Chương 8
Editor: YUI
Một đường thẳng ra khỏi Tiêu Tương Các, Ngôn Thanh Hạm không để
ý tới mọi ánh mắt của người xung quanh, bình thản ung dung từ cửa rời đi, ngay
cả một cái ngoái đầu nhìn lại đều không lưu lại. Vào xe, cô lấy di động ra gọi
đến số điện thoại cá nhân của Tạ Sương Sương. Vài giây sau, đầu dây bên kia
truyền đến âm thanh quen thuộc mang theo vài phần sức sống.
“Uy! Ngôn Ngôn? Cậu như thế nào gọi điện cho mình vậy?” Theo giọng
điệu nói chuyện của Tạ Sương Sương cùng âm thanh truyền đến từ bên kia có thể
đoán được nàng hiện giờ đang ở cùng bằng hữu của mình, tựa hồ tâm tình còn cực
vui vẻ.
“Tớ có việc tìm cậu, trong vòng vài phút, lại nhà của mình.”
Ngôn Thanh Hạm vừa dứt lời, đầu điện thoại bên kia bỗng nhiên không
còn có âm thanh nào, tiếng nhạc vốn ồn ào chợt im bặt, ngay cả ngữ khí của Tạ
Sương Sương cũng trở nên đứng đắn.
“Ngôn Ngôn, mình phải đi chụp ảnh, sợ không thể đến được.” Không
thể không nói rằng hành động này không che giấu được vụng về!
“Mình mặc kệ cậu chụp ảnh hay ca hát, cho dù cậu ở trên sân khấu
đi nữa thì trong vòng vài phút cũng phải xuất hiện trước mặt mình.”
“Ngô… Ngôn Ngôn.”.
“Cứ như vậy đi, mình cúp máy, gặp sau.”
Ngôn Thanh Hạm nói xong cũng không chờ Tạ Sương Sương có thời
gian phản ứng liền tắt máy, cô dùng dư quanh nhìn ba chữ lớn Tiêu Tương Các, một
cước hạ chân ga hướng nhà mình chạy đi. Chuyện hôm nay coi như là một chuyện kỳ
lạ trong phim ảnh đi. Từ giờ trở đi, cô vẫn là Ngôn Thanh Hạm của trước kia,
Tiêu Tương Các, Lam Khiên Mạch, mọi việc đều không có liên quan gì đến cô nữa.
Lộ trình không xa, Ngôn Thanh Hạm chỉ mất mười lăm phút đã đến
nhà của mình. Đem xe vào gara, đi vào thang máy lên lầu, vừa mới ra khỏi cửa
thang máy liền trông thấy cô gái đang mang theo hành lý bên người. Nàng quay đầu lại
nhìn cô, căn bản không có ý muốn mở miệng liền chạy đến, một đầu tiến vào trong
lòng cô.
“Ngôn Ngôn thối! Ngôn Ngôn xấu xa! Chán ghét cậu đến chết! Người
ta đang cùng bạn trai mới vui chơi! Cậu gọi điện thoại bắt người ta chạy đi rồi!”
Nghe người trong lòng oán giận, Ngôn Thanh Hạm bất đắc dĩ đẩy nàng ra. Nếu là
lúc trước, cô còn có thể cảm thấy áy náy an ủi tên tiểu nhân này một chút. Chỉ
là hôm nay, thiện tâm của cô bởi vì Tiêu Tương Các mà biến mất không còn, mà
tên đầu sỏ này cư nhiên còn dám ở đây trách mình không đúng?
“Chúng ta vào nói chuyện.” Ngôn Thanh Hạm nói xong lấy thẻ mở cửa,
hai người vào phòng ngồi trên ghế sô pha. Nơi này là chung cư cô dùng tiền của
mình khi về nước mà mua, tuy rằng so với Ngôn gia biệt thự xa hoa kém hơn nhiều
nhưng cũng là tiểu khu đắc tiền tại X Thị.
Lúc ở Ngôn gia, Ngôn Thanh Hạm cũng không có nhiều thói quen của
một đại tiểu thư. Cô không thích siêu xe, một chiếc Porche dùng ba năm cũng
không tính đổi, lại càng không thích nhà lớn, vì thế từ lúc ra khỏi biệt thự
Ngôn Gia, tự một mình ở căn nhà này. Trừ bỏ Tạ Sương Sương cùng cô ra, cũng
không ai biết đến nơi này, có thể nói, đây là căn cứ bí mật của Ngôn Thanh Hạm.
