YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

WELCOME TO YUI'S BLOG

Nơi tôi edit những bộ tiểu thuyết tôi yêu thích và sưu tầm những bộ tiểu thuyết từ Editor khác.

HAPPY 30TH AVRIL LAVIGNE'S BIRTHDAY

I'm Little Black Star and I'm so proud of this.

This is default featured post 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured post 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 55

Chương 55
Editor: YUI

Màu da cam ánh dương xuyên qua cửa kính chiếu rọi vào gian phòng làm cho thân thể của người nằm trên giường ánh lên một tầng kinh quang. Tần Nhuế đứng bên giường nhìn Quý Duyệt Phong, tuy rằng trên mặt vẫn như ngày thường bình tĩnh nhưng trong lòng  đang trải qua từng trận phong ba, kinh động không ngừng.

Dáng người Quý Duyệt Phong rất đẹp, điểm này tin chắc rằng ngoại trừ Tần Nhuế không bất kỳ người nào biết rõ hơn so với cô, cũng không ai có đủ quyền nhận xét như cô.

Làn da trơn bóng kia vẫn giữ lại được sức sống tươi mới của nữ nhân, chút không hề giống nữ nhân ở tuổi 25 tuổi. Cho dù bề mặt mang theo không ít vết sẹo đếm không xuể, nhưng cũng không làm người khác cảm thấy xấu đi một chút nào, ngược lại bề ngoài hoàn mỹ kia được điểm tô thêm vài tia loang lỗ càng thêm chân thật sống động.

Khung xương của Quý Duyệt Phong vốn thuộc loại nhỏ, thân thể không chút mỡ thừa sau khi cởi bỏ quần áo trông càng thêm gầy. Vòng eo săn chắc, chiếc bụng bằng phẳng cùng với cặp chân thon dài thẳng tắp, Tần Nhuế thầm nghĩ cho dù nữ nhân này không biết cách bộc lộ khả năng dụ hoặc, chỉ cần đem đôi chân cùng vòng eo của nàng lộ ra, đều có thể khiến bất kỳ nam nhân lẫn nữ nhân trở thành nô lệ của nàng.

“Nhuế Nhuế, nhìn đủ chưa? Kỳ thật, không chỉ nhìn, chỉ cần chị nguyện ý, tuỳ tiện sờ soạn đều có thể nga. Cho dù là tiến vào cũng không vấn đề gì.” Quý Duyệt Phong mang theo vài phần ái muội nói. Lúc này, nàng chống tay gối lên đầu, mái tóc đen dài hỗn độn phân tán trên ga giường trắng nõn, đôi mắt xinh đẹp nheo lại nhìn Tần Nhuế, trông giống như chú mèo chờ đợi chủ nhân mình đến sủng ái, đầy vẻ mị hoặc.

“Cô thành thật một chút, nếu còn nói lộn xộn, tôi không quản cô nữa.”

Tần Nhuế suy nghĩ nửa ngày mới nói ra lời cảnh báo. Ngữ khí của cô có đôi chút do dự cùng biểu tình ngơ ngác, căn bản một chút khí thế cũng không có, ngược lại so với Quý Duyệt Phong còn nhược hơn rất nhiều.

“Nhuế Nhuế yên tâm đi, cũng chỉ là giúp nhân gia xoa ngực thôi, em không khẩn trương, chị làm ra bộ dáng thẹn thùng làm gì. Chẳng lẽ, Nhuế Nhuế muốn làm chuyện xấu hổ với thân thể của người ta sao?”

Nhìn vẻ mặt đầy đắc ý của Quý Duyệt Phong, Tần Nhuế trong lòng chẳng biết làm gì, chỉ nghe lời quỳ gối trên giường, vươn tay chuẩn bị làm chuyện tiếp theo.

Một phút, hai phút…rồi vài phút đông hồ trôi qua, lúc này Quý Duyệt Phong đang chờ đợi cơ hồ bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, tầm mắt Tần Nhuế rơi ngay trên bộ ngực của nàng, tay ở trên không trung chậm chạp không hạ xuống. Chọn mi nhìn Tần Nhuế cơ hồ hoá đá, nàng có nén trụ ý cười, mở miệng trêu trọc đối phương.

