu, hai ba tụ ngồi nói chuyện phiếm. “Thật có lỗi, trên đường bị kẹt xe.” Ngôn Thanh Hạm đơn giản nói xin lỗi, lời nói của cô vừa dứt, bất luận trưởng bối hay cùng thế hệ lẫn một vài tiểu hài từ của Mạc gia đều dời lực chú ý trên người cô.
“Không có việc gì không có việc gì, đến đến, Ngôn Ngôn đến chỗ ông ngoại này, để ông ngoại nhìn con một chút.” Thực hiển nhiên Mạc Lâm cũng không để ý, thân là vãn bối Ngôn Thanh Hạm khoan khoai bước chậm đến, còn thập phần vui mừng ngoắc cô lại, khiến cho những người muốn gây chuyện với Ngôn Thanh Hạm đều phải ngậm miệng lại. Muốn sinh tồn ở Mạc gia, phải biết một quy tắc. Người Mạc Lâm yêu quý nhất chính là cháu gái bảo bối Ngôn Thanh Hạm đây, truê chọc ai cũng không thể đi trêu chọc Ngôn Thanh Hạm.
“Ông ngoại” Ngôn Thanh Hạm cười, ngồi bên cạnh Mạc Lâm, lúc này cô mới phát hiện bên sofa còn có một nam nhân đang ngồi. Có lẽ cảm thấy bản thân mình nhìn quá chăm chú, nam nhân nọ quay đầu đi vuốt cằm, lộ ra một chút nụ cười yếu ớt. Hắn mặc bộ tây trang màu xám đậm, đường may khéo léo tinh xảo, vừa thấy đã biết là được may từ một bàn tay lành nghề.
Đầu tóc sạch sẽ chỉnh tề, làn da rám nắng mang theo vài phần sức sống khoẻ khoắng. Lúc này hắn dùng đôi mắt thâm nâu nhìn cô, trong đó hỗn loạn thân mật cùng thưởng thức. Khoé miệng gợi lên hình thành một độ cong hoàn mỹ, có vẻ phá lệ thành thục đáng tin cậy. Vô luận nhìn như thế nào hay nhìn khi nào, nam nhân này đều cực kỳ hoàn mỹ.
“Nhĩ hảo, Ngôn tiểu thư, tôi tên là Lăng Long.”
Thấy hắn đứng lên vươn tay phải về phía mình, Ngôn Thanh Hạm lễ phép bắt tay lại. Lăng Long, cô có nghe qua cái tên này. Tập đoàn Lăng Thị Tổng tài là con trai cả của Lăng Kha, hiện tại là tổng giám đốc của Lăng Thị. Năm ba mươi tuổi liền tiếp quản công ty của gia tộc, rất có tiếng tăm trong giới thương trường, là thương gia trẻ tuổi đầy hứa hẹn ở X Thị, đồng thời cũng là đối tượng mà rất nhiều nữ nhân muốn được gả vào.
Trừ bỏ điểm ấy ra, Lăng gia còn có rất nhiều người không rõ thân phận bọn họ bề ngoài là thương nhân luôn khuôn phép nhưng ngầm bên trong chính là lập nghiệp dựa vào con đường hắc đạo. Ngay cả Lăng Kha từng rửa tay chậu vàng, thề không bao giờ giao thiệp với hắc đạo nữa nhưng dù vậy ai cũng đều biết Lăng gia  hiện tại chính là lẫn lộn hắc bạch. Không chỉ ở thương trường vui vẻ mà còn trong hắc đạo cũng là nhân vật ai nấy đều phải kính sợ.
Ngôn Thanh Hạm không biết Lăng Long như thế nào lại xuất hiện ở buổi gia yến của Mạc gia, nhưng trực giác nói cho cô biết chuyện này không thể không liên quan đến ông ngoại Mạc Lâm của cô. “Nhĩ hảo, Lăng tiên sinh, tôi tên Ngôn Thanh Hạm” Ngay cả trong lòng có rất nhiều nghi hoặc, Ngôn Thanh Hạm vẫn lễ phép cùng Lăng Long chào hỏi.
“Ngôn Ngôn a, đây là cháu trai của bằng hữu ta, so với con hơn hai tuổi. Ông của hắn Lăng Phong là lão chiến hữu của ta, năm đó chúng ta cùng nhau trải qua rất nhiều cuộc chiến, nói là đồng sinh cộng tử cũng tuyệt đối không sai. Hiện giờ lão chiến hữu của ta đã mất, cháu trai hắn cũng đã lớn đến như vậy. Ông ngoại hôm nay bảo hắn đến đây là hy vọng hai người các con có thể kết giao bằng hữu, mắt khác, ta cũng còn một việc muốn cùng con nói chuyện.”
