Chương 13
Editor:
YUI
Gởi tặng cho bạn Cừu Điên,
vì sự hối thúc của bạn nên YUI quyết định mỗi tuần 1 chương thay vì 2 tuần.
Căn phòng trống rỗng trừ bỏ giường thiết đang có người nằm bên
trên, thân thể bị dây thừng thô ráp bằng da cột lấy, một chút cũng không thể động
đậy. Trời không tối thì sáng, không trắng thì đen, ngày qua ngày không ngừng lặp
lại, khiến cho nàng dần dần không rõ bản thân mình đến tột cùng ở trong căn
phòng đã ngây người bao lâu, vài ngày, mấy tháng hay là đã vài năm.
Lúc này căn phòng bị mở ra, một lão nhân mang theo cặp kính cùng
áo trắng bác sĩ hướng nàng đi tới. Trong tay hắn cầm một ống tiêm chứa thuốc đục
ngầu màu trắng, trên mặt rõ ràng mang theo thiện ý cười, nhưng lại khiến người
khác cảm thấy ghê người khi nhìn đến. Ống tiêm đâm vào cánh tay, Lam Khiên Mạch
muốn kêu lên thành tiếng nhưng yết hầu chỉ có thể phát ra tiếng khàn khàn nghẹn
ngào.
Nàng ý thức được rằng loại thuốc nào đó không biết tên đang dần
dần chảy vào cơ thể mình, chúng không thể chữa khỏi thân thể vốn không có bệnh
gì của mình, chỉ làm cho toàn thân nàng vô lực đến buồn nôn, đem khí lực khoẻ mạnh
của nàng quét sạch hết toàn bộ, biến thân thể thành một mảnh tàn phế. Lam Khiên
Mạch ra sức giãy dụa, muốn cái kim kia ra khỏi cơ thể mình, nhưng thân thể ngược
lại càng không nghe điều khiển của nàng, ngay cả khí lực nhấc tay cũng đều biến
mất.
Không qua bao lâu, phòng lại có thêm vài người tiến vào, bọn họ
đem cái gì đó đặt lên đầu nàng, ngay sau đó cùng thảo luận liều lượng sử dụng.
Cho dù không rõ thuật ngữ chuyên môn này nhưng Lam Khiên Mạch có thể đoán được
bọn họ sẽ đối với mình làm ra một chuyện nào đó rất đáng sợ. Nàng muốn nói cho
đối phương biết bản thân mình không mắc bệnh tâm thần nhưng chỉ là…
Đau đớn mãnh liệt từ trên đầu truyền khắp toàn thân, giống như
có người dùng chuỳ đánh vào đầu nàng, đảo loạn đầu óc nàng, cuối cùng đem trung
khu thần kinh toàn bộ cắt đứt. Thân thể không tự chủ được bắt đầu run rẩy, liền
ngay cả khoé miệng cũng tràn ra rất nhiều chất lỏng. Lam Khiên Mạch biết đó là
do cơ thể không chịu nổi kích thích mà chảy ra nước miếng, cũng có thể tưởng tượng
được bộ dáng hiện giờ của mình chật vật ra sao.
“Cho thêm lực hơn nữa, cô ta vẫn còn có ý thức.” Tựa hồ có ai
nói gì đó, liền sau đó mãnh liệt đau đớn xâm nhập càng nhiều. Lam Khiên Mạch gắt
gao nắm lấy sàng đan dưới thân, ý muốn phân tán lực chú ý của mình. Cổ tay gầy
của nàng bị dây thừng cọ vào, chảy ra phiếm máu hồng, đem sàng đan trắng noãn
dưới thân nhiễm một chút màu hồng. Gân tái xanh trên mu bàn tay nổi lên, giống
như sợi dây mà tuỳ thời đều có thể đứt đi.
Hình ảnh mơ hồ không rõ ràng cùng tạp âm vọng lớn bên trong đầu
càng ngày càng mạnh, chúng như những ký sinh trùng lấy máu người để duy trì sự
sống, giãy dụa cắn loạn xạ trong đầu nàng, muốn từ bên trong chui ra ngoài.
“A…a…!”
Cuối cùng nàng khống chế không được thét ra một tiếng chói tai,
Lam Khiên Mạch mở miệng thở từng ngụm từng ngụm một. Nàng cảm thấy như mình sẽ
chết, ở loại địa phương này bị những người này dùng những thủ đoạn buồn cười để
tra tấn cho đến chết!
