YUI’S BLOG

Standing Alone It Doesn't mean I'm Alone
It Just Means I'm STRONG Enough To Handle Things All By Myself

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

Viết Tố Việt Ái - Chương 5

Chương 5
Editor: YUI

“Cởi hết, được không?” Tầm mắt bởi vì chờ đợi lâu mà có chút mơ hồ, Ngôn Thanh Hạm nửa mở mắt hướng nhìn người đang nằm úp sấp trên người mình Lam Khiên Mạch. Mở miệng thở dốc nhưng không phát ra tiếng động nào, cô biết đối phương muốn trưng cầu ý kiến của mình. Cô biết rõ nếu tiếp tục, mọi chuyện hết thảy đều phát sinh thay đổi nhưng trong lòng lại không muốn cự tuyệt, thậm chí ẩn ẩn một chút chờ mong.

Lam Khiên Mạch tất nhiên là nhất thanh sở thị nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm trong mắt loé lên nổi băn khoăn, nàng không thúc giục cũng không làm một động tác dư thừa nào, chỉ nhẹ nhàng nằm úp sấp trên người cô, lấy tay vuốt ve qua lại mái tóc đen dài mềm mại. Thẳng đến khi đỉnh đầu truyền đến tiếng “ân” khó có thể nghe thấy được, nàng mới gợi lên khoé môi lộ ra một chút thanh thiển ý cười.

“Đừng sợ, tôi sẽ cho cô thoải mái.”  Được chấp nhân, Lam Khiên Mạch lên tiếng an ủi, nàng biết mọi thứ mình làm hết thảy đối với đại tiểu thư có cuộc sống an nhàn sung sướng lẫn giáo dục vô cùng tốt này mà nói đều là xa lạ. Ngay cả Lam Khiên Mạch cũng không hiểu vì sao nàng đối với Ngôn Thanh Hạm chấp nhất như thế, nữ nhân này bất quá tướng mạo cùng dáng người xuất chúng một ít, chẳng lẽ thật đáng giá cho mình cố gắng quên mình trêu chọc sao?

Nói đến đây, trong lòng vẫn là chấp niệm quậy phá.

Lý trí nói cho Lam Khiên Mạch biết, Ngôn Thanh Hạm cũng không phải đối với nàng là một người tốt. Ngay cả khi Lam Khiên Mạch đối với cô thật sự quan tâm cùng hứng thú rất nhiều đi nữa nhưng cũng không thể để đánh mất chén  cơm hay mất đi tính mạng. Nàng không thể chết, mặc dù với nàng sống không còn ý nghĩa nào nữa, nhưng nàng vẫn muốn ở lại thế giới này, hô hấp vài khẩu không khí mới mẻ cũng tốt rồi.

Đạo lý này Lam Khiên Mạch đều hiểu được nhưng nàng vẫn không thể khống chế hai tay của mình đi vuốt ve, đi trìu mến khối đồng thể hoàn mỹ dưới thân. Ngôn Thanh Hạm dáng người thật đẹp, căn bản không thua chính mình. Áo ngực cởi ra, hai khoả đang bị bó buộc liền hiện ra trước mắt. Đỉnh nhuỵ hoa khéo léo phấn hồng, giống như nhận thấy nàng xem xét, chúng cung kính lui đầu vào, ngượng ngùng giống như tiểu cô nương lần đầu tiên đứng trước mặt bạn trai cởi quần áo, toàn thân đều tràn ngập hơi thở cấm dục.

“Phản ứng thật đáng yêu a, nơi này trừ chính cô ra, tôi là người đầu tiên nhìn thấy?” Nghe Lam Khiên Mạch hỏi, Ngôn Thanh Hạm khẽ gật đầu, ngượng ngùng lấy cánh tay ngăn trở mặt. Đây quả thật là lần đầu tiên cô ở trước mặt người khác cởi quần áo, cho dù thời điểm cùng Chu Ninh làm chuyện kia*, cũng đều là hắn cởi sạch trước sau đó mới hôn đến, thế nào còn không thoát quần áo chính mình đây? (*: chuẩn bị thôi, chứ không có “làm gì” cả nha!)

“Bình thường có sờ qua không?”

“Chỉ có lúc tắm rửa.” Ngôn Thanh Hạm chi tiết trả lời, ngữ khí tự nhiên không ẩn dụ, thật giống như đang nói chuyện gì đó cực kỳ bình thường.

