YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 63 (updated 22/2)

Chương 63
Editor: YUI

Siêu thị nói trắng ra chính là một thị trường tiêu thụ rộng lớn. Nơi mọi người có thể mua đủ loại nhu cầu yếu phẩm cho cuộc sống, lại nói, cùng người yêu nắm tay nhau đi dạo trong siêu thị chính là một phương thức tiêu khiển, nên càng ngày các cặp đôi yêu nhau càng thích phương thức như vậy. Trong số họ, bao gồm cả Quý Duyệt Phong.

Nắm tay Tần Nhuế đi siêu thị, nàng nhìn thương phẩm muôn màu muôn vẻ trước mặt, lúc thì muốn mua cái này, lúc thì muốn mua cái kia, còn không quên tìm sách dạy nấu món bò bít tết để tối nay làm. Đầu tiên, muốn làm được món bít tết ngon, cần phải có một khối thịt bò tươi ngon, đối với Quý Duyệt Phong rất thích nghiên cứu phương diện nấu ăn mà nói tự nhiên sẽ không làm khó được mình.

Hai người cùng nhau đi đến khu bán thịt tươi, ai ngờ vừa mới gần đến, mùi thịt xông thẳng vào mũi khiến các nàng nhanh nhăn mặt mày. Quý Duyệt Phong bỗng nhiên ngừng lại, dẫn Tần Nhuế đi sang một bên, đối mặt với hành vi bất thình lình của Quý Duyệt Phong như vậy, Tần Nhuế có chút khó hiểu nhìn nàng. Muốn hỏi vì sao lại đến đây đứng?

“Nhuế Nhuế, ở đó có mùi nhiều lắm, rất khó ngửi. Em tự vào mua là được rồi, chị cứ ở bên ngoài chờ em.”

Không thể không nói rằng Quý Duyệt Phong quả thật là một người giỏi săn sóc người yêu. Nàng biết khu thịt tươi có mùi khó ngửi, cho dù chính mình có thể chịu đựng được nhưng lại không muốn Tần Nhuế đi đến nơi này.

“Không sao cả, tôi vào cùng em.” Tần Nhuế nói xong không đợi Quý Duyệt Phong trả lời liền kéo tay nàng bước đến khu thịt tươi. Cô không phải là người yếu ớt, huống chi, Quý Duyệt Phong hiện giờ chính là bạn gái của cô, nàng còn muốn tự mình làm bít tết cho cô ăn. Nếu chỉ vì có chút mùi mà không cùng nàng đi vào, người yêu như vậy không khỏi quá mức thất trách sao.

Vừa mới tiến đến khu thịt tươi, hai người liền thẳng đến quầy hàng bán thịt bò. Tần Nhuế chưa từng có kinh nghiệm xuống bếp, thậm chí ngay cả mua thức ăn, cũng là ngẫu nhiên cùng Lí mụ mụ đi chung, nên cũng không cần nói đến việc mua thịt. Nhìn tủ mát để một khối thịt tươi còn máu, Tần Nhuế cố nén cảm giác không khoẻ trong lòng đứng bên cạnh Quý Duyệt Phong, thậm chí còn xuất hiện loại cảm giác muốn từ đây về sau ăn chay.

So với Tần Nhuế không thích ứng, Quý Duyệt Phong lại khá chuyên nghiệp. Nàng đầu tiên cùng chủ quán nói muốn mua thịt về làm bít tết, sau đó đối phương đưa ra cho nàng mấy khối thịt, nàng liền bắt đầu lộ ra vẻ mặt quan tâm chọn lựa. Cuối cùng lựa được một khối thịt bò ngoại sống, trả tiền, sau hai người không bao giờ muốn ngửi mùi thịt tươi nữa liền lập tức đi ra ngoài.

Trên đường, Tần Nhuế hỏi Quý Duyệt Phong vì sao lại mua bò ngoại để nấu, đối phương đắc ý nói bí mật, rồi không trả lời. Điều này làm cho Tần Nhuế luôn tò mò thập phần buồn bực, thậm chí muốn nhanh lái xe về nhà mở máy tính tìm đáp án.

Món chính đã có, sau đó phải cần thêm một ít gia vị. Quý Duyệt Phong hiển nhiên trở thành một gã đại sư, nhìn nàng chuyên chú lựa chọn một vài món đồ gia vị mà ngay cả cô cũng chưa từng nghe qua. Tần Nhuế lúc này thật tình có chút hối hận vì sao trước kia cô không đơn giản tìm hiểu một chút kiến thức về phương diện nấu ăn. Nếu không, cũng không giống hiện tại như kẻ ngốc đứng nhìn.

“Nhuế Nhuế suy nghĩ cái gì vậy? Ánh mắt đều mất hồn.” Đợi Quý Duyệt Phong chọn xong mọi thứ, đẩy chiếc xe chứa nhiều đồ như muốn tràn ra, bên trong trừ bỏ mấy món ăn vặt, còn lại đều là đồ gia vị cùng công cụ nấu ăn. Tần Nhuế thật sự rất muốn biết, Quý Duyệt Phong lúc trước đến tột cùng là làm cái gì.

Ai có thể nói cho cô biết, vì sao một vị Tổng tài, lại còn là đại tỷ của hắc bang, lại còn mang nhiều tiềm chất của bà chủ gia đình như vậy?

“Không nghĩ gì cả, chỉ là rất ngạc nhên sao tay nghề nấu ăn của em tốt như vậy mà thôi.” Tần Nhuế tuỳ ý nói, khi nghe đến những lời cô nói, Quý Duyệt Phong vốn trên mặt tươi cười lại cương cứng một chút. Cho dù rất nhanh bị nàng che giấu đi, nhưng vẫn bị Tần Nhuế đứng trước mặt nàng nhìn thấy.

Rất nhiều thời điểm, mọi người đều học ngôn quan sắc (1). Đây là một loại kỹ xảo, lại còn là một môn học. Mà Tần Nhuế lại là một trong những người nổi bật của bộ môn này. Đối với sắc mặt vừa rồi của Quý Duyệt Phong, tuy rằng nàng từng nói qua với cô, nhưng Tần Nhuế cũng hiều được, lời nói không rõ ràng cụ thể. Về phần chuyện bí mật của Quý Duyệt Phong, cô có thể nói là không quá để ý.

(1): Quan sát sắc mặt, lời nói

Liền giống như, mẫu thân của nàng là ai? Nàng cùng với Quý Mục Nhiễm cùng Quý gia quan hệ như thế nào? Vì sao lúc nàng vào tù, Quý gia căn bản không có ý muốn giúp nàng thoát ra? Lúc trước nàng vì sao lại tự mình mạo hiểm giao dịch ma tuý lớn như vậy? Mà Lê Á Lôi đến truy vấn nàng về phê hoá, chúng là cái gì?

Mấy vấn đề này cho dù Tần Nhuế cũng muốn hỏi Quý Duyệt Phong nhưng cho đến bây giờ vẫn không thật sự muốn mở miệng hỏi. Bởi vì cô biết, cho dù là người yêu thân mật đến mức nào, cũng nên để một chút riêng tư thuộc về mình. Đối với Quý Duyệt Phong mà nói, những việc nàng đã trải qua, chính là tử huyệt của nàng. Một khi đụng vào máu tươi sẽ chảy đầm đìa đến thống khổ.

Tần Nhuế đau lòng vì Quý Duyệt Phong, cũng không nhẫn tâm vì sự quan tâm của mình mà xốc lên vết sẹo mà cô gái này cực lực che dấu đi.

