Chương 12
Editor: YUI
“Tiểu thư, tôi với cô biết
nhau sao?” Lam Khiên Mạch mang vẻ mặt mê mang hỏi, giống như nàng cùng Ngôn
Thanh Hạm thật sự chưa từng gặp mặt qua. Nàng nhận ra được sau khi nghe xong lời
này, trong mắt đối phương liền hiện lên một tia tức giận.
“Cô vừa rồi đang làm gì?
Vì sao lại ở nơi này?”
Thực rõ ràng, Ngôn Thanh
Hạm không có ý muốn trả lời Lam Khiên Mạch. Cô thông minh sẽ không để mình xấu
hổ trả lời câu hỏi này, ngược lại chuyển sang chủ đề khác.
“Tôi có đang làm gì, tựa
hồ cũng không liên quan đến cô?” Lam Khiên Mạch nói xong đi đến trước cửa, chỉ
là lúc này nàng vẫn như cũ không để ý, lại bị Ngôn Thanh Hạm ngăn cản trước mặt.
“Lam Khiên Mạch, đồng dạng mà nói, cô đến tột cùng còn muốn tôi nói bao nhiêu lần?”
Lúc này biểu tình của Ngôn Thanh Hạm có chút buông lỏng, bình tĩnh hoàn toàn
không giống như vừa nãy.
Cô không hiểu mình vì sao
lại cố ý đi đến nơi này tìm Lam Khiên Mạch, lại vì cái gì làm ra chuyện thất thố
như vậy. Từ nhỏ theo Mạc Lâm giáo dục, không được dễ dàng để lộ nội tâm ra bên
ngoài, giấu ba phần để cho mình còn đường xoay người. Một người có thể dễ dàng
làm ngươi xúc động, nếu là bạn bè nhất định phải đối xử tử tế với họ. Nếu là
người xa lạ, liền kính nhi viễn chi (1). Nếu hai loại này đều không phải, mà
còn là địch nhân, tất yếu phải hoàn toàn huỷ diệt loại xúc động này.
(1): đáng quý nhưng cần giữ
khoảng cách
Ngôn Thanh Hạm vẫn không
phân rõ Lam Khiên Mạch là địch nhân của mình hay là bạn bè của mình, có lẽ như
lời lúc trước của cô nói, cả hai chỉ là người xa lạ mà thôi. Nhưng trong lòng
có một âm thanh nói với Ngôn Thanh Hạm rằng cô không thích ba chữ “Người xa lạ”,
lại càng không muốn cùng Lam Khiên Mạch bảo trì quan hệ giữa những người xa lạ.
Vì sao mọi chuyện qua đi,
mình lại đối với cô ấy ngày đêm tưởng nhớ, thậm chí thường xuyên thất thần suy
nghĩ đến cô ấy, còn Lam Khiên Mạch tên đầu sỏ này giống như mọi chuyện chưa có
gì phát sinh, vẫn cứ tiếp tục là mình trước kia?
Như vậy, đối với cô thực
không công bằng.
Người luôn chưa bao giờ
chịu qua mệt mỏi lại càng không muốn chịu qua mệt mỏi như Ngôn Thanh Hạm mà nói
cô không thích bị bao vây bởi loại trạng thái bị động như vậy, cho nên cô nên
đem Lam Khiên Mạch ở trong đầu của mình tẩy trừ, hoặc đem một khối đá nhét bỏ
vào đầu đối phương, làm cho nàng không cách nào duy trì trạng thái bình tĩnh
như vậy nữa. So với người khởi nguồn trước, Ngôn Thanh Hạm tính tình không chịu
thua khiến cô trở thành người đi sau.
Đây là trả thù trong đó
cũng không thiếu một ít tư tâm.
Vừa rồi trong phòng ăn, bất
luận bộ dáng khí chất xuất chúng như Lăng Vi hay những nữ nhân trang điểm xinh
đẹp cũng đều không khiến cho Ngôn Thanh Hạm chú ý tới, chỉ có mỗi Lam Khiên Mạch,
đứng trong một góc tối liền bị cô nhìn không chớp mắt. Cơ hồ, đối phương vừa mới
đi vào bước đầu tiên, tầm mắt Ngôn Thanh Hạm liền dừng ngay trên người nàng, hồi
lâu cũng chưa từng dời đi.