Luôn luôn là người tốt đẹp, cô cho tới bây giờ không có dục vọng vì điều gì, mặc dù biết qua chuyện nam nữ, nhưng cũng không lén một mình tìm hiểu. Cô không mang vọng tưởng lại càng không dễ động tâm. Ở phương diện nào đó, căn bản giống như một tờ giấy trắng. Cô như vậy, như thế nào nhàn rỗi đi tìm loại địa phương này đây?

“Quả nhiên là một cô gái tốt, bất quá như vậy cũng không thể đầy đủ được. Chỉ khi bị tình ái thấm đẫm qua, nữ nhân mới có thể ngày càng thêm xinh đẹp, trên người cô tối khiếm khuyết chính là hương vị nữ nhân.” Ngôn Thanh Hạm nghe không hiểu câu nói của Lam Khiên Mạch, đây là lần đầu tiên có người nói cô không giống nữ nhân. Nghĩ lại bộ dáng của mình, tóc dài, không có hầu kết (trái khế), không có râu, lại có ngực, đều thuộc dáng người nữ nhân, lại còn thường xuyên mặc váy cùng giày cao gót. Mình như vậy, như thế nào lại không có hương vị nữ nhân?

“Tiểu ngu ngốc, tôi không phải nói loại hương vị nữ nhân đó, mà là hương vị nam nhân có thể ngửi được. Cô giống như đoá hoa sen cao ngạo thánh khiết, tôn quý không thể xâm phạm. Người bình thường nhìn thấy cô chỉ biết nghĩ cô như thế nào tao nhã tôn quý, căn bản sẽ không để dục vọng đặt ở trên người cô. Dạng người như cô, phần lớn nam nhân ở trên giường không thích nga.”

“Vậy cô vì cái gì còn muốn đối với tôi làm chuyện này?” Nghe qua Lam Khiên Mạch nói, Ngôn Thanh Hạm có chút bất mãn hỏi ngước lại. Người làm việc đều cố gắng đạt đến hoàn mỹ như cô rất ít khi phạm sai lầm, lại càng rất ít người phê bình. Nay Lam Khiên Mạch nói như vậy, trong lòng không chút tư vị nào.

 “Bởi vì tôi là nữ nhân a, tôi thích cô, lý do như vậy đủ chưa?”

“Thật có lỗi, tính hướng của tôi rất bình thường.”

“Nhưng mà người ta không bình thường, ôi chao.”

“Cô thích nữ nhân?”

“Đương nhiên, tôi chính là thích nữ nhân giống như cô. Từ lúc cô bước vào cửa tôi liền chú ý đến cô, cô cao quý, tao nhã, xinh đẹp, toàn thân cao thấp đều là nữ nhân hoàn mỹ. Tôi rất muốn biết, đến tốt cùng vì chuyện gì mới có thể để cô dỡ xuống tầng nguỵ trang bên ngoài, càng muốn biết bằng cách nào mới có thể khiến cho cô ở dưới thân tôi trằn trọc hầu hạ, cho tôi điên cuồng. Hiện tại, mục đích của tôi tựa hồ sẽ đạt được.”

“Cô tốt nhất đừng đắc ý quá sớm, hiện tại nói điều này…” Ngôn Thanh Hạm chưa nói hoàn liền bị một bàn tay đặt lên thần cánh hoa của cô, khiến cô không thể mở miệng.

“Hư…Không cần mất hứng, quần áo của cô còn chưa thoát hết.”

Lam Khiên Mạch nói xong, đem một cái hôn dừng ngay trên lòng ngực, chậm rãi dao động xuống dưới.

Mắt thấy chiếc quần lót màu tím xuất hiện ngay trước mắt, vải dệt đơn bạc căn bản che không được hương vị dụ hoặc tản mát bên trong. Mảnh rừng rậm tối đen không quá nồng đậm như ẩn như hiện bại lộ phía dưới, khiến Lam Khiên Mạch cảm thấy miệng đắng lưỡi khô. Nàng lấy tay qua lại chiếc quần nhỏ, cuối cùng dùng răng nanh cắn lên nơi đó, chậm rãi tiến vào. Cùng lúc đó, nàng cảm giác được Ngôn Thanh Hạm nắm lấy ga giường càng chặt.

