Chương 46
Editor: YUI
-------------
“Tôi
là tỷ tỷ của nàng, Quý Mục Nhiễm.”
Tần
Nhuế nghe thấy câu trả lời, thật lâu sau vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh. Đầu
óc giống như bị người hung hăng đánh một cái, trở nên trì độn trống rỗng. Nữ nhân mặc áo đen trước mắt là tỷ tỷ của
Quý Duyệt Phong? Nàng tên là Quý Mục Nhiễm? Nếu là như thế, người mà Quý Duyệt
Phong lần đó hôn mê gọi tên chính là nàng?
Tần
Nhuế nghi hoặc quay đầu nhìn về phía Quý Duyệt Phong trên giường, nhìn thấy người
sau sớm đã trắng bệch khuôn mặt. Tần Nhuế chưa bao giờ thấy qua Quý Duyệt Phong
như vậy, trong trí nhớ của cô, nữ nhân này luôn luôn cao ngạo, cho dù bị nhốt
trong ngục giam suốt hai năm, cho dù tương lai của nàng chỉ là một mảnh đen tối,
Tần Nhuế cũng chưa từng nhìn thấy nữ nhân này lộ ra vẻ hoảng sợ cùng tuyệt vọng
như thế.
“Quý Duyệt Phong.” Tần Nhuế lo lắng kêu tên nàng,
đổi lại chỉ là một mảnh trầm mặc. Chỉ thấy con ngươi của Quý Duyệt Phong gắt
gao nhìn chằm chằm vào Quý Mục Nhiễm, thân hình gầy gò kịch liệt run lên, thậm
chí có thể nhìn thấy mu bàn tay chỉ toàn gân xanh kia vì dùng sức quá độ mà biến
thành trắng bệch.
Tần
Nhuế không rõ đến tột cùng có chuyện gì xảy ra khiến cho Quý Duyệt Phong sợ hãi
như vậy. Nhưng điều cô càng muốn biết chính là tỷ tỷ của Quý Duyệt Phong cùng Quý
Duyệt Phong đến tột cùng là có quan hệ như thế nào. Vì cái gì làm cô cảm thấy
không khí xung quanh giữa hai người kia, tựa hồ không đơn giản là tỷ muội?
Rất
nhiều nỗi băn khoăn làm cho Tần Nhuế gắt gao nhíu mày, đang lúc cô muốn chạm
vào Quý Duyệt Phong, đối phương ngoài ý muốn tránh né, không muốn Tần Nhuế chạm
vào. Điều này, càng làm sắc mặt của Tần Nhuế không tốt. Tay cô cứ như vậy giằng
co giữa không trung, không khí trong phòng cũng trở nên ngượng ngùng.
“Tần
ngục trưởng, tôi cùng muội muội của tôi đã hai năm không gặp, muốn ở một mình
cũng nàng một chút, có thể không?” Lúc này, Quý Mục Nhiễm mở miệng nói chuyện một
lần nữa. Trong ý thức hiểu rõ, cô muốn Tần Nhuế đi ra ngoài. Đối mặt với yêu cầu
có vẻ bình thường này, Tần Nhuế nhìn về phía Quý Duyệt Phong đang ngây ngốc sững
sờ, lại quay sang nhìn Quý Mục Nhiễm. Cuối cùng, vẫn chấp nhận rời đi.
Không
thể không nói, vừa rồi Quý Duyệt Phong tránh né cô, làm tổn thương đến lòng tự
trọng của Tần Nhuế. Loại cảm giác này, thật
giống như thể, ở trước mặt Quý Mục Nhiễm, nàng không muốn cùng mình có bất kỳ
liên quan nào. Sự thật đã chứng minh, mình đối với nàng mà nói, thuỷ chung vẫn
chỉ là ngoại nhân. Nếu là như thế, nàng kia cần gì phải ở nơi này tự làm mất mặt?