Nghĩ đến đây, nàng run run dùng răng cắn môi dưới, mở to hai mắt
gắt gao nhìn thẳng vài kẻ mang vẻ mặt đắc ý đứng bên giường. Ánh mắt bọn họ
mang theo rõ ràng trào phúng, thật giống như thưởng thức con vật nào đó đang
giãy dụa.
Ha ha, thật không nghĩ rằng mình lại lưu lạc đến tình trạng như
vậy, Lam Khiên Mạch, ngươi không thể, không thể trở thành trò cười cho bọn họ.
“Ha ha, đắc ý lắm sao?” Nghe thấy lời nói yếu ớt của Lam Khiên Mạch,
bọn họ đều giật mình nhìn nàng, giống như họ căn bản không nghĩ rằng nàng còn
có thể nói chuyện. Nhìn thấy con ngươi vốn đã tan rã nay ngưng tụ lại, rõ ràng
đã đạt đến cực hạn lại có mạnh mẽ đến vậy, không chịu khuất phục. Rõ ràng đau đớn
đến cực điểm lại miễn cưỡng cố gắng đến mức như vậy. Tròng mắt vốn sạch sẽ bị
che kín bởi những tơ máu chằng chịt, chúng tung hoành chiếm cứ bề mặt, bao phủ
hỗn loạn phẫn hận cùng không cam lòng.
Căn bản không giống như ánh mắt con người, mà giống như ác ma đến
từ địa ngục!
Thấy Lam Khiên Mạch nhìn chằm chằm bọn họ như vậy, những người
đó sợ hãi lui về phía sau, có vài người thậm chí xoay người bỏ đi.
“Chỉnh đến mức mạnh nhất!”
Lúc này, tên bác sĩ cầm đầu bỗng nhiên ra lệnh, chuyện kế tiếp xảy
ra như thế nào Lam Khiên Mạch không còn nhớ rõ, bởi vì do không chịu đựng nổi
loại thống khổ như thế mà nàng rốt cuộc cũng ngất đi.
“Lam Khiên Mạch…tỉnh lại… Lam Khiên Mạch…” Trong cơn mê, nàng
nghe thấy âm thanh quen thuộc đến từ người nào đó, Lam Khiên Mạch mở mắt liền
nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm nằm úp sấp trên cơ thể mình mang theo vẻ mặt lo lắng
nhìn nàng. “Thanh Hạm…” Trong lòng nghĩ đến cái tên này liền thốt ra, Lam Khiên
Mạch thân thể run rẩy vô lực vươn tay ôm lấy Ngôn Thanh Hạm.
“Không sao cả, chỉ là ác mộng mà thôi, đừng sợ.” Nhìn thấy dáng
vẻ bất lực như thế của Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm kìm lòng không đậu ôm lấy
nàng, dùng bàn tay ấm áp vuốt ve lên chiếc lưng ướt sũng mồ hôi lạnh kia, muốn
cho người trong lòng có thể tốt hơn một chút. Thân thể hai người lúc này cơ hồ
dính sát vào nhau, Ngôn Thanh Hạm có thể cảm giác được tiếng tim đập cực nhanh
của Lam Khiên Mạch. Trên mặt tràn ngập sự sợ hãi, cô rất muốn biết, đến tột
cùng là vì chuyện gì lại làm cho người này sợ hãi đến như vậy.
Hương vị quen thuộc, xúc cảm chân thật, an ủi dịu dàng, Lam
Khiên Mạch ý thức được mình không phải nằm mộng, mà là đang ở hiện thực. Nàng
có chút bối rối buông tay đang ôm lấy Ngôn Thanh Hạm ra, nhìn bốn phía, phát hiện
tay phải của mình đang được truyền dịch, bao tay bên tay trái không một chút dấu
hiệu bị động qua. Thật tốt…chị ấy không phát hiện ra.
“Tôi đang ở nơi đâu vậy?” Lam Khiên Mạch thản nhiên hỏi, cả người
lại khôi phục bộ dáng vô vị ngày thường, giống như vừa rồi người yếu ớt kia
không phải là nàng,
“Cô sốt cao 39 độ, ở nhà hàng té xỉu, tôi không biết địa chỉ nhà
cô, đành phải mang cô tới nhà của tôi, vừa rồi tôi bảo bác sĩ tư nhân của Ngôn
gia đến khám bệnh cho cô, có tiêm qua, nếu ngày mai vẫn không khoẻ, tôi sẽ đưa
cô đi bệnh viện.” Ngôn Thanh Hạm không để ý đến thái độ lúc lạnh lúc nóng của Lam
Khiên Mạch, vẫn như cũ tri kỷ đem chăn đắp lên người nàng, lại thay nàng đem mồ
hôi trên trán lau đi.
