YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015

Việt Tố Việt Ái - Chương 14

Chương 14
Editor: YUI

Chăm sóc tốt cho Lam Khiên Mạch cũng đến hơn mười giờ tối, Ngôn Thanh Hạm nghỉ ngơi luôn luôn có quy luật, phần lớn mỗi đêm cô đều bình yên ngủ. Nhưng…nhìn người kia từ lúc uống trà đền giờ đều nằm trên giường vẫn không nhúc nhích, thậm chí ngay cả nói chuyện cũng không nói cùng cô, cô có chút không biết phải làm sao.
Tuy rằng Ngôn Thanh Hạm cũng không có thói quen nuông chiều của thiên kim đại tiểu thư, nhưng vấn đề giường nằm tuyệt đối chính là phần lớn thói quen không thể xem nhẹ của cô. Mỗi ngày 24 giờ, con người cần 8 giờ trên giường ngủ. Cho nên có một chiếc giường thoải mái đối với đại đa số người đều rất trọng yếu, hơn nữa, Ngôn Thanh Hạm lại thuộc loại người có chút khiết phích.
Cô sẽ không ngủ trên ga giường không phải của mình, thời điểm phải ngủ ở khách sạn cũng sẽ nhờ nhân viên phục vụ mua cho mình một bộ ga giường mới. Ngôn Thanh Hạm không cho rằng thói quen như vậy có gì sai, ngược lại nếu bắt cô ngủ trên giường người khác, cô sẽ trắng đêm khó ngủ, cả đêm không thể chợp mắt.
Lúc này nhìn giường của mình bị Lam Khiên Mạch chiếm lấy, ngay cả khi vẫn còn có một gian phòng khách nhưng cái phòng đó cũng là do cô chuẩn bị cho Tạ Sương Sương ngẫu nhiên tá túc qua. Cho dù cô cùng Tạ Sương Sương sớm đã thân như chị em, cho dù tuy hai mà một đi nữa nhưng muốn cô ngủ trên chiếc giường kia, đối với Ngôn Thanh Hạm mà nói vẫn là một sự khiêu chiến thật lớn.
“Cô đang suy nghĩ gì vậy?” Nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm nhìn mình chăm chú, Lam Khiên Mạch bỗng nhiên mở miệng hỏi. Âm thanh kia không giống như ngày trước ở Tiêu Tương Các xinh đẹp liêu nhân, lại càng không giống như lúc khi nàng gặp ác mộng bàng hoàng tỉnh dậy, ngược lại mang một tia hỗn loạn lãnh ý. “Tôi nghĩ đã đến lúc đi ngủ.” Ngôn Thanh Hạm rất ít khi nói dối, đồng dạng, cô cũng không cảm thấy mình cần phải nói dối. Nhưng cô không biết là những lời này khi được Lam Khiên Mạch nghe lại chính là ra lệnh đuổi khách. Ý tứ thật quá rõ ràng, tôi muốn đi ngủ, cô là người ngoài cũng nên đi về.
“Ha ha, nếu như đã vậy, tôi không nên quấy rầy.” Lam Khiên Mạch nói xong, liền từ trên giường bước xuống, cả người đứng lên. Lúc vừa rồi nằm nên không có cảm giác gì, nhưng khi mạnh mẽ đứng lên lập tức liền cảm thấy mọi thứ trước mắt tối sầm lại, cước bộ lảo đảo trên mặt đất, may mắn là Ngôn Thanh Hạm nhanh tay đỡ lấy nàng mới không làm nàng ngã xuống thêm lần thứ hai trong vòng một ngày. “Cô đang làm gì thế?” Bên cạnh là âm thanh vô cùng bình thản của Ngôn Thanh Hạm nhưng nếu cẩn thận nghe kỹ có thể phát hiện bên trong có hỗn loạn bất mãn cùng lo âu.
“Tôi làm gì thì có liên quan đến cô sao?”  Ba lần bốn lượt té đều bị Ngôn Thanh Hạm nhìn thấy, trên mặt Lam Khiên Mạch có chút không chịu được, ảnh hưởng đến cả giọng điệu nói chuyện. Nhìn nàng cuối đầu làm ra bộ dáng mất hứng, Ngôn Thanh Hạm cũng không vì lời nói vô lễ mà tức giận, ngược lại cảm thấy Lam Khiên Mạch hiện tại thật đáng yêu, làm người khác rất muốn đùa giỡn với nàng.
“Cô muốn như vậy rời đi sao?”
“Đương nhiên.”.
“Có lẽ cô nên soi gương trước đã.”