“Nhuế Nhuế, mọi thứ đều đủ rồi, chúng ta trở về thôi.” Qua hồi lâu, Quý Duyệt Phong cười nói. Tần Nhuế hướng nàng tươi cười, hai người cùng bước đến thu ngân.

------------

Có thể nói, khi bạn tiếp xúc việc gì đó lâu ngày, sẽ trở thành một loại thói quen của bạn. Quý Duyệt Phong chưa từng trải qua ngày tốt đẹp nào, cơ hồ mỗi ngày đều phải sinh hoạt trong nguy hiểm, cuộc sống đầy súng đạn máu tươi như vậy khiến tính cảnh giác của nàng cao hơn người thường rất nhiều. Một ánh sáng đỏ theo khoé mắt xẹt qua, phản ứng đầu tiên của nàng chính là ôm lấy Tần Nhuế.

Đúng như dự đoán, một lực đạo lớn từ đỉnh đầu bay qua, một tiếng vang lớn cơ hồ xuyên thấu qua màng nhĩ. Âm thanh này vô cùng quen thuộc, đó chính là tiếng súng.

“Quý Duyệt Phong…”

“Đi, đi mau!”

Tần Nhuế nói chưa hết câu, Quý Duyệt Phong đã lôi kéo cô chạy vào bên trong siêu thị. Kinh nghiệm lúc xưa nói cho Quý Duyệt Phong biết, các nàng hiện tại có khả năng bị sát thủ theo dõi. Đứng ngay địa phương trống trải, không thể nghi ngờ chính là tìm đến cái chết!

Bởi vì tiếng súng quá mức vang dội, cho nên không ít người trong siêu thị nghe rõ rành mạch. Tuy rằng không biết âm thanh đó là gì, nhưng nhìn thấy một lỗ hỏng trên tường, mọi người bắt đầu nhận biết do cái gì mà ra. Trong lúc nhất thời, toàn bộ đèn siêu thị đều bị hỏng.

Thu ngân viên cùng nhân viên sợ tới mức chạy ra ngoài, khách hàng ngay cả đồ đạc cũng không kịp lấy, liền điên cuồng bỏ chạy ra ngoài. Người đạp người, người bỏ người, không ít người già cùng trẻ nhỏ đều bị đánh ngã trên mặt đất, không người trông giữ. Nếu như là bình thường, Tần Nhuế nhìn thấy nhất định sẽ giúp họ đứng dậy, nhưng hiện tại, cô cùng Quý Duyệt Phong mới chính là người nguy hiểm nhất.

Hai người kích động núp phía sau hàng hoá, ngay cả hít thở cũng không dám, nín thở nghe nhất cử nhất động xung quanh. Tiếng bước chân chậm rãi tiếp cận, Quý Duyệt Phong đem Tần Nhuế bảo hộ phía sau, đồng thời chuẩn bị tư thể đánh úp bất ngờ. Một giây, hai giây, ba giây, nam nhân mặc áo đen dứng trước mặt hai người, cả ba lúc này đều hoảng sợ. Tên nam nhân phản ứng đầu tiên chính là giơ súng trên tay lên nhắm ngay Quý Duyệt Phong, nhưng lại chậm một bước, chỉ thấy Quý Duyệt Phong rất nhanh nắm lấy cổ tay hắn, không chút do dự một tiếng răng rắc đem tay bẻ gãy. Âm thanh kia vang dội thanh thuý. Tần Nhuế chỉ cần nghe liền cảm thấy cổ tay có chút đau nhức.

Súng trên tay tên nam nhân kia vô lực rơi xuống mặt đất, không đợi cơn đau nhức từ tay bị gãy của hắn truyền đến, ngay lập tức Quý Duyệt Phong nhấc chân một cước liền đá vào cổ của tên nam nhân, dùng mũi giày cao gót cơ hồ đâm thẳng vào cổ. Động tác chỉ có thể xuất hiện trên phim ảnh này chỉ phát sinh trong vòng vài giây. Đối phương phát ra tiếng hét thảm thiết sau đó bất tri bất giác liền té trên mặt đất. Thừa dịp không có ai chạy tới, Quý Duyệt Phong vội vàng nhặt súng lên, mang Tần Nhuế chạy lên lầu hai. (editor: Phong Phong đúng là soái quá <3)

Cái gọi là siêu thị lớn, cái tốt nhất chính là không chỉ có một cửa. Chỉ cần lên lầu hai, liền có thể theo cửa thang lầu bên trong siêu thị bỏ lại những kẻ sau lưng.

Hai người chạy như bay, nghe phía sau tiếng bước chân càng ngày càng gần, tim đập cũng không theo quy luật nhanh theo.

“Bọn chúng ở kia!”

Bỗng nhiên một giọng nam vang lên, ngay sau đó, một biên đạn như tơ lông bay thẳng vào các nàng. Nếu không phải có thang lầu cản lấy, Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế sớm đã bị bắn thành hình tổ ông.

Thật vất vả lên đến lầu hai, Quý Duyệt Phong mới từ thang lầu mở cửa đi vào, liền xoay người đem cửa sắt cẩn thận khoá lại. Nghe phía sau cửa truyền đến âm thanh chửi thề cũng tiếng súng, nàng thậm chí thời gian đắc ý cũng không có, liền lần nữa kéo Tần Nhuế hướng cửa thoát hiểm chạy tới. Giờ khắc này, hai người còn lo giữ hình tượng gì nữa? Quý Duyệt Phong hận không thể làm cho giày cao gót dưới chân mình cùng váy ngắn lập tức biến mất, chạy còn có thể nhanh hơn một chút.

“Hộc...” Cuối cùng ra được siêu thị, hai người đứng trước cửa từng ngụm từng ngụm thở hổn hển. Cùng nhau nhìn đối phương mồ hôi đầy trên mặt, tóc tai lộn xộn, trải qua một trận như thể sống còn.

“Bọn họ đến tột cùng là loại người nào? Vì sao lại muốn giết chúng ta?”

Nghỉ ngơi đủ, Tần Nhuế nhíu mày hỏi, Quý Duyệt Phong lại phá lệ không đáp lời cô, chỉ ngẩn người nhìn dưới mặt đất. Phía sau bên tai Tần Nhuế bỗng nhiên truyền đến một tiếng súng vang dội. Nhìn thấy viên đạn hướng ngực mình bay tới, một khắc kia, trong lòng nói với nàng rằng nhất định phải tránh đi, nhưng căn bản nàng không có bất kỳ phản ứng gì, chỉ đứng ngơ ngác một chỗ. Bởi vì đau nhức mà phát ra tiếng kêu rên, máu tươi bắn đầy trên mặt cùng quần áo, ngọt liệm mà hôi mùi máu tanh.

Mắt thấy người trước mặt ngã vào trong lòng mình, lúc này đầu óc Quý Duyệt Phong trống rỗng. Thẳng đến khi nghe thấy người nọ phát ra tiếng hít thở càng dồn dập, mới làm nàng lấy lại tinh thần. (tác giả viết hơi khó hiểu, tóm lại là Nhuế Nhuế đỡ đạn cho Phong Phong)

“Tần Nhuế! Tần Nhuế!” 
Lấy tay che lại bả vai trúng đạn của Tần Nhuế, Quý Duyệt Phong lớn tiếng kêu tên cô. Vết thương này sao lại không đau? Tần Nhuế chưa từng chịu qua bất kỳ vết thương lớn nào thì làm sao có thể chịu đựng được loại đau này? Loại vết thương này giống như đem toàn bộ bả vai xé rách đau nhức, khiến cô căn bản không thể mở miệng nói chuyện. Chỉ có thể cắn lấy môi dưới, tránh để mình phát ra tiếng kêu đau.

