YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

Viết Tố Việt Ái - Chương 5

Chương 5
Editor: YUI

“Cởi hết, được không?” Tầm mắt bởi vì chờ đợi lâu mà có chút mơ hồ, Ngôn Thanh Hạm nửa mở mắt hướng nhìn người đang nằm úp sấp trên người mình Lam Khiên Mạch. Mở miệng thở dốc nhưng không phát ra tiếng động nào, cô biết đối phương muốn trưng cầu ý kiến của mình. Cô biết rõ nếu tiếp tục, mọi chuyện hết thảy đều phát sinh thay đổi nhưng trong lòng lại không muốn cự tuyệt, thậm chí ẩn ẩn một chút chờ mong.

Lam Khiên Mạch tất nhiên là nhất thanh sở thị nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm trong mắt loé lên nổi băn khoăn, nàng không thúc giục cũng không làm một động tác dư thừa nào, chỉ nhẹ nhàng nằm úp sấp trên người cô, lấy tay vuốt ve qua lại mái tóc đen dài mềm mại. Thẳng đến khi đỉnh đầu truyền đến tiếng “ân” khó có thể nghe thấy được, nàng mới gợi lên khoé môi lộ ra một chút thanh thiển ý cười.

“Đừng sợ, tôi sẽ cho cô thoải mái.”  Được chấp nhân, Lam Khiên Mạch lên tiếng an ủi, nàng biết mọi thứ mình làm hết thảy đối với đại tiểu thư có cuộc sống an nhàn sung sướng lẫn giáo dục vô cùng tốt này mà nói đều là xa lạ. Ngay cả Lam Khiên Mạch cũng không hiểu vì sao nàng đối với Ngôn Thanh Hạm chấp nhất như thế, nữ nhân này bất quá tướng mạo cùng dáng người xuất chúng một ít, chẳng lẽ thật đáng giá cho mình cố gắng quên mình trêu chọc sao?

Nói đến đây, trong lòng vẫn là chấp niệm quậy phá.

Lý trí nói cho Lam Khiên Mạch biết, Ngôn Thanh Hạm cũng không phải đối với nàng là một người tốt. Ngay cả khi Lam Khiên Mạch đối với cô thật sự quan tâm cùng hứng thú rất nhiều đi nữa nhưng cũng không thể để đánh mất chén  cơm hay mất đi tính mạng. Nàng không thể chết, mặc dù với nàng sống không còn ý nghĩa nào nữa, nhưng nàng vẫn muốn ở lại thế giới này, hô hấp vài khẩu không khí mới mẻ cũng tốt rồi.

Đạo lý này Lam Khiên Mạch đều hiểu được nhưng nàng vẫn không thể khống chế hai tay của mình đi vuốt ve, đi trìu mến khối đồng thể hoàn mỹ dưới thân. Ngôn Thanh Hạm dáng người thật đẹp, căn bản không thua chính mình. Áo ngực cởi ra, hai khoả đang bị bó buộc liền hiện ra trước mắt. Đỉnh nhuỵ hoa khéo léo phấn hồng, giống như nhận thấy nàng xem xét, chúng cung kính lui đầu vào, ngượng ngùng giống như tiểu cô nương lần đầu tiên đứng trước mặt bạn trai cởi quần áo, toàn thân đều tràn ngập hơi thở cấm dục.

“Phản ứng thật đáng yêu a, nơi này trừ chính cô ra, tôi là người đầu tiên nhìn thấy?” Nghe Lam Khiên Mạch hỏi, Ngôn Thanh Hạm khẽ gật đầu, ngượng ngùng lấy cánh tay ngăn trở mặt. Đây quả thật là lần đầu tiên cô ở trước mặt người khác cởi quần áo, cho dù thời điểm cùng Chu Ninh làm chuyện kia*, cũng đều là hắn cởi sạch trước sau đó mới hôn đến, thế nào còn không thoát quần áo chính mình đây? (*: chuẩn bị thôi, chứ không có “làm gì” cả nha!)

“Bình thường có sờ qua không?”

“Chỉ có lúc tắm rửa.” Ngôn Thanh Hạm chi tiết trả lời, ngữ khí tự nhiên không ẩn dụ, thật giống như đang nói chuyện gì đó cực kỳ bình thường.

Luôn luôn là người tốt đẹp, cô cho tới bây giờ không có dục vọng vì điều gì, mặc dù biết qua chuyện nam nữ, nhưng cũng không lén một mình tìm hiểu. Cô không mang vọng tưởng lại càng không dễ động tâm. Ở phương diện nào đó, căn bản giống như một tờ giấy trắng. Cô như vậy, như thế nào nhàn rỗi đi tìm loại địa phương này đây?

“Quả nhiên là một cô gái tốt, bất quá như vậy cũng không thể đầy đủ được. Chỉ khi bị tình ái thấm đẫm qua, nữ nhân mới có thể ngày càng thêm xinh đẹp, trên người cô tối khiếm khuyết chính là hương vị nữ nhân.” Ngôn Thanh Hạm nghe không hiểu câu nói của Lam Khiên Mạch, đây là lần đầu tiên có người nói cô không giống nữ nhân. Nghĩ lại bộ dáng của mình, tóc dài, không có hầu kết (trái khế), không có râu, lại có ngực, đều thuộc dáng người nữ nhân, lại còn thường xuyên mặc váy cùng giày cao gót. Mình như vậy, như thế nào lại không có hương vị nữ nhân?

“Tiểu ngu ngốc, tôi không phải nói loại hương vị nữ nhân đó, mà là hương vị nam nhân có thể ngửi được. Cô giống như đoá hoa sen cao ngạo thánh khiết, tôn quý không thể xâm phạm. Người bình thường nhìn thấy cô chỉ biết nghĩ cô như thế nào tao nhã tôn quý, căn bản sẽ không để dục vọng đặt ở trên người cô. Dạng người như cô, phần lớn nam nhân ở trên giường không thích nga.”

“Vậy cô vì cái gì còn muốn đối với tôi làm chuyện này?” Nghe qua Lam Khiên Mạch nói, Ngôn Thanh Hạm có chút bất mãn hỏi ngước lại. Người làm việc đều cố gắng đạt đến hoàn mỹ như cô rất ít khi phạm sai lầm, lại càng rất ít người phê bình. Nay Lam Khiên Mạch nói như vậy, trong lòng không chút tư vị nào.

 “Bởi vì tôi là nữ nhân a, tôi thích cô, lý do như vậy đủ chưa?”

“Thật có lỗi, tính hướng của tôi rất bình thường.”

“Nhưng mà người ta không bình thường, ôi chao.”

“Cô thích nữ nhân?”

“Đương nhiên, tôi chính là thích nữ nhân giống như cô. Từ lúc cô bước vào cửa tôi liền chú ý đến cô, cô cao quý, tao nhã, xinh đẹp, toàn thân cao thấp đều là nữ nhân hoàn mỹ. Tôi rất muốn biết, đến tốt cùng vì chuyện gì mới có thể để cô dỡ xuống tầng nguỵ trang bên ngoài, càng muốn biết bằng cách nào mới có thể khiến cho cô ở dưới thân tôi trằn trọc hầu hạ, cho tôi điên cuồng. Hiện tại, mục đích của tôi tựa hồ sẽ đạt được.”

“Cô tốt nhất đừng đắc ý quá sớm, hiện tại nói điều này…” Ngôn Thanh Hạm chưa nói hoàn liền bị một bàn tay đặt lên thần cánh hoa của cô, khiến cô không thể mở miệng.

“Hư…Không cần mất hứng, quần áo của cô còn chưa thoát hết.”

Lam Khiên Mạch nói xong, đem một cái hôn dừng ngay trên lòng ngực, chậm rãi dao động xuống dưới.

Mắt thấy chiếc quần lót màu tím xuất hiện ngay trước mắt, vải dệt đơn bạc căn bản che không được hương vị dụ hoặc tản mát bên trong. Mảnh rừng rậm tối đen không quá nồng đậm như ẩn như hiện bại lộ phía dưới, khiến Lam Khiên Mạch cảm thấy miệng đắng lưỡi khô. Nàng lấy tay qua lại chiếc quần nhỏ, cuối cùng dùng răng nanh cắn lên nơi đó, chậm rãi tiến vào. Cùng lúc đó, nàng cảm giác được Ngôn Thanh Hạm nắm lấy ga giường càng chặt.

 “Lam Khiên Mạch…” phòng tuyến cuối cùng của thân thể hoàn toàn bị sụp đổ, Ngôn Thanh Hạm kẹp chặt hai chân, có chút không biết làm sao liền kêu tên Lam Khiên Mạch. Giờ khắc này, địa phương tối tư mật của chính mình bị một nữ nhân lần đầu gặp mặt nhìn đến. Giống như người luyện võ bị người khác kháp trụ, không yên lại không biết phải làm như thế nào.

“Đừng sợ, tôi sẽ không đi vào, cũng không làm cô đau đâu, tôi chỉ muốn xem nó mà thôi. Ngoan, đem chân tách ra một chút.” Lam Khiên Mạch ngữ khí cực nhẹ nhàng chậm rãi cùng với gương mặt vô hại, giống như mụ mụ hống đứa trẻ đang giữ nhà bảo nàng mở cửa ra. Trên thực tế, cô quả thật mở ra phiến môn, cánh cửa cất giấu bên trong vô số thứ.