Ngôn Thanh Hạm nói xong, dùng ánh mắt bảo Lam Khiên Mạch gương phía bên kia, rồi sau đó giả vờ nghi hoặc bước đi. Đứng trước gương, Lam Khiên Mạch có chút không tin nhìn người bên trong gương, tóc tai bù xù, quần áo hỗn độn, sắc mặt tái nhợt như vừa bị gió thổi qua, người này thật là mình sao? Chỉ sợ nàng bây giờ đi ra ngoài đường đụng phải mười người thì hết chín người bị nàng hù chết.
“Bị doạ sao?” Nhìn thấy bộ dáng vô cùng đau khổ của Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm trong lòng cười trộm. Cô gái này đúng thật là để ý hình tượng của mình.
“Chính xác là có chút hết hồn, bất quá cũng không ảnh hưởng gì. Có thể bị tôi hù chết thì người qua đường cũng thật vinh hạnh.” Lam Khiên Mạch nói xong liền xoay người, chậm rãi hướng Ngôn Thanh Hạm đi đến.
Hiện tại nàng cũng chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bên trong là một mảnh ngực trắng dùng để câu mồi, vì mới ra chút mồ hôi nên vải dệt mỏng manh kia không che được phong cảnh bên trong, đem áo ngực màu đen cùng hai luồng ngực quá mức đầy đặn của Lam Khiên Mạch hiện rõ ra ngoài. Loại thị giác như ẩn như hiện này so với toàn bộ hiện rõ ra bên ngoài mà nói hiệu quả thường là mê người hơn, muốn có nhưng không thể giữ được ngược lại càng kích thích bản năng truy tìm của con người.
Ngôn Thanh Hạm cũng không kiêng dè nhìn chằm chằm Lam Khiên Mạch, bất quá giống như đang nhìn người qua đường. Một chiếc nút áo chậm rãi mở ra mới hiển nhiên bại lộ phong cảnh không nhìn thấy bên trong, Lam Khiên Mạch thấy Ngôn Thanh Hạm bất động thanh sắc nhìn mình, nàng cười ngẩng đầu lên, đem tóc dài tán loạn để sau đầu, làm lộ ra khuôn mặt tiều tuỵ.
Ngay cả khi khuôn mặt trắng bạch không còn một chút huyết sắc, đôi mắt đen giống như đánh màu hun khói,  nhưng Ngôn Thanh Hạm lại cảm thấy Lam Khiên Mạch hiện tại vẫn như cũ xinh đẹp. Sắc mắt có kém đi nữa cũng không che giấu được ánh mắt sáng ngời của nàng, ngũ quan quá mức tinh xảo như được cố tình tạo ra, phối hợp cùng khuôn mặt tiều tuỵ như thế ngược lại càng tản mát ra một loại ý nhị khác. Trong đó mang theo một chút mĩ, tuỳ ý lười nhác, không bị bên ngoài trói buộc.
Nàng thật giống như chú chim bay tự do, nhưng trái tim lại bị trói buộc bởi chính chiếc lồng do mình tạo ra. Nếu có thể, Ngôn Thanh Hạm rất muốn biến thành chiếc chìa khoá, đem trái tim bị nhốt của Lam Khiên Mạch giải cứu ra ngoài.
“Nếu Ngôn tiểu thư muốn nghỉ ngơi, tôi sẽ không quấy rầy nữa, cám ơn cô đã chiếu cố tôi.” Lam Khiên Mạch tránh khỏi Ngôn Thanh Hạm, tự mình cố gắng đi đến trước cửa. Ánh mắt cùng sườn mặt xinh đẹp của nàng cùng lúc thay đổi, chỉ là trong nháy mắt, Ngôn Thanh Hạm phát hiện đôi mắt màu đỏ sậm kia của đối phương hiện lên một tia không tha cùng mất mát.
“Cô là người lạ mặt.” Ngồi trên sofa Ngôn Thanh Hạm cầm lấy cuốn sách mới đọc một nửa tiếp tục lật xem. Trầm tư một lát, lại mở miệng nói.
“Có ý gì?” Nghe xong câu nói không đầu không đuôi của Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch dừng lại, quay đầu hỏi. Nàng không hiểu Ngôn Thanh Hạm có phải là người thích nói mớ hay không, trong phòng này ngoại trừ nàng ra cũng không còn ai khác.
“Nơi này bảo an kiểm tra rất nghiêm ngặc, nếu nhìn thấy cô một mình đi ra ngoài, bọn họ sẽ gọi điện hỏi tôi rất nhiều thứ.” Ngụ ý rằng chuyện này thật rất phiền toái.
“Tôi có thể giải thích rõ ràng, hơn nữa bảo đảm bọn họ sẽ không gọi điện cho cô.” Lam Khiên Mạch nói xong, lần nữa xoay người đi đến cửa.
“Cô vẫn còn sốt, lúc này không nên lái xe.”