“Ngôn Ngôn, cậu vội vã kêu tớ đến nhà cậu như vậy để làm gì.” Uống
cà phê trước mặt, Tạ Sương Sương mở đôi mắt màu xanh đậm tội nghiệp nhìn Ngôn
Thanh Hạm. Nàng là con lai, phụ thân là lão bản của công ty khai thác mõ quặng
tại X Thị, mẫu thân nàng là biên tập viên vũ đạo người Gia Nã Đại (Canada).
Nói đến giao tình của Tạ gia và Ngôn gia kỳ thật cũng không quá
phức tạp. Hai nhà là hàng xóm, lại nói phụ thân của Thanh Hạm Ngôn Luật cùng phụ
thân của Tạ Sương Sương là Tạ Chính thường lui tới nhau. Lúc còn nhỏ, Tạ Sương
Sương tên Hỗn Thế Ma Vương này đều lộ ra rất nhiều manh mối của một tên ma
vương. Nàng thích xinh đẹp, thích ăn đồ ăn vặt, thích váy công chúa đáng yêu, lại
còn thích kề cận hiển Ngôn Thanh Hạm, so với Ngôn Thanh Hạm căn bản không đáng
giá để nhắc tới.
Hai tiểu hài tử lần đầu gặp mặt là lúc các nàng ba tuổi, khi đó Ngôn
Thanh Hạm đã mang một chút thành thạo tuổi trẻ, bởi vì thường xuyên bị Mạc Lâm
nuôi dạy, nên trên người cũng lây dính một ít khí phách của lão nhân gia, trong
lúc giơ tay nhấc chân, trừ bỏ bề ngoái đáng yêu của tiểu cô nương ra còn mang
vài phần tao nhã. Ngày đó Tạ Sương Sương đi theo cha mẹ đến nhà Ngôn gia, liếc
mắt một cái liền nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm đang ngồi trong phòng đàn dương cầm.
Mỗi người đều yêu thích bề ngoài, con nít cũng không ngoại lệ. Từ
ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm, Tạ Sương Sương ngay tại chỗ nghĩ thầm,
trên đời này như thế nào có người giống nàng công chúa hơn cả mình đây? Vì thế
tuổi còn nhỏ không biết thế nào là ghen tị, Tạ Sương Sương cứ như vậy tiếp cận Ngôn
Thanh Hạm. Mỗi khi có thời gian rảnh nàng đều đi đến Ngôn gia tìm cô công chúa tự
trong lòng mình mặc định chơi đùa, nếu thời điểm nàng nhìn thấy Ngôn Thanh Hạm
đi đến Mạc gia, nàng sẽ khóc nháo đòi đi cùng.
Người lớn không có cách nào dỗ nàng đành phải đồng ý. Cho tới
bây giờ, Ngôn Thanh Hạm còn nhớ rõ, người nọ một giây trước còn khóc rầm lên
vào trong xe liền nhanh đến bên người cô đem nước mắt nước mũi cọ vào chiếc áo
trắng nõn của cô, sau đó ngẩng đầu lộ ra khuôn mặt vô cùng đắc ý tươi cười nhìn
cô.
Dần dần, Ngôn Thanh Hạm cũng dung túng giúp Tạ Sương Sương có cơ
hội tiếp cận cô. Hai người, một yên lặng, một náo động, một bên thích nghe, một
bên vui vẻ nói. Theo thời gian càng ngày càng lâu, cũng hình thành thói quen
không giấu gì nhau, thậm chí thân hơn cả khuê mật. Hiện tại nhìn thấy đứa nhỏ từng
chỉ biết tìm mình làm nũng nay đã trưởng thành thành một cô gái đáng yêu, không
biết vì sao Ngôn Thanh Hạm lại có cảm giác như nữ nhi nhà mình đã trưởng thành.
Giống như tính cách của Tạ Sương Sương, diện mạo của nàng cũng
thiên hướng theo loại hình đáng yêu. Mái tóc nâu dài tự nhiên rối tung xoã hai
bên vai, khuôn mặt vĩnh viễn giống con nít trắng nõn khéo léo không thấy được một
chút dấu vết nào của năm tháng, đôi mắt màu xanh nước biển trong suốt tươi
sáng, cực kỳ giống ngọc bích, làm cho người khác nhịn không được muốn nhìn nhiều
lần.