“Cô muốn ăn chút gì không?”
“Trà, tôi muốn uống trà.”
“Ách…Được rồi, tôi pha cho cô.”
Yêu cầu của Lam Khiên Mạch khiến cho Ngôn Thanh Hạm có chút
hoang mang, thân là Ngôn gia đại tiểu
thư, cô rất ít khi sinh bệnh, cũng chưa từng chăm sóc ai. Chỉ là chưa từng làm
qua cũng không đại biểu rằng không biết làm gì, cô biết bệnh nhân cần uống nhiều
nước, nghỉ ngơi nhiều, nhưng lại là lần lần đầu tiên nhìn thấy người phát sốt
mà muốn uống trà. Nhìn ánh mắt kiên định của Lam Khiên Mạch, cô tin là nếu mình
không pha trà cho nàng, chỉ sợ người này thà rằng để mình khát cũng không chịu
uống bất kỳ thứ gì.
Bởi vì ở nhà nên Ngôn Thanh Hạm sớm đã thay đổi bộ quần áo nghiêm
chỉnh để mặc vào quần áo đơn giản ở nhà. Áo T-skirt đơn giản không kiểu cách,
quần dài màu trắng rộng thùng thình, rõ ràng là phối hợp cực kỳ đơn giản nhưng
được mặc trên người Ngôn Thanh Hạm lại trở nên không hề bình thường.
Trắng thuần khiết, vàng quý giá đẹp đẽ, đen trầm ổn, đỏ nhiệt
tình, xanh tươi mát, mặc kệ là mặc quần áo với loại màu sắc nào, khi mặc trên
người Ngôn Thanh Hạm đều cực kỳ đáng nhìn. Cô gái này, vô luận như thế nào cũng
đều mang một loại cao quý, vân đạm phong kinh (1), không cần dùng phụ kiện tô
điểm hay cố ý bắt chước này nọ, bởi vì khí chất từ bên trong mà thẩm thấu ra.
(1): Điềm nhiên, đạm mạc như mây như gió.
Thấy cô đứng đậy đi đến phòng nghỉ bên kia, lấy ra một bộ dụng cụ
pha trà sau đó quay trở lại. Tóc dài được cột hờ lên, do một loạt động tác mà
vài sợi tóc tán hạ, chúng nhẹ nhàng được cột cao lên phía trên, không hỗn độn
mà thay bằng vài phần tuỳ ý. Lúc này đây Lam Khiên Mạch để ý thấy cho dù làm một
động tác cực kỳ bình thường, Ngôn Thanh Hạm cũng đều đem lưng thẳng tắp, không
có chút cảm giác lười nhác nào. Nếu không phải gia giáo vô cùng tốt căn bản
không thể làm ra hành động như thế.
Cứ như vậy, nhìn cô ngồi trên sofa vì nàng mà thật sự làm ra bộ
dáng pha trà, Lam Khiên Mạch không khỏi gợi lên một chút cười yếu ớt. Đến tột
cùng đã bao lâu rồi không có người nào vì nàng mà làm như vậy? Tựa hồ trừ bỏ
Lăng Vi không phải là lão bản ra, năm năm nay không có ai đối với nàng quan tâm
như thế.
Từ lần đầu tiên gặp Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch chỉ biết rằng
nữ nhân này rất độc đáo. Ngoài sự vĩ đại của cô ai cũng nhìn thấy (2) ra, càng
đáng quý hơn chính là khí chất cao quý cùng tao nhã bên trong của cô. Ngay cả
khi đối mặt với chuyện không có kết quả, cô vẫn như cũ gặp biến không sợ hãi, vẫn
duy trì phân trầm tĩnh cùng an ổn. Chỉ cần nhìn cô, Lam Khiên Mạch liền cảm thấy
an tâm, loại cảm giác này cho dù là bất kỳ người nào bao gồm cả bản thân nàng đều
không thể có.