“Cám ơn Ngôn tiểu thư quan tâm, tôi đã đỡ hơn rất nhiều rồi, có thể tự mình rời đi.”
“Sắc trời như vậy có lẽ rất nhanh sẽ mưa.”
“…”.
Tiếng bước đi im bặt, Lam Khiên Mạch lại lần nữa xoay người nhìn về phía Ngôn Thanh Hạm đang ngồi trên sofa. Lúc này đây, cô cũng không ngẩng đầu nhìn mình, lại còn thật sự đọc quyển sách cô cầm trên tay, giống như vừa rồi người nói chuyện cũng không phải là cô, thậm chí những lời này giống như vì nàng rất muốn ở lại mà sinh ra ảo giác.
Nhưng Lam Khiên Mạch không ngốc, càng không mắc chứng vọng tưởng. Nàng biết những lời nói vừa rồi có thể cho là lý do miễn cưỡng kia thật sự là xuất phát từ miệng của Ngôn Thanh Hạm, mà hiện tại đối phương lại biểu hiện rất bình tĩnh, có lẽ chỉ là một tờ giấy mỏng manh, mình nhẹ nhàng chạm tới sẽ vỡ vụn. Nghĩ như vậy, Lam Khiên Mạch cúi đầu, khoé miệng gợi lên một chút ý cười dễ thấy, tiện đà hướng Ngôn Thanh Hạm đi đến.
Đến khi khoảng cách giữa hai người không đến nửa bước, Ngôn Thanh Hạm vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ dùng dư quang ngắm nhìn đôi chân trắng nõn của Lam Khiên Mạch. Mọi người đều nói, bộ phận khêu gợi nhất của nữ nhân chính là phần eo cùng bụng, Ngôn Thanh Hạm lại cho rằng đôi chân cũng là một bộ phần không thể xem nhẹ.
Chân Lam Khiên Mạch nhìn rất đẹp, thậm chí có thể dùng từ hoàn mỹ đến cực đoan để hình dung. Bàn chân trắng nõn không mang theo một chút sẹo lồi nào, liếc mắt một cái liền trong thấy gân xanh che giấu bên trên. Năm ngón chân thẳng tắp khoé léo giống như một đội quân đang xếp hàng chuẩn bị luyện tập, khiến cho người khác cảm thấy buồn cười. Tầm mắt hướng lên trên chính là ống quần hơi hơi xoắn lên cùng cổ chân lộ ra bên ngoài.
Lam Khiên Mạch thực gầy, gầy đến nổi cổ chân có thể dùng một bàn tay gắt gao nắm lấy, thậm chí bàn tay còn có chút rộng. Trên da thịt trắng nõn là một hình săm có hình dạng đặc biệt, lần trước bởi vì đèn trong Tiêu Tương Các quá mờ nên Thanh Hạm không cẩn thận xem xét thân thể Lam Khiên Mạch như bây giờ, hiện tại mới có thể quan sát đến chổ địa phương này (cổ chân). Lúc này mới phát hiện hình săm đó kỳ thật là hai đường cong một đen một đỏ giao với nhau, diện mạo của chúng trông giống như hình chữ bát cùng nhau đan xen lại, nhìn qua có chút lộn xộn nhưng kỳ thật có trật tự rõ ràng, hơn nữa tạo thành một hình trừu tượng được viết kép từ chữ X (Đây là chữ bát trong tiếng hán: )
Tuy rằng không biết hình xăm trên mắt cá chân của Lam Khiên Mạch mang ý nghĩa gì, cũng không biết vì sao khi thấy hình xăm ấy Ngôn Thanh Hạm liền cảm thấy có chút không thoải mái.
“Ngôn Thanh Hạm, cô không biết là lấy cờ này nọ rất sứt sẹo sao?”
“Tôi chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi.” Đối mặt với Lam Khiên Mạch ép hỏi, Ngôn Thanh Hạm vẫn làm ra bộ dáng không để ý, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng không dời khỏi quyển sách.
“Cô muốn giữ tôi lại có thể nói thẳng, những lời vừa rồi chỉ làm tôi cảm thấy cô vì muốn giữ tôi lại mà nhất thời nghĩ ra lý do mà thôi.”
“Cô nói vậy thì là vậy đi.”
“Ngẩng đầu, nhìn tôi.” Khẩu khí mười phần ra lệnh giống như nữ vương đối với thuộc hạ của nàng tuyên án. Chưa từng có người nào sử dụng loại ngữ khí này nói chuyện với Ngôn Thanh Hạm, nhưng hôm nay cô đã gặp qua. Cô gái mang tên Lam Khiên Mạch này hiện tại nàng chính là từ trên cao nhìn xuống cô, dùng giọng điệu ra lệnh muốn cô ngẩng đầu. Xuất hồ ý liêu (1), Ngôn Thanh Hạm cũng không chán ghét loại cảm giác này, ngược lại cam tâm tình nguyện làm theo.