“Tần Nhuế, em xin lỗi! Rất xin lỗi! Đều do em không bảo về tốt chị. Chị cố chịu đừng thêm một chút, em lập tức mang chị đến bệnh viện, không có việc gì cả, chị sẽ không có việc gì cả.” 

Quý Duyệt Phong nâng cường độ đè trên vai Tần Nhuế, muốn máu có thể chậm ngừng chảy một chút. Thật có chút thời điểm, cố gắng nhưng không thể như mong muốn. Vô luận nàng như thế nào hy vọng Tần Nhuế không chảy máu, không đau đớn, nhưng một chút một đều không hiểu quả.

Tình huống bất thường như vậy, Quý Duyệt Phong chưa từng trải qua. Nàng không nghĩ tới được sát thủ đã đuổi đến nơi này, lại càng không nghĩ rằng Tần Nhuế vì mình mà đỡ viên đạn cho nàng. Nếu có thể biết trước, Quý Duyệt Phong thà rằng viên đạn kia đâm thẳm vào trên người mình, cho dù là trước ngực đi nữa, nàng cũng không nguyện muốn Tần Nhuế chịu thống khổ như vậy.

Tuy rằng sớm nghĩ tới việc Tần Nhuế cùng mình ở cùng một chỗ sẽ vì nàng mà mang không ít nguy hiểm cùng phiền toái ngoài ý muốn, nhưng loại nguy hiểm này, không khỏi có chút đến nhanh đến như vậy. Thậm chí không đợi nàng cùng Tần Nhuế hưởng thụ thời gian ngọt ngào vừa mới ở chung, sự thật quả tàn khốc liền muốn gây thương tích cho các nàng. Theo bản năng nàng lặp lại câu “không có việc gì” trước mặt Tần Nhuế, liền ngay cả bản thân Quý Duyệt Phong cũng không biết, nàng rốt cuộc là an ủi Tần Nhuế hay là đang an ủi chính mình.

Tầm mắt vô cùng lo lắng cho người bên trong ngực mình sắc mặt đối phương trắng bệch không một chút huyết sắc nào, thân thể gầy yếu kia, cư như vậy bất lực run rẩy. Giờ khắc này, Quý Duyệt Phong thà rằng mình chưa từng quen biết Tần Nhuế, cũng không làm cho Tần Nhuế thích mình. Ít nhất, không gặp mình, Tần Nhuế có thể là chính nàng hoàn mỹ, khoẻ mạnh, bất cầu ngôn tiếu (2). Chứ không phải giống như lúc này, chịu vết thương nặng như vậy.

(2): Không hay nói nhiều.

Nguyên lai, tâm đau đến loại tình trạng này, rõ ràng nàng không bị một chút vết thương ngoài da nào nhưng lại như có người dùng dao đâm qua đâm lại vị trí yếu ớt nhất của nàng. Nỗi đau này, thấm nhập vào nội tâm, thẩm thấu vào cốt tuỷ, nỗi đau lan rộng ra toàn bộ thân thể. Có lẽ, chuyện thống khổ nhất trên đời này chính là tự tay làm thương tổn đến tình cảm chân thành trong lòng mình cũng như bởi vì bạn mà người yêu của bạn chịu tổn thương.

Quý Duyệt Phong, Tần Nhuế bị thương như vậy đều do chính ngươi mà ra.

Ý nghĩ như vậy xuất hiện trong đầu.

Quý Duyệt Phong đang đắm chiềm trong tự trách, lại không phát hiện đám sát thủ càng ngày càng đến gần, trong một mảnh tối đen âm trầm loé lên ánh sáng của nòng súng.


Hết chương 63

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 7 (updated 14/2)