“Dạ, con biết rồi, ông ngoại.” Ngôn Thanh Hạm nói xong, vô cùng thuần thục lấy dụng cụ pha trà pha cho Mạc Lâm cùng Lăng Long uống, nhìn sườn mặt của cháu gái cùng con gái mình có vài phần giống nhau, Mạc Lâm không tự chủ được nghĩ đến bộ dáng trước đây của Ngôn Thanh Hạm. Trong nháy mắt cảm thấy mình đã già, mà Ngôn Thanh Hạm từ một tiểu hài từ đã biến thành nữ nhân vĩ đại hơn cả mẫu thân của cô.
“Được rồi, Ngôn Ngôn đã đến rồi thì bắt đầu ăn cơm thôi.” Mạc Lâm thấy giọng nói, trong lời nói không thể nghi ngờ mang theo vài phần ra lệnh. Ngôn Thanh Hạm cùng Mạc Lâm đi đến bàn ăn còn Lăng Long đi phía sau bọn họ. Dựa theo thân phận mà nói, Ngôn Thanh Hạm hẳn phải ngồi vị trí thấp hơn nhưng lại được Mạc Lâm yêu cầu ngồi bên cạnh ông. Nhìn sắc mặt có chút tối tăm của nhị cữu cùng vài vị thúc thúc, Ngôn Thanh Hạm mỉm cười, bình thản ung dung ngồi vào vị trí vốn không nên thuộc về cô.
“Ông ngoài, có vẻ đại cữu còn chưa đến, chúng ta có cần chờ đại cữu không?” Ngôn Thanh Hạm nhẹ giọng hỏi, ngay cả khi cô đem âm thanh áp đến thấp nhất nhưng bởi vì phòng khách rất yên tĩnh nên mỗi người ở đây đều nghe rõ rành mạch. Chỉ thấy khuôn mặt Mạc Lâm vốn tươi cười đột nhiên trầm xuống, quải trượng trong tay bị ông tức giận bẻ gẫy.
“Đừng nhắc đến bất hiếu tử kia! Hôm nay là gia yến của Mạc gia, hắn cư nhiên bên ngoài có việc mà đến muộn làm cho nhiều người như vậy phải đợi một mình hắn! hắn không coi lão gia tử này ra gì, con như vậy thì không có cũng thế!” Thực hiển nhiên, Mạc Lâm đang rất tức giận. Ngôn Thanh Hạm nhanh đưa cho ông một chén trà nóng, ở bên cạnh khuyên ông không nên tức giận, đúng lúc này, cửa phòng chậm rãi được đẩy ra.
Người trên bàn ăn nghe thấy âm thanh  đều quay lại nhìn về phía cửa, chỉ thấy một nam nhân một thân tây trang màu đen chân thành đi đến. Hắn nhìn qua đại khái khoảng năm mươi tuổi, ngay cả khi trên đầu đã hai thước tóc đi nữa nhưng khuôn mặt cũng không mang theo đỉnh điểm một nét già nua nào. Hắn chậm rãi hướng bàn ăn đi tới, một đôi mắt sâu không thấy đáy gắt gao nhìn chằm chằm Ngôn Thanh Hạm đang ngồi bên cạnh Mạc Lâm.
 “Một tháng không gặp, Thanh Hạm vẫn luôn khiến người khác yêu quý như vậy, đại cữu cuối cùng cũng gặp được con.”

Hết chương 21

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 20

Chương 20
Editor: YUI
“Tả Tĩnh Nhan?”
Lam Khiên Mạch có chút nghi hoặc hỏi ngược lại, đêm qua sự chú ý của nàng đều đặt trên người Ngôn Thanh Hạm, suy nghĩ phải làm gì để nàng có thể nhìn lén cô, phải làm sao có thể chăm chú nhìn mà không bị cô phát hiện, cho nên cũng sẽ không chú ý đến sự tồn tại của người khác. Đối với Tả Tĩnh Nhan, nàng chỉ ấn tượng duy nhất là khi người kia cùng Lăng Vi tiến hành đấu võ mồm với nhau, vóc dáng rất cao còn diện mạo tựa hồ cũng không sai biệt.
“Đúng vậy, chính là cô ấy.” Lăng Vi đứng dậy ngồi vào sô pha bên cạnh, đem Lam Khiên Mạch ôm lấy kéo vào trong lòng, tay còn không quên ở trước ngực đối phương chơi đùa. “Vì sao là cô ấy?” Quen biết nhau hơn hai năm, Lam Khiên Mạch tự nhận bản thân hiểu rõ tính cách của Lăng Vi. Nữ nhân này luôn tranh cường háo thắng như vậy, nếu có người trêu chọc đến cô, cô tuyệt đối sẽ ăn miếng trả miếng, thập bội hoàn trả lại. Thậm chí hội các cô nương ở phía sau lưng nhàn hạ nói về cô cũng đều bị vã miệng, lại sao có thể đối với Tả Tĩnh Nhan làm cô tức giận đến như vậy mà có thể thủ hạ lưu tình được đây? Còn nổi lên tâm tư muốn thu vào hậu cung?
“Tôi chọn cô ta tự nhiên là có lý do của tôi rồi. Ban đầu tôi chỉ nghĩ cho cô ta biết thế giới này một chút, cho cô ta biết đến tột cùng cô ta đã chọc vào người không nên dây dưa nào. Nhưng mà mới sáng nay, tôi nhìn thấy một vài thứ, nhưng thật ra lại làm cho tôi càng lúc càng hứng thú với cô ta.”