(editor: Tần Nhuế mượn danh xưng thứ ba “nàng kia” để chỉ chính mình, tự ngược
mình đấy mà)
“Cô
cũng ra ngoài đi, tôi cùng Phong một mình tâm sự.” Tần Nhuế sau khi rời khỏi,
Quý Mục Nhiễm hướng nữ nhân mặc váy phía sau cùng bảo tiêu nói. Nữ nhân kia lên
tiếng, lập tức đẩy cửa rời đi. Toàn bộ phòng bệnh, trong nhất thời chỉ còn lại Quý
Duyệt Phong cùng Quý Mục Nhiễm hai người.
“Nghe
nói nàng lần trước đến làm cho em bị thương? Tôi đã giáo huấn nàng, hy vọng em
đừng làm khó nàng.” Quý Mục Nhiễm đi đến bên giường Quý Duyệt Phong, nhìn nàng
chậm rãi nói. Lời nói đầu tiên từ trong miệng cô phát ra, lại vì nữ nhân mặc
váy vừa mới ra ngoài mà nói, chính điều này đã làm đả thương đến Quý Duyệt
Phong
“Hai năm
không thấy, em không muốn tôi sao?” Phát hiện Quý Duyệt Phong không muốn tiếp
nhận ý tứ của mình, Quý Mục Nhiễm cũng không tỏ ra căm tức, mà ngược lại vươn
tay ôm cổ nàng, lập tức hôn trụ đôi môi của Quý Duyệt Phong. Tuy rằng Quý Duyệt
Phong vẫn không lộ ra bất kỳ phản ứng gì, như con rối tuỳ ý cho cô hôn nàng,
nhưng Quý Mục Nhiễm vẫn nhìn thấy được mi quang không tình nguyện chợt loé qua
của nàng.
Nụ hôn
này, Quý Duyệt Phong không đáp lại, lộ ra vẻ trì độn vô vị, khiến Quý Mục Nhiễm
cũng lười không muốn tiếp tục. Cô nâng cằm của Quý Duyệt Phong lên, bắt nàng ngẩng
đầu nhìn mình. Cặp mắt kia không hề gợn sóng, mang theo thâm thuý ý vị. Khiến
người khác cảm thấy, tựa hồ chỉ cần bị cô liếc mắt một cái, mọi tâm tư bí mật đều
sẽ bị nhìn thấu.
“Hương
vị của em không thay đổi, nhưng tâm đã thay đổi.”
-------------------------------------------
Tần
Nhuế không nghe được âm thanh truyền ra từ phòng bệnh, tâm vừa mới treo cao
cũng dần thả xuống. Trời biết, cô có bao nhiêu lo lắng Quý Mục Nhiễm sẽ làm điều
bất lợi cho Quý Duyệt Phong. Tuy rằng các nàng là chị em của nhau, đứa ngốc
cũng có thể nhìn thấy rõ mỗi quan hệ không tốt giữa hai người, Quý Mục Nhiễm
cũng tuyệt đối không phải là “Người lương thiện”.
“Ha
ha, xem ra Tần ngục trưởng rất quan tầm đến Phong của chúng tôi. Chẳng lẽ,
trong ngục giam lâu ngày sinh tình, khiến cô yêu nàng?” Nữ nhân váy tím nghiền
ngẫm nói, hai mắt híp lại đánh giá Tần Nhuế.
“Vị tiểu
thư này, có chút việc không thể nói lung tung. Tôi chỉ chấp hành nhiệm vụ của
tôi mà thôi, thân là giám ngục trưởng của Đệ nhất nữ tử ngục giam, cho dù là trọng
phạm của tầng thứ tám, chúng tôi cũng phải có trách nhiệm bảo hộ an toàn cho
nàng.”