“Ha ha, Nhuế Nhuế còn nhìn chưa đủ sao, hay là do ngượng ngùng xuống tay đây? Rõ ràng chị đã nhìn thấy thân thể người ta rồi lại còn sợ chạm vào nơi đó? Nhanh giúp nhân gia xoa đi, rất đau a.” Quý Duyệt Phong tội nghiệp nói, nhìn thấy thần cánh hoa mỏng manh của nàng mân mê, hai tròng mắt mang theo một chút khẩn cầu cùng khát vọng, làm cho Tần Nhuế nhìn thất điên bát đảo, đầu ốc liền trống rỗng.

“Ngô…Tôi biết rồi, để tôi giúp cô…giúp cô xoa…”

Tần Nhuế cúi đầu, hai tay chậm rãi hướng hai quả địa cầu tròn vo tiếp cận. Nhìn khoảng cách từ bàn tay đến đỉnh quả cầu càng gần, Tần Nhuế cùng Quý Duyệt Phong cả hai hô hấp càng ngày càng trầm trọng. Không khí trong phòng yên tĩnh mà nóng rực. Yên tĩnh đến nổi có thể nghe thấy nhịp tim đập của Tần Nhuế thình thịch phát ra. Cái nóng tưởng chừng như lò lửa, đạt tới đỉnh điểm, nóng đến tâm can.

“Bắt đầu…bắt đầu đây.” Tần Nhuế lắp ba lắp bắp nói, chỉ làm động tác đơn giản như vậy nhưng trên mặt đã che kín đầu mồ hôi, vươn năm ngón tay tiếp cần đến hai khoả tròn trước mặt, hình dạng của chúng thật đẹp, mượt mà xinh đẹp, trên đỉnh là một mảng hồng nhạt. Thật giống như tiểu cô nương trải qua mối tình đầu, mang theo ngây ngô cùng thẹn thùng đặc thù của tuổi trẻ.

Tần Nhuế cố ý đem chúng trở thành bánh bao màu hồng nhạt xinh đẹp, muốn đem một bàn tay bắt lấy. Nhưng suy nghĩ so với xúc cảm thật sự, chúng quả thật quá mức đầy đặn. Tần Nhuế như thế nào cũng nghĩ không thông, Quý Duyệt Phong vì cái gì cơ thể gầy trơ xương ra, trên người gầy cơ hồ chỉ còn mấy lượng thịt, nhưng nơi này phân lượng một chút cũng không hề giảm đi? Tựa hồ càng ngày càng có xu thế lớn dần?

Một bàn tay quả nhiên nắm giữ không hết, nữ nhân này chẳng lẽ không thể không chế mình một chút sao? Tần Nhuế trong lòng gào thét thầm trách mắng Quý Duyệt Phong, đồng thời bất giác tăng cường độ bàn tay. Chỉ là cô tựa hồ quên một chút chuyện, Quý Duyệt Phong mặc kệ là thời điểm nào, làm chuyện gì, một bàn tay cũng không đủ nắm giữ được nữ nhân này.

“Ân…Nhuế Nhuế xấu xa. Rõ ràng ngoài miệng nói không muốn làm chuyện xấu xa, còn như vậy nắm người ta.” Cảm giác Tần Nhuế nắm ngực mình càng lúc càng dùng sức, Quý Duyệt Phong kiềm chế không được phát ra một tiếng thân ngâm, đồng thời lấy tay nắm lấy ga giường. Nàng biết thân thể của mình nổi lên phản ứng, chính xác mà nói, thời khắc Tần Nhuế chạm vào thân thể của nàng, bên dưới của nàng liền ướt.

Cho tới bây giờ đối với người yêu mà nói nàng đều không có sức chống cự, đây chính là nhược điểm chí mạng của Quý Duyệt Phong. Mặc kệ là trước đây, hay hiện tại, nàng vẫn như cũ là đứa ngốc, đến chân tường cũng không quay đầu lại. Đến cuối cùng, cũng chỉ tự hại chính bản thân mình, khiến trái tim mình tan vỡ.

“Tôi không xoa nhẹ.” Nghe Quý Duyệt Phong nói, Tần Nhuế vốn xấu hổ nhanh thu tay về. Nhìn nơi kia dường như bớt tái xanh, nghĩ mình cũng không phải thuần tuý giúp đỡ, nhưng ít nhất cũng có một chút công hiệu a.