“Nga? Là cái gì vậy?”
“Đương nhiên là…về tư liệu của cô ta rồi.”
“Cha của Tả Tĩnh Nhan – Tả Khang là con bạc, cả ngày không có việc gì làm chỉ nhờ vào việc sửa xe đạp để kiếm vài đồng tiền dưỡng già sống qua ngày. Mỗi lần mẹ Tả Tĩnh Nhan được nhận tiền lương đều bị hắn lấy hết toàn bộ đi đến tiểu đổ phường chơi suốt mấy đêm. Không biết có phải do vận may kém hay do ông trời không muốn giúp hắn, Tả Khang cả đời chơi cờ bạc nhiều như vậy nhưng chưa từng thắng quá một lần.”
“Khi đó Tả Tĩnh Nhan còn rất nhỏ, bởi vì đánh bậy đánh bạ mà may mắn diễn vai phụ trong đúng một bộ phim điện ảnh mà gia nhập vòng giải trí. Mấy đứa nhỏ nhà nghèo cho rằng ngôi sao nhìn qua trong có vẻ ngăn nắp lượng lệ, kiếm được nhiều tiền, mà không biết cô gái này vì sớm đi kiếm tiền trợ cấp cho gia đình đã dứt khoát lựa chọn con đường bỏ học, một lòng một dạ theo con đường giải trí.”
“Do cô ta không có năng khiếu diễn xuất, ca hát cùng xướng âm không được đầy đủ, duy nhất chỉ có chiều cao vượt trội cùng dáng người hoàn mỹ từ đầu đến cuối, cho nên đổi qua nghề làm người mẫu. Mặc dù tuổi có vẻ còn nhỏ nhưng làm người mẫu không phải chính là dựa vào tuổi thanh xuân mà ăn cơm sao, đối với cô ta mà nói là con đường không thể không tốt hơn.”
“Ngay lúc Tả Tĩnh Nhan tuổi trẻ ngây thơ, ngoài nghĩ đến việc làm ngôi sao, cái gì cô ta cũng không làm, tiền là có thể bó lớn bó nhỏ bay đến. Thái độ như vậy của cô ta liền trêu chọc không ít lão tiền bối trong giới người mẫu, còn có cả một ít người mới có quyền thế. Một người mẫu làm trong giới lâu năm không biết nói gì đó với người đại diện của Tả Tĩnh Nhan, từ đó về sau, cơ hội xuất hiện của cô ta càng lúc càng ít, đến cuối cùng biến mất như không khí, bị lãng quên đi.”
“Cứ trì trệ như vậy lăn lộn trong vòng một năm, Tả Tĩnh Nhan một đồng tiền cũng không bay đến, còn Tả Khang mỗi ngày đều ngồi xổm trước công ty tìm cô ta đòi tiền, số lượng không hề nhỏ. Cô ta chỉ còn là người mẫu bị đóng băng, ngày thường cơ hội xuất hiện còn không có, bản thân muốn ăn cơm đã là điều khó khăn lấy đâu ra tiền đưa cho cha cô ấy? Nên nữ nhân này gạt công ty bắt đầu ra ngoài kiếm ăn, làm người mẫu cho một vài toàn soạn nhỏ cùng một vài tạp chí ít tiếng, kết quả bị công ty phát hiện, kiện cô ta vi phạm hợp đồng, bắt bồi thường một khoảng tiền rất lớn.”
“Tả gia liền thiếu nợ rất nhiều tiền, chuyện xảy ra lớn đến như vậy, cha mẹ cô ấy thu dọn đồ đạt chạy trốn. Sau không biết xảy ra chuyện gì, Tả Tĩnh Nhan bỗng nhiên hoàn toàn thanh toán được hết tất cả số nợ, từ đó về sau mai danh ẩn tích khỏi vòng giải trí, không còn thấy được người nữa, mãi đến vài năm trước mới lại có động tĩnh.”
“Cô ta quay trở lại công việc, sau vài may mắn kỳ lạ, liên tục diễn hết vai này đến vai khác, hai năm trước còn ôm giải thưởng diễn viên lớn, rồi cho tới bây giờ đạt đến vị trí đệ nhất Ảnh Thị. Cô ấy công bố với bên ngoài rằng mình năm nay 32 tuổi, kỳ thật tuổi thật của cô ta cũng đã 42 tuổi, nói cách khác, từ lúc 17 tuổi thì đã bốc hơi suốt hai mươi mấy năm.”
“Mà sau khi quay trở lại giới giải trí, mấy bộ phim lừa đảo của cô ta toàn từ nhà đầu tư nhiều của cải, nhân vật chính vốn không thuộc về cô ta, mà do nhà đầu tư đặc biệt yêu cầu đổi thành cô ta. Nói khó nghe một chút, nữ nhân kia sở dĩ có thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay, có lẽ đã ở trên giường với một đám nam nhân lăn qua lộn lại mà ra.”