Thân hình cao 1m65 lại thêm đôi giày cao gót, lúc thì ngây thơ
lúc thì váy thanh thuần, diện mạo như vậy làm cho rất nhiều người đoán không ra
tuổi thật của nàng, nhìn thế nào cũng giống như cô sinh viên vô hại vừa mới tốt
nghiệp, ném vào một đám người tuyệt đối trở thành ánh mắt vô tội, ai có năng lực
nhìn ra tiểu nữ sinh đáng yêu này kỳ thực chính là cao thủ tình trường?
Ngôn Thanh Hạm đều không biết rõ cũng chẳng cố ý ghi nhớ, chỉ có
mỗi Tạ Sương Sương lúc cùng cô nói chuyện sẽ nói không quá mấy chục người,
trong đó nam có nữ có, già có trẻ có, nam nhân non nớt có, cũng có cả nam nhân
thành thục chức vị ổn định, còn có nữ nhân xinh đẹp quyến rũ lẫn tiểu nữ sinh
thanh thuần đáng yêu. Ngôn Thanh Hạm thật sự không hiểu một người đối với chuyện
người yêu sao có thể nhiều đến vậy, nói bát ái cũng tuyệt đối không nói quá (ý
đang nói móc Sương Sương). Bất quá Tạ Sương Sương hoa tâm vẫn chính là hoa tâm,
nhưng hoa này lại có nguyên tắc của nó. Nàng sẽ không bắt cá hai tay, thường
thì chia tay xong mới tìm người kế tiếp. Mọi chuyện đã qua, người yêu cũ trừ bỏ
là bằng hữu thì cũng chính là người xa lạ.
Khi vừa mới kết giao, ba tháng đầu tiên sẽ không cùng người khác
phát sinh quan hệ, thẳng đến lúc tình cảm phát triển, nàng mới có thể lo lắng
nên hay không nên tiến thêm bước tiếp theo. Nếu quan hệ trong giường không đủ
hoàn mỹ, cũng sẽ trở thành một lý do để nàng chia tay. Hai điều trước Ngôn
Thanh Hạm có thể lý giải được, nhưng điều cuối cùng cô cảm thấy có chút “vẻ rắn
thêm chân” (1).
(1): làm việc thừa thải
Cô biết tốc độ thay đổi người yêu nam nữ của Tạ Sương Sương rất
nhanh, cơ hồ mỗi ba tháng thay một lần. Mỗi khi Ngôn Thanh Hạm hỏi nàng vì sao
lại chia tay, nàng đều tìm lý do này nọ, nhưng mỗi lý do đều liên quan đến việc
giường sự. Kể từ đó, Ngôn Thanh Hạm thắc mắc rằng nếu đại đa số bởi vì chuyện
giường sự mà chia tay, vậy kỳ hạn ba tháng để làm gì? Sao không rút ngắn thành
1 tháng sẽ có nhiều thời gian hơn.
Mỗi lần nghe dạng nghi ngờ như vậy Tạ Sương Sương đều cười nhạt,
nói Ngôn Thanh Hạm thật tuỳ tiện, kết giao không đến ba tháng như thế nào có thể
dễ dàng lên giường như vậy? Chỉ khi trải qua ba tháng, mới thấy được người kia
tính cách như thế nào mới có thể tiến hành linh hồn ái ân. Nghe thấy dạng nguỵ
biện tà thuyết như thế, Ngôn Thanh Hạm đều thường bảo trì trầm mặc, không trả lời
lại.
Cô tùy tiện sao? Được rồi, cô thật sự không nên tuỳ tiện kết hôn
rồi lại tuỳ tiện ly hôn, lại vẫn còn gìn giữ thân xử nữ.
“Được rồi, Tiểu Sương, mình hôm nay tìm cậu cũng không có việc
gì, chỉ là muốn rõ ràng nói chuyện với cậu mà thôi.”
“Ách…Ngôn Ngôn, cậu làm gì nói khách khí như vậy, hai đứa còn
chuyện gì giấu a?” Nhìn Tạ Sương Sương có chút biểu tình cứng ngắc, phi thường
điển hình người có tật giật mình.
“Không có gì, chỉ là mình hôm nay đi đến trung tâm trị liệu cậu
giới thiệu cho mình…”
“Ngôn Ngôn!” Mới nói đến nửa câu, lời nói liền bị tiếng la của Tạ
Sương Sương đánh gãy, Ngôn Thanh Hạm tựa vào sofa, thấy nàng đang dùng tay che
bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn tội nghiệp nhăn lại cùng một chỗ hướng nhìn cô.