“Ngô…Nhuế Nhuế đốt lửa xong lại muốn bỏ đi? Chị làm người ta ướt hết rồi, làm sao bây giờ?”

Cho dù là lời nói có tu nhân (dâm đãng) đến đâu thì Quý Duyệt Phong mặt vẫn không đỏ tâm không sợ mà tiếp tục nói. Tần Nhuế nghe xong theo bản năng hướng nhìn giữa hai chân Quý Duyệt Phong. Nhưng chỗ tư mật bị hai chân nàng che khuất, căn bản không thể nhìn thấy phong cảnh trong đó. Nghĩ như vậy Tần Nhuế mang theo một chút thất vọng thở dài, ngay sau đó cô lập tức bị doạ bởi chính cảm xúc của mình.

Cô bởi vì không thể nhìn thấy chỗ địa phương kia của Quý Duyệt Phong mà thất vọng, phát hiện như vậy khiến cho Tần Nhuế không thể không thừa nhận. Cô thật không thể tin được mình lại trở nên đáng khinh như thế, cư nhiên muốn nhìn loại địa phương phóng đãng kia! Lấy tay nhéo đùi mình, Tần Nhuế muốn đem suy nghĩ hết sức bệnh hoạn của mình biến mất. Không chỉ có thế, lời nói kế tiếp của Quý Duyệt Phong càng khiến cho cô càng thêm xấu hổ.
“Sao vậy? Nhuế Nhuế có phải muốn nhìn không? Nếu chị muốn nhìn, em cũng không để ý đâu. Nhưng mà nơi đó đang rất đói, nếu Nhuế Nhuế không chịu đút nó ăn, tốt hơn là không nên nhìn.” Vừa nói chuyện Quý Duyệt Phong vừa từ trên giường ngồi dậy, cả người nhào vào trong lòng Tần Nhuế, gắt gao ôm lấy cô.

“Quý Duyệt Phong…Cô…” Cảm giác thấy người trong lòng mình không an phận dùng hai khoả vũ khí hình cầu ma sát, Tần Nhuế không biết nói gì cũng không làm gì ngồi quỳ trên giường, tuỳ ý để Quý Duyệt Phong muốn làm gì thì làm.

“Nhuế Nhuế còn chịu đựng sao? Không muốn em sao?” Quý Duyệt Phong nằm úp trên vai Tần Nhuế nhẹ giọng nói, nàng lấy tay đối phương đặt lên bụng mình vuốt ve. Cố ý thở ra một ngụm nhiệt khí thả vào vành tai của Tần Nhuế, cơ hồ làm đối phương nằm ngã lên giường.
Xúc cảm trên tay cùng vành tai tràn khắp thân thể khiến cho Tần Nhuế càng ngày càng khô nóng, mồ hôi chảy ra, thậm chí quần áo sau lưng đã ướt đẫm.

“Kiếp trước cô nhất định là hồ ly tinh?” Tần Nhuế thuận thế đem Quý Duyệt Phong áp đảo trên giường, hung tợn hỏi. Tay vốn bị Quý Duyệt Phong nắm lấy sớm đã đi đến vị trí cần đến, nắm lấy hai khoả trước ngực khiến cô phiền não biến thành đủ loại hình dáng, dùng để giải hận.

“A…Ân…Nếu em là hồ ly tinh, Nhuế Nhuế nhất định là Ngạ Lang (sói) a.”

Quý Duyệt Phong không cam lòng trả lời, cảm giác tay Tần Nhuế từ bụng nàng đi xuống, chậm rãi tiến đến địa phương chờ đợi đã lâu, nàng hơi hơi nâng lên vòng eo ma sát vào bụng của người phía trên.

Lời mời rõ ràng như vậy, có thể nói là hoàn toàn kích nổ dục vọng của Tần Nhuế.

Cặp mắt dừng ngay trên ánh mắt Quý Duyệt Phong đang nhìn mình, giờ khắc này, ánh mắt của nữ nhân kia mang theo thật sâu dục vọng, cũng mang theo mê luyến cùng ôn nhu nhìn mình. Nàng đang chờ mình tiến vào nàng, giữ lấy nàng, sủng nàng, yêu nàng, mang nàng đi đến đỉnh gió, cho nàng cực hạn của khoái hoạt.