“Ha ha, tôi nhớ rõ là Lăng đại tiểu thư không thích đụng vào người bị bọn nam nhân chạm qua, bây giờ lại như thế nào có hứng thú với Đại Minh Tinh kia đây? Chị khi nào lại có khẩu vị nặng như vậy?” Nghe những gì Tả Tĩnh Nhan trải qua, Lam Khiên Mạch nhíu mày hỏi. Nàng cẩn thận hồi tưởng lại dung mạo của đối phương một chút, thật sự bảo dưỡng rất tốt, trông rất trẻ, căn bản người khác không thể nhận ra cô ấy đã 42 tuổi, chỉ sợ nói trẻ tuổi hơn một chút chẳng hạn như hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi còn có người tin.
Nhưng ngoài việc ưu điểm nhìn không ra tuổi thật kia ra, khí chất của Tả Tĩnh Nhan  tựa hồ cũng không khác biệt. Rất khó tưởng tượng được nữ nhân có một gia cảnh như vậy lại có thể trưởng thành thành một bộ dáng như thế, thậm chí có gan tranh cải cùng kiểu nữ nhân lúc nào cũng tản ra khí chất lưu mạnh như Lăng Vi . Nếu không phải nàng trong lòng thầm nghĩ đến Ngôn Thanh Hạm, chỉ sợ cũng sẽ chú ý đến nữ nhân ấy.
“Tiểu Lam Lam thân ái, chẳng lẽ em không biết tôi gần đây khẩu vị càng ngày càng nặng sao? Tôi rất muốn biết nữ nhân mất tích suốt hai mươi mấy năm qua kia đã trải qua việc gì, cô ta làm cách nào có thể từ tiểu cô nương cái gì cũng không biết lột xác thành nữ nhân thành thục của hiện tại. Về phần cô ta những năm ấy bỗng nhiên từ trong giới giải trí biến mất, tôi căn bản điều tra không ra một chút dấu vết nào, chắc là có một thế lực khác đã đem chuyện năm ấy tẩy trừ sạch sẽ. Có thể đem tài liệu huỷ đi trước mặt Lăng Vi tôi tuyệt đối không phải là người bình thường.”
“Chị đến cho cùng là có hứng thú với cô ấy hay vẫn là hứng thú với người sau lưng cô ấy đây?” Lam Khiên Mạch muốn châm thêm một điếu thuốc nhưng cuối cùng lại lắc đầu bỏ trở lại. Không biết vì sao thời điểm nàng vừa muốn hút thuốc lại nghĩ đến gương mặt ôn nhu tươi cười của Ngôn Thanh Hạm. Nữ nhân kia hẳn là không thích mùi thuốc lá, mình có phải nên vì chị ấy mà chuẩn bị cai thuốc hay không? Ôi chao…ngẫm lại là cảm thấy đau khổ rồi.
“Lam, em hẳn là hiểu tôi đang muốn làm gì. Đối đãi con mồi, thú vị nhất không phải đem nàng hoàn toàn vây hãm mà là khiến cho nàng cam tâm tình nguyện ở dưới thân của em. Tả Tĩnh Nhan cô ta không phải tự cho mình thanh cao đó sao? Cô ta không phải xem thường những người như chúng ta sao? Tôi muốn làm cho cô ta biết, bản thân cô ta cũng chẳng sạch sẽ gì.”
“Mấy thứ trong tay tôi chỉ cần tuỳ tiện đem ra là có thể khiến cô ta thân bại danh liệt, từ nay về sau trở thành trò cười trong giới giải trí. Chỉ là….làm như vậy chẳng phải là nhàm chán lắm sao?”
“Nga? Vậy làm thế nào mới có thể cho chị cảm thấy hứng thú đây? Dùng chuyện này để uy hiếp cô ấy? Sau đó bắt cô ấy vào Tiêu Tương Các sao?”
“Ha ha, nghe cũng thấy hay đấy, nhưng tôi tựa hồ cũng không muốn trở thành người xấu đâu. Em có biết tôi chưa bao giờ thích ép buộc người khác lên giường với tôi.”
“Lăng Vi, cái này gọi là biểu tử (1) còn muốn lập đền thờ trinh tiết phải không”
(1): kĩ nữ
 “Tiểu Lam Lam, em sao có thể nói như vậy với lão bản vô cùng lương thiện của em hả?”
“Ân hừ, vậy tôi nên phải nói như thế nào? Lão bản, chị thật đúng là tuyệt đỉnh thông minh, tài nghệ song toàn, mặt người dạ thú, nhân phẩm quá kém a.”
 “Lam Khiên Mạch, muốn nói mặt người dạ thú cùng nhân phẩm kém, thì không phải chúng ta hẳn là vậy sao?”
