YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 13

Chương 13
Editor: YUI

Gởi tặng cho bạn Cừu Điên, vì sự hối thúc của bạn nên YUI quyết định mỗi tuần 1 chương thay vì 2 tuần.

Căn phòng trống rỗng trừ bỏ giường thiết đang có người nằm bên trên, thân thể bị dây thừng thô ráp bằng da cột lấy, một chút cũng không thể động đậy. Trời không tối thì sáng, không trắng thì đen, ngày qua ngày không ngừng lặp lại, khiến cho nàng dần dần không rõ bản thân mình đến tột cùng ở trong căn phòng đã ngây người bao lâu, vài ngày, mấy tháng hay là đã vài năm.
Lúc này căn phòng bị mở ra, một lão nhân mang theo cặp kính cùng áo trắng bác sĩ hướng nàng đi tới. Trong tay hắn cầm một ống tiêm chứa thuốc đục ngầu màu trắng, trên mặt rõ ràng mang theo thiện ý cười, nhưng lại khiến người khác cảm thấy ghê người khi nhìn đến. Ống tiêm đâm vào cánh tay, Lam Khiên Mạch muốn kêu lên thành tiếng nhưng yết hầu chỉ có thể phát ra tiếng khàn khàn nghẹn ngào.
Nàng ý thức được rằng loại thuốc nào đó không biết tên đang dần dần chảy vào cơ thể mình, chúng không thể chữa khỏi thân thể vốn không có bệnh gì của mình, chỉ làm cho toàn thân nàng vô lực đến buồn nôn, đem khí lực khoẻ mạnh của nàng quét sạch hết toàn bộ, biến thân thể thành một mảnh tàn phế. Lam Khiên Mạch ra sức giãy dụa, muốn cái kim kia ra khỏi cơ thể mình, nhưng thân thể ngược lại càng không nghe điều khiển của nàng, ngay cả khí lực nhấc tay cũng đều biến mất.
Không qua bao lâu, phòng lại có thêm vài người tiến vào, bọn họ đem cái gì đó đặt lên đầu nàng, ngay sau đó cùng thảo luận liều lượng sử dụng. Cho dù không rõ thuật ngữ chuyên môn này nhưng Lam Khiên Mạch có thể đoán được bọn họ sẽ đối với mình làm ra một chuyện nào đó rất đáng sợ. Nàng muốn nói cho đối phương biết bản thân mình không mắc bệnh tâm thần nhưng chỉ là…
Đau đớn mãnh liệt từ trên đầu truyền khắp toàn thân, giống như có người dùng chuỳ đánh vào đầu nàng, đảo loạn đầu óc nàng, cuối cùng đem trung khu thần kinh toàn bộ cắt đứt. Thân thể không tự chủ được bắt đầu run rẩy, liền ngay cả khoé miệng cũng tràn ra rất nhiều chất lỏng. Lam Khiên Mạch biết đó là do cơ thể không chịu nổi kích thích mà chảy ra nước miếng, cũng có thể tưởng tượng được bộ dáng hiện giờ của mình chật vật ra sao.
“Cho thêm lực hơn nữa, cô ta vẫn còn có ý thức.” Tựa hồ có ai nói gì đó, liền sau đó mãnh liệt đau đớn xâm nhập càng nhiều. Lam Khiên Mạch gắt gao nắm lấy sàng đan dưới thân, ý muốn phân tán lực chú ý của mình. Cổ tay gầy của nàng bị dây thừng cọ vào, chảy ra phiếm máu hồng, đem sàng đan trắng noãn dưới thân nhiễm một chút màu hồng. Gân tái xanh trên mu bàn tay nổi lên, giống như sợi dây mà tuỳ thời đều có thể đứt đi.
Hình ảnh mơ hồ không rõ ràng cùng tạp âm vọng lớn bên trong đầu càng ngày càng mạnh, chúng như những ký sinh trùng lấy máu người để duy trì sự sống, giãy dụa cắn loạn xạ trong đầu nàng, muốn từ bên trong chui ra ngoài.
“A…a…!”
Cuối cùng nàng khống chế không được thét ra một tiếng chói tai, Lam Khiên Mạch mở miệng thở từng ngụm từng ngụm một. Nàng cảm thấy như mình sẽ chết, ở loại địa phương này bị những người này dùng những thủ đoạn buồn cười để tra tấn cho đến chết!
Nghĩ đến đây, nàng run run dùng răng cắn môi dưới, mở to hai mắt gắt gao nhìn thẳng vài kẻ mang vẻ mặt đắc ý đứng bên giường. Ánh mắt bọn họ mang theo rõ ràng trào phúng, thật giống như thưởng thức con vật nào đó đang giãy dụa.
Ha ha, thật không nghĩ rằng mình lại lưu lạc đến tình trạng như vậy, Lam Khiên Mạch, ngươi không thể, không thể trở thành trò cười cho bọn họ.
“Ha ha, đắc ý lắm sao?” Nghe thấy lời nói yếu ớt của Lam Khiên Mạch, bọn họ đều giật mình nhìn nàng, giống như họ căn bản không nghĩ rằng nàng còn có thể nói chuyện. Nhìn thấy con ngươi vốn đã tan rã nay ngưng tụ lại, rõ ràng đã đạt đến cực hạn lại có mạnh mẽ đến vậy, không chịu khuất phục. Rõ ràng đau đớn đến cực điểm lại miễn cưỡng cố gắng đến mức như vậy. Tròng mắt vốn sạch sẽ bị che kín bởi những tơ máu chằng chịt, chúng tung hoành chiếm cứ bề mặt, bao phủ hỗn loạn phẫn hận cùng không cam lòng.
Căn bản không giống như ánh mắt con người, mà giống như ác ma đến từ địa ngục!
Thấy Lam Khiên Mạch nhìn chằm chằm bọn họ như vậy, những người đó sợ hãi lui về phía sau, có vài người thậm chí xoay người bỏ đi.
“Chỉnh đến mức mạnh nhất!”
Lúc này, tên bác sĩ cầm đầu bỗng nhiên ra lệnh, chuyện kế tiếp xảy ra như thế nào Lam Khiên Mạch không còn nhớ rõ, bởi vì do không chịu đựng nổi loại thống khổ như thế mà nàng rốt cuộc cũng ngất đi.
“Lam Khiên Mạch…tỉnh lại… Lam Khiên Mạch…” Trong cơn mê, nàng nghe thấy âm thanh quen thuộc đến từ người nào đó, Lam Khiên Mạch mở mắt liền nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm nằm úp sấp trên cơ thể mình mang theo vẻ mặt lo lắng nhìn nàng. “Thanh Hạm…” Trong lòng nghĩ đến cái tên này liền thốt ra, Lam Khiên Mạch thân thể run rẩy vô lực vươn tay ôm lấy Ngôn Thanh Hạm.
“Không sao cả, chỉ là ác mộng mà thôi, đừng sợ.” Nhìn thấy dáng vẻ bất lực như thế của Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm kìm lòng không đậu ôm lấy nàng, dùng bàn tay ấm áp vuốt ve lên chiếc lưng ướt sũng mồ hôi lạnh kia, muốn cho người trong lòng có thể tốt hơn một chút. Thân thể hai người lúc này cơ hồ dính sát vào nhau, Ngôn Thanh Hạm có thể cảm giác được tiếng tim đập cực nhanh của Lam Khiên Mạch. Trên mặt tràn ngập sự sợ hãi, cô rất muốn biết, đến tột cùng là vì chuyện gì lại làm cho người này sợ hãi đến như vậy.
Hương vị quen thuộc, xúc cảm chân thật, an ủi dịu dàng, Lam Khiên Mạch ý thức được mình không phải nằm mộng, mà là đang ở hiện thực. Nàng có chút bối rối buông tay đang ôm lấy Ngôn Thanh Hạm ra, nhìn bốn phía, phát hiện tay phải của mình đang được truyền dịch, bao tay bên tay trái không một chút dấu hiệu bị động qua. Thật tốt…chị ấy không phát hiện ra.
“Tôi đang ở nơi đâu vậy?” Lam Khiên Mạch thản nhiên hỏi, cả người lại khôi phục bộ dáng vô vị ngày thường, giống như vừa rồi người yếu ớt kia không phải là nàng,