Tần Nhuế biết, người có thể cho nàng hết thảy, cũng chỉ có thể là cô. Nghĩ như vậy, Tần Nhuế kìm lòng không đậu đem Quý Duyệt Phong ôm chặt vào trong lòng, nhẹ nhàng nói ra cái tên mà cô đã suy nghĩ trong lòng không dưới mấy ngàn lần.

“Tiểu Phong...”
Hết chương 55


Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Oa ca ca, đây không phải là H, tuyệt đối không phải là chương H trong truyền thuyết a! Bởi vì H đến đây liền biến mất [] (editor: tội nghiệp các bạn, thịt dâng tới miệng lại bị Bạo lấy ra hô hô). Dù sao gần đây mọi người ăn thịt nhiều rồi, lại thêm thịt nữa khó tránh bị táo bón a, chúng ta nên biết tiết chế mới là tốt nhất. Hơn nữa mọi người ko biết là Tiểu phong Phong đùa giỡn với Nhuế Nhuế như vậy càng thêm yêu mị sao? Tần ngục trưởng kết cục sẽ bảo tiểu phong chính là meo meo mất hồn, mọi người có hay không bị mất hồn đây? Tóm lại ta đã bị mất hồn a! Cục cưng à, chính là càng mất hồn càng tốt a. Là vậy, chương tiếp cùng vài chương sau cứ thế mà ngọt ngào đi, chờ ngọt ngào qua đi (sóng gió sẽ tới – editor thêm vào) bản chất mẹ kế của Hiểu Bạo sẽ được khôi phục lại a.  [Độc giả: Ngươi rốt cục cũng nhận mình là mẹ kế rồi sao!]


Editor: sao mỗi lần YUI edit YUI thấy nó dài quá trời, mà khi edit rồi đọc lại thấy ngắn như vậy, quả thật đọc nhanh hơn viết nhỉ =.=” (Nói chuyện huề vốn)


Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Thiết Ngục Mê Tình - Chương 54