“Ha ha, tôi nào có thể so sánh được cùng với lão bản ngài đây? Tôi nhiều lắm bất quá thì miệng xấu một chút mà thôi, chị thì dùng dao thật súng thật a.” Lam Khiên Mạch vẻ mặt xem thường nhìn Lăng Vi, hơi hơi nheo lại đôi mắt phượng còn mang theo vài phần muốn nói lại thôi. Khoé môi xinh đẹp của nàng nhếch lên phía trước, hình thành một hình bán nguyệt gấp khúc. Nụ cười quyến rũ như Đắt Kỷ tái thế kia lại tràn ngập chế nhạo. Nếu muốn tìm từ nào đó để hình dung nụ cười này, chỉ có thể là khiếm tấu (2) mà thôi. Chẳng qua trong lòng Lăng vị lúc này cũng không phải muốn đánh Lam Khiên Mạch, mà là…
(2) đáng bị đánh đòn
“Này, tôi nói rồi đừng câu dẫn tôi.”
“Ha ha, chuyện này thật sự có lỗi, ai bắt tôi sinh ra đã gia thiên sinh lệ chất khó có chí tiến thủ đây?” Lam Khiên Mạch nói xong, liền nhanh chóng bày ra bộ dáng vô tội. Nhìn đôi mắt hàm chứa uỷ khuất cùng bờ vai lộ ra một nửa còn có dây áo ngực màu tắng bên trong, Lăng Vi chỉ cảm thấy thân thể so với lúc nảy càng khô nóng đến lợi hại hơn.
Cô gái này khi nào bắt đầu thích áo ngưc thanh thuần vậy? Em ấy không phải thích nhất là nội y màu đen phong tao thôi sao? Bất quá cũng có thể nói màu trắng thật sự hợp với em ấy.
“Yêu tinh, thật muốn ăn ngươi.” Lăng Vi nói xong, đem Lam Khiên Mạch ôm ngồi vào trên đùi mình, nảy sinh ác ý dùng sức hôn lấy nàng. Chỉ là sau đó trong đầu của cô bỗng nhiên hiện lên khuôn mặt cau mày của Tả Tĩnh Nhan.

Hết Chương 20

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 19

Chương 19
Editor: YUI
Tốc độ thay quần áo của Ngôn Thanh Hạm rất nhanh, chút cũng không giống mấy bé nữ sinh mỗi khi ra đường phải mất hàng giờ để trang điểm. Tạ Sương Sương cũng đi theo cô bước ra cửa, Lam Khiên Mạch lúc này mới có cơ hội quan sát kỷ nơi ở của Ngôn Thanh Hạm một chút. Nơi này là tiểu khu mới được xây khoảng hai năm ở X Thị, được đặt ngay trung tâm thành phố, không chỉ giao thông thuận tiện mà hoàn cảnh thì lại không cần bàn tới.
Chính là nơi này cho dù Lam Khiên Mạch biết so với biệt thự của Ngôn gia mà nói căn hộ nho nhỏ này không tính là bao nhiêu nhưng so với căn biệt thư xa hoa kia, nàng lại càng thích căn hộ nho nhỏ tràn ngập ấm áp như vậy. Xem ra, cách cảm nhận cuộc sống của Ngôn Thanh Hạm thật ra so với nàng cũng có chút tương tự. Nếu hai người về sau sống chung một chỗ, có lẽ sẽ không có quá nhiều khác biệt.
Sợ hãi khi thấy đến bản thân nghĩ đến chuyện lâu dài như vậy, Lam Khiên Mạch bất đắc dĩ lắc đầu. Nàng phát hiện mình từ khi bắt đầu gặp Ngôn Thanh Hạm đã trở nên càng ngày càng kỳ quái, thời gian ngẩn người càng ít, thời gian suy nghĩ về cô ngược lại càng nhiều hơn. Vừa rồi còn bởi vì cái đụng chạm đơn giản của cô mà đỏ mặt, bản thân lại giống như quay trở lại dáng vẻ của ngày xưa, một Lam Khiên Mạch không hiểu sự đời, một Lam Khiên Mạch ngốc nghếch không thể ngốc hơn.
“Lam tiểu thư, nhà của cô ở đâu?”
Ba người ngồi vào trong xe, Tạ Sương Sương ngồi ngay vị trí phó lái, còn Lam Khiên Mạch lại tự giác ngồi vị trí phía sau xe. “Ngôn tiểu thư đưa tôi đến tiểu khu Bồng Lan là được rồi.” Lam Khiên Mạch nói xong liền không mở miệng nói gì khác nữa, im lặng tựa lưng vào thành ghế nhắm mắt dưỡng thần. Nàng cảm thấy đầu có chút đau, loại cảm giác đau này không phải do phát sốt mà ra mà do bệnh cũ của nàng tái phát.
Đêm qua nàng ở nhà hàng té xỉu mới được Ngôn Thanh Hạm mang về nhà cô, di động không biết từ khi nào đã hết pin. Nghĩ đến tính tình nóng nảy của Lăng Vi, nàng không tự chủ được rùng mình một cái. Lam Khiên Mạch cảm thấy bản thân hẳn là đi đến Tiêu Tương Các trước để thông báo cho Lăng Vi biết mình bình an, nhưng cuối cùng vẫn quyết định đi về nhà một chuyến.