“Cô sốt cao 39 độ, ở nhà hàng té xỉu, tôi không biết địa chỉ nhà cô, đành phải mang cô tới nhà của tôi, vừa rồi tôi bảo bác sĩ tư nhân của Ngôn gia đến khám bệnh cho cô, có tiêm qua, nếu ngày mai vẫn không khoẻ, tôi sẽ đưa cô đi bệnh viện.” Ngôn Thanh Hạm không để ý đến thái độ lúc lạnh lúc nóng của Lam Khiên Mạch, vẫn như cũ tri kỷ đem chăn đắp lên người nàng, lại thay nàng đem mồ hôi trên trán lau đi.
“Cô muốn ăn chút gì không?”
“Trà, tôi muốn uống trà.”
“Ách…Được rồi, tôi pha cho cô.”
Yêu cầu của Lam Khiên Mạch khiến cho Ngôn Thanh Hạm có chút hoang mang,  thân là Ngôn gia đại tiểu thư, cô rất ít khi sinh bệnh, cũng chưa từng chăm sóc ai. Chỉ là chưa từng làm qua cũng không đại biểu rằng không biết làm gì, cô biết bệnh nhân cần uống nhiều nước, nghỉ ngơi nhiều, nhưng lại là lần lần đầu tiên nhìn thấy người phát sốt mà muốn uống trà. Nhìn ánh mắt kiên định của Lam Khiên Mạch, cô tin là nếu mình không pha trà cho nàng, chỉ sợ người này thà rằng để mình khát cũng không chịu uống bất kỳ thứ gì.
Bởi vì ở nhà nên Ngôn Thanh Hạm sớm đã thay đổi bộ quần áo nghiêm chỉnh để mặc vào quần áo đơn giản ở nhà. Áo T-skirt đơn giản không kiểu cách, quần dài màu trắng rộng thùng thình, rõ ràng là phối hợp cực kỳ đơn giản nhưng được mặc trên người Ngôn Thanh Hạm lại trở nên không hề bình thường.
Trắng thuần khiết, vàng quý giá đẹp đẽ, đen trầm ổn, đỏ nhiệt tình, xanh tươi mát, mặc kệ là mặc quần áo với loại màu sắc nào, khi mặc trên người Ngôn Thanh Hạm đều cực kỳ đáng nhìn. Cô gái này, vô luận như thế nào cũng đều mang một loại cao quý, vân đạm phong kinh (1), không cần dùng phụ kiện tô điểm hay cố ý bắt chước này nọ, bởi vì khí chất từ bên trong mà thẩm thấu ra.
(1): Điềm nhiên, đạm mạc như mây như gió.
Thấy cô đứng đậy đi đến phòng nghỉ bên kia, lấy ra một bộ dụng cụ pha trà sau đó quay trở lại. Tóc dài được cột hờ lên, do một loạt động tác mà vài sợi tóc tán hạ, chúng nhẹ nhàng được cột cao lên phía trên, không hỗn độn mà thay bằng vài phần tuỳ ý. Lúc này đây Lam Khiên Mạch để ý thấy cho dù làm một động tác cực kỳ bình thường, Ngôn Thanh Hạm cũng đều đem lưng thẳng tắp, không có chút cảm giác lười nhác nào. Nếu không phải gia giáo vô cùng tốt căn bản không thể làm ra hành động như thế.
Cứ như vậy, nhìn cô ngồi trên sofa vì nàng mà thật sự làm ra bộ dáng pha trà, Lam Khiên Mạch không khỏi gợi lên một chút cười yếu ớt. Đến tột cùng đã bao lâu rồi không có người nào vì nàng mà làm như vậy? Tựa hồ trừ bỏ Lăng Vi không phải là lão bản ra, năm năm nay không có ai đối với nàng quan tâm như thế.
Từ lần đầu tiên gặp Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch chỉ biết rằng nữ nhân này rất độc đáo. Ngoài sự vĩ đại của cô ai cũng nhìn thấy (2) ra, càng đáng quý hơn chính là khí chất cao quý cùng tao nhã bên trong của cô. Ngay cả khi đối mặt với chuyện không có kết quả, cô vẫn như cũ gặp biến không sợ hãi, vẫn duy trì phân trầm tĩnh cùng an ổn. Chỉ cần nhìn cô, Lam Khiên Mạch liền cảm thấy an tâm, loại cảm giác này cho dù là bất kỳ người nào bao gồm cả bản thân nàng đều không thể có.
(2) Nguyên văn: hữu mục cộng đổ, có những câu YUI để nguyên, như câu trên mình thấy nếu để nguyên sẽ khó hiểu nên mình dịch thẳng ra luôn
Nàng rất muốn biết vì sao một cô gái như vậy lại đến Tiêu Tương Các, vì sao muốn tìm Lăng Vi. Liên quan đến tên tuổi của cô cùng hôn lễ nổi tiếng ở X Thi không lâu, đối với chân tướng khó tiếp cận kia, trong đầu liền hiện ra một lý do rất hoang đường. Cho tới bây giờ, Lam Khiên Mạch vẫn nhớ rõ thời điểm nàng hỏi Ngôn Thanh Hạm có muốn “yêu” hay không, trên mặt cô gái này hiện ra biểu tình thú vị cỡ nào.
Đó là một loại kinh ngạc cùng hỗn loạn hoang mang, rõ ràng có chút tức giận nhưng lại cực kỳ khắc chế cảm xúc. Đương nhiên, trong đó không thể thiếu chờ mong vô cùng nhỏ bé có thể xem nhẹ. Chính Lam Khiên Mạch lựa chọn đem toàn bộ biểu tình không nhìn đến, cường điệu phóng đại phân chờ mong kia. Vì thế, nàng dẫn Ngôn Thanh Hạm đến phòng nghỉ ngơi của chính mình, mà không phải dùng phòng chiêu đãi dành cho khách hàng.
Lam Khiên Mạch thích nữ nhân, khách hàng của nàng đều là nữ nhân. Nàng không phải là lần đầu tiên đối với nữ nhân làm việc như vậy, nhưng lại là lần đầu tiên nàng hèn mọn bỏ đi cái tôi cá nhân. Trong lúc ấy, Lam Khiên Mạch là kiêu ngạo, nàng có nguyên tắc khắc thật sâu vào linh hồn của mình, vô luận bất kể người nào đều không thể đánh vỡ. Nàng không dùng miệng vì bất kỳ ai mà phục vụ, lại càng không tuỳ ý bại lộ thân thể của mình.
Ngôn Thanh Hạm là trường hợp ngoài ý muốn, nháy mắt xuất hiện liền đem toàn bộ nguyên tắc của nàng hoàn toàn đảo điên. Mà phản ứng của đối phương sau khi hoan ái xong cũng nằm trong dự kiến của nàng.
Người hoàn mỹ ra sao cũng sẽ có chỗ thiếu hụt, Lam Khiên Mạch biết Ngôn Thanh Hạm vội vàng cùng mình phân rõ giới hạn là chuyện rất thường tình. Trên thực tế, rất nhiều khách hàng sau khi được nàng chiếu cố đều vội vã cùng nàng trở thành người xa lạ, chẳng sợ một giây trước còn dưới thân nàng mà nở rộ. Cho nên, thời điểm Ngôn Thanh Hạm nói ra những lời kia, Lam Khiên Mạch cũng không có cảm giác gì. Nếu không nói trong lòng nàng mang theo một tia mất mát cùng chút đau, thì thật sự cũng chỉ là một lần xảy ra sinh ý mà thôi.
Nhưng thông minh như Lam Khiên Mạch, nàng có thể cảm giác được Ngôn Thanh Hạm đối với mình thật sự có hiếu kỳ cùng hảo cảm. Vì thế, muốn đem loại tình cảm không nên có giữa các nàng gạt bỏ đi, nàng nói ra lời nói trái lương tâm, chỉ hy vọng quan hệ giữa mình và Ngôn Thanh Hạm có thể ngăn cách ra, không liên hệ nữa. Chỉ là…
Nhìn cô gái đem trà đưa cho mình, khuôn mặt vốn trắng nõn của cô bởi vì hơi nước nóng mà hiện lên một tầng mây hồng, con ngươi đen phát ra lóng lánh, ấm áp mềm nhẹ như vậy nhìn nàng. Ngôn Thanh Hạm tốt đẹp như vậy làm cho Lam Khiên Mạch luyến tiếc dời tầm mắt, nàng thật sự rất tham luyến nữ nhân tốt đẹp này, chẳng bận tâm cùng cô im lặng đứng cùng nhau như vậy.
Ngôn Thanh Hạm, chị vì điều gì lại chủ động đến trêu chọc em? Là vì muốn nếm thử tư vị của ngày đó? Hay…chị giống như em, đã động đến tâm tư không nên có?

