Chương 4
Editor: YUI
Nhiệt độ
thân thể bắt đầu có chút khó nhịn, Ngôn Thanh Hạm trợn mắt nhìn người ngồi bên
cạnh. Nàng toàn thân không mặc bất kì quần áo nào trừ bỏ tay trái vẫn còn đeo
bao tay, lại còn đỉnh đạc ngồi bên cạnh. Theo hướng cô nhìn đến, liền có thể
thấy bộ được bộ vi tư mật ở giữa hai chân một cách rõ ràng. Tuy rằng trần
truồng là một trạng thái tối nguyên thuỷ của nhân loại, nhưng nếu có người biết
hổ thẹn hội sẽ không giống như Lam Khiên Mạch đối với người ngoài hào phóng như
thế.
“Vì cái
gì tôi cảm thấy cô luôn phỏng đoán tôi, cô muốn biết điều gì? Chỉ cần tôi có
thể nói, tôi liền nói cho cô biết.” Nhận thấy ánh mắt Ngôn Thanh Hạm dừng trên
người nàng, Lam Khiên Mach thấp giọng nói. Nghe thấy giọng nói có phần êm dịu
thật khác so với âm thanh của cô gái thành thị buổi chiều tà không khó nghe mà
êm dịu như nước. Ngay cả lúc cố ý đè thấp giọng, cũng mang cho người khác một
loại cảm giác dịu dàng.
Nghĩ đến
đây, Ngôn Than Hạm không phúc hậu cười rộ lên. Nữ nhân phóng đãng như vậy cư
nhiên lại có thanh âm ôn nhu như thế, quả thật có chút giận dữ. “Cô cười xấu xa
vì chuyện gì?” Lúc sau, Lam Khiên Mạch đã đến bên người cô. Bởi vì cô nằm trên
giường nên khoảng cách cao thấp giữa cả hai so ra kém hơn rất nhiều.
Ngẩng
đầu nhìn Lam Khiên Mạch, cô phát hiện ngủ quan của nữ nhân này phi thường tinh
xảo, đồng tử đặc thù xinh đẹp, chiếc mũi xinh đẹp, ngay cả làn da tốt đến nổi
tìm không ra một chút tỳ vết nào. Rất khó có thể tưởng tượng được nữ nhân như
vậy lại cần ở loại địa phương này làm việc, chỉ sợ nàng nói một câu, sẽ có rất
nhiều nam nhân có địa vị nguyện ý vì nàng tiêu tiền.
“Cô năm
nay bao nhiêu tuổi?” Ngôn Thanh Hạm theo bản năng mở miệng hỏi, ngay lập tức
phát hiện Lam Khiên Mạch sau khi nghe được câu hỏi liền hơi hơi mân mê miệng.
Đôi môi như nước nho trong suốt kia tìm không ra một chút tỳ vết nào, khiến
người khác nhìn vào nhịn không được liền muốn một ngụm uống vào. “Cô hỏi chuyện
này làm gì, chẳng lẽ cô không biết tuổi của nữ nhân là bí mật không thể nói
sao?”
“Ha ha,
tôi năm nay 28 tuổi, cô như thế nào cũng không lớn hơn tôi. Tôi không biết xấu
hổ nói cho cô biết, cô còn không tự nhiên cái gì?”
“Ân? Tôi
thích ra vẻ rụt tè, không thể sao?”
“Nếu cô
thật muốn rụt rè thì nên mặc quần áo vào.”
“Rụt rè
cùng với việc mặc quần áo không liên quan với nhau, cô cũng không thể bởi vì
tôi không mặc quần áo mà cho rằng tôi không rụt rè. Cũng như việc, cô không nên
cho rằng dục vọng là chuyện tà ác. Mỗi một thế hệ được sinh ra, không phải dựa
vào bản năng cùng dục vọng sao? Ngôn Thanh Hạm, cô nên thay đổi hoàn toàn ý
nghĩ của cô thì mới có thể đạt được chân chính khoái hoạt.”
“Cô thật
hào phóng đi, tôi chỉ hỏi tuổi của cô mà thôi, kết quả cư nhiên lại thao thao
bất duyệt chuyện này nọ. Một nữ nhân, thường xuyên đem những lời này để trên
miệng, cô không sợ về sau không thể gả sao?”
“Chẳng
lẽ giống như cô cấm đục mới có thể gả đi? Đến cuối cùng kết hôn vẫn là kết hôn,
còn không phải nhanh như vậy ly hôn sao?”
“Tôi
nghĩ chúng ta có thể đổi đề tài khác.” Lần nữa nói đến chuyện kết hôn, Ngôn
Thanh Hạm có chút không tự nhiên cắt đứt câu chuyện. Cô không cho rằng mình có
vấn đề gì, lại càng không cảm thấy việc cô khắc chế dục vọng có gì sai. Khi còn
nhỏ Mạc Lam từng nói với cô, không cần đối với những việc không cần thiết mà để
tâm. Cho dù cô có thể tìm sự hứng thú nào đó cho mình nhưng cũng không thể bị
hứng thú làm chi phối.