Hôm nay Lam Khiên Mạch
không giống với bộ dáng lúc trước, nàng không mặt sườn xám màu đỏ ở hội quán,
chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản cùng quần dài đen, phối hợp cùng đôi
giày cao gót thấp màu đen. Đứng trong đám người, nàng không phải cao nhất, lại
càng không phải là người dễ câu dẫn sự chú ý của người khác nhất, nhưng lại đẹp
nhất. Cách ăn mặc triển lộ vẻ nội liễm cùng giỏi giang, không trang điểm nhưng
nhan sắc so với ngôi sao trên trời không thể so sánh được, bỏ lớp trang điểm
ra, ngược lại càng trông trẻ hơn. Ý cười bĩ bĩ hiện trên khuôn mặt tái nhợt,
trong mắt đều là mơ hồ lộ ra vài phần sầu lo.
Hai loại hoàn toàn tương
phản cùng thái độ không đồng nhất xuất hiện, Lam Khiên Mạch lại đem chúng dung
hợp thành một chỗ, không mang một chút phản cảm nào. Nữ nhân này như yêu nghiệt
tái sinh, chỉ cần một khắc xuất hiện liền hấp dẫn ánh mắt cùng lực chú ý của
mình, nhưng cô ấy ngay cả một dư quang cũng không nguyện cấp cho mình.
Nếu như lúc trước, Ngôn
Thanh Hạm chắc chắn cười nhạo bản thân lại có tính trẻ con như vậy, ánh mắt lúc
nào cũng tính toán chi li. Nhưng hôm nay cô không thể không thừa nhận, loại cảm
giác bị Lam Khiên Mạch không để ý tới, thật sự không thoải mái, thậm chí khiến Ngôn
Thanh Hạm bắt đầu sinh ra một loại ý muốn đi đến trước đầu nàng bổ ra, để nàng
nhìn thấy được giá trị của cô.
“Ha ha, mọi người đều nói
Ngôn gia đại tiểu thư tao nhã, có tri thức lễ nghĩa, nay vừa gặp mặt cũng bất
quá như vậy thôi. Ngôn Thanh Hạm, cô không phải luôn miệng nói ở Tiêu Tương
Các, tôi với cô chỉ là người lạ thôi sao? Như thế nào bây giờ lại muốn chủ động
cùng tôi nói chuyện. Cô như vậy, thật sự dễ khiến người ta, nhất là tôi sẽ dễ
hiểu lầm…”
Lam Khiên Mạch nói được một
chút liền lấy tay sờ lên mặt Ngôn Thanh Hạm, cuối cùng dừng lại trên hai phiến
thần cánh hoa, dùng ngón tay để trên mặt chậm rãi ma sát, đến khi đem chúng nhuộm
đẫm màu đỏ tươi mới bằng lòng bỏ qua.
“Ngôn Thanh Hạm, đừng nói
cho tôi biết là cô bởi vì bị nghiện nên mới tìm đến tôi, tôi biết nữ nhân mới nếm
thử trái cấm đều rất tham lam, có lẽ, cô cũng không ngoại lệ.”
“Lam Khiên Mạch, không cần
đem tôi cùng người khác hoà thành một. Tôi hiện tại chỉ muốn biết, cô tới đây để
làm gì?”
“Làm cái gì? Tự nhiên là để
buôn bán rồi. Ngôn đại tiểu thư chẳng lẽ đã quên công việc của tôi là gì rồi
sao? Hiện giờ cô ở đây ngăn cản tôi là đáng cản trở tài lộc của tôi đây. Thật
khó khăn hôm nay mới có thể đi với mấy ông chủ, kết quả bị cô phá hỏng. Cô nói
xem, cô có phải nên bồi thường tổn thất cho tôi hay không?”
Lam Khiên Mạch cũng không
phải không nhìn thấy sắc mặt Ngôn Thanh Hạm càng ngày càng trầm lại, chỉ là đối
phương càng như vậy, nàng càng nói lại càng vui vẻ. Đến cuối cùng chính bản
thân nàng đều cười ra thành tiếng. Lam Khiên Mạch tin bộ dáng của nàng hiện giờ
nhất định khiến người thần cũng đều phải tức giận, nếu có người dám trước mặt
nàng nói ra những lời như vậy, nàng tuyệt đối sẽ cho nữ nhân không biết vô liêm
sĩ kia ăn tát cho đến chết.