Chương 7
Editor: YUI
Ngôn Thanh Hạm thành thật tự nhiên sẽ nghe không ra thâm ý của Lam Khiên Mạch, cô biết đối phương đang trào phúng mình nhưng chuyện hoa sen nở rộ cùng mông có liên quan gì với nhau? Vì thế Ngôn Thanh Hạm thập phần thuần khiết bắt đầu miên man suy nghĩ, thân thể cũng không còn mẫn cảm như trước. Nhìn khối thân thể có chút khởi sắc nay lại lãnh đạm lần nữa, Lam Khiên Mạch bất đắc dĩ thán ra một hơi, cúi người ghé vào trên người Ngôn Thanh Hạm.
“Cô thật sự là nữ nhân khó nhất mà tôi từng gặp qua, nếu đổi là người bình thường bị đối đãi như vậy, sớm đã chịu không nổi, mà cô còn có thể suy nghĩ đến chuyện khác. Ngôn Thanh Hạm, tôi có nên gọi cô đơn thuần hay do cô chạm không thể được tường đây?” Lam Khiên Mạch có chút nản lòng nói, nàng rất hiểu thân thể nữ nhân, cũng hiểu được dục vọng khởi nguồn từ tình yêu.
Chỉ khi nội tâm thật sự yêu một người, thì chỉ cần chạm vào một lần liền có thể khiến đối phương đạt đỉnh điểm không kiềm chế được. Ngược lại, nếu người kia hận bạn thấu xương cũng như họ không có cảm giác gì với bạn, cho dù bạn dùng mọi phương pháp hèn mọn nhất thu phục nàng, nàng cũng không cho bạn bất kỳ phản ứng nào. Đây có lẽ là điểm khác biệt lớn nhất giữa nữ nhân và nam nhân, đối với nữ nhân mà nói, tính cách và tình yêu thường đi đôi với nhau mới có thể đạt đến cực hạn.
Nay, Ngôn Thanh Hạm đối với cái đụng của mình không chút phản ứng nào, đã gián tiếp chứng minh rằng cô đối với mình không xem nàng là người? Bất quá, chuyện này cũng hợp lý, nàng giống như một loại khách qua đường, lại như thế nào khiến cho Ngôn gia đại tiểu thư chú ý tới đây?
“Tôi chỉ là còn không thích ứng được mà thôi.” Đang lúc Lam Khiên Mạch đang suy nghĩ miên man, cái trán bị một bàn tay nhẹ nhàng chạm tới. Bàn tay nóng rực kia khiến lòng người khác cảm thấy an ủi. Nhìn Ngôn Thanh Hạm đang nằm dưới thân mình, khuôn mặt ửng hồng mang theo một tia đau tích cùng lo lắng, rõ ràng thẹn thùng, vậy mà lại buông tha rụt rè của cô để làm động tác an ủi nàng như vậy.
“Ngôn Thanh Hạm, từ giờ trở đi, thân thể của cô, linh hồn của cô, sẽ bởi vì sự đụng chạm của tôi mà điên cuồng.” Lam Khiên Mạch nói xong dừng cái hôn trên cổ Ngôn Thanh Hạm. Thần cánh hoa hơi lạnh chạm vào làn da nhạy cảm làm cho người nọ kìm lòng không đậu ngẩng đầu lên nhìn nụ hôn của nàng, đồng thời tay đem Lam Khiên Mạch gắt gao ôm lấy.
Hai khối hoàn mỹ mỏng manh chặt chẽ thiếp hợp cùng một chỗ, giống như hai ly sữa tươi tinh khiết, cho dù là màu sắc hay xúc cảm đều đồng dạng trắng nõn không tỳ vết. Một nụ hôn dừng trên lưng, Ngôn Thanh Hạm nửa mở mắt nhìn người đang quỳ gối giữa hai chân mình, người nọ mang khuôn mặt đầy yêu mị tràn đầy dục vọng chồng chất xuân triều dùng ngón tay thon dài của nàng dao động trên chân cô, lướt qua gót chân ngược đến mu bàn chân, sau đó hé mở đôi môi, nhìn chăm chú đem một ngón chân ngậm vào miệng.
“Lam Khiên Mạch… Đừng như vậy…” Thị giác cùng thân thể đánh sâu vào làm cho Ngôn Thanh Hạm không biết phải làm như thế nào, loại cảm giác này đối cô mà nói không thể nghi ngờ là một lực đánh cực kỳ lớn. Mắt thấy đầu lưỡi ở giữa khe hở ngón chân tiến ra tiến vào, mỗi một lần động đến, nhả ra đều mang theo một sợi chỉ bạc. Chúng quấn quanh một ngón chân, rất nhanh liền ướt nhẹp. Ngôn Thanh Hạm cảm thấy chân đã muốn nhuyễn đến không còn bộ dáng, giống như xương cốt đều bị nước trong miệng làm tan mất. Nó không còn thuộc về cô điều khiển nữa, mà hoàn toàn rơi vào vòng cấm mê hoặc của Lam Khiên Mạch.
Một dòng nước ấm chảy trong bụng, liên tiếp không ngừng tràn ra dưới cơ thể. Mặc dù đây là lần đầu tiên xuất hiện loại phản ứng sinh lý này, Ngôn Thanh Hạm cũng hiểu được đây thuộc loại bản năng gọi là dục vọng. Nói một cách thông thường chính là cô muốn, muốn cô gái Lam Khiên Mạch này cho mình thật nhiều khoái hoạt.
“Thoải mái không? Nếu thoải mái liền gật đầu cho tôi biết.” Dị vật trong miệng làm cho phát âm của Lam Khiên Mạch hơi hơi biến dạng, nhưng Ngôn Thanh Hạm vẫn có thể nghe được rõ ràng. Cô thẳng thắng gật gật đầu, tuy rằng loại cảm giác này thật sự phóng đãng nhưng không thể không thừa nhận rằng thân thể được Lam Khiên Mạch hầu hạ như vậy hết sức thoải mái, thậm chí có vài thứ cô muốn mở miệng kêu ra.
“Thanh Hạm quả nhiên không phải là người bình thường, làm cho cô ướt thật đúng là không dễ dàng.” Lam Khiên Mạch đem tầm mắt dừng tại nơi ướt át giữa hai chân của Ngôn Thanh Hạm nhẹ giọng nói, ánh mắt hướng đến phiếm nước trong suốt trên đoá hoa nhỏ xíu xinh đẹp, nàng thật may mắn vì rốt cuộc cũng làm cho cô gái này phản ứng. Thức hiển nhiên, so với phản ứng vừa rồi càng kịch liệt hơn, nụ hoa giống như loài cây mắc cỡ kia đã được trải qua lễ rửa tội của dục vọng càng thêm hoàn mỹ.
“Đừng nói nữa…” Ngôn Thanh Hạm không truy cứu việc Lam Khiên Mạch thay đổi cách xưng hô tên cô, tuy rằng “Thanh Hạm” xưng hô nghe vô cùng thân thiết nhưng cũng không thích hợp với quan hệ lúc này của cả hai, cô thế nhưng lại không nghĩ sửa lại cách gọi của đối phương. Cô thích cô gái này kêu tên mình như vậy, một tiếng Thanh Hạm ôn nhu mà không mất đi vẻ cứng cỏi, thanh âm dịu dàng như một chương nhạc động lòng người, dư âm còn văng vẳng bên tai không thể quên.
“Thanh Hạm càng lúc càng ướt, xem ra cô tựa hồ thật thích tôi gọi cô như vậy.” Lam Khiên Mạch buông chân Ngôn Thanh Hạm ra, tiện đà ngồi chồm hỗm giữ hai chân cô. Nhìn khối trong suốt mang vẻ thần bí kia, nàng đắc ý cười, cầm lấy cây bút lông đặt bên cạnh nhẹ nhàng lướt qua nơi ấy. Đúng như trong lòng suy nghĩ, lần này cây bút lông càng trở nên ướt át. Vì muốn đem nó nhuộm đẫm ẩm ướt hơn, Lam Khiên Mạch lần nữa tiến lên phía trước, mục tiêu lần này không phải đoá hoa mà chính là mảnh cây cối trước mặt.
Nơi này tốt hơn so với chỗ khác, ngay cả khi chỗ kia đã xuất hiện mưa to gió lớn, phiến cây cối này vẫn như cũ khô ráo như lúc ban đầu, không mang một chút dấu vết ướt đẫm nào. Dùng ngòi bút bị lây dính mật hoa chạm vào phiếm cây cối, nó giống như bị gió lớn thổi tới, lung lây run run, ngay sau đó, mưa cùng hỗn hợp mật hoa dốc toàn lực lượng tràn đến, tản mát hương thơm cực kỳ dụ hoặc.
“Nếu thích trời mưa, nên cùng nhau ướt nhẹp mới đúng.” Nghe câu nói vô đầu vô đuôi của Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo, thân thể liền đột nhiên sinh ra cảm giác kích thích khó nói thành lời. Cô không biét Lam Khiên Mạch đang làm gì mình, chỉ cảm thấy một cỗ cảm giác khó có thể giải thích từ dưới cơ thể trải rộng toàn thân, liền ngay cả bụng đều trở nên phập phồng mãnh liệt.
“Thanh Hạm, đừng áp lực chính mình, thoải mái liền kêu lên một tiếng”
“Cô làm tốt việc của cô là được rồi, tôi… Ngô!” (Có thể hiểu là “Cô tự quản việc của cô là được rồi”) Ngôn Thanh Hạm muốn nói cho Lam Khiên Mạch biết cô mới không cần phát ra âm thanh kỳ quặc gì, chỉ là chưa kịp nói hoàn thì cảm xúc vừa quen thuộc lại vừa xa lạ mới vừa rồi lần nữa đánh úp đến. Lần này không giống như lúc trước thoáng qua, hiện tại loại cảm xúc này đến bây giờ vẫn liên tục không chịu dừng lại.
“Có phải thoải mái không? Nơi này là nơi mẫn cảm nhất của nữ nhân, Thanh Hạm, cái này lúc học sinh học hẳn là đã nghe qua, nàng tên âm hạch. Chính là kích thích ở nơi này, có thể đạt được cao triều nga.” Lam Khiên Mạch nói xong, dùng bút lông đặt ngay hạt đậu đỏ đang nổi lên thật mạnh đảo qua. Gặp nó trở nên sưng tấy đỏ tươi, tốc dộ trên tay so với vừa rồi càng nhanh hơn.