Hết Chương 13

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 12

Chương 12
Editor: YUI

“Tiểu thư, tôi với cô biết nhau sao?” Lam Khiên Mạch mang vẻ mặt mê mang hỏi, giống như nàng cùng Ngôn Thanh Hạm thật sự chưa từng gặp mặt qua. Nàng nhận ra được sau khi nghe xong lời này, trong mắt đối phương liền hiện lên một tia tức giận.

“Cô vừa rồi đang làm gì? Vì sao lại ở nơi này?”

Thực rõ ràng, Ngôn Thanh Hạm không có ý muốn trả lời Lam Khiên Mạch. Cô thông minh sẽ không để mình xấu hổ trả lời câu hỏi này, ngược lại chuyển sang chủ đề khác.

“Tôi có đang làm gì, tựa hồ cũng không liên quan đến cô?” Lam Khiên Mạch nói xong đi đến trước cửa, chỉ là lúc này nàng vẫn như cũ không để ý, lại bị Ngôn Thanh Hạm ngăn cản trước mặt. “Lam Khiên Mạch, đồng dạng mà nói, cô đến tột cùng còn muốn tôi nói bao nhiêu lần?” Lúc này biểu tình của Ngôn Thanh Hạm có chút buông lỏng, bình tĩnh hoàn toàn không giống như vừa nãy.

Cô không hiểu mình vì sao lại cố ý đi đến nơi này tìm Lam Khiên Mạch, lại vì cái gì làm ra chuyện thất thố như vậy. Từ nhỏ theo Mạc Lâm giáo dục, không được dễ dàng để lộ nội tâm ra bên ngoài, giấu ba phần để cho mình còn đường xoay người. Một người có thể dễ dàng làm ngươi xúc động, nếu là bạn bè nhất định phải đối xử tử tế với họ. Nếu là người xa lạ, liền kính nhi viễn chi (1). Nếu hai loại này đều không phải, mà còn là địch nhân, tất yếu phải hoàn toàn huỷ diệt loại xúc động này.

(1): đáng quý nhưng cần giữ khoảng cách

Ngôn Thanh Hạm vẫn không phân rõ Lam Khiên Mạch là địch nhân của mình hay là bạn bè của mình, có lẽ như lời lúc trước của cô nói, cả hai chỉ là người xa lạ mà thôi. Nhưng trong lòng có một âm thanh nói với Ngôn Thanh Hạm rằng cô không thích ba chữ “Người xa lạ”, lại càng không muốn cùng Lam Khiên Mạch bảo trì quan hệ giữa những người xa lạ.

Vì sao mọi chuyện qua đi, mình lại đối với cô ấy ngày đêm tưởng nhớ, thậm chí thường xuyên thất thần suy nghĩ đến cô ấy, còn Lam Khiên Mạch tên đầu sỏ này giống như mọi chuyện chưa có gì phát sinh, vẫn cứ tiếp tục là mình trước kia?