“Làm sao vậy?”
“Ngôn Ngôn, mình muốn đi WC.”
“Tiểu Sương, cậu có thể lấy cớ nào tốt hơn một chút không? Cho
dù là như thế nào, cậu hôm nay phải cùng mình nói rõ ràng, Tiêu Tương Các kia rốt
cuộc là làm cái gì, vì sao cậu biết loại địa phương này.”
Ngôn Thanh Hạm mặt không chút thay đổi nói, ngữ khí nói chuyện
không nhiều tức giận nhưng Tạ Sương Sương rất hiểu cô, cô gái này càng tức giận,
biểu tình trên mặt lại càng bình tĩnh!
“Ngôn Ngôn, cậu xem, chúng ta là bạn bè gần ba mươi năm rồi, có
chuyện gì không thể tha thứ lẫn nhau được?”
“Ân, thì sao?” Nghe xong Tạ Sương Sương nói, Ngôn Thanh Hạm ý bảo
nàng tiếp tục nói.
“Ách… Kỳ thật mình cũng là suy nghĩ cho cậu a. Cậu nhìn cậu xem,
lớn đến như vậy rồi vẫn cô đơn một mình. Chịu kết hôn, kết quả lại nhanh bỏ.
Cho dù cậu không vội, mình cũng vội thay cho cậu a. Nên mình cái gì cũng thử
qua, đến lúc đường cùng rồi, mình liền…mình liền đem nơi đó giới thiệu cho cậu.”
“Ha ha, theo như lời cậu nói thì mình còn phải cảm ơn cậu vì tuổi
già của mình mà suy nghĩ?”
Ngôn Thanh Hạm nói xong, hướng Tạ Sương Sương lộ ra một chút nụ
cười yếu ớt. Đôi mắt đen đẹp của cô nửa híp lại, biến thành hình bán nguyệt nho
nhỏ, khoé môi hơi hơi nhạt nhẽo nhếch lên cũng không thất lễ, bên trong lộ ra
hàm răng chỉnh tề trắng nõn, bất luận nhìn ở góc độ nào, nụ cười này đều ôn nhu
không chê vào đâu được, nhưng lại làm cho Tạ Sương Sương không khỏi rùng mình một
cái.
“Ngôn Ngôn, việc này…ý của mình là ngẫu nhiên thả lỏng một chút
cũng tốt, hội quán kia, mát xa không tệ đâu.”
“Một khi đã như vậy, cậu nên nói thẳng với mình, vì cái gì nói với
mình chỗ đó là trung tâm trị liệu tâm lý?” Nhớ đến ba chữ lớn Tiêu Tương Các
kia, Ngôn Thanh Hạm cảm thấy trong lòng ảo não. Cô lúc ấy lại không nhìn ra được
chỗ không thích hợp đây? Nào có trung tâm trị liệu tâm lý nào lại lấy cái tên
như vậy?
“Ôi chao chu, Ngôn Ngôn, mình hiểu biết cậu như vậy, tự nhiên biết
cậu sẽ không đi đến hội quán như vậy mát xa, cho nên mình liền nghĩ ra kế sách
nho nhỏ thôi. Ai biết mình mới nói xong mấy ngày trước, cậu hôm nay không tiếng
động gì chạy tới đó. Ngôn Ngôn à, mình không phải cố ý đâu, cậu tha thứ cho
mình được không”
Tạ Sương Sương nói xong, lấy tay ôm cánh tay của Ngôn Thanh Hạm
qua lại loạng choạng, hoàn toàn giống như tiểu hài tử hướng người lớn xin món đồ
chơi.
“Tha cho cậu cũng được, nhưng cậu nói cho mình biết, cậu vì sao
biết hội quán kia, cậu kêu mình đến gặp nữ nhân tên Lăng Vi, cô ấy là người
nào?”
“Ách…” Tạ Sương Sương không nghĩ Ngôn Thanh Hạm lại đem đề tài này
xả trên người mình, nhất thời chỉ cảm thấy sợ. Nếu chuyện này mà Ngôn gia đại
tiểu thư đầy chính trực này biết, chỉ sợ là mình bị lột da đi?