“Ha
ha…” Nghe được câu trả lời của Tần Nhuế, nữ nhân kia cười nhạo, chậm rãi đi đến
Tần Nhuế. Tiếp cận gần đến cô, Tần Nhuế không sợ hãi, không lùi về phía sau mà
ngược lại tiến lên một bước. “Tần ngục trưởng quả nhiên không phải là người đơn
giản, tôi thật ra…rất thưởng thức cô. Tôi tên Lê Á Lôi, là bạn gái của A Nhiễm.
Nếu cô muốn cùng với Phong của chúng tôi ở chung một chỗ, có lẽ nên gọi tôi một
tiếng đại tẩu (chị dâu).”
Nghe đến
tên Lê Á Lôi, Tần Nhuế sắc mặt vốn không tốt càng trở nên khó coi. Lần trước
sau khi Quý Duyệt Phong bị thương, Tần Nhuế luôn luôn suy nghĩ nữ nhân này rốt
cuộc là người như thế nào có thể khiến Cục trưởng Cục tư pháp cùng Kiểm sát trưởng
kiêng kị nàng như thế, thậm chí đối với nàng phục tùng. Hiện tại, nghe được tên
của nữ nhân này, Tần Nhuế cuối cùng cũng rõ ràng.
Lê Á
Lôi, hòn ngọc quý trên tay của Lê thị Tổng tài, còn là người thừa kế duy nhất của
Lê gia. Lê gia cùng Quý gia đều giống nhau, mặt ngoài là thương gia thành công,
nhưng ngầm bên trong thân phận khiến người khác phải kinh sợ. Duy nhất hai nhà
bất đồng chính là Quý gia là hắc đạo, còn Lê gia là bạch đạo.
Lại
nói tiếp, Lê gia đối với bạch đạo có địa vị cao, quay ngược lại kể đến gia gia
của nàng càng hùng mạnh hơn. Trung Quốc vào thế kỷ hai mươi, đứng trước vận mệnh
nguy nan. Nội chiến ngoại chiến không ngừng diễn ra, Chủ nghĩa Đế quốc như hổ
rình mồi, âm mưu tiêu diệt Trung Quốc của ta, chia cắt lãnh thổ của ta. Gia gia
Lê Quân của Lê Á Lôi, vào đúng thời điểm đem quân giả phóng Trung Quốc.
Bằng
tinh thần ái quốc cùng tố chất cơ thể khoẻ mạnh, rất nhanh liền lập không ít
chiến công. Một lần đại chiến, vì bảo hộ người lãnh đạo quan trọng, khiến bản
thân bị thương, nhưng may mắn vẫn sống. Sau hắn liền trở thành tâm phúc của nhiều
nhà lãnh đạo. Sau khi tướng quân xuất ngũ, rất nhanh trở thành tướng quân trẻ
tuổi lúc bấy giờ.
Sau
khi Cộng hoà nhân dân Trung Hoa được thành lập, quốc gia đối với hắn cũng có
chút coi trọng. Một người đắc đạo, gà chó lên trời (giống như 1 người thành
công, cả dòng họ đều vẻ vang). Cho dù tới nay gia gia của Lê Á Lôi đã không còn
nhưng trong chính giới có rất nhiều người từng chịu ân huệ của gia gia nàng. Đối
với Lê gia, cũng được bảo hộ dị thường.
Biết
được thân phận của Lê Á Lôi cùng mối liên hệ của nàng cùng Quý gia, trong lòng
Tần Nhuế lo lắng càng ngày càng nhiều. Bởi vì cô hiện tại không hiểu được vì lý
do gì Lê Á Lôi lần trước làm tổn thương đến Quý Duyệt Phong như thế, thậm chí
còn muốn giết nàng. Nếu lúc ấy nữ nhân này thật sự giết Quý Duyệt Phong, cô nên
làm như thế nào hướng Quý Mục Nhiễm trả lại công đạo? Xem như thân tình tỷ muội
không sau đậm nhưng chung quy Quý Duyệt Phong vẫn là muội muội của Quý Mục Nhiễm.