Đại đa
số mọi người bây giờ thích nuôi mèo, nghĩ rằng nó là loài động vật cực kỳ khêu
gợi. Nhưng ở Mạc gia, như một quy tắc bất thành văn, không thể nuôi mèo làm
sủng vật. Cũng giống như việc, người Đừng Gia bị dị ứng với mèo, cũng do mê tín
nghĩ rằng mèo là điềm báo xấu.
Người
Đừng gia cho rằng tính cách của loài mèo quá mức kiêu ngạo, thái độ của chúng
đối với con người vốn nên giống như chó phục tùng nghe lời, chứ không phải luôn
bày ra bộ dạng tư thái cao cao tại thượng, đó cũng là nguyên nhân chủ yếu mà
người của Đừng gia không nuôi mèo. Bởi vì họ cảm thấy con người không nên vì
sủng vật mà thay đổi hành vi của mình, lại càng không nên trở thành nô lệ của
sủng vật.
Thân là
cháu gái của Mạc Lâm, Ngôn Thanh Hạm không ghét mèo nhưng cũng không mang nhiều
hứng thú. Cô từ nhỏ đến lớn chưa yêu thích đặc biệt điều gì, trừ bỏ việc nghiên
cứu các tác phẩm nghệ thuật danh tiếng, cũng chính là tìm kiếm những tác phẩm
mà chưa từng có ai thưởng thức qua, ngẫu nhiên sẽ tiến hành bán đấu giá những
tác phẩm này, đem tiền quyên góp một ít cho quỹ từ thiện cùng những người nghèo
khó.
Có thể
nói, 28 năm qua, Ngôn Thanh Hạm vẫn đều là nữ nhân vô cầu. Trước đây cô không
thích ăn đồ ăn vặt, cũng sẽ không xem phim hoạt hình ngây thơ, hay xin cha mẹ
mua búp bê. Bởi vì cô biết đồ ăn vặt không vệ sinh, phim hoạt hình không có
thật, búp bê rất mộng ảo. Ngôn Thanh Hạm chỉ thích thưởng thức cây cỏ hoặc
thưởng thức những tác phẩm nghệ thuật lay động lòng người.
Khi vẫn
đang du học nước ngoài, cô kết bạn với rất nhiều bằng hữu, cũng có cả mối tình
đầu. Người ta đa số nói rằng cảm giác yêu đầu tiên đều dùng từ tiếc nuối để
hình dung, bởi vì mối tình đầu thường tự nhiên mà chết đi. Nhưng đối với Ngôn
thanh Hạm, nếu bắt nàng tìm một từ để hình dung về mối tình đầu, sẽ chỉ là nhàm
chán.
Đến bây
giờ, Ngôn Thanh Hạm thậm chí ngay cả tên của mối tình đầu còn không nhớ rõ. Cô
lúc trước sở dĩ đồng ý, chỉ vì bị theo đuổi đến phiền phức, bị theo đuổi đến sợ
hãi mà thôi. Sau này, khi cả hai cùng một chỗ, cuộc sống của Ngôn Thanh Hạm vẫn
như cũ, không vì nguyên nhân có bạn trai mà thay đổi điều gì. Cô không về nhà
ngồi chờ tin nhắn của bạn trai, lại càng không giống như nữ sinh dành hàng giờ
đồng hồ điện thoại nói chuyện. Hai người không có bất kỳ tấm ảnh chung nào, ở
trên đường thoáng qua, cô thậm chí nhận không ra đó là người yêu của mình.
Bởi vì
Ngôn Thanh Hạm xem nhẹ, mối tình đầu như vậy vô tật mà chết. Đến sau này, cô
tốt ghiệp về nước, về chưa được một thời gian liền có không ít người thậm chí là
chưa từng gặp mặt qua, đề cử đủ loại nam nhân có diện mạo lẫn gia thế tốt cho
cô. Lần lượt gặp mặt, cô lựa chọn một người có tên Chu Ninh tiến hành kết giao.
Sở dĩ chọn hắn, không bởi vì hắn là người thừa kế duy nhất của Chu thị mà đơn
giản bởi vì hắn ít nói, luôn im lặng mà thôi.
Ngôn
Thanh Hạm không nghĩ việc tuỳ tiện quyết định này lại duy trì đến ba năm, trong
lúc này, hai người đều tương kính như tân (giữ khoảng cách lễ phép như mới
quen), chưa bao giờ có cải vã phát sinh. Mỗi khi cô đến các buổi triển lãm tác
phẩm nghệ thuật ở nước ngoài, Chu Ninh nếu có thời gian đều cùng đi với cô. Nếu
không có thời gian, mỗi đêm đều gọi điện ân cần hỏi thăm.