(1) Một cách bất ngờ
“Như thế nào?” Đem sách đóng lại đặt trên giường, Ngôn Thanh Hạm ngẩng đầu nhìn Lam Khiên Mạch.
“Cô đã không muốn tôi đi, tự nhiên không thể lãng phí đêm nay. Không bằng làm chút chuyện cô muốn làm, thế nào?”
“Chuyện gì tôi muốn làm?” Ngôn Thanh Hạm không trả lời mà hỏi ngược lại, đem vấn đề lần nữa vứt cho Lam Khiên Mạch.
“Cô rất nhanh sẽ biết.”
Thân thể bị một lực rất lớn áp về phía sau, Ngôn Thanh Hạm hơi hơi nhíu mày, dùng hai tay chống lấy Lam Khiên Mạch đang ở trên mình.
“Lam Khiên Mạch, có lẽ cô đã hiểu lầm rồi.”
“Không, tôi không hiểu lầm, càng biết rõ cô muốn gì, còn tôi đang làm gì. Ngôn Thanh Hạm nếu cô là nữ nhân thông minh, thì không nên buông bỏ khoái hoạt đang tới gần trong gang tấc. Thân thể này vừa mới được khai phá, nàng đang gào thét nói cho tôi biết rằng đừng buông tha nàng, cho nàng điều tốt nhất, khoái hoạt hoàn mỹ nhất, mỗi một lần đều làm cho nàng nếm qua tư vị tuyệt nhất.”
Sau khi lời nói của Lam Khiên Mạch chấm dứt, trong phòng không một ai nói chuyện, chỉ còn lại tiếng vải dệt ma sát cùng tiếng thở dốc càng ngày càng trầm trọng. Hai mắt bị lòng bàn tay hơi lạnh che lấy, cho dù mất đi ánh sáng nhưng xúc cảm lại càng sâu sắc hơn. Ngôn Thanh Hạm chỉ cảm thấy trên người chợt lạnh, trong nháy mắt, quần áo đã bị Lam Khiên Mạch cởi bỏ, còn bàn tay hơi lạnh của nàng đang ở trên bụng cô ma sát qua lại.
Một chút, rồi lại một chút một, so với lông chim còn nhẹ hơn, uy lực lại giống như ngọn lửa hừng hực cháy, dần dần đem thân thể cô hồi phục lại. Ha ha, Lam Khiên Mạch quả thật là một cô gái có ý tứ.
Nếu đối phương đã muốn hạ chiến thư cho mình, cô có phải là nên nghênh chiến hay không? Hay là vẫn không cần phóng túng thêm nữa?
Hết Chương 14
YUI: Chương trước Bạo có phân tích chuyện ai công ai thụ, nên giờ mình edit 1 ít cho các bạn đọc giải trí. 

Lời nhắn tác giả chương 13:  Chương này nói một chút về chuyện cũ của Lam Lam, người gọi là yêu nghiệp kia sau lưng lại có một tiểu sử đẫm máu không muốn ai biết, hẳn là màu đỏ bầm rồi! Mặt khác, nhìn đại gia thảo luận, Ngôn Ngôn rơi vào cạm bẫy của Lam Lam, kỳ thật ta cũng không thấy nghiêm trọng như vậy! Nghiêm túc mà nói, Ngôn Ngôn chỉ là rơi xuống 1 cái hố mà thôi, vẫn chưa hẳn rơi vào, nói cẩn thận 1 chút thì lúc trước khi rơi vào có lẽ đã là một chuyện khác. Mặt khác, nhìn thấy đại gia hỏi ai công ai thụ. Chuyện này thì văn của Hiểu Bạo luôn luôn là hỗ công nha, hai người đều thụ cũng đều là công, bất quá tình huống hiện tại xem ra cảm thấy Ngôn Ngôn giống như từ vạn năm thụ bị điều giáo có xu hướng biến thành siêu cấp công? Tuyệt đối không được a! Lam Lam chẳng lẽ ngươi đây là đồ đệ truyền dạy trong truyền thuyết lại để sư phụ chết đói sao? Khụ Khụ, chuyện này sẽ không được tiếc lộ. Tóm lại, một đêm như vậy sao có thể trải qua bình yên đây? Hai người đối đầu nhau mới bắt đầu thôi. Muốn biết chuyện tiếp theo ra sau thì lần sau nghe phân giải nga~


Lời nhắn tác giả chương 14: Khụ Khụ Đại gia nói xem, muốn phóng túng thêm một lần nữa không? (làm sự trong sáng của ta bị tổn thương quá nha)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More