Càng
nhiều điểm đáng ngờ chồng chất trong lòng Tần Nhuế, khiến biểu tình trên mặt của
cô càng mất tự nhiên. Lê Á Lôi nhìn sắc mặt lúc trắng lúc đen của cô, tiếu ý
ngày càng đậm. “Nói vậy, Tần ngục trường hiện tại nhất định có rất nhiều điều
muốn hỏi? Nhưng tôi là người duy nhất có thể nói cho cô biết, lần trước tôi thật
không cố ý làm tổn thương đến Phong. Chỉ là nàng ép chúng tôi, cho nên tôi cũng
không còn cách nào khác.”
“Các người…” Tần Nhuế vừa định mở miệng hỏi Lê
Á Lôi rốt cuộc muốn làm gì, ngay phía sau, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, lần nữa
Quý Mục Nhiễm mang lại mắt kính lễ phép gật đầu với Tần Nhuế, liền mang Lê Á
Lôi rời đi. Bốn người không nói lời nào, rất nhanh biến mất khỏi hành lang, thậm
chí khiến Tần Nhuế cảm thấy bọn họ chưa từng xuất hiện.
Mặc dù
mang trong lòng rất nhiều nghi vấn nhưng so với việc lo lắng cho Quý Duyệt
Phong vẫn khiến Tần Nhuế bỏ qua mọi vấn đề sang một bên, đẩy cửa phòng đi vào.
Nhìn thấy phòng bệnh không có dấu vết đánh nhau, bên cạnh Quý Duyệt Phong cũng
nằm tốt trên giường, tâm Tần Nhuế rốt cuộc cũng buông xuống. Nhưng khi đến gần Quý
Duyệt Phong, tâm vừa được thả lỏng lại bắt đầu phát đau.
Quý
Duyệt Phong nằm trên giường, tuy rằng không bị thương nhưng Tần Nhuế cảm thấy
so với việc bị thương, nàng hiện giờ càng khiến người khác lo lắng hơn.
Đơn giản
chỉ vì nữ nhân luôn luôn tươi cười này thế nhưng lại khóc!
Tần
Nhuế chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày nhìn thấy nước mắt của Quý Duyệt Phong, nữ
nhân này tuy rằng có rất nhiều thời điểm làm cho đối phương có thể thấy được một
chút u buồn lẫn tuyệt vọng khó hiểu của nàng, nhưng Tần Nhuế vẫn nhìn thấy được
một tia hy vọng ẩn sâu trong mắt nàng. Nhưng giờ khắc này, Quý Duyệt Phong lại
giống như một người đánh mất đi linh hồn.
Con
người từng sáng ngời nay đục ngầu không chịu nổi, như sương mù che khuất, chỉ để
lại một mảnh u tối, không nhìn thấy được nỗi tuyệt vọng, cũng không nhìn thấy
được nỗi sợ hãi, thậm chí không nhìn thấy bất luận một tia tình cảm nào. Chỉ có
đôi ngươi kia không ngừng tràn ra nước mắt, hết sức rõ ràng. Cho dù trên mặt Quý
Duyệt Phong vẫn bình tĩnh, nước mắt cho dù không quá nhiều nhưng Tần Nhuế cảm
nhận được trái tim của Quý Duyệt Phong có lẽ đã vỡ nát.
Nếu không phải là chịu đựng
đến cực điểm, nữ nhân kiên cường này lại như thế nào sẽ khóc trước mặt mình? Nếu
không phải là chịu đựng nỗi tuyệt vọng đến cực điểm, nàng lại như thế nào sẽ
khóc thương tâm đến vậy?
“Cô
làm sao vậy?” Tần Nhuế lo lắng hỏi, cô không biết khoảng thời gian cô ở ngoài
Quý Mục Nhiễm cùng Quý Duyệt Phong nói chuyện gì, nhưng trực giác nói cho cô biết,
nhất định bởi vì liên quan đến mỗi quan hệ với Quý Mục Nhiễm mới khiến cho Quý
Duyệt Phong thành ra như vậy. Tựa hồ, vào khoảnh khắc đầu tiên nữ nhân nọ đẩy cửa
bước vào, Quý Duyệt Phong cũng liền trở nên hỏng mất.