Chương 54
Editor: YUI
“Nhuế Nhuế…Vừa rồi nữ nhân kia đánh trúng ngực của nhân gia đau quá, chị giúp nhân gia xoa xoa một tí được không?”
Quý Duyệt Phong làm việc luôn luôn lớn mật phóng đãng, đó là điều Tần Nhuế vẫn luôn nói. Cô chỉ là không nghĩ tới việc sau khi ra khỏi ngục giam, hành vi của nữ nhân này không một chút thu liễm, ngược lại càng thêm làm càn. Cảm giác tay mình bị kìm chặt ngay bộ vi hết sức no đủ kia, Tần Nhuế liền đỏ mặt.
Chết tiệt! Cô vì cái gì cảm thấy xúc cảm tốt như vậy, căn bản không muốn buông a!
“Ha ha, Nhuế Nhuế đỏ mặt kìa. Có phải do sờ thật thoải mái, căn bản không muốn buông ra không? Kỳ thật, chỉ cần chị muốn sờ, cho dù là đi vào bên trong sờ cũng không sao nga.” Quý Duyệt Phong nói xong lại thật sự lấy tay Tần Nhuế từ vạt áo của nàng dao động tiến vào, cuối cùng bao trùm lấy áo ngực đang bao vây bộ vi tư mật.
Da thịt nơi đó hết sức mềm mại, thậm chí so với da mặt con nít càng mềm mại hơn. Một khi cô đụng vào, chúng liền từ trong tay của cô bành trướng lên. Bởi vì áo Quý Duyệt Phong đang mặc là áo sơ mi, vải dệt cũng không thuộc loại co dãn vì thế tay Tần Nhuế đi vào liền đem chỗ địa phương trước ngực nâng lên thật cao.
Nhìn thấy một màn chật vật như vậy, Tần Nhuế nhanh cuối đầu không dám nhìn, chỉ là tay vẫn đặt trên ngực Quý Duyệt Phong quên lấy ra.
“Ha ha, Nhuế Nhuế xấu xa. Chị bình thường gặp phải tình huống này, đầu tiên không phải đều là nhanh tay rút về sao? Nhưng vì sao Nhuế Nhuế đến bây giờ còn không lấy tay ra? Kỳ thật là Nhuế Nhuế thích sờ phải không?” Có chút thời điểm, Quý Duyệt Phong nhìn người thật chuẩn. Nhất là đối với Tần Nhuế, liền nhìn không sai.
Nàng biết, Tần Nhuế trong lòng kỳ thật cũng thích mình. Nếu không phải bởi vì thân phận cùng một vài chuyện xảy ra, các nàng hai người khả năng sớm đã ở cùng nhau. Chẳng qua, xem như hiện tại quan hệ của hai người đang trong giai đoạn ái muội không rõ ràng, cũng không chút ảnh hưởng Quý Duyệt Phong trêu đùa cũng như câu dẫn Tần Nhuế.
“Cô nói bậy cái gì thế! Rõ ràng là cô…” Tần Nhuế định giải thích rằng Quý Duyệt Phong cầm tay mình đặt ở “nơi đó” không cho cô buông, chỉ là nói đến nửa câu mới phát hiện Quý Duyệt Phong không biết từ khi nào đã buông tay của cô ra. Còn cô lúc này đang dùng tay nắm lấy bộ ngực của đối phương rà qua rà lại.
Phát hiện như vậy khiến cho Tần Nhuế xấu hổ cơ hồ muốn tìm cái hố chui vào, cô nhanh rút tay về không dám nhìn Quý Duyệt Phong. Cô không biết bộ dạng đà điều này của cô trong nháy mắt liền đem đối phương hoàn toàn manh sát. “Ngô! Nhuế Nhuế thật khả ái! Chúng ta lên lầu đi vào phòng được không” Quý Duyệt Phong cao hứng nói, không quan tâm Tần Nhuế đồng ý hay không, liền kéo đối phương lên lầu.
Tuy rằng hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt, Lương Đông Bằng cho Quý Duyệt Phong ấn tượng không được tốt lắm. Nhưng hắn sắp xếp phòng ở lại rất thoải mái. Biệt thư tuy nhỏ nhưng xứng với câu ngũ tạng câu toàn (giống như là chu đáo mọi thứ). Trên lầu hai, đầu tiên nhìn đến chính là hành lang rất dài gấp khúc. Phải trái có tổng cộng sáu cánh cửa, có lẽ là sáu căn phòng, cũng đủ để các nàng mỗi người một gian, ít ra còn trống hai phòng.
Chẳng qua, những phòng này đối với Quý Duyệt Phong mà nói liền không được nàng để tâm đến. Chỉ cần có thể cùng Tần Nhuế ở chung một chỗ, mặc kệ là biệt thự hay nhà nhỏ, mặc kệ nàng có ngủ đầu đường xó chợ, Quý Duyệt Phong đều cảm thấy đó là chuyện thật sự hạnh phúc.