Như vậy, đối với cô thực không công bằng.

Người luôn chưa bao giờ chịu qua mệt mỏi lại càng không muốn chịu qua mệt mỏi như Ngôn Thanh Hạm mà nói cô không thích bị bao vây bởi loại trạng thái bị động như vậy, cho nên cô nên đem Lam Khiên Mạch ở trong đầu của mình tẩy trừ, hoặc đem một khối đá nhét bỏ vào đầu đối phương, làm cho nàng không cách nào duy trì trạng thái bình tĩnh như vậy nữa. So với người khởi nguồn trước, Ngôn Thanh Hạm tính tình không chịu thua khiến cô trở thành người đi sau.

Đây là trả thù trong đó cũng không thiếu một ít tư tâm.

Vừa rồi trong phòng ăn, bất luận bộ dáng khí chất xuất chúng như Lăng Vi hay những nữ nhân trang điểm xinh đẹp cũng đều không khiến cho Ngôn Thanh Hạm chú ý tới, chỉ có mỗi Lam Khiên Mạch, đứng trong một góc tối liền bị cô nhìn không chớp mắt. Cơ hồ, đối phương vừa mới đi vào bước đầu tiên, tầm mắt Ngôn Thanh Hạm liền dừng ngay trên người nàng, hồi lâu cũng chưa từng dời đi.

Hôm nay Lam Khiên Mạch không giống với bộ dáng lúc trước, nàng không mặt sườn xám màu đỏ ở hội quán, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng quần dài đen, phối hợp cùng đôi giày cao gót thấp màu đen. Đứng trong đám người, nàng không phải cao nhất, lại càng không phải là người dễ câu dẫn sự chú ý của người khác nhất, nhưng lại đẹp nhất. Cách ăn mặc triển lộ vẻ nội liễm cùng giỏi giang, không trang điểm nhưng nhan sắc so với ngôi sao trên trời không thể so sánh được, bỏ lớp trang điểm ra, ngược lại càng trông trẻ hơn. Ý cười bĩ bĩ hiện trên khuôn mặt tái nhợt, trong mắt đều là mơ hồ lộ ra vài phần sầu lo.
Hai loại hoàn toàn tương phản cùng thái độ không đồng nhất xuất hiện, Lam Khiên Mạch lại đem chúng dung hợp thành một chỗ, không mang một chút phản cảm nào. Nữ nhân này như yêu nghiệt tái sinh, chỉ cần một khắc xuất hiện liền hấp dẫn ánh mắt cùng lực chú ý của mình, nhưng cô ấy ngay cả một dư quang cũng không nguyện cấp cho mình.
Nếu như lúc trước, Ngôn Thanh Hạm chắc chắn cười nhạo bản thân lại có tính trẻ con như vậy, ánh mắt lúc nào cũng tính toán chi li. Nhưng hôm nay cô không thể không thừa nhận, loại cảm giác bị Lam Khiên Mạch không để ý tới, thật sự không thoải mái, thậm chí khiến Ngôn Thanh Hạm bắt đầu sinh ra một loại ý muốn đi đến trước đầu nàng bổ ra, để nàng nhìn thấy được giá trị của cô.
“Ha ha, mọi người đều nói Ngôn gia đại tiểu thư tao nhã, có tri thức lễ nghĩa, nay vừa gặp mặt cũng bất quá như vậy thôi. Ngôn Thanh Hạm, cô không phải luôn miệng nói ở Tiêu Tương Các, tôi với cô chỉ là người lạ thôi sao? Như thế nào bây giờ lại muốn chủ động cùng tôi nói chuyện. Cô như vậy, thật sự dễ khiến người ta, nhất là tôi sẽ dễ hiểu lầm…”
Lam Khiên Mạch nói được một chút liền lấy tay sờ lên mặt Ngôn Thanh Hạm, cuối cùng dừng lại trên hai phiến thần cánh hoa, dùng ngón tay để trên mặt chậm rãi ma sát, đến khi đem chúng nhuộm đẫm màu đỏ tươi mới bằng lòng bỏ qua.
“Ngôn Thanh Hạm, đừng nói cho tôi biết là cô bởi vì bị nghiện nên mới tìm đến tôi, tôi biết nữ nhân mới nếm thử trái cấm đều rất tham lam, có lẽ, cô cũng không ngoại lệ.”
“Lam Khiên Mạch, không cần đem tôi cùng người khác hoà thành một. Tôi hiện tại chỉ muốn biết, cô tới đây để làm gì?”
“Làm cái gì? Tự nhiên là để buôn bán rồi. Ngôn đại tiểu thư chẳng lẽ đã quên công việc của tôi là gì rồi sao? Hiện giờ cô ở đây ngăn cản tôi là đáng cản trở tài lộc của tôi đây. Thật khó khăn hôm nay mới có thể đi với mấy ông chủ, kết quả bị cô phá hỏng. Cô nói xem, cô có phải nên bồi thường tổn thất cho tôi hay không?”
Lam Khiên Mạch cũng không phải không nhìn thấy sắc mặt Ngôn Thanh Hạm càng ngày càng trầm lại, chỉ là đối phương càng như vậy, nàng càng nói lại càng vui vẻ. Đến cuối cùng chính bản thân nàng đều cười ra thành tiếng. Lam Khiên Mạch tin bộ dáng của nàng hiện giờ nhất định khiến người thần cũng đều phải tức giận, nếu có người dám trước mặt nàng nói ra những lời như vậy, nàng tuyệt đối sẽ cho nữ nhân không biết vô liêm sĩ kia ăn tát cho đến chết.
Thế mà Thanh Hạm không chỉ không làm gì mình, ngược lại vẫn như đang thật sự lắng nghe, điều đó có phải là chứng minh rằng cô ấy có tính nhẫn nại cao siêu? Nghĩ cũng chỉ là suy nghĩ, nữ nhân cấm dục này, ngay cả thân thể đều hoá đá, mình nói mấy câu làm sao có thể dễ dàng khiến cho cô ấy công phá đây?
“Lam Khiên Mạch, cô đang khiêu chiến sự nhẫn nại của tôi, nếu tôi có thể hiểu được sẽ không đến trêu chọc loại cô gái như cô. Chẳng qua, tôi tựa hồ không muốn nhìn thấy tay của cô từng chạm qua tôi rồi lại đi chạm vào kẻ khác, cho nên, tôi sẽ bồi thường cho cô.”
“Cái gì?” Ngôn Thanh Hạm nói xong làm cho Lam Khiên Mạch không hiểu, cô gái này vừa rồi nói muốn bồi thường cho mình? Bồi thường cái gì? Tiền? Thời gian? Thân thể? Kính nhờ, nàng hiện tại chỉ muốn đến bệnh viện khám bệnh rồi về nhà ngủ một giấc thôi được không?
“Tôi nói cái gì, cô rất nhanh sẽ biết.” Vừa nói dứt lời, không tiếp tục nói tiếp, Lam Khiên Mạch chỉ cảm thấy môi mình căng thẳng, không đợi nàng định thần lại, trong miệng đã xuất hiện một dị vật mềm ướt. So với lần cứng nhắc lúc trước không biết làm gì, kỹ thuật lúc này của Ngôn Thanh Hạm hiển nhiên tốt hơn nhiều. Theo tiểu tử bướng bỉnh ở trong miệng nàng hoành hành, lâu lâu còn đụng phải răng của nàng, Lam Khiên Mạch không phúc hậu gợi lên khóe môi.
Thanh Hạm, thật sự là đứa nhỏ không an phận a. Cường hôn, như thế nào có thể như vậy đây?
“Có lẽ, tôi nên chỉ cô cách thế nào mới là hôn.” Bốn phiến thần cánh hoa tách ra, chỉ sau vài giây lại liền thiếp hợp cùng một chỗ, nhưng lần này người chủ động đã đổi thành Lam Khiên Mạch. Không hể nghi ngờ kỹ thuật hôn của nàng vô cùng tốt. Con người dùng khí quản để hô hấp, lại bị nàng hoá thành thần binh lợi khí, tuỳ tâm sở dục thao túng.
Một vật thật mềm thật ướt như kẻ xâm lược, không nhanh không chậm đẩy đôi môi hơi hơi rộng mở của cô ra, tiến vào bên trong, yêu thương mỗi một tấc bộ vi mềm mại, thăm dò bảo vật được che giấu bên trong. Răng bị liếm qua như tan ra, khí lực cơ thể theo nụ hôn mà dần dần xói mòn, từ chủ động biến thành bị động.
Ngôn Thanh Hạm hơi hơi nhắm mắt, nhìn hai mắt đang mấp máy của Lam Khiên Mạch. Hai tròng mắt của Lam Khi Mạch cất giấu rất nhiều bí mật bị mí mắt che khuất đi khiến cả người nàng thiếu đi một phân tối tăm cùng yêu mị, có thêm vài phần tinh thuần cùng chận thật. Da thịt giao bạch cùng mờ nhạt ánh đèn không mang theo một tí tỳ vết nào, dùng hình dung vô cùng mịn màng cũng tuyệt đối không quá phận. Hai lông mi thật dài kích động lên xuống, coi như chú bướm đang sải cánh bay, thân ảnh phía dưới mí mắt bị một mảnh xinh đẹp che lấp.
Ngôn Thanh Hạm cứ như vậy si ngốc nhìn Lam Khiên Mạch, đều quên phản kháng cùng đáp lại. Nụ hôn đi qua, hai người thở hổn hển buông tha cánh hoa có chút sưng đỏ của mình. Mắt thấy tay Lam Khiên Mạch còn ôm lấy phần eo của mình, thân thể nằm úp sấp trên người mình không chịu rời đi, Ngôn Thanh Hạm không hờn giận đẩy nàng ra, ai ngờ người này liền thẳng tắp ngã xuống, căn bản không có dấu hiệu đứng vững.
“Lam Khiên Mạch!”