Gần đây nàng luôn cần phải uống thuốc giảm đau, thứ hai vì có Tạ Sương Sương ở trong này, nếu mình nói ra tên Tiêu Tương Các khó tránh khỏi khiến cho cô ấy hoài nghi. Mình thật ra không có gì phải giấu diếm nhưng nếu làm hình tượng của Ngôn Thanh Hạm bởi vì mình mà giảm đi, kết quả như vậy nàng không muốn nhìn thấy.
Nghĩ đến đây, Lam Khiên Mạch ngẩng đầu nhìn Ngôn Thanh Hạm phía trước đang hữu thuyết hữu tiếu cùng Tạ Sương Sương. Nữ nhân này cùng Lăng Vi tựa hồ có quan hệ nữ nữ nào đó không đơn giản, nói như vậy, cô ấy thích nữ nhân sao? Vậy cô ấy cùng Ngôn Thanh Hạm…Hoài nghi từ đáy lòng lơ đãng phát sinh ra, chỉ là ý tưởng này tồn tại không đến một giây thì đã bị Lam Khiên Mạch lập tức phủ quyết.
Dựa vào đối thoại giữa hai người cùng động tác, xem ra có thể đoán được các nàng chỉ là bạn tốt của nhau, mà trừ bỏ tầng bạn bè ở bên ngoài ra tựa hồ cũng không có gì khác. Cho dù Tạ Sương Sương thích nữ nhân, nàng cùng Ngôn Thanh Hạm cũng sẽ không đến với nhau. Lam Khiên Mạch không biết nàng cho ra suy đoán như vậy là dựa vào căn cứ gì, nhưng nàng chính là cảm thấy Ngôn Thanh Hạm sẽ không thích Tạ Sương Sương kiểu nữ nhân đáng yêu như vậy.
Tiểu khu của Lam Khiên Mạch cách nhà của Ngôn Thanh Hạm cũng không quá xa, chừng hơn hai mươi phút chạy xe là tới. “Cám ơn cô đã đưa tôi về, Ngôn tiểu thư.” Lam Khiên Mạch bước xuống xe, đứng bên cạnh Ngôn Thanh Hạm nói lời tạm biệt. Nàng có chút không nhịn được nhìn khuôn mặt của đối phương, thực hy vọng thời gian có thể chậm lại một chút, hoặc xuất hiện một lý do trống rỗng nào đó để mình có thể ở lâu bên cô trong chốc lát. Nhưng thẳng đến khi nàng xoay người rời đi đều không có chuyện gì phát sinh. Nàng cùng Ngôn Thanh Hạm lần thứ hai gặp mặt, cứ như vậy vô tật mà chết.
“Chờ một chút!”
Lúc này giọng nói như vị cứu tinh ở phía sau nàng vang lên, Lam Khiên Mạch dừng cước bộ, nhưng vẫn không quay đầu lại. Ngay sau đó, cửa xe được mở ra, tiện đà theo đó là tiếng giày cao gót lạch cạch vang lên.
“Lam tiểu thư, thân thể của cô còn chưa hồi phục tốt, tôi đưa cô vào nhà.”
“Được, làm phiền Ngôn tiểu thư rồi.”
Lam Khiên Mạch nghe được bản thân mình nói như thế cũng tin tưởng trên mặt mình sẽ không để lộ ra chút sơ hở nào. Nàng tựa như khán giả, nhìn bản thân mình bình tĩnh ra sao khi đối mặt với Ngôn Thanh Hạm, đứng bên cạnh cô không biểu lộ ra một chút hưng phấn hay bất an nào. Nhưng cũng chỉ chính nàng hiểu được khi nghe Ngôn Thanh Hạm nói ra những lời này, trong lòng nàng có bao nhiêu kích động, thậm chí muốn làm càn cười ra một tiếng.
Lần này đổi lại Ngôn Thanh Hạm đi phía sau, để Lam Khiên Mạch dẫn đường. Nàng cố ý đem bước châm đi thật chậm, chỉ hy vọng có thể có một chút thời gian ở cùng với nữ nhân này. Nhưng cho dù là Tịch Dương (1) đi nữa vẫn sẽ đến lúc trôi đi. Đứng trước nhà của mình, Lam Khiên Mạch quay đầu lại nhìn Ngôn Thanh Hạm, nói ra những lời nàng muốn nói trong lòng.
(1) mặt trời lặn, chạng vạng.
“Đưa tôi số điện thoại của cô được không?” Nghe thấy yêu cầu của Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm không trả lời chỉ nhìn nàng mỉm cười, sau đó đem danh thiếp từ trong túi xách đưa ra. Động tác thoạt nhìn cũng không giống như bạn bè trao đổi cách thức liên lạc với nhau, ngược lại giống như thương gia vì lợi ích của mình mà trao đổi cùng đối phương.