Rõ ràng lời nói vô cùng dâm mĩ, nhưng Ngôn Thanh Hạm lại cảm thấy giống như bùa chú gặn từng tiếng đánh vào trong lòng cô, làm cho cô không tự chủ mà làm theo. Mắt thấy hai chân khép chặt đang lần nữa chậm rãi mở ra, Lam Khiên Mạch cười xâm nhập vào, hai mắt thẳng tắp dừng ngay giữa khối bộ vị thần bí kia, rốt cuộc không thể di dời tầm mắt.

Giống như Ngôn Thanh Hạm làm cho người khác cảm giác, đoá hoa của cô phá lệ khắc chế cùng bảo thủ. Bốn cánh hoa cuộn mình cùng một chỗ, bao vây giữa hoa hạch cùng nhuỵ hoa. Rõ ràng đã làm chuyện như vậy, nó vẫn như cũ không một chút dấu vết ẩm ướt, lại sạch sẽ giống như một đứa trẻ.

Chính là nhìn như vậy khiến cho Lam Khiên Mach liền muốn một ngụm nuốt lấy đoá hoa cấm dục này. Vì thế, nàng chậm rãi phủ dục vọng, tựa đầu càng gần. Cũng may không phải là một người nóng tính, cuối cùng ngay thời khắc chạm tới cũng ngừng lại. Nhìn đoá hoa yếu ớt khép chặt còn hơn vừa rồi, chúng không phải là đoá hoa sen cao ngạo, cũng không phải đoá mân côi yêu nồng nhiệt, càng không phải yêu cơ thần bí mị hoặc. Mà chính là đoá mắc cỡ vừa đáng yêu vừa nhút nhát, khi có người tiếp cận, sẽ giống như con rùa rút vào mai của mình.

“Rất được.”

“Cô nói cái gì?” Bị vây lấy hổ thẹn cực độ, Ngôn Thanh Hạm không thể nghe rõ Lam Khiên Mạch nói, liền lên tiếng hỏi.

“Tôi nói, đoá hoa phía dưới của cô rất đẹp. Nếu có thể làm nó ướt đi, có lẽ sẽ càng thêm hoàn mỹ.”

“Đừng nói nữa…”

Ngôn Thanh Hạm vô cùng hối hận chính mình làm chi phải hỏi nàng vừa rồi nói điều gì, không hỏi sẽ không nghe thấy mấy lời tu nhân này. Cô đoán không ra Lam Khiên Mạch kế tiếp muốn làn gì, lại càng không hiểu nàng vì cái gì nhìn nơi đó của mình lâu như thế. Chỗ tu nhân kia ngay cả chính mình cũng chưa từng xem qua, nàng lại bị nữ nhân này nhìn thấy…

Vì muốn giảm bớt khẩn trương cho Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch dùng hai tay mát xa tiểu khối đang căng thẳng của nàng. Bên trái là xúc cảm thô ráp truyền từ vải dệt, bên phải là bàn tay nhẵn nhụi trơn láng. Ngôn Thanh Hạm cảm giác thân thể trở nên có chút kỳ quái, luôn luôn e ngại lạnh như cô nhưng lại cảm thấy phá lệ khô nóng. Đó không đơn thuần là bên ngoài toả nhiệt, càng nhiều phát ra từ bên trong cơ thể cùng tâm lý mà ra.

“Cô vì cái gì không cởi bao tay kia ra?” Vì muốn giảm bớt xấu hổ, Ngôn Thanh Hạm tuỳ tiện đặt câu hỏi, lại phát hiện Lam Khiên Mạch biểu tình trong nháy mắt có chút trở nên cứng ngắc. “Không có gì, chỉ là thói quen mà thôi. Ngôn Thanh Hạm, chúng ta cùng chơi một trò chơi được không?”

Lam Khiên Mạch hỏi xong cũng không đợi đối phương trả lời liền xoay người đi xuống giường, nhìn nàng đi vào cánh cửa trên tường, lúc này Ngôn Thanh Hạm mới phát hiện bên trong còn cất giấu một gian phòng khác, chỉ là cánh cửa rất khó nhìn thấy, không nhìn kỹ căn bản tìm không ra.

Không bao lâu, Lam Khiên Mạch bưng một cái khay bước ra, bên trên là một bình trà, hai chén gốm sứ, một cây bút lông, Ngôn Thanh Hạm không biết nàng đem mấy thứ đó ra để làm gì, nhưng trực giác nói cho cô biết tựa hồ có liên quan đến trò chơi vừa nãy nàng nói.

“Thật có lỗi, để cô đợi lâu, khát nước không?” Lam Khiên Mạch nói xong, rót một lý trà cho Ngôn Thanh Hạm, không nói thì không cảm giác, sau một hồi an tĩnh thật ra cũng có một chút khan khát. Ngôn Thanh Hạm khép kín hai chân ngồi dậy, dùng một bàn tay ngăn trở phong cảnh trước ngực, tay kia tiếp nhân chén trà miệng nhỏ từ Lam Khiên Mạch.

Không khí tươi mắt thông qua yết hầu lan khắp toàn thân, liền ngay cả tầm mắt cũng trở nên minh bạch hơn rất nhiều. Ngôn Thanh Hạm có chút không thể tin nhìn chén trà, không nghĩ tới loại trà đang uống ở địa phương này lại chính là tông khiết Quan Âm. “Làm sao vậy?” Thấy cô biểu tình đâm chiêu, Lam Khiên Mạch nhẹ giọng hỏi.

“Cô cũng thích uống trà?” Ngôn Thanh Hạm có chút không tin hỏi, trong ấn tượng của cô, Lam Khiên Mạch giống như kiểu nữ nhân phần lớn yêu thích hưởng lạc, thích nếm thử đột phá của tuổi thanh xuân nữ nhân. Các nàng thích âm nhạc cá tính, xem cà phê cùng rượu như mạng sống, còn thưởng thức trà các loại, đối với các nàng mà nói cơ hồ không thể xảy ra.

“Cũng không phải đặc biệt thích, thời điểm không có trà cũng sẽ uống cà phê.” Lam Khiên Mạch nói xong, nghiêng người đem chén trà đặt lên bàn. Lúc này, Ngôn Thanh Hạm phát hiện trên người nàng mang theo một cỗ khí chất. Đó là loại khí chất xuất phát từ hào môn mới có quý khí như vậy, rất nhiều phong nguyệt tràng thượng nữ nhân muốn bắt chước nhưng đều không thể.

Nàng hiểu được lòng người, thái độ xử sự tiến thối đúng lúc, ở hội quan này làm việc, cũng không mang một chút hèn mọn, ngược lại càng lộ ra sự tự tin sâu thẩm. Nghĩ đến những chuyện phát sinh cùng với cách ăn nói lẫn tướng mạo của Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm cảm thấy đối phương tựa hồ không phải đơn giản là một kỹ nữ đơn thuần như vậy. Có lẽ, sau lừng nàng cất giấu thân phận đủ làm cho mình kinh ngạc.

“Cha mẹ cô…” Đang lúc cô muốn tiến thêm một bước tìm hiểu về Lam Khiên Mạch, người nọ thay đổi thái độ khác thường bỗng nhiên áp lên người cô. Chén trà rơi xuống mặt thảm phát ra âm thanh trầm đục, liền ngay cả giường đều run theo một cái. “Vô nghĩa nói nhiều như vậy, cũng nên bắt đầu trò chơi của chúng ta.”

Nghe qua những lời này, Ngôn Thanh Hạm không biết làm sao nhìn người trên người mình, chỉ thấy trong tay Lam Khiên Mạch cầm một vật nhỏ dài, rõ ràng chính là cây bút lông vừa rồi.

Hết Chương 5

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 59

              Chương 59
             Editor: YUI

Mặc kệ là nữ nhân lười đến đâu, thời điểm đi dạo phố đều biến thành dũng sĩ thiện chiến, đêm nay Tần Nhuế đã chân chính cảm nhận được câu nói này. Ngồi chờ tại cửa hiệu hớt tóc, nhìn phía trước túi lớn nhỏ bày mọi loại mỹ phẩm, rồi đủ loại phong cách quần áo còn thêm một ít nội y gợi cảm, Tần Nhuế thật sự có chút hối hận vừa nãy ra khỏi nhà hàng không đem theo xe.

Kim đồng hồ chỉ thẳng chín giờ, mà Quý Duyệt Phong nữ nhân này thì đang làm tóc suốt mấy tiếng đồng hồ. Có nhiều lúc, Tần Nhuế không hiểu được vì sao rất nhiều phụ nữ cứ thích đi uốn tóc nhuộm đầu. Rõ ràng người da vàng mái tóc chính là thuần đen, lại còn muốn đi thay đổi, tuy rằng làm như vậy nhìn qua đẹp mắt thật nhưng lại ảnh hướng đến gốc gác của bản thân.