Thế mà Thanh Hạm không chỉ
không làm gì mình, ngược lại vẫn như đang thật sự lắng nghe, điều đó có phải là
chứng minh rằng cô ấy có tính nhẫn nại cao siêu? Nghĩ cũng chỉ là suy nghĩ, nữ
nhân cấm dục này, ngay cả thân thể đều hoá đá, mình nói mấy câu làm sao có thể
dễ dàng khiến cho cô ấy công phá đây?
“Lam Khiên Mạch, cô đang
khiêu chiến sự nhẫn nại của tôi, nếu tôi có thể hiểu được sẽ không đến trêu chọc
loại cô gái như cô. Chẳng qua, tôi tựa hồ không muốn nhìn thấy tay của cô từng
chạm qua tôi rồi lại đi chạm vào kẻ khác, cho nên, tôi sẽ bồi thường cho cô.”
“Cái gì?” Ngôn Thanh Hạm
nói xong làm cho Lam Khiên Mạch không hiểu, cô gái này vừa rồi nói muốn bồi thường
cho mình? Bồi thường cái gì? Tiền? Thời gian? Thân thể? Kính nhờ, nàng hiện tại
chỉ muốn đến bệnh viện khám bệnh rồi về nhà ngủ một giấc thôi được không?
“Tôi nói cái gì, cô rất
nhanh sẽ biết.” Vừa nói dứt lời, không tiếp tục nói tiếp, Lam Khiên Mạch chỉ cảm
thấy môi mình căng thẳng, không đợi nàng định thần lại, trong miệng đã xuất hiện
một dị vật mềm ướt. So với lần cứng nhắc lúc trước không biết làm gì, kỹ thuật
lúc này của Ngôn Thanh Hạm hiển nhiên tốt hơn nhiều. Theo tiểu tử bướng bỉnh ở
trong miệng nàng hoành hành, lâu lâu còn đụng phải răng của nàng, Lam Khiên Mạch
không phúc hậu gợi lên khóe môi.
Thanh Hạm, thật sự là đứa
nhỏ không an phận a. Cường hôn, như thế nào có thể như vậy đây?
“Có lẽ, tôi nên chỉ cô cách
thế nào mới là hôn.” Bốn phiến thần cánh hoa tách ra, chỉ sau vài giây lại liền
thiếp hợp cùng một chỗ, nhưng lần này người chủ động đã đổi thành Lam Khiên Mạch.
Không hể nghi ngờ kỹ thuật hôn của nàng vô cùng tốt. Con người dùng khí quản để
hô hấp, lại bị nàng hoá thành thần binh lợi khí, tuỳ tâm sở dục thao túng.
Một vật thật mềm thật ướt
như kẻ xâm lược, không nhanh không chậm đẩy đôi môi hơi hơi rộng mở của cô ra,
tiến vào bên trong, yêu thương mỗi một tấc bộ vi mềm mại, thăm dò bảo vật được
che giấu bên trong. Răng bị liếm qua như tan ra, khí lực cơ thể theo nụ hôn mà
dần dần xói mòn, từ chủ động biến thành bị động.
Ngôn Thanh Hạm hơi hơi nhắm
mắt, nhìn hai mắt đang mấp máy của Lam Khiên Mạch. Hai tròng mắt của Lam Khi Mạch
cất giấu rất nhiều bí mật bị mí mắt che khuất đi khiến cả người nàng thiếu đi một
phân tối tăm cùng yêu mị, có thêm vài phần tinh thuần cùng chận thật. Da thịt
giao bạch cùng mờ nhạt ánh đèn không mang theo một tí tỳ vết nào, dùng hình
dung vô cùng mịn màng cũng tuyệt đối không quá phận. Hai lông mi thật dài kích
động lên xuống, coi như chú bướm đang sải cánh bay, thân ảnh phía dưới mí mắt bị
một mảnh xinh đẹp che lấp.
Ngôn Thanh Hạm cứ như vậy
si ngốc nhìn Lam Khiên Mạch, đều quên phản kháng cùng đáp lại. Nụ hôn đi qua,
hai người thở hổn hển buông tha cánh hoa có chút sưng đỏ của mình. Mắt thấy tay
Lam Khiên Mạch còn ôm lấy phần eo của mình, thân thể nằm úp sấp trên người mình
không chịu rời đi, Ngôn Thanh Hạm không hờn giận đẩy nàng ra, ai ngờ người này
liền thẳng tắp ngã xuống, căn bản không có dấu hiệu đứng vững.
“Lam Khiên Mạch!”
Hết Chương 12



0 nhận xét:
Đăng nhận xét