Ngay cả khi trong lòng không thích hình thức như vậy, nhưng Lam Khiên Mạch vẫn vươn tay nhận lấy tờ danh thiếp. Ít nhất nàng đã đạt tới mục đích rồi. “Nghỉ ngơi cho tốt, tôi phải đi rồi.” Ngôn Thanh Hạm cũng không lưu lại lâu, tiêu sái xoay người rời đi. Nhìn bóng dáng không chút nào lưu luyến của cô, Lam Khiên Mạch yếu ớt cười, rất nhanh nắm lấy danh thiếp trong tay.
Ngôn Thanh Hạm, không cần mất nhiều thời gian nữa, chúng ta còn có thể gặp lại nhau.
Mở cửa phòng ra, lập tức một cỗ nồng hậu mùi thuốc bay thẳng vào mặt. Lam Khiên Mạch nhíu mày, nhìn về người ngồi trên sofa trầm mặc không nói chuyện nuốt từng ngụm thuốc sau đó phun ra làn khói.
“Em tối hôm qua chết ở nơi nào? Em nếu không xuất hiện, lão nương còn định đi báo nguy.” Lăng Vi đem mẫu thuốc dập tắt, bất mãn nói.
Tối hôm qua, cô sợ Lam Khiên Mạch chịu đựng không nổi nên nhanh đuổi mấy cô gái đưa cho lão khách sau đó liền chạy đến cửa nhà hàng. Kết quả nơi đó trừ bỏ vài vị khách lui tới căn bản không nhìn thấy bóng dáng của Lam Khiên Mạch, hỏi qua bảo an, họ nói rằng không nhìn thấy nữ nhân mặc áo trắng quần đen nào đi ra. Nghe xong khiến cho Lăng Vị trong lòng trầm xuống, cô ngay cả thở cũng chưa kịp đã vội vàng chạy tới toilet nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Lam Khiên Mạch là người ngoài miệng có công phu cao, quân tử động khẩu không động thủ. Nàng không thích phiền toái, còn luôn không chịu đựng được mệt mỏi. Người khác tức giận đánh nàng một tát, nàng sẽ cười cho kẻ khác ăn hai bạt tay. Loại tính cách này nếu là có được một cơ thể khoẻ mạnh thì sẽ hoàn hảo rồi, nhưng cố tình nữ nhân này tay chân đều gầy yếu, sức chiến đấu cũng chỉ so với con tôm nhỏ mạnh hơn được một chút mà thôi.
Hiện giờ nàng đang phát sốt, khuôn mặt thì như hại nước hại dân thế này, vạn nhất bị lão già nào đem nhốt lấy ăn đến thịt nát xương tan thì phải làm sao bây giờ? Vì thế không để cho Lam Khiên Mạch lọt vào cảnh ngộ bi thảm như vậy, Lăng Vi phát động thế lực của mình đi tìm Lam Khiên Mạch, quyết định sau một đêm không tìm thấy người liền đi báo cảnh sát. Mà hiện tại, nữ nhân này cư nhiên như người không có việc gì đứng ngay trước mặt mình!?
“Tôi tối hôm qua gặp được người bạn, qua nhà cô ấy uống hai ly. Di động hết pin, cho nên không kịp nói cho chị biết.” Lam Khiên Mạch cũng không thèm để ý tới ánh mắt đủ để giết người kia, nàng xoay người mở ngăn tủ lấy ra một lọ thuốc bên trong ra. Con mắt nhạy bén của Lăng Vị phát hiện bên trong được cất rất nhiều loại thuốc, có lớn có nhỏ, có cao, đều là tên tiếng Anh. “Thuốc này là gì?” Cô đứng bên cạnh Lam Khiên Mạch, nhìn đối phương lấy một nắm lớn những viên thuốc màu trắng đưa vào miệng, lo lắng hỏi.
“Thuốc gì sao? Đương nhiên là thuốc trị cảm mạo nóng sốt rồi.” Lam Khiên Mạch cũng không để Lăng Vi có cơ hội hỏi thêm, đem lọ thuốc một lần nữa để vào trong tủ, cầm một điếu thuốc trên bàn nhanh chống châm lấy, tiện đà từng ngụm từng ngụm hút vào. Bộ dáng kia, thật giống như kẻ nghiệm sa vào thuốc phiện. “Phát sốt còn hút thuốc, em không sợ chết bất đắc kỳ tử sao! Còn nữa, tôi như thế nào không biết ở X Thị em có bạn đây? Em không phải nhập cư trái phép sao?”
“Lão bản, chị đã quên tôi làm nghề gì sao? Ai quy định dân nhập cư trái phép sẽ không thể có bạn đây?” Lam Khiên Mạch không mặn không nhạt nói, giọng nói rõ ràng còn mang theo vài phần trào phúng. Nhìn nàng hút thuốc nằm nghiêng trên sofa, mái tóc đen dài phân tán ở hai bên má, bao vây lấy gương mặt trắng nõn hình trái xoan của nàng càng thêm khéo léo, đôi mắt phượng hẹp dài hơi hơi nheo lại, trong đó lộ ra vài phần u tối càng nhiều là mị hoặc nói không nên lời.