Con
người đều là động vật cảm tình, nếu tiếp xúc nhiều với một ai lâu ngày cũng sẽ
chấp nhận họ. Thời gian dài sau đó, Ngôn thanh Hạm cảm thấy nam nhân ít lời này
cũng không tệ, là đối tượng thích hợp kết hôn với cô. Vì thế, khi Chu Ninh cầu
hôn cô, cô liền đáp ứng. Dù sao cô cũng không còn trẻ tuổi, sớm thành gia lập
thất, sau đó sinh con càng trọn vẹn.
Trong
lòng tuy nghĩ vậy nhưng sự thật lại là một viễn cảnh bất đồng. Tính tình Ngôn
Thanh Hạm lãnh đạm, là người bảo thủ, hơn nữa ngoài mối tình đầu cũng liền
không có người bạn trai nào khác, cũng chỉ có hai người. Cô quyết định vào đêm
thành hôn sẽ giao thân xác cho Chu Ninh, cũng không nghĩ sẽ phát sinh chuyện
gì.
Cấu tạo
cơ thể của nữ nhân cùng nam nhân có rất nhiều điểm bất đồng, cô chưa từng thấy
qua hành động kỳ lạ nào, nhưng thật ra, nhìn qua không ít những phác hoạ cơ thể
người, trong đó có nam nữ loả thể cũng không lấy gì ngạc nhiên. Hai người hôn
môi cùng một chỗ, quần áo dần dần thoát ra từng mảng, nhìn thấy Chu Ninh loả
thể hiện ra trước mắt, Ngôn Thanh Hạm chỉ cảm thấy bộ phận nào đó trong cơ thể cuồn
cuộn trực tiếp phun ra.
Đó là
loại cảm giác mà cô căn bản không thể nào hình dung, chỉ cảm thấy có bộ phận nào
đó đau đến như muốn hỏng, gần như muốn phun ra mọi thứ, không dừng được cảm giác
buồn nôn. Nhìn thấy Ngôn Than Hạm không thoải mái, Chu Ninh không miễn cướng
cô, mà nghỉ ngơi sớm. Nhưng qua một lần, rồi hai lần, ba lần, mỗi lần hai người
tiến hành sự tình của vợ chồng, Ngôn Thanh Hạm đều cảm giác buồn nôn muốn trào
ra, cho dù uống thuốc đều không hiệu quả.
Phản ứng
của cô khiến cho Chu Ninh có chút tức giận, có thể nói nam nhân nào cũng không
thể chịu đựng được một thê tử như thế. Vì vậy, sau khi cả hai thương lượng hồi
lâu, quyết định chia tay trong hoà bình, vẫn là bằng hữu của nhau. Chỉ là ngoài
hôn, Ngôn Thanh Hạm vẫn đối với chuyện này canh cánh trong lòng.
Cô trăm
phương ngàn kế vẫn không giải quyết được, rốt cục quyết định đem chuyện này nói
cho bằng hữu tốt nhất từ nhỏ của cô nghe, Tạ Sương Sương. Ai ngờ nữ nhân chết
tiệt này dám lừa cô, đem loại địa phương phục vụ Tiêu Các Tường này giới thiệu
cho cô. Nghĩ đến đây, Ngôn Thanh Hạm cảm thấy mình nên hảo hảo “tưởng thưởng”
cho người bằng hữu tốt nhất này.
“Không
nghĩ Ngôn tiểu thư cư nhiên trải qua bi thống như vậy, thật đúng là đáng
thương. Chuyện kia cô không chỉ ói hết bảy lần sao? Dù sao không có nam nhân nào có thể chịu được nữ nhân vĩ đại
giống cô làm vợ được, mỗi ngày ở bên cô nhìn, ôm cô nhưng lại không thể ăn đến
miệng được.”
Nếu muốn
tìm một câu để hình dung biểu tình lúc này của Lam Khiên Mạch, tuyệt đối chính
là vui sướng khi thấy người gặp hoạ. Ở trên mặt nàng tìm không ra một điểm tiếc
nuối hay tiếc hận, ngược lại còn phun ra những lời nói như đúng rồi. Nữ nhân
này, đúng thật là đủ ác liệt. Tuy rằng những câu nói đó đều thẳng thắng, nhưng
một ngày ít nhất cũng phun ra không quá ba bốn câu…
“Cô còn
chưa trả lời câu hỏi của tôi, cô rốt cuộc bao nhiêu…” Ngôn Thanh Hạm muốn hỏi
Lam Khiên Mạch nàng rốt cuộc bao nhiêu tuổi, chỉ là chưa nói xong, đôi môi liền
bị hai phiến vật thể đồng dạng mềm mại đặt vào. Nhìn người trên thân, khuôn mặt
gần trong gan tấc, con ngươi đỏ sậm phản chiếu bộ dáng kinh ngạc của cô. Cho dù
cô từng bị rất nhiều người dùng ánh mắt chú ý như vậy nhìn vào, nhưng thật sự chưa
bao giờ nghĩ đến ánh mắt giống như lúc này của Lam Khiên Mạch.