“Lam… Lam Khiên Mạch… Mau dừng tay…” Ngôn Thanh Hạm có chút chịu không nổi mở miệng nói, trong lời nói ẩn ẩn mang theo vài phần khóc nức nở. Cô biết Lam Khiên Mạch nói bộ vị kia là cái gì, cũng là lần đầu tiên cảm nhận được loại cảm giác này. Thân thể dần dần trở nên rất kỳ quái, cảm trải tê dại nói không nên lời rộng lan rộng toàn thân, còn có một loại cảm giác giống như thoải mái, lại giống như khó chịu. Cô như vậy sợ hãi, càng sợ chính mình bởi vì nó mà không còn là mình.
“Thanh Hạm, tôi không thể dừng lại, nếu không cô càng thêm khó chịu. Nhất nhịn nhất nhẫn, cô có thể cảm nhận được cảm giác vi diệu này.”
Lam Khiên Mạch nói xong dùng đầu lưỡi liếm góc đùi của Ngôn Thanh Hạm, động tác trên tay cũng không chút nào chậm trễ. Đầu bút lông bén nhọn càng ngày càng chạm đến nơi trung tâm, nó cùng thân thể đè ép lẫn nhau, ma sát lẫn nhau, dạng phương thức kỳ diệu ở nơi này mang đến loại khoái ý không giống bình thường.
Lần đầu tiên Ngôn Thanh Hạm đối mặt với dục vọng như vậy như thế nào có thể chịu được loại cảm giác này? Cô dùng răng gắt gao cắn môi dưới, tay nắm lấy vai gầy của Lam Khiên Mạch. Xương quai xanh bị một lực đạo thật lớn cắn lấy có chút phát đau, Lam Khiên Mạch chỉ là nhẹ nhàng nhíu mày không phản kháng lại. Sau nàng buông bút lông xuống, dùng lời lẽ thủ nhi đại chi (1)
(1): chỉ người hoặc sự vật thay thế người hoặc sự vật khác. Ý là dùng lời lẽ để thay thế.
Đôi môi vô cùng ôn nhuyễn lại nóng rực thiếp lên khối địa phương mang nhiều thần bí, Ngôn Thanh Hạm cuối cùng khắc chế không được phát ra tiếng than nhẹ, âm thành này rất nhỏ giống như chủ nhân của nó lúc nào cũng ẩn nhẫn, trầm ổn mang một chút ngượng ngùng, muốn phóng thích lại cực lúc áp chế cảm giác mâu thuẫn, thân ngâm phát ra vô cùng nhuần nhuyễn. Nhưng cho dù âm thanh kia cực kỳ nhỏ hầu như không thể nghe thấy cũng bị Lam Khiên Mach nghe rõ rành mạch.
Nàng nhắm mắt lại, dụng tâm lấy tay chạm đến bộ vi mẫn cảm giữa hai chân Ngôn Thanh Hạm, ngon như thể đang nhấm nháp khối cực kỳ mỹ vị có nhân chocolate. Nàng suy tính dùng khoang miệng ấm áp đem tầng nước bên ngoài kia hoà tan, tiện đà ăn luôn lỏi nhân mang hương vị thuần tuý bên trong. Vì thế nàng tham lam dùng đầu lưỡi một lần đảo qua giữa khe hở, đem khối bơ có nhân đưa ra ngoài, sau đó nuốt vào trong miệng.
Hương vị kia rất thơm, rất ngọt, chỉ thử một chút sẽ làm cho người khác nghiện, khiến họ trầm mê vào trong đó. Tầng nước bên ngoài dần dần hoà tan, nhân bên trong hoàn toàn phá xác đi ra. Nhìn nó bắt đầu nhô cao, Lam Khiên Mạch cười, một ngụm nuốt vào, dùng hết khả năng có thể, liếm rồi khẽ cắn, thẳng đến khi nó ở trong miệng nàng hoà tan.
“Lam Khiên Mạch… Lam Khiên Mạch! Ân!” Chưa bao giờ có cảm giác như sóng thần mãnh liệt ập đến, thân thể cô vào lúc này hoàn toàn không khống chế được, khí lực cử động một ngón tay cũng không còn sót lại. Hai chân không khống chế được run lên, chỗ địa phương trung gian kia tựa như bị lôi điện đánh trúng thành một mảnh mênh mông đại dương, tê dại bất lực xụi lơ trong miệng Lam Khiên Mạch.
Cảm giác hoàn toàn hỏng mất, Ngôn Thanh Hạm chỉ cảm thấy bên hông bủn rủn không sức lực, bụng run rẩy cực kỳ nhanh, bên trong dòng nhiệt lưu tụ thành một chỗ, không thể chống đỡ dục vọng, ý đồ muốn phá thể mà ra. Cô cố gắng hết sức dùng tia lực cuối cùng nắm lấy vai Lam Khiên Mạch, mười ngón đâm sâu vào.
Ngôn Thanh Hạm nghĩ đến việc mình bị phá hư, bị Lam Khiên Mạch tên địch nhân này hoàn toàn đánh bại, trở thành tù binh của đối phương, lúc này cô rốt cuộc cảm nhân được cảm giác như lời đối phương vừa nãy nói. Nguyên lai, cao triều thật sự làm cho nữ nhân trở nên điên cuồng, đánh mất mình.
Nghỉ ngơi hồi lâu cũng không làm loại tư vị này ngừng lại, lúc này Ngôn Thanh Hạm vẫn chống đỡ mắt, không muốn Lam Khiên Mạch nhận thấy mình dao động. Cô nghe thấy tiếng đi lại trong phóng của đối phương,tiện đà một chiếc khăn mặt mềm mại ấm áp đặt trên người. Vải dệt mềm mại dừng trên cổ, đi xuống phía dưới, ngay cả gáy cũng được lau qua, cô biết Lam Khiên Mạch thay mình rửa sạch thân thể. Không lâu sau, mồ hôi trên người toàn bộ đều được lau khô, khôi phục cảm giác khoan khoái nhẹ nhàng, liền ngay cả bộ vi tư mật ở phía dưới thân còn có chút ẩm ướt cũng được chiếc khăn mềm mại rửa sạch sẽ.
Căn phòng im lặng đến nổi tiếng hô hấp đều có thể nghe được nhất thanh sở thị, chiếc chăn đơn được đắp trên người, Ngôn Thanh Hạm trong lòng hiện lên một tia khác thường. Cô tổng cảm thấy Lam Khiên Mạch thật ôn nhu, đối với mình thật tốt. Chỉ là lý trí nói cho cô biết, cô nên ra khỏi căn phòng này nên khôi phục lại con người thường ngày của Ngôn Thanh Hạm. Về phần Lam Khiên Mạch là ai, đối với cô mà nói cũng không quan trọng.
Thân thể cuối cùng cũng khôi phục lại, Ngôn Thanh Hạm không nói một lời tiêu sái bước xuống giường lấy quần áo của mình mặc vào. Cô cũng không nhìn Lam Khiên Mạch đang ngồi trên ghế hút thuốc, đối phương cũng không có ý tứ muốn trao đổi với cô.
“Lam tiểu thư, chuyện hôm nay như vậy chấm dứt. Tôi sẽ không đến hội quán này nữa, sẽ không gây phiền phức gì cho cô, mong cô cũng không cần quấy rầy tôi. Tôi nghĩ chúng ta về sau không cần gặp lại đối phương nữa, cho dù gặp cũng hy vọng cô cùng tôi bảo trì quan hệ xa lạ.” Do dự hồi lâu, Ngôn Thanh Hạm không mang biểu tình gì trên mặt, cô xoay người rời đi, cổ tay bị đối phương kéo lại.
“Ha ha, Ngôn tiểu thư nói như vậy tôi tự nhiên hiểu. Tất cả đều là người trưởng thành, ngươi tình ta nguyện, đạo lý này tôi biết. Chỉ là ngài hôm nay hưởng thụ sự phục vụ của tôi, có phải nên trả tiền phí không? Tôi ở Tiêu Tương Các cũng được biết đến, rất nhiều khách quen đến đây muốn tôi hầu hạ đều phải chờ 8 lần, ngài vừa rồi thư thái, lại muốn vỗ mông bước đi?”
Nghe xong Lam Khiên Mạch nói, Ngôn Thanh Hạm có chút không tin nhìn nàng. Giờ khắc này, cô gái này đã thay đổi chiếc sườn xám màu đỏ vừa rồi, trên mặt tràn đầy vẻ yêu mị lấy lòng. Nguyên lai mình trong lòng nàng cũng chỉ là khách nhân mà thôi, ôn nhu vừa rồi là giả, tri kỷ chiếu cố cũng là giả, bất quá mục đích chính là muốn mình cho nàng một ít tiền mà thôi.
Như vậy, không thể tốt hơn coi như là một phen giao dịch, bước ra khỏi cửa, cô vẫn là Ngôn Thanh Hạm, đối với Lam Khiên Mach không còn chút liên quan nào. Nhưng vì cái gì có chút không cam lòng đây?
“Thật có lỗi, tôi không mang tiền mặt trong người, cái thẻ này hẳn là còn khoảng mười vạn (2) (mười ngàn nhân dân tệ á, hơi bị nhiều cho 1lần phục vụ a), mật khẩu là 6 số 1, cô có thể tuỳ tiện dùng.” Ngôn Thanh Hạm nói xong từ trong túi xách lấy ra chiếc thể tín dụng đưa cho Lam Khiên Mạch, chỉ là thời điểm Lam Khiên Mạch nhận lấy, chiếc thẻ tín dụng rơi xuống mặt đất phát ra 1 tiếng “Ba”, cùng tiếng đóng cửa không chút lưu luyến.
(2) 1CNY ~ 3.436,41VND => 10.000CNY ~ 34.364.100VND
Hạ thắt lưng đem thể tín dụng nhặt lên, Lam Khiên Mạch nhanh tay nắm lấy, nắm trong tay như thể muốn bẻ gãy thành hai đoạn cũng không chịu buông ra. Điếu thuốc trong miệng dần dần tan đi, rốt cuộc nàng đem bao tay bên trái cởi ra.
So với cánh tay phải sáng bóng của Lam Khiên Mạch có chút bất đồng, cánh tay còn lại vô cùng dữ tợn, từ cánh tay xuống đến cổ tay đều bị che kín bởi những vết sẹo, có vết bỏng của tàn thuốc, có những lỗ nhỏ màu đỏ cố ý lưu lại, càng nhiều chính là những vết thương do dao gây ra. Nhìn xuống phía dưới là mu bàn tay có nhiều vết thương, ngón tay thon dài tinh tế nhưng bàn tay chỉ còn lại bốn ngón, mất đi một ngón. Nơi ấy vết thương đã lành, bàn tay không có bao nhiêu thịt, hẳn là dọc theo bàn tay xương cốt không một chút do dự triển lộ ra ngoài.
“Ha ha…” Lam Khiên Mạch cười, đem điếu thuốc còn sót lại một ít chích lên trên tay trái, rất nhanh truyền đến tiếng tê tê cùng mùi da thịt bị đốt…