Không
ngoài sở liệu, đáp lại Tần Nhuế cũng chỉ là một mảnh yên tĩnh. Cô đau lòng nắm
lấy tay Quý Duyệt Phong đặt bên giường, chạm vào lại là một mảnh lạnh lẽo thấu
xương. Tay Quý Duyệt Phong thật giống như nước đá, thân thể nàng khi được Tần
Nhuế chạm vào liền bắt dầu kịch liệt run rẩy.
“Quý Duyệt Phong, cô rốt cuộc làm sao vậy!?” Tần
Nhuế lo lắng hỏi, cô dùng tay lau đi nước mắt đang chảy trên khoé mắt của Quý
Duyệt Phong, nhưng càng lau, nước mắt càng nhiều. Dưới tình thế cấp bách, Tần
Nhuế cúi người hôn lấy đôi mắt không ngừng rơi lệ của Quý Duyệt Phong, một ngụm
đem nước mắt của Quý Duyệt Phong nuốt vào. Đúng như suy nghĩ, nước mắt này mang
theo hương vị chua sót lạ thường.
Ngay
thời điểm Tần Nhuế muốn hôn môi Quý Duyệt Phong, đối phương bỗng giữ chặt cô,
đem cô gắt gao ôm vào lòng. Lực đạo lần này so những cái ôm trước thật nhanh thật
chặt. Tần Nhuế bất đắc dĩ chỉ có thể đem sức nặng toàn thân đặt trên người Quý
Duyệt Phong, đồng thời vùi đầu vào sát trong lòng nàng, nghe được tiếng tim đập
mạnh mẽ ở nơi đó.
“Đừng
sợ, có tôi ở đây.” Tần Nhuế nhẹ giọng, đồng thời vươn tay vuốt ve đầu Quý Duyệt
Phong. Động tác như thế khiến cho Quý Duyệt Phong càng dùng sức ôm vào. Cảm
giác được đối phương dùng hai tay run run gắt gao nắm lấy áo phía sau mình, Tần
Nhuế không biết phải làm như thế nào để an ủi nàng. Chỉ có thể một lần rồi lại
một lần hôn lên hai má của nàng, hôn lên trán nàng, khát vọng đem hơi ấm cơ thể
của mình truyền qua cho nàng.
“Tần
Nhuế… Đừng…rời xa em…”
Hết Chương 46
Tác giả
có lời muốn nói: Oa ca ca, nhìn chương trước đại gia nhắn lại, có vẻ Nhiễm tỷ tỷ
khí thế cường đại a. Như vậy tôi liền xem xét một chút, cố gắng cho nàng phá
hư. Chuyện lần này, hẳn là ở ngục giam xuất hiện 1 cao trào nho nhỏ. Đại gia
sai, Nhiễm tỷ tỷ tột cùng là nói gì, lại làm cho Tiểu Phong Phong của chúng ta
khổ sở như vậy. Ô ô, thân là mụ mụ của nàng, nhìn khuê nữ của mình bị ngược như
vậy, ta thật sự đau lòng a.
Editor:
tôi khinh! Bạo Bạo rất thích ngược Tiểu Phong, càng về sau càng ngược, ngược
thân ngược xác ngược tứ bề, khuyên độc giả khoảng chương 80, nên mua thuốc trợ
tim nhé, Bạo là mụ dì ghẻ độc ác! Lỡ edit nên phải tiếp tục edit, chứ nói thật
t ko muốn edit những đoạn Phong bị ngược đâu, đau lắm, tim tôi vỡ ra từng mảnh.
Chủ nhật này đi chơi rồi nên up sớm ^^ cuối tuần vui vẻ!



0 nhận xét:
Đăng nhận xét