(2) Nguyên văn: hữu mục cộng đổ, có những câu YUI để nguyên, như
câu trên mình thấy nếu để nguyên sẽ khó hiểu nên mình dịch thẳng ra luôn
Nàng rất muốn biết vì sao một cô gái như vậy lại đến Tiêu Tương
Các, vì sao muốn tìm Lăng Vi. Liên quan đến tên tuổi của cô cùng hôn lễ nổi tiếng
ở X Thi không lâu, đối với chân tướng khó tiếp cận kia, trong đầu liền hiện ra
một lý do rất hoang đường. Cho tới bây giờ, Lam Khiên Mạch vẫn nhớ rõ thời điểm
nàng hỏi Ngôn Thanh Hạm có muốn “yêu” hay không, trên mặt cô gái này hiện ra biểu
tình thú vị cỡ nào.
Đó là một loại kinh ngạc cùng hỗn loạn hoang mang, rõ ràng có
chút tức giận nhưng lại cực kỳ khắc chế cảm xúc. Đương nhiên, trong đó không thể
thiếu chờ mong vô cùng nhỏ bé có thể xem nhẹ. Chính Lam Khiên Mạch lựa chọn đem
toàn bộ biểu tình không nhìn đến, cường điệu phóng đại phân chờ mong kia. Vì thế,
nàng dẫn Ngôn Thanh Hạm đến phòng nghỉ ngơi của chính mình, mà không phải dùng phòng
chiêu đãi dành cho khách hàng.
Lam Khiên Mạch thích nữ nhân, khách hàng của nàng đều là nữ
nhân. Nàng không phải là lần đầu tiên đối với nữ nhân làm việc như vậy, nhưng lại
là lần đầu tiên nàng hèn mọn bỏ đi cái tôi cá nhân. Trong lúc ấy, Lam Khiên Mạch
là kiêu ngạo, nàng có nguyên tắc khắc thật sâu vào linh hồn của mình, vô luận bất
kể người nào đều không thể đánh vỡ. Nàng không dùng miệng vì bất kỳ ai mà phục
vụ, lại càng không tuỳ ý bại lộ thân thể của mình.
Ngôn Thanh Hạm là trường hợp ngoài ý muốn, nháy mắt xuất hiện liền
đem toàn bộ nguyên tắc của nàng hoàn toàn đảo điên. Mà phản ứng của đối phương
sau khi hoan ái xong cũng nằm trong dự kiến của nàng.
Người hoàn mỹ ra sao cũng sẽ có chỗ thiếu hụt, Lam Khiên Mạch biết
Ngôn Thanh Hạm vội vàng cùng mình phân rõ giới hạn là chuyện rất thường tình.
Trên thực tế, rất nhiều khách hàng sau khi được nàng chiếu cố đều vội vã cùng
nàng trở thành người xa lạ, chẳng sợ một giây trước còn dưới thân nàng mà nở rộ.
Cho nên, thời điểm Ngôn Thanh Hạm nói ra những lời kia, Lam Khiên Mạch cũng
không có cảm giác gì. Nếu không nói trong lòng nàng mang theo một tia mất mát
cùng chút đau, thì thật sự cũng chỉ là một lần xảy ra sinh ý mà thôi.
Nhưng thông minh như Lam Khiên Mạch, nàng có thể cảm giác được
Ngôn Thanh Hạm đối với mình thật sự có hiếu kỳ cùng hảo cảm. Vì thế, muốn đem
loại tình cảm không nên có giữa các nàng gạt bỏ đi, nàng nói ra lời nói trái
lương tâm, chỉ hy vọng quan hệ giữa mình và Ngôn Thanh Hạm có thể ngăn cách ra,
không liên hệ nữa. Chỉ là…
Nhìn cô gái đem trà đưa cho mình, khuôn mặt vốn trắng nõn của cô
bởi vì hơi nước nóng mà hiện lên một tầng mây hồng, con ngươi đen phát ra lóng
lánh, ấm áp mềm nhẹ như vậy nhìn nàng. Ngôn Thanh Hạm tốt đẹp như vậy làm cho Lam
Khiên Mạch luyến tiếc dời tầm mắt, nàng thật sự rất tham luyến nữ nhân tốt đẹp
này, chẳng bận tâm cùng cô im lặng đứng cùng nhau như vậy.
Ngôn Thanh Hạm, chị vì điều gì lại chủ động đến trêu chọc em? Là
vì muốn nếm thử tư vị của ngày đó? Hay…chị giống như em, đã động đến tâm tư
không nên có?
Hết Chương
13