Hết Chương 7

Editor: Mở đầu đã có 7 chương H, quả là Bạo có khác. Sẵn nói luôn, YUI tuy edit H, nhưng thật ra cũng ko quá am hiểu mấy loại tình huống này, (vẫn còn trong sáng nha) nên khó tránh khỏi nhiều chỗ edit khó hiểu, kiến thức về H hạn chế qua sách vỡ nên thông cảm bỏ qua dùm YUI, ai đọc không hiểu "chỗ này" "chỗ nọ" cũng đừng hỏi YUI, vì YUI cũng ko biết đâu, edit theo lời tác giả thôi. Thắc mắc thì hỏi tác giả nha =))))

P/s: hôm nay 14/2 sao? chán nhỉ, thôi vậy, chúc mấy Bách ai đang yêu thì có ngày Văng Lung Tung hạnh phúc bên người ấy. Còn FA thì vẫn cứ ở nhà mà "cầu mưa" giống ta đi :D. Bái bai, ta về quê đây với lão ba lão mẹ đây. Nhưng sao chẳng muốn về, lão mẹ bắt ta đi coi mắt này nọ, ức chế, ta 23 tuổi mà lão mẹ sợ ta ế ko ai thèm rồi, chán nhỉ, ko biết ta có phải là con của lão mẹ ta ko nữa. nói nhãm cũng đủ rồi, thôi ta biến đây, bái bai. NĂM MỚI VUI VẺ A!

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2015

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 62

Chương 62
Editor: YUI

“A... Tiểu Dịch! Chậm một chút! Cơ thể…cơ thể không chịu nổi! Ân Ngô!” Cách vách phòng cứ truyền đến tiếng vang mà các bạn trẻ không nên nghe thấy. Cho dù có đem cửa nhanh đóng lại vẫn dị thường nghe rõ. Tần Nhuế ngồi trên giường, có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, xoay người nhìn thấy Quý Duyệt Phong mang vẻ mặt ái muội cười, đột nhiên khiến cô đỏ mặt.

“Em…em làm gì nhìn tôi như vậy?” Thấy tầm mắt Quý Duyệt Phong cứ ngưng tụ trên người mình, Tần Nhuế lên tiếng hỏi. Bởi vì khẩn trương mà đơn giản nói vài câu nhưng lại lắp ba lắp bắp. “Nhuế Nhuế, em sớm đoán được Phùng Dịch tuyệt đối không phải là người đơn giản gì rồi. Ngay cả Trần Tĩnh Hinh đều bị nàng áp gắt gao, nàng tuyệt đối là thuộc loại hình Loly quỷ súc công.”

“Chậc chậc…nghe chút âm thanh của đặc công Trần, rõ ràng đã một giờ trôi qua rồi mà còn mang mười phần khí thế, hết sức rõ to a. Hai người kia náo loạn như vậy thật đúng là không nhỏ. Nhuế Nhuế, chị nói xem, nếu chúng ta bây giờ vọt vào trong, các nàng có phải bất mãn không?”

Quý Duyệt Phong đúng là người có nợ tất sẽ trả, chỉ cần nghĩ mình cũng Tần Nhuế mỗi lần cùng nhau hôn nóng bỗng như chết đi sống lại, liền bị Trần Tĩnh Hinh nữ nhân này phá đám, trong lòng vừa giận vừa tức. Khó được nhìn thấy nhược điểm của các nàng, nếu không lấy xấu xa đối phó xấu xa, thật sự là rất không hợp với tính tình của nàng.

“Ách…Nếu em muốn đi thì tự mà đi, nhưng đừng dẫn tôi theo.” Tần Nhuế không suy nghĩ liền cự tuyệt đề nghị của Quý Duyệt Phong. Người luôn luôn bảo thủ như cô mới không cần nhìn sở thích xấu xa của người khác, lại càng không muốn đắc tội Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch. Dù sao bốn người các nàng hiện tại như châu chấu treo trên sợi dây thừng, khó đảm bảo về sau  khi chấp hành nhiệm vụ, Quý Duyệt Phong không cần đến sự giúp đỡ của hai người kia.

“Ngô, Nhuế Nhuế thật sự lương thiện mà. Rõ ràng có cơ hội tốt như vậy, cũng không chịu nắm bắt. Xem tình huống này mà nói sợ các nàng sẽ còn ầm ĩ lâu lắm. Không bằng chúng ta đi siêu thị mua chút nguyên liệu nấu ăn được không? Tối hôm nay em muốn làm bít tết cho chị ăn.” Quý Duyệt Phong đưa ra đề nghị liền lập tức được Tần Nhuế gật đầu đồng ý.

Vốn khó có được ngày nghỉ như vậy, các nàng muốn lười ở biệt thự ngủ một chút, nhưng Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch động tĩnh lớn như vậy, hơn nữa còn có Quý Duyệt Phong ở bên cạnh, khó đảm bảo không phát sinh ít chuyện kỳ quái gì. Trải qua thận trọng lo lắng, Tần Nhuế vẫn là quyết định cùng Quý Duyệt Phong đi ra ngoài. Dù sao ở bên ngoài, nữ nhân nhộn nhạo này còn có thể thu liễm mình một chút.