Cầm chìa khóa được đặt trên cửa, Quý Duyệt Phong lôi kéo Tần Nhuế đẩy cửa tiến vào bên trong. Vừa mở cánh cửa, nàng đã đem đối phưng đặt trên ván cửa. “Cô làm gì vậy, buông.” Tần Nhuế kiêu ngạo như ngày thường bắt đầu cự tuyệt Quý Duyệt Phong. Chỉ là đối phương sau khi ra khỏi ngục giam, tựa hồ trở nên lo lắng mười phần, căn bản là không thèm để ý Tần Nhuế đang ra vẻ tức giận răn dạy.
“Tần Nhuế, em muốn hôn chị.” Quý Duyệt Phong nói những lời này, không phải nghi vấn, lại càng không phải đi trưng cầu ý kiến của Tần Nhuế. Chỉ đơn giản nói cho cô biết chính mình muốn hôn cô, không hơn không kém. Mắt thấy đối phương thiếp gần tới mặt, Tần Nhuế chậm rãi nhắm hai mắt lại, cô biết mình giờ như cá trên thớt, căn bản không thể đẩy Quý Duyệt Phong ra. Cũng một phần bởi vì Tần Nhuế không nghĩ muốn đẩy nàng ra.
Rõ ràng đã từng làm chuyện giường sự, cần gì phải ra vẻ rụt rè để ý một cái hôn? Huống chi mình cũng không chán ghét Quý Duyệt Phong hôn, thậm chí vẫn là có thập phần thích.
Cho tới nay, Tần Nhuế đều là người cũ kỹ luôn mạnh mẽ kiềm chế bản thân.Thời điểm làm đứa trẻ ngoan ngoãn đến giám ngục trưởng hiện tại, cô đều rất ít cười, cũng rất ít làm những chuyện con gái bình thường thích làm. Chỉ cần có một chút thói quen liền sẽ tuân thủ theo thói quen đó, giống như cô  hàng năm không thay đổi kiểu tóc, còn Quý Duyệt Phong giống như người hay mặc kiểu quần áo kỳ quái.
Tuy rằng có nhiều người có thể chịu được áp lực, có gan đi theo đuổi Tần Nhuế, nhưng cô chưa bao giờ thích một người nào, cũng sẽ không để ý đến sự sống của người qua đường.
Nếu không phải là Quý Duyệt Phong, có lẽ Tần Nhuế đến bây giờ vẫn còn giữ lại nụ hôn đầu tiên. Nếu không phải là Quý Duyệt Phong, có lẽ cô cũng sẽ không ở trong lòng thô bạo mắng chửi người. Nếu không phải là Quý Duyệt Phong, Tần Nhuế không biết chính mình lúc sinh khí sẽ muốn động thủ đánh người. Nếu không phải là Quý Duyệt Phong, Tần Nhuế cũng sẽ không nghĩ chính mình một ngày nào đó đi thích nữ nhân, còn là nữ tù phạm.
Quý Duyệt Phong, người đầu tiên trong nhân sinh của Tần Nhuế có thể khiến cô để ý đến, chủ động quan tâm. Chỉ là mới đây thôi, người duy nhất có thể khinh địch khống chế được cảm xúc phập phồng của Tần Nhuế. Như một nguyên tố xinh đẹp bất định, Quý Duyệt Phong xuất hiện cải biến nhân sinh tích luỹ của Tần Nhuế, thậm chí là cải biến cả tích cách, có thể là cả tương lai của cô.
Thích người, thích hôn, tựa hồ như thế nào nhấm nháp đều cảm thấy không bao giờ hết lý do. Rất nhiều thời điểm Quý Duyệt Phong hôn đều là ôn nhu thư nhuyễn. Chút cũng không giống như nàng gây cho người khác cảm giác quá phận phóng đãng. Tần Nhuế thích Quý Duyệt Phong hiện tại, bởi vì cùng nàng hôn môi tổng cho cô một loại cảm giác được Quý Duyệt Phong che chở trong lòng bàn tay.
Khi nụ hôn chậm rãi sâu sắc, hô hấp của hai người càng trầm trọng. Cảm giác được tay của Quý Duyệt Phong xoa ngực của mình, nhẹ nhàng vuốt ve, cô chưa từng cảm thấy thoải mái như vậy khiến cho Tần Nhuế nhịn không được phát ra một tiếng thở dài, mà tiếng thở này giống như đang thở dốc càng làm cho Quý Duyệt Phong càng ngày càng lớn mật.