Vốn là đứa trẻ ngoan như Tần Nhuế tất nhiên là chưa từng uốn tóc hay nhuộm đầu rồi, mặc kệ là lúc trước hay hiện tại, cô vĩnh viễn đều một mái tóc đen dài. Đôi khi ngẫu nhiên cảm thấy tóc quá dài mới đi đến cửa hiệu hớt tóc cắt bớt đi. Còn bình thường luôn luôn cột cao hoặc xoã ra. Chỉ có người thân thiết gần gũi chạm qua, mới có thể biết được mái tóc của Tần Nhuế tột cùng tốt như thế nào, thậm chí có thể cùng mấy cô nàng quảng cáo dầu gội trên ti vi so sánh a.

“Nhuế Nhuế.” 

Khi cách gọi đặc thù này xuất hiện, cho dù là không quay đầu lại nhìn, Tần Nhuế cũng biết là Quý Duyệt Phong từ chỗ làm tóc đi đến tìm mình. Quay đầu hướng về nơi âm thanh truyền đến, một khắc, Tần Nhuế không thể không thừa nhận rằng vài giờ làm tóc quả nhiên không uổng phí.

Chỉ thấy mái tóc vốn dài tới eo của Quý Duyệt Phong được cắt đi một ít, lúc này tuỳ ý xoã ở phía sau lưng. Mái tóc vốn thẳng tắp, có lẽ do được uốn nóng mà hơi hơi xoăn lên một ít.  Nhìn qua không hề gây cho người khác cảm giác tóc được cố tình uốn, ngược lại rời rạc tự nhiên, đẹp mắt đến lạ thường.

Dòng lưu hãi phân qua hai bên gò má lộ ra khuôn mặt tiêu chuẩn trái xoan của nàng, lúc này trên gương mặt mang theo nhợt nhạt tươi cười. Áo lông cổ rộng làm lộ ra xương quai xanh hình chữ bát, mặc thêm quần bò màu lam càng nổi bật cặp đùi cao dài, lại thêm giày cao gót đang mang, bề ngoài của nàng liền triển lộ ra vẻ ý nhị thành thục của nữ nhân.

Tần Nhuế cảm thấy so với hồ ly tinh trên phim ảnh, Quý Duyệt Phong nữ nhân này mới đúng là yêu nghiệt. Mục đích nàng sống trên thế giới này chính là đến câu dẫn cô.

Ngay lúc Tần Nhuế đang nhìn nàng, Quý Duyệt Phong đã bước đến trước mặt đối phương. “Thế nào? Nhuế Nhuế có thấy đẹp không?” “Ân, nhìn được lắm”. Tần Nhuế thành thật trả lời, tóc mới này của Quý Duyệt Phong làm quả thật rất thành công, nàng hôm nay nhìn giống với cô gái có cuộc sống bình thường, chút cũng không tìm ra dẫu vết thống khổ cùng tang thương khi còn trong ngục giam.

Tần Nhuế biết, nữ nhân này có lẽ chính là lợi dụng bề ngoài hoa lệ kia để bao lấy vết thương lòng của nàng. Nói không chừng, trên gương mặt lúc nào cũng luôn tươi cười kia, đằng sau chính là che giấu đi con người hoàn toàn tương phản với Quý Duyệt Phong nàng lúc này.
Ngay khi hai người đang nói chuyện được một lúc, Tần Nhuế chú ý tới bên trong căn phòng đầy người đang ồn ào chờ đợi tới lượt mình, ngay khi Quý Duyệt Phong xuất hiện, trong nháy mắt cả phòng liền vô cùng im lặng. Mặc kệ là nam nhân hay nữ nhân, thậm chí là những đứa trẻ, mọi ánh mắt đều bị nữ nhân giống như ngôi sao này hấp dẫn.

Chỉ là cho dù có bao nhiêu ánh mắt nhìn nàng, có bao nhiêu người chăm chú nhìn đi nữa, trong mắt Quý Duyệt Phong chỉ tồn tại một người, cặp mâu tinh đen nháy kia tràn đầy hình ảnh Tần Nhuế. Liền ngay cả một góc nhỏ thân ảnh hay thậm chí chỉ là một góc áo đều không thể len lỏi vào.

“Nhuế Nhuế thích là được rồi, chúng ta đi thôi.” Quý Duyệt Phong không để ý tới mọi người xung quanh, vô cùng thân thiết tựa vào vai Tần Nhuế, có lẽ vì nàng đang mang đôi giày cao gót tám cm vì thế trông có vẻ cao hơn Tần Nhuế một ít. Mang theo bộ dáng tiểu nữ nhân hạnh phúc cơ hồ khiến cho nam nhân ở đây điên đảo. Nhưng cuối cùng họ cũng chỉ có thể nhìn bóng dáng Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế rời đi rồi lác đầu thở dài.

“Nhuế Nhuế, chúng ta nên làm gì tiếp theo đây?” Bước đi trên đường, Quý Duyệt Phong ghé vào vai Tần Nhuế mang vẻ mặt thoả mãn hỏi. Vốn diện mạo của các nàng cũng đủ để trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người, thế nào cả hai còn không nhận ra còn cố tình mặc quần áo giống nhau, lại còn nhất cử nhất động thân mật, một chút cũng không kiêng dè gì.

Ở đây có thể nói là rất thịnh hành hủ nữ, bách hợp cũng khắp nơi nở rộ, Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế hành vi như vậy, không làm người khác hiểu sai, cũng chỉ có một chữ chính là Khó! Nghe xung quanh bàn tán, một ít còn dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu. Tuy rằng đó là hành vi không lịch sự nhưng nếu đem nàng cùng Tần Nhuế trở thành đôi tình nhân, Quý Duyệt Phong cũng không tức giận, ngược lại tâm tình càng tốt a.

“Cô còn muốn đi đâu?” Tần Nhuế không trả lời mà hỏi lại, bởi vì cô biết, nếu Quý Duyệt Phong muốn về biệt thự, tự nhiên sẽ không hỏi như thế. “Ha ha, Nhếu Nhếu chị thật hiểu em. Dù sao vẫn còn sớm, em nhớ là lúc lái xe tới nơi này, đối diện cầu có cảnh đêm rất đẹp, không bằng chúng ta đi tới nơi đó ngắm được không?”

Tần Nhuế vốn luôn ở X Thị, tuy rằng rất ít khi đi nhiều nơi, nhưng cũng nghe đến chiếc cầu mà Quý Duyệt Phong vừa nói. Lại nói tiếp, chuyện về chiếc cầu kia ở X Thị cũng rất nổi tiếng. Có người nói, chiếc cầu này chính là chiếc cầu tình duyên, bởi vì vừa được xây dựng xong, có không ít các cặp đang yêu nhau tới nơi đây để tỏ tình, mà tỷ lệ thành công cơ hồ là trăm phần trăm.

Cho nên dần dần, miệng truyền miệng, chỗ này bắt đầu trở thành địa điểm thổ lộ của rất nhiều đôi bạn trẻ lẫn trung niên. Loại địa phương này, cô cùng Quý Duyệt Phong đến đây quả thật có chút kỳ quái cùng xấu hổ. Chỉ là nhìn nàng trong mắt hiện lên vẻ chờ mong, Tần Nhuế lại mềm lòng không đành cự tuyệt. Cuối cùng vẫn là cùng Quý Duyệt Phong đi đến chiếc cầu kia.

Mặc dù đã chín giờ tối, X Thị vẫn như cũ mở đèn sáng trưng, đem ngã tư đường chiếu sáng như ban ngày. Tần Nhuế tuỳ ý để Quý Duyệt Phong kéo mình cùng đi lên cầu, quả nhiên, các nàng vừa xuất hiện liền hấp dẫn vô số ánh mắt từ các cặp nam nữ khác, khiến cho Tần Nhuế lần nữa ngượng ngùng, trên mặt cũng bắt đầu hơi hơi phiếm hồng. Cô thầm nghĩ cũng may hiện giờ là buổi tối, sẽ không ai phát hiện mình khác thường.

 “Nhuế Nhuế, nơi này cảnh sắc đẹp quá. Đáng tiếc không có máy ảnh, bằng không có thể chụp vài tấm rồi.” 

Quý Duyệt Phong ngã sấp vào lan can thành cầu tiếc nuối nói, một lát sau, liền cười rộ lên.

“Nhuế Nhuế, đưa điện thoại của chị cho em mượn một chút.” Nghe Quý Duyệt Phong nói, Tần Nhuế biết nàng muốn lấy điện thoại của mình chụp ảnh, cũng không nghĩ ngợi gì cầm điện thoại đưa cho nàng.

Quý Duyệt Phong cầm lấy điện thoại của Tần Nhuế hoa chân múa tay vui vẻ chụp hình. Ngẫu nhiên chụp cảnh sắc của bầu trời đêm, ngẫu nhiên chụp mặt biển cùng thuyền ở phía trước. Còn Tần Nhuế cũng chỉ im lặng đứng bên cạnh nàng, bất động thanh sắc quan sát nhất cử nhất động của nàng, trên mặt mang theo vẻ sủng nịnh mà chính cô cũng không phát hiện.