 “Lam Khiên Mạch…” phòng tuyến cuối cùng của thân thể hoàn toàn bị sụp đổ, Ngôn Thanh Hạm kẹp chặt hai chân, có chút không biết làm sao liền kêu tên Lam Khiên Mạch. Giờ khắc này, địa phương tối tư mật của chính mình bị một nữ nhân lần đầu gặp mặt nhìn đến. Giống như người luyện võ bị người khác kháp trụ, không yên lại không biết phải làm như thế nào.

“Đừng sợ, tôi sẽ không đi vào, cũng không làm cô đau đâu, tôi chỉ muốn xem nó mà thôi. Ngoan, đem chân tách ra một chút.” Lam Khiên Mạch ngữ khí cực nhẹ nhàng chậm rãi cùng với gương mặt vô hại, giống như mụ mụ hống đứa trẻ đang giữ nhà bảo nàng mở cửa ra. Trên thực tế, cô quả thật mở ra phiến môn, cánh cửa cất giấu bên trong vô số thứ.

Rõ ràng lời nói vô cùng dâm mĩ, nhưng Ngôn Thanh Hạm lại cảm thấy giống như bùa chú gặn từng tiếng đánh vào trong lòng cô, làm cho cô không tự chủ mà làm theo. Mắt thấy hai chân khép chặt đang lần nữa chậm rãi mở ra, Lam Khiên Mạch cười xâm nhập vào, hai mắt thẳng tắp dừng ngay giữa khối bộ vị thần bí kia, rốt cuộc không thể di dời tầm mắt.

Giống như Ngôn Thanh Hạm làm cho người khác cảm giác, đoá hoa của cô phá lệ khắc chế cùng bảo thủ. Bốn cánh hoa cuộn mình cùng một chỗ, bao vây giữa hoa hạch cùng nhuỵ hoa. Rõ ràng đã làm chuyện như vậy, nó vẫn như cũ không một chút dấu vết ẩm ướt, lại sạch sẽ giống như một đứa trẻ.

Chính là nhìn như vậy khiến cho Lam Khiên Mach liền muốn một ngụm nuốt lấy đoá hoa cấm dục này. Vì thế, nàng chậm rãi phủ dục vọng, tựa đầu càng gần. Cũng may không phải là một người nóng tính, cuối cùng ngay thời khắc chạm tới cũng ngừng lại. Nhìn đoá hoa yếu ớt khép chặt còn hơn vừa rồi, chúng không phải là đoá hoa sen cao ngạo, cũng không phải đoá mân côi yêu nồng nhiệt, càng không phải yêu cơ thần bí mị hoặc. Mà chính là đoá mắc cỡ vừa đáng yêu vừa nhút nhát, khi có người tiếp cận, sẽ giống như con rùa rút vào mai của mình.

“Rất được.”

“Cô nói cái gì?” Bị vây lấy hổ thẹn cực độ, Ngôn Thanh Hạm không thể nghe rõ Lam Khiên Mạch nói, liền lên tiếng hỏi.

“Tôi nói, đoá hoa phía dưới của cô rất đẹp. Nếu có thể làm nó ướt đi, có lẽ sẽ càng thêm hoàn mỹ.”

“Đừng nói nữa…”

Ngôn Thanh Hạm vô cùng hối hận chính mình làm chi phải hỏi nàng vừa rồi nói điều gì, không hỏi sẽ không nghe thấy mấy lời tu nhân này. Cô đoán không ra Lam Khiên Mạch kế tiếp muốn làn gì, lại càng không hiểu nàng vì cái gì nhìn nơi đó của mình lâu như thế. Chỗ tu nhân kia ngay cả chính mình cũng chưa từng xem qua, nàng lại bị nữ nhân này nhìn thấy…

Vì muốn giảm bớt khẩn trương cho Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch dùng hai tay mát xa tiểu khối đang căng thẳng của nàng. Bên trái là xúc cảm thô ráp truyền từ vải dệt, bên phải là bàn tay nhẵn nhụi trơn láng. Ngôn Thanh Hạm cảm giác thân thể trở nên có chút kỳ quái, luôn luôn e ngại lạnh như cô nhưng lại cảm thấy phá lệ khô nóng. Đó không đơn thuần là bên ngoài toả nhiệt, càng nhiều phát ra từ bên trong cơ thể cùng tâm lý mà ra.