Hai người tuyệt đối đều thuộc trường phái hành động, vừa nói đi đâu liền bắt đầu thay quần áo trang điểm. Tần Nhuế vốn muốn mặc quần áo tây trang hàng ngày cô thường mặc, nhưng không đợi cô hướng tới tủ quần áo, cả người đã bị Quý Duyệt Phong kéo đến bên giường. Mắt thấy móc giá treo chiếc áo lông rộng màu đen cùng chiếc quần hưu nhàn phong cách thoải mái, đôi mắt đẹp nghi hoặc hướng nhìn Quý Duyệt Phong.

“Bộ quần áo này, là em mặc hay cho tôi mặc?”

“Phốc!”

Nghe câu hỏi của Tần Nhuế, Quý Duyệt Phong cười lên một tiếng. Sau đó vươn hai tay nựng lên mặt Tần Nhuế, thật giống như đại nhân nhìn thấy tiểu hài tử khả ái. “Em làm gì vậy!?” Bị hành động như vậy Tần Nhuế hiển nhiên có chút bất mãn, cô né khỏi bàn tay quỷ của Quý Duyệt Phong, xoa mặt mình vừa bị đối phương nựng đỏ ửng, không cho Quý Duyệt Phong giải thích, hung hăng muốn trả đũa lại.

“Ngô, Nhuế Nhuế thật xin lỗi, chỉ là em thật sự nhịn không được. Chị có biết vừa rồi chị có bao nhiêu khả ái không, người ta thiếu chút nữa nhịn không được muốn đem chị đẩy ngã.” Quý Duyệt Phong ra vẻ uỷ khuất nói, trời biết, nàng vừa rồi làm hành động như vậy hoàn toàn vì bộ dáng ngơ ngác của Tần Nhuế hết sức khả ái.

Sự thật chứng minh, khoảnh khắc Ngự tỷ bỗng dưng biến ngốc, tuyệt đối so với ngốc bình thường còn đáng yêu hơn mấy trăm lần. Chỉ cần nghĩ đến việc Tần Nhuế vừa rồi trừng cặp mắt to kia, môi khẻ nhếch, mang vẻ mặt mê man nhìn bộ dáng của mình, Quý Duyệt Phong còn muốn lần nữa xông lên nựng mặt cô thêm một cái.

Muốn thay đổi phong cách ăn mặc của Tần Nhuế chính là điều Quý Duyệt Phong sớm muốn làm. Nàng vẫn cảm thấy thân hình Tần Nhuế rất đẹp, mặc kệ là bề ngoài hay dáng người, đều thuộc hàng mỹ nữ nhất đẳng. Nhưng dù có điều kiện trời phú như vậy, nữ nhân này lại không quan tâm tới. Không cần mỗi ngày cứ mặc mỗi bộ tây trang chẳng có phong tình nào, còn đầu tóc thì cứ búi lên cứng nhắc như thế, liền phó bộ dáng lạnh như băng, ai nhìn mà không cảm thấy sợ đây?

Cho nên Quý Duyệt Phong xác định rằng nàng phải bắt Tần Nhuế thay đổi một ít. Tuy rằng quần áo đi làm nhìn qua cũng rất đẹp, nhưng nhìn một ngày, nhìn hai ngày rồi nhìn suốt hai năm thì cũng phải chán. Ngẫu nhiên thay đổi một chút phong cách mới, lại mang nhiều ngạc nhiên hơn.

“Nhuế Nhuế, nhanh thay quần áo đi. Tin tưởng em là được rồi, bộ quần áo này rất hợp với chị.” Quý Duyệt Phong lần nữa đem Tần Nhuế trở lại bên giường, sau đó tự mình thay quần áo cho cô, nhìn ánh mắt tinh quang của Quý Duyệt Phong, Tần Nhuế vội vàng lui lại phía sau đem hai tay che trước ngực mình, muốn ngăn nữ nhân giống như Ngạ Lang này.

“Tôi tự thay được rồi, em tự mình chuẩn bị là được rồi.” Tần Nhuế khẩn trương nói, cô thật là có một chút sợ Quý Duyệt Phong thay quần áo cho mình, tuy rằng cả hai đều là nữ nhân, tối hôm qua còn xác lập quan hệ, nhưng trước mặt người này, Tần Nhuế vẫn có chút ít cố kỵ.
Tuy rằng biết hành động này tổn thương đến Quý Duyệt Phong , nhưng tính cách Tần Nhuế vốn chậm nhiệt như thế. Từ lúc biết Quý Duyệt Phong đến khi hoàn toàn nguyện ý thừa nhận trong lòng cô thích Quý Duyệt Phong, Tần Nhuế phải dùng suốt thời gian hai năm. Cho dù cô muốn bỏ loại thói quen chậm chạp này nhưng cũng rất khó từ bỏ được.

“Được rồi, Nhuế Nhuế chị thay đồ nhanh nga, em qua phòng kế bên thay đồ.” Quý Duyệt Phong cũng không để ý Tần Nhuế đối với mình phòng bị, cười nói liền xoay người ra khỏi phòng. Nghe tiếng cửa đóng, Tần Nhuế mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, cô ngồi trên giường, nhìn bộ quần áo xa lạ, không cam tâm tình nguyện chậm rãi thay đồ.

Nửa giờ sau, hai người mới thay đồ xong, chuẩn bị ra ngoài. Khi các nàng nhìn thấy nhau, trong lòng cả hai đều nổi lên một trận rung động cũng kinh diễm không nhỏ. Quý Duyệt Phong sớm biết ánh mắt của mình tuyệt đối chính xác. Bỏ đi bộ tây trang vươn đầy bụi kia ra, Tần Nhuế khiến cho người khác cảm giác biến hoá nghiêng trời lệch đất. Giờ khắc này so với mái tóc lúc nào cũng cột cao của ngày thường, hiện tại được xoã xuống rời rạc, tuỳ ý dừng trên vai, ở sau lưng một mái tóc đen như thác nước, quả thực rất xinh đẹp.

Trên người khoát chiếc áo lông màu đen rộng, cổ áo cùng cổ tay lớn,lộ ra  xương quai xanh dưới cổ mà lúc nào Tần Nhuế cũng đều giấu trong chiếc áo sơ mi, hình dạng vô cùng đẹp, chỉ cần liếc mắt một cái liền khiến Quý Duyệt Phong xúc động muốn cắn hai cái.

Phía dưới là chiếc quần dài bó chân, đem cặp đùi vốn vô cùng đẹp của Tần Nhuế càng thêm thon dài thẳng tắp. Một thân trang phục như vậy phối hợp cùng giày cao gót phiên bản giới hạn, Quý Duyệt Phong tin tưởng rằng Tần Nhuế chỉ cần đi trên đường, quay đầu lại tuyệt đối hấp dẫn bao nhiêu đàn ông bên ngoài, còn nữ nhân thì ghen tị tìm cách hãm hại.

So với Tần Nhuế gây cho Quý Duyệt Phong kinh diễm, ngược lại Quý Duyệt Phong cũng tự nhiên khiến Tần Nhuế kinh hỉ không ít. Để phối hợp với Tần Nhuế, Quý Duyệt Phong cố ý chọn cho mình một chiếc áo mỏng màu đen, từ phía sau nhìn đến liền mông mông lung lung thấy được thân ảnh xinh đẹp bên trong Quý Duyệt Phong cùng áo ngực màu đen như ẩn như hiện.

Cái gọi là mỹ nhân đàn tỳ bà che khăn, có lẽ chính là như vậy.