Hết Chương 12

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 68

Chương 68
Editor: YUI

Đồng hồ trên cổ tay chỉ thẳng mười giờ, đứng gần 1 giờ khiến chân có chút ẩm ướt, Quý Tìm ngẩng đầu, nhìn về phía nữ nhân đang ngồi trên sofa. Có lẽ nhận thấy được ánh mắt từ hắn, nữ nhân ngẩng đầu cùng hắn bốn mắt nhìn nhau. Nhìn hai tròng mắt nâu đậm kia cùng vài giây suy nghĩ, Quý Tìm có chút kích động lần nữa cúi đầu, không dám loạn ngắm loạn xem nữa.

Quý tìm, năm nay 33 tuổi, là đương kim Quý thị phó tổng tài, cũng được xếp vào danh sách đàn ông độc thân đáng giá ở X Thị, rất nhiều nữ nhân liều mạng để được trở thành đối tượng kết hôn cùng hắn. Nhìn mặt ngoài sáng sủa như vậy có thể nói hắn có một thân phận cao quý, hắn còn là quản lý tổ chức sát thủ tại Quý gia, con trai trưởng của Quý Chấn Đồ, là anh của Quý Mục Nhiễm cùng Quý Duyệt Phong.

Thân phận như vậy đủ để làm bất kỳ kẻ nào cũng phải sợ hại, nhưng nỗi khổ cũng chỉ có mỗi Quý Tìm một người biết. Tuy rằng bề ngoài hắn là trưởng nam thừa kế duy nhất của Quý Gia, nhưng địa vị ở Quý gia lại căn bản không cường thế như người ngoài tưởng tượng như vậy.
------------

(YUI: Đang tả về Quý Tìm, Bạo lại nói về Quý Trấn Đồ, mình chia ra để dễ hiểu)

Cho dù là trà trộn người chính phái hay hắc bang đi nữa, liền không ai không biết tên Quý Chấn Đồ. Nếu có một ngày đụng phải kẻ ngốc, hắn có thể không biết tổng thống nước Mỹ là ai nhưng không thể không biết Quý Chấn Đồ là thần thánh phương nào.

Thời điểm Quý Chấn Đồ còn trẻ, được so sánh với bạn cùng lứa như hạc lẫn trong bầy gà, dùng từ ngữ nông thông mà nói chính là đứa trẻ này có một vài phần tà khí, không dễ tới gần. Thời điểm đứa trẻ khác mặc tả ngồi trước cửa chơi đất sét, hắn đã học được cách dùng nhánh cây và da làm thành cung, bắn chim trên cây lạc, hơn nữa còn bách phát bách trúng.

Thời điểm người trẻ tuổi khác giúp cha mẹ làm nông, Quý Chấn Đồ chỉ lấy một con dao nhỏ mà phụ thân đưa cho hắn, thậm chí ngay cả một phân tiền cũng không lấy, liền đơn độc đi đến nơi gọi là “Nội Thành”. Quý gia khác với những gia đình khác ở thôn, vào thời điểm đó, nhất là nông thôn, nhà ai cũng có vài đứa con. Mà lúc bấy giờ, Quý ba cùng Quý mẹ lại chỉ sinh mỗi đứa con là Quý Chấn Đồ.