“Cô vì cái gì không cởi bao tay kia ra?” Vì muốn giảm bớt xấu hổ, Ngôn Thanh Hạm tuỳ tiện đặt câu hỏi, lại phát hiện Lam Khiên Mạch biểu tình trong nháy mắt có chút trở nên cứng ngắc. “Không có gì, chỉ là thói quen mà thôi. Ngôn Thanh Hạm, chúng ta cùng chơi một trò chơi được không?”

Lam Khiên Mạch hỏi xong cũng không đợi đối phương trả lời liền xoay người đi xuống giường, nhìn nàng đi vào cánh cửa trên tường, lúc này Ngôn Thanh Hạm mới phát hiện bên trong còn cất giấu một gian phòng khác, chỉ là cánh cửa rất khó nhìn thấy, không nhìn kỹ căn bản tìm không ra.

Không bao lâu, Lam Khiên Mạch bưng một cái khay bước ra, bên trên là một bình trà, hai chén gốm sứ, một cây bút lông, Ngôn Thanh Hạm không biết nàng đem mấy thứ đó ra để làm gì, nhưng trực giác nói cho cô biết tựa hồ có liên quan đến trò chơi vừa nãy nàng nói.

“Thật có lỗi, để cô đợi lâu, khát nước không?” Lam Khiên Mạch nói xong, rót một lý trà cho Ngôn Thanh Hạm, không nói thì không cảm giác, sau một hồi an tĩnh thật ra cũng có một chút khan khát. Ngôn Thanh Hạm khép kín hai chân ngồi dậy, dùng một bàn tay ngăn trở phong cảnh trước ngực, tay kia tiếp nhân chén trà miệng nhỏ từ Lam Khiên Mạch.

Không khí tươi mắt thông qua yết hầu lan khắp toàn thân, liền ngay cả tầm mắt cũng trở nên minh bạch hơn rất nhiều. Ngôn Thanh Hạm có chút không thể tin nhìn chén trà, không nghĩ tới loại trà đang uống ở địa phương này lại chính là tông khiết Quan Âm. “Làm sao vậy?” Thấy cô biểu tình đâm chiêu, Lam Khiên Mạch nhẹ giọng hỏi.

“Cô cũng thích uống trà?” Ngôn Thanh Hạm có chút không tin hỏi, trong ấn tượng của cô, Lam Khiên Mạch giống như kiểu nữ nhân phần lớn yêu thích hưởng lạc, thích nếm thử đột phá của tuổi thanh xuân nữ nhân. Các nàng thích âm nhạc cá tính, xem cà phê cùng rượu như mạng sống, còn thưởng thức trà các loại, đối với các nàng mà nói cơ hồ không thể xảy ra.

“Cũng không phải đặc biệt thích, thời điểm không có trà cũng sẽ uống cà phê.” Lam Khiên Mạch nói xong, nghiêng người đem chén trà đặt lên bàn. Lúc này, Ngôn Thanh Hạm phát hiện trên người nàng mang theo một cỗ khí chất. Đó là loại khí chất xuất phát từ hào môn mới có quý khí như vậy, rất nhiều phong nguyệt tràng thượng nữ nhân muốn bắt chước nhưng đều không thể.

Nàng hiểu được lòng người, thái độ xử sự tiến thối đúng lúc, ở hội quan này làm việc, cũng không mang một chút hèn mọn, ngược lại càng lộ ra sự tự tin sâu thẩm. Nghĩ đến những chuyện phát sinh cùng với cách ăn nói lẫn tướng mạo của Lam Khiên Mạch, Ngôn Thanh Hạm cảm thấy đối phương tựa hồ không phải đơn giản là một kỹ nữ đơn thuần như vậy. Có lẽ, sau lừng nàng cất giấu thân phận đủ làm cho mình kinh ngạc.

“Cha mẹ cô…” Đang lúc cô muốn tiến thêm một bước tìm hiểu về Lam Khiên Mạch, người nọ thay đổi thái độ khác thường bỗng nhiên áp lên người cô. Chén trà rơi xuống mặt thảm phát ra âm thanh trầm đục, liền ngay cả giường đều run theo một cái. “Vô nghĩa nói nhiều như vậy, cũng nên bắt đầu trò chơi của chúng ta.”

Nghe qua những lời này, Ngôn Thanh Hạm không biết làm sao nhìn người trên người mình, chỉ thấy trong tay Lam Khiên Mạch cầm một vật nhỏ dài, rõ ràng chính là cây bút lông vừa rồi.

Hết Chương 5

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More