Bên dưới, Quý Duyệt Phong mặc chiếc váy ngắn bằng da màu đen không vượt quá đùi. Có lẽ chỉ cần xoay người có thể nhìn thấy phong cảnh bên trong, hơn nữa đôi chân đẹp lại được đôi tất màu đen ôm lấy, kết hợp cùng đôi giày cao gót màu đen cao năm phân, Tần Nhuế thầm nghĩ, chỉ cần chụp cả người Quý Duyệt Phong rồi đem lên mẫu quảng cáo, cũng chẳng cần phải lồng tiếng một lời nào, chỉ cần viết một câu thâm ý cũng đủ bao hàm tất cả.

Ví dụ như…

Ngươi muốn sao?

Hay là…

Hãy thần phục dưới chân tỷ tỷ mặc váy ngắn cùng tất đen này thôi!

Trong nửa giờ qua, Quý Duyệt Phong trừ bỏ thay trang phục này ra, nàng còn tỉ mỉ trang điểm một cái. Đây là lần đầu tiên nàng trang điểm từ sau khi được ra khỏi ngục giam, lông mi dài đen uốn lượn qua ngòi bút trang điểm càng triển lộ vẻ yêu mị. Qua cái chóp mắt, mí mắt hạ xuống một mảnh đen bóng. Đôi môi mỏng manh không biết do màu son hay do thứ gì khác mà trở nên cực kỳ gợi cảm. Từ xa nhìn lại sáng trong một mảnh, trong giống như vừa được bôi lên mật hoa đào, cánh môi khiến người khác muốn bước lên một ngụm nuốt vào.
Mặc dù từ rất lâu, Tần Nhuế đã thấy qua Quý Duyệt Phong trang điểm, nhưng thời điểm đó, cả hai không biết đến nhau, Tần Nhuế chỉ cảm thấy Quý Duyệt Phong là một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp, mà nay càng nhìn nàng kỷ càng, Tần Nhuế không chỉ cảm thấy kinh diễm, mà còn xuất hiện một loại cảm giác tự hào bên trong.

Bởi vì cô biết, Quý Duyệt Phong xinh đẹp như vậy đều thuộc về cô.

“Nhuế Nhuế, đi thôi.” Quý Duyệt Phong cười tủm tỉm bước đến Tần Nhuế, tự nhiên đầu tựa lên vai làm ra bộ dáng con chim nhỏ khép nép vào người, bắt đầu đi ra ngoài. Hai người đầu tiên lấy xe, Tần Nhuế lái xe hướng đến địa điểm cần đến. Thời điểm cả hai bước xuống xe, quả nhiên có vô số người nghỉ chân liếc mắt đến như đã từng dự đoán trước.

Những người này, già có trẻ có, nam có nữ có, còn có một vài trẻ nhỏ. Trong số đó, đại đa số người lớn tuổi nhìn thoáng qua một cái, cảm thán tuổi trẻ thật tuyệt vời a. Nam nhân cùng tiểu hài tử trong mắt đều tập trung trên người Quý Duyệt Phong, ánh mắt mang theo khát vọng, mang theo tham lam, mang theo một khám phá mới, thật lâu cũng không thu hồi tầm mắt. Còn lại, có rất nhiều nữ nhân cực lực đem lực chú ý phóng trên người Tần Nhuế.

Tần Nhuế luôn luôn bình tĩnh tự nhiên sẽ không để ý đến những ánh mắt này, nhưng so với cô mà nói, Quý Duyệt Phong có chút không được tự nhiên. Không phải bởi vì thẹn thùng hay vì ánh mắt người qua đường nhìn nàng, mà do nàng để ý ánh mắt của những nữ nhân khác nhìn Tần Nhuế. Tục ngữ nói đó chính là bị đánh vỡ hủ dấm chua.

Vốn diện mạo Tần Nhuế không thuộc dạng quá mức ôn nhu. Ngũ quan của nàng góc cạnh cũng dị thường sắc bén. Bề ngoài như vậy khiến Tần Nhuế nhìn qua thiếu một vài phần đặc điểm ôn nhu của nữ nhân, lại mang vài phần anh khí. Tuy rằng cũng phi thường mang hương vị nữ nhân, nhưng lúc giơ tay nhấc chân xuất ra mười phần khí chất. Quý Duyệt Phong hiểu rằng loại người khí chất giống như Tần Nhuế, cực kỳ phù hợp với loại hình nữ T (1)
(1): T có phần nam tính, mạnh mẽ. P có phần nữ tính dịu dàng. Đại loại thế, ai đọc BH chắc biết rõ, mình giải thích cho bạn nào mới đọc.

Lúc này nhìn thấy có khá nhiều nữ nhân đang nhìn Tần Nhuế, nháy mắt Quý Duyệt Phong liền cho rằng những người này đều là les, có ý muốn “dụ dỗ” lão bà của mình. Nghĩ đến đây, nàng chạy nhanh ôm cánh tay Tần Nhuế, đầu hướng trên người Tần Nhuế dựa vào, như tuyên thệ chủ quyền của mình.

“Làm sao vậy?” Đối mặt với Quý Duyệt Phong thân mật bất thình lình như vậy, Tần Nhuế nghi hoặc hỏi.

“Không có gì, chỉ là Nhuế Nhuế rất thưởng mắt, em muốn ôm chặt, mắc công bị người khác đem chạy bắt đi, không tốt cho lắm.” Quý Duyệt Phong ê ẩm nói, nàng bắt đầu có chút hối hận để Tần Nhuế triển lộ vẻ đẹp như vậy ra bên ngoài. Vạn nhất thu hút mấy ong bướm, chẳng phải chính mình trở thành kẻ đầu sỏ sao?

“Thiết…” Nghe xong lời Quý Duyệt Phong nói, Tần Nhuế bất mãn phát ra cảm thán, đồng thời trong lòng thầm mắng Quý Duyệt Phong. Rõ ràng, người nhìn em đều nhiều tương đương, vậy mà ngược lại trách tôi không đúng. Em cũng không thấy là ánh mắt của năm nam nhân kia nhìn em giống như hận không thể bắt em ăn tươi nuốt sống sao.

Rốt cục, trong lòng cả hai đều toan tính về sao không để người bên cạnh mình xinh đẹp như vậy, lại đi trêu chọc hoa đào a. Đồng thời một tia hư vinh đẹp đẽ tràn ra khuếch tán. Dù sao trong lòng mỗi người, người mình yêu đều là đẹp đẽ nhất, tốt đẹp nhất.


Hết Chương 62


Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Khụ khụ, Bạo sai lầm rồi, vốn chương này nên ngược, kết quả lại biến thành ngọt ngào. Xin mina-san tin Hiểu Bạo, chương tiếp theo nhất định bắt đầu ngược. Chương kế tiếp sẽ ngược, nhân vật mới xuất hiện, về phần là ai, các người tự đoán đi. Tóm lại những ngày vui vẻ của Phong Phong cùng Nhuế Nhuế không nhiều lắm đâu. (vì sao ta vừa nói muốn ngược, liền cảm thấy hưng phấn như vậy) [editor: Bạo biến thái, chỉ thik hành hạ tâm ng khác]

p/s: có thể nói là YUI trở lại sau gần 1 tháng mất tích ko nhỉ? hajz thật có lỗi. Cuối năm, công ty bận tối mặt mũi, sức già yếu chẳng còn nhiều sinh lực như tuổi trẻ a. Cũng gần tới 14/2 rồi nhỉ :)) cứ bảo bản thân năm sau nhất định có người iu, hajz ngước lên trời tự nói "bao nhiêu cái "năm sau" rồi?"

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More