Nàng cởi bỏ nút áo sơ mi cao nhất của Tần Nhuế, mãi cho đến nút áo trước ngực mới bằng lòng dừng lại. Nhìn áo ngực màu tím bên trong bao lấy nơi đặc thù của nữ nhân, Quý Duyệt Phong chỉ cảm thấy máu của mình như muốn bốc cháy, dị thường nóng rực. “Tần Nhuế…” Nàng theo bản năng gọi tên Tần Nhuế, Quý Duyệt Phong phát hiện thanh âm của mình đã sớm khàn khàn không ra bộ dáng. Nàng cẩn thận phủ nụ hôn của mình vào trong khe rãnh trước ngực thật sâu của Tần Nhuế, liền giống như cá gặp nước, cả đời không nguyện rời đi.
“Đừng…” Tần Nhuế chưa bao giờ trải qua chuyện vừa rồi nên thân thể nhất định mẫn cảm. Khi bộ ngức bị Quý Duyệt Phong hôn lấy, cơn khoái cảm xâm nhập toàn thân mà trước kia cô chưa từng trải qua, cô theo bản năng lên tiếng cự tuyệt. Tuy rằng âm thanh kia cơ hồ rất nhỏ không nghe được nhưng khi Quý Duyệt Phong nghe thấy liền dừng lại động tác. (editor: nếu đọc từ đầu, thì ai cũng biết là Tần Nhuế từ đầu đến bây giờ toàn “mặt trên” nên chương này Quý Duyệt Phong tấn công hoàn toàn là lần đầu tiên a)
Ngẩng đầu nhìn người trước mắt che mặt lại, giờ khắc này, trên khuôn mặt vốn trắng nõn của Tần Nhuế bị che kín bởi tia ửng hồng do đặc thù động tình mà ra. Cổ áo màu trắng rộng mở ra, nửa khoả rất tròn cùng xương quai xanh như ẩn như hiện lộ ra khiến người khác không khỏi mơ màng. Hình ảnh mê người như vậy khiến cho thân thể Quý Duyệt Phong bắt đầu không ngừng khắc chế run lên. Nàng cố nén trụ phân rung động trong lòng, rất nhanh giúp Tần Nhuế sửa sang lại quần áo, liền chạy vào phòng tắm.
Giữa tháng mười tại X Thị có chút se lạnh, khi nước lạnh từ đỉnh đầu như nước mưa rơi xuống cuốn trôi đi phân dục vọng trong lòng của Quý Duyệt Phong nhưng cũng khiến thân thể nàng phát lạnh, nhìn hai tay run rẩy, Quý Duyệt Phong tự giễu cười.
Đến tột cùng là thời điểm nào khiến nàng không thể nhẫn nại như vậy.
Vừa rồi, nếu không phải Tần Nhuế đúng lúc ngăn lại, nàng có phải hay không sẽ muốn Tần Nhuế? Rõ ràng, bây giờ chưa phải lúc, mình lại như thế nào có thể dùng loại tình huống này để có được nữ nhân kia. Quý Duyệt Phong nhất định phải nhịn, đợi cho đến khi mọi chuyện qua đi, đợi cho ngươi có thể cấp cho nàng một cuộc sống ổn định, đợi nàng nguyện ý dành cho ngươi.
Tiếng nước trong phòng tắm càng lúc càng nhỏ, thẳng đến khi không nghe thấy, Quý Duyệt Phong mới từ bên trong bước ra. Nhìn nàng toàn thân ướt đẫm, Tần Nhuế liền lập tức đoán được Quý Duyệt Phong xảy ra chuyện gì. Nghĩ đến hai người vừa rồi cơ hồ như chuẩn bị phát súng nổ, Tần Nhuế trong lòng từng đợt tự trách cùng mất mát nói không nên lời.
Cô không biết vì sao thời điểm Quý Duyệt Phong muốn tiến thêm bước nữa có được mình, trong lòng lại sinh ra vài phần chờ mong khó hiểu. Lại càng không biết mình vì sao đến khi bộ dáng “muốn tới” mới lên tiếng cự tuyệt Quý Duyệt Phong, nữ nhân này rõ ràng rất muốn mình, chỉ cần nhìn thấy đôi mắt như phát hoả của Quý Duyệt Phong cùng động tác của nàng, Tần Nhuế có thể cảm nhận được.
Nhìn thấy bộ dáng muốn tới vậy mà nữ nhân này chỉ dựa vào lời nói đầu tiên của cô liền dừng lại, điểm này Tần Nhuế thật không nghĩ đến. Tuy rằng cô thích Quý Duyệt Phong cũng không đến độ có thể giao chính mình cho nàng, nhưng nếu quả thật vừa rồi Quý Duyệt Phong muốn cưỡng bức cô, Tần Nhuế chỉ sợ cũng không có sức chống cự.
“Nhuế Nhuế, lạnh quá.” Quý Duyệt Phong bỗng nhiên mở miệng nói, khiến Tần Nhuế đang ngẩn người liền định thần lại. Nhìn người đứng trước mặt toàn thân ướt đẫm, nước trên tóc không ngừng rơi xuống, Tần Nhuế chạy nhanh tìm một chiếc khăn giúp nàng lau khô, lau khô đầu, quần áo cũng nên thay đi.