Ánh lửa từ đầu điếu thuốc theo hô hấp của nàng mà loé ra, hai cánh môi hé mở, phun ra một chuỗi làn khói màu xám đem khuôn mặt của nàng dần dần mất hút vào trong. Lam Khiên Mạch như vậy giống như nhượt thụ, hấp dẫn ham muốn giữ lấy nàng từ người khác, muốn nàng triệt để hoàn toàn thuộc về mình. Lăng Vi cảm thấy cơ thể có chút khô nóng khó nhịn, cô bước đến phía trước, đặt trên người Lam Khiên Mạch, phát tiết cắn lấy xương quai xanh hiện ra bên ngoài của nàng.
“Lam, tôi nói rồi, đừng câu dẫn tôi, nếu không tôi thật sự sợ mình nhịn không được mà cưỡng bức em.”
“Lão bản thật đúng là tinh lực tràn đầy, chính là chị không được quên tôi đang mang bệnh, hẳn là nên đối xử ôn nhu một chút với tôi mới đúng”
“Nói cho tôi biết, em tối qua đi đâu? Tôi không tin đi gặp bạn mà phải cởi quần áo, còn cởi ra mà quên mặc lại. Chỉ sợ người bạn này hẳn là khách nhân mới đúng.”
“Ha ha, quả nhiên cái gì cũng không gạt được chị. Là bạn bè thì sao? Là khách nhân thì như thế nào? Bất quá là nữ nhân mà thôi.”
“Nga? Chính là nữ nhân sao? Tôi lại càng muốn biết, đến tột cùng nữ nhân nào lại có thể giỏi đến như vậy, có thể khiến em vì cô ấy mà cởi quần áo.”
“Quá nóng liền cởi .” Lam Khiên Mạch đem thuốc hút xong bỏ vào gạt tàn thuốc, nhắm mắt không thèm nhắc lại.
“Lam, em thay đổi rồi. Tôi nhớ rõ em đã từ lâu không còn tiếp tục tiếp khách, với điều kiện hiện tại của em không cần làm loại chuyện này nữa, vì cái gì lại muốn làm lại chuyện cũ?”
“Lão bản, tôi cũng thích nữ nhân vậy.” Ngụ ý, đây không phải chỉ thuộc về chuyện buôn bán.
“Là ai có mị lực lớn như vậy, có thể làm cho em thích? Thật sự là đáng tiếc, tôi còn nghĩ nếu em thiếu tiền, có thể để tôi bao dưỡng a.”
“Coi như hết, có tiền chị không bằng đi bao dưỡng nuôi sao đi, cùng tôi củ cải trắng dây đưa làm gì a?”
“Phốc…” Nghe Lam Khiên Mạch đem mình biến thành củ cải trắng, Lăng Vi cười ra tiếng. Cô gái này có thể bình thường hơn một chút được không?
“Nói đến bao dưỡng ngôi sao, tôi gần đây đã có mục tiêu mới, em giúp tôi nghĩ xem, có trò vui nào chơi hay một chút không.”
“Là cô nương nhà ai vừa bị ngài cho thuốc độc đây?”
“Chính là nữ nhân ở khách sạn hôm đó, Tả Tĩnh Nhan.”
Hết chương 19
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: (lượt bỏ vài ngàn từ…) Có liên quan tới chuyện công thụ ở chương trước, tổng kết lại, ta phát hiện thế này này, nguyên lai Ngôn công đảng nhiều đến như vậy a! Các ngươi đều ác thú giống ta! Cho nên Ngôn công sẽ có, nhưng mà Lam công tự nhiên cũng sẽ không thiếu. Kỳ thật 2 người họ trên cơ bản là hỗ công hỗ chịu cường công cường chịu nha, Lam Khiên Mạch là yêu nghiệt công, yêu nghiệt chịu, Ngôn Ngôn chính là phúc hắc ngốc công, ngẫu nhiên biến thành siêu cường quỷ súc công, thụ phản công, vậy các ngươi phải hiểu được, thụ rầu rĩ thụ cấm dục. Tóm lại Ngôn công Lam công sẽ không thiếu, văn này rốt cuộc cũng không thể trong sáng a! Khụ Khụ…Ta nghĩ lần sao dạy bảo thêm một chút khẩu vị nặng gì đó, lúc trước ăn cháo buổi sáng là vì nóng trong người, các ngươi biết đó, Hiểu Bạo thích khẩu vị này!

YUI: không hiểu vì sao, lúc Bạo miêu tả cảnh Lam Lam hút thuốc nằm trên ghế sofa, Yui lại liên tưởng khuôn mặt lẫn ngoại hình Lam Lam thành “ông chồng quốc dân” của mấy chị trong hội vợ bé =)) mong các chị vợ bé không nguyền rủa bạn Yui =)) (vì dù sao Yui quyết định thay thế khuôn mặt “ông chồng quốc dân” vào vai Lam Lam cho có động lực edit LOL, công cuộc tìm người vào vai Ngôn Ngôn vẫn tiếp tục)

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More