“Nhuế Nhuế, chúng ta chụp chung được không? Chúng ta quen biết lâu như vậy cũng chưa từng có tấm ảnh chung nào.” Quý Duyệt Phong bỗng nhiên nhảy đến bên người Tần Nhuế, đôi mắt đẹp loé lên nhiều điểm ánh sáng, ra vẻ thập phần chờ mong. Chính là lúc này, Tần Nhuế thật ra không cảm thấy hứng thú nào. Cô luôn không thích chụp ảnh, trừ bỏ một vài yêu cầu tất yếu ra, trên cơ bản không cố ý chụp tấm ảnh nào.

Bởi vì Tần Nhuế cảm thấy, chụp ảnh chỉ là một loại hình thức tiêu khiển bề ngoài, cũng chỉ là một loại lưu giữ hồi ức. Vật hữu hình ngày nào đó cũng sẽ héo tàn, chỉ khi tồn tại trong lòng mới có thể vĩnh viễn nguyên vẹn.

“Chụp hình có cái gì vui, nếu cô thích chụp, thì tự chụp chính mình đi, tôi mới không cần…”

“Muốn chụp chung với Nhuế Nhuế thôi, em tự chụp mình là gì? Chỉ khi chụp chung với chị, em mới muốn chụp.” Tần Nhuế chỉ nói được nửa câu, toàn bộ thân thể bị Quý Duyệt Phong ở sau lưng ôm chặt lấy. Tầm mắt nhìn thấy màn ảnh, cô theo bản năng quay đầu trốn, lại quên có người đang thân cận ở phía sau mình.

Cho nên nói, Tần Nhuế muốn trốn lại trốn ngay trên sườn mặt của Quý Duyệt Phong. Mà tiếng chụp ảnh trên điện thoại phát ra, lưu lại khoảnh khắc dễ bị hiểu lầm nhưng lại tràn ngập tuyệt vời này.

“Ha ha, Nhuế Nhuế nếu chị muốn thân mật một chút, cứ việc nói thẳng ra thôi, không cần phải giở trò đánh lén làm gì a. Chị xem, cái này có phải là chứng cớ phạm tội không?” Quý Duyệt Phong cầm điện thoại di động đặt trước mặt Tần Nhuế khoe khoang, trên màn ảnh chính là tấm ảnh mà hai người vừa mới chụp.

Trong tấm ảnh, Quý Duyệt Phong lộ khuôn mặt yêu mị hướng nhìn màn hình cười, còn cô…thì hôn lên sườn mặt của nàng. Không biết là do góc độ chụp hay do hiệu ứng, Tần Nhuế ngạc nhiên phát hiện, thời điểm chụp cảnh cô như hôn Quý Duyệt Phong, trên khoé miệng thế nhưng cô còn lộ ra vẻ tươi cười cao hứng.

“Xoá ngay.” Tần Nhuế giận tái mặt nói, cho dù là ban đêm nhưng Quý Duyệt Phong cũng có thể nhìn thấy được sắc mặt đen kịt kia của cô. “Không xoá được không? Người ta vất vả lắm mới có thể cùng Nhuế Nhuế chụp chung, vất vả lắm chọc chị mới chụp được ngay cảnh này, người ta mới không cần xoá a.”

Biết nhược điểm lớn nhất của Tần Nhuế chính là mềm lòng, cho nên Quý Duyệt Phong bắt đầu áp dụng loại phương thức vô hạn xấu xa này, vì muốn chắc rằng Tần Nhuế sẽ không xoá tấm ảnh. Dù sao đây cũng là điện thoại của Tần Nhuế, mình không thể không trả lại đối phương. Thời điểm mình không chú ý tới, Tần Nhuế có thể xoá tấm ảnh này dễ dàng.

“Quý Duyệt Phong, tôi lặp lại lẫn nữa, đem tấm ảnh này xoá ngay.” Tần Nhuế lại mở miệng yêu cầu nói, ngữ khí rõ ràng so với vừa này càng mạnh mẽ hơn.

“Nhuế Nhuế thật xấu xa, nhất định phải khi dễ em mới chịu, còn hung hăn kêu tên người ta như vậy. Vừa rồi ở biệt thự, không phải còn ôn nhu gọi người ta là Tiểu Phong sao? Như thế nào hiện tại đổi thành Quý Duyệt Phong đây?”

Nghe xong những lời này, Tần Nhuế trên mặt trong nháy mắt từ đen chuyển sang hồng. Đừng nói đến câu hỏi của Quý Duyệt Phong, chính cô cũng không hiểu cô vì lý do gì mà lúc ấy lại kêu ra cái tên này. Tuy rằng đây là cái tên từng ở trong lòng cô muốn đối với Quý Duyệt Phong xưng hô, nhưng mở miệng kêu ra, mặc kệ là nói như thế nào cũng đều quá mức thân mật cùng ái muội.

Tần Nhuế tự nhận rằng quan hệ của mình cùng Quý Duyệt Phong cũng không đến mức cô có thể kêu nàng là Tiểu Phong. Chỉ là lúc ấy, nhìn người dưới thân cô mang bộ dáng xinh đẹp quyến rũ nhưng lại vô cùng nhu nhược khiến người khác cần phải bảo vệ Quý Duyệt Phong, cách xưng hô này cũng vì một lúc kiềm lòng không đậu mà thốt ra.

Vừa lúc mở miệng kêu, Tần Nhuế liền bắt đầu hối hận. Chính là nhìn Quý Duyệt Phong không nhắc lại chuyện này, cũng lợi dụng âm thanh lúc ấy của mình quá nhỏ nên cho rằng Quý Duyệt Phong không nghe rõ. Lúc này nghe đối phương hỏi, thực hiển nhiên là nữ nhân này quả thật đã nghe rõ rành mạch, lại còn cố ý ghi tạc vào trong lòng.

“Tôi lúc ấy chỉ là tuỳ tiện kêu mà thôi, cô không cần để ý. Tóm lại, nhanh đem tấm ảnh xoá đi.”

“Nhuế Nhuế... Thật đáng ghét.”

Nghe Tần Nhuế chân thật giải thích, Quý Duyệt Phong uỷ khuất nói, ngay sau đó cả người liền nhào vào lòng đối phương. Có chút gió đêm se lạnh thổi qua, thổi vào thân thể Quý Duyệt Phong vốn không ấm áp càng thêm lạnh lẽo. Vuốt tấm lưng lộ ra đầy xương của nàng, Tần Nhuế một hơi thở dài, lấy túi trang phục vừa mới mua đem ra một kiện áo gió khoác lên người Quý Duyệt Phong.

“Tôi chỉ kêu cô đem tấm ảnh xoá đi mà thôi, cô làm gì bày ra bộ dáng như thể tôi làm ra chuyện cực kỳ xấu như vậy?” Tần Nhuế có chút bất đắc dĩ hỏi, cô thật tâm không muốn lưu lại tấm ảnh. “Nhuế Nhuế khi dễ em, rõ ràng chỉ muốn giữ lại tấm ảnh, yêu cầu đơn giản như vậy thôi chị còn muốn từ chối.”

“Quý Duyệt Phong…tôi…”

“Tần Nhuế...”

Cô vừa hé mở đôi môi liền bị Quý Duyệt Phong vươn tay chặn lại. Nhìn nữ nhân đối diện mang vẻ mặt nghiêm túc, Tần Nhuế trong lòng bỗng khó hiểu. Như thế nào vừa lúc nãy còn làm nũng, hiện tại bỗng nhiên trở nên cường thế như vậy?

“Tần Nhuế, em thích nghe chị kêu tên em, càng thích nghe chị kêu em là Tiểu Phong. Tấm ảnh này, em hy vọng chị có thể lưu lại, bởi vì đây là tấm ảnh đầu tiên hai chúng ta chụp chung. Tuy rằng về sau có thể chụp chung nhiều hơn, nhưng tấm ảnh này đối với em có ý nghĩ không tầm thường.”

“Có vài điều em vẫn đều luôn muốn nói với chị. Em biết, có lẽ hiện tại em vẫn chưa có tư cách để nói ra. Nhưng em vẫn muốn nói cho chị biết, em muốn cùng chị ở chung một chỗ, cả đời bồi ở bên cạnh chị. Mỗi buổi tối cùng chị ôm nhau đi vào giấc ngủ, buổi sáng mở mắt ra trước tiên có thể nhìn thấy chị. Em sẽ ở cạnh lúc chị đói, nấu cơm cho chị. Sẽ ở cạnh chị lúc chị mệt mỏi, giúp chị sẻ chia. Sẽ ở cạnh chị lúc chị cần em, vượt qua cùng chị. Cho nên…”

“Tần Nhuế, để em trở thành lão bà của chị, có được không?”

Hết chương 60

Editor biến thái có đôi lời muốn nói: Haiz da, ta bảo đêm giáng sinh dân FA như ta chỉ biết ở nhà edit truyện trong những ngày này thôi. Phải nói là chương này cực ngọt ngào. Nếu trên đời này YUI được ai đó nói những lời này chắc sẽ khóc vì cảm động mất, huống chi là hai người đang yêu nhau? Thôi vậy, hôm nay là lễ nên up chương mới sớm 1 tí, cho ai đó FA giống YUI vào đọc. Thôi tóm lại, Chúc mọi người có 1 đêm giáng sinh vui vẻ.


P/S: Vì Phong đã tỏ tình, cũng như là bước sang 1 chương mới trong chuyện tình của 2 người, nên chúng ta có phải hay không nên đổi cách xưng hô của Tần Nhuế đây? Tất nhiên chương sau, YUI sẽ đổi cách xưng hô của Nhuế Nhuế rồi, 1 tiếng "em" hai tiếng "em" ba tiếng "Tiểu Phong" bốn tiếng "Tiểu Phong" cho ngọt ngào nào. YUI chờ chương này đã lâu rồi. Nhắn nhủ cuối cùng, chương sau lại ngọt ngào tiếp, để về sau đón nhận nhiều trận sóng gió :D hajz, các cụ nên chuẩn bị khăn giấy dần dần đi.

Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 58

Chương 58
Editor: YUI

“Nhuế Nhuế, kỳ thật em cũng không đói lắm. Vừa rồi mới uống hai chén trà no muốn chết rồi. Không bằng chúng ta đi mua quần áo được không? Đêm nay gió lớn như vậy, lát nữa nói không chừng thời tiết sẽ thay đổi!” Quý Duyệt Phong có mưu đồ nói, dù sao so với ăn cơm mà nói nàng vẫn thích cùng Tần Nhuế đi dạo mua sắm quần áo hơn. Nói không chừng, thời tiết tốt lại có thể mang không khí lãng mạn cũng không chừng.

“Không được, cô nguyên một ngày chưa ăn cái gì cả, để bụng đói không tốt lắm.” Đối với tính cách mà nói, Tần Nhếu tuyệt đối cố chấp vượt xa tưởng tượng của mọi người, cô lôi kéo Quý Duyệt Phong đi đến nhà hàng khác. Nhưng ông trời lại không toại ý người, xung quanh hai bên trừ bỏ cửa hàng quần áo thì cũng chính là cửa hàng quần áo.

“Ai da, Nhuế Nhuế thật cũ kỹ, dù sao đến nơi này rồi thì xem quần áo trước rồi ăn cơm sau cũng được, dù sao vẫn còn sớm mà.” Quý Duyệt Phong nói xong, không chờ Tần Nhuế từ chối liền lôi kéo cô vào một trung tâm mua sắm rất lớn. Hai người bước vào, tiếp tân đứng trước cửa liền lễ phép mỉm cười với các nàng, tỏ vẻ hoan nghênh.

Nhìn trang phục muôn màu rực rỡ, Quý Duyệt Phong nhất thời giống như đứa nhỏ thường xuyên đi mua sắm ở đây. Cầm trên tay chiếc váy đặt ở trên người Tần Nhuế khoa tay múa chân , một hồi lại cầm lấy cái áo dài mỏng màu trắng nhìn cứ như không mặc gì ướm thử vào người mình. Trước không nói đến giá cả, chỉ cần nhìn bảng hiệu nơi này cũng đủ làm người khác kinh ngạc, Tần Nhuế chỉ biết nơi này quần áo tuyệt đối kông rẻ.

Tuỳ tiện cầm lấy bảng giá của một bộ chức nghiệp trang, trên tờ giấy ghi bốn chữ số phản chíu vào mắt, Tần Nhuế khoé miệng cười cười, tựa như bộ quần áo hơn một ngàn này ở trong mắt cô căn bản không đáng là bao.

“Nhuế Nhuế, chị thấy bộ này thế nào?” Âm thanh Quý Duyệt Phong truyền đến, Tần Nhuế quay đầu lại nhìn, liền nhìn thấy đối phương mặc một chiếc áo lông màu trắng phối hợp cùng chiếc quần bò màu lam đứng trước mặt. Quý Duyệt Phong như sáng ngời trong mắt Tần Nhuế. Cô vốn nghĩ nữ nhân này sẽ chọn một vài bộ váy ngắn phong tình để mặc, lại không nghĩ rằng nàng lại chọn bộ quần áo như vậy, nhìn qua trong khá phù hợp.

“Cũng không tệ lắm, rất hợp với cô.” Tần Nhuế nói những lời này xuất phát từ nội tâm mà ra. Rất nhiều người đều nói, trời sinh nữ nhân chính là diễn viên. Còn Quý Duyệt Phong, không chỉ là một diễn viên, còn là móc treo quần áo. Nàng giống như người có muôn ngàn việc hệ trọng, thiên biến vạn hoá. Khi thì quyến rũ xinh đẹp, khi thì khả ái tươi sáng, khi thì lạnh diễm cao ngạo.

Kết hợp với cảm xúc biến hoá của Quý Duyệt Phong lại, nàng chính là có thể đem mọi loại trang phục mặc ở trên người mình. Cho dù là mặc trang phục gì đi nữa, cũng sẽ không làm cho người khác phản cảm. Ngược lại còn khiến người khác cảm thấy bộ trang phục kia chính vì nàng mà được tạo ra. Chỉ có nàng mới có thể đem bộ trang phục này phát huy hết vẻ đẹp của chúng.

“Ngô, Nhuế Nhuế bảo đẹp là được. Bất quá em cảm thấy, Nhuế Nhuế chị mặc vào cũng rất hợp, không bằng chúng ta mua mỗi người một bộ được không? Chị cứ mặc mãi trang phục đi làm suốt, cho dù em nhìn cảm thấy không chán nhưng chính chị cũng có khi cảm thấy phiền a. Ngẫu nhiên thay đổi phong cách một chút cũng không xảy ra chuyện gì đâu.”

Dáng người Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế không khác biệt là bao, nàng một bên tìm một bộ quần áo cùng số đo giống nhau, một bên đem Tần Nhuế vào phòng thay đồ. Nàng hành đồng cường thế như vậy trực tiếp làm cho người bán hàng đứng bên cạnh choáng váng. Nếu khách hàng ai cũng giống Quý Duyệt Phong, người bán hàng nhất định mỗi tháng đều đứng nhất doanh thu, nhất định không ai vượt qua nàng.

Đứng trước phòng thay đồ, Tần Nhuế có chút rối rắm nhìn áo lông cũng quần bò trên tay mình. Trời biết, đã bao lâu cô không mặc loại trang phục này. Năm năm công tác tại ngục giam, từ thứ hai đến thứ sáu, cô cơ hồ đều mặc mỗi kiểu trang phục tây trang. Cho dù là hai ngày nghỉ liên tiếp đi nữa, không có việc gì sẽ không ra khỏi cửa, cũng chỉ mặc mỗi áo ngủ hoặc trang phục thường ngày, nghỉ ngơi trong phòng ngủ của ngục giam. (phòng công tác của Tần Nhuế tại ngục giam có phòng ngủ lẫn phong tắm)

Chỉ là nghĩ đến ánh mắt chờ mong của Quý Duyệt Phong, Tần Nhuế không đành lòng cự tuyệt nàng. Cô biết Quý Duyệt Phong có suy tính riêng, sở dĩ chọn quần áo giống nhau như vậy chính là muốn mặc đồ cặp cùng cô. Tuy rằng hành vi như vậy quả thực rất ngây thơ, đối với Tần Nhuế mà nói đó là chuyện mà chỉ có nữ sinh mới làm, nhưng nói cho cùng khi bạn chân chính yêu một người, nàng cho dù có điên đi nữa, bạn cũng tình nguyện cùng nàng làm ra những chuyện điên rồ.

Tuy rằng nói yêu có chút nghiêm trọng nhưng Tần Nhuế cũng thừa nhân rằng mình thích Quý Duyệt Phong. Cho nên sau khi từ chối, cô vẫn là thay quần áo rồi chậm rãi bước ra ngoài. Cô vừa bước ra khỏi cửa, ánh mắt của người bán hàng lẫn Quý Duyệt Phong liền lập tức dừng ngay trên người cô. Nhất là Quý Duyệt Phong, đôi mắt giống như nhựa cao su dán chặt lấy cơ thể cô, thậm chí một phần một giây cũng không chịu ly khai.

Bị nhìn chăm chú như vậy khiến cho Tần Nhuế có chút ngượng ngùng, trên mặt bắt đầu hơi hơi nóng lên. Phải biết rằng, Tần Nhuế là người luôn trải qua nhiều chuyện đại sự, cho dù là đối mặt với các quan chức quốc gia cấp cao cũng chưa từng khẩn trương như vậy. Lúc này chỉ bởi vì ánh mắt chuyên chú của Quý Duyệt Phong mà ngượng ngùng.

“Quả nhiên đúng như em nghĩ, Nhuế Nhuế mặc kiểu này rất hợp!” Quý Duyệt Phong lôi kéo Tần Nhuế đứng trước gương, chiều cao của cả hai không chênh lệch là bao, mặc cùng áo lông cổ ngắn màu trắng cùng quần bò màu lam, lại không lựa chọn giày cao gót mà tuỳ ý tìm hai đôi giày thể thao mang vào. Trang phục như vậy so với quần áo đơn giản mà các nàng vừa mặc khi nãy mà nói Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế nhìn qua trông giống như sinh viên vừa tốt nghiệp, trẻ hơn vài tuổi. “Ách…Nhìn qua không thấy lạ sao?” Tần Nhuế nhìn mình trong gương, nhíu mày nói. Cô cảm thấy mình là thặng nữ (gái ế) đã 27 tuổi, còn mặc như vậy để trông trẻ ra, thật sự có chút có lỗi với các bạn trẻ.

“Ân, hừ? Nhuế Nhuế cảm thấy lạ sao? Nhất định là thiếu cái này.” Quý Duyệt Phong nói xong, đến quầy bán giày chọn đôi giày cao gót đặt trước mặt Tần Nhuế, đó là một đôi giày cao gót khoảng chừng tám cm, không mang nhiều kiểu cách, cũng không quá cong, toàn bộ bề mặt chỉ phối hợp hai màu vàng trắng, bên cạnh ngọn đèn vàng chiếu rọi lên, nhìn qua hết sức chói mắt.

“Vị tiểu thư quả thật rất có mắt nhìn, đây là giày cao gót phiên bản giới hạn năm nay của công ty. Cả nước chỉ có 999 đôi, mà đôi này là đôi cuối cùng của công ty.” Nhìn thấy Quý Duyệt Phong chọn giày, nhân viên bán hàng cực kỳ nhiệt tình giới thiệu. Dù sao đôi giày giá xa xỉ nếu được bán đi, doanh thu ít nhất có thể bằng nửa năm tiêu thụ.

“Xem ra ánh mắt của em không sai, Nhuế Nhuế chị tới thử xem, đôi giầy này nhất định hợp với chị.” Quý Duyệt Phong cười nói, sao đó không chờ Tần Nhuế trả lời, liền hạ eo, ngồi xổm xuống trước mặt Tần Nhuế, thay cô cởi đôi giày thể thao đang mang ra, đem đôi giày cao gót mang vào chân Tần Nhuế.


Ngón tay của Quý Duyệt Phong tuy rằng mang theo một ít hơi lạnh, nhưng lại không thể so sánh được với động tác ôn nhu của nàng. Mắt thấy nàng vì mình cởi giày, sau dùng tay nâng lên một chân chậm rãi giúp mình mang giày cao gót. Cho dù chỉ là một động tác đơn giản nhưng biểu tình trên mặt nàng cực kỳ chuyên chú, sợ gây cho mình cảm giác không thoải mái. Tần Nhuế ngẩng đầu tầm mắt hướng nhìn Quý Duyệt Phong vì mình mang giày phản chíu bên trong kính, sườn mặt tuyệt đẹp của nàng cứ như vậy hiện ra trước mắt, cô đứng ở nơi đó còn nàng dùng một loại tư thái gần như hèn mọn ngồi xổm xuống. Trên mặt Quý Duyệt Phong giờ khắc này tràn đầy nụ cười thoả mãn, tựa hồ nàng thập phần hưởng thụ vì cô mà phục vụ.

Tiếng lòng hung hăng xúc động. Tần Nhuế nghĩ có lẽ trên đời này, chỉ sợ không bao giờ tìm được người giống như Quý Duyệt Phong, chỉ cần giúp mình mang giày có thể thoả mãn như vậy. Thay cô mang giày xong, thời điểm nàng đứng lên Tần Nhuế thiếu chút nữa không thể khắc chế bản thân mình đem nữ nhân trước mặt ôm vào lòng.

“Nhuế Nhuế chị nhìn này, mang vào thật sự rất hợp.” Quý Duyệt Phong cười tủm tỉm nói, đồng thời bước sang một bên cho Tần Nhuế soi gương. Mang đôi giày cao gót 8 cm khiến cho Tần Nhuế liền cao hơn Quý Duyệt Phong. Tuy rằng đôi giày có chút chặt lẫn rất cao nhưng cũng không không gây cảm giác khó chịu, đau chân. Quả nhiên phiên bản giới hạn đều có giá trị của nó.


Tần Nhuế quay người lại, hướng Quý Duyệt Phong gật đầu xem như đồng ý với nàng.


“Cô còn muốn chọn gì nữa không?”


“Có, đương nhiên là có, người ta muốn mua thật nhiều thật nhiều quần áo để mặc. Hai năm qua mỗi ngày đều mặc trang phục ngục giam xấu xí kia, người ta có lẽ đã quên bộ dáng mình mặc váy ra sao rồi.”

Quý Duyệt Phong nói xong, liền chọn vài chiếc váy ngắn đi vào phòng thay đồ. Tần Nhuế nhìn thấy nàng hành động như vậy chỉ có thể cười lắc đầu. Cô chỉ biết nữ nhân này sẽ không đơn giản chọn một bộ trang phục. Quả thật sau đó toàn bộ cửa hàng trở thành phòng thay quần áo của Quý Duyệt Phong.

Vốn nàng chỉ cần để lộ gương mặt của mình cũng đủ hấp dẫn người khác, cho dù nàng mặc trang phục gì đi nữa cũng đều có thể khống chế người khác làm theo yêu cầu của nàng. Chỉ trong chốc lát, xung quanh cửa hàng quần áo bị nhiều người vây quanh đứng nhìn Quý Duyệt Phong. Không ít người đoán rằng nàng là người mẫu, không thì chính là tân binh được công ty lớn huấn luyện chuẩn bị cho ra mắt công chúng.


“Nhuế Nhuế, thế nào?” Từ phòng thay đồ bước ra, Quý Duyệt Phong đứng trước mặt Tần Nhuế, chỉ là không đợi Tần Nhuế khen ngợi, mọi người xung quanh liền kinh diễm cảm thán. Lúc này Quý Duyệt Phong sớm đã thay một bộ quần áo tươi mát, phù hợp với phong cách ăn mặc ngày thường của nàng.

Chiếc váy ngắn màu đen bó sát người bao vây lấy thân thể của nàng, lộ ra hai cánh tay ngọc tinh tế trắng nõn, bả vai mượt mà cùng chiếc cổ trắng mịn gần như trong suốt. Mỗi tấc da thịt toả sáng như viên kim cương, nhìn xuống một chút chính là cặp đùi xinh đẹp cùng đôi chân thon dài thẳng tắp, không mang theo vết sẹo hay bất kỳ tỳ vết nào.

Từ xa nhìn lại có thể tưởng tượng được đôi tay khi chạm vào cặp đùi kia mang một loại cảm xúc khó tả ra sao. Chẳng qua, cảm giác như vậy Tần Nhuế sớm đã thưởng thức qua rất nhiều lần. Lúc này trên chân Quý Duyệt Phong mang đôi giày cao gót bằng da năm cm, bởi vì bộ dáng thục nữ gợi cảm này của nàng mà mang theo không ít rạng rỡ.

“Cũng không tệ lắm.” Tần nhuế thản nhiên trả lời, có chút thời điểm, cô luôn hy vọng Quý Duyệt Phong có thể bớt xinh đẹp một ít, không cần phải đi đến đâu cũng đều khiến nhiều người vây quanh hướng nhìn. Nữ nhân này quả thật rất thu hút người khác, xem ra về sau hẳn nên quản nghiêm một chút để tránh nàng đem hồn người khác câu dẫn về nhà.

“Ngô, vậy mua nga.” Quý Duyệt Phong nhìn Tần Nhuế tựa hồ không còn hứng trí, vội vàng đi vào phòng thay đồ đem quần áo cởi ra sau đó mặc vào bộ trang phục ban đầu giống y hệt của Tần Nhuế, liền đi tới bàn thu ngân đợi Tần Nhuế tính tiền. Hai người trừ bỏ quần áo cùng giày đang mặc trên người Tần Nhuế ra, còn lại có hơn mười kiện quần áo khác, cùng hai đôi giày đều mua cho Quý Duyệt Phong.

Mắt thấy Tần Nhuế lấy ra thẻ Kim Hoàng Sắc trực tiếp đưa cho nhân viên thu ngân, ánh mắt không rung động liền trực tiếp bấm mật mã trả tiền, Quý Duyệt Phong phát giác mình giống như tiểu bạch kiểm, còn Tần Nhuế chính là phú bà bao dưỡng mình. Bất quá, với những gì diễn ra trước mắt tựa hồ cũng thật là như vậy a.

Dù sau, hiện tại Quý Duyệt Phong vừa mới ra tù, nghèo rớt mồng tơi. Cứ việc nói nàng trước kia chính là đại tỷ hắc bang, hay là Quý Thị Tổng Tài đi nữa, nhưng nàng hiện tại so với người ăn xin ven đường còn muốn cùng cực hơn, sợ ngay cả một phân tiền cũng không có. Nghĩ như vậy, Quý Duyệt Phong nhìn túi to túi nhỏ quần áo rút cổ vào, thấy Tần Nhuế cầm một nửa túi quần áo nhấc chân bước đi, nàng liền chạy nhanh đuổi theo.

“Ngô! Phú bà Nhuế Nhuế chờ người ta với! Tuy hiện tại chị bao dưỡng em! Nhưng mà về sau em kiếm được tiền, em sẽ bao dưỡng lại chị a!”


Chỉ là Quý Duyệt Phong càng kêu Tần Nhuế, đối phương bước đi càng nhanh…..

Hết Chương 58

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 57

Chương 57
Editor: YUI

“Quả thật là thay đổi rất nhiều, tuy rằng tôi lúc trước ít tới nơi này nhưng cũng nhớ rõ nơi này trước kia không có nhiều toà nhà cao ốc như vậy.” Nghe Quý Duyệt Phong nói, Tần Nhuế cũng cảm khái nói. Cô biết Quý Duyệt Phong hai năm ở ngục giam chịu nhiều cực khổ, cũng biết có rất nhiều người từ ngục giam bỗng nhiên được thả ra đều có đôi chút sợ hãi không thích ứng với cuộc sống bên ngoài.


Sau đó toàn bộ bên trong xe đều thần kỳ im lặng, không ai mở miệng nói chuyện.


Một hồi sau có vài người xuất hiện, nơi đây là khu phố buôn bán vừa được thành lập gần đây nhất tại X Thị, ngoài nhiều nhà hàng không đếm hết còn có trung tâm mua sắm, siêu thị, cùng với rất nhiều cửa hàng buôn bán hàng hiệu độc quyền.


“Nhuế Nhuế, muốn ăn gì đây?” Quý Duyệt Phong hỏi Tần Nhuế, bốn người xuống xe, đứng ngay ngã tư bên cạnh cánh cửa rực rỡ ánh đèn khách sạn, bỗng nhiên không phân biệt rõ phương hướng.

Bởi vì chỉ muốn ra ngoài ăn cơm, vì thế vừa rồi ở biệt thự Quý Duyệt Phong liều chết liều sống bắt buộc Tần Nhuế thay đổi một bộ quần áo ngày thường. Phải biết rằng, người khác nhận xét Tần Nhuế cũng không phải là một người quá bảo thủ, quần áo của cô, đại đa số mang thiên hướng thành thục hoá. Ngoài quần áo tây trang, còn lại đều là quần dài cũng áo sơ mi trắng, đơn điệu nhưng giản dị, lại không mất vẻ cao nhã.

Còn Quý Duyệt Phong lại tương phản hoàn toàn với Tần Nhuế. Nhiều người cho rằng nàng là một người ham thích. Trước khi vào ngục, bên ngoài nàng chính là Quý Thị Tổng tài. Trừ bỏ mỗi ngày làm việc, phải mặc trang phục đi làm, còn lại đều trang điểm xinh đẹp, thiên biến vạn hoá.


Nàng thiên về váy ngắn phong tao quyến rũ, cũng có thể là váy dài tươi mắt tao nhã, đôi khi lại là quần bò T-skirt hưu nhàn đơn giản, hoặc là mang theo một ít trang sức trung tính. Tóm lại, 365 ngày, Quý Duyệt Phong mỗi ngày đều mặc mỗi kiểu quần áo khác nhau phong cách khác nhau. Nhưng khi nàng biến thành lão đại của hắc bang, chính là luôn mặc một thân màu đen giống như xã hội đen mà thường thấy trên TV.


Từ lúc ra ngoài ngục giam, không có người thân nào đến thăm Quý Duyệt Phong cũng không đưa cho nàng nhu yếu phẩm sử dụng. Vì thế, quần áo nàng mặc đều là của Tần Nhuế, tuy rằng nàng thực thích mặc quần áo của Tần Nhuế vả lại còn mang theo hương vị chuyên chúc của cô, nhưng nàng sao có thể cứ mãi mặc quần áo của lão bà nhà mình đây?


Nữ nhân luôn quan trọng bề ngoài của mình, huống chi Quý Duyệt Phong bây giờ còn muốn tìm cách theo đuổi Tần Nhuế, cứ mặc mãi như vậy làm sao có thể thể hiện đặc điểm ăn mặc riêng của mình, như thế nào có thể biểu hiện sự xinh đẹp của bản thân? Làm sao có thể câu dẫn thành công Tần Nhuế đây? Cho nên nói, mặc dù vẫn chưa ăn cơm nhưng tâm tình Quý Duyệt Phong đều là bay thẳng vào các cửa hàng bán quần áo lớn nhỏ, hận không thể ngay lập tức lôi kéo Tần Nhuế cùng mình đi mua sắm quần áo, thuận tiện thay đổi một chút phong cách ăn mặc của Tần Nhuế, không cần mỗi ngày đều ăn mặc khô khan như vậy.


“Quán ăn này được không?” Đứng ngay một nhà hàng bán món cay Tứ Xuyên (1), Tần Nhuế quay đầu hỏi Quý Duyệt Phong các nàng. Tuy rằng là người của X Thị, nhưng cả nhà Tần Nhuế đều rất thích ăn cay. Mới trước đây, Lý mụ mụ thường xuyên học một ít món cay Tứ Xuyên làm cho cô cùng Tần ba ba ăn. Mỗi lần nhìn thấy màu hồng hồng cùng nhiệt khí nóng hổi của món cay Tứ Xuyên, Tần Nhuế liền cảm thấy thèm ăn, dần dần cũng dưỡng thành thói quen ăn cay.


“Ngô, ăn cay sao? Cũng được” Thấy Tần Nhuế muốn ăn món cay Tứ Xuyên, Trần Tĩnh Hinh tự nhiên cũng không ý kiến gì. Đối với người làm đặc công như nàng mà nói, mỗi khi chấp hành nhiệm vụ đừng nói là món cay Tứ Xuyên, vài ngày không ăn cơm cũng là chuyện thường. Trong dạng hoàn cảnh khắc nghiệt, chỉ cần có gì đó nhét vào miệng, Trần Tĩnh Hinh đều không cự tuyệt, cũng đừng nói đến món ăn cay.


Người một mực im lặng không lên tiếng Phùng Dịch cũng không phản đối, nàng vốn là người Tứ Xuyên, từ nhỏ ăn cay mà lớn lên. Tuy rằng không nói không ăn cay sẽ không ngon nhưng bình thường ăn cái gì cũng bỏ thêm một ít tiêu vào món ăn. “Quý Duyệt Phong, cô ăn được không?” Thấy Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch đồng ý ăn món cay Tứ Xuyên, Tần Nhuế quay đầu hỏi Quý Duyệt Phong.


“Có thể, đương nhiên có thể.” Quý Duyệt Phong cười nói, nhưng trong lòng lại âm thầm phát run. Trời biết, nàng là người rất sợ ăn cay. Trước đây Quý Duyệt Phong ở cô nhi viện, thức ăn cũng không gọi là ngon lành gì. Mỗi ngày có thể ăn no cũng là chuyện không dễ dàng, nhưng cho dù thế nào nàng vẫn không thích ăn món cay.

Không biết có phải do mẫn cảm với món cay, hay là do trời sinh vốn đã không thích, Quý Duyệt Phong mỗi lần chỉ cần ăn phải một ít cay liền phản ứng đặc biệt kịch liệt. Cho dù là chỉ cay một ít nàng cũng đều bị vị cay làm cho đỏ mắt, cho nên đừng nói đến món cay Tứ Xuyên. Chẳng qua nhìn thấy Tần Nhuế mang vẻ mặt chờ mong, nàng dù sợ ăn cay cũng không muốn làm Tần Nhuế mất hứng. Cái gọi là Nhị thập tứ hiếu của cố nhân (2)), hẳn chính là giống như Quý Duyệt Phong lúc này? Quý Duyệt Phong ngồi trước bàn cơm, nhìn nồi lẩu đỏ bừng lửa món Tứ Xuyên, trong lòng thầm nghĩ.

“Đồ ăn chín rồi, ăn thôi.” Tần Nhuế nhẹ giọng nói, sau đó lấy đũa gắp cá trong nồi lẩu vào bát mình. Còn Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch cũng không khách khí ăn. Nhìn bộ dáng bất diệc nhạc hồ(3) của ba người, Quý Duyệt Phong gắp một ít món cay mà không bao giờ ăn bỏ vào trong bát cọ qua cọ lại, mới chậm rãi bỏ vào miệng.


“Nóng…” Mới vừa bỏ vào miệng, thậm chí không kịp ăn, đầu lưỡi liền truyền đến vị cay làm cho Quý Duyệt Phong nhịn không được hô hấp một ngụm khí lạnh, vừa cay vừa đau như lạc mất hồn phách. Nàng nhanh tay lấy nước trà bên cạnh uống vào, vì bị kịch thích mà đôi mắt có một chút ửng đỏ. Tần Nhuế cùng Trần Tĩnh Hinh chuyên chú ăn cũng không chú ý đế biểu hiện của Quý Duyệt Phong, chỉ là Phùng Dịch ngồi đối diện nhất thanh sở thị thấy hết động tác của nàng.


“Quý tiểu thư, thật cao hứng có thể quen biết cô, hơn nữa còn cùng cô hợp tác. Hôm nay cô cùng Hinh Hinh xảy ra vài chuyện hiểu lầm, hy vọng cô không để trong lòng. Đúng rồi, thức ăn hương vị không tệ lắm, cô gầy như vậy, hẳn là ăn nhiều một chút” (editor: đúng là phúc hắc tiểu la lị chúng ta ko nên đắc tội). Phùng Dịch nói xong, lấy đôi đũa mới gắp đầy một chén thức ăn nhìn không rõ là gì đưa cho nàng, chỉ có thể thấy toàn bộ đều là một mảng màu hồng món cay Tứ Xuyên ở trước mặt Quý Duyệt Phong. Cái chén có thể nói là làm cho đối phương hoa cả mắt. Quý Duyệt Phong không nhìn rõ Tần Nhuế bên cạnh, còn có Phùng Dịch mang theo vẻ mặt thiện ý, nháy mắt khiến nàng cảm giác được mình có chút xem nhẹ đối phương. Tuy rằng Phùng Dịch qua thực nhìn rất khả ái, giọng nói nhỏ nhẹ êm tai, nhưng sau chuyện phát sinh hôm nay, Quý Duyệt Phong liền kết luận người này nhìn qua tuyệt đối không giống như vẻ ngoài đơn thuần khả ái như vậy.


Nhớ đến tiểu Loly Phương Cầm, rồi nhìn sang người trước mặt, Phùng Dịch bề ngoài khả ái, nội tâm không chừng so với than còn muốn đen hơn, Quý Duyệt Phong thật muốn đem cái chén thức ăn Tứ Xuyên này ném vào mặt đối phương. Bốn người các nàng rõ ràng vừa mới gặp mặt, cũng không gọi là quen thuộc hiểu biết nhau. Nhưng vì lý do gì hết lần này đến lần khác gây phiền toái cho mình? Chẳng lẽ là do mình làm gì đó chọc đến tiểu Loly này?


Quý Duyệt Phong bất động thanh sắc quan sát Phùng Dịch cùng Trần Tĩnh Hinh, hai người này là đặc công trải qua huấn luyện khắc nghiệt của quốc gia, kỹ xảo che giấu thân phận tự nhiên không thể xem thường. Người khác nhìn vào các nàng chỉ cho rằng hai nàng là nữ sinh phổ thông bình thường, không thể tìm ra dấu vết nào. Nhưng nếu đổi lại là Quý Duyệt Phong, nói không chừng lập tức phát giác được cả hai so với người bình thường bất đồng.


Mặc kệ là tiết tấu hay tốc độ bước chân, dài ngắn lớn nhỏ đều đồng nhất. Cho dù để Trần Tĩnh Hinh đi trên bờ cát, mỗi một dấu chân đều nhất định có độ sâu giống nhau. Còn Phùng Dịch khiến cho Quý Duyệt Phong nghĩ rằng nàng so với Trần Tĩnh Hinh càng đáng sợ hơn.


Nàng cùng Tần Nhuế không hiểu biết rõ về bối cảnh, thực lực cũng như tính cách của hai người các nàng, còn các nàng đối với Quý Duyệt Phong còn có ý đồ khác. Cảnh sát sẽ không yên tâm để Tần Nhuế quản chế mình, cho nên mục đích của hai người kia ngoài việc hiệp trợ phá án, rất có thể chính là giám sát nhất cử nhất động của mình.


Phùng Dịch này tuy tuổi còn rất nhỏ, nhưng so với người trưởng thành nói không chừng càng lão luyện hơn. Nàng thập phần hiểu được và lợi dụng lòng người để mượn dao giết người, càng biết nên lợi dùng người nào để đạt được mục đích của mình. Loại hình phúc hắc Loly rất khó đối phó. Bởi vì bề ngoài của nàng là Thiên Sứ, nhưng bên trong cất giấu tâm tính ác ma.


Hơn nữa hôm nay nghe cuộc đối thoại của hai người, Quý Duyệt Phong biết được quan hệ không đơn giản giữa các nàng. Cho dù không phải là một đôi đồng tính nhưng cũng có thể là lẫn nhau thích đối phương. Nếu như đi châm ngòi mối quan hệ của các nàng, nhất định cho dù lên trời cũng không thoát. Nàng cùng hai người kia đã động thủ, đối phương nhất định sẽ liên kết đối phó nàng.


“Cô nghĩ gì vậy? Như thế nào lại không chịu ăn? Cô còn muốn tiếp tục gầy nữa sao?” Tần Nhuế lên tiếng đánh gãy phán đoán của Quý Duyệt Phong. Nàng lấy lại thần nhìn cái bát của mình đầy thức ăn do Tần Nhuế cùng Phùng Dịch gắp cho. Toàn bộ mảnh màu hồng quả thật giống như tử thần đến đòi mạng nàng.


“Ngô…Vừa rồi suy nghĩ một vài chuyện mà thôi.” Quý Duyệt Phong nói xong, mang vẻ mặt khổ sở gắp miếng đậu trong bát bỏ vào miệng ăn. Vốn nghĩ rằng, đậu hẳn là không quá cay. Ai biết được so với vài món Quý Duyệt Phong vừa rồi ăn còn muốn cay hơn.


“Ô…ô” Cay đến nổi Quý Duyệt Phong nhanh tay cầm lấy ly nước bên cạnh uống vào, cơm chỉ vừa mới ăn hai miếng mà nàng đã muốn uống hết nước trà của nhà hàng. Đừng nói là ăn, nàng chỉ uống nước cũng đủ muốn hét lên. “Cô sợ cay sao?” Thấy Quý Duyệt Phong phản ứng như vậy, Tần Nhuế cho dù có ngốc cũng có thể đoán được Quý Duyệt Phong không thể ăn cay được.


“Ngô, không sao đâu, Nhuế Nhuế ăn cơm của chị là được rồi, em no rồi.” Quý Duyệt Phong nói xong, vốn da mặt trắng nõn đã nổi lên nhợt nhạt phiếm hồng. Trời ơi, nàng Quý Duyệt Phong cư nhiên bởi vì ăn cay mà khóc nhè, quả thật muốn chết đi cho rồi. “Như vậy đi, tôi dẫn nàng ra ngoài tìm gì ăn. Các người ăn xong không cần chờ chúng tôi, cứ đi về trước.”


“Tần Ngục trưởng, tuy rằng tôi không có lý do gì ngăn cản cô. Nhưng tôi muốn nhắc nhỏ cô một chút, cho dù cô cùng nàng có quan hệ như vậy nhưng cũng đừng quên người này chính là trọng phạm tầng tám cực kỳ nguy hiểm của Đệ nhất nữ tử ngục giam. Đây là số điện thoại của tôi, nếu có gì đột ngột phát sinh, thì gọi điện cho tôi.” Trần Tĩnh Hinh nói xong lấy giấy ghi số điện thoại đưa cho Tần Nhuế. Phía trên viết hai dãy số, hẳn là của nàng cùng Phùng Dịch.


“Ân, tôi biết rồi.” Tần Nhuế tuỳ tay tiếp nhận tờ giấy của Trần Tĩnh Hinh, sau đó kéo tay Quý Duyệt Phong đi ra ngoài. Gió đêm nhẹ nhàng thổi bay mái tóc đen dài hiếm khi không cột cao của Tần Nhuế, vài sợi quấy rầy trong gió. Càng nhiều thổi lên mặt Quý Duyệt Phong, mang theo một trận hương thơm.


“Cô không thể ăn cay sao không chịu nói sớm, rõ ràng gầy thành ra như vậy, còn không chịu ăn cái gì cả. Nếu cô không dưỡng béo một chút, về sau tôi mang cô ra ngoài đường người khác lại bảo tôi ngược đãi cô. Đi, tôi dẫn cô tìm gì ăn.” Tần Nhuế nói xong, nhìn Quý Duyệt Phong đứng trong gió, tư tiền tưởng hậu (4), thân thủ đem nàng ôm vào lòng. Cô sở dĩ hành động như vậy, hoàn toàn vì đêm nay gió quá lớn. Tần Nhuế thật sự sợ không cẩn thận Quý Duyệt Phong sẽ bị gió thổi bay đi mất.


Xảy ra thân mật thình lình như vậy, khiến cho Quý Duyệt Phong có chút thụ sủng nhược kinh (5). Nàng chưa bao giờ nghĩ Tần Nhuế sẽ ở bên ngoài chủ động, càng không nghĩ Tần Nhuế muốn dưỡng nàng béo hơn. Ngoan ngoãn lui vào lòng Tần Nhuế, tuy rằng cái ôm này không dày rộng nhưng cũng đủ làm Quý Duyệt Phong cảm thấy ấm áp dị thường. Nàng vụng trộm ngẩng đầu nhìn sườn mặt gần trong gan tất của Tần Nhuế, trên mặt không che dấu được ý cười.


Đêm nay Nhuế Nhuế thật sự rất đẹp, Quý Duyệt Phong trong lòng thầm nghĩ, hoàn toàn biến thành bộ dáng vợ nhỏ.



Hết chương 57

(1): http://vietnamese.cri.cn/chinaabc /chapter5/chapter50303.htm

(2): Hai mươi tư tấm gương hiếu thảo của người xưa
(3): Bất diệc lạc hồ hay bất diệc nhạc hồ: Làm việc gì đó mải mê đến nỗi quên cả trời đất
(4): Tư tiền tưởng hậu: Làm trước nghĩ sau
(5): Thụ sủng nhược kinh: Được sủng ái mà lo sợ

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More