Vì thế ngày hắn bỏ đi, Quý ba cùng Quý mẹ cơ hồ khóc hết nước mắt. Ngay cả hàng xóm láng giềng đều chỉ vào cái mũi hắn mắng bất hiếu. Nhìn thấy nước mắt của cha mẹ cùng nhóm hương thân hàng xóm chỉ trích, Quý Chấn Đồ cũng không có một chút khổ sở nào. Lúc rời đi, hắn quay đầu lại, bất động thanh sắc đem những người mắng mình nhất nhất ghi vào trong đầu.

Cứ như vậy, năm 12 tuổi, Quý Chấn Đồ bước ra khỏi nông thôn, tiến vào thành thị. Tại thời điểm đó, hắn chưa từng học qua trường lớp nào, ngay cả chữ phổ biến nhất hắn cũng không biết. Người như vậy, cho dù đi vào trong thành phố cũng khó có thể tìm được công việc nào. Đói bụng suốt một ngày, Quý Chấn Đồ đứng trước cửa của một nhà hàng rất nhỏ.

Hắn không biết nơi này không cần người giúp việc, bởi vì hắn không biết chữ nên không biết chữ dán trên cửa là gì. Chỉ lăng lăng đứng trước nơi đó, không biết phải làm gì. Bà chủ trong nhà hàng nhìn thấy hắn, nghĩ hắn muốn đến ăn cơm nên vội vàng lấy tạp dề lau tay vài cái, vui vẻ cười đi ra.

“Nha u? Tiểu tử đói bụng phải không? Muốn ăn món gì nào? Trong quán ăn của chúng tôi món xào món rau gì cũng có, muốn ăn cái gì thì cứ việc gọi.” Quý Chấn Đồ nhìn thấy vẻ mặt của bà chủ quán cũng không nói gì, thản nhiên nói cho đối phương biết mình trên người không có một phân tiền nào, nên sẽ không đến đây ăn cơm, hắn chỉ thầm nghĩ muốn giúp việc trong quán ăn này.

Nghe xong Quý Chấn Đồ nói, thái độ bà chủ quán lập tức biến đổi ba trăm sáu mươi độ. Bà ta nhìn Quý Chấn Đồ từ đầu đến cuối, xem xét này lại xem xét kia, cuối cùng ra vẻ xem thường nói: “Hắc, tiểu tử, thật muốn tìm người giúp việc, chỉ là nhìn bộ dáng này của cậu, hẳn là vẫn chưa trưởng thành phải không? Người nhà của cậu có đồng ý cho cậu làm không? Đến lúc đó đừng nói chúng tôi lừa gạt cậu.”

“Không sao, nhà tôi ở rất xa, bọn họ không biết tôi ra ngoài tìm công việc. Chỉ cần bà đồng ý nhận tôi, tiền công có thể trả tôi ít một chút, chỉ cần đừng bắt tôi phải xác nhận thân phận, chuyện này rất phiền toái.” Phải biết rằng, bà chủ quán mướn nhiều người làm công như vậy, thì đây là lần đầu tiên có người giống Quý Chấn Đồ yêu cầu trả thù lao ít. Nhất thời trên mặt tươi cười liền khôi phục lại, lôi kéo Quý Chấn Đồ đi vào quán ăn.

Từ đó về sau, kiếp làm công kiếm sóng của Quý Chấn Đồ bắt đầu. Ở thành phố làm công, tuy rằng rất mệt trên cơ bản không có thời gian nghỉ ngơi, nhưng so với trong thôn khó kiếm ra tiền thì vẫn còn hơn không ít. Quý Chấn Đồ mỗi tháng đều lấy nửa số tiền công gởi về nhà, chỉ để lại một ít cho mình dùng, những ngày nay cũng không tính là khổ sở.

Nhưng hắn không nghĩ rằng một chuyện ngoài ý muốn đã thay đổi toàn bộ nhân sinh của mình. Một đêm nọ, lúc quán ăn chuẩn bị đóng cửa, đột nhiên một vài người mặc áo tây trang màu đen tiến vào. Chỉ cần nhìn bộ dáng của đối phương cũng biết rằng đó là nhân vật không dễ đụng đến. Trong quán ăn, bà chủ căn dặn Quý Chấn Đồ trong chừng quán cẩn thận, sau liền mở ngăn kéo lấy tiền rồi rất nhanh ra khỏi cửa.

Trong nhất thời, tiệm cơm nhỏ chỉ còn lại Quý Chấn Đồ cùng những nam nhân mặc tây trang màu đen kia. Những người này chỉ lẳng lặng ngồi trên ghế, căn bản không có ý muốn ăn gì, Quý Chấn Đồ không biết làm sao cứ như vậy đứng trước cửa bếp, chờ mấy vị phật lớn rời đi.
Bỗng nhiên, một chuyện quỷ dị xảy đến. Vốn cửa của quán ăn làm bằng gỗ, phịch một cái cửa bị đá văng. Ngay sau đó, hơn mười nam nhân mặc trang phục màu đen bước vào, trên tay còn cầm súng màu đen. Đối với súng mà nói, Quý Chấn Đồ cũng không mấy xa lạ, bởi vì hắn từ nhỏ đã muốn có được một cây súng lục chân chính.

Nhưng không đợi hắn kinh ngạc qua đi, nam nhân tay cầm súng lục liền rất nhanh nổ súng vào vài nam nhân mặc tây trang màu đen trước mặt. Trong lúc nhất thời, tiếng kêu thẳm thiết cùng tiếng súng vang không dứt bên tai. Quý Chấn Đồ trốn ở dưới bàn, bình tĩnh quan sát động tịnh bên ngoài, mặc dù trên quần áo lẫn trên mặt của hắn đều có máu tươi nhưng hắn lại không chút nào sợ hãi hay kích động.

Đến cuối cùng, hai nhóm mặc áo tây trang màu đen này cơ hồ đều đồng quy vô tận, không lưu lại người nào. Quý Chấn Đồ đi ra khỏi bàn, chậm rãi đi đến một bên thi thể, xoay người nhặt lên cây súng nhiễm máu, trong mắt hiện lên một tia hưng phấn cùng thoả mãn. Cũng vào lúc này, chân hắn bỗng nhiên bị ai đó nắm lấy, cúi đầu liền nhìn thấy hai nam nhân mình đầy máu nhìn về phía hắn.

“Giết hắn!”

“Giết hắn!”

Câu nói cùng xuất phát từ miệng của cả hai, Quý Chấn Đồ cúi đầu nhìn bọn họ, lại sờ sờ súng trong tay mình, lộ ra nụ cười tươi thâm ý: “Tôi vì cái gì phải nghe các người? Nếu tôi chỉ giết một trong các người, lưu lại một người, các người tuyệt đối sẽ đem tôi đuổi cùng diệt tận. Một khi đã vậy, tôi làm gì phải mạo hiểm lớn như vậy?”