“Ngôn Ngôn a, về chuyện Tiêu Tương Các kia, ngày mai mình lại
qua đây nói cho cậu biết được không? Mình bỗng nhiên nhớ là mình còn chút chuyện
chưa làm.” Tạ Sương Sương nói xong liền xoay người rời đi, lúc này truyền đến
tiếng vang của ly cà phê đặt xuống bàn thuỷ tinh. Tuy rằng âm thanh rất nhỏ,
nhưng lại phá lệ rõ ràng.
Nàng nuốt nuốt nước miếng, nhìn về phía Ngôn Thanh Hạm đang ngồi
trên ghế sofa nhìn mình. Vào lúc này, cô im lặng ngồi chỗ kia, cho dù ở ngay
chính căn nhà của mình nhưng lại ngồi đưa lưng lên thẳng tắp, không một khắc
chuyển động. Màu cam ánh nắng xuyên thấu qua cửa sổ chiếu thẳng vào gian phòng,
chiếu vào sườn mặt hoàn mỹ của cô. Con ngươi đen thuần tuý hơi hơi nheo lại,
làm người khác không nhìn rõ hỉ giận của cô. Dưới chiếc mũi cao thẳng là thần
cánh hoa phấn nộn đơn bạc, mỗi một lần mở miệng, thanh âm đều dịu dàng trầm lặng,
khiến người nghe không khỏi tự giác an tâm đi đến. (editor: Ngôn tỷ ơi soái quá
đi)
“Tiểu Sương, cậu bên ngoài chơi đùa như thế nào đều có thể, mình
không can thiệp vào, nhưng loại địa phương này vẫn là không tốt lắm, có rất nhiều
người không đứng đắn gì đi đến nơi đó.” Nghe Ngôn Thanh Hạm tận tình khuyên bảo,
Tạ Sương Sương bỏ ý định chạy trốn, lần nữa ngồi trở lại bên cạnh cô, dùng hai
tay ôm lấy Ngôn Thanh Hạm. Nàng chỉ biết, cô gái này vô luận như thế nào cũng sẽ
không thật sự giận mình.
“Ngôn Ngôn, mình biết cậu là người tốt nhất, trên đời này người
hiểu rõ mình nhất chính là cậu. Vậy cậu hôm nay cảm giác đi đến Tiêu Tương Các
như thế nào? Có gặp chuyện gì hay không?” Nguy cơ một khi được giải trừ, bản
tính bát quái của Tạ Sương Sương lại lồ lộ hiện ra. Nàng chớp mắt nhìn Ngôn
Thanh Hạm, hận không thể biến thành con sâu nhỏ chui vào bên trong đối phương
xem xem chuyện bí mật mà người ta không thể nói.
“Không có chuyện đặc thù nào xảy ra hết.” Ngôn Thanh Hạm thản
nhiên nói, suy nghĩ không tự chủ được mà hồi tưởng cảnh tượng ở chung cùng Lam
Khiên Mạch vừa rồi. Trên người cô gái kia có huơng vị ngọt ngào mang theo
hương thơm không quá nồng đậm, dáng người hoàn mỹ, ôn nhu như nước, ngẫu nhiên
yêu mị, lâu lâu mang theo một chút nụ cười yếu ớt.
Một cô gái như vậy, dùng phương thức mà Ngôn Thanh Hạm không
nghĩ đến liền xâm nhập vào cuộc sống của cô, nửa ngày ngắn ngủi lại cắm rễ thật
sâu vào trong đầu mình. Ngôn Thanh Hạm thực chán ghét lại cảm giác bị quản chế
do người khác mà ra, thật giống như mình đối với cô ấy rất để ý. Cô ấy hẳn chứng
mình cho mình thấy, cô gái này ở trong lòng mình cái gì cũng không có, thậm chí
ngay cả khách qua đường cũng không tính đến.
“Ngôn Ngôn! Ngôn Ngôn! Cậu phát ngốc cái gì thế?”
“Mình không sao…” Ngôn Thanh Hạm cười cười, nhẹ giọng nói. Nhìn thấy
cô hoà nhã như bình thường lại mang một chút tươi cười quái dị, Tạ Sương Sương
nghĩ tới cái gì đó, mạnh mẽ từ sofa nhảy đứng lên.
“Ngôn Ngôn! Cậu sẽ không ở Tiêu Tương Các bị yêu tinh nào đó lấy
đi lanh lợi rồi đó chứ!?”
Hết Chương 8



0 nhận xét:
Đăng nhận xét