“Cô…Cô đem quần áo cởi ra.” Tuy rằng hai người đều là nữ nhân, đối với quần áo ướt cần cởi ra coi như cũng hợp tình hợp lý, chẳng qua điểm sai chính là dừng trên hai người các nàng, Tần Nhuế và Quý Duyệt Phong. Cho nên lời này nghe qua liền mang vài phần hàm xúc không rõ bên trong.
“Nga? Nhuế Nhuế muốn em cởi sao? Vậy được rồi, Nhuế Nhuế nếu muốn nhân gia cởi, nhân gia làm sao dám không nghe lời đây?” Quý Duyệt Phong luôn là người theo trường phái hành động, lời vừa dứt liền thực hiện. Ngay lập tức cởi áo sơ mi cùng quần dài ra, Tần Nhuế một bên còn chưa kịp ngăn cản, nàng liền cởi cả nội y bên trong.
Nhìn nữ nhân đứng trước mặt mình toàn thân trần trụi, Tần Nhuế thật muốn tự đâm mù hai mắt không thì đem mình hạ độc. Cô như thế nào đều cảm thấy Quý Duyệt Phong luôn hào phóng, một chút ngại ngừng đều không có.
“Nhuế Nhuế, như thế nào đây? Rõ ràng chị bảo nhân gia cởi, nhân gia hiện tại liền cởi, chị lại không nhìn nhân gia. Nữ nhân họ Trần hôm nay đánh không một chút nương tay, vài đòn còn đánh trúng ngực của nhân gia, chị nhìn xem, hiện tại đều tái xanh, rất đau.”  Quý Duyệt Phong nói Tần Nhuế mới phát hiện trên người nàng có rất nhiều điểm ứ thanh nho nhỏ không đếm được, có vài chỗ hiện ở trên ngực.
“Vậy làm sao bây giờ?” Tần Nhuế theo bản năng hỏi, sau đó trong lòng liền hối hận. Ông trời ơi, cô vì cái gì lại nhiều chuyện như vậy, vì cái gì đem những lời này hỏi ra miệng. “Ngô…Ngực nhân gia đau, thắt lưng cũng đau, mông cũng đau. Tóm lại nữ nhân kia đánh toàn thân đều bị đau, Nhuế Nhuế xoa cho em một chút được không?”
“Cô không thể xoa được sao?” Tần Nhuế nhíu mày hỏi, cô cũng không muốn ở biệt thự này cùng Quý Duyệt Phong phát sinh chuyện quá mức thân mật tiếp xúc nào, ai biết tường cách âm có hiệu quả hay không, có thể hay không bị Trần Tĩnh Hinh cùng Phùng Dịch nhìn thấy.
“Ở chỗ này, nhân gia như thế nào xoa đây. Nhuế Nhuế, nhân gia thật sự đau, nhanh xoa cho người ta đi.” Quý Duyệt Phong nói xong cả người cũng tiếp đến trên người Tần Nhuế. Khi đối phương mang theo hương thơm tự nhiên trên cơ thể cùng cô thân mật khăng khít, nhìn hai khoả viên cầu đầy đặn của Quý Duyệt Phong đè ép trước ngực mình, thậm chí có chút biến dạng. Khuôn mặt xinh đẹp cực hạn mang theo vài phần thoải mái vì thực hiện được âm mưu của mình kết hợp với cảm giác xấu xa mang theo cảm giác nói không nên lời; Quý Duyệt Phong như vậy thực rất mê người. Tình cảnh như vậy nhanh đánh sâu vào thị giác khiến cho thân thể Tần Nhuế càng nóng lên.
Yêu cầu duy nhất của cô hiện giờ chính là hy vọng Quý Duyệt Phong nhanh rời khỏi người cô. Đừng nói là giúp nàng xoa ngực, toàn thân mát xa Tần Nhuế đều có thể làm.
“Hảo, tôi xoa giúp cô, cô mau nằm xuống, đừng nháo nữa.” Tần Nhuế kích động vô thố, không suy nghĩ nói. Sau đó vội vàng đem Quý Duyệt Phong ở trên người cô ra, một bên Quý Duyệt Phong được Tần Nhuế đồng ý, vô cùng cao hứng nằm ngã lên chiếc giường lớn trắng nõn phía sau.
Đứng ở bên giường, trên cao nhìn xuống người đang nằm trần truồng, Quý Duyệt Phong còn đặc biệt hào phóng đem thân thể biến thành hình chữ thập. Chỉ cần nghĩ đến đối phương đang chờ mình xoa cho nàng, Tần Nhuế nghĩ như thế nào liền như thế đó mất tự nhiên.
Mình có phải hay không đang bị nữ nhân này đùa giỡn đây?
Hết chương 54


Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More