Màn đêm yên tĩnh, chỉ nghe thấy hai tiếng súng vang lớn, liền không còn tiếng động nào nữa. Vài năm sau, một người tên Quý Chấn Đồ ở trong hắc đạo đều được biết đến. Mười mấy năm sau, Quý Gia, Quý Thị, Quý Chấn Đồ, ba cái xưng hô này trở thành sự tồn tại kiêng kỵ nhất trong hắc bạch lưỡng đạo.

Thân là con của Quý Chấn Đồ, Quý Tìm cũng kế thừa sự tàn khóc của phụ thân hắn. Chỉ là ở trong lòng hắn, so với bản thân hắn, nữ nhân có cùng dòng máu chảy trong người hắn lại giống như ác ma, thậm chí tồn tại đáng sợ hơn cả ác ma. Cô, chính là Quý Mục Nhiễm, một người giết người như ma như Quý Tìm cũng sợ hãi, kiêng kị.

“Là anh làm?”

Bốn chữ đơn giản, không đầu không đuôi, Quý Tìm nghe được, cả người đều không hiểu ra sao. Ngay cả cảm giác được Quý Mục Nhiễm tâm tình hiện tại tựa hồ rất kém, hắn lại vẫn như cũ nghi hoặc hỏi ngược lại. “Tôi làm cái gì?”

Nghe xong câu hỏi, Quý Mục Nhiễm, suốt một giờ, đều không nói gì nữa, cũng chỉ một mình ngồi uống Vodka trước mặt, đem Quý Tìm biến mất như không khí.

Trời biết, thân là quản lý tổ chức sát thủ chuyên nghiệp của Quý Gia, Quý Tìm mỗi ngày đều rất nhiều việc. Không chỉ phải xử lý danh sách giết người hằng giờ, còn phải gánh vác trọng trách huấn luyện sát thủ. Nhưng Quý Mục Nhiễm, đơn giản một câu, liền lãng phí hết một giờ của hắn.

Nếu đổi thành người khác, chỉ sợ sớm đã bị Quý Tìm giết chết, đem nướng, thêu thành một đống bụi. Chỉ là đối với Quý Mục Nhiễm trước mặt, hắn dù giận nhưng vẫn không dám nói gì. Bởi vì hắn biết, trong lòng Quý Chấn Đồ, cho dù là hắn hay tạp chủng Quý Duyệt Phong, đều do Quý Chấn Đồ trong lúc phong lưu mà vô tình lưu lại. Chỉ có mỗi Quý Mục Nhiễm mới là đứa nhỏ mà lão già này trong lòng trân trọng nhất, người thừa kế chính thống.

Còn giá trị tồn tại của mình là vì bảo vệ Quý Mục Nhiễm. Nếu mất đi năng lực này, hắn sẽ giống phế vật như Quý Duyệt Phong, bị giam vào trong ngục, heo chó cũng không bằng. Thiếu may mắn chút nữa khả năng sẽ bị coi như đồ bỏ đi, đem đi giết chết, mang xác cho cá biển ăn.

Cho dù sống uất ức, chỉ cần giữ được mạng, còn có khả năng xoay người. Quý Tìm tin tưởng một ngày nào đó, hắn sẽ leo lên được đỉnh núi của Quý Gia, đem Quý Chẫn Đồ lão bất tử này cùng Quý Mục Nhiễm hung hăng dẫm nát dưới chân, để bọn họ hiểu được cảm giác bị người khác quản chế là ra sao.

“Ai cha, ngọn gió nào thổi đến đây? Quý đại ca như thế nào mà sáng sớm đã đến đây rồi? Tôi nhớ là anh ghét nhìn thấy tôi cùng A Nhiễm lắm mà.” Âm thanh từ trên lầu truyền xuống làm cho thân thể Quý Tìm run lên, hắn theo giọng nói ngẩng đầu, liền thấy người mà hắn tuyệt đối không muốn gặp mặt – Lê Á Lôi.

Có lẽ là vừa mới rời giường, nữ nhân này còn mặc chiếc áo lụa mỏng màu trắng cơ hồ không che giấu được gì. Cặp đùi thon dài trắng nõn theo động tác xuống lầu của nàng mà đong đưa, chiếc áo thiết kế quá ngắn, khiến mỗi một lần đi vải dệt đều phất phới, có thể rõ ràng nhìn thấy chiếc quần nhỏ tối màu bên trong, phá lệ khiến người khác muốn phạm tội.

Trên thân, cổ áo hình tròn thấp đến tới ngực, lộ ra bả vai nhỏ hẹp mượt mà cùng chiếc cổ bóng loáng như ngọc. Phía bên trong như ẩn như hiện, giao bạch nhan sắc cùng hồng ngân ái muội không rõ lẫn nhau làm nền, hơn nữa không cần chạm vào cũng có thể nhìn thấy rõ, cơ hồ muốn đâm thủng hai mắt Quý Tìm.

Không hề nghi ngờ, người này là Lê Á Lôi, cô gái có thể dễ dàng gợi lên dục vọng phạm tội của nam nhân lẫn nữ nhân. Người ở đây thậm chí bao gồm cả Quý Tìm không có nữ nhân sẽ không thể sống như hắn, trước sự xuất hiện của nàng đều phải cúi đầu, thà rằng nhìn chân dưới sàn nhà cũng không dám nhìn nàng.

Bởi vì, hoa càng đẹp, độc tính càng mạnh.

Giờ này khắc này, Quý Tìm thật sự hận mình hôm nay đi đến đây. Nếu biết Lê Á Lôi ở chỗ này, hắn cho dù bị Quý Chấn Đồ dùng súng uy hiếp cũng sẽ không vào nơi đầm rồng hang hổ này. Ai chẳng biết, Lê Gia đại tiểu thư nổi tiếng là tuỳ hứng, hơn nữa nàng còn có bối cảnh gia đình cường hãn, hoàn mỹ có thể so với ngôi sao, cho dù trên đường đi ngang qua, chỉ sợ là mọi người đều phải nhường đường cho nàng.

Nhưng Lê Á Lôi đáng sợ nhất cũng không hẳn chỉ là như thế. Lòng ngoan độc của phụ nữ, Quý Tìm đã lĩnh giáo qua. Hắn từng nhìn thấy ở quán bar một nam nhân cố ý sờ mông Lê Á Lôi liền bị nữ nhân này tự tay chặt đứt một cánh tay của hắn. Có thể nói, chỉ cần để Lê Á Lôi cùng Quý Mục Nhiễm ở cùng nhau, thì tuyệt đối chính là nơi cư trú của ác ma. Mà cố tình hai người này cư nhiên lại có quan hệ tình cảm, mỗi ngày tựa hồ như hình với bóng cùng một chỗ.