Giống
như thế giới của nàng chỉ có một mình Ngôn Thanh Hạm, rốt cuộc hình dung không
ra.
“Chán ghét loại cảm giác này sao?” Nụ hôn vội vàng như chuồn chuồn lướt trên mặt nước, không đợi Ngôn Thanh Hạm phản ứng liền chấm dứt. Nghe câu hỏi của Lam Khiên Mạch, cô theo bản năng lắc đầu. Cô không ghét loại cảm giác này, ngược lại có đôi chút thích. Nữ nhân so với nam nhân nhẵn nhụi hơn rất nhiều, ngay cả thần cánh hoa cũng mềm mại hơn. Hương vị của Lam Khiên Mạch lúc hôn cùng hương vị trên người cô rất giống nhau, nhợt nhạt hương vị ngọt ngào phối hợp hương bạc hà tươi mát, dễ ngửi khiến người khác say mê vào, nhìn không được muốn nhấm nháp thật nhiều.
“Lần
này, tôi sẽ xâm nhập một ít. Nếu cô cảm thấy khó chịu liền đẩy tôi ra, trăm
ngàn lần không cần phun vào miệng tôi nga.” Ngữ tất, Lam Khiên Mạch lần nữa phủ
nụ hôn, dùng đôi môi đem thần cánh hoa của Ngôn Thanh Hạm hàm trụ. Nàng không
giống như kẻ xâm lược lỗ mãng vội vàng tiến vào, mà nhẹ nhàng chạm lấy vòng
quanh thần cánh hoa. Ngẫu nhiên đem hai khối thịt mềm mại chậm rãi trong miệng
mút vào, ngẫu nhiên dùng đầu lưỡi đảo qua, đến khi đối phương kiềm lòng không
đậu đem thần cánh hoa mở ra, nàng giơ cao chiến thắng thư thái tiến vào bên trong.
Bốn thần
cánh hoa dùng phương pháp thân mật thiếp hợp cùng một chỗ, Ngôn Thanh Hạm bế
khởi hai mắt thừa nhận sự xâm nhập của người đang ở trên cô. Một thân thể chỉ
mặc nội ý quần lót cùng thân thể xích loả hoàn toàn mềm mại thiếp hợp cùng một
chỗ, cảm giác này hoàn toàn không mang một chút buồn nôn, khiến cô cảm thấy dị
thường thoải mái. Nghĩ đến mỗi lần cùng Chu Ninh thân mật, thân thể kịch liệt
phản ứng, kỳ thật Ngôn Thanh Hạm cũng nghĩ không thông, mình vì cái gì đối với
thân thể nam nhân bài xích như thế, mà đối với hành động của Lam Khiên Mạch
cũng đều là nữ nhân lại hoàn toàn tương phản.
Hai
chiếc lưỡi dây dưa cùng một chỗ, trong đó một cái không mang nhiều kinh nghiệm,
chính là ngây ngốc đứng tại chỗ, cái khác so với cô thông minh hơn rất nhiều.
Dùng mũi nhọn của chiếc lưỡi chậm rãi dao động, uốn lượn tới gốc, đong đưa trái
phải rồi trượt trở lại, bộ dáng bướng bỉnh khó nhịn. Nghe thấy tiếng thở dốc
của Ngôn Thanh Hạm, Lam Khiên Mạch không tiếp tục nữa, ngược lại không chút lưu
luyến bứt ra.
Trong
miệng trống rỗng, loại cảm giác này không thật tốt đẹp. Giống như một viên kẹo thời
điểm ăn đến lúc ngon nhất liền từ trong miệng bỏ ra ngoài, không chỉ đơn giản
là tiếc nuối, càng nhiều hơn còn là do ý chưa hết (editor: như là chưa được
thoả mãn ấy). Nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm dùng đầu lưỡi liếm liếm môi vừa bị nàng
hôn qua, nàng biết đối phương là vô thức hành động, lại không biết lúc này cô
có bao nhiêu mê người. Lam Khiên Mạch vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve hai má của
Ngôn Thanh Hạm, hạ một nụ hôn trên mặt.
“Ngôn
muội muội đừng nóng vội, chờ một chút, Lam tỷ tỷ sẽ cho muội thoải mái.”
“Mặt
khác… Tôi so với cô nhỏ hơn ba tuổi nga.”.
Hết Chương 4



0 nhận xét:
Đăng nhận xét