YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Việt Tố Việt Ái - Chương 4

Chương 4
Editor: YUI

Nhiệt độ thân thể bắt đầu có chút khó nhịn, Ngôn Thanh Hạm trợn mắt nhìn người ngồi bên cạnh. Nàng toàn thân không mặc bất kì quần áo nào trừ bỏ tay trái vẫn còn đeo bao tay, lại còn đỉnh đạc ngồi bên cạnh. Theo hướng cô nhìn đến, liền có thể thấy bộ được bộ vi tư mật ở giữa hai chân một cách rõ ràng. Tuy rằng trần truồng là một trạng thái tối nguyên thuỷ của nhân loại, nhưng nếu có người biết hổ thẹn hội sẽ không giống như Lam Khiên Mạch đối với người ngoài hào phóng như thế.

“Vì cái gì tôi cảm thấy cô luôn phỏng đoán tôi, cô muốn biết điều gì? Chỉ cần tôi có thể nói, tôi liền nói cho cô biết.” Nhận thấy ánh mắt Ngôn Thanh Hạm dừng trên người nàng, Lam Khiên Mach thấp giọng nói. Nghe thấy giọng nói có phần êm dịu thật khác so với âm thanh của cô gái thành thị buổi chiều tà không khó nghe mà êm dịu như nước. Ngay cả lúc cố ý đè thấp giọng, cũng mang cho người khác một loại cảm giác dịu dàng.

Nghĩ đến đây, Ngôn Than Hạm không phúc hậu cười rộ lên. Nữ nhân phóng đãng như vậy cư nhiên lại có thanh âm ôn nhu như thế, quả thật có chút giận dữ. “Cô cười xấu xa vì chuyện gì?” Lúc sau, Lam Khiên Mạch đã đến bên người cô. Bởi vì cô nằm trên giường nên khoảng cách cao thấp giữa cả hai so ra kém hơn rất nhiều.

Ngẩng đầu nhìn Lam Khiên Mạch, cô phát hiện ngủ quan của nữ nhân này phi thường tinh xảo, đồng tử đặc thù xinh đẹp, chiếc mũi xinh đẹp, ngay cả làn da tốt đến nổi tìm không ra một chút tỳ vết nào. Rất khó có thể tưởng tượng được nữ nhân như vậy lại cần ở loại địa phương này làm việc, chỉ sợ nàng nói một câu, sẽ có rất nhiều nam nhân có địa vị nguyện ý vì nàng tiêu tiền.

“Cô năm nay bao nhiêu tuổi?” Ngôn Thanh Hạm theo bản năng mở miệng hỏi, ngay lập tức phát hiện Lam Khiên Mạch sau khi nghe được câu hỏi liền hơi hơi mân mê miệng. Đôi môi như nước nho trong suốt kia tìm không ra một chút tỳ vết nào, khiến người khác nhìn vào nhịn không được liền muốn một ngụm uống vào. “Cô hỏi chuyện này làm gì, chẳng lẽ cô không biết tuổi của nữ nhân là bí mật không thể nói sao?”

“Ha ha, tôi năm nay 28 tuổi, cô như thế nào cũng không lớn hơn tôi. Tôi không biết xấu hổ nói cho cô biết, cô còn không tự nhiên cái gì?”

“Ân? Tôi thích ra vẻ rụt tè, không thể sao?”

“Nếu cô thật muốn rụt rè thì nên mặc quần áo vào.”

“Rụt rè cùng với việc mặc quần áo không liên quan với nhau, cô cũng không thể bởi vì tôi không mặc quần áo mà cho rằng tôi không rụt rè. Cũng như việc, cô không nên cho rằng dục vọng là chuyện tà ác. Mỗi một thế hệ được sinh ra, không phải dựa vào bản năng cùng dục vọng sao? Ngôn Thanh Hạm, cô nên thay đổi hoàn toàn ý nghĩ của cô thì mới có thể đạt được chân chính khoái hoạt.”

“Cô thật hào phóng đi, tôi chỉ hỏi tuổi của cô mà thôi, kết quả cư nhiên lại thao thao bất duyệt chuyện này nọ. Một nữ nhân, thường xuyên đem những lời này để trên miệng, cô không sợ về sau không thể gả sao?”

“Chẳng lẽ giống như cô cấm đục mới có thể gả đi? Đến cuối cùng kết hôn vẫn là kết hôn, còn không phải nhanh như vậy ly hôn sao?”

“Tôi nghĩ chúng ta có thể đổi đề tài khác.” Lần nữa nói đến chuyện kết hôn, Ngôn Thanh Hạm có chút không tự nhiên cắt đứt câu chuyện. Cô không cho rằng mình có vấn đề gì, lại càng không cảm thấy việc cô khắc chế dục vọng có gì sai. Khi còn nhỏ Mạc Lam từng nói với cô, không cần đối với những việc không cần thiết mà để tâm. Cho dù cô có thể tìm sự hứng thú nào đó cho mình nhưng cũng không thể bị hứng thú làm chi phối.

Đại đa số mọi người bây giờ thích nuôi mèo, nghĩ rằng nó là loài động vật cực kỳ khêu gợi. Nhưng ở Mạc gia, như một quy tắc bất thành văn, không thể nuôi mèo làm sủng vật. Cũng giống như việc, người Đừng Gia bị dị ứng với mèo, cũng do mê tín nghĩ rằng mèo là điềm báo xấu.

Người Đừng gia cho rằng tính cách của loài mèo quá mức kiêu ngạo, thái độ của chúng đối với con người vốn nên giống như chó phục tùng nghe lời, chứ không phải luôn bày ra bộ dạng tư thái cao cao tại thượng, đó cũng là nguyên nhân chủ yếu mà người của Đừng gia không nuôi mèo. Bởi vì họ cảm thấy con người không nên vì sủng vật mà thay đổi hành vi của mình, lại càng không nên trở thành nô lệ của sủng vật.

Thân là cháu gái của Mạc Lâm, Ngôn Thanh Hạm không ghét mèo nhưng cũng không mang nhiều hứng thú. Cô từ nhỏ đến lớn chưa yêu thích đặc biệt điều gì, trừ bỏ việc nghiên cứu các tác phẩm nghệ thuật danh tiếng, cũng chính là tìm kiếm những tác phẩm mà chưa từng có ai thưởng thức qua, ngẫu nhiên sẽ tiến hành bán đấu giá những tác phẩm này, đem tiền quyên góp một ít cho quỹ từ thiện cùng những người nghèo khó.

Có thể nói, 28 năm qua, Ngôn Thanh Hạm vẫn đều là nữ nhân vô cầu. Trước đây cô không thích ăn đồ ăn vặt, cũng sẽ không xem phim hoạt hình ngây thơ, hay xin cha mẹ mua búp bê. Bởi vì cô biết đồ ăn vặt không vệ sinh, phim hoạt hình không có thật, búp bê rất mộng ảo. Ngôn Thanh Hạm chỉ thích thưởng thức cây cỏ hoặc thưởng thức những tác phẩm nghệ thuật lay động lòng người.

Khi vẫn đang du học nước ngoài, cô kết bạn với rất nhiều bằng hữu, cũng có cả mối tình đầu. Người ta đa số nói rằng cảm giác yêu đầu tiên đều dùng từ tiếc nuối để hình dung, bởi vì mối tình đầu thường tự nhiên mà chết đi. Nhưng đối với Ngôn thanh Hạm, nếu bắt nàng tìm một từ để hình dung về mối tình đầu, sẽ chỉ là nhàm chán.

Đến bây giờ, Ngôn Thanh Hạm thậm chí ngay cả tên của mối tình đầu còn không nhớ rõ. Cô lúc trước sở dĩ đồng ý, chỉ vì bị theo đuổi đến phiền phức, bị theo đuổi đến sợ hãi mà thôi. Sau này, khi cả hai cùng một chỗ, cuộc sống của Ngôn Thanh Hạm vẫn như cũ, không vì nguyên nhân có bạn trai mà thay đổi điều gì. Cô không về nhà ngồi chờ tin nhắn của bạn trai, lại càng không giống như nữ sinh dành hàng giờ đồng hồ điện thoại nói chuyện. Hai người không có bất kỳ tấm ảnh chung nào, ở trên đường thoáng qua, cô thậm chí nhận không ra đó là người yêu của mình.

Bởi vì Ngôn Thanh Hạm xem nhẹ, mối tình đầu như vậy vô tật mà chết. Đến sau này, cô tốt ghiệp về nước, về chưa được một thời gian liền có không ít người thậm chí là chưa từng gặp mặt qua, đề cử đủ loại nam nhân có diện mạo lẫn gia thế tốt cho cô. Lần lượt gặp mặt, cô lựa chọn một người có tên Chu Ninh tiến hành kết giao. Sở dĩ chọn hắn, không bởi vì hắn là người thừa kế duy nhất của Chu thị mà đơn giản bởi vì hắn ít nói, luôn im lặng mà thôi.

Ngôn Thanh Hạm không nghĩ việc tuỳ tiện quyết định này lại duy trì đến ba năm, trong lúc này, hai người đều tương kính như tân (giữ khoảng cách lễ phép như mới quen), chưa bao giờ có cải vã phát sinh. Mỗi khi cô đến các buổi triển lãm tác phẩm nghệ thuật ở nước ngoài, Chu Ninh nếu có thời gian đều cùng đi với cô. Nếu không có thời gian, mỗi đêm đều gọi điện ân cần hỏi thăm.

Con người đều là động vật cảm tình, nếu tiếp xúc nhiều với một ai lâu ngày cũng sẽ chấp nhận họ. Thời gian dài sau đó, Ngôn thanh Hạm cảm thấy nam nhân ít lời này cũng không tệ, là đối tượng thích hợp kết hôn với cô. Vì thế, khi Chu Ninh cầu hôn cô, cô liền đáp ứng. Dù sao cô cũng không còn trẻ tuổi, sớm thành gia lập thất, sau đó sinh con càng trọn vẹn.

Trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng sự thật lại là một viễn cảnh bất đồng. Tính tình Ngôn Thanh Hạm lãnh đạm, là người bảo thủ, hơn nữa ngoài mối tình đầu cũng liền không có người bạn trai nào khác, cũng chỉ có hai người. Cô quyết định vào đêm thành hôn sẽ giao thân xác cho Chu Ninh, cũng không nghĩ sẽ phát sinh chuyện gì.

Cấu tạo cơ thể của nữ nhân cùng nam nhân có rất nhiều điểm bất đồng, cô chưa từng thấy qua hành động kỳ lạ nào, nhưng thật ra, nhìn qua không ít những phác hoạ cơ thể người, trong đó có nam nữ loả thể cũng không lấy gì ngạc nhiên. Hai người hôn môi cùng một chỗ, quần áo dần dần thoát ra từng mảng, nhìn thấy Chu Ninh loả thể hiện ra trước mắt, Ngôn Thanh Hạm chỉ cảm thấy bộ phận nào đó trong cơ thể cuồn cuộn trực tiếp phun ra.

Đó là loại cảm giác mà cô căn bản không thể nào hình dung, chỉ cảm thấy có bộ phận nào đó đau đến như muốn hỏng, gần như muốn phun ra mọi thứ, không dừng được cảm giác buồn nôn. Nhìn thấy Ngôn Than Hạm không thoải mái, Chu Ninh không miễn cướng cô, mà nghỉ ngơi sớm. Nhưng qua một lần, rồi hai lần, ba lần, mỗi lần hai người tiến hành sự tình của vợ chồng, Ngôn Thanh Hạm đều cảm giác buồn nôn muốn trào ra, cho dù uống thuốc đều không hiệu quả.

Phản ứng của cô khiến cho Chu Ninh có chút tức giận, có thể nói nam nhân nào cũng không thể chịu đựng được một thê tử như thế. Vì vậy, sau khi cả hai thương lượng hồi lâu, quyết định chia tay trong hoà bình, vẫn là bằng hữu của nhau. Chỉ là ngoài hôn, Ngôn Thanh Hạm vẫn đối với chuyện này canh cánh trong lòng.

Cô trăm phương ngàn kế vẫn không giải quyết được, rốt cục quyết định đem chuyện này nói cho bằng hữu tốt nhất từ nhỏ của cô nghe, Tạ Sương Sương. Ai ngờ nữ nhân chết tiệt này dám lừa cô, đem loại địa phương phục vụ Tiêu Các Tường này giới thiệu cho cô. Nghĩ đến đây, Ngôn Thanh Hạm cảm thấy mình nên hảo hảo “tưởng thưởng” cho người bằng hữu tốt nhất này.

“Không nghĩ Ngôn tiểu thư cư nhiên trải qua bi thống như vậy, thật đúng là đáng thương. Chuyện kia cô không chỉ ói hết bảy lần sao? Dù sao không có  nam nhân nào có thể chịu được nữ nhân vĩ đại giống cô làm vợ được, mỗi ngày ở bên cô nhìn, ôm cô nhưng lại không thể ăn đến miệng được.”

Nếu muốn tìm một câu để hình dung biểu tình lúc này của Lam Khiên Mạch, tuyệt đối chính là vui sướng khi thấy người gặp hoạ. Ở trên mặt nàng tìm không ra một điểm tiếc nuối hay tiếc hận, ngược lại còn phun ra những lời nói như đúng rồi. Nữ nhân này, đúng thật là đủ ác liệt. Tuy rằng những câu nói đó đều thẳng thắng, nhưng một ngày ít nhất cũng phun ra không quá ba bốn câu…

“Cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi, cô rốt cuộc bao nhiêu…” Ngôn Thanh Hạm muốn hỏi Lam Khiên Mạch nàng rốt cuộc bao nhiêu tuổi, chỉ là chưa nói xong, đôi môi liền bị hai phiến vật thể đồng dạng mềm mại đặt vào. Nhìn người trên thân, khuôn mặt gần trong gan tấc, con ngươi đỏ sậm phản chiếu bộ dáng kinh ngạc của cô. Cho dù cô từng bị rất nhiều người dùng ánh mắt chú ý như vậy nhìn vào, nhưng thật sự chưa bao giờ nghĩ đến ánh mắt giống như lúc này của Lam Khiên Mạch.

Giống như thế giới của nàng chỉ có một mình Ngôn Thanh Hạm, rốt cuộc hình dung không ra.

“Chán ghét loại cảm giác này sao?” Nụ hôn vội vàng như chuồn chuồn lướt trên mặt nước, không đợi Ngôn Thanh Hạm phản ứng liền chấm dứt. Nghe câu hỏi của Lam Khiên Mạch, cô theo bản năng lắc đầu. Cô không ghét loại cảm giác này, ngược lại có đôi chút thích. Nữ nhân so với nam nhân nhẵn nhụi hơn rất nhiều, ngay cả thần cánh hoa cũng mềm mại hơn. Hương vị của Lam Khiên Mạch lúc hôn cùng hương vị trên người cô rất giống nhau, nhợt nhạt hương vị ngọt ngào phối hợp hương bạc hà tươi mát, dễ ngửi khiến người khác say mê vào, nhìn không được muốn nhấm nháp thật nhiều.

“Lần này, tôi sẽ xâm nhập một ít. Nếu cô cảm thấy khó chịu liền đẩy tôi ra, trăm ngàn lần không cần phun vào miệng tôi nga.” Ngữ tất, Lam Khiên Mạch lần nữa phủ nụ hôn, dùng đôi môi đem thần cánh hoa của Ngôn Thanh Hạm hàm trụ. Nàng không giống như kẻ xâm lược lỗ mãng vội vàng tiến vào, mà nhẹ nhàng chạm lấy vòng quanh thần cánh hoa. Ngẫu nhiên đem hai khối thịt mềm mại chậm rãi trong miệng mút vào, ngẫu nhiên dùng đầu lưỡi đảo qua, đến khi đối phương kiềm lòng không đậu đem thần cánh hoa mở ra, nàng giơ cao chiến thắng thư thái tiến vào bên trong.

Bốn thần cánh hoa dùng phương pháp thân mật thiếp hợp cùng một chỗ, Ngôn Thanh Hạm bế khởi hai mắt thừa nhận sự xâm nhập của người đang ở trên cô. Một thân thể chỉ mặc nội ý quần lót cùng thân thể xích loả hoàn toàn mềm mại thiếp hợp cùng một chỗ, cảm giác này hoàn toàn không mang một chút buồn nôn, khiến cô cảm thấy dị thường thoải mái. Nghĩ đến mỗi lần cùng Chu Ninh thân mật, thân thể kịch liệt phản ứng, kỳ thật Ngôn Thanh Hạm cũng nghĩ không thông, mình vì cái gì đối với thân thể nam nhân bài xích như thế, mà đối với hành động của Lam Khiên Mạch cũng đều là nữ nhân lại hoàn toàn tương phản.

Hai chiếc lưỡi dây dưa cùng một chỗ, trong đó một cái không mang nhiều kinh nghiệm, chính là ngây ngốc đứng tại chỗ, cái khác so với cô thông minh hơn rất nhiều. Dùng mũi nhọn của chiếc lưỡi chậm rãi dao động, uốn lượn tới gốc, đong đưa trái phải rồi trượt trở lại, bộ dáng bướng bỉnh khó nhịn. Nghe thấy tiếng thở dốc của Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch không tiếp tục nữa, ngược lại không chút lưu luyến bứt ra.

Trong miệng trống rỗng, loại cảm giác này không thật tốt đẹp. Giống như một viên kẹo thời điểm ăn đến lúc ngon nhất liền từ trong miệng bỏ ra ngoài, không chỉ đơn giản là tiếc nuối, càng nhiều hơn còn là do ý chưa hết (editor: như là chưa được thoả mãn ấy). Nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm dùng đầu lưỡi liếm liếm môi vừa bị nàng hôn qua, nàng biết đối phương là vô thức hành động, lại không biết lúc này cô có bao nhiêu mê người. Lam Khiên Mạch vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve hai má của Ngôn Thanh Hạm, hạ một nụ hôn trên mặt.

“Ngôn muội muội đừng nóng vội, chờ một chút, Lam tỷ tỷ sẽ cho muội thoải mái.”

“Mặt khác… Tôi so với cô nhỏ hơn ba tuổi nga.”.

Hết Chương 4

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 56


Chương 56
Editor: YUI

“Tần ngục trưởng, đến giờ ăn tối rồi, không biết cô…”

Đang lúc ngón tay của Tần Nhuế chuẩn bị xâm nhập vào trong hoa viên u kính kia, thời điểm ngón tay sắp tiến vào bỗng giọng nói của Trần Tĩnh Hinh vang lên. Không những thế, tiếng vang rõ ràng như vậy, căn bản không thể nào từ vách cửa truyền vào, cho nên câu trả lời duy nhất cũng chỉ có thể là…

Tần Nhuế nhanh phản ứng liền nằm úp sấp trên người Quý Duyệt Phong, sau đó quay đầu lại trừng mắt nhìn người thập phần tiến vào không đúng lúc kia.

“Ách...” Nói người hiện tại xấu hổ nhất không phải Tần Nhuế hay Quý Duyệt Phong mà chính là người đứng trước cửa Trần Tĩnh Hinh. Nhìn hai người trên giường đang chuẩn bị làm chuyện yêu, nàng không ngốc tự nhiên là hiểu được chính mình đi phá chuyện tốt của người khác. Chỉ là Trần Tĩnh Hinh như thế nào cũng không nghĩ rằng người luôn luôn mang danh tiếng vô cùng tốt, tác phong nghiêm cẩn như Tổng giám ngục trưởng của Đệ nhất nữ tử ngục giam Tần Nhuế hiển nhiên lại là Lôi Ti Biên(Lesbian). Mà đối tượng lôi ti biên của cô lại chính là tù nhân của ngục giam tầng thứ tám.

Mặc cho ai đụng phải chuyện bất khả tư nghị này đều ít nhiều kinh ngạc không biết phải làm như thế nào. Bất quá phản ứng đầu tiên liền lập tức lui ra ngoài. Vậy mà Trần Tĩnh Hinh không một chút ý muốn rời đi, còn chậm rãi đến gần giường mang theo vẻ mặt nghiên cứu.

Quý Duyệt Phong, Tần Nhuế cùng Trần Tĩnh Hinh không phải gọi là quen thuộc, hôm qua còn trải qua trận đánh nhau, các nàng đối với Trần Tĩnh Hinh ấn tượng cũng không gọi là tốt. Hiện tại nhìn thấy nàng hướng đến mình cùng Tần Nhuế, phản ứng đầu tiên của Quý Duyệt Phong chính là đen mặt. Nếu không phải nàng trên người không mặc quần áo, nếu không phải Tần Nhuế đè nàng không cho nàng đứng lên, Quý Duyệt Phong tuyệt đối sẽ một cước đem nữ nhân chết tiệt này đá bay.

“Cô muốn làm gì!?” Quý Duyệt Phong tức giận hỏi, vẻ tươi cười ngày thường biến mất không thấy, dần dần mang theo từng đợt tức giận không kiên nhẫn.


“Ha ha, rất thú vị. Không nghĩ Tần Ngục trưởng thế nhưng lại làm chuyện này. Tuy rằng ánh mắt của cô không được tốt lắm nhưng tôi thật tâm chúc phúc các người.”

“Hy vọng Tần Ngục trưởng về sau trông chừng nữ nhân của mình, đừng để nàng tuỳ tiện ôm người của người khác. Mặt khác, muốn nhắc nhở hai vị một câu, thời gian vận động dài sẽ hao tốn sức lực rất nhiều. Đối với chấp hành nhiệm vụ trước mắt, hy vọng Tần Ngục trưởng có thể khắc chế mình.”

Trần Tĩnh Hinh nói đến đây liền khiến cho Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế đen mặt. Mắt thấy nữ nhân kia lấy tư thế quân nhân đứng thẳng đến trước mặt hai người, chào theo kiểu quân lễ một cái, sau liền theo kiểu quân nhân bước đi. Mãi gần một phút đồng hồ sau, Tần Nhuế mới phì cười một tiếng. Đây là lần thứ hai sau hai năm nhận thức, Quý Duyệt Phong nhìn thấy cô cười lớn thoải mái như vậy.

“Nhuế Nhuế đang cười gì thế, rõ ràng đang làm chuyện bị nữ nhân kia phát hiện, chị còn có thể cười vui vẻ như vậy.” Quý Duyệt Phong tâm tình hiện tại thập phần không tốt, trong vòng một ngày đã có hai lần tìm bất mãn, chuyện nghiêm trọng như vậy, nàng thật cảm thấy chính mình nhanh trở nên yếu ớt bởi vì hai lần yêu đều bị làm gián đoạn bởi nữ nhân hai mươi tuổi này.

“Ngô... Tôi cũng không biết, có thể... Đối với cô chính là không nhịn cười được.” Tần Nhuế nằm úp sấp trên người Quý Duyệt Phong cười lớn, cặp mắt luôn không mang theo một chút ấm áp nào hiện tại lúc này hơi nheo lại, biến thành hình cong giống như hình lưỡi liềm mặt trăng. Thần cánh hoa mở ra mềm mại, lộ ra hàm răng trắng nõn ngay ngắn, hết sức đẹp mắt.

 “Nhuế Nhuế nếu muốn cười thì cứ cười như vậy đi. Nhưng trước khi cười, chị có phải nên từ trên người em đi ra không?” Quý Duyệt Phong trước truê trọc, sau khi nghe nàng nhắc nhở, Tần Nhuế mới phát hiện mình vẫn còn duy trì động tác vừa rồi ở trên người Quý Duyệt Phong. Chiếc váy ngắn mặc không quá đầu gối vô tình đặt ngay giữa chân của Quý Duyệt Phong, thậm chí còn có thể cảm giác được độ ấm ẩm ướt ở trong đó.

“Cô…Cô…” Tần Nhuế muốn hỏi Quý Duyệt Phong kế tiếp nên làm gì, nhưng nói đến nửa câu liền phát hiện có chỗ không đúng. Nếu hỏi kiểu này, đối phương có hay không cảm thấy mình phóng đãng còn muốn tiếp tục làm chuyện vừa rồi? Vì thế Tần Ngục trưởng luôn luôn ngượng ngùng buồn tao kia trong nhất thời trở nên vô năng, nửa ngày cũng chỉ nói được “cô…cô…”, cũng không nói câu nào khác.

Nhìn bộ dáng này của Tần Nhuế, Quý Duyệt Phong cũng lười đùa giỡn với cô. Dù sao tìm bất mãn quả thật rất thống khổ, cho dù nàng có nhã hứng lớn đến đâu, trong vòng một ngày bị gián đoạn hai lần, cũng sẽ không có hứng tiếp tục. Mà ở biệt thự này cũng không chỉ có hai người các nàng, khó đảm bảo Trần Tĩnh Hinh hay Phùng Dịch không tái xông vào.

Ngược lại, ra khỏi ngục giam lại không có cách nào làm chuyện yêu.

“Ngô, Nhuế Nhuế đói bụng quá.” Đến lúc vừa đi, sắc trời bên ngoài đã dần dần biến hắc. Nhớ tới mình cùng Tần Nhuế cả ngày chưa ăn gì, lúc yên tĩnh như thế này bụng lại bắt đầu kháng nghị.

“Đi xuống lầu ăn cơm thôi.”

 “Ân! Hảo.”

Quý Duyệt Phong đi vào phòng tắm, tắm rửa đơn giản, đi đến vali của Tần Nhuế vất vả tìm ra hai bộ quần áo cho cô cùng chính mình thay, sau liền cùng nhau xuống lầu. Ai ngờ vừa đi đến thang lầu chợt nghe cuộc đối thoại của hai người phía dưới.

“Tiểu Dịch, em vì sao không để ý đến tôi, tôi hôm nay làm như vậy, cũng do nữ nhân kia bế em a. Em rõ ràng là của tôi, tôi không muốn người khác chạm vào em. Vừa rồi, tôi còn bắt gặp nàng bị Tần Ngục trưởng trừng phạt ở trên giường. Tôi cảm thấy cách trừng phạt như vậy có thể nếm thử qua. Em có thể đem tôi cởi bỏ quần áo ở trên giường đánh tôi, tôi tuyệt đối không phản kháng.” (editor: em gái khẩu vị nặng quá, xin lỗi editor cố gắng edit mức độ nhẹ nhất rồi, t còn cảm thấy đỏ mặt a, ai biểu t trong sáng quá chi!)


Nhìn hai người dưới lầu, giờ khắc này Trần Tĩnh Hinh giống như con chó nhỏ chờ chủ nhân tưởng thưởng ngồi chồm hổm trước mặt Phùng Dịch, muốn đối phương chà đạp lời nói của nàng. Trong ánh mắt phóng ra tia sáng, khát vọng chờ mong, còn đối với người trước mặt thật sâu mê luyến.

“Nhuế Nhuế, không nghĩ tới Trần Đặc công khẩu vị nặng như vậy a, không chỉ luyến đồng (thích con nít, ý chỉ tiểu Loli phúc hắc Phùng Dịch đó), còn thuộc đặc tính M nữa (SM đó ngại quá).” Quý Duyệt Phong bỗng nhiên quay đầu mỉm cười nhìn Tần Nhuế, nhỏ giọng nói. Chỉ là người sau cảm thấy nụ cười này của nàng tựa hồ bao hàm vài ngụ ý nói không nên lời.

Tần Nhuế sở dĩ nghĩ như vậy, đơn giản cũng vì nụ cười Quý Duyệt Phong hiện tại thật sự rất đáng khinh rất dâm đãng a.

“Ai đó? ở đâu?” Có lẽ thanh âm của Quý Duyệt Phong quấy nhiễu đến hai người dưới lầu, Trần Tĩnh Hinh vốn ngồi trước mặt Phùng Dịch bỗng nhiên vài bước liền chạy tới thang lầu, hai mắt trừng trừng nhìn Quý Duyệt Phong cùng Tần Nhuế. “Các người nghe lén ta nói chuyện.” Nàng giận tái xanh mặt mày hỏi, nghĩ đến việc, lời mình vừa nói bị hai người kia nghe thấy, trên mặt nhất thời từ trắng chuyển sang hồng, rất sống động a.

“Chúng tôi nào có nghe lén, chúng tôi chính là quang minh chính đại nghe. Dù sao cũng không có nghe được bao nhiêu, vừa lúc cô nói vừa rồi nhìn thấy hai người bọn tôi, rồi lại nói cô chiếm tiện nghi tương đối nhiều. Bất quá, Trần đặc công có thể an tâm, tôi cùng Nhuế Nhuế sẽ không đem chuyện cô là thuộc tính M nói ra đâu.”

Quý Duyệt Phong nói mang vài phần trêu chọc, chỉ là theo âm thanh của nàng phát ra, khuôn mặt Trần Tĩnh Hinh nhất thời giống như ăn hoàng liên (ăn đạn), mặt nhanh nhăn lại. Nàng hiện tại cảm thấy mình chẳng khác nào bị người khác hung hăng đánh vào không ngừng, lại còn không thể đánh trả lại.

Nếu như lúc này ở đây chỉ có mỗi Quý Duyệt Phong, mà không có Tần Nhuế, Trần Tĩnh Hinh tuyệt đối nhất định giết người diệt khẩu. Nhưng khác với tù nhân Quý Duyệt Phong, Tần Nhuế lại là giám ngục trưởng của Đệ nhất nữ tử ngục giam. Lương Đông Bằng cùng Cục trưởng Cục tư pháp nhiều lần nói với nàng, trong lúc chấp hành nhiệm vụ cần phải bảo vệ tốt an toàn cho Tần Nhuế.

“Trần tiểu thư, không phải nói ăn cơm chiều sao? Hôm nay nhiều việc cho đến bây giờ, thật có chút đói bụng.” Nhìn khuôn mặt ngày càng đen của Trần Tĩnh Hinh, Tần Nhuế lên tiếng giải vây. Cho dù đối với nàng không quen biết nhưng ở chung nửa ngày ngắn ngủi, Tần Nhuế có thể đoán được Trần Tĩnh Hinh hẳn là một người cực kỳ sĩ diện, rất dễ xúc động.

Tuy rằng nàng mang khá nhiều đặc tính sâu sắc của một đặc công cũng như võ thuật, nhưng vẫn không đủ định tính. Người như vậy cũng như có lòng tự trọng quá cao, rất khó bỏ qua chuyện Quý Duyệt Phong vui đùa, nhất định ghi hận trong lòng. Làm giám ngục trưởng năm năm, Tần Nhuế rất dễ nhận biết được người có nhân tính hắc ám.

Có chút thời điểm, màu trắng không nhất định phải là thuần trắng. Mà màu đen, cũng không nhất định phải đen hoàn toàn. Trên đời có rất nhiều người đều là trắng đen tương giao, chính là kết hợp thành màu xám mà thôi.

“Tần ngục trưởng, không cần khách khí, sau này cô kêu tôi là Tĩnh Hinh được rồi. Còn về chuyện cơm nước, tôi vừa kiểm tra khắp biệt thự, trừ bỏ vệ sinh sạch sẽ, không có bất kỳ mối nguy hiểm nào. Tủ lạnh không có nguyên liệu nấu ăn, cho nên đêm nay có lẽ không thể ở biệt thư dùng cơm được.” Cho dù Trần Tĩnh Hinh đối với Quý Duyệt Phong bất mãn như thế nào, nhưng thời điểm đối mặt với Tần Nhuế vẫn luôn duy trì lễ phép.

Đại đa số người tham gia quân ngũ, có lẽ đó chính là thói quen. Mặc kệ là lúc nói chuyện hay làm việc, đều có nề nếp, quan phương không thể tái quan phương (ý là ở đâu cũng là nơi làm việc). Nghe Trần Tĩnh Hinh nói chuyện qua, Tần Nhuế cảm thấy giống như giám ngục trưởng tầng trệt đối với cô báo cáo công tác thường ngày, Tần Nhuế thật sự không thể đem người hiện tại so sánh với người ngày hôm qua tại Cục cảnh sát cuồng bạo đánh người kia có chút liên quan nào.

“Ngô! Cục trưởng Cục công an làm việc thật không chu đáo, hắn muốn chúng ta chết đói sao? Để người ở đây, thức ăn cùng tiền đều không cung cấp liền vỗ mông rời đi, ngay cả tủ lạnh cũng không có gì, người ta còn muốn làm điểm tâm tối ngọt ngào cho Nhuế Nhuế.” Nghe thấy trong tủ lạnh không có nguyên liệu nấu ăn, Quý Duyệt Phong giọng điệu mất mát nói, lập tức dùi đầu vào cổ Tần Nhuế cọ qua cọ lại, bắt đầu làm nũng.

“Nga? Cô biết nấu ăn sao?” Tần Nhuế vuốt bả vai Quý Duyệt Phong hỏi, cô thật không nghĩ tới nữ nhân này lại biết nấu ăn. Nói cho cùng Quý Duyệt Phong mặc kệ là diện mạo hay tác phong cũng không giống nữ nhân biết nấu ăn a. “Hừ, Nhuế Nhuế chị lại xem thường người ta, người ta không chỉ biết nấu ăn mà còn nấu rất rất là ngon. Chẳng qua hôm nay không có cơ hội vì Nhuế Nhuế  làm, chờ ngày mai người ta làm bữa sáng tình yêu cho chị được không?”

“Hảo, đều tuý ý cô.” Không hề nghi ngờ rằng Tần Nhuế đối mặt với Quý Duyệt Phong nhu thuận như vậy đều không có sức chống cự. Dù sao Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch đều biết mối quan hệ không bình thường của các nàng, nên cũng không cần phải che giấu gì nữa. Dù sao, đặc công đều rất kín miệng, sẽ không sợ nói cho người khác biết, cũng không sợ các nàng đem quan hệ của mình cùng Quý Duyệt Phong báo cáo cho Lương Đông Bằng biết.

“Nếu vậy chúng ta liền đi ra ngoài ăn thôi.” Cuối cùng vẫn là Tần Nhuế đưa ra quyết định. Bốn người đi đến gara lấy xe, hướng đến nhà hàng gần nhất chạy đến. Người lái xe là Trần Tĩnh Hinh, Phùng Dịch ngồi tại phó lái, còn Quý Duyệt Phong cuối cùng cũng được toại nguyện ngồi cùng Tần Nhuế ở phía sau, mới vừa ngồi liền tựa vào trong lòng người bên cạnh.

“Nhuế Nhuế, X Thị hai năm thay đổi nhiều quá, rõ ràng lúc trước không giống như bây giờ.” Xuyên thấu qua cửa kính, nhìn cảnh sắc chạy như bay bên ngoài, Quý Duyệt Phong có chút cảm khái nói. Sự thay đổi này chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi thế nhưng có thể dễ dàng làm được.

Sự vật hữu hình còn như thế…

Trái tim con người, sẽ như thế nào đây?

Hết Chương 56


Editor tóm gọn lời Bạo nói: Bạo nói nhiều lắm, tóm lại là hiện tại quan hệ giữa hai người các nàng vẫn chỉ là chuyện trên giường, vì thế Bạo nói sẽ rất nhanh thôi hai người sẽ chính thức cùng một chỗ. Cũng rất nhanh đến chương ngược thôi các bạn à =.=”

Editor: tôi cảm thấy vui vì gần đến chương thay đổi cách xưng hô của Tần Nhuế dành cho  Quý Duyệt Phong rồi. Thích quá, khi yêu nên thay đổi cách xưng hô nhỉ ^^


Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More