“A Nhiễm, chị như thế nào đi cũng không nói cho em biết đây? Rõ ràng là không muốn đi ra.” Lê Á Lôi nói xong, cũng không để ý Quý Tìm cùng thủ hạ hắn có ở đây hay không, nhấc chân an vị trên người Quý Mục Nhiễm, vươn tay ôm lấy cổ của cô, hôn cô một cái. Đối mặt với hành động của Lê Á Lôi như vậy Quý Mục Nhiễm cũng không phản ứng gì, vẫn như cũ cầm y rượu uống, tựa hồ hoàn toàn không ngại đối phương làm ra biểu hiện vô cùng thân thiết này, nhưng cũng không có ý tứ để ý đến nàng.

“Ha ha, xem ra Nhiễm Nhiễm tâm tình không tốt nha, có người chọc giận chị phải không?”
 Lê Á Lôi không để ý đến thái độ lãnh đạm của Quý Mục Nhiễm, nàng vươn tay lấy ly rượu uống chưa hết của đối phương rót vào miệng mình, uống xong rượu liền nhăn mặt lại, từ trên người cô đứng dậy, ngồi xuống sofa kế bên.

Đối với Quý Mục Nhiễm mà nói, ở thế giới này người hiểu biết cô nhất không phải Quý Chấn Đồ cũng không phải Quý Tìm mà chính là Lê Á Lôi.

Quý Chấn Đồ cùng phụ thân của Lê Á Lôi không hoà thuận, nhưng nhiều năm qua vẫn duy trì quan hệ hợp tác vô cùng tốt. Từ bé, đứa nhỏ của Lê gia cùng Quý gia thường luôn chơi đùa cùng nhau, trong đó có Lê Á Lôi, có Quý Tìm, có Quý Mục Nhiễm đương nhiên cũng có cả Quý Duyệt Phong. Thời điểm đó, Quý Mục Nhiẽm là con gái bảo bối của Quý Chấn Đồ, tự nhiên là đối tượng quan trong nhất được bảo hộ cùng huấn luyện.

Nữ vương cần từ nhỏ để dướng thành, những lời này cũng không phải là lời đồn vô căn cứ, mà thật sự là chân lý. Quý Mục Nhiễm trời sinh tính cách vốn trầm ổn hướng nội, thời điểm còn nhỏ đã có thể nhìn thấy. Lúc Lê Á Lôi, Quý Mục Nhiễm cùng Quý Tìm chơi đùa cùng nhau, Quý Mục Nhiễm đều chọn mọt góc sáng sủa ngồi một mình hoặc đi vào võ quán để tập võ.

Người đầu tiên phát hiện sở thích của cô chính là Lê Á Lôi. Con nít cho dù tính cách quái gở như thế nào thì trong lòng vẫn có khát vọng người khác quan tâm đến mình. Nhưng bởi vì tính cách kiêu ngạo mà khi đối mặt với Lê Á Lôi, Quý Mục Nhiễm đều thể hiện bộ dáng xa cách.

Thử hỏi, Lê Á Lôi là loại người nào? Nàng là chìa khoá vàng sinh ra trong gia đình đại phú đại quý, là toàn bộ hòn ngọc quý trên tay của Lê Gia, lại có rất nhiều người lớn cùng con nít đều muốn đi nịnh bợ nàng. Vì thế khi bị Quý Mục Nhiễm không nhìn mình, Lê Á Lôi nhìn qua người thập phần nặng nề kia sinh ra hứng thú thật lớn, do đó càng ngày càng muốn tiếp cận Quý Mục Nhiễm.

Thẳng đến hôm nay, Lê Á Lôi yêu thích kề cần Quý Mục Nhiễm cũng chưa từng thay đổi, thậm chí không giảm đi mà còn có xu hướng tăng lên. Một người làm bạn bên cạnh với người khác thật lâu, đối với rất nhiều thói quen của đối phương cũng tự nhiên hiểu rõ, thậm chí hiểu hơn cả bản thân của nàng.

Ở chung suốt 20 năm, Lê Á Lôi biết chuyện gì sẽ làm Quý Mục Nhiễm vui vẻ, chuyện gì làm cho cô tức giận, biết cô thích ăn cái gì, không ăn cái gì, biết mỗi một chỗ vết sẹo trên người cô, mỗi một lần tìm được đường sống từ chỗ chết bước ra. Quý Mục Nhiễm hiện là người đứng đầu của Quý Gia, lúc nào cũng phải duy trì tính cảnh giác, vì thế Quý Mục Nhiễm đều không uống rượu. Chỉ khi thời điểm tâm tình cô không tốt, mới đi uống rượu. Căn cứ việc cô uống rượu được bao nhiêu, liền có thể đoán ra tâm tình lúc này của cô bao nhiêu kém.

Hương vị Vodka vừa rồi vẫn còn quanh quẩn trong miệng, Lê Á Lôi thật sự không hiểu rõ đến tốt cùng là chuyện gì, có thể khiến cho Quý Mục Nhiễm ban ngày uống rượu như vậy.

Hết Chương 68

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Oa ca ca, Hiểu Bạo yêu nhất là Nhiễm tỷ tỷ, rốt cuộc cũng xuất hiện, mọi người hẳn đều biết Hiểu Bạo không chỉ vết SM, loạn luân, cũng có cả tỷ tỷ nữa nha. Ta đối với loại hình tỷ tỷ lãnh diễm còn có khí chất S như vậy rất không thể chống cự a. Phóc, tuyệt đối là đang hướng người nào đó thổ lộ, làm mọi người hiểu lầm! Nhiễm tỷ tỷ xuất hiện rồi, biểu hiện kịch tính bắt đầu chuyển biến. Không biết mọi người đoán được là ai muốn giết tiểu Phong Phong chưa? Đoán đúng liền có thể được Hiểu Bạo hôn nhiệt liệt một cái nga. [ mọi người: Uy, căn bản không có người nào muốn nụ hôn nồng nhiệt của ngươi được không!]

YUI: Couple thần thánh trong lòng YUI xuất kích thôi! YUI mê Lê tỷ và Nhiễm tỷ quá đi. Có lẽ các bạn lúc đầu sẽ ghét Nhiễm tỷ, nhưng mà nên vị tha 1 chút, vì tình yêu ko được đáp lại đau khổ ra sao. Ta yêu họ, họ lại yêu kẻ khác, vòng luẩn quẩn này khiến tình yêu trở nên bất lực, tuyệt vọng. hajz (nói y như